Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 4 - Tâm sự của người "lỡ bước đi Tây" > Tâm sự, gỡ rối tơ lòng
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 06-08-2012, 07:16 PM   #61
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

Nàng khóc. Nước mắt rơi chậm và âm thầm, loang mùi hương trong suốt ướp trên bờ vai đang dịu dàng vỗ về, an ủi mình.

“Em chẳng muốn sống nữa, chị à.”

“Ừ.”

“Không phải em muốn chết, chẳng qua là em thấy ko còn gì để mình sống tiếp nữa hết.”

“Mất người đó, em mất tất cả sao?”

“Cũng ko hẳn vậy, chẳng phải người tình, mà cuộc tình mới là tất cả em có. Chị biết em lâu rồi, chắc chị cũng thấy em bình thường về mọi mặt. Em chỉ có một năng lực đặc biệt là yêu thôi. Khi yêu, em không còn biết gì, không quan tâm đến gì khác ngoài tình yêu em đang có nữa cả. Mọi vui buồn, hạnh phúc hay bất hạnh của em đều xoay quanh đó. Nên một khi mất đi thì em mất sạch. Em chẳng còn biết bám víu vào đâu nữa.”

“Thôi nào, người ta có thể yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng để hết yêu thì phải lâu lắm. Mất người yêu đâu có nghĩa là tình yêu cũng bay biến theo, em.”

“Tình yêu vẫn còn, còn nhiều lắm. Em yêu đến mức không giận được, không ghét được. Nhưng em đau đến mức không sống tiếp được.”

“Thế em định chết thật à?”

Giọng chị thậm chị còn không đổi khi phát âm chữ “chết”. Chị cũng không nhìn sang nàng, bàn tay mềm mại với những ngón tay gầy thanh tao của chị vẫn điềm nhiên khuấy nhẹ tách cà phê. Điều đó làm tim nàng nhói lên. Nàng đâu có muốn chết, chỉ là nàng không thấy có gì để mình muốn sống. Và nàng mong có ai đó, hay điều gì đó giữ mình lại. Trong lúc chẳng còn gì, nàng chỉ còn mỗi chị thôi. Thế mà chị hỏi han nàng như thể hỏi trưa nay nàng có định về nhà chị ăn cơm không, hay cái gì đó đại loại như vậy.

“Em biết không, chị cũng nhiều lần muốn chết mà cuối cùng vẫn sống nhăn đây này.”

“Em không tưởng tượng được.”

“Khi chị oán giận ai đó, chị muốn chết trước mặt họ. Tất nhiên chỉ có thể oán giận người mình thương yêu, càng yêu bao nhiêu càng dễ oán bấy nhiêu, chứ kẻ chị đã ko quan tâm thì cũng khó làm chị giận. Chị muốn người ta thấy máu của chị chảy ra, không cách nào cầm lại được. Chị muốn họ thấy máu và cả nỗi oán hận tràn ngập trong mắt chị, và họ phải sống với điều đó cả đời. Đôi lúc, chị muốn khi máu chảy tràn lan, và chị lịm dần đi, thì nỗi thù ghét của chị đối với người ta cũng dần lắng xuống, như sóng rút đi sau khi tràn vào bờ. Chị muốn sau đó con người khốn khổ ấy sẽ ôm lấy chị và khóc, rồi cùng chết với chị.”

Nàng im lặng. Sóng dưới nước sâu quả chẳng bao giờ lên tới bề mặt, vẻ điềm nhiên của chị chưa từng gợi cho nàng cảm giác của sự xáo trộn hay giằng xé. Nàng đâu biết, nơi mình tìm đến để nương náu ngỡ tuyệt đối bình yên lại lắm giông nhiều bão đến thế. Trách chi chị nói về cái chết nhẹ như không. Một khi đã đủ đau thì sống luôn nặng hơn chết.

Một ai đó mở cửa sổ, nói vọng xuống đường, những thanh âm ríu lại nàng không nghe rõ. Hơi nóng và mùi nồng nực của buổi trưa đứng gió len vào quán. Nắng bên ngoài đậm màu nhưng kém trong hơn nắng nhìn qua lớp cửa kính. Nàng nhắm mắt lại cho đỡ chói, thả giọt nước mắt to và nóng hổi còn đọng lại trên mi chảy xuôi xuống gò má mịn như da trẻ con. Bỗng nhiên nàng tự hỏi, nếu lau nước mắt cho nàng, bàn tay chị sẽ còn dịu dàng đến đâu nữa? Chị đã có mặt bên nàng suốt 10 năm nay, bất cứ khi nào nàng cần, không hỏi đến lý do, nhưng chị có đủ yêu thương nàng để có thể oán hận? Nếu nước mắt nàng rơi vì chị, liệu có thể khuấy động được bề mặt tĩnh tại của lớp nước sâu kia chăng?

(...............)
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 08-08-2012, 12:46 AM   #62
Ếch Cốm
Hoang dã, bệnh hoạn
 
Gia nhập: May 2012
Nơi Cư Ngụ: Wanderer
Bài : 528
Default

Cảm ơn aga, bài viết nhẹ nhàng, không có cảm giác oán thán gì mà rõ ràng là buồn thương đau hờn nhưng nhân hậu tha thứ, nỗi đau nhờ thế cũng đỡ xót hơn ...
Ếch Cốm vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 27-08-2012, 12:59 PM   #63
Bạc Tình
Trung sĩ
 
Gia nhập: Oct 2010
Bài : 61
Default

Em đã đến và bước vào đời tôi thật đột ngột, cũng đột ngột như cách em bảo chúng mình hãy rời xa nhau với đôi mắt cố giữ cho ráo hoảnh, với đôi môi mím chặt hạ quyết tâm, chỉ có giọng nói của em nói điều ngược lại. Giọng nói run run.
Tôi hiểu điều em muốn nói, hiểu điều em sợ. Chúng mình hãy để nó chỉ là tình một đêm, là chút cuồng điên trong cuộc sống mà có thể chẳng bao giờ ta gặp lại. Bởi vì tôi, tôi là người đã có gia đình.
Chỉ có thể giữ lại mùi hương của em trong nỗi nhớ mơ hồ, như đêm ấy. Đêm của rượu, thuốc lá và những nụ hôn trong những điệu nhạc slow. Rồi mê đắm và ngủ quên đi để khi tỉnh dậy lúc 3 a.m chỉ còn lại mảnh giấy tạm biệt em để lại, tôi một mình ôm gối chăn để lưu mãi mùi hương thơm của em.
Chuyến bay này sắp mang tôi rời khỏi thành phố có em rồi, ngồi một mình tôi sẽ nghe anh Tuấn Ngọc cùng sẻ chia “ mang ơn em trao tình một lần, là kỉ niệm dù không đầm ấm, mang ơn em đau khổ thật đầy, là nắng vàng dù nhốt trong mây….”
Tạm biệt em, nàng Capri của tôi!
Bạc Tình vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 29-08-2012, 01:51 PM   #64
Bạc Tình
Trung sĩ
 
