![]() |
|
|
|
#1 |
|
Trung sĩ
![]() Gia nhập: Feb 2005
Bài : 58
|
Em nhặt được bài này. Hình như là của một Hải đăng của Thăng Long cũ.
--------------------------- Từ nhiều năm nay, chủ đề du học sinh đi học nước ngoài xong rồi nên ở lại hay nên về là một chủ đề được thảo luận khá sôi nổi. Lâu nay em bận, với lại đi làm thuê cho một bọn ngu si đần độn, nên nhục quá, không dám đi đâu, thậm chí không dám vào cả Internet. Hôm nay, nhân dịp em mới chỉ mặt thằng sếp, chửi nó là một thằng ngu rồi em quit, và nhân lúc đang chuẩn bị lên đường đi xuyên Mỹ bằng ô tô lần thứ 4, em cũng tham gia thảo luận một tí. Sống ở trên đời nên biết mình là ai Trước hết, các bạn lưu học sinh yêu quý của tôi nên xác định xem mình là ai, mình muốn làm gì, mình muốn trở thành người như thế nào. Chỉ khi những điều này đã rõ ràng rồi, thì các bạn mới có thể quyết định được việc ở hay về cho bản thân mình. Du học sinh, các bạn là ai? Thế nào cũng có bác bảo: "Thằng này hỏi gì mà ngu thế? Du học sinh là du học sinh.". Du học sinh là những người đi học nước ngoài, được mời đi do tài năng, do xin học bổng sùi bọt mép, do cơ quan nhà nước, trường Đại học có suất cử đi, hoặc do hoàn cảnh gia đình khá giả. Dù đi theo bất kỳ dạng nào, học bất kỳ ngành gì, và lấy bất kỳ bằng cấp nào, các bạn cũng nên xác định một cách rõ ràng rằng mình chỉ là người đi học. Học vấn là bước đường đầu tiên để cung cấp kiến thức, khả năng tư duy và phương pháp luận cho các bạn, để sau này ra trường đi làm, chứ không phải cứ học tốt nghiệp ra trường có cái bằng, là các bạn đã là nhân tài xuất chúng, phải được yêu thương, kính trọng và lễ phép. Giữa việc học hành ở trong trường với nghiên cứu khoa học trong thực tế và làm việc trong công nghiệp là khoảng cách một trời một vực. Ví dụ trực quan cho bọn chim non em chã không có khả năng tư duy trừu tượng là việc cần thiết, nên tôi cung cấp cho các bạn một ví dụ trực quan sinh động. Tôi có một ông anh quen biết, tạm gọi là H., được giải gì Toán quốc tế năm nào cũng lâu lắm rồi, tôi không còn nhớ nữa. Sau khi được giải, ông anh được mời đi học Toán tại trường Lomonosov ở Nga, rồi được Harvard mời sang Mỹ học Ph.D. Kinh tế. Ngày ông anh đặt chân vào Harvard, ông tuyên bố một câu xanh rờn "H. đi học ở Harvard là vinh dự cho Harvard, chứ không phải là vinh dự cho H.". Quả thật kết quả học tập của ông này cực kỳ khủng khiếp. Luận văn ra trường của ông anh làm cho không chỉ giáo sư Harvard mà giáo sư nhiều trường khác nữa kinh sợ và thán phục. Hiu hiu tự đắc, ông anh ôm hồ sơ lên một công ty của người Do thái về Thị trường chứng khoán ở New York city để xin việc. Hôm phỏng vấn, bọn nó đưa cho ông anh một model mà hàng ngày bọn nó vẫn dùng để dự báo Chứng khoán, bảo ông anh phân tích. Ông anh nghĩ mãi không ra, nó cho cầm về nhà, ba ngày sau lên gặp lại. Ba ngày sau, ông anh lên gặp chúng nó, vẫn nghĩ chưa ra. Bọn Do thái bảo: "Mặc dù mày nghĩ không ra, nhưng thấy mày có khả năng tư duy, tao tuyển vào làm". Làm một vài năm, thấy mình không lại được với bọn kinh doanh trong thực tế, ông anh bỏ về Việt nam đi buôn, bây giờ là một triệu phú tiền đô lừng lẫy phết. Nhưng các bạn nên thấy là giữa học ở trường và thực tế nó khác nhau xa lắm. Thỉnh thoảng lại thấy có tin chú sinh viên này, cô sinh viên kia thực tập ở NASA hoặc nhóm hightech này, nhóm hightech nọ. Nhưng các bạn sinh viên yêu quý của tôi nên biết rằng dù các bạn