Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 4 - Tâm sự của người "lỡ bước đi Tây" > Tâm sự, gỡ rối tơ lòng
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 25-07-2006, 04:41 PM   #21
syl
Khách
 
Bài : n/a
Default

Hà nội không có em ở bên bỗng ngột ngạt và trống trải lạ, không có em ở bên anh không biết tìm ra lý do gì để mình ở lại nơi này, nó đã từng thân thương và ngọt ngào đến thế. Vậy mà....
Đôi lúc anh cười thầm vì mình lại như vậy, tỏ ra quá yêu em đến mức yếu đuối trước em. Chắc hẳn đôi lúc em thất vọng vì anh như thế, nhưng em có hiểu rằng tất cả là vì anh muốn sống thật với con người mình, sống thật với những cảm giác mình có, với em, chỉ với em mà thôi...
Một cảm giác bất an chợt đến anh chợt cười khi thấy mình lại ngốc thêm một lần nữa khi lao đi tìm em ở tất cả những nơi có thể, gọi tất cả nhưng số ĐT có liên quan đến em trong cell phone, em ở đâu? có biết rằng anh chỉ cần em nghe máy và nói rằng em vẫn bình an ...
Em luôn vậy, mỗi khi giận hờn là tắt máy hoặc không nghe điện, những khi đó anh thấy mình bất lực, nếu là một thằng con trai nào đó đến hỏi anh chuyện như của chúng mình chắc anh sẽ chửi nó một trận nên thân và nói rằng mặc kẹ con bé ấy hay gì đại loại thế, nhưng là mình sao anh không thể?
Anh vẫn đi tìm câu trả lời cho riêng mình, cho cuộc sống của riêng mình, cho riêng mình anh thôi...

thay đổi nội dung bởi: syl, 25-07-2006 lúc 04:43 PM.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 30-07-2006, 08:08 PM   #22
nrepoed
Đại úy
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 455
Default

Dường như lần đầu tiên

Có bao giờ bạn hỏi bạn có bao nhiêu cái “lần đầu tiên” trong đời. Thật là một câu hỏi ngớ ngẩn, phải không? Và chắc chắn có rất nhiều lần bạn tự hỏi mình một câu gần như thế “dường như đây là lần đầu tiên thì phải”. Bạn không chắc về trí nhớ của mình. Nếu thực sự bạn như vậy, thì xin chúc mừng bạn, bạn là một trong những người hạnh phúc nhất thế giới. Và dĩ nhiên, bạn cùng lắm chỉ hạnh phúc ngang tôi thôi. Hôm nay, tôi có rất nhiều điều, mà với tôi, dĩ nhiên, nó là lần đầu tiên.

Hôm nay, lần đầu tiên có một cảm giác trọn vẹn an toàn đến mơ màng khi giao phó tính mạng mình cho một cô gái. Dĩ nhiên, bạn đang nghĩ bậy đấy, nhưng không phải như bạn nghĩ đâu, điều bạn nghĩ tôi sẽ kể sau. Hôm nay, tôi đã ngồi yên cho một cô gái cầm cây kéo cắt xén mái tóc của mình. Chao ôi là tuyệt vời, những nhát kéo sắc gọn và mạnh mẽ chứng tỏ sự tự tin của cô gái. Sự tự tin là một sức mạnh mà chẳng ai có thể đo được, chỉ có thể nhìn thấy ở kết quả. Và khi tôi ngồi đây đang viết những dòng này thì cô gái nhìn sang tôi và gọi tướng lên “củ tỏi ơi”. Và xin mời chuyển sang cái lần đầu tiên cho một việc khác của tôi,

Hôm nay, lần đầu tiên tôi chẳng làm được gì sau khi đã cố cài đặt, bấm bấm, nhấn nhấn...Tất cả chỉ vì cái bụng đang réo quá chừng khi mà cô gái-thợ cắt tóc-bất đắc dĩ-rất giỏi kia đang làm bếp, dĩ nhiên buổi làm bếp hôm nay không phải là buổi đầu tiên, nhưng với tôi, vẫn thấy nó đặc biệt. Một cô gái xinh xinh, có thể tranh luận hàng giờ về xã hội, nhân văn, nghệ thuật, và bây giờ đang làm món gan chiên tỏi, hình như trong tủ lạnh còn lon bia thì phải, mà không có cũng không sao, chúng tôi sẽ uống Coca.

Hôm nay, lần đầu tiên tôi cảm thấy thanh thản và hạnh phúc với những gì mình có. Cuộc sống cũng đơn giản thôi, không cần phải gồng lên nữa, cũng không dằn vặt mình bởi những ý nghĩ lằng nhằng rau mơ rễ má. Ngày hôm nay là một ngày tuyệt vời, hôm qua cũng thế, và ngày mai cũng thế, tôi tin như thế.

Hôm qua, hôm nay, và cả ngày mai, chắc chắn sẽ là những ngày đầu tiên tôi gặp em, xa lạ, hấp dẫn vào buổi sáng, thân mật vào buổi trưa, mặn nồng vào buổi tối. Tôi không chắc em có thể hiểu hết được những gì tôi nghĩ và tôi thương em thế nào. Thế cũng tốt, chúng sẽ là những lần đầu tiên của em dành cho tôi vậy.

