Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 3 - Muôn mặt đời thường > Diễn đàn chung
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 20-09-2005, 08:16 PM   #1
scrotum
Vua Vồ
Liệt sỹ Lũng Bìu
 
scrotum's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 3,629
Default Nghiệt ngã tuổi 30

Thưa các bác, chả hiểu sao dạo này em băn khoăn trăn trở lắm. Mà chẳng phải chỉ có em, phàm là đàn ông, nhất lại là đàn ông TL, không ít thì nhiều cũng khao khát công thành danh toại lắm chứ. Các cụ bảo “tam thập nhi lập”. Em cũng hiểu 10 năm tuổi ba mươi là khoảng thời gian quan trọng nhất trong đời thằng đàn ông. Được thua, thành bại là ở 10 năm này. Vậy mà em tiêu gần hết quỹ thời gian này rồi mà chưa ra cái thể thống gì. Tối ngủ nghĩ đến lại toát mồ hôi hột.

Thăng long nhiều cao thủ, loé sáng tuổi 20, rực rỡ tuổi 30 và chói loà tuổi 40. Tất nhiên, số đó cũng chẳng nhiều, nhưng chắc chắn là có. Bọn thanh niên xa mẹ năm nào, thoắt một cái đã thành trung niên (xa vợ). Đấy, như các bác thấy, Saint 4` năm xưa chơi bời đàng điếm ở Anh quốc, một tay ôm gái, một tay cầm chai bia, mắt mơ màng nhìn pháo hoa giao thừa, đầu nghĩ : ”nghèo đến thế là cùng, đ. éo có nổi lấy chai nước lọc mà uống, đành phải uống bia thay”. Âý vậy mà giờ cũng tam thập, rục rịch xây nhà tậu trâu cưới vợ. Hay như bác Kiu em, coi mình là đại bàng bay lượn trên trời xanh, trong nháy mắt biến thành con vịt bầu đội mũ len cần mẫn ngồi rỉa lông, thỉnh thoảng lại kêu cạc cạc làm nũng sư tử cái. Cuộc đời trôi nhanh quá các bác nhẩy. Chớp mắt đã thấy đi hết tuổi thanh niên. Nhoằng cái tuổi trung niên đã bị gặm mất non nửa.

Mười năm này hội tủ đầy đủ những tố chất cần thiết của thằng đàn ông, từ sự từng trải đến sức khoẻ, tài năng. Nếu làm được cái gì đó, thì 10 năm tiếp theo mới có cơ mà “bứt phá” hay “phát huy”. Nếu chẳng làm được gì, thì chắc chắn, qũy thời gian tiếp theo sáng uống trà đọc báo, chiều ngồi buôn chuyện chiến tranh thế giới thứ 3, tối đợi vợ ngủ trước, còn mình len lén ôm gối ra ghế bành ngủ. Chẳng hạn như chú Thợ đời nhà em, phong độ đầy mình, mắt trái đọc Kant, mắt phải đọc Hegel. Chục năm nữa ít ra cũng phải hoàn thành xong bộ sách Thợ đời tuyển. Chứ lại thấy tóc tai rối bù, mặt mày bạc nhược, áo quần xộc xệch, tay cắp làn nhựa, ngực ấp cuốn 400 món ăn ngon, cun cút đi chợ nấu cơm thì nhục lắm. Đời thế là tèo đấy.

Chính vì vậy, em mở topic này, rất cầu thị, mong các bác vẽ đường chỉ lối, anh em đóng góp kinh nghiệm, sao cho mấy năm còn sót lại được hoành tráng mở mày mở mặt với đời. Nếu như em đã nhỡ tầu rồi, thời gian còn lại chẳng chạy kịp đến ga, thì cũng bổ ích cho anh em thời gian còn xông xênh rút kinh nghiệm, không bổ âm cũng bổ dương.

