Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 2 - Cung văn hóa Xa Mẹ > Long tuyển
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 17-12-2005, 05:13 AM   #61
hantad
Khách
 
Bài : n/a
Default

Bạn Noy cẩn thận đấy. Bạn bị ám ảnh tình dục hơi nhiều. Nhất là tình dục đồng giới.Dù sao thì cái này cũng hết rồi. Mong bạn bình tâm
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-12-2005, 07:49 AM   #62
mom
Tuổi hồi teen
 
mom's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 1,720
Default

Trích dẫn:
hantad viết:
Bạn Noy cẩn thận đấy. Bạn bị ám ảnh tình dục hơi nhiều. Nhất là tình dục đồng giới.Dù sao thì cái này cũng hết rồi. Mong bạn bình tâm

-------------------------------------------
Mông đít hoang tàn ko nhận ra <----


Bạn này có ý gì với Noy sử gia không nhỉ?
__________________
mommapmap (493*295)
mom vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-12-2005, 12:38 PM   #63
kidman
Tư Mã Kít
 
Gia nhập: Feb 2005
Bài : 1,134
Default

Thảo nào Saint 4` mỗi lần nhắc đến Noy là mắt long lanh.
kidman vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-12-2005, 12:42 PM   #64
kidman
Tư Mã Kít
 
Gia nhập: Feb 2005
Bài : 1,134
Default Thăng Long chí dị liệt truyện / Sake thế gia

Đất Đái có chàng thanh niên tên là Sen Phồ, vốn người khôi ngô kỳ vĩ, vai năm thước rộng thân mười tấc cao, chân gấu tay vượn, tính tình hào sảng rộng rãi mà ki bo lắm. Năm mười bảy tuổi bỗng sinh chí lớn bèn bỏ nhà đi khắp bốn phương mà du học, mỗi nơi một tý.

Chàng khi ấy đương ở xứ Ái Lan, nhân một hôm đi ị mãi không được bèn khóc to lên rằng “Ta ngày trước ở quê nhà gái xếp hàng đuổi đi không hết, tại sao nay lại cô quạnh thế này? thấy bọn chúng [1] ba ngày một “tàu nhanh”, năm ngày một “tàu chậm” [2] lấy làm đau lòng quá”. Bèn cất công đi dò hỏi xem vì sao. Một người bạn cảm cái ơn 200 mỹ ngày trước [3], bèn mách nước cho. Bấy giờ Internet nở rộ, nhà nhà nối mạng, người người duyệt web, thậm chí đến trẻ con ngồi bô cũng chân bấm tay gõ chít chát không nghỉ. Sen Phồ bị gái xa lánh âu cũng vì không biết dùng Internet vậy.

Chàng được bạn mách nước mừng lắm, bèn về nhà vắt chân lên trán nghĩ ba ngày ba đêm. Đến đêm thứ ba bỗng xì ra một hơi, bụng dạ thông suốt từ trên xuống dưới. Kế đã định, Sen bèn vào nhà tắm trút bỏ xiêm y múa lên một khúc Mã Thụ Bách Sơn Vũ [4]. Đoạn ngồi vào bàn mải miết thiết kế được một cái trang web. Bấy giờ bỗng nghe đồng hồ điểm sáu tiếng rưỡi, Sen bèn cất tay lên giường đi ngủ. Nào ngờ sáng ngày ra, chàng mở máy ra thì chỉ thấy một đống đổ nát không có hình thù gì cả, bên cạnh có một vũng nước màu hơi vàng mà có chút mùi ngoằn ngoèo hình chữ “S”. Sen Phồ vốn thiếu kiên nhẫn cũng không lấy đó làm nề hà, bèn lau dọn sạch sẽ rồi bắt tay vào thiết kế lại. Chàng miệt mài đến khi nghe đồng hồ điểm đúng sáu tiếng rưỡi bèn cất tay lên giường đi ngủ. Nhưng rồi qua một đêm lại cũng chẳng còn gì ngoài một vũng nước ngoằn ngoèo hình chữ “S”. Đến mấy đêm liền đều xảy ra quái sự như vậy. Sen Phồ tức lắm, bèn bỏ công ra rình. Nhưng lấy làm lạ là cả đêm không thấy gì lạ. Nhưng cứ đến lúc đồng hồ điểm sáu tiếng rưỡi thì hai mắt lại díp lại. Chàng vừa bừng tỉnh thì mọi chuyện vẫn như cũ, lại vẫn vệt nước hình chữ “S”.

