Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 4 - Tâm sự của người "lỡ bước đi Tây" > Tâm sự, gỡ rối tơ lòng
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 31-12-2009, 11:25 AM   #21
Muse
Một nhành hoa hôi
 
Gia nhập: Dec 2005
Nơi Cư Ngụ: Serenity
Bài : 238
Default

Uh, chính tớ
Muse vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 31-12-2009, 11:27 AM   #22
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

thằng đầu tiên là thằng nào ta, mình ko nhớ ^^. Đồng đạo giang hồ dạo này quy ẩn hết cả, quên mẹ tên nhau luôn hehe
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 31-12-2009, 11:31 AM   #23
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

hê, tốt quá, điểm danh điểm danh.
1. Huyết hoa aga
2. Muse Hoạt tử nhân (theo tớ nhớ thì từng đối chưởng lúc tiếp thằng Man eating trong sảnh Vnrw, đúng ko nhỉ?)
3. ?
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 31-12-2009, 11:37 AM   #24
Xanh Dương
Niệm khúc cuối
 
Xanh Dương's Avatar
 
Gia nhập: Apr 2009
Bài : 1,904
Default

He he mình không tham gia các forum rock nhiều, bọn trên đó bàn lí thuyết chán bỏ mẹ. Nhưng Muse hồi đấy chiến với man-eating (gã này là Trung Loki của Disgusted) thì cũng hay nhỉ
__________________
Nhân loại mai sau bao đời vẫn thơm mùi ngực em chín tới...
Xanh Dương vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 31-12-2009, 11:53 AM   #25
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

trong truyện thôi, ko chiến trên 4rum. À mà quên nữa, hình như đoạn đó người choảng thằng Trung là mình, ko phải Muse, Muse chỉ ngồi thưởng trà lược trận thôi
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-01-2010, 08:18 PM   #26
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

Hồi chiều đi qua Trúc Mai, một mình. Ngồi Trúc Mai chẳng phải là sự gì lạ, ngồi 1 mình càng không lạ. Và việc xấp xỉ nửa số khách trong quán là người quen, hiểu theo nghĩa ngồi riết rồi thuộc mặt nhau, cũng chẳng lạ lùng gì. Ngồi 1 lát tôi gặp T. Cũng khá lâu rồi chưa gặp. T ngồi cạnh tôi, nói chuyện 1 hồi, T bảo, mấy năm trước đến đây lần đầu cũng là đi với M nhỉ. Tôi cười. Suốt buổi ngồi bên cạnh T, tôi chủ yêu là cười và ngáp, nhưng tai vẫn nghe nhạc rất rõ. Nhạc khá dễ chịu. Thi thoảng T bảo bạn DJ mở gì đó, có lúc T ghi ra giấy tên vài bản nhạc, tôi liếc sang, cười tiếp, ghi thêm vào tên vài bản nữa, rồi lại gục mặt xuống quầy mơ mơ màng màng. Cái cảm giác dễ chịu của 6, 7 năm trước lại trở về. Thời đó TM cũng có những người ko nói chuyện, chỉ đôi khi tặng tôi vài bản nhạc dễ nghe, và mỉm cười khi tôi nhìn lên. Điều quan trọng nhất là đôi mắt họ cũng cười.

Tất nhiên với bản tính nói nhiều của tôi, cộng với sự quý mến của tôi dành cho T (và tôi đoán T cũng quý tôi tương tự), cùng với khoảng thời gian khá lâu không trò chuyện thì khó mà iiiiiiiim lặng suốt. Chúng tôi không hỏi xem người kia làm gì, sống ra sao, có lẽ làm gì cũng được, còn sống nhăn để mò đến TM là tốt rồi. Những câu chuyện về nhạc nhẽo sách vở quán sá liên miên, và những dự định cho một chuyến đi dài sắp tới cũng có thể xem là thú vị, nhưng điều làm cho buổi chiều của tôi trở nên quý giá là những lời T nói về cảm giác của T, nhờ đó tôi có thể xua hết đám mây mù đang vây lấy đầu óc tôi dạo gần đây để nhận ra thực trạng của mình.