Tuổi 30 nghiệt ngã thật. 10 năm sinh ra một người đàn ông, hay cũng kết thúc cuộc đời họ.

thay đổi nội dung bởi: scrotum, 20-09-2005 lúc 08:25 PM.
scrotum vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2005, 08:28 PM   #2
5xu
Trả lại tên cho xu
 
5xu's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 2,958
Send a message via Yahoo to 5xu
Default

Công nhận quá 30 tuổi yếu hẳn đi. Hồi trước ngủ dậy chỉ cần một tay là đè ... xuống được, bây giờ phải dùng cả hai tay.
5xu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2005, 08:56 PM   #3
scrotum
Vua Vồ
Liệt sỹ Lũng Bìu
 
scrotum's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 3,629
Default

Trích dẫn:
5xu viết:
Công nhận quá 30 tuổi yếu hẳn đi. Hồi trước ngủ dậy chỉ cần một tay là đè ... xuống được, bây giờ phải dùng cả hai tay.


Dùng cả 2 tay bưng nó mới ngóc được đầu lên à? Thêm vài năm nữa thì dùng cả 2 tay, thêm 1 chân đạp vào tường mới mong không bị ướt giày.
scrotum vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2005, 09:20 PM   #4
quystock
Đại úy
 
quystock's Avatar
 
Gia nhập: Aug 2005
Bài : 327
Default

Scrotum đừng lo, Nguyễn Công Trứ 40 tuổi mới đỗ Giải Nguyên, hơn 50 tuổi bị giáng chức làm dân đen, 81 tuổi dược phong hầu. Cụ Tam Nguyên Yên Đổ công danh dến cũng muộn lắm.

Trích dẫn:
scrotum viết:
Thưa các bác, chả hiểu sao dạo này em băn khoăn trăn trở lắm. Mà chẳng phải chỉ có em, phàm là đàn ông, nhất lại là đàn ông TL, không ít thì nhiều cũng khao khát công thành danh toại lắm chứ. Các cụ bảo “tam thập nhi lập”. Em cũng hiểu 10 năm tuổi ba mươi là khoảng thời gian quan trọng nhất trong đời thằng đàn ông. Được thua, thành bại là ở 10 năm này. Vậy mà em tiêu gần hết quỹ thời gian này rồi mà chưa ra cái thể thống gì. Tối ngủ nghĩ đến lại toát mồ hôi hột.

Tuổi 30 nghiệt ngã thật. 10 năm sinh ra một người đàn ông, hay cũng kết thúc cuộc đời họ.
quystock vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2005, 09:40 PM   #5
scrotum
Vua Vồ
Liệt sỹ Lũng Bìu
 
scrotum's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 3,629
Default

Phải lo chứ bác quystock. Các cụ ấy là dị nhân, vạn người mới có một. Em là thường nhân bác ợ.
scrotum vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2005, 09:52 PM   #6
Tây Độc
Thôi Chấn Độc
 
Tây Độc's Avatar
 
Gia nhập: Mar 2005
Nơi Cư Ngụ: Here
Bài : 10,409
Default

Lo quá chứ. Chờ được như mấy cụ đấy thì cũng too late mất rồi. Mình đang ăn chơi nhẩy múa, đọc bài của đồng chí Bìu mà giật cả mình.
__________________
The early bird get the worm, but the second mouse get the cheese.
Tây Độc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2005, 09:57 PM   #7
quystock
Đại úy
 
quystock's Avatar
 
Gia nhập: Aug 2005
Bài : 327
Default

Thường dân thì ai chẳng "giấc mơ con đè nát cuộc đời con" làm gì mà scrotum phải lăn tăn thế :-)
Trích dẫn:
scrotum viết:
Phải lo chứ bác quystock. Các cụ ấy là dị nhân, vạn người mới có một. Em là thường nhân bác ợ.
quystock vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2005, 10:33 PM   #8
Ciao
 
Ciao's Avatar
 
Gia nhập: Jun 2005
Bài : 653
Default

Bac' Bìu làm cái Pic này lại đâm hay, em đi qua' nửa tuổi hai mươi rồi mà ngoảnh lại vẫn thấy mình tay trắng. Có bác nào thành tựu dzoi` lên tiếng cái đê, để em còn chuận bị tinh thần mua cuốc.
__________________
Hết gạo chạy rông, nhất nông nhì sỹ.
Ciao đang trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2005, 10:36 PM   #9
PhamHung
Ru đời không ngủ
 