có đi thực tập ở trên trời, thì người ta cũng chỉ giao cho các bạn làm những việc vớ vẩn, không làm thì cũng có nguời khác làm, thậm chí chả ai làm thì cũng không sao. Không phải cứ thực tập ở NASA ra là các bạn làm được tàu vũ trụ, cho nên tự nhận mình là nhân tài, kể cũng khí sớm, phỏng? Ngay cả giáo sư của các bạn đi làm project cho Bộ quốc phòng hay các công ty công nghiệp để lấy tiền tươi, thóc thật còn chưa ăn ai, nữa là các bạn đi thực tập. Một ví dụ trực quan sinh động là có một lão giáo sư làm hợp đồng nghiên cứu phần mềm điều khiển tên lửa để bắn máy bay chiến đấu. Phần mềm của lão làm quá kém, tốc độ quá chậm, nên hôm nghiệm thu, lão bảo "Thôi, tên lửa này dùng để bắn máy bay hành khách". Em của các bác và những người làm R&D trong công nghiệp có một thú vui rất tao nhã và rẻ tiền là khi nào muốn giải trí, thì lấy scientific paperwork của bọn giáo sư Đại học về đọc thay truyện cười. Vì thế, mới học được mấy chữ trong trường ra, được tấm bằng chứng nhận là qua giai đoạn học hành, mà đã vỗ ngực mình là nhân tài, thì hết sức nực cười và lố bịch. Đã thế, chưa làm gì được cho bản thân và gia đình, chứ chưa nói là cho Tổ quốc, được đế quốc chào mời đồng lương mấy chục ngàn bẩn một năm (xin lỗi, đủ cho em ăn sushi 3 tháng, còn 9 tháng chết đói), mà đã tưởng mình là thiên tài, ra điều kiện về nước phải có chỗ làm ngon, được làm lãnh đạo, đòi Tổ quốc và nhân dân phải đãi ngộ, trong khi Tổ quốc còn khó khăn, nhân dân còn nghèo, thì phải nói là cực kỳ vô liêm sỉ. Những kẻ yêu nước bằng mồm như thế nên học anh Kennedy yêu quý "Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc." Mang tiếng là học ở Tây về, đầu đội trời, chân đạp ga xe ô tô, thế mà không tìm được việc gì mà làm, hết lạy ông đi qua, lạy bà đi lại rồi phàn nàn là không có ai trọng dụng nhân tài, thì nên ở lại Tây mà phá hoại Đế quốc, đừng về cho nó khỏi thêm gánh nặng cho Tổ quốc và nhân dân. Tất nhiên, đi học có dăm bảy loại, nên Về hay Ở cũng do quyết định của từng người, chứ không có câu trả lời duy nhất đúng cho ai cả. Tôi xin nêu một số ví dụ về các trường hợp nên ở hay nên về để các bạn tham khảo. I. Các trường hợp nên ở lại Bọn ngu dốt: Có những kẻ ngu dốt do may mắn, luồn lọt, xin xỏ, nịnh hót giỏi, được cử đi học. Bọn này ra ngoại quốc học chỉ làm nhục Tổ quốc, mai mốt về nước sẽ phá hoại Tổ quốc. Bọn này không nên về. Bọn hoang tưởng: Có một số kẻ học tại ngoại quốc, thậm chí tại những trường nhất nhì thế giới, nhưng chúng không biết rằng chúng được xét tuyển vào là do Quỹ học bổng mà chúng được tài trợ xin cho + Điểm ưu tiên cho các quốc gia nghèo đói, kém phát triển, ưu tiên châu Phi, nhà quê, miền núi, khu vực I, chứ không phải do tài năng của chúng. Chúng đi học hết năm này qua năm khác, thậm chí học tới hàng chục năm. Để chúng lê la trong trường lâu thì tốn tiền học bổng, người ta phải tống chúng ra trường bằng cách cho chúng tốt nghiệp. Khi chúng ra trường, giáo sư thế nào cũng viết nhận xét tốt, để chúng dễ xin việc. Nhưng chúng lại không biết điều đó, tưởng mình là thiên tài, nằng nặc đòi làm lãnh đạo, mở mồm ra là nói toàn chuyện kinh bang tế thế, cứu vớt cả quốc gia, thế giới, thậm chí cả hệ mặt trời. Bọn này nếu cho về thì cũng chỉ nên cho về Trâu Quỳ hoặc Biên Hòa. Gái xấu, gái già hoặc gái vừa già vừa xấu: Gái xấu quá, mà đã trót đi du học thì cũng không nên về. Phong tục tập quán ở nhà mới ra khỏi lũy tre làng