T bảo, càng ngày T càng thấy đơn độc. Và tôi nhận ra cái cảm giác khiến mình hoang mang bấy lâu nay mà tôi không thể gọi tên. Tôi cứ tưởng mình mệt mỏi, đôi khi tôi nghĩ mình chán nản, có lúc lại cho rằng tâm trạng mình đang bất ổn. Cuối cùng, thì cảm giác đó hóa ra có tên là đơn độc. Cái mong muốn được ôm vai một ai đó và khóc, không kể lể giải thích gì cả, rồi cuối cùng khi xòe mấy đầu ngón tay ra đếm xem có thể làm vậy với những ai thì phát hiện ra là không một ai hết, rõ ràng là mong muốn của một người đơn độc. Tôi nói với T, tôi vẫn quý mến bạn bè như trước, nhưng không còn cảm thấy gần gũi nữa. Không một ai cho tôi cái cảm giác nhẹ nhõm thanh thản và êm đềm khi ngồi bên cạnh, dẫu chỉ để im lặng hay có nói dăm ba điều vô nghĩa lý. Không một ai để tôi có thể giao phó những bí mật từ vụn vặt tới lớn lao, chẳng phải vì tôi không tin tưởng họ, mà chỉ vì tôi không còn muốn chia sớt điều gì, kể cả gánh nặng của mình, cho bất kỳ ai. Ngay lúc đó, T hỏi, M uống beer ko. T đã uống đến chai thứ 4, cốc Coca của tôi vẫn còn đầy. Suýt nữa tôi gật đầu, nhưng rồi tôi bảo T, khi có chút men vào tự dưng M buồn lắm. Đang vui cũng hóa buồn. Mà buồn đến thế này đã quá đủ rồi. T chạm khẽ chai beer vào cốc của tôi, rồi bảo tên chỉnh nhạc, ê mở cái gì sến sến nghe mày, càng sến càng tốt. Chỉnh nhạc nhìn sang tôi với vẻ dò hỏi, và tôi cố trợn mắt lên để chàng ko nghĩ tôi đang nhìn chàng bằng nửa con mắt, cười 1 phát rồi phụ họa "càng sến càng tốt", xong lim dim tiếp.

Hôm nay tôi mặc quần Jean, áo pull và mang dép. Buổi chiều vẫn định váy hoa giày cao gót như mọi khi, nhưng bỗng dưng thấy chiếc áo pull màu tím khi xưa cố nhân tặng, nên dẹp váy vóc sang 1 bên. Ra khỏi quán khi trời vừa sập tối, tôi đi bộ một quãng khá dài. Vừa đi vừa hát ư ử. Thật ra cái từ "ư ử" làm tôi liên tưởng đến chó con, nhưng cơ bản không dùng ngân nga hay véo von hoặc líu lo được. Chính xác là ư ử, với những thanh âm bị nhốt trong cổ họng, note nào may thì thoát được ra ngoài, nhỏ đến mức muỗi bay ngang cũng không giật mình. Chợt nhớ Bắt trẻ đồng xanh, Holden cũng nghe một đứa bé đi cùng bố mẹ hát khe khẽ bản nhạc gì đó, dù cậu ko nghe rõ nhưng biết là nó vui. Còn tôi thì không vui. Nhưng đang muốn hát. Và chẳng ra bài ra bản gì cả, tôi nhớ gì hát đó, nhớ đến đâu hát đến đấy, khi không nhớ nữa thì hát sang bản khác. Đến nhà máy beer thì tôi hát vài câu trong Phoenix rising, và bỗng dưng muốn có một cơn bão nào đó ập đến hất tung mình lên.