PhamHung's Avatar
 
Gia nhập: Apr 2005
Bài : 876
Default

Trước 30 nên kết thúc cuộc đời ăn chơi bằng 1 cô vợ.
__________________
Vô vi....
PhamHung vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2005, 10:40 PM   #10
Saint
Like a virgin
 
Saint's Avatar
 
Gia nhập: Feb 2005
Bài : 7,652
Default

Em các bác dạo này đột nhiên thành fan của U2 mới choáng, hôm trước nhé, vừa đi đường vừa đá ống bơ và nhặt lá vàng rơi miệng lẩm nhẩm hát.

I still haven't found what i'm looking for .....
__________________
------------------------

The postings on this site are my own and don't necessarily represent my company's positions, strategies or opinions.

"The object of war is not to die for your country but to make the other bastard die for his."
George S. Patton
Saint vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2005, 10:49 PM   #11
homqua
Mạc Sầu Tru Tiên Tử
 
homqua's Avatar
 
Gia nhập: Sep 2005
Bài : 2,291
Default

Bác Scrotum : Những gì bác đang có chẳng há là đã hơn người lắm sao ?
Saint : Mùa này tay Saint nhặt được bao nhiêu chiếc lá rơi, chân Saint đá được bao nhiêu ống bơ , và Saint đã hát bao nhiêu bài rồi hả Saint ?
...cũng may Hà Nội thu không dài ...các bác nhỉ ?
homqua vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2005, 10:55 PM   #12
glasgow
Xì cbn tin
 
glasgow's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 1,891
Default

Chúng em tất cả đều trông mong được 1 góc của bác Scrotum, nay bác lại khiêm tốn tự ti thế này thì chúng em biết làm sao đây
glasgow vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2005, 10:57 PM   #13
F1
Khách
 
Bài : n/a
Default

Không biết trong 10 năm nữa mình có thoát khỏi cái thửa ruộng của mình không nhỉ?
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2005, 10:58 PM   #14
scrotum
Vua Vồ
Liệt sỹ Lũng Bìu
 
scrotum's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 3,629
Default

Ấy ấy, mọi người đừng nói thế. Tớ không tự ti, tâm sự đấy của tớ là thật lòng. Trên này nhiều cao nhân ẩn dật, anh em chắc sẽ được nhiều lời khuyên bổ ích.
scrotum vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2005, 11:40 PM   #15
vananh
Trường kiếm tương tư
 
vananh's Avatar
 
Gia nhập: Feb 2005
Nơi Cư Ngụ: Bolivia
Bài : 1,675
Send a message via Yahoo to vananh
Default

Quan trọng thế nào là hoành tráng ở đời chứ các bác. Chỉ cần xác định được rõ ràng mục tiêu, dù không thành công thì cũng phải không hối tiếc ân hận nhiều. Bác thì thích villa biệt thự kẻ đưa người đón. Bác thì thích lưu danh thiên cổ hay ít ra tiếng thơm vang khắp nước bằng một vài công trình khoa học hay văn hóa nghệ thuật nào đó, bác thì thích nhiều gái theo đuổi đi không hết .. Em trước đây cũng nhiều hoài bão nắm, sự hoành tráng với em nó cũng thay đổi liên tục: bé thì mơ làm Triệu Tử Long ra trận tiền gặp thằng nào xỉa phát là nó chết, lớn thì mơ được lổi tiếng nhiều người ngưỡng mộ. Rốt cuộc chẳng đạt được gì, giờ em chỉ mong vợ đẹp con khôn, ăn của ngon vật lạ, ở thì tàm tạm, thi thoảng đi du lịch cho biết đó đây thế mà cũng khó.
__________________
Thập bộ sát mỹ nhân - Thiên lý bất lưu hành
vananh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 21-09-2005, 12:47 AM   #16
TanNg
Luôn luôn lắng nghe, lâu lâu mới hiểu
 
TanNg's Avatar
 
Gia nhập: Dec 2004
Bài : 4,743
Send a message via Yahoo to TanNg
Default

Mình đoán gái Saint đang tán cũng hay vào Thăng Long, nên Saint mới giả ngô như thế để lùa em nó vào bẫy.