Sen Phồ bèn bỏ ra Cửa Đông, tìm ông thày bói mù vừa câm vừa điếc để xin gieo quẻ. Ông thày bói nhìn Sen Phồ chăm chú, đoạn bỏ cái kính Rayban ra lau hơn một canh giờ. Sen Phồ vẫn kính cẩn chắp tay đứng đợi ở ven đường không dám trễ nải. Bấy giờ thày mới phán “Đây là do con quỉ ở núi Bố Lan Sơn phá, canh ba đêm nay về nhà uống bốn vỉ Seduxen thì sẽ bắt được nó”, nói xong bèn quay mặt vào tường.

Sen Phồ được quẻ mừng quá bèn theo đúng lời thầy nói, canh ba hôm ấy uống hết bốn vỉ Seduxen pha với rượu mạnh. Quả nhiên đến lúc nghe chuông đồng hồ điểm sáu tiếng rưỡi không thấy buồn ngủ như mọi khi, bèn cả mừng nấp vào một chỗ để rình. Được dăm phút bỗng thấy chiếc modem góc nhà bỗng rung lên bần bật rồi tách làm hai. Một bóng trắng nhẹ nhàng bước từ trong webcam ra, ngoáy mông một vòng rồi nhẹ nhàng tiến lại bạn, phàm bao nhiêu những thứ Sen vừa làm xong ban tối xóa bằng sạch. Đoạn vén quần toan để lại dấu như mọi khi. Phồ bèn lao ra ôm chặt lấy bóng trắng nọ đè xuống hiếp dâm cho thỏa lòng căm tức bấy lâu. Đoạn vạch quần ra mà chửi mắng tàn tệ.

Bóng trắng nọ bèn thẽ thọt nói to lên rằng: “Tình yêu làm website như kứt, bạn thấy ngứa mắt bạn xóa cho đỡ bẩn Internet” Sen Phồ bèn đổi giận làm mừng, quỳ sụp xuống hỏi kế. Bèn nói: “Bạn vốn không phải người ở đây, nhân thấy tình yêu có lòng thành nên lại giúp” Âu yếm một hồi Sen lại hỏi tên họ. Đáp: “Bạn là Sake” Nói đoạn ngồi vào bàn múa hai tay lên một hồi hiện ra một cái forùm nghiêm chỉnh, lớp nào ra lớp nấy. Sen Phồ mừng quá, bèn đặt tên là Thăng Long. Từ khi có Thăng Long gái theo về như nước, Sen Phồ mừng lắm, lại sợ Sake đi mất, bèn giấu biến cái modem vào trong nhà xí. Sake mất modem, đành phải ở lại làm admin cho Sen Phồ dày vò.

Qua năm sau, nhờ Thăng Long mà tìm được mấy thanh niên mạnh khỏe cường tráng là Tai ghẻ, Beefỉ và Ích Châu. Lấy làm yêu quý lắm. Thường cho vào ngủ chung. Thăng Long từ đó ngày một thịnh. Bọn Tai ghẻ Ích Châu thấy Sen Phồ âu yếm Sake vẫn lấy làm ghen tuông lắm. Bèn nhân lúc nửa đêm đè Sen Phồ ra mà hỏi bí mật về Sake. Sen Phồ trong cơn hoan lạc không giữ được mình, bèn thổ lộ về thân thế Sake và nơi cất giấu cái modem trong nhà xí. Lại dặn dò cả hai không được nói lộ cho ai biết. Bọn chúng vâng dạ cho qua chuyện.