Gia nhập: Oct 2010
Bài : 61
Default

Vậy là tôi đã ở cách xa em hơn 1000 km, và lần cuối cùng tôi được chạm vào tay em cũng đã gần 48 giờ trước. Vậy mà, tôi vẫn cảm thấy được mùi hương của em cứ lẩn quất đâu đây, mờ ảo vào phiêu lãng như làn khói thuốc Capri tôi đốt lên khi nhớ em. Trong những lúc được ôm em, tôi đã gom mùi hương của em làm nên một vùng kí ức chôn sâu trong tôi. Còn em, em có nhớ tôi không?
Tối qua, bước chân vô định dẫn tôi đi rảo khắp các con phố Sài Gòn, và một làn hương thơm thoảng qua phía trước giống như em đã dẫn tôi đi theo một người con gái xa lạ. Cô ấy cứ đi, và tôi theo sau. Nhưng cũng chỉ được vài con phố là đến nhà cô ấy, và rồi cô ấy vào nhà, đóng sập cửa lại để làm người phụ nữ của một ai đó chẳng cần biết đến có gã lữ thứ đang ngẩn ngơ ngoài phố. Cô ấy thuộc về người khác, còn em thuộc về ai?. Tôi không biết, chỉ biết là không thuộc về tôi.
Tôi nhớ em, em biết không nàng Capri kiêu sa của tôi?
Bạc Tình vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-09-2012, 07:15 PM   #65
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

Những ngày này...

Em nói với tôi, cái cuộc đời này sao mà thảm hại quá thể. Tôi hỏi, mày tính đu theo LQV ah. Em nói, không, đời ai cũng có những cái thảm hại riêng, người não nhiều suy nghĩ lớn mắc kẹt trong những cái thảm hại to lớn, người vô danh tiểu tốt sống đời nhỏ nhoi mắc kẹt trong những cái thảm hại tủn mủn. Nói chung là những cái thảm hại khác nhau về size, về hình dạng và màu sắc, khác nhau về cách phát âm khi lún vào trong đó. Phát âm đúng chuẩn là kẹt, nói giọng địa phương hơi nặng có khi thành k.ẹ.c. Đời phong phú thật.

Em hỏi tôi, sao người ta cứ phải giả dối với nhau thế. Tôi nói, vì ai cũng tưởng mình muốn sống với sự thật, nhưng hóa ra không phải. Tất nhiên không có sự dối trá nào đẹp đẽ hết, vì ngay cả cái đẹp đẽ đó cũng là dối trá. Nhưng sự thật thì như một bát thuốc đắng, gần chết thì buộc phải uống thôi chứ thông thường có ai muốn nuốt, mà cố nuốt cũng khó trôi. Cái sự giả trá của con người, đứng ngoài nhìn và khinh bỉ thì dễ, nhưng dính vào rồi mới biết đoạn trường ai có qua cầu mới hay . Đôi khi người ta chỉ muốn đi toa-lét vào mặt nhau nhưng khi gặp vẫn phải cứ hớn ha hớn hở, thiếu điều ngoáy tít đuôi nếu có đuôi. Đằng sau sự giả dối đó luôn có 1 hoặc nhiều câu chuyện. Nhưng thôi, đời ai không có những tâm sự buồn )

Trải nghiệm là một từ gắn liền với cảm giác cay cú. Cô ấy nói với tôi, nhìn lại chặng đường đã đi qua, nhiều khi thấy rất buồn cười. Nghĩa là buồn và mắc cười. Tôi cũng thấy vậy. Suy cho cùng chỉ có hai thứ vô tận và (hình như) bất biến đó là vũ trụ và sự ngu dốt của con người. Người ta hay tưởng mình khôn hơn sau mỗi lần ngu, tất nhiên là ảo tưởng đó được duy trì cho đến lần ngu kế tiếp. Tôi hay kể cho cô ấy nghe về vực sâu hun hút không thấy đáy, với những đóa hoa ngũ sắc thơm nồng lặng lẽ nở bên dưới. Tôi luôn nghĩ đến một lúc nào đó mình sẽ lao xuống và mọc cánh bay lên, hoặc tan xương nát thịt cũng đáng. Có những mối quan hệ thoạt nhìn cứ ngỡ là vực sâu, và tôi hăm hở lao vào với cảm giác của một con phượng hoàng già. Thế nhưng khi tỉnh táo lại mới thấy đó chỉ là những hố cạn, tệ hơn thì có thể là hố xí, cuối cùng may (hoặc không may) mà chẳng tan xương nát thịt, chỉ te tua trầy trụa, và cảm giác còn lại chỉ thấy chua chát hoặc nực cười. Cô ấy cũng có những lần đánh đu với những cái vực thẳm tưởng tượng ấy, đến khi qua đi ngoảnh lại nhìn cứ thấy như thể mình vô sở thú mà xăm xăm lao vào chuồng khỉ cái rồi bị nó bứt tóc mới thấy khó chịu gì đâu ), thực là lố bịch.

Bạn nói với tôi rằng có những đứa mình từng quý mến nó thế, giờ nó mắc bệnh ngôi sao rồi, nó abc xyz rồi. Tôi nói, nếu tôi có tiền và có danh tiếng, tôi (có lẽ) cũng sẽ như thằng đó con đó. Như ngày xưa tôi từng nghĩ, nếu tôi giàu tôi sẽ rất bố láo, vì vậy tôi không ghét những người giàu bố láo. Tôi chỉ không thích chơi với họ thôi. Còn thì, một người nổi tiếng hay quảng giao cũng giống như 1 khu du lịch nổi tiếng vậy, có nhiều người vì nghe danh nó mà tìm tới, có một số người thì lại tránh xa, tùy vào tính cách và sở thích. Tôi và một vài đứa bạn thích những nơi hoang sơ chưa, hoặc ít, có dấu chân người, nó giống như những mối quan hệ giữa những con người có phần cô độc, lặng lẽ và khép kín vậy. Cái thế giới tĩnh mịch của họ không bị khua khuấy, khi hòa vào nhau cứ như hai cốc nước trong không làm nhiễm màu mè sang người kia, và tình bạn giữa họ thật nhẹ nhõm. Còn một đóa hoa nhiều ong bướm vo ve quá, hay một cảnh đẹp có nhiều ống kính chĩa vào quá, mà lỡ trong đám vo ve ấy mình ngứa mắt vài đứa thì tự dưng hứng thú với đóa hoa hay quang cảnh ấy cũng sẽ nhạt dần, dù đó ko phải lỗi (chủ quan) của bông huê hay của vùng đất, vì hữu xạ tự nhiên hương mà. Nhiều khi tôi nghĩ mình thích những bông hoa biết giấu hương, có thể do tôi bị viêm xoang. Hoặc do tôi lãng tai sau nhiều năm nghe rock, giờ mà chỗ nào có nhiều âm thanh vo ve quá là tôi tránh xa, vì nó khiến tôi mệt óc.