Trích dẫn:
Saint viết:
Em các bác dạo này đột nhiên thành fan của U2 mới choáng, hôm trước nhé, vừa đi đường vừa đá ống bơ và nhặt lá vàng rơi miệng lẩm nhẩm hát.

I still haven't found what i'm looking for .....
__________________
TanNg
TanNg vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 21-09-2005, 03:46 AM   #17
normal
Mình là mình mình ơi ...
 
Gia nhập: Mar 2005
Nơi Cư Ngụ: Germany
Bài : 607
Default

Em là gái, đi chưa hết nửa đầu 20, nhưng ước mơ tên tuổi rực rỡ công danh tiếng tăm lừng lẫy của em chả thua bác zai nào. Thấy có bác trăn trở, em nhỏ hơn cũng xin vào nói leo, xin các bác đại xá.

Em chả dám có lời góp ý nào cho ai, chỉ có cái cách đi và cách chọn của bản thân đem ra công cộng. Bác nào nghe được thì nghe, ko nghe được thì cũng hạ cố chửi em cho em khá hơn lên, còn không thì lờ đi em chịu vậy.

Em thấy quan trọng nhất đối với mỗi con người là hạnh phúc. Hạnh phúc là cái trừu tượng, là cái mà mỗi người cảm thấy, hạnh phúc trọn vẹn là cái trước khi nhắm mắt cảm nhận được và nhờ đó nhắm mắt với nụ cười thanh thản. Đấy là cái đích của em. Nhưng đó là cái đích xa, mà để đạt được đích ấy thì cơ bản chỉ là phương châm, trước khi làm gì cũng phải nghĩ, để ko làm mất cái nụ cười cuối cùng của đời người thôi, hoặc làm gì cũng cố hết sức để dù thua dù được ko hối tiếc. Ko hối tiếc là khi hấp hối có thể cười được rồi. Tất nhiên em biết nhiều lúc làm thế nào chỉ để sau ko hối tiếc cũng đã khó rồi, vì ko hối tiếc cái này lại vướng vào hối tiếc cái khác, lúc đó đành phải dựa vào sự hiểu biết bản thân mình mà chọn giá trị ưu tiên. Chọn sai thì đành chịu, nhưng đã thật sự cố rồi mà vẫn chọn sai thì cũng chỉ phải áy náy ít thôi .

Nhưng để đạt được đích xa thì mỗi chặng đường phải hướng tới những cái đích gần. Mà đã đặt ra đích thì ít nhất nó phải có khả năng hiện thực tương đối với thực tế bản thân, và đương nhiên là ai cũng muốn đạt được, thành công với cái đích ấy. Cái khổ ở chỗ, đích gần mấy khi nó đủ to như mình ham hố, mà ngay cả nó chưa đủ to cho thỏa cái chí lớn thì đạt được nó cũng đâu dễ. Hành sự tại nhân mà thành sự tại cả thiên và cả người khác nữa. Đến khi cảm thấy hiểu được cái câu vừa rồi, em cũng bắt đầu biết dự trù khả năng thất bại như 1 khả năng thực tế và chuẩn bị tinh thần cho các thất bại, trong khi vẫn nỗ lực đạt tới thành công. Sở dĩ vậy, bởi quan trọng nhất với em là được hạnh phúc. Chả tội gì gạt phăng đi cảm giác hạnh phúc của mình chỉ vì 1 thất bại nào đó, mất mát nào đó, đời còn nhiều thứ, nhiều lúc và nhiều cơ hội. Nhưng nhờ xác định thế em học được cách ko chán các cái đích gần của em, đủ kiên trì mà đạt được chúng nó. Chúng nó rất cần thiết với em và với cái đích xa của em.