một tí, vẫn còn nặng thành kiến với gái học cao và lối sống sa đọa dễ nhiễm của bọn tư bản đế quốc, vì thế các em gái xấu, gái già hoặc vừa già vừa xấu nếu về rất khó có khả năng kiếm được chồng. Quan niệm về Mỹ học của bọn Tây khác chúng ta, nên gái xấu của ta thành gái đẹp của chúng, với lại bọn nó tư duy thông thoáng cởi mở hơn, nên các em thuộc diện đã nêu trên ở lại trời Tây thì rất dễ có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Những người vay mượn để đi du học tự túc: Có một số bạn không phải gia đình khá giả, vì lý do này khác không xin được học bổng, nhưng có ý chí phấn đấu, nên vay tiền đi du học tự túc. Số tiền có thể khá lớn, nếu về ngay mà không có việc làm tốt để trả nợ thì cũng kẹt. Các bạn này cũng chưa nên về, mà nên kiếm tiền trả nợ, rồi tích lũy lấy một số vốn rồi hãy về. Những người học những ngành quá cao siêu: Những ngành đại khái như Vật lý nguyên tử hay Vật lý lý thuyết, hoặc PLM/PDM software for enterprise, Super Computing, Robotics ... thì nói chung là chưa nên về vội. Hiện nay máy móc ở Việt nam chưa có, và không biết bao giờ mới có, những người này về sẽ không có ứng dụng. Hơn nữa, sau khi về một thời gian, kiến thức sẽ bị mai một. Chẳng may đến lúc đấy, chúng ta có nhu cầu phóng tên lửa "Thần Bò" để đọ với tên lửa "Thần Trâu" của Tàu khựa, hoặc muốn làm bom nguyên tử hay máy bay chiến đấu, kiến thức của các bạn đã bị mai một rồi, không cống hiến được nữa thì phí. Đây là diện các bạn chưa nên về. II. Các trường hợp nên về Học ngành kinh tế: Đất nước đang lúc phát triển kinh tế, và cần những chuyên gia giỏi. Có một vài bạn học kinh tế nói là hệ thống ở Tây nó khác ở ta, những gì học được đem về không áp dụng được. Đấy là nói láo. Tất nhiên là không áp dụng một cách máy móc, nhưng những nguyên tắc, quy luật, quy trình đều có những nét chung, đều có thể cải biến và ứng dụng một cách sáng tạo được. Bạn nào học Tây một cách máy móc thì cũng không nên về. Học ngành Văn hóa: Các bạn nên về để giúp đồng bào trong nước có thói quen dừng xe trước đèn đỏ, ra chỗ đông biết xếp hàng, không chen lấn xô đẩy và không xả rác ra đường ... Học ngành kiến trúc và quy hoạch đô thị: Các bạn nên về để quê ta đừng có những kiến trúc lố bịch kiểu "Em ơi Hà nội chóp", đừng có những dự án trùng tu ngu xuẩn như thay cột gỗ của Hoàng cung Huế bằng cột bê tông, đừng có những dự án quy hoạch đô thị đần độn kiểu đòi thay nuớc Hồ Tây hay đòi đập khu phố cổ Hà nội ... Các bạn nhà giàu và có sẵn cơ sở kinh doanh, quan hệ ở nhà: Bây giờ đang giai đoạn phát triển kinh tế, ai có cơ sở và quan hệ sẵn thì có thể kiếm tiền triệu (USD) , vì thế ở lại Tây làm chó cún, kiếm vài chục nghìn một năm, không đủ cho em các bác ăn sushi, thì ở lại làm gì. Việc về hay ở là quyết định của mỗi cá nhân, tùy theo trình độ, khả năng, hoàn cảnh và mục đích của từng người. Không ai có thể quyết định thay cho ai được. Còn các bác cứ to mồm yêu nước thương nòi, hô hào về nước đi, hy sinh đi, cống hiến đi, thì em xin các bác, các bác tỉnh lại đi, bình tĩnh xem xét lại xem mình có bị thần kinh hay không? Các bác thì làm được cái gì cho đời chưa, mà lý thuyết suông? Những loại đấy, nếu có sa chân lỡ bước ra đến nước ngoài rồi thì cũng không nên về. Các bác cứ ở lại thật lâu vào, thay mặt Tổ quốc và nhân dân, em cảm ơn các bác. |
|
|
|
|
|
#4 |
|
Khách
Bài : n/a
|
Gớm . Đọc nghe hay quá , 4c làm ơn cho anh ném hòn sỏi với !