Mua vé số là sở thích mới nhất của tôi. Hồi ở VN, H hay mua vé số, và nói với tôi M có thấy rằng đây là cái giá rẻ nhất để mua hi vọng không? Tất nhiên, tiền nào thì của đó. Hi vọng giá rẻ chỉ kéo dài từ sáng đến chiều. Cũng như khi đi hàng không giá rẻ vậy, có khi bị delay ngồi chờ dài mỏ từ sáng tới chiều. Giả sử trúng số, tôi sẽ đem làm từ thiện hết. Đùa đấy . Nếu tôi trúng số, tôi sẽ dung tiền đó mua vé số tiếp, đến khi nào chán thì thôi. Nếu trúng đủ nhiều, tôi sẽ để tiền đó xài tới cuối đời, tôi sẽ tiêu tiền rất tiết kiệm để không phải đi làm gì hết. Tôi chưa bao giờ thích làm bất kỳ việc gì, cũng như thời đi học tôi chưa từng thích bất cứ môn gì, kể cả môn Văn là môn ai cũng tưởng tôi rất thích.

Thời gian là thứ bị người ta giết mãi vẫn không chết. Tôi không biết nó có bị thương không, có lẽ là có. Đời sống thì ngắn ngủi mà sao ngày tháng cứ đằng đẵng. Cách giết thời gian của tôi trong lúc này là viết truyện. Tôi cũng chưa biết nó sẽ là truyện ngắn hay dài. Mỗi ngày viết 1 câu, chẳng biết khi nào thì xong, mà có thể cũng không cần phải xong. Và tôi dự định sẽ viết một chuyện tình rất chán ngán và tẻ nhạt, như cuộc đời vậy. Một câu chuyện tình không có lừa lọc, không giải thích, không phản bội, không giận dỗi, tóm lại là không có gì hết. Một cô ấy khác nói, truyện vậy thì viết làm gì. Tôi thì nghĩ mọi câu chuyện tình đều xứng đáng có một chỗ riêng của nó trong thế giới này hoặc thế giới khác, kể cả câu chuyện tình không có gì mà tôi định viết.

Lúc này, tôi đọc Lịch Xuyên và nhớ 1 câu trong 1 bản nhạc tôi ko thích lắm về phần nhạc nhưng phần lời thì tôi ưa “Càng khổ đau, anh sẽ càng điềm tĩnh / Sẽ không bao giờ hái đóa hoa nào khác” (bạn cô ấy dịch). Thật là suy nghĩ của tuổi trẻ. Trên đường đời, chúng ta sẽ hái những bông hoa khác, dù có những đóa hoa cũ đã gửi vào trong kí ức của ta một làn hương mà thi thoảng nhớ lại ta cũng có chút đau. Mong cho đóa hoa ta đã hái sẽ không sớm úa tàn, chi bằng đừng ngắt hoa, bởi sự kiên cường của ta đôi khi không đủ để chắn gió che mưa cho đóa hoa mỏng manh có tên là hạnh phúc.
……….
Btw, nhiều khi tôi nghĩ thấy thương thời gian, chắc nó cũng tự chán ngán lắm. Những thứ không đầu không cuối mà cứ kéo dài lê thê, thật thảm biết chừng nào......
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-09-2012, 10:23 PM   #66
killergirl
Đại tướng
 
Gia nhập: Aug 2010
Bài : 1,161
Default

Chị Aga viết hay thật, em thích nhất đoạn này :
Em hỏi tôi, sao người ta cứ phải giả dối với nhau thế. Tôi nói, vì ai cũng tưởng mình muốn sống với sự thật, nhưng hóa ra không phải. Tất nhiên không có sự dối trá nào đẹp đẽ hết, vì ngay cả cái đẹp đẽ đó cũng là dối trá. Nhưng sự thật thì như một bát thuốc đắng, gần chết thì buộc phải uống thôi chứ thông thường có ai muốn nuốt, mà cố nuốt cũng khó trôi. Cái sự giả trá của con người, đứng ngoài nhìn và khinh bỉ thì dễ, nhưng dính vào rồi mới biết đoạn trường ai có qua cầu mới hay . Đôi khi người ta chỉ muốn đi toa-lét vào mặt nhau nhưng khi gặp vẫn phải cứ hớn ha hớn hở, thiếu điều ngoáy tít đuôi nếu có đuôi. Đằng sau sự giả dối đó luôn có 1 hoặc nhiều câu chuyện. Nhưng thôi, đời ai không có những tâm sự buồn
__________________
Bộ sưu tập bia
Hotline: 0903 9925 69/ 0902899778/ 0936350120

Bar Bia Bỉ Sky and Bottle 5 Nguyễn Đình Thi , Tây Hồ, Hà Nội, gần vườn hoa Lý Tự Trọng

Quà Tết các loại rQuà Tết, hoa quả khô ngon các loại
killergirl vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-09-2012, 01:37 PM   #67
Ếch Cốm
Hoang dã, bệnh hoạn
 
Gia nhập: May 2012
Nơi Cư Ngụ: Wanderer
Bài : 528
Default

Lâu lắm mới được đọc bài của bạn, thật quả là quá đỗi dịu dàng...
Ếch Cốm vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-09-2012, 05:29 PM   #68
cachiusa
Đại tướng
 
cachiusa's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 2,115
Default

Mình thích bài này
__________________
Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con
cachiusa vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-09-2012, 07:54 AM   #69
timelag
Đại úy
 
Gia nhập: Nov 2010
Bài : 983
Default

Rất thích Agapanthus viết. "Trải nghiệm là 1 cảm giác đi liền với sự cay cú". He he, ngẫm lại thấy đúng. Mà hình như hết cay cú thì mới trưởng thành thì phải.
timelag vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-09-2012, 09:48 AM   #70
lechoice
Đại úy
 
Gia nhập: Oct 2009
Bài : 741
Default

Cuộc sống là những chuyến đi, ai đó đã từng nói như vậy. Trải nghiệm cho con người ta nhiều thứ, cay cú có, vui có, buồn có, yêu thương có.... Cuộc sống thật muôn màu sắc!
lechoice vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 20-09-2012, 06:59 PM   #71
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

Đa tạ các bạn, và các em đã chia sẻ, và đã mến thích những dòng lan man của aga

-------------------------------------------------------------------

Cái này là của SG, của quá khứ, của những buổi sớm ôm gối ra ngoài ban công đứng, rồi lại lặng lẽ trở vô ngủ tiếp....

Thôi,


5 giờ sáng, tôi mở cửa ra ban công đứng hóng đường phố trước nhà. Đèn đường đã hỏng cả tuần nay chả ai sửa, mà cũng không cần sửa làm gì. Con phố này tê liệt hoặc hôn mê từ sau 9h tối. Vắng tanh vắng ngắt. Kể cũng tiếc một chút, có đèn đường vàng vọt khuất sau tán lá cây gì không rõ tên thì lá đẹp hơn mà mưa cũng đẹp hơn. Tuy nhiên mấy nay bận cắm đầu, chả có thời gian đâu mà hoa với lá, nên đèn đường có hay không cũng chẳng nhằm vào đâu.

Có những nỗi nhớ không đâu vào đâu, chẳng vì cớ gì giày vò tôi. Những chuyện không đầu không cuối đến rồi đi, cũng gặm nhấm tôi không ít. Trong lúc trời tờ mờ sáng, vẫn dựa ban công nhưng chả phải ỷ lâu thính phong vũ nữa, chỉ muốn nhảy xuống. Ở lầu 1 thật ra cũng hay, vì chỉ cần nghĩ thoáng qua việc gieo mình xuống đất thì lý trí không cần can thiệp, lòng mề khỏi giằng xé, nhìn khoảng cách cũng đủ thấy cùng lắm chỉ sứt mẻ te tua chứ không cách chi lìa trần. Mà nói là nói vậy, chứ nếu thực sự muốn chết thì có khối cách nhanh gọn và vô phương cứu chữa. Tôi nghĩ, những ai muốn chết mà luôn tìm thấy lý do để chần chừ thật ra đều là những kẻ muốn sống, nhưng cảm thấy khó sống quá thế thôi.

