Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 4 - Tâm sự của người "lỡ bước đi Tây" > Tâm sự, gỡ rối tơ lòng
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 28-01-2011, 03:10 PM   #21
Quỳ Hoa Bảo Điển
Liệt sĩ
 
Gia nhập: Nov 2010
Bài : 259
Default

Kỷ niệm giống như vị bác sỹ thẩm mỹ, tuy nhiên tay nghề lại không được lão luyện.
Quỳ Hoa Bảo Điển vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 28-01-2011, 10:36 PM   #22
AntiSad
Đại úy
 
Gia nhập: May 2010
Bài : 816
Default

Thời gian, cảm xúc, như cơn gió, cuốn phăng hết tất cả những gì bình yên nhất mà anh và em đã có. Em lạnh lẽo ngắm nhìn những thứ còn lại sau cơn bão, như cố gắng níu kéo chút gì của anh. Là hơi ấm, là hình ảnh, là giọng nói theo em cả trong những cơn mơ...

Hôm nay em lang thang trên Churchill, tìm được một góc khuất bé bé, tự nhiên em nép mình vào đó. Em lại nhớ anh. Nhưng bây giờ không phải là năm tháng trước, anh sẽ không bao giờ lục tung cả châu Âu lên để tìm em đâu, phải không?

Em vẫn khựng lại khi em bắt gặp mùi cologne từ Terre, em nói với một cô bạn, cô ấy cười em ngớ ngẩn và bảo: "Hanoi giờ chúng nó dùng Terre nhiều như con lợn con rồi cô ạ!".

Em hay xem film một mình, với một ít vine. VTC bình luận: "cậu kì dị thật". Hôm ấy em xem lại "Love Actually", khóc ngon lành. Em nhớ anh đến quay quắt, em nhớ "the ugly monkey's proposal".

...................
( to be continued)
AntiSad vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 29-01-2011, 04:15 PM   #23
AntiSad
Đại úy
 
Gia nhập: May 2010
Bài : 816
Default

Có nhiều khi em tự hỏi, làm thế nào mà anh lại khiến em nhớ nhiều đến thế. Cô bạn cười nhạt: "Đàn ông có vợ họ có nhiều mánh khóe lắm, ông nào chả xoen xoét cái mồm là anh buồn lắm, anh rất này và rất nọ, anh cần em". Em cười. Ừ, đã có lúc anh cần em thật mà.

Em nghe mọi người nói anh bắt đầu trên đường thực hiện ước mơ của mình, dù có lẽ muộn. Em lại thấy mình nhỏ bé hơn, em là một phần trong giấc mơ ấy. Hay em đang tự đánh lừa mình nhỉ?

Em đi Paris đợt giáng sinh, như dự định của anh và em. Paris vào Giáng sinh không ồn ào như em nghĩ, nó xa cách và buồn tẻ. Nó làm cho nỗi nhớ anh ngấm dần - khắc khoải trong từng hơi thở.

Em trở về nhà, cảm giác nhẹ nhõm đôi chút. Mẹ ngồi đan áo cạnh con Sóc, quay lại nhìn em lạ lẫm. Em cười xòa: "Nhớ mẹ nên em về mà". Ôm cổ mẹ, em thì thầm: "Giá mà lúc nào cũng có mẹ". Mẹ khe khẽ hát "Over and over I whisper your name...".

Hôm qua đi làm về, em rẽ vào chỗ làm thêm ngày xưa. Bất ngờ khi biết bà chủ cũ vừa mất vì ung thư. Ông chủ cửa hàng cười hiền từ, nói với em bằng giọng khàn đặc - Câu nói cuối cùng của bà ấy trước khi về với Chúa, là bà ấy sẽ rất nhớ ta. Jeff nói với em: "Có những nỗi buồn không thể vượt qua được, cô bé ạ. Đừng an ủi ta." Em ôm Jeff. Chẳng biết nói gì. Chính em cũng đang gặm nhấm nỗi buồn của mình từng ngày.

Em đã từng hi vọng, anh sẽ quên em thật nhanh, thật dễ dàng. Nhưng khi điều ấy xảy ra, em lại đau ghê gớm. Em cứ lặng lẽ theo dõi những bước đi của anh và đau đến ngạt thở. Em cũng phải move on thôi, anh ạ....
AntiSad vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 10:12 PM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.