Buồn vui du học trời tây Du học “trời tây” luôn là niềm ao ước của bất kỳ một học sinh, sinh viên nào! Có con đi học nước ngoài, dù là tự túc, hay là được học bổng thì vẫn luôn là niềm tự hào của của bất kỳ ông bố và bà mẹ nào! Ước vọng du học của sinh viên đều mang một ý nghĩa kỳ vọng là mở ra một chân trời mới, trong đó đầy ắp những kiến thức mới, phương pháp mới, khoa học hơn…, tất cả đều muốn hướng tới một tương lai rực rỡ cho mình và cho đất nước. Trong mấy năm gần đây khi mà nền kinh tế Việt Nam đang có sự khởi sắc, nhiều gia đình đã có “của ăn, của để” đã bắt đầu tính tới việc đầu tư cho con cái, tất cả chỉ với một mong muốn là cho con được học hành đến nơi đến chốn và cũng từ đây xu hướng đi du học nước ngoài đã nảy nở và phát triển hết sức nhanh chóng như “trăm hoa đua nở”, với vô vàn hình thức. Bên cạnh những chương trình du học phải qua các kỳ sát hạch, tuyển chọn mang tính chất truyền thống, thì một loại hình du học tự túc đang rất được phổ biến, hiện đang được quảng bá rất rầm rộ mà dù ở đầu, trên bất cứ tờ báo nào ta cũng có thể thấy và lựa chọn được một số trong số các trường học ở châu Âu, Châu Á, Châu Úc… Hơn nữa lại có rất nhiều ưu đãi như không phải qua các kỳ thi sát hạch, không cần phải phỏng vấn đề kiểm tra ngoại ngữ, lại được các “hỗ trợ học phí, hỗ trợ nhà ở…”, giấy tờ được “dịch vụ” lo hoàn tất từ A đến Z… Có thể nói là sự đa dạng này đã tạo điều kiện cơ hội mở rộng hơn cho một bộ phận những người có nhu cầu học hành, muốn được tiếp cận và khám phá tri thức mới, phương pháp mới, công nghệ mới và hiện đại… Tuy nhiên, hình thức du học này cũng đã mở ra một cơ hội cho một bộ phận không nhỏ những gia đình và một số hoc sinh, sinh viên không đủ điều kiện học hành ở trong nước đi ra nước ngoài gắn mác là “du học trời tây”. Đây, chính “bộ phận này” mới là đối tượng mà tôi muốn nói tới, bởi tôi cảm thấy xung quanh bộ phận này có nhiều vấn đề hết sức phức tạp không chỉ xuất phát từ chính các đối tượng này. Một số vấn đề khác do khách quan bên ngoài tác động đã đưa một bộ phận những những sinh viên này đến với phương “trời tây” nơi đầy rẫy những cơ hội, nhưng cũng đầy rẫy những cạm bẫy sẵn sàng đón và tạo điều kiện cho con người “hưởng lạc” chỉ với một yêu cầu nhỏ là “có nhiều tiền” mà thôi. Thực tế hiện nay, phần lớn học sinh, sinh viên đều luôn nghĩ rằng nơi phương trời Tây học hành sẽ dễ dàng hơn, và nơi đó như là một “thiên đường” đầy hứa hẹn và quyết chí “lên đường” và rồi để đối diện với một thực tại là “học cũng dở, bỏ cũng dở” khi mà bản thân họ còn thiếu cả kiến thức cơ bản, kiến thức ngoại ngữ để đảm bảo cho quá trình học tập. Điều đó khiến cho bao người trăn trở. Tuy nhiên, trong số này, cũng phải kể đến một số lượng không nhỏ gia đình mà con cái có “vấn đề” muốn mượn con đường du hoc để “cách ly” cậu ấm, cô chiêu của mình khỏi một số tệ nạn đã chót “nghiện” khi mà ở trong nước gia đình bất