Bỗng một hôm có một vị đạo sĩ què đầu trọc lốc, lại có mấy đốm tàn nhang trên đầu xin vào yết kiến Sen Phồ. Đoạn nói: “Bần đạo đi ngang qua chốn này, ngửi thấy mùi yêu khí nên xin vào giúp gia chủ trừ bỏ yêu nghiệt, chứ để nó tác quái thì chỉ sáu bảy chục năm nữa là tính mạng ngài phải gặp nguy hiểm” Sen nghe nói lấy làm kinh sợ lắm, bèn quỳ xuống xin cứu giúp. Đạo sĩ bèn rút trong túi ra một điếu Vinataba, châm lửa đoạn lâm râm khấn vái, chẳng ai nghe hiểu gì cả, Sen Phồ thấy vậy phục lắm. Được chừng nửa điếu thuốc, đạo sĩ bèn tiến thẳng vào nhà xí, lôi ra cái modem, nói: “Yêu nghiệt là đây, phải đốt đi mới trừ bỏ được” Nói đoạn mang ra đốt. Vừa lúc Sake đi Metro về, thấy vậy bèn giằng cái modem trong tay đạo sĩ ra, đoạn nhìn Sen Phồ mà nói: “Duyên kiếp của chúng ta đến đây là tuyệt, tình yêu ráng giữ mình”, đoạn múa lên một khúc Mã Thụ Bách Sơn Vũ rồi kết nối mà transfer về núi. Sen Phồ đuổi theo giữ lại mà không được. [5]

Sen Phồ từ đó đâm ra ngơ ngẩn, để mặc cho bọn Taighẻ Ích Châu dày vò thân xác. Thăng Long không có người cai quản cũng mất dần vẻ hào hoa, đến nỗi sập lên sập xuống mấy lần, rồi lại chia thành hai ba nửa, đấy là chuyện của sau này. [6]



Chú thích:
[1] “Chúng” trong câu “quả bất địch chúng” có nghĩa là trúng quả thì chớ lộ ra dễ bị chúng (nó) cướp mất.
[2] Thời xưa khi chưa có đồng hồ, dân gian phải dựa vào các mốc thời gian khác mà tính. Có nàng kỹ nữ tên là Cương Thi đẹp nổi tiếng khi tiếp khách thì dựa theo mức ăn của con ngựa của khách mà tính. Ngựa ăn hết thì coi là hết giờ. Nếu khách không được ưa thì ngựa được đưa vào máng nông, ít cỏ - gọi là tàu nhanh, khách quý thì được đưa vào máng sâu, dài mà nhiều cỏ - gọi là tàu chậm.
[2.1] Khảo dị: thời Tam Quốc, Tào Tháo vì muốn mua chuộc Quan Công mà ba ngày rủ đi hát karaoke một lần, năm ngày thì mời xuống Đồ Sơn một lần, điển tích tàu nhanh tàu chậm xuất xứ từ tích này mà ra chăng?
[3] Có truyền thuyết kể rằng khi xưa Sen Phồ làm chức quan bán rượu ở Đông Đô nhân một hôm say rượu nằm nghỉ, tỉnh dậy dở ví ra không thấy 200 mỹ mới kiếm được tối qua đâu. Bèn đi tìm. Lần tới Tô Ngọc Vân Phủ chợt thấy một bọn đương ôm gái ở đó mà tờ 200 mỹ đã bị đổi ra tiền việt chia nhau bo gái mất rồi, tả hữu bèn toan bắt bọn chúng mà hành tội, Sen Phồ bèn ngăn lại. Đoạn rút trong ví ra một xấp Durex sai tả hữu mang đến nói “Sếp chúng tôi thấy các anh ôm gái mà không có Durex sợ kém an toàn nên sai chúng tôi mang lại cho các anh”. Bọn đó cảm cái ơn ngày ấy nên nay báo đáp.
[4] Khúc múa này đương thời rất thịnh hành. Bao gồm hai phiên bản. Hình dáng như đương phi ngựa nên có tên là Mã Thụ. Các trích đoạn vẫn thường được sử dụng để dạo đầu trong điệu múa Pho Plây Vũ. Tương truyền Ác Thi Mật Đại nhân là người sáng tạo ra khúc múa này nhờ đó mà nổi tiếng.
[5] Có người tố cáo đây là mưu gian của bọn Taighẻ Ích Châu hòng trừ bỏ Sake nhưng không có chứng cớ.
[6] Sau này Sake thỉnh thoảng vẫn hiển linh giúp Sen Phồ trong cơn nguy khó. Xin xem Dỉavn bản kỷ để biết thêm chi tiết.
kidman vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-12-2005, 12:50 PM   #65
kidman
Tư Mã Kít
 
Gia nhập: Feb 2005
Bài : 1,134
Default Thăng Long chí dị liệt truyện / Gỗ Mun thế gia

Đất Mân có chàng hiệp khách họ Gỗ tên Mun, vốn con nhà trâm anh thế phiệt, dáng người nho nhã ưa nhìn nên rất được mọi người ái mộ. Chàng vốn tài cao chí lớn, năm tuổi đã biết cuốc đất, mười tuổi đã biết diệt kiến [1]. Trưởng Ban Tuyên Huấn Thăng Long là Quốc Hưng nghe chuyện, nói: “Gỗ rồi còn tiến xa”. Quả nhiên sau này thi tú tài mãi không đậu, bèn phẫn uất bỏ nhà lên kinh, quyết chí thi lấy cái Tiến sĩ.