Xét tới cơ hội, em là người lạc quan trong cái nhìn. Em vẫn thấy trong cuộc sống của em luôn tự dưng xuất hiện cực kỳ nhiều cơ hội trong mọi việc, mọi hoàn cảnh, nhưng luôn ko phải lúc em ngồi mong đợi. Phải chăng em là người may mắn, mà cứ cơ hội nào em thấy được, em tóm được là em lại có thêm kinh nghiệm, thành công hay chí ít là bạn bè, dù trong lĩnh vực nào đi nữa. Phải nói thêm là em có người mẹ tuyệt vời, vì đã dạy em cách nhìn thấy nhiều cái được hơn cái mất trong mọi hoàn cảnh. Như thế em có nhiều khả năng để vui, để hạnh phúc, trong quá trình hướng tới ước mơ lớn . Nhưng em cũng nhớ, khi đi học có ai từng nói, cơ hội xuất hiện trong đời mỗi người là vô số, trong mỗi lúc cũng như trong cả cuộc đời, vấn đề hơn nhau chỉ là ai nhìn thấy và tận dụng được nhiều hơn các cơ hội mình có được.

Em vẫn tiếp tục hướng tới các ước mơ lớn, vẫn chả rõ nó sẽ như thế nào, thậm chí là trong lĩnh vực nào. Nhưng em vẫn đi, nỗ lực đạt các đích gần cần thiết hoặc mình tự đặt ra, nỗ lực có thêm bạn bè, nỗ lực hiểu mình hơn về thang giá trị ưu tiên của mình, nỗ lực cóp nhặt các niềm vui nho nhỏ để tự tăng thêm sức mạnh và sự kiên trì, ít nhất ko có thành công lớn thì có niềm vui em cũng chấp nhận. Trong bao nhiêu tỷ người trên thế giới, chắc chả được 50% (đấy là em lạc quan) số người trong 1 thời điểm hài lòng với những gì mình đã đạt được, chỉ được vài phần trăm số người thành công rực rỡ lưu danh ít nhất vài đời trong phạm vi nhỏ nhất là 1 cái làng chẳng hạn. Nếu số em không được thế, thì không phải vì thế em ko cố gắng để đạt được tất cả những gì mình có thể đạt được, cũng ko phải vì thế tự dưng em đánh mất cái cảm giác hạnh phúc em vốn dĩ có thể có.

Xét cho cùng, chả riêng em, con người ta ai cũng hướng tới hạnh phúc cả. Bác lao vào kiếm tiền, chắc chắn bởi vì bác nghĩ rằng nếu có nhiều tiền bác sẽ hạnh phúc. Bác lao vào các con tính chính trị, chắc hẳn bác nghĩ tới quyền lực chính trị sẽ đem lại cho bác sự thỏa mãn, hay xét tới cùng vẫn là cảm giác hạnh phúc... Tất cả các cảm giác dương tính xét tới cùng đều cùng đích hướng là cảm giác hạnh phúc. Em nghĩ thế, đâm ra với em có rất nhiều thứ quan trọng, nhưng không có thứ tuyệt đối quan trọng. Với em cái gì hiện thời chưa thấy có con đường tới nó thì em cũng ko quá chăm chăm để rồi căng thẳng đau khổ mệt mỏi mất sức. Nhưng cũng ko vì thế mà em mất cảnh giác ko tập trung nhận ra các cơ hội xung quanh để đón lấy.

Em biết tất cả các bác ai cũng từng 1 thời trẻ như em, đều biết hết và hiểu hết những gì em nói. Nhưng em vẫn nói. Bởi vì em vẫn có những người bạn vong niên mà em rất khâm phục, hơn cả tuổi cha mẹ em, là bạn tốt của em, có thể là người nổi tiếng tài giỏi, có quyền hành trong xã hội, nhưng đột nhiên một ngày họ lại bảo em: „Cả đời tớ thế là vô nghĩa rồi. Cái tớ nỗ lực cả đời đạt được giờ tớ chả hiểu để làm gì. Tớ cũng chả biết giờ tớ cần gì để cười tươi được như G“. Nghe những lời như thế, không chỉ từ 1 người, em đã suy nghĩ rất nhiều. Tất nhiên ko vì thế em từ bỏ mơ ước thành công lớn của em, nhưng nếu em ko có số đạt được nó thì em cũng ko đánh mất các „phương tiện“ khác cũng dẫn tới hạnh phúc cuối cùng cho cuộc đời em.