lực không thể quản lý… Tôi có điều kiện tiếp xúc được với khá nhiều học sinh và sinh viên Việt Nam đang sinh sống và du học ở nước ngoài nên tôi được “mục kích sở thị” một bộ phận không nhỏ những học sinh, sinh viên mang tính chất đi du học tại đây, nhưng đối với họ việc học luôn được xếp xuống hàng thứ yếu, những khát vọng sống và hưởng thụ được ưu tiên hàng đầu, và cuộc sống nơi trời tây đã trở thành “thiên đường” cho một số cậu ấm, cô chiêu hưởng thụ. Họ luôn mua những đồ hàng hiệu đắt nhất, họ nhìn nhau, kết bạn với nhau dựa trên cơ sở loại quần áo mặc trên người, mẫu mã đồ dùng, cũng như là khả năng tiềm lực tài chính của mỗi người… Thực tế cho thấy có nhiều cậu sinh viên “choai” sau gần một năm đi học thì số buổi có mặt ở giảng đường có thể đếm được trên đầu ngón tay, về ngôn ngữ thì có lẽ chỉ nói được mấy từ chào hỏi thông thường và số đếm để tính tiền mà thôi. Có cậu khi thi tiếng nghe rõ tiếng cô giáo hỏi “bạn tên là gì…” thì lại trả lời bằng một câu tiếng Anh quen miệng khiến cho giáo viên thương cảm muốn “vớt” cũng không đủ dũng cảm để đưa bàn tay ra kéo cậu ta qua “bờ bên kia” kỳ thi tiếng. Hoặc có cậu học sinh ở nhà thi trượt hai lần đại học được bố mẹ đưa đi du học, mặc dù không hề muốn đi, nhưng cậu ta vẫn phải lên đường để bố mẹ cậu ta được “mát mặt” với bạn bè, hoặc là vì phải chiều lòng làm tôn thêm các danh tiếng và “tương xứng” với địa vị mà bố mẹ cậu ta đảm nhiệm… Có cậu sinh viên khi sang đến trời tây mới như một tờ giấy trắng, nhưng chỉ trong mấy tháng cậu ta đã thông thuộc và trở thành khách quen của mấy nhà hàng “buôn hoa quả”* và trò chơi “chiếc nón kỳ diệu”**… Có cậu sinh viên đã tâm sự rất thực rằng: “bọn em từ xưa tới nay luôn chịu sự quản lý của gia đình, bây giờ mới biết được chút tự do lên tận hưởng một chút. Tiền bây giờ tự mình quản lý, tự do tiêu, tự do mua sắm… Chính vì vậy có cậu buổi sáng nhận được 1000 USD của bố mẹ gửi sang, nhưng chỉ đến chiều là đã “buôn hoa quả” gần hết. Có cậu sinh viên mỗi tháng nhà gửi cho 2.500 USD mà vẫn kêu là không có tiền, không biết tiêu vào việc gì, chưa hết tháng đã hết tiền… Quả thực có một số sinh viên đã trở thành cái “máy” tiêu tiền của gia đình, thử hỏi nếu bố mẹ không buôn bán kinh doanh, không phải là “ông này, bà nọ” thì thử hỏi con cái họ có phung phí như vậy không. Nhưng đáng tiếc hơn là bố mẹ cứ tưởng con cái mình sẽ học hành chăm chỉ, có không ít trường hợp, học và thi vẫn qua, nhưng kiến thức thì không hiểu, nếu có chăng chỉ là rất ít, và tôi cũng không hiểu là gia đình họ lấy tiền ở đâu ra mà nhiều vậy? Nếu như họ phải bỏ mồ hôi và công sức ra để kiếm đồng tiền thì tôi thiết nghĩ họ không bao giờ dám đưa con em mình ra nước ngoài như vậy, đồng ý cho cách tiêu tiền như vậy! Do nhu cầu nảy nở “có cầu, ắt có cung” chính vì vậy mà loại hình du hoc này hiện nay đang trở thành một thị trường làm ăn đầy béo bở cho một bộ phận những người làm