Tự dưng nhớ Góp lá mùa xuân. Cũng chẳng vì lẽ gì.

Hoa phượng hoàng chưa đến mùa. Cây phượng hoàng bên cạnh nhà cũng vừa bị đốn mất. Nhớ những đêm mênh mông, cây đánh rơi những đóa hoa vàng vào bóng tối của chính nó, rồi cũng lúc tờ mờ sáng thế này tôi nghe tiếng chổi quét đường, biết rằng từng lớp hoa vàng đang sắp trộn chung vào với rác.

Trời sáng dần. Hàng hủ tíu xeo xéo bên kia đường lục đục bày biện. Tôi nghĩ mình sẽ quay vào ngủ. Hoặc dịch tiếp. Hoặc viết linh tinh. Hay nghe một bản nhạc.

Nhớ một ai đó hay một điều gì đó không cụ thể. Những thứ mơ hồ lại có thể nặng nề đến không mang nổi.

Tôi nghĩ mình sẽ khóc.

Rồi tôi viết vài dòng nhảm nhí thật.

Tôi vẫn nghĩ mình sẽ khóc.

Dù cái tiêu đề của note này là câu tôi tự bảo mình, khi từ "khóc" hoặc những gì tương tự thoáng qua đầu.

Thôi,

http://www.youtube.com/watch?v=V2aa...feature=related
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-10-2012, 02:39 PM   #72
Ếch Cốm
Hoang dã, bệnh hoạn
 
Gia nhập: May 2012
Nơi Cư Ngụ: Wanderer
Bài : 528
Default

Có những giải thích sâu sắc về các mối quan hệ, tương hỗ hoặc lạnh nhạt xa lánh hoặc cảm tính yêu thương, cuồng nhiệt, lặng trầm.. Nhưng có những sắc thái nằm ở lưỡng cực, ta chạy suốt từ đầu bên này tới đầu bên kia của tột cùng trầm rồi lại hưng cảm vẫn không thể nào giải thích được gì... Đành phải rằng: Một kiếp người, những nợ duyên ân oán với nhau từ xa xưa... Không thúc bách, chỉ lặng lẽ, im ắng, sự tồn tại dường như và hiển nhiên không hề bóc tách, cứ gắn dần rồi lại vỡ oà tan như bong bóng... Lãng đãng phơi sương hằn đọng chờ tới duyên tiền hậu kiếp nối nối.

Đêm trăng sáng nhất ở gần đảo, đi qua một rừng bạch đàn và lá trúc xào xạc,  một bãi đất trống toàn cát rộng bao la, mơ hồ, mà bật cốt của đèn xe ô tô cũng chỉ nhìn thấy với ánh nhìn mỏng mảnh, em luôn trải qua cảm giác chân không lơ lửng trôi nổi đứng phía trên chiếc lá mềm sương bé bằng 2 ngón tay chụm lại màu xanh lả lướt khi ngang qua đây ...đèn cao áp vàng vọt không đủ sáng càng thêm ma mị,,, nếu không thì thôi, chỉ thế thôi ư? ... Làm gì có nỗi đau nào là thật.

Khi em nhìn vào ánh sáng của trăng em lại tin hơn là ánh sáng của màu đèn cao áp...

Bạn kể về những người đàn bà điên, những người mà bản chất họ đáng sợ như là quái vật, mình chứng kiến và bất lực. Một là hùa theo man rợ, hai là không làm gì phải tự làm đau mình. Những người đàn bà thật sự độc ác và cuồng dại cực độ, họ huỷ hoại ta, tính tuỳ mức độ, nếu ta mang cùng một dòng máu, hoặc nghe người ta nhận xét, giống quá... Bạn bị ám ảnh và khóc, em lặng lẽ ngửa mặt nhìn vàotrăng... Thì ra những nỗi niềm sâu nhất nó nằm ở ngay gần đấy, tĩnh lặng phía dưới đáy, vốc lên từng nắm rồi rải ra, miết tay lên thấy mịn mà vẫn hoảng hồn khi máu rơi ra từ đó. Một thứ mà nếu không có ai trải qua thì không có ai có thể hiểu...

Hồi còn bé, em đã nghĩ, điên chỉ là một loại bệnh và người ta sẽ khỏi bệnh, nếu ta cứ nhu mì sống dung hoà  sẽ thay đổi được, càng lớn, em càng thấy mình sai lầm trong nhận thức. Điên là một loại bệnh, không bao giờ chữa được, cho dù là tình yêu thương đến thế nào, điên là một loại bệnh, không bao giờ ngừng, nó chỉ có thể biến chuyển từ dạng này sang dạng khác, gây áp lực triệt để kích động về mặt tinh thần, áp bức bóp nghẹt những người bình thường khác ngay cận một khi nó có quyền thế cai trị, để đến lúc nào đó... bất bại,  mình chạm tay tới cái chết, thật là gần... Những yêu thương biến thể thành chịu đựng mệt mỏi, kiệt quệ và phát rồ phát dại theo
... Đấy gọi là, nghiệp chướng ...
Ếch Cốm vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-10-2012, 03:00 PM   #73
Ếch Cốm
Hoang dã, bệnh hoạn
 
Gia nhập: May 2012
Nơi Cư Ngụ: Wanderer
Bài : 528
Default

Đàn bà, phải cái tội, đa phần, là, nhìn đâu cũng thấy cơ duyên. Trong một lúc nào đó, ở đoạn đầu tình yêu như mấp mé bản sonata có đoạn dạo đầu lướt êm ả không kịch tính, sự say đắm và tôn thờ chiều chuộng của người đàn ông dành cho mình và họ nghĩ sẽ là mãi mãi. Những người đàn bà từng trải hơn, họ biết và chỉ chờ đợi cho tới lúc nó vãn thưa ra, hoặc le lói hy vọng một kết cục có hậu như trong cổ tích, còn tại lúc đó họ hưởng thụ cuộc sống một cách từ từ.  Như việc em lấy con dao miết tỉ mỉ từng chút từng chút một caviar lên miếng bánh mì vuông chuốt nhẹ một cái rồi đưa lên miệng nhấm nháp chậm rãi... 