Tôi biết, lần đầu hay lần cuối, cũng chỉ là một khoảnh khắc, một khoảnh khắc mà hạnh phúc hay không, chính là cái cách mình đang nghĩ về nó. Phải không?
nrepoed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 30-07-2006, 09:12 PM   #23
yuasa
Khách
 
Bài : n/a
Default

Trích dẫn:
nrepoed viết:
Tôi biết, lần đầu hay lần cuối, cũng chỉ là một khoảnh khắc, một khoảnh khắc mà hạnh phúc hay không, chính là cái cách mình đang nghĩ về nó. Phải không?


Những khoảnh khắc

Nếu tôi được sống lại đời mình một lần nữa,
tôi sẽ cố gắng gây nhiều lỗi lầm hơn.
Tôi sẽ không cố gắng sống quá hoàn hảo, mà sẽ sống thoải mái hơn.
Tôi sẽ ngốc nghếch hơn rất nhiều so với bây giờ. Thật vậy,
tôi sẽ xem rất ít điều trên đời là nghiêm trọng.
Tôi sẽ ít sạch sẽ hơn.
Tôi sẽ bạt mạng hơn, sẽ du lãm nhiều hơn, sẽ chiêm ngưỡng
nhiều hoàng hôn hơn, sẽ trèo lên nhiều ngọn núi hơn, sẽ bơi qua nhiều con sông hơn.
Tôi sẽ đi nhiều hơn để viếng những nơi tôi chưa từng đến, sẽ ăn
nhiều kem hơn và ít đậu hơn, sẽ gặp nhiều điều phiền toái
có thực hơn, ít điều phiền toái tưởng tượng hơn.
Tôi đã là một trong những kẻ sống thận trọng và không ngừng tạo tác
trong từng giây phút của đời mình; hiển nhiên tôi đã có những khoảnh khắc hân hoan.
Nhưng nếu được sống lại một lần nữa tôi sẽ cố gắng chỉ sống toàn những khoảnh khắc tuyệt vời.
Xin nhớ rằng cuộc sống được tạo nên chỉ bằng những khoảnh khắc;
đừng để vuột mất giây phút hiện tại này.
Tôi đã là một trong những kẻ chưa bao giờ đi bất cứ nơi nào mà không mang theo ống nhiệt kế,
một bình nước nóng, một chiếc ô và một cái dù.*
Nếu tôi được sống lại một lần nữa, tôi sẽ đi đó đi đây nhẹ nhàng hơn.
Nếu tôi được sống lại một lần nữa, tôi sẽ bắt đầu đi chân trần từ ngày lập xuân
và sẽ đi mãi cho đến tàn thu.
Tôi sẽ chơi với vòng đu quay nhiều hơn, sẽ ngắm nhiều bình minh hơn
và đùa giỡn với nhiều trẻ em hơn, nếu một lần nữa tôi lại thấy cuộc đời trải ra trước mặt.
Nhưng tôi đã tám mươi lăm và tôi biết rằng tôi đang chết.

Vô danh
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-08-2006, 10:55 PM   #24
nrepoed
Đại úy
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 455
Default

Chợ khuya đã vãn trăng ngái ngủ
Xào xạc lá khô bước em về
nrepoed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 09-11-2007, 08:11 AM   #25
nrepoed
Đại úy
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 455
Default

Em có một biệt tài, đó sắp xếp đồ đạc gọn gàng, sở dĩ phải gọi là biệt tài, là vì nếu như nhìn đống đồ đạc trước và sau khi sắp xếp thì phần mềm winzip, winrar và 7zip cũng phải gọi em là sư phụ. Không ai có thể tưởng tượng được một cái túi bé bé xinh xinh có thể xách tay được mà trong đó cũng là quần áo, đồ đạc linh tinh thôi mà em không bao giờ dám bỏ lên cân, chỉ đeo như rất nhẹ cho các em kiểm tra hành lý không để ý.

Em có một biệt tài, đó là sắp xếp đồ đạc gọn gàng, sở dĩ phải gọi là biệt tài, là vì nếu như nhìn đống đồ đạc sau khi em bỏ ra từ túi, thì khó ai có thể nghĩ là trong túi lại nhiều thế, và sau khi em sắp xếp chúng từ trong túi ra thì không thể tin được là chúng lại gọn gàng đến thế.

Cái cách và con người, công nhận là giống nhau. Nhìn em, mảnh khảnh và bé nhỏ, nhưng em cũng giống những cái túi mà em sắp xếp đồ đạc vào: nhìn vậy chứ không phải vậy. Em mạnh mẽ, sức mạnh bên trong thật đáng nể, và dĩ nhiên, em là một người rất hay.

Em biết không, bài học sắp xếp đồ đạc nay anh mới hiểu ra, tuy rằng đã muộn: muốn sắp xếp mọi thứ gọn gàng thì không nên tống tháo mọi thứ vào túi mà phải sắp xếp từng cái một. Đơn giản nhưng không dễ. Hiểu ra thì đã muộn…
Em lại đang sắp xếp đồ đạc…

Cuộc sống là một chuỗi những điều kì lạ mà ta không ngờ tới, hoặc ta có nghĩ tới nhưng ta cứ để cho nó tới.