Bài này chắc chắn là lạc đề, vì làm sao em có lời khuyên trong vài năm thành công rực rỡ chói lóa cho 1 bác nào đó được. Mà em tin là cũng chả ai dù khôn ngoan tới đâu có được lời khuyên gì hiệu quả cho bác nhằm tới thành công nhanh chóng cả. Nhưng em vẫn sẽ theo dõi topic này tới cùng xem có ai mang tới cho bác scrotum những cơ hội đặc biệt nào không, hay em có chộp được lời khuyên hay cơ hội gì từ các bài viết của mọi người không.

Chúc bác scrotum và các bác đạt được nhiều phương tiện để hạnh phúc. Lời cuối em xin lỗi vì nói leo linh tinh .
__________________
Bước chân phiêu bồng
Thuyền quyên thiếu nữ
Hiên ngang anh hùng
Tụ hội long vân
normal vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 21-09-2005, 04:39 AM   #18
Ciao
 
Ciao's Avatar
 
Gia nhập: Jun 2005
Bài : 653
Default

Em Normal no'i dai dong kho' hiểu qua'. Diễn giải về hanh phuc' thì rất kho'. Hạnh phúc là gì? Đối với mỗi người hạnh phúc mang tiêu chuẩn rất khác nhau. Nhưng với Ciao thì trước 4 sọi mà có được 1 vợ, 2 con, nhà 3 tầng, xe 4 bánh là hạnh phúc. Không biết thế có nhỏ nhoi quá không hả các bác?
__________________
Hết gạo chạy rông, nhất nông nhì sỹ.
Ciao đang trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 21-09-2005, 04:57 AM   #19
A-tu-la
Đại úy
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 837
Default

Công nhận gái (trừ Vìu) viết văn nghị luận bao giờ cũng hay. Rất dài và mục đích rất cao cả, chỉ tội đọc không hiểu gì. Yêu thế. Kiên nhẫn như chã, sắc sảo như hải đăng, đọc không tài nào hiểu định viết gì, mà muốn bắt chuớc cũng không thể đuợc. Thơm một cái.

Phải công nhận bài đầu của bác Tủm viết duyên, hóm mà sâu. Anh em chưa ai đối đáp lại đuợc.



Trích dẫn:
normal viết:
Em là gái, đi chưa hết nửa đầu 20, nhưng ước mơ tên tuổi rực rỡ công danh tiếng tăm lừng lẫy của em chả thua bác zai nào. Thấy có bác trăn trở, em nhỏ hơn cũng xin vào nói leo, xin các bác đại xá.

Em chả dám có lời góp ý nào cho ai, chỉ có cái cách đi và cách chọn của bản thân đem ra công cộng. Bác nào nghe được thì nghe, ko nghe được thì cũng hạ cố chửi em cho em khá hơn lên, còn không thì lờ đi em chịu vậy.

Em thấy quan trọng nhất đối với mỗi con người là hạnh phúc. Hạnh phúc là cái trừu tượng, là cái mà mỗi người cảm thấy, hạnh phúc trọn vẹn là cái trước khi nhắm mắt cảm nhận được và nhờ đó nhắm mắt với nụ cười thanh thản. Đấy là cái đích của em. Nhưng đó là cái đích xa, mà để đạt được đích ấy thì cơ bản chỉ là phương châm, trước khi làm gì cũng phải nghĩ, để ko làm mất cái nụ cười cuối cùng của đời người thôi, hoặc làm gì cũng cố hết sức để dù thua dù được ko hối tiếc. Ko hối tiếc là khi hấp hối có thể cười được rồi. Tất nhiên em biết nhiều lúc làm thế nào chỉ để sau ko hối tiếc cũng đã khó rồi, vì ko hối tiếc cái này lại vướng vào hối tiếc cái khác, lúc đó đành phải dựa vào sự hiểu biết bản thân mình mà chọn giá trị ưu tiên. Chọn sai thì đành chịu, nhưng đã thật sự cố rồi mà vẫn chọn sai thì cũng chỉ phải áy náy ít thôi .