Wings on fire, tearing into the night
Screaming into the light of another day
Carry me out the hurricane
Into the smoke and flame and we'll fly away

Rồi tự dưng tôi khóc. Chính xác chỉ là chảy nước mắt thôi. Tôi cũng ko kịp nghĩ, rằng vừa đi bộ vừa hát lẩm nhẩm vừa nước mắt ngắn dài thật chẳng ra làm sao, vả chăng nếu có ai đó kịp nhìn đến mặt tôi chắc cũng sẽ ko bận tâm gì, như tôi ko chút lưu tâm đến họ. Chỉ là, tôi không buồn đến mức phải rơi nước mắt. Hay là do bản nhạc buồn? Phoenix rising cũng chẳng buồn gì mấy. Và cũng chẳng phải because the sky is blue it makes me cry, trời đã tối đen rồi. Bỗng nhiên nhớ Adagio. Chắc là khi đi một mình và hát những bản nhạc không đầu không cuối cho chính mình nghe, người ta dễ khóc.
..................
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-02-2010, 04:46 PM   #27
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

Nửa năm đầu bao giờ cũng lê lết như rùa bò, và bắt đầu nhìn thấy hoa hồng cài áo đã có cảm giác thời gian như chó đuổi. Năm nào cũng vậy, cái cảm giác trì trệ đầu năm và hối hả, thậm chí hốt hoảng cuối năm không cách gì xua đi được. Đến một lúc nào đó, khi không còn đếm ngược từng ngày để mong Tết, thậm chí còn cố tình ăn gian cộng thêm vài ngày để có cảm giác Tết đến nhanh hơn, là ta biết mình đã kha khá già đi rồi. Dù Tết bây giờ là Tết ngoài đường, dù có nhạt nhẽo đi bao nhiêu, thì niềm vui của lũ trẻ con cũng vẫn như ngày cũ. Đứa trẻ trong ta có lẽ đã bỏ đi, đuổi theo những cơn gió lộng thơm mùi nắng mới của một ngày giáp Tết nào đó xa rồi và không bao giờ quay về nữa. Cũng đôi khi nhớ nắng hanh hao ửng lên màu vàng trong veo, nhớ gió miệt mài trên những tán lá xà cừ reo lên rào rào xô cả vào nhau, nhớ mùi hương trầm bám vào trong tóc, nhớ làn khói xanh cuộn lên trong đêm giao thừa, nhớ khung cử sổ có hoa văn bằng sắt uốn được sơn lại bằng tay, nước sơn không mịn, có khi còn dây ra tường, nhớ từng xấp giấy ngũ kim được gấp khéo xếp trên bàn thờ gia tiên. Mỗi năm vẫn nhìn thấy, ngửi thấy, mà lòng dường đã nguội lạnh dửng dưng đi nhiều, còn chăng trong những nếp gấp của kí ức, khi ta lục tìm lại, những điều đó mới khiến ta rưng rưng. Còn lại, chỉ là những nỗi lo triền miên bất tận, vé xe Tết, mua sắm, trang hoàng, quà biếu, nợ nần, công việc. Có lẽ duy nhất một thói quen ta chưa bỏ được là lấy ngày đầu tiên của năm Âm lịch làm mốc để đánh dấu một khởi đầu mới cho mọi việc. Ngay cả trong suy nghĩ, ta vẫn chia thời gian theo kiểu "trước Tết" và "sau Tết". Còn chưa đầy 1 tháng nữa, trong khi chẳng buồn nghĩ mình có nên tiễn 1 năm đầy trắc trở đi thì đã loay hoay hình dung trong đầu những việc cần làm sau Tết.

Năm còn chưa hết, ta đã tiễn đi một vài tình cảm cũ. Đã thôi ghét một vài người, không biết họ nên vui hay buồn, vì thôi ghét cũng có nghĩa là xóa họ ra khỏi tâm trí, bởi vẫn ko thương được. Đã thôi bực bội vì một số người, bởi chẳng còn lưu tâm nữa. Đã thôi thương yêu một số người, vì chẳng còn xứng đáng nữa. Gỡ bỏ gần hết, mà thân vẫn chưa nhẹ nhàng như mây. Càng gần Tết, lòng càng nặng nề những nỗi niềm gì đó không cách gì hiểu được. Tự bảo mình, cảm giác đó cũng chỉ là quán tính.