Đôi khi đọc chuyện của ai đó buồn, chỉ muốn ôm họ vào lòng mà không biết nói gì cả. Cuộc đời nó cứ lặp lại như thế mãi, cuộc đời của bạn, của người kia, của người kia nữa, của biết bao nhiêu người đàn bà đã biết buồn và bao nhiêu đứa con gái giờ đây chưa biết gì cả. Sự chai lì trù dột cảm xúc đôi khi nó mang lại yên bình bề nổi. Nếu không thì em lại thành ra sến rụng sến rơi. Chao ôi!
Ếch Cốm vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-10-2012, 01:49 PM   #74
HgHeart
Thượng sĩ
 
Gia nhập: Oct 2010
Bài : 133
Default

Mê những dòng tâm sự của Thus quá. Nhưng cái câu này: "Người đời nói, sống trên đời như bị hiếp dâm vậy, ko đỡ dc thì thôi cứ tận hưởng đi", mới đọc qua thì thấy nó đúng nhưng càng nghĩ càng buồn, buồn vì cuộc đời nó không phải vậy hay mình mất khả năng tận hưởng rồi...Haizzz.
HgHeart vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 22-10-2012, 04:52 AM   #75
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

@Ếch: hug hug

@HgHeart: thực ra những phát ngôn lúc buồn chán / thất vọng về cuộc đời thì chỉ đọc chơi vầy thôi chứ ko phải lúc nào cũng đúng, HH ah.
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 22-10-2012, 04:57 AM   #76
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

Hôm rồi cô ấy nói với cô, cô làm ta mệt quá, sao cô có nhiều cô ấy quá vậy. Cô có thể nào quánh số cô ấy 1, cô ấy 2, 3, 4 hoặc cô ấy A, B, C, D giùm ta được không, đọc 1 hồi ta lộn tùng phèo hết.

Cô bảo, được thôi. Chỉ là cái tên thôi mà, có gì quan trọng. Và việc phân biệt giữa các cô ấy cũng chả quan trọng nốt. Kỳ thực, có thể chẳng có một cô ấy nào hết, cần gì phải nghĩ cho tốn nơ-ron. Và sự tồn tại của cô ấy, của các cô ấy trong cô cũng mơ hồ như vậy, khi tách ra khi lẫn vào nhau. Nhiều khi, kí ức của cô về cô ấy như nhìn qua một màn mưa, nhòa nhạt và xa xôi đến muốn khóc, mà cũng có lúc rõ ràng như nhìn hình ảnh mình in trong mắt cô ấy.

Thế mà cũng có lúc cô nhớ cô ấy đến phát điên. Cô nghĩ mình thường nhớ cô ấy khi buồn. Có lẽ vì trong lòng cô, cô ấy chính là hình ảnh của nỗi buồn. Cô nhớ cô ấy, cổ cao mà tròn trịa, vai nhỏ, mỗi khi ngẩng cao đầu thì đường lượn thanh tao kéo dài từ cổ xuống vai đều khiến cô hình dung ra một đóa hoa thủy vu kiêu hãnh và duyên dáng. Cô nhớ cô ấy, tóc hay vấn lên đủ cao để lộ hõm gáy nhỏ xinh mà cũng đủ lơi tay để khi tùy tiện cài một chiếc trâm hơi lệch lại ra cái vẻ trễ nãi biếng lười. Cô nhớ cô ấy, trên môi như lơ lửng một thoáng cười an tĩnh nhưng ánh mắt lúc nào cũng bồn chồn. Cô nhớ cô ấy, vừa kiên cường vừa hư nhược, tựa như một chiếc vỏ sò trắng muốt nằm trên bãi cát đã trăm năm, vẫn nguyên vẹn vóc hình nhưng âm thầm mục ruỗng, chỉ thêm một cơn gió mạnh thổi qua cũng sẽ tan thành một nhúm bột trắng rồi tản mát đi không dấu vết.

Đêm tĩnh mịch, như nhân sinh tận cùng tĩnh mịch. Mưa rơi lặng lẽ, vài giọt sáng lên dưới ánh đèn đường vàng vọt, ngàn vạn giọt chìm trong đêm tối. Cô áp mặt vào cửa sổ kính mờ. Lạnh. Hơi lạnh chậm rãi thấm qua da, theo từng mạch máu ngấm vào tim, và len qua vô số vết nứt li ti từ từ hòa vào khoảng không tối tăm êm ái trong tim cô. Nhắm mắt lại, cô đợi đêm tan dần vào mình, và đợi mình tan dần thành đêm. Một mảng đêm êm ái vô ngần, dịu dàng không nói hết, và đong đầy những xót xa nhạt nhòa như tơ mảnh, từng sợi từng sợi đan kín vào nhau cuốn chặt quanh người.

Những đêm mưa triền miên dường như lấy hết chút kiên nhẫn còn lại trong cô, cô cứ nghĩ mưa và đêm sẽ chẳng bao giờ hết. Khoác lên mình váy đỏ, mở bung chiếc ô đen, cô bước vào đêm, và bước vào mưa, đi một quãng dài đến nghe cô ấy hát. Giọng hát cô ấy như một cánh bướm, rực rỡ mà mong manh, và từng rung động đều tinh tế đến nao lòng, như mỗi lần chấp chới đều thoáng vẽ nên một vệt cầu vồng. Ngày đó, cô hát theo cô ấy, đôi môi mấp máy rất khẽ, còn thanh âm vẫn nằm trong tâm tưởng. Và trong tâm tưởng của cô, giọng hát cô cũng như loài rong mềm nơi đáy bể sâu, chỉ đợi chờ để trói buộc vĩnh viễn một người, để mãi mãi cùng nhau chìm đắm. Và bởi vậy, khi người ấy chưa xuất hiện, cô sẽ chẳng bao giờ cất giọng. Cô im lặng như đêm, nhẫn nại như đêm, mà cũng mỏi mệt như đêm. Có thể đến một đêm nào đó, cô nhìn bóng mình trong gương, và lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng, cô hát.

Cô ấy không như cô, cô ấy yêu hết lần này đến lần khác. Mỗi lần yêu như qua một kiếp, cô ấy nói thế. Nhưng mỗi lần tái sinh cô ấy lại yêu, dù vẫn không quên những thương tổn cũ. Có khi vì lẽ ấy mà giọng hát của cô ấy mỗi lần cất lên lại ẩn ẩn những day dứt mới. Và cứ thế qua mỗi cuộc tình là một lần cô ấy hóa thành một cánh bướm trong đêm, dồn hết hân hoan vào những chấp chới ngắn ngủi, để sớm mai lặng lẽ chết trên một vỉa hè không tên nào đó. Những vệt cầu vồng cứ thế bừng lên rồi tan biến, và trú ẩn trong hư không chờ một cơn mưa mới. Cô ấy nói, nhìn mưa rơi xem. Hàng triệu hàng triệu giọt, ta đâu thể nhớ tên, hay phân biệt nổi một giọt mưa nào với những giọt khác. Mà trong mắt mưa, con người cũng vậy thôi. Hàng tỉ con người sinh ra rồi chết đi, như mưa rơi về đất, có ai kịp cho mưa nhớ tên đâu. Vậy, cũng không cần quá để ý phải sống như thế nào. Đời người ngắn ngủi, mình sống sao chỉ có ý nghĩa với mình, nên cứ sáng long lanh đi, trước khi chạm đất vỡ tan.

Và cô ấy cười, đôi mắt trong veo lấp lánh những đau đớn và trầm mê. Đời người tịch mịch quá, vay mượn chút tình yêu, chút âm thanh và ánh sáng để đi qua cuộc đời vốn nhẹ tênh đến mức không chịu nổi này cũng là chuyện thường. Cô cũng cười, mưa rơi trong đêm vốn tự nó long lanh, chẳng qua con người ta mới cần ánh sáng để thấy mà thôi. Cuộc đời này, cô từng nghĩ, nếu cô muốn đi qua cùng một ai đó, thì ắt hẳn đó phải là một-ai-đó chứ không phải bất-kỳ-ai.