Nhưng để đạt được đích xa thì mỗi chặng đường phải hướng tới những cái đích gần. Mà đã đặt ra đích thì ít nhất nó phải có khả năng hiện thực tương đối với thực tế bản thân, và đương nhiên là ai cũng muốn đạt được, thành công với cái đích ấy. Cái khổ ở chỗ, đích gần mấy khi nó đủ to như mình ham hố, mà ngay cả nó chưa đủ to cho thỏa cái chí lớn thì đạt được nó cũng đâu dễ. Hành sự tại nhân mà thành sự tại cả thiên và cả người khác nữa. Đến khi cảm thấy hiểu được cái câu vừa rồi, em cũng bắt đầu biết dự trù khả năng thất bại như 1 khả năng thực tế và chuẩn bị tinh thần cho các thất bại, trong khi vẫn nỗ lực đạt tới thành công. Sở dĩ vậy, bởi quan trọng nhất với em là được hạnh phúc. Chả tội gì gạt phăng đi cảm giác hạnh phúc của mình chỉ vì 1 thất bại nào đó, mất mát nào đó, đời còn nhiều thứ, nhiều lúc và nhiều cơ hội. Nhưng nhờ xác định thế em học được cách ko chán các cái đích gần của em, đủ kiên trì mà đạt được chúng nó. Chúng nó rất cần thiết với em và với cái đích xa của em.

Xét tới cơ hội, em là người lạc quan trong cái nhìn. Em vẫn thấy trong cuộc sống của em luôn tự dưng xuất hiện cực kỳ nhiều cơ hội trong mọi việc, mọi hoàn cảnh, nhưng luôn ko phải lúc em ngồi mong đợi. Phải chăng em là người may mắn, mà cứ cơ hội nào em thấy được, em tóm được là em lại có thêm kinh nghiệm, thành công hay chí ít là bạn bè, dù trong lĩnh vực nào đi nữa. Phải nói thêm là em có người mẹ tuyệt vời, vì đã dạy em cách nhìn thấy nhiều cái được hơn cái mất trong mọi hoàn cảnh. Như thế em có nhiều khả năng để vui, để hạnh phúc, trong quá trình hướng tới ước mơ lớn . Nhưng em cũng nhớ, khi đi học có ai từng nói, cơ hội xuất hiện trong đời mỗi người là vô số, trong mỗi lúc cũng như trong cả cuộc đời, vấn đề hơn nhau chỉ là ai nhìn thấy và tận dụng được nhiều hơn các cơ hội mình có được.

Em vẫn tiếp tục hướng tới các ước mơ lớn, vẫn chả rõ nó sẽ như thế nào, thậm chí là trong lĩnh vực nào. Nhưng em vẫn đi, nỗ lực đạt các đích gần cần thiết hoặc mình tự đặt ra, nỗ lực có thêm bạn bè, nỗ lực hiểu mình hơn về thang giá trị ưu tiên của mình, nỗ lực cóp nhặt các niềm vui nho nhỏ để tự tăng thêm sức mạnh và sự kiên trì, ít nhất ko có thành công lớn thì có niềm vui em cũng chấp nhận. Trong bao nhiêu tỷ người trên thế giới, chắc chả được 50% (đấy là em lạc quan) số người trong 1 thời điểm hài lòng với những gì mình đã đạt được, chỉ được vài phần trăm số người thành công rực rỡ lưu danh ít nhất vài đời trong phạm vi nhỏ nhất là 1 cái làng chẳng hạn. Nếu số em không được thế, thì không phải vì thế em ko cố gắng để đạt được tất cả những gì mình có thể đạt được, cũng ko phải vì thế tự dưng em đánh mất cái cảm giác hạnh phúc em vốn dĩ có thể có.