Năm mới chưa tới, ta đã gieo trong lòng vài hạt mầm mới. Nói với người, thương yêu vốn dĩ là điều lạ lùng. Người hỏi ta, nếu có ai đó dành trọn cho ta chút tình cảm ít ỏi mà người đó có, và ai đó dành cho ta một tình cảm dạt dào nhưng ko trọn vẹn, ta sẽ trân trọng kẻ nào hơn. Ta bảo ta chẳng quan tâm đến cả hai điều đó, quan trọng là tình cảm của riêng ta đối với họ thế nào. Có thể thương yêu một cách nhẹ nhõm, ko đòi hỏi sự xứng đáng, không đòi hỏi sự đền đáp, không đòi hỏi phải được yêu như cách mình mong muốn, ta gọi đó là Yêu vậy. Nhưng tình cảm đó chỉ dành cho người thân, người yêu hoặc người dưng, nhất định không phải dành cho tình bạn. Và trong lòng ta đã không còn xem 1 số người là bạn, bởi họ đã chẳng trân trọng những gì ta đặt vào tay họ. Kể ra, ta vốn ít bạn, nên sau khi rơi rụng đi thì lại càng chẳng còn bao nhiêu, nhưng dù sao cho đến cuối đời, giữ được Một thôi cũng đã kể là nhiều.

Người bảo ta, tình yêu của em ít ra cũng có lợi cho họ nhà kiến. Ấy là khi ta bảo, từ khi bết yêu, đến cả kiến em cũng ngại giết, vì nghĩ đâu đó có một con kiến khác cũng đang chờ đợi nó, và sẽ xót xa bao nhiêu khi nó ko bao giờ trở về. Đấy là ta nói điêu thế thôi, vì ta chẳng ghét kiến, chứ khi thấy gián ta vẫn hăng hái đuổi tận giết tuyệt, bất kể nó có hẹn ước gì với con gián khác hay không. Sau này chẳng buồn giết gián nữa, mà chỉ cho em gái, nó cũng ghét gián chả kém ta, coi như mượn dao giết người, cũng tàn độc chẳng kém một phân. Mấy lâu nay vẫn thế, cho đến một hôm co cẳng lên cho gián chạy qua mà ko nảy ra ý muốn giẫm 1 phát, tự dưng nghĩ hóa ra trong cái mớ tình cảm ít ỏi còn sót lại trong lòng thì tình yêu vẫn còn chiếm 1 chỗ khá quan trọng. Chẳng biết sinh ly hay tử biệt làm người ta đau lòng hơn? Có phải còn sống trên đời là vẫn mong còn có ngày gặp lại?

Có người chúc ta lòng như giấy mới khi mùa mới gần kề. Năm cũ ta còn chưa kịp tiễn, lòng còn như trang giấy ố vàng thoảng mùi bụi mốc mát rượi trên mấy kệ sách cũ, vẫn đặt bút viết tiếp vài dòng thương yêu mới. Ta sửa lại đoạn kết quyển truyện buồn như chó chết của mình. Không biết tình yêu có tái sinh như cây mỗi xuân lại đâm lộc mới chăng, nhưng dẫu sao được sống vẫn là một món quà. Cho dù không gặp lại tình yêu, người sống vẫn có thể che chở trong lòng mình một ký ức tình yêu, và nhờ đó tình yêu không rơi vào quên lãng.

Và những người chết đi sẽ tiếp tục sống, miễn là còn ai đó chưa quên mình.

Sau một thời gian rất lâu, lâu đến mức không nhớ nổi tự khi nào, mới có cảm giác mong đến đêm giao thừa, thắp lên một nén hương trên bàn thờ gia tiên, và nhìn vào làn khói xanh mờ thầm nguyện cầu cho những người ta thương mến. Chỉ một điều duy nhất thôi: xin cho người còn được sống dài lâu.
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-02-2010, 10:13 PM   #28
gianghovat
Khe bé khe to
 
Gia nhập: Aug 2009
Bài : 2,600
Default

Thích bạn Thus quá
Nhìn kỹ thì là "tơ lòng" chứ không phải "văn chương thi phú"
__________________
Dù bị đau đớn quẳn quại, ta vẫn tha thiết yêu thương trần gian điên dại này (Hermann Hesse)

thay đổi nội dung bởi: gianghovat, 03-02-2010 lúc 10:17 PM.
gianghovat vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-02-2010, 11:20 PM   #29
Led
Mất dạy đủ dùng
 
Gia nhập: Mar 2007
Bài : 1,758
Default

Hôm qua mình có PM cho Agapanthus, "mượn" cái post bên chỗ rock, metal... về post ở blog. Mình rất thích cách cảm nhận cuộc sống, thích lối viết và suy nghĩ của bạn í, có một chút gì đồng cảm, ít nhất là ở quãng thời gian này.
Led vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-02-2010, 09:01 AM   #30
lu_khach_xa
Hâm không phải lối
 
Gia nhập: Mar 2006
Nơi Cư Ngụ: Bên ô cửa hoa và gió
Bài : 509
Default

:-P Chẳng biết viết gì cho chị Aga, em cũng thích những bài viết của chị từ lâu, khá lâu rồi trên tuanvietnam.