Bấy giờ chưa đến ngày thi, Gỗ Sinh bèn trọ lại trong một nhà nghỉ ở bên ngoài thành, ven bờ Tô Giang. Đến nửa đêm, bỗng nghe sột soạt bên mái hiên, bèn ra xem thử. Chợt thấy một bóng hồng e ấp bên thềm, thấy chàng ra bèn quay gót trở lui. Sinh vốn người bạo dạn bèn nắm tay kéo lại mời vào phòng ân cần hỏi han. Cô gái thẹn thùng đáp: “Thiếp là Kờ Lê con gái quan Kờ Tu, quan trấn thủ vùng này, vừa đi lắc về qua chợt nghe người văn sỹ ngâm thơ lấy làm hâm mộ, không ngờ làm kinh động công tử.” Nói đoạn liếc nhìn Gỗ Sinh đầy ý nhị. Gỗ Sinh vốn chậm hiểu bèn nắm lấy tay nàng toan dở trò lơi lả. Kờ Lê bèn rụt ngay tay lại mà nghiêm mặt trách chàng sao quá vội vã. Đoạn múa lên một khúc Mã Thụ Bách Sơn Vũ [2]. Sinh không kìm được niềm hoan hỉ bèn cùng nàng ân ái. Trong cơn hoan lạc, nàng nói: “Thiếp thấy chàng là bậc tài sĩ phong lưu, liều đem tấm thân gửi gắm, vậy chàng có thể vì thiếp mà làm một bài thơ được chăng?” Bèn đáp: “Xưa kia Tào Thực đi bảy bước mà làm xong một bài thơ. Nay ta với nàng ấy nhau mấy canh giờ, chả nhẽ không làm được một bài hay sao.” Nói đoạn vén quần làm ngay một bài thơ như sau:

“Lăng ca thanh xướng hàn trinh tiết
Công tử sơ khai túy kỳ sinh
Bất tri sương lộ thời dương thế
Khuê các thiên san lạc nhân tình” [3]

Bài thơ làm xong mỹ nhân mừng rỡ, lại càng mặn nồng hơn trước. Chợt nghe gà nhà bên gáy bảy tiếng rưỡi, bèn nói: “Thiếp phải về e cha mẹ biết” Nói đoạn từ biệt Sinh mà đi, lại dặn Sinh không được đi theo.

Liên tiếp mấy đêm liền như vậy, Kờ Lê cứ đầu canh hai thì đến, cho đến khi gà nhà bên gáy bảy tiếng rưỡi thì từ tạ mà đi. Nhiều hôm bịn rịn chia tay, Sinh thấy thấp thoáng dưới váy một con dao thái thịt, bèn hỏi. Nàng nói: “Thân gái dặm trường, thiếp phải mang theo phòng thân” Sinh thấy cũng hợp lý, bèn không gặng hỏi nữa.

Bỗng nhiên mấy hôm không thấy nàng đến, Sinh trong lòng khắc khoải không yên, bèn đi dò hỏi thì không ai biết dịnh thự quan Kờ Tu ở đâu, lấy làm buồn lắm. Nhân đó chẳng thiết ăn uống, lại bỏ cả thi để đi tìm nàng.