Dẫu sao, tương lai là điều không thể nói trước, cũng như số phận là cái tên chung người ta đặt cho những điều mình không kiểm soát được. Những đêm mưa chứng kiến cô nhẫn nại đợi chờ, cũng những đêm mưa lặng lẽ nhìn cô âm thầm vụn vỡ. Cô ấy nói với cô, đi qua những đêm mưa, nhớ nhón chân bước khẽ kẻo đánh thức những kí ức đã ngủ say. Cô cũng bước khẽ bao nhiêu lần, và ngỡ rằng mình đã bước đủ nhẹ để kí ức không choàng tỉnh. Đến một ngày cô mới biết, những ngày tháng cũ đã theo bao nhiêu trận mưa đêm tan đi âm thầm, và kỉ niệm cũ chỉ là một khoảng rỗng không. Con người đã bỏ lại cô cùng những đêm mưa ấy, cô không còn nhớ nữa. Nhưng đôi khi đi qua trống vắng, theo thói quen, cô vẫn nhón chân.

Người gác trạm tàu cho cô hay, tháng nào cũng có người nhảy vào đầu tàu điện ngầm tự tử. Việc thu dọn chắc là phiền đây, cô thầm nghĩ.

Đôi khi cô nhìn những đường tàu nằm lặng yên dưới lòng đất, tự hỏi nếu mình chẳng may rơi xuống đó, mình sẽ phải rúc vào chỗ nào để sống sót, trong trường hợp không kịp leo lên, vì trung bình cứ một phút rưỡi lại có một chuyến tàu sầm sập lao đến. Trong phim hành động luôn có những nhân vật nguyên lành lồm cồm bò lên từ đường tàu, hoặc chỉ trầy xước chút ít.

Đôi khi cô nhìn vực sâu, và nghĩ cành cây nào sẽ giữ cô lại nếu chẳng may cô rơi xuống….

Đôi khi cô đứng trên những tòa nhà cao nhìn xuống, tìm một mái che hay một lùm cây dưới đường.

Có lẽ, không chỉ vì những không may trong đời người, mà vì lòng đất đen hứa hẹn bình an, vì khoảng không hàm chứa lời mời gọi tự do ngắn ngủi, và vì vực sâu nở những đóa hoa dù cô chưa từng nhìn thấy nhưng luôn vương vất một làn hương mà cô nghĩ chỉ có cô cảm nhận được.

Và có lẽ, cô luôn nghĩ đến sự đổi ý ở phút cuối cùng, giả như có một lần không phải vì chẳng may, nên cô luôn tìm trong sự hiểm nguy và cám dỗ một con đường thoát.

Chính vì thế, cô ấy bảo cô, rằng cô thật nửa mùa. Đã muốn thử đi đến tận cùng, mà không dám chấp nhận trả giá.

Cô đưa bàn tay che miệng, tiện thể giấu đi nửa nụ cười. Cô giấu luôn lời định nói, rằng đời nhiều khi nói thách lắm, bởi vậy có nhiều cái giá phải trả thực sự quá đắt. Mà nợ rơi xuống đầu thì nhận, chứ mấy ai sẵn lòng trả giá đâu, dù rằng một chữ “chấp nhận trả giá” nói ra dễ quá dễ, đến mức nghe như đùa, và quả là một trò đùa dai. Một kết cục ta hình dung, so với kết cục thực tế có khi khác biệt một trời một vực.
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 22-10-2012, 04:59 AM   #77
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

Cô ấy hát một bản tình ca có đến vài năm rồi cô chưa nghe lại. Cô ngắm ánh sáng viền quanh mấy sợi tóc mai của cô ấy, những đường nét gương mặt của cô ấy mờ đi, chỉ còn giọng hát êm đềm như một chuỗi mưa. Cô hay nói, giọng của cô ấy chẳng thuộc về nơi này. Cái không gian kiêu kỳ và lộng lẫy này như thu hết phồn hoa của nhân gian, cả cô và cô ấy đặt vào đều không làm sao hòa hợp được. Nơi này như tơ vàng, mà cô ấy và cô như giấy cũ, chẳng có lấy một điểm chung. Cô ấy nhún vai, có chốn nào mà không hợp với ta cơ chứ, đã sinh ra trong cõi này thì đặt đâu mà chả hợp. Vả chăng, tơ vàng chói mắt, bảo rằng phô trương thì rất mực phô trương, mà cho là tinh tế thì cũng vô cùng tinh tế, chung quy cũng chỉ ở cách nhìn.

Cô ấy thì thầm một cái tên, cô nhìn vào mắt cô ấy, dịu dàng gọi cái tên đó. Với cô, thân thế còn mơ hồ hơn cả thân phận, nên cô ấy nói bao nhiêu điều về bản thân thì cô cứ nghe bấy nhiêu, không cần thắc mắc. Cô ấy khi trẻ ra thêm vài tuổi, khi già đi đến chục năm, khi mang cái tên này, lúc lại lấy một cái tên khác, và cô vẫn chẳng quan tâm. Cô nghĩ, dù có thế nào, người ta chết đi lập tức như một giọt mưa vỡ, những thứ vây quanh cũng tan biến theo. Nhưng lần này cô tin rằng lần này mình gọi đúng tên thật của cô ấy, cũng như cô biết rằng cô ấy đang ở nơi tận cùng của cô đơn. Có lẽ, người chết đi sẽ tiếp tục sống trong kí ức của những người ở lại, và đó là điều cô ấy mong chăng? Rằng sau khi mình đã biến mất rồi, vẫn còn một ai nhớ đến mình, nhớ một chút gì có thực. Dù biết đâu, chưa từng điều gì là thực cả, kể cả sự tồn tại.

Trời đổ tuyết trong một đêm khuya cô rời khỏi không gian còn ngập tràn giọng hát và những ưu thương sầu muộn của cô ấy. Lớp cửa kính dày khép lại sau lưng, khép lại một mảnh trần thế phù hoa, chỉ còn cô với phố vắng lặng và tuyết mênh mông. Những bông tuyết nhẹ tênh như bao nhiêu cánh hoa trắng mỏng manh xoay xoay giữa bầu trời đen thẳm, đôi cụm chờn vờn tựa hồ một bầy bướm trắng vỗ cánh tán loạn, lại tựa hồ một đàn thiêu thân nhảy múa lần cuối cùng trong vùng sáng quanh những ngọn đèn đường. Cô không mở ô, để từng bông tuyết đáp xuống có chỗ trú trên tóc, trên áo mình một thoáng trước khi tan thành nước.