trong lĩnh vực này. Một người để đủ giấy tờ sang được đến bên Séc này phải chi ra khoảng 6.500 USD. Sau đó được học ngôn ngữ 8 tháng. Thử hỏi với một ngôn ngữ mới hoàn toàn, với 8 tháng trời một người có đủ khả năng học và đạt trình độ để tiếp thu kiến thức ở giảng đường đại học không? Nếu có thì sẽ được bao nhiêu? Cũng có một số cô cậu khi được sống cuộc sống “thực” nơi trời tây này mới thấm thía khoảng thời gian trước đó đã bỏ bê việc học hành trước đó, giờ muốn quay trở lại thì lại sợ thẹn với gia đình, xấu hổ với bạn bè. Thôi thì đã chót “phóng lao” thì cứ phải lao theo, còn đi đến đâu thì chưa biết! Có thể nói việc mở rộng các loại hình du học hiện nay là điều kiện rất tốt cho những nước có nền giáo dục lạc hậu tiếp cận với nền giáo dục tiên tiến và hiện đại, cũng như là nhanh chóng rút ngắn khoảng cách về giáo dục về kiến thức nhanh nhất. Tuy nhiên, hiện nay hình thức này đang bị lạm dụng để một số quan chức đưa con cháu ra nước ngoài để gắn “mác”. Thật không thể tưởng được khi mà một số những người này trở về Việt Nam với nhãn hiệu “tốt nghiệp ở nước ngoài” và có có được địa vị xã hội. Đây là điều hoàn toàn có thể, bởi họ đều thuộc vào những gia đình có thế lực, có tiền bạc… đủ khả năng để làm những điều họ muốn. Tôi không dám tưởng tượng tiếp nữa! Có thể nói các hình thức du học này đã và đang tạo lên một bức tranh du học muôn hình muôn vẻ, làm lệch lạc dần cái quy luật vốn có của nó là sự chọn lọc những cá nhân có đủ kiến thức, khả năng theo học. Yếu tố cơ bản, tối thiểu này ngày nay đã trở thành thứ yếu và đây mới là điều đang nói trong vấn đề du học ngày nay. Ở đây tôi không dám “vơ đũa cả nắm”, bởi vì có nhiều học sinh, sinh viên đã ý thức được giá trị thức tế của vấn đề và quyết tâm học hành tới nơi, tới chốn. Họ biết sống và học tập xứng đáng với giá trị mà gia đình đã bỏ ra với mong muốn tạo lập một nền tảng tốt cho mình và sau đó là cống hiến cho quê hương đất nước. Tôi cũng đã trăn trở rất nhiều, tôi thấy rằng mình không thể không nói ra, dẫu có làm một vài bạn phật ý thì tôi cũng thành thật xin lỗi. A Quy, 10-09-2005 thay đổi nội dung bởi: XO2, 04-10-2005 lúc 04:11 AM. |
| Top |
|
|
|
#6 |
|
Đại tướng
![]() |
này thì các đồng chí du học
"... Chào mọi người, Các bạn ở VN có thể làm một bảng thống kê vê công an việc làm, lương bổng tình hình chung ở Việt Nam ta hiện nay như thế nào được không ? Nghe bạn A nói bây giờ lương bổng khoảng 1000 USD/tháng mọi người đều cười cả, vậy có nghĩa là ai cũng lương trên khoảng này hết à? Bác Y làm giám đốc dự án với chính phủ X, bạn H, D, T làm giám đốc hẳn hoi, suốt ngày toàn nói chuyện với Nhật, Anh, Mỹ. Ôi nhiều nhiều lắm, nhân tài không kể hết được, chỉ có một mình tui lang bang ở châu Âu la khổ thôi. Đi lang bang mãi, vợ con chưa có, mẹ già không ai trông nom, chức vụ thì cũng chẳng có gì đáng nói, ròng rã cả năm trời “ chỉ có vài chục ngàn đồng euros, dola” của