Xét cho cùng, chả riêng em, con người ta ai cũng hướng tới hạnh phúc cả. Bác lao vào kiếm tiền, chắc chắn bởi vì bác nghĩ rằng nếu có nhiều tiền bác sẽ hạnh phúc. Bác lao vào các con tính chính trị, chắc hẳn bác nghĩ tới quyền lực chính trị sẽ đem lại cho bác sự thỏa mãn, hay xét tới cùng vẫn là cảm giác hạnh phúc... Tất cả các cảm giác dương tính xét tới cùng đều cùng đích hướng là cảm giác hạnh phúc. Em nghĩ thế, đâm ra với em có rất nhiều thứ quan trọng, nhưng không có thứ tuyệt đối quan trọng. Với em cái gì hiện thời chưa thấy có con đường tới nó thì em cũng ko quá chăm chăm để rồi căng thẳng đau khổ mệt mỏi mất sức. Nhưng cũng ko vì thế mà em mất cảnh giác ko tập trung nhận ra các cơ hội xung quanh để đón lấy.

Em biết tất cả các bác ai cũng từng 1 thời trẻ như em, đều biết hết và hiểu hết những gì em nói. Nhưng em vẫn nói. Bởi vì em vẫn có những người bạn vong niên mà em rất khâm phục, hơn cả tuổi cha mẹ em, là bạn tốt của em, có thể là người nổi tiếng tài giỏi, có quyền hành trong xã hội, nhưng đột nhiên một ngày họ lại bảo em: „Cả đời tớ thế là vô nghĩa rồi. Cái tớ nỗ lực cả đời đạt được giờ tớ chả hiểu để làm gì. Tớ cũng chả biết giờ tớ cần gì để cười tươi được như G“. Nghe những lời như thế, không chỉ từ 1 người, em đã suy nghĩ rất nhiều. Tất nhiên ko vì thế em từ bỏ mơ ước thành công lớn của em, nhưng nếu em ko có số đạt được nó thì em cũng ko đánh mất các „phương tiện“ khác cũng dẫn tới hạnh phúc cuối cùng cho cuộc đời em.

Bài này chắc chắn là lạc đề, vì làm sao em có lời khuyên trong vài năm thành công rực rỡ chói lóa cho 1 bác nào đó được. Mà em tin là cũng chả ai dù khôn ngoan tới đâu có được lời khuyên gì hiệu quả cho bác nhằm tới thành công nhanh chóng cả. Nhưng em vẫn sẽ theo dõi topic này tới cùng xem có ai mang tới cho bác scrotum những cơ hội đặc biệt nào không, hay em có chộp được lời khuyên hay cơ hội gì từ các bài viết của mọi người không.

Chúc bác scrotum và các bác đạt được nhiều phương tiện để hạnh phúc. Lời cuối em xin lỗi vì nói leo linh tinh .
A-tu-la vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 21-09-2005, 10:25 AM   #20
Nguoicongaingo
Chu du thiên hạ để.. dạy buồn cười
 
Nguoicongaingo's Avatar
 
Gia nhập: Apr 2005
Nơi Cư Ngụ: __Game Show____ Đã tiêu: 50
Bài : 3,423
Send a message via Yahoo to Nguoicongaingo
Default



Bác Scrotum đặt cái tiêu đề công nhận duyên, nhìn vào đã muốn đọc, đúng là duyên từ cái Subject duyên đi thật.

Công nhận hay, Nghiệt ngã tuổi 30 thể hiện 1 chút trăn trở, bế tắc, không lối thoát của 1 tầng lớp thanh niên sắp đi hết 1/3 quãng đời, biết là cay đắng nhưng vẫn cố gắng vươn lên, không hề bi lụy .

Nghiệt ngã tuổi 30 , nó có cái gì đó rất gần với Vật vã tuổi 30 nhưng lại vật vã trong tư thế đứng thẳng, hiên ngang bước tiếp

Hay !!!


Tiếp theo sẽ là 1 chút ưu tư của em về nỗi nghiệt ngã này (sẽ post trong vài phút tới ;) )


-------------------------------------
:-rose
__________________
Bâng khuâng khóe mắt hai hàng lệ
Ngơ ngẩn bờ môi một nét cười


thay đổi nội dung bởi: Nguoicongaingo, 21-09-2005 lúc 10:28 AM.
Nguoicongaingo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 09:31 PM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.