Và em là một điều kì lạ tốt đẹp nhất mà anh đã từng gặp.

Cuộc sống thật khó để học hai chữ “chấp nhận”. Và anh muốn em biết rằng, bất cứ lúc nào, bất cứ hoàn cảnh nào, cũng đều có một người luôn mong những điều tốt đẹp nhất đến với em.
__________________
Em là ý nghĩa cuộc sống của anh...
nrepoed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 12-12-2007, 12:41 AM   #26
nrepoed
Đại úy
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 455
Default Yêu chậm

YÊU CHẬM

- Thưa cô, cô đi ngủ dùm cho. Bây giờ là 3 giờ sáng rồi.
- Thiệt hả anh, em cứ tưởng 11, 12 giờ chứ mấy.

Những mẫu câu như vậy, không phải là hiếm giữa anh và cô. Công việc của anh buộc anh thức khuya, đã đành. Cô chẳng có việc gì đêm hôm như thế nhưng cũng mở đèn sáng, chong mắt trò chuyện với anh, những câu chuyện mà với ai đó sẽ chỉ là một mớ vớ vẩn.

Nhưng với cô thì không, bởi đơn giản, cô không ngủ được. Và anh luôn luôn ở đó.

Họ biết nhau qua mạng. Thế giới bây giờ đã phẳng lì. Anh ở một nước Châu Á. Cô ở một nước Châu Âu. Múi giờ lệch nhau, đủ để khuya của anh là chiều tối của cô, để những giờ anh làm việc khuya là những lúc cô vừa tan lớp, một mình trở về trên con đường trắng tuyết, co ro trong cái lạnh xứ người.

- Tôi có thương gì cô đâu.
- Vậy thì tốt. Em chỉ sợ anh khổ. Thương một người là can đảm lắm, vì hạnh phúc với đau khổ chẳng cách xa nhau bao nhiêu.

Với anh, cô luôn lý luận. Vì, anh để yên cho cô lý luận.

Với cô, anh như một đứa trẻ, trong trẻo và chân thật. Mặc dù, anh không hoàn toàn như thế. Anh nóng nảy và đôi khi thô lỗ. Anh có một cục tôi to đùng. Nhưng cô cảm nhận được ở anh sự mềm mại, trong cách anh nói chuyện. Hoặc cái sự mềm mại đó do tự cô thêu dệt nên cũng không chừng.

- Em ghét anh
- Anh cũng vậy.

Như bất kỳ tình yêu nào khác, họ cũng có những yêu thương, những giận hờn. Họ yêu nhau, nhưng bế tắc, không đến được với nhau. Vậy là họ đâm ra ghét nhau. Nhưng họ không xa nhau được, nên họ vẫn còn liên hệ với nhau. Hay nói thẳng ra là họ chưa tìm được ai khác để quên nhau đi, nên họ vẫn còn cứ nhớ về nhau.

- Năm năm sau anh sẽ thế nào?
- Công việc ổn định, có gia đình, vợ đẹp con ngoan. Anh sẽ đi làm về, đón con rồi về nhà ăn cơm với vợ.
- Rồi sao nữa?
- Rồi đi chơi.
- Đi một mình hay đi với vợ con.
- Vợ phải dạy con học bài. Anh đi một mình.

Cô im lặng còn anh thì cười khoái chí. Quen với cô, anh mệt. Chọc được cô tức giận với anh là sự thích thú. Anh như một đứa con nít trong mắt cô. Anh bực mình vì điều đó. Nhưng anh biết khó mà gỡ được cái ấn tượng đó ra khỏi cô. Bởi vì cô đã từng bị đau khổ bởi một người, chẳng biết có nên gọi là đàn ông không, nhưng lớn tuổi hơn anh nhiều.

Anh tự nhận mình thông minh. Nhưng trước một số câu hỏi khó của cô, anh đành phải đóng vai một chàng ngốc. Cách cư xử của anh, làm cho cô nhìn anh như một anh ngốc thật.

Điều đó, với anh không quan trọng. Bởi bên cạnh cô, anh cảm thấy thoải mái được là chính mình. Anh có thể nói với cô bất cứ điều gì trong cuộc sống, từ công việc gia đình cho đến bạn bè, cả những chuyện hết sức vớ vẩn của anh. Anh có thể thoải mái mè nheo cô tặng anh một cái gì đó mà không cảm thấy cái thằng tôi của mình bị đụng chạm.

Bởi anh biết, cô chẳng thèm đếm xỉa đến cái thằng tôi trong anh. Cô đến với anh vì chính con người anh. Cô vẫn bảo đó là một con người toàn những tính nết xấu xa, cho dù những gì anh thể hiện với cô, toàn là những cái tốt đẹp từ phía anh.

Họ hẹn nhau ở sân bay, anh đến trễ. Anh vẫn luôn như thế, vội vàng và hấp tấp. Rồi cô ngồi đâu đó chờ anh. Anh lúng túng, quay vòng vòng giữa thành phố của mình. Sự xáo trộn đến từ một người khác. Anh thú nhận với cô, lúc đó, anh không hiểu vì sao mình lại như thế, chỉ biết mọi thứ rối tung lên.