bọn đế quốc sài lang mà thôi, đúng là đem thân trâu ngựa ma cày cho loài chó đế quốc, ơi đáng thương thay cho ‘’ kiếp tha phương cầu euros’’ Tiền bạc có là bao trong cuộc sống, vài chục ngàn euros một năm đổi ra thì chỉ tròm trèm khoảng 1 tỉ VND mà thôi, giỏi lắm đến cuối đời chỉ được khoảng 2 tỉ VND là maximum. Ròng rã để chúng bóc lột 365 ngày, làm gì cho cao sang ở cái xứ sở nước ngoài này, đắt đỏ và phải sưu thuế rất nhiều. Đúng là bọn đế quốc mị dân, ra đạo luật sưu cao, thuế cao để bóc lột chúng ta, lấy cớ là để dành cho chúng ta về hưu có ít tiền sinh sống, thật ra các bác ở VN hiện nay có ai cần chi nghĩ đến tiền hưu bổng làm chi cho vội vã, sống ngày này cần gì phải lo xa đến như vậy - Lại tiếp tục câu chuyện, đúng là bọn đế quốc sài lang, khi mà lỡ thất nghiệp cũng không yên, bọn chúng bắt ta phải lãnh tiền thất nghiệp dài dài, khi bệnh hoạn,chúng nó lo tất cả cho chúng ta, chúng liên tục bắt ta phải uống thuốc, nghỉ ngơi đầy đủ, toàn là thuốc tốt ngoại nhập cho thật nhanh khỏi bệnh. Hơn nữa, mỗi tuần chỉ cho chúng ta làm khoảng 40h thậm chí còn ít hơn, mỗi năm phải đi nghỉ hơn 30 ngày phép, không được làm việc nhiều như các bạn ở VN, mới xem qua thấy chúng tốt với chúng ta. Nhưng dễ chi vậy, mọi người có biết chứ? Để chúng ta lúc nào cũng có đầy đủ sức khỏe, đủ cơm ăn áo mặc, ngủ thật ấm ... để lại đi "cày" cho bọn chúng, để chúng nó có thể tiếp tục ra sức bóc lột ta nhiều hơn trước; không như xã hội chúng ta, thất nghiệp rồi chẳng còn ai bóc lột cả... ao ươc thay, xã hội thật là công bằng, bác ái, đúng là không có gì quý hơn độc lập tư do. Hơn nữa, bọn chúng còn dụ dỗ chúng ta, bắt chúng ta phải liên tục phấn đấu, cạnh tranh vươn lên bằng một miếng mồi be bé là tiền thưởng bonus khỏang 1 tháng lương vài chục triệu VND hàng năm đổi ra euros chỉ là tiền lẻ ở đây, để lại dụ dỗ ta liên tục làm việc cho chúng nó nhiều hơn nữa... Ôi bọn đế quốc sài lang, chúng bóc lột ta đến tận xương tủy. Buồn khổ thay cho cái kiếp tha phương... rồi ta lại phải tiếp tục tha phương đi cầu euros nữa - ..." (trích từ email của ai đó
__________________
|
|
|
|
|
|
#8 | |
|
Khách
Bài : n/a
|
Trích dẫn:
Bịa vãi đái !!! Việt nam đã làm đếch gì có thằng nào viết cái luận văn Kinh tế cho ra hồn. Nếu có thì nó ở lại Mẽo làm cái prof trường top rồi, việc đếch gì phải lê la đi xin làm thuê cho mấy thằng do thái. Mà Harvard nó quan tâm đếch gì đến điểm học mí chả điểm luận văn. Thằng cu Kiu thích dạy dỗ trẻ con theo kiểu lừa phỉnh nhỉ. Lại còn lên Vnn chơi trò vườn cổ tích nữa. |
|
| Top |
|
|
|
#11 |
|
Đại lý bánh mỳ Hải Phòng cấp 3
![]() |
Có một đoạn khá chỉnh thì bọn VNN lại kiểm duyệt mất
__________________
Mót khoai đê... |
|
|
|
|
|
#12 |
|
Chã gái
![]() |
Em học mấy năm, về nhà cũng là gái già, nhưng mà ở lại thì cũng chả có vẹo gi`, chán chết. Bây giờ thấy bảo các em 88 hay 89 mơn mởn, kiểu này thì một cái cọc cắm chân đê rồi.