Chúc chị vui.
__________________
Bohémienne, je suis fille de grand chemin
lu_khach_xa vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-02-2010, 10:40 AM   #31
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

cảm ơn các bạn . Dù sao mùa mới cũng về tới cửa rồi, lòng như giấy mới, và yêu thương tươi tắn như ban đầu nhé.
Ôm rất chặt ><
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-02-2010, 12:21 PM   #32
bchaconne
Đại úy
 
Gia nhập: Sep 2009
Bài : 368
Default

Văn như của chị Aga em chưa thấy bao giờ. Nhẹ nhàng, mang mác, ngắn gọn, súc tích nhưng có một số đoạn đoạn hùng dũng, lồng lộng như...truyện chưởng (@giết gián), giang hồ xưa nay hiếm gặp, hoặc do em sinh sau đẻ muộn nên trước đây chưa có cái duyên được diện kiến.
bchaconne vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-02-2010, 07:58 PM   #33
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

Sau 1 thời gian dài vật vã suy tư, mặt mày như táo bón (ờ xin lỗi ai đang vừa ăn vừa đọc), tâm hồn ủ rũ, đóng cửa cài then mà mùa xuân vẫn chui vào nhà từ bao nhiêu lỗ nẻ nào đó, và ngấm vào hồn từ mấy lỗ chân lông (maybe), bạn aga cảm thấy can't fight the moonlight, quên, can't fight the spring time, nên cũng biết điều sống phơi phơi tẹo cho nó hợp thời. Kể ra bạn aga cũng hèn lắm, khi ko chống đỡ nổi mùa Xuân thì bạn aga quay sang xun xoe bợ đỡ nịnh nọt xu phụ nó. Sau khi đi mua sách, mua hoa, mua quà bánh biếu xén người quen, bạn aga tự đi mua tặng mình 1 cái gối ôm mới có vỏ gối in hoa đào, và 1 cái chăn to lớn bự cũng có từng chùm hoa đào rải rác tông xuyệt tông. Sau 1 đêm nằm đắp chăn ôm gối mới thơm sực mùi Parfum d'ete, bạn aga tống hết chăn gối vào tủ để sau nửa tháng ăn chơi quay lại xứ SG ko thấy chăn thơm mùi nước hoa của bọn chuột. Rồi bạn aga lau nhà cất hết sách vở vào thùng. Rác rưởi đồ cũ và hàng trăm thứ hầm bà lằng đã bị bạn aga dọn hết mang vứt từ đêm hôm trước. Nhà trống trơn. Chỉ còn lại bạn aga , bình hoa trên bàn, và mùa Xuân.
Xong rồi bạn aga đi mua hoa ở kho của Dalat Hasfarm. Năm nào bạn aga cũng mang hoa đẹp nhứt xứ SG về nhà, tất nhiên phải có 1 bó lily đủ làm hộc máu đa số dân PT, vì mẹ bạn aga thích chưng Lily cho thơm nhà. Thực ra chỉ cần bạn aga ở nhà suốt cũng đủ thơm rồi, vì bạn aga lúc nào cũng dùng nước hoa, nhưng thỉnh thoảng bạn aga cũng đi chơi đi thăm viếng đi chùa các kiểu, nên nhà cần ít hoa thơm át bớt mùi hương trầm hương quế.
Năm nay do mang vác nhiều quá nên bạn aga chỉ kịp vác 1 bó lily tổ chảng, 1 bó hoa hồng và 1 mớ lá chanh theo cùng. Bạn aga đi cùng papa, lên xe thiên hạ bu lại hỏi thăm, chủ yếu hỏi giá , rồi tiếc rẻ vì hong chịu mua hoa đẹp trong SG mang về nhà. Thiệt tình, đừng có mà tưởng bở vậy chứ, tui phải đi xe ôm cả trăm k, trời nắng đường đống xông pha qua tận Tân Bình để rước nó về, và lựa mất cả buổi mới đẹp dữ thần vậy á . Chưa thấy ai xa xỉ và rảnh như mình, thiệt tình! Nhưng nhờ đang mặc váy hoa, lại ôm bó hoa nên lên xe dc cả tài xế lẫn phụ xe nhiệt tình đỡ giúp, đi dọc đường cứ khen khen khen. Bạn aga ngồi ngay ghế đầu, hoa thơm tới mấy dãy ghế sau nha :P.
Đi với papa, dọc dường papa kể chuyện Tết hồi xưa cho nghe, rồi thi thoảng papa hát xong rồi papa ho . Mình xoa xoa vuốt vuốt 1 hồi, papa ngủ tới lượt mình hát. Cứ too much heaven mà hát suốt đường về. Love it's such a beautiful thing xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx
Về nhà lười như hủi, ăn rồi ngủ rồi ngủ rồi ăn. Năm nay nhà tậu dc cành mai nhỏ nhưng có võ, búp thưa nhưng chắc, và tới tận đêm 29 mới nứt vỏ lụa nhú chút cánh vàng, trong khi hoa mai ở chợ nở toe văn toét bung cbn bét. Rồi mình lôi hoa Xì Goòong ra chưng. Ai vô nhà bạn aga cũng hết hồn chim én hết nha, hoa đẹp quá mà.
Hồi sáng đi ngang qua chùa Ông, còn gọi là Quan Thánh Miếu, thèm tối nay được cùng ai đó nắm tay nhau đến xin lộc giao thừa.
Nhớ ghê....