Họ đi chơi cùng nhau. Anh đưa cô tham quan thành phố, cái thành phố mà hằng ngày anh vẫn chạy vòng quanh để mưu sinh, vẫn ao ước có cô trong một góc nào đó. Họ có những thời gian vui vẻ và bình yên bên nhau.

- Mình sẽ chia tay nhau như thế nào? Nhẹ nhàng và vui vẻ hay sướt mướt và tha thiết?
- Anh không biết. Có thể là một kiểu khác?
- Hay là gọi điện thoại hỏi anh Bồ Câu?
- Ừ, cũng được. Có thể mình sẽ chia tay trong bạo lực.
- Sợ quá.

Rồi họ cười, nói với nhau những điều hết sức bình thường khác. Họ nói về chuyện của mình mà nhẹ nhàng như nói về chuyện của ai kia. Bởi họ hiểu rõ hoàn cảnh, tình cảm của chính mình.

Trong thâm tâm, anh chỉ muốn một cuộc chia tay bạo lực, bởi anh chỉ muốn siết chặt cô vào lòng, chặt đến nỗi cô không thể rời khỏi anh nữa. Còn cô, cô đã thành công khi giữ những giọt nước mắt của mình cho đến khi khuất sau lối vào, khi tên cô được gọi trên loa tìm kiếm hành khách cuối cùng của chuyến bay.

Họ đã có một cuộc chia tay người lớn theo lời của cả hai.

Họ ôm nhau và chào nhau như những người bạn.

Có lẽ họ đã hứa với nhau, họ sẽ yêu nhau thật chậm.

Yêu đi yêu lại, cho đến khi nào họ quên nhau.
__________________
Em là ý nghĩa cuộc sống của anh...
nrepoed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 12-12-2007, 07:48 AM   #27
Chồngià
Khách
 
Bài : n/a
Default

Gọi là câu giờ cũng được Yêu Chậm nhỉ
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-01-2008, 11:56 PM   #28
nrepoed
Đại úy
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 455
Default

Chuyến tàu cuối

Anh lên chuyến tàu cuối. Sân ga buồn đón anh bằng chút nắng vàng như mật và những con người cũ với ít vé số, bánh trái vớ vẩn gì đấy, chẳng có gì thay đổi. Anh ngồi ngay ngắn đợi tiếng còi tàu hú lên và lăn dài trên một con đường cố định, duy nhất, thẳng tắp và cứ đi là đến…

Có ga nào cho anh ở dọc đường đi mà anh có thể nhảy xuống để bắt đầu một cuộc phiêu lưu không nhỉ. Hay anh lại đợi ở bến cuối có ghi trong tấm vé anh mua, lại bắt đầu những việc không mới, lại tiếp tục cuộc hành trình dang dở của đời mình?
Tàu chạy được một lúc thì trời đổ mưa, quái lạ thật, hình như thời tiết ngày càng không thèm tuân theo lịch trình đã định sẵn thì phải. Đang đông chuẩn bị qua xuân thế này, chẳng nói chẳng rằng, cứ thế sụt sịt mất cái. Anh chợt nhớ đến cô, và anh mỉm cười. Cô rất giống một vị thần uy nghi mà dễ thương, lạnh lùng mà quyến rũ. Không thể nào biết trước thần vui hay buồn để mà đoán được khi nào thì thần thưởng và khi nào thì thần sụt sịt.

Cái tiết trời thất thường này đã được dự báo thông qua cái hàn thử biểu trong người cô. Trước hôm anh leo lên chuyến tàu cuối này hai ngày thì cô đổ bệnh. Không nói không rằng, cô đổ bệnh “không nói không rằng”. Tức là cảm mạo, ho, khản giọng và mất tiếng. Y như cái tivi bị hỏng cái loa. Chỉ còn hình ảnh, tivi màu nhiều inches rõ nét, công nghệ DNIe nhưng dàn loa hifi thì chỉ còn 1fi.

Đại khái thế, đang ngồi tàu, trời mưa, và anh suy diễn ra cô. Ít nhất trong một ngày anh có vài lần suy diễn ra cô. Mọi việc anh đều thấy đâu đó có dáng của cô trong đó. Một câu nói, một bản nhạc, một bóng hình lướt qua, một đoạn văn, một thoáng qua…anh đều nhớ đến cô.

Có những đêm anh mơ thấy cô đi ngang qua anh, anh gào lên tên của cô nhưng tứ chi hình như bất động, không có phản ứng nào đồng tình ủng hộ anh. Chân tay nhấc không được, giọng nói không ra tiếng, ngay trong giấc mơ, anh gọi tên cô trong tuyệt vọng, nước mắt trong giấc mơ chảy ra một hàng nhỏ. Anh giật mình trong khuya vắng, chỉ thấy khóe mắt còn chút vương giọt sầu.

Anh nằm đó, tưởng tượng ra một khung cảnh quen thuộc, cố dỗ dành mình vào một giấc ngủ khác, ở đó, anh đang nhìn cô say giấc, ngực phập phồng theo từng nhịp thở bình yên.