__________________
Buôn bán vỉa hè. |
|
|
|
|
|
#14 | |
|
Đại úy
![]() |
Trích dẫn:
Viu lần này nhầm về mặt cơ bản nhé, chỉ có những người nào thích cuộc sống ổn định không bon chen mới về làm Prof, lao động cật lực vài năm lấy tenure rồi cuối cũng chả làm gì cả. Ngoài ra những người thực sự năng động muốn có nhiều challenges thì họ sẽ ra ngoài làm. Điển hình là giáo viên trường em bỏ ra ngoài industry làm cực nhiều Em thì em thấy ra ngoài làm tài chính cho mấy thằng Do thái mới gọi là ngon chứ ở trường mãi nó làm con người ì ra, chả phải bon chen, cạnh tranh, cứ thế tằng tằng mà tiến, vào tenure rồi thì chả bao giờ phải lo bi đuổi việc cả
__________________
Lòng ta đã vô tình vì năm tháng phai nhạt với bao cuộc tình.... |
|
|
|
|
|
|
#15 | |
|
Đại tướng
![]() Gia nhập: Jan 2005
Nơi Cư Ngụ: Nước - dĩ là thế
Bài : 1,047
|
Trích dẫn:
Ui bà chị, có phải kiếm được một anh dễ thế đâu. Em thấy có muốn nói chuyện đó á. trong tay mình phải có tầm 30K đổ đi chị ạ. Dịch vụ bên canook nó cũng tầm đó đó.
__________________
Đang tập lượn! |
|
|
|
|
|
|
#16 | |
![]() Gia nhập: May 2005
Bài : 342
|
Trích dẫn:
Bác Kiu dạo này đếch vào đây, cháu lắm mồm tí vây. Bác Vìu tư duy chỗ này hơi lởm khởm. Bác lạ đếch gì cái tính coi trời bằng vung của bác Kiu mà bảo bác í lên vnn kể chuyện? Chỗ này bác nghĩ thử xem bác Kiu dạo này thích trêu ai, bài viết đấy để làm gì, etc, hêhê. Cứ thế, cứ thế nhá. Xong rồi vị trí bài viết, etc etc, nhá. (Đấy là cháu đang vào TL chơi trò vườn cổ tích với các bác). |
|
|
|
|
|
|
#19 | |
|
..anh thích..
![]() Gia nhập: Jan 2005
Bài : 1,514
|
Trích dẫn:
Anh nà anh rời xa mái trường thân yêu đã nâu, trí nhớ cũng không còn được minh mẫn như xưa. Cố gắng lắm thì nhớ được một đôi thứ nhưng mà cũng không biết là đúng hay không nữa. Anh nhớ rằng các đại học của Hoa Kỳ thường hay làm việc rỗi hơi là cố tình phô bày tính bao đồng đa văn hóa bằng cách nhận các prof. nước ngoài vào làm việc dưới dạng associate prof. hay là visiting prof. hay là instructor gì gì đấy. Các đồng chí này nói chung giống nhau ở điểm là khá cáu kỉnh (vì phải sống xa nhà trong môi trường xa lạ), thích kèn cựa (vì không được xem ngang hàng với các prof. bản xứ), và nói tiếng Anh cực kỳ khó hiểu làm mọi người bực mình. Anh không nghĩ là các đồng chí này có đầy đủ tiêu chuẩn thích hợp để tham gia công đoàn và vì thế tenure là điều không bao giờ có.
__________________
www.nhacvangvietnam.com |
|
|
|
|
|
|
#20 |
|
Khách
Bài : n/a
|
Bác AQA có cái đúng nhưng có sai. Báo chí nhà mình hay ngay cả tây thì tin làm đách gì? Theo em:
- Học thì học, cố gắng thu nhập kiến thức. Nhưng chơi thì chơi cũng hết mình như tây. Bên em nhiều thằng cứ như mấy thằng thầy chùa, học vài chữ rồi rúc mình trong nhà để gái thấy là chăm học là trò ngoan. Mịa! Nói thẳng ra không sô-sồ-lai được với tây! Mà không sô-sồ-lai với tây thì chuyện ngoại ngữ là cái yếu đầu tiên. Toàn 7.0 trở lên (IL) thế mà suốt ngày cứ hỏi: ai ci là gì ( I see) - Học là do thích nghiên cứu chứ không phải vì tiền. Nói thẳng là ở nhà em làm tiền khỏe mà nhiều hơn bên này. Hơn nữa, mỗi người 1 ý. Nhiều người (gia đình) cứ nghĩ cho con đi tây học để mai này làm nhiều tiền là không chấp nhận được. Một vị cán bộ cao cấp của 1 ngành về đầu tư xây dựng cơ bản có nói trong buổi tiễn đưa các du học sinh có nói: "Nhà nước cho các em đi học không phải để kiếm tiền làm giàu cho đất nước, mà cần các em mang về kiến thức để đóng góp xây dựng đất nước" |
| Top |
|
![]() |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|