thay đổi nội dung bởi: agapanthus, 13-02-2010 lúc 08:01 PM.
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-06-2012, 10:43 PM   #34
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

Somewhere


Cô ấy nói, mục đích viết văn của cô ấy là “để người tôi yêu mến sống trong văn của tôi.” Cô tán thưởng cái suy nghĩ ấy, và cô yêu mến cô ấy vì lẽ đó. Cô ấy không cần làm trò hay tạo ra bi kịch để vắt nước mắt của người đọc như nông dân vắt sữa bò, cô ấy mong độc giả bị cảm động bởi tình cảm của nhân vật, chứ không phải vì cái chết của họ. Cô cũng từng yêu mến vài nhân vật của mình, nhưng thời gian qua, cô không còn thấy họ đẹp đẽ như những gì cô từng viết. Mối tình của họ cũng không vẹn nguyên như cô vẫn hình dung. Mà cô rất kỵ những gì không nguyên vẹn. Một cái bát mẻ thì dù là bát ngọc cũng khó coi hơn bát sành. Và cô thà khoác lên mình một tấm áo vải thô còn hơn mặc vào chiếc áo gấm có một mụn vá. Và vì thế, cô bỏ dở trang viết của mình. Kể ra cô vẫn còn nhân đạo chán - ấy là đôi khi cô tự nghĩ như vậy. Cô không nỡ làm xấu đi những con người mà cô từng nâng niu, bởi cô nghĩ làm thế còn ác hơn dung văn chương mưu sát họ. Và dĩ nhiên, không phải ác với nhân vật hay ác với độc giả, mà là ác với bản thân cô. Cô đã từng thất vọng với đời thực, cô không muốn những nhân vật trong văn của mình cũng phải thất vọng. Mà, một khi cô đã để họ sống và yêu nhau trong trang viết của cô, trong trái tim cô, thì tự khắc trong lòng cô cũng nảy sinh mong muốn che mưa chắn gió cho họ. Dù cuộc đời có vùi dập họ đến thế nào, cô tin họ vẫn sẽ vươn lên được như mầm cây sau mùa rét, nhưng cô không nghĩ vết sẹo trong tim họ sẽ mau chóng nhạt phai khi đối mặt với những phũ phàng của tình yêu, hay của lòng tin. Cô từng chán ngán nhiều người, bởi vậy cô không nỡ để họ phải chán ngán nhau. Và như thế, câu chuyện của cô chẳng khi nào có được hồi kết đúng như nó lẽ ra phải thế. Vì cô tiếc thương những nhân vật của mình.