Con tàu lao đi trong đêm vắng, mang theo bao nhiêu giấc mơ còn dang dở. Con tàu, vốn chỉ đi trên một con đường định sẵn, thẳng tắp, không vướng víu, nhưng không có ngã rẽ bất ngờ. Ở ga cuối cùng, mọi người sẽ gặp nhau, kẻ tiếp tục mơ mộng, kẻ sẽ giật mình vừa thoát khỏi cơn ác mộng…ở ga đó, ta sẽ xuống để kẻ khác lên, lại đi…
__________________
Em là ý nghĩa cuộc sống của anh...
nrepoed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 16-04-2008, 05:01 PM   #29
nrepoed
Đại úy
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 455
Default

Cuộc sống là những bình dị

“Em chỉ cần những thứ bình dị”.
“Anh cũng thế”.
Nhưng những thứ bình dị em cần không phải là những cái anh có, những thứ bình dị nó luôn là những thứ ma quái đâu đâu, chẳng bao giờ hiện hữu trước mặt mình cả.

Cuộc sống là một chất chứa những thất bại và cay đắng xấu hổ chỉ bản thân mình biết đang về đâu. Là những ghen tị và bất lực trong từng việc nhỏ bé.

Nói chung là mệt.
Rất mệt.

“Lấy vợ đi và đừng bao giờ gặp em nói rằng anh đang không hạnh phúc”

“Điều cuối cùng anh muốn, là thấy em được hạnh phúc”

“Uh thì cũng đa số muốn thế khi họ muốn tìm chút thanh thản”

“Anh nhớ em lắm”

“Anh vẫn nhớ em lắm”

“Anh sẽ nhớ em lắm”

Anyway, cho dù nói bằng 3 thứ tiếng hay gầm gừ bằng 4 tông khác nhau thì trong lòng lúc nào cũng âm ỉ rằng thì là mà anh nhớ em nhiều….

Và cuộc sống là những thứ bình dị…

…và chẳng bao giờ đạt được….
__________________
Em là ý nghĩa cuộc sống của anh...
nrepoed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 25-04-2008, 11:01 AM   #30
nrepoed
Đại úy
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 455
Default

Tạm biệt

Có một tấm hình mà tôi rất thích đã bị mất từ năm ngoái, đó là tấm tôi chụp một cái ngã tư khi trời đang mưa tầm tã. Trời mưa to và gió thổi rất mạnh, vài chiếc taxi vàng chạy vội bắn nước lên, những tán dù bị oằn đi vì gió bước vội trong hiên…Còn tôi, tôi đứng ngay cửa hàng Toàn Gia nhìn ra và chụp vội. Bên kia đường là một cửa hàng hoa tươi tôi hay mua, những cánh hoa đựng trong những chiếc xô xanh đỏ được tắm một bữa thỏa thê.

Bước vội sang đường, tôi chỉ tay mua một bông hồng như thường lệ. Nhét bông hồng vào trong người, tôi một tay che dù, chân đạp xe đi.

Tôi đi tìm một bức ảnh tương tự, nhờ vả bạn bè trên forum, nhưng không ai có thể cho tôi một tấm ảnh nào tương tự. Cái tấm ảnh quan trọng nhất, chính là tấm ảnh trong đầu tôi, không mờ, không phai, không thay đổi…và tôi cứ mải mê đi tìm tấm ảnh bị đánh mất. Tôi tự nhủ rằng, nó đã mất rồi, không bao giờ cơn mưa ấy lại mưa một lần nữa để tôi chụp lại khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc đã cho tôi biết thế nào là hạnh phúc.

Có một hình ảnh tôi không bao giờ quên, đó là khi em dứt khoát bắt tôi phải đi trước khi em làm thủ tục hải quan. Tôi đứng trên thang cuộn nhìn bóng em thấp dần…Tôi đã không chụp lại khoảnh khắc đó, nhưng tôi tin tấm hình đó là một trong những tấm hình buồn nhất mà tôi đã có…

Hai lần tôi nhìn thấy nước mắt của em, hai giọt nước mắt lên trên má, tôi đã không cầm được lòng mình, chỉ có trong tay tôi bàn tâm nhỏ bé, ấm áp của em…tôi cũng không chụp được tấm hình đó, chỉ có trong lòng tôi, một tấm ảnh đẹp, nhưng buồn.

Em hay nói, những thứ ngọt ngào làm người ta sẽ nhớ mãi, nhưng sẽ phát chát ngay ấy mà. Tôi mong em hạnh phúc, tôi muốn nhìn em hạnh phúc. Em hay nói, cuộc sống không như thế.

Người ta nói, 500 năm trước nếu chúng ta có duyên nhưng không đến được với nhau thì bây giờ sẽ đến với nhau. Nhưng nếu 500 năm trước chúng ta còn một đoạn nữa chưa xong thì bây giờ chúng ta cùng nhau chia sẻ với nhau cho đủ.

Anh muốn thấy em lần nữa, trước khi một khoảnh khắc nữa sẽ qua đời anh, một khoảnh khắc mà anh muốn thấy em ở đó, ở ngay trước mặt anh.