Cách đó mấy hôm, vào cuối canh hai lại thấy nàng tìm đến, sụt sịt mà khóc to lên rằng “vì cha mẹ đoán biết chuyện của thiếp nên không cho ra ngoài nữa. Thiếp phải nhân lúc người vú già canh giữ thiếp bận nhai kẹo cao su mà trốn đến đây.” Sinh lấy làm đau lòng lắm, bèn cùng nhau ân ái. Khi cơn hoan lạc qua đi, Sinh bỗng nhận ra rằng Kờ Lê có vẻ béo ra, mà trên tóc trên đầu rụng một mảng lớn, bèn ôm nàng mà hỏi han. Nàng khóc lóc nói rằng mỗi ngày đều bị bà vú già tóm tóc mà đánh, lại còn bắt ăn gà tần sâm hàng đêm nên mới thế này. Gỗ Sinh lấy làm thương cảm lắm. Nhân lúc thủ thỉ mặn nồng, Gỗ Sinh buột miệng để lộ ra rằng mấy hôm đi tìm nàng mà không gặp. Mỹ nhân nghe đoạn lộ ngay vẻ giận dữ, nói: “Chàng không tin thiếp hay sao?” Sinh vội lựa lời an ủi, nói: “Vì ta nhớ nàng quá đấy thôi, với lại cũng phải biết nhà cửa của nhạc phụ đại nhân ở đâu chứ.” Mỹ nhân bèn đổi giận làm lành nói: “Nếu chàng muốn biết, thiếp xin đưa chàng đi một chuyến, cũng không hại gì.”

Nói đoạn dẫn Sinh ra ngoài ngõ, đưa lên một cỗ xe tứ mã [4] đang đứng đợi. Xe chuyển bánh, nhằm hướng bắc mà đi. Sinh cố nhớ đường đi lối lại, chỉ thấy quanh co như mê hồn trận. Chỉ nhớ trên đường đi có tấm biển lớn đề “Đồ Sơn kính chào quý khách”. Được một đỗi xe đi vào một ngõ nhỏ rồi dừng lại trước một dinh thự lớn. Trước cổng chỉ đề hai chữ “Bảy tỷ”, nét bút rồng bay phượng múa tràn đầy khí phách. Gỗ Sinh cố nhòm vào trong nhưng chỉ thấy mờ mờ ảo ảo, không biết thế nào mà lần. Mỹ nhân nói: “Nhà thiếp ở đây, nhưng cha thiếp khó tính, xin chàng đừng tìm đến” Nói đoạn giục xe lùi ra vì ngõ chật không quay đầu được. Rồi đưa Sinh về.

Qua mấy hôm mỹ nhân lại đến. Lần này Sinh trông nàng hơi khang khác, không béo như lần trước, lại quấn một chiếc chăn to sù sụ trên cổ, chân đi dép loẹt quẹt mà giọng nói không giống như trước. Thấy Sinh có ý nghi ngờ, nàng vội nói: “mấy hôm nay thiếp bị ốm nên không được như xưa” Sinh yên lòng bèn cùng nàng ân ái, cho đến khi con gà nhà bên gáy đúng bảy tiếng rưỡi thì nàng từ tạ ra về.

Từ đó cứ vài hôm mỹ nhân mới đến với Sinh, mà hình dáng mỗi lần có hơi không giống nhau. Khi thì bịt một bên mắt mà mang dao bầu, khi thì bụng to đầu hói, khi thì cổ quẩn chăn lông chân đi guốc mộc. Và cứ đến khi gà gáy bảy tiếng rưỡi thì về. Sinh tuy bụng ngờ vực nhưng sau cơn ân ái lại không nhớ gì cả.

Tình cờ một hôm đi qua chợ, gặp một đạo sĩ, nhìn chàng kinh ngạc, hỏi có gặp chuyện gì lạ không. Đáp: “Không”. Đạo sĩ nói: “Quần anh đầy tà khí, sao nói là không?” Gỗ Sinh ban đầu còn chối, sau bị đạo sĩ cưỡng hiếp, đành phải khai thật. Đạo sĩ bèn nói: “Bần đạo thường đi du hành đây đó để báo đời. Nay gặp anh cũng âu là có duyên phận với nhau, để bần đạo cứu giúp cho” đoạn rút trong túi ra một cái trojan giao cho Sinh nói: “Đêm nay tìm cách gắn cái này vào người nó” Lại hẹn gặp nhau ở New Century. Sinh y lời, sáng ra sau hồi hoan lạc bèn lén cài trojan vào người Kờ Lê. Mỹ nhân cứ thế mà về không nghi ngờ gì cả.