Cô ấy đuổi theo cô, có phần chật vật trên đôi giày cao gót. Rồi cô ấy bung ô che cho cả hai người, cứ thế im lặng đi bên cô. Cô bước nhanh về trước một bước, xoay người đối diện cô ấy, nhẹ nhàng đưa tay ra. Cô ấy vẫn chỉ cười, buông ô, đặt tay vào tay cô. Cô ấy ngâm nga khe khẽ một khúc nhạc khi tựa sát vào cô và cùng cô chậm rãi chuyển động như vô số những đốm tuyết đang êm ái xoay tròn. Chợt cô ấy ngưng hát, nhíu mày “cô giẫm lên chân ta nữa rồi!” Tất nhiên là thế, lần nào cô cũng giẫm lên chân cô ấy, vì cô không biết khiêu vũ. Được một lúc, cô lại là người đầu hàng trước “ta lạnh rồi, cô về nhà ta uống trà không?”. Cô ấy phì cười, tưởng đến chết cóng cũng không thèm quan tâm chứ. Cô thoáng thấy chua chát, nghĩ đến một thời mình muốn làm gì, dù là những điều điên cuồng hay ngớ ngẩn nhất, thì quả là có chết cũng không chùn lại. Giờ chỉ là những lúc bất chợt muốn làm một điều gì đó, và giữa chừng ngừng lại vì một lý do nào đó, cũng có thể chẳng vì cơn cớ gì, chỉ là bỗng dưng không thích nữa. Những nhìn lại những chuyện tùy hứng và ngông cuồng dường như chỉ là kí ức của những năm tháng xa xôi, cứ ngỡ như thấy cuộc đời của một ai đó khác.

Chính là đã có thời cô ung dung nhìn lớp lớp mưa xuân như tơ lại như bụi xuyên qua tán hoa đào nở rộ, cảm thấy tuổi trẻ thật rực rỡ. Đến cả nỗi cô đơn cũng rực rỡ như thế, một mình bước đi vẫn có thể thẳng lưng ngẩng đầu mỉm cười. Lại có một thời, ngẩng đầu chỉ để nước mắt không rơi xuống, kiên cường một cách tuyệt vọng. Và rồi đến một lúc nào đó, tất cả đều nhàn nhạt trôi qua, không cười rộ như hoa nở mà cũng không khóc như lôi hết tim gan ra ngoài, không còn hi vọng nên chẳng có gì để tuyệt vọng.

Cô ấy đẩy cô vào nhà, thở dài bảo “thôi an phận đi, chúng ta già rồi” và rời đi. Cô vén rèm cửa, nhìn cô ấy nhòa dần vào một khoảng không trắng xóa, nói khẽ rằng chúng ta chỉ chưa kịp trưởng thành. Không có ai đi bên cạnh, nên chúng ta mãi mãi không thể bước ra khỏi tuổi trẻ của mình, chúng ta bị mắc kẹt trong hoài niệm. Chúng ta chưa thực sự dứt khỏi những tháng năm ấy, để có thể nhìn lại với ánh mắt trong suốt không nuối tiếc. Có điều, thời gian quả thực không đợi. Chúng ta cứ thế già đi, khi chưa chuẩn bị đủ tốt để rời khỏi quá khứ, và thay vì mang quá khứ theo như một hành trang, ta lại mang nó đi như một cái túi ngủ. Nhưng chúng ta có thể làm gì khác hơn được? Cô nhìn tuyết, cố phân biệt một mảnh trong vô số mảnh tuyết khác. Không thể, phải không? Tuyết cũng không phân biệt nổi cô trong bảy hay tám tỉ con người trên thế gian này. Tuyết không biết trong số những con người ấy, ai gầy ai béo, ai ác ai hiền, không biết có những kẻ cả đời sống vì tha nhân có gì khác với những kẻ hút máu đồng loại. Tuyết không biết gì, cứ rơi điềm nhiên. Cô cũng không biết, như khi nhìn mưa, nhìn tuyết, nhìn kiến, gián, hay khi cố phân biệt một đóa hoa trên cánh đồng hoa. Sinh mệnh nhạt nhòa và nhỏ bé đến đáng ngạc nhiên, thân phận dường như cũng thế, chẳng khác nào những ánh sao lẻ loi xa tít tắp trong một đêm mây mờ, nhưng sao cô nhìn quanh dường như đều thấy mỗi đốm sáng nhỏ nhoi hiu hắt ấy tồn tại một ý chí cầu sinh mãnh liệt? Mỗi bông tuyết cơ hồ vật vã kéo dài khoảng thời gian tan thành nước, mỗi con kiến tay cô miết qua sau một lúc lại gắng gượng bò đi, và hoa thủy tiên giấu nụ chờ tuyết tan. Trong một tiếng thở dài, cô lại nghĩ đến những đường tàu thẳng tắp. Cô không còn hứng thú tìm gì nơi đất sâu nữa, chí ít là lúc này. Nhân sinh rồi cũng đi đến cùng một điểm kết thúc, một số người nghĩ rằng họ khác người khác ở chỗ đã đi đến điểm kết thúc ấy như thế nào. Cô chẳng quan tâm nữa. Thế nào cũng được, miễn là đã đi. Sống cách nào không quan trọng, chỉ biết cô đã sống. Sống như một cánh tuyết, một đóa hoa, một đốm lửa, hay một con sâu cái kiến. Chẳng sao cả.

Cô gọi cho cô ấy, đoán rằng cô ấy chẳng chút ngạc nhiên nghe cô hỏi “quay lại được không, đêm nay ta vẫn muốn cùng cô uống trà.” Cô ấy bật thốt ra một tiếng chửi, con người tao nhã dường ấy hóa ra cũng biết mắng chửi người.

Suy nghĩ một lúc, cô bảo, thôi cứ ở yên đấy đi, ta ghé nhà cô cũng được….
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 22-10-2012, 05:51 AM   #78
lu_khach_xa
Hâm không phải lối
 
Gia nhập: Mar 2006
Nơi Cư Ngụ: Bên ô cửa hoa và gió
Bài : 509
Default

Chỗ em đêm nay cũng đang mưa, và se lạnh. Ngồi nghe If I die young, rồi thì bỗng thấy mình lại cô đơn, cô đơn quá.

Chị Mai (Em quen gọi chị thế từ hồi mình cùng cộng tác với một tòa sọan báo cũ, hì). G9 chị.
__________________
Bohémienne, je suis fille de grand chemin
lu_khach_xa vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 22-10-2012, 06:07 AM   #79
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

Trích dẫn:
lu_khach_xa viết:
Chỗ em đêm nay cũng đang mưa, và se lạnh. Ngồi nghe If I die young, rồi thì bỗng thấy mình lại cô đơn, cô đơn quá.

Chị Mai (Em quen gọi chị thế từ hồi mình cùng cộng tác với một tòa sọan báo cũ, hì). G9 chị.


Ừa, chị coi mấy cái ảnh của em bên topic SOTE, đọc caption cũng thấy quen quen, ngờ ngợ. Mà ngày xưa thì chị chỉ cộng tác với tvn, em cũng vậy?