Cuộc đời như gió thoảng mây bay, không có nhiều chỗ trong cuộc sống này cho tất cả, không có thước phim hay hình ảnh nào đẹp như anh đã thấy em, nhìn em, ngắm em.

“Cũng chẳng để làm gì” – em sẽ nói thế, em đã nói thế, và em nghĩ như thế.

Cuộc sống không ở quá khứ hay tương lai, cuộc sống ở ngay giây phút này, khi anh viết cho em những dòng này, mong em sẽ thật hạnh phúc, phải hạnh phúc và nhất định hạnh phúc.
__________________
Em là ý nghĩa cuộc sống của anh...

thay đổi nội dung bởi: nrepoed, 25-04-2008 lúc 02:28 PM.
nrepoed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 25-04-2008, 12:23 PM   #31
aila
Đại úy
 
Gia nhập: Oct 2006
Bài : 737
Default

Không hiểu sao mình tin là cô gái nào được nrepoed yêu nhất định sẽ rất hạnh phúc. Có đến được với nhau không thì cô ấy vẫn hạnh phúc vì đã có bạn trong một quãng đời của mình.
aila vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 25-04-2008, 04:35 PM   #32
mariko san
Liệt sĩ
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 76
Default

Trích dẫn:
yuasa viết:
yesterday is history
tomorrow is mystery
today is a gift


"thats why they call it present. "

Đấy, đầy đủ nó có thêm câu ấy. Đọc thấy trích dẫn thiếu hơi tức mắt tí.
mariko san vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 02-06-2008, 10:55 PM   #33
nrepoed
Đại úy
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 455
Default

Cái kính

Cô bị cận, không nặng lắm, nhưng cũng phải đeo kính thì mới nhìn rõ. Anh hay đùa, có phải lúc cô bỏ kính ra nhìn anh, nên mới bị nhầm không. Cô không cười, chỉ nheo mắt nhìn anh. Mắt anh thì 10/10, thỉnh thoảng 12/10, ấy chính là lúc anh nhìn thấy cô.

Mỗi sáng thức dậy, sau các thủ tục cần thiết, kiểm tra mọi thứ lần cuối, anh và cô thong thả đi từng tầng lầu xuống cổng. Vừa đi vừa nói chuyện chầm chậm, bình yên. Mở cổng, hai tên bước ra, tên con gái nhìn tên con trai cười cười, tên con trai nhìn tên con gái cười cười, xong tên con trai phi lên các tầng lầu, mở cửa tầng, mở cửa phòng. với tay qua bên hông cái tủ lạnh, móc cái kính xinh xinh, yêu yêu ra. Xong xuôi, tên con trai đi giật lùi, đóng cửa, khóa cửa tầng, phi nước đại xuống cổng, chìa cái kính xinh ra cho tên con gái. Hai tên lại bắt đầu vừa đi vừa buôn chuyện hồi nãy đang dang dở.

Chỉ có thế, nhưng hầu như lần nào cũng quên. Cho đến một hôm.

Tên con trai vừa thấy tên con gái nhìn cười cười là hắn vội phi lên, nhưng không thấy kính đâu, hắn vội phi xuống. Tên con gái nham nhở: "Em quên cái ô". Hắn vội phi lên lầu.

Sau lần cái ô, hắn bình tĩnh hỏi tên con gái "em quên gì nào, kính? ô? đủ hả, tốt, đi thôi, cái gì cơ, quên sách à". Hắn phi lên lầu. "Sao chưa đủ ạ". Hắn lại phi lên.

Từ cái cửa sổ be bé trong cái phòng be bé ấy, hắn có thể nhìn rõ cái hẻm, mà tối tối tên con gái đạp xe về, cái bóng ấy, lắc lư theo chiếc xe...

Ngày hắn đi, hắn dán một miếng stick note lên cái nắm cửa "Em ơi, nhớ đem theo kính"...

Ngày ấy, xa lắm rồi.....nhưng hắn vẫn nhớ, nhớ lắm cái tên con gái chỉ mong cận nặng hơn để đi mổ....
__________________
Em là ý nghĩa cuộc sống của anh...
nrepoed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 02-08-2008, 08:45 AM   #34
nrepoed
Đại úy
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 455
Default

Đêm qua anh lại nằm mơ thấy cô, một cảm giác nhẹ nhàng chưa từng có trong suốt gần hai năm qua của anh. Cô ngồi đó, ngay trước mặt anh, trò chuyện với anh. Vẫn khuôn mặt đó, vẫn giọng nói đó, nhưng anh thấy trong lòng mình được xoa dịu rất nhiều. Từ lúc biết cô, mỗi khi thấy một điều gì hay ho, mỗi khi trải qua một điều gì mới mẻ, anh đều ước gì có thể chia sẻ điều đó với cô ngay, cùng cô chia sẻ, cùng cô trò chuyện. Anh vẫn mong có thể nhìn thẳng vào mắt cô, nói rằng anh rất nhớ cô. Nhưng anh không muốn mình làm điều gì làm phiền đến cô, vì anh muốn cô hạnh phúc, không phải vướng bận điều gì, ngay cả khi điều đó là anh.