Yêu một người cũng như đem trái tim mình trao cho người ấy, từ đó cho họ cái quyền làm tổn thương mình. Nâng niu một tình yêu cũng như đặt một đóa hoa hồng say ngủ trong tim, từng giờ từng khắc che chở nâng niu nó, mà mỗi lần bông hoa ấy trở mình dù rất khẽ cũng khiến gai đâm nhói tim mình. Tuy nhiên, con người vốn không phải là một sinh vật quá kiên trì, cũng không kiên cường như trong tiểu thuyết. Người ta yêu có thể làm tổn thương ta, nhưng rồi ta cũng sẽ từng bước rút đi cái đặc quyền ta đã trao cho họ, một lúc nào đó sẽ dứt khoát thu hồi trái tim mình. Và họ sẽ chẳng còn chạm đến ta được nữa. Ở một thời điểm nào đó, cái ý nghĩ ta và người sẽ trở nên xa lạ làm ta đau, nhưng ở 1 thời điểm khác, cái thực tế là giữa ta và người đã dường như chẳng còn mối liên hệ nào cũng chẳng thể làm ta động tâm được nữa. Khi lòng đã phẳng lặng như nước, chính là lúc đóa hoa hồng trong tim đã thực sự úa tàn. Mà năm năm tháng tháng hiếm khi nào chứng kiến một đóa hoa nở hai lần. Có chăng, sẽ có lúc ta đặt vào trái tim mình một bông hoa khác.

Đóa hoa hồng trong tim cô đã tàn úa, nên cô nhìn về cô ấy với sự ngưỡng vọng, vì cô ấy vẫn giữ cho nụ hoa trong tim nhân vật của mình nở thêm lần nữa, sau ngăn cách, sau thù hận, sau chia xa. Cô ấy để cho người ấy đứng mỉm cười dưới cơn mưa hoa khi gặp lại người xưa. Còn cô, cô nghĩ nếu người ấy của cô gặp lại cố nhân, chắc chỉ nhìn nhau xa lạ. Vì cô chưa gặp những người phi thường, chưa thấy những điều phi thường, nên cô khó mà tin vào kỳ tích. Vì vậy, cô nghĩ, nếu đúng logic, thì chỉ có thế thôi. Mà cô không nỡ. Thế nên cô chỉ có cách bỏ dở đấy, cho họ dừng lại giữa lúc yêu nhau, còn hơn đưa họ đi hết đoạn đường rồi chọn giữa 2 cách, hoặc là ám toán họ, hoặc là để họ nhạt nhẽo với nhau. Nhưng thi thoảng, cô vẫn đọc lại văn của cô ấy, và mỉm cười. Dù cô ấy không biết cô, nhưng cô tin rằng giữa hai người có một mối cảm thông lạ lùng nào đó. Và mỗi lần nhớ cô ấy nói, “có sao đâu, họ yêu nhau mà” cô lại nghĩ, sao mà có người đáng yêu đến thế.


HN.


Cô ấy dùng dao phết bơ lên lát bánh mỳ nướng, rồi lại phết thêm một lớp mứt dâu, động tác lưu loát nhẹ nhàng và thong dong, không nhanh không chậm. Rồi cô ấy cười, đưa lát bánh mỳ cho cô, và làm một lát khác cho mình. Bao giờ cũng thế, thứ tự không thay đổi, động tác không thay đổi, tốc độ cũng không đổi. Thi thoảng cô ấy khuấy ly café sữa, còn cô lắc nhè nhẹ ly trà hoa hồng. Rồi cô ấy nói chuyện gì đó, những chuyện lặt vặt. Cô vừa nghe, vừa nhìn rổ bánh mỳ, bơ và mứt bên khung cửa kính. Ngoài đường, xe cộ chuyển động êm ru, những phụ nữ gánh hoa đi qua chậm rãi. Lát nữa, cô sẽ bước ra, vẫy 1 chiếc taxi, nhìn cô ấy lên taxi đi khuất, rồi mua 1 bó hoa hồng và quay lại quán café ngồi mở laptop ra làm việc. Cũng có khi cô ngồi đọc sách, và cô ấy mở laptop làm việc trong quán. Lâu lâu cô ấy nói gì đó, cô mải đọc sách nên không nghe, chỉ ậm ừ. Cô cũng có khi nói gì đó, và cô ấy quay sang nhìn cô, cười bảo ‘ta làm việc chút”, cô cũng cười. Có những khoảng thời gian trôi qua như thế, cô và cô ấy dường như không cần người nói chuyện, cũng không cần người lắng nghe, dường như chỉ cần ngồi với nhau trong 1 buổi sáng an lành nhẹ nhõm là cũng đủ để thấy dễ chịu.