Chỗ chị 12h đêm rồi, trời mưa nhỏ nhưng lạnh lắm, mở hé cửa sổ thôi mà cũng run. Chị đang nghe Manhã de carnaval, cứ như ai đang dỗ mình

http://www.youtube.com/watch?v=R19L...feature=related

Ngủ ngon, em!
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-11-2012, 05:58 PM   #80
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default



Hồi nào đó, đi qua 1 cái cây trụi lủi, chỉ còn những cành nhánh đen thui teo tóp và run lẩy bẩy trong gió, tui nghĩ nó đã chết rồi. Đi qua một, rồi nhiều hàng cây như vậy, tui hầu như đã quên từng có một mùa hè tui ngày ngày bước dưới vòm lá xanh tươi của những hàng cây này, thi thoảng dừng lại và ngẩng lên nhìn, rồi mỉm cười và đi tiếp. Và rồi một lúc nào đó những búp lá lại lặng lẽ nhú lên, đến khi cái cây dù vẫn còn ngượng ngùng như một con gà bị vặt lông dở nhưng khắp nơi đã lấp lánh ánh xanh lục nhạt của chồi non. Tui luôn cho rằng tui là người đầu tiên, hoặc nằm trong số những người đầu tiên nhận ra điều đó. Thêm ít lâu nữa, những tán lá ken dày che kín ánh nắng và nhuộm xanh chiếc áo tui mặc, tui cơ hồ quên mất đã có, hoặc sẽ có những thời điểm bọn cây cối này xấu xí như một đám xương khủng long đứng lẻ loi trông hết sức cô độc và dễ tổn thương. Mùa trổ lá, vòm lá xum xuê như kéo chúng xích lại gần nhau hơn, còn khi rụng sạch lá thì mỗi cây dường như chịu đựng một mình.

Trước phòng trọ của tui ở SG cũng có 1 cái cây mỗi năm đều thay lá, dù SG chỉ hai mùa nắng mưa, và mùa nào cũng nóng điên. Đến gần Tết, đám lá trên cây bắt đầu đổi màu, không vàng rực rỡ như những cái cây kiêu sa xứ lạnh, mà vàng ệch buồn thảm như da người bệnh gan, đến mức lần đầu trong thấy tui còn tưởng nó sắp chết do bà hàng xóm bán hủ tiếu mỗi sáng bán xong cứ bỏ than đá còn nóng vô gốc cây. Xong rồi lá nó rụng dần, đến lúc còn vài cái trên cây thì tui bắt đầu đếm, đếm cho đến khi nó rụng sạch thì thôi. Dăm hôm sau, những nhánh lá li ti đã nhú lên đầy cây, màu đỏ nâu như lá xoài non. Em gái tui hay gọi nó là cây hạnh phúc buồn, và tui cũng công nhận nhìn màu lá non nâu đỏ của nó sao mà buồn thật. Quá trình rụng rồi trổ lá và xanh tươi lại của nó rất nhanh, chỉ mất vài ngày chứ không kéo dài đằng đẵng cả mùa, bởi vậy chỉ cần lơi ý không quan sát là bỏ lỡ ngay, và những ai bỏ lỡ vài ngày ngắn ngủi ấy chắc sẽ ngỡ rằng cái cây này xanh tươi quanh năm, như mọi cái cây khác ở SG. Mấy cục than đá của bà bán hủ tiếu đã tiêu diệt hết 2 cây, nghe đồn là họ trồng trước nhà tui cái cây thứ ba, cũng cùng loại. Và tui nghĩ cái cây mới cũng sẽ lặng lẽ thay lá 1 lần trong năm, chỉ là không có tui đứng ngoài ban công ngắm hoặc đếm lá sắp rụng, hay đếm lá mới cho tới khi không đếm nổi nữa.

Hồi xưa xưa, tui nghĩ chị gái tui giống một cái cây nào đó ở SG, xanh đều quanh năm, hoặc có héo hon chút thì cũng không đến nỗi trụi lủi. Chị hiền lành, suy nghĩ đơn giản và sống bình lặng. Tui thấy chị vui một chút, buồn một chút, và vui buồn gì cũng đều êm ả như nước gợn trên mặt hồ. Nhiều lần tui thấy chị khóc, và nhiều hơn nữa là chị cười, nhưng chị chẳng khi nào nức nở, tuyệt vọng muốn chết, cũng chẳng bao giờ cười như thể đã ở trên đỉnh nhân gian. Tất nhiên tôi cũng có khi nghĩ chị giữ buồn vui cho mình, và biểu hiện một cách chừng mực. Nhưng dù sao chị tui không phải nghệ sĩ để mà cứ diễn hoài, và mấy chục năm sống chung đủ để tui “biết” chị (không dám dùng chữ “hiểu”, đôi khi mình còn không hiểu nổi mình, mong chi hiểu người khác), chừng đó đủ để tui yên tâm rằng cuộc đời chị sẽ êm đềm như tính cách của chị vậy. Không điều gì có thể làm chị tuyệt vọng, dù rằng tôi cũng không cho rằng có gì đủ khiến chị vui sướng như điên. Ai cũng yêu quý chị, dù tôi chưa thấy ai say mê chị (có thể có, nhưng tôi chưa thấy mà thôi), và chị cũng yêu mến mọi người bằng một thứ tình cảm nhẹ nhàng nhưng rộng rãi và tự nhiên nhưng tui chưa thấy ai làm chị yêu đến mất trí.

Mỗi khi nghĩ đến chị, tui nghĩ đến một cánh đồng hiền hòa nở đầy hoa dại. Chị như từ thuở sinh ra đã ở trên đất bằng, và từng bước đi đều khoan thai vững vàng như thế. Còn tui, có lẽ tui sinh ra trên một cái mạng nhện, và từ đó trở đi tui luôn bước đi trên những sợi tơ. Tui không hình dung tới những nghệ sĩ đi trên dây, vì họ có sự trầm ổn, vững vàng và khả năng giữ thăng bằng tốt hơn nhiều so với người thường. Tui thì đơn giản là bị đặt lên một sợi dây (ai đặt, số phận chăng?) và cứ thể bước đi, chông chênh từng bước một. Tui chưa bao giờ cho rằng tính cách là sản phẩm của môi trường và hoàn cảnh, vì con của ba má tui mỗi người 1 tính khác nhau, nhiều khi một trời một vực. Tui chỉ tin rằng số phận một phần nào đó cấu thành từ tính cách. Má tui hay nói rằng tui là 1 đứa “khi vui vui ngộ, khi buồn buồn điên”, và má tui chẳng bao giờ yên tâm về tui dù có nói ra hay không. Sự cực đoan và thiếu cân bằng trầm trọng trong tính cách của tui khiến tui yêu ai thì yêu chết đi sống lại, mà ghét ai thì xúc đất đổ đi. Cũng may tui vốn lạnh nhạt và ít gần người, nên cũng chẳng mấy ai để tui có thể yêu hay ghét. Những chuyện trong đời đủ để tui hi vọng hay thất vọng cũng không nhiều. Chỉ thế thôi mà cũng đủ giòn cười tươi khóc rồi, đủ muốn chết dăm phen, đủ thê lương tuyệt vọng và cũng đủ rực rỡ huy hoàng, tưởng mình đã hưởng hết mật ngọt của trần thế đôi ba bận. Khi đi ngang mấy cái cây bên này, đôi khi tui nghĩ tui giống nó, có lúc te tua trơ trọi, đến tự vòng tay ôm mình cho đỡ lạnh mà cũng không thể nhưng cũng có lúc tưởng như có khả năng tỏa bóng che chở cho bất kỳ ai. Chị gái tui thì giống những cái cây ở Sài Gòn, ko có mùa màng gì hết, có khi tươi 1 chút, có lúc héo 1 chút, và tươi héo gì thì cũng phải để ý kỹ lắm mới hay.
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 08:40 AM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.