Lạ thật, giấc mơ ấy, có người nói nó xuất hiện do khi ngủ, cái đầu nó bỏ hết những thứ dang dở và lắp ghép lại cho đầy đủ những dòng suy nghĩ bị đứt, nhưng đoạn nào nghĩ dang dở của anh đều có hình bóng của cô, giọng nói của cô. Và không chỉ là giấc mơ mà là trong lòng anh, anh luôn mong cô hạnh phúc, mong cô luôn mỉm cười mỗi ngày, và cô nhất định sẽ như thế.
__________________
Em là ý nghĩa cuộc sống của anh...
nrepoed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 29-08-2008, 01:03 AM   #35
nrepoed
Đại úy
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 455
Default

Quả na

Cô thích ăn na, loại na dai dai cơ, loại na thật là thơm, mới ngửi thấy mùi đã muốn vồ lấy ngấu nghiến, nhưng ăn uống không được phàm phu tục tử như thế. Ăn na là phải cầm lấy quả na, nhìn xem có bị dập không, dập hay không thì cũng ăn. Trước mặt là cái đĩa đựng vỏ, phải chú ý tay chân sạch sẽ trước khi bóc ăn, sau đó bóc từng mảnh vỏ ra, khi bóc được một khoảng diện tích có thể kê cái mỏ vào thì cắn một miếng, nhai nhai tận hưởng cái hương vị thơm đặc biệt của nó và nhè cái hột đen ra.

Anh không hề có ý thức về na, cho đến hôm được cô cắt nghĩa thế nào là na, thế nào là ăn na, anh chợt nhớ đến một chữ ký của ai đó:

Ở quê là mít, là na
Em ra thành phố, em là Thủy Tiên


Anh chợt cười, cô nhìn anh, anh nhìn cô, cô bảo, nếu ở quê mà được như na thì ra thành phố cũng xứng đáng là thủy tiên lắm. Anh thì bảo: na là na, thủy tiên là thủy tiên. Nhưng nói chung là thua xa cô. Đấy, cứ có dịp lại khua môi múa mép.

Giờ này cô đang chắc chắn ngủ rất say, chỉ còn anh loay hoay với mít với na với thủy tiên. Hôm qua, hôm kia, có thể lúc nào đấy, cô lại cầm quả na, cô hít hà, nhưng chỉ là những quả na thơm lừng thôi. Nhưng những qua na ấy, trước mắt anh, là những hương vị ngọt ngào nhất mà anh đã từng được ăn. Anh bây giờ đã nhớ, nhớ rất kĩ, ăn na là phải mua na dai dai, ăn là phải rửa cả tay lẫn chân, bóc vỏ đến đâu ăn hết đến đấy. Nhưng quả na hôm nay, bên cạnh anh, không còn cô để hương vị thêm đậm đà...na vẫn là na, mít vẫn là mít, thủy tiên vẫn là thủy tiên....nhưng không có cô, anh thấy đời nhạt nhẽo lắm...
__________________
Em là ý nghĩa cuộc sống của anh...
nrepoed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 28-10-2008, 05:45 PM   #36
nrepoed
Đại úy
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 455
Default

Anh nói với cô: "mỗi sáng thức dậy, em là người anh nghĩ đến đầu tiên".

Cô chỉ cười, nụ cười đáng yêu ấy, mãi sau này anh mới hiểu, và anh càng thương cô nhiều hơn. Cô biết thừa đàn ông, ai cũng dễ dàng nói ra những điều như vậy. Và anh biết rằng, lúc đó cô hiểu anh đang rất yêu cô, và lại nói ra những điều dễ dàng.

Nhưng cô cũng không biết, anh đã rất nhớ cô, vì mỗi buổi sáng, anh đều thức dậy, và anh nhớ cô.

Một hôm, anh ngủ trưa trong văn phòng, đeo tai nghe và nghe một bản nhạc quen thuộc khi còn cùng cô, anh đã thấy trong lòng mình hoảng hốt, anh muốn gặp cô ngay, anh muốn nhìn thấy cô...

Đã bao lần cô mắng anh, vì anh có cái tật, muốn làm gì thì làm, cô bảo anh ích kỉ, anh chỉ làm theo ý anh, không để ý đến người khác.

Anh đã không gọi cô, không buzz cô, không nhắn tin, không gì cả. Chỉ âm thầm nghe ngóng, chỉ âm thầm nhìn cô từ xa. Đôi lúc thèm lúc được nói với cô: "anh nhớ em nhiều lắm"....
__________________
Em là ý nghĩa cuộc sống của anh...
nrepoed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 01-04-2009, 10:12 AM   #37
nrepoed
Đại úy
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 455
Default

1/4

Hai năm trước, khi mà xa em được sáu tháng, anh đã rất buồn, và tuyệt vọng. Anh nghĩ rằng, anh đã rất hạnh phúc khi đã được bên em, đã hạnh phúc, đã được sống rất thật với con người mình.m Được sống thật, không phải là điều dễ dàng gì. Và trong những lúc tuyệt vọng khi phải xa nhau như thế. Anh nghĩ đến việc giải thoát mình khỏi những đau khổ. Anh chuẩn bị cho ngày mình được giải thoát là 1/4 để khi ai đó biết, họ cũng sẽ nghĩ là một trò đùa. Anh ích kỉ, chỉ biết cho bản thân mình, kể cả đó là cái chết.