Sáng ngày ra, Sinh gặp đạo sĩ ở New Century, đạo sĩ bèn cùng Sinh lần theo dấu vết. Đi quanh co một hồi, đến một ngôi mả cũ nát sực nức mùi nước đái chó thấy có tiếng người cười nói ở trong. Sinh bèn lén nhìn qua khe cửa, bỗng thấy một bộ da người nằm trên mặt đất, xem kỹ thì đúng là hình dáng Kờ Lê, xung quanh có ba con quái đương ngồi cười nói hỉ hả. Ba con đấy, một con thì chột mắt xách dao bầu, một con bụng to đầu hói và con còn lại đi guốc cổ quấn một cái chăn lông to sù sụ. Đạo sĩ quát to một tiếng, đạp cửa xông vào. Ba con quái thấy bóng đạo sĩ bèn hóa ra hào quang bay về ba phía chạy mất. Trên mặt đất chỉ còn lại bộ da, bên trong có yểm một lá bùa ghi mấy chữ www.tathy.com/thanglong Đạo sĩ bèn nói: “Đây tất là ba con quái Xeko Sen béo và Tighẻ núi tathy tác oai tác quái đây” đoạn mang tấm da ra đốt. Tấm da cháy vừa hết thì Gỗ Sinh bỗng rùng mình ngã lăn ra chết giấc. Người nhà mang về thuốc thang chữa chạy hơn nửa năm mới khỏi.

Về sau Gỗ Sinh bỏ kinh về làng sống, lấy vợ là con một nhà tử tế trong làng, vợ chồng ăn ở với nhau cũng hạnh phúc. Duy mỗi lần nửa đêm ngồi làm thơ là lại nhớ lại chuyện đó, thấy trong lòng váng vất, ngất đi mất mấy canh giờ liền. Bỏ tiền chạy chữa bao nhiêu cũng không khỏi. Bèn từ đó không bao giờ làm thơ nữa. Bản nhân vốn có quen biết với cháu họ ông hàng xóm bà cô bên ngoại nhà ông cố nội của bạn gái Sinh nhân một lần đến thăm nghe được chuyện này, bèn ghi lại.

[1] Tương truyền Gỗ Sinh lúc mới sinh ra đã làm thơ, bài thơ chỉ có bảy chữ:
“Oe oe
Oe oe oe oe
Oe!”
Ai nghe cũng phục là tuyệt tác. Phụ mẫu Gỗ Sinh sợ Sinh giống Vương Bột chết sớm nên thường bắt Sinh lao động để quên hứng làm thơ đi.
[2] Xin tham khảo các phần khác trong bộ Sử ký này
[3] Bài tuyệt tác này do Viện bảo tàng Alexandra hiến tặng, đến bây giờ vẫn chưa có người nào đọc được hiểu được. Chúng tôi xin đăng nguyên bản để bạn đọc tiện theo dõi
[4] Loại phương tiện di chuyển thông dụng của gia đình quan lại. Sau này có người bên xứ Mỹ Quốc bắt chước hình dáng thiết kế loại xe này mà đưa vào kinh doanh, gọi là xe Four, sau đọc trệc đi thành Ford.
kidman vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 21-01-2006, 05:22 PM   #66
Công Tử Bạc Liêu
Sến công tử
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 5,217
Default

Xin phép 2 anh Kid Noy cho em dựa dẫm ý tưởng để post trong forum khác nhá !
__________________
Cut loss triền miên!!!

Chào chào (_ _")
Công Tử Bạc Liêu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 22-01-2006, 05:08 PM   #67
kidman
Tư Mã Kít
 
Gia nhập: Feb 2005
Bài : 1,134
Default

à chú Liêu nhớ trả tiền bản quyền. Anh không cần tiền mặt chú cứ chuyển cho anh 2 tỷ vào tài khoản là được nhé.
Nếu chú thiếu tiền thì anh châm chước, cái thành quả của chú anh lấy 30% ;)
kidman vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 22-01-2006, 10:18 PM   #68
Công Tử Bạc Liêu
Sến công tử
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 5,217
Default

Hề hề, em đang tiến hành project của em dựa theo các anh đây nhưng nói thật lòng là khó quá. Có bao nhiêu cái hay các anh viết mịa nó hết rồi mà giống nhau quá thì em lại thấy có lỗi với lương tâm, he he. Em cũng báo cáo luôn là em viết trong cái forum bọn võ lâm truyền kỳ để lăng xê cái bang phái của em ý mà . Anh Kid muốn có lợi nhuận bản quyền chắc phải sang Cửu Giang chơi với em rồi em bơm ngân lượng thôi ).
__________________
Cut loss triền miên!!!

Chào chào (_ _")
Công Tử Bạc Liêu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 01:35 AM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.