Cuộc sống thật kì lạ, con người thật kì lạ, họ sống và tồn tại, đôi khi như cái máy. Và trước ngày 1/4 anh nhận được email của một người từ rất xa, một cách trùng hợp: "Đời người ai cũng chết một lần, không cần gì phải vội, phải sống để chứng kiến cuộc sống này thế nào". Và cảm ơn đời, anh lại còn cơ hội thấy em, nghe nói, nhìn em cười...

Có những đêm, anh nhắm mắt lại, để thấy lại căn phòng cũ, có em đang nằm đó, mắt lim dim như con mèo con. Bình yên đến lạ kì....Và anh biết, thật hạnh phúc khi anh đã từng có em trong đời...

Và hôm nay, ngày duy nhất trong năm, có thể nói thật lòng mình...
__________________
Em là ý nghĩa cuộc sống của anh...
nrepoed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 01-04-2009, 04:08 PM   #38
Hoaxuongrong7381
Trung sĩ
 
Gia nhập: Oct 2008
Bài : 37
Default

Phải rồi, ngày này năm ngoái, em cùng anh nhắn tin gần như suốt đêm chỉ để hỏi nhau rằng : đã bị ai lừa chưa, và có lừa được ai không?Anh khoe với em anh được ăn mấy miếng,có cả đắng và ngọt sốt.Làm em cười đến đau cả bụng và hàm răng.
Năm nay thì sao nhỉ?
Hoaxuongrong7381 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 16-04-2009, 03:41 PM   #39
nrepoed
Đại úy
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 455
Default

Sài gòn mưa bất chợt, một cơn mưa to ập đến với gió. Anh chợt nhìn thấy một hình bóng cũ. Câu hát ùa về trong tâm trí anh "天還是天喔雨還是雨. 我的傘下不再有你".

Uh, thì cuộc sống mà, mỗi ngày một thay đổi, đổi thay...

Ở đâu đó, mỗi khi mưa về, từng cơn gió quật mạnh vào những tòa nhà cao tầng, rồi ở dưới, mọi người hối hả cầm dù đi thật nhanh, những hạt mưa táp vào mặt, kéo lê đi những bước chân vội vã để trở về.Ở đâu đó giữa ồn ào phố thị, có một người đang chờ một người trở về nhà, có bát cơm nóng, có bát canh nóng, có câu chuyện đâu đó giữa công việc và cuộc sống...

Rồi những cơn mưa qua, từng cơn mưa qua, cuộc sống một thay đổi, đổi thay...

Rồi cũng chẳng để làm gì, uh thì, chẳng để làm gì, chỉ là một phút giây làm chùng lại trong giây lát.

Có ai đó đã nói rằng, ta chẳng thể sống bằng quá khứ...Có ai đó cũng nói: anh nhất định phải hạnh phúc. Nếu như anh nói rằng, anh chỉ cảm thấy hạnh phúc khi thấy em vui...chắc chắn em lại nói "lại bắt đầu phải không?"...

Nếu như, chỉ nghĩ về em, mà anh thấy hạnh phúc, thì cũng đâu có gì sai đâu, phải không?
__________________
Em là ý nghĩa cuộc sống của anh...
nrepoed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-04-2010, 03:05 PM   #40
nrepoed
Đại úy
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 455
Default

Rồi tháng tư cũng đến, tháng tư kỉ niệm.

Có câu hát, người yêu em nhất là anh, nhưng tôi nghĩ nó phải là "người tôi yêu nhất là em" thì sẽ đúng hơn. Hàng đêm, trên con đường ra chợ, anh lại lắng nghe những giai điệu kỉ niệm, những nốt nhạc làm anh nhớ đến cô, nhớ đến khuôn mặt, nhớ đến nụ cười của cô. Nỗi nhớ là một điều gì rất kì lạ, nhất là nỗi nhớ anh dành cho cô. Những đêm anh ngủ mơ thấy cô, những lúc anh nhớ về cô , những cảm giác thật yên bình nhưng cũng làm tim anh đau nhói khi anh tỉnh dậy.

Hôm nay anh lại trò chuyện với cô.

Hôm nay anh thấy tim mình nhói đau.

Anh lại đùa với cô "nếu có ai đó hiểu em, thì danh sách ấy nhất định có tên anh".

Nhưng, cũng chẳng để làm gì, điều an ủi duy nhất là anh biết chắc rằng cô vẫn khỏe.

Ngày xưa, khi đọc tiểu thuyết, anh thấy những nhân vật trong ấy, có những điều ám ảnh họ suốt cả cuộc đời và anh không hiểu điều ấy có thật không. Nhưng hôm nay anh tin chắc là điều đó có thật. Nỗi lòng này, ai hiểu cho anh.....
__________________
Em là ý nghĩa cuộc sống của anh...
nrepoed vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 06:40 AM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.