Cũng có khi trong tiết trời lành lạnh, cô ấy chở cô ra khỏi nhà đi ăn phở sáng, rồi đi qua phố cổ, qua bờ Hồ để cô tự đi dạo 1 mình, cô ấy đi làm. Ngõ nhà cô ấy có nhiều nhà trồng hoa đào, và trong gió có mùa xôi nếp. Mẹ cô ấy nói, đây là làng có nghề nấu xôi lâu đời, và quả nhiên buổi sớm thức dậy ở nhà cô ấy chỉ cần mở cửa sổ đã nghe mùi nếp thơm quanh quẩn. Đi qua ngõ hoa đào, đi qua mùi nếp mới, cô ấy và cô nói nói cười cười, có khi lại hát toáng lên. Cô ấy nói, có những buổi sáng đi qua những con đường, những khu phố hẹp này, thấy trong lòng vui đến ngộp thở. Và khi cô chưa kịp nói gì, cô ấy hát khe khẽ. Cô cũng hát cùng cô ấy “In the time of spring, I passed your gate and tried to make a start. All I knew was the scent of sea and dew, but I've been in love before, how about you?”

Lâu quá rồi, cô không nhớ giọng hát cô ấy, cô chỉ nhớ buổi sáng mùa xuân năm đó, có cô gái đã chở cô đi chầm chậm qua những con phố còn ngái ngủ, hát nhỏ nhỏ cùng cô và lâu lâu lại cười, tiếng cười trong veo. Thi thoảng ngồi trên xe bus và nhớ đến cô ấy, cô lại muốn cùng cô ấy đi qua những phố im lìm cổ kính, muốn chỉ cho cô ấy một tán anh đào đang nở hoa, hay đơn giản là nhìn cô ấy rạng rỡ nói cười.

All I knew, your eyes so velvet blue….


Huế.


Mùa hạ ở Huế có bờ cỏ xanh bên dòng sông xanh, có hàng cây xanh tán lá đan vào nhau phủ bóng trên con đường nhỏ cũng màu xanh. Và kí ức của cô về nơi đó cũng là một mảng xanh êm ái.

Cô ấy không sinh ra ở Huế, cô cũng vậy. Cô ấy và cô chưa bao giờ cùng đến Huế. Thế nhưng đọc những dòng cô ấy viết về Huế, cô thấy như cô ấy viết cho cả chính cô nữa. Cô ấy nói nhiều khi kiếp trước cô ấy là người Huế. Cô chỉ cười. Có lẽ kiếp trước cô là một cây phượng hoàng trên vỉa hè nào đó ở SG, và đã bật gốc trong 1 đêm mưa gió, nên dù SG chẳng phải bản quán của cô thì cô vẫn thấy nơi đó có gì gần gũi thân thuộc đến kỳ lạ, mà đồng thời cũng không có gì níu giữ hết, khiến cô sống giữa SG cứ ngơ ngơ ngác ngác. Cũng có thể trong 1 kiếp nào đó cô là 1 cây bàng ở Huế, đã xòa tán lá che mát trước nhà 1 người, và cứ lặng lẽ ngắm nhìn người ấy đi qua năm tháng. Nếu không thế, thì cũng thật khó lý giải vì lẽ gì cô lại yêu mến vùng đất ấy theo cái cách lặng lẽ như thế, mà không mang chút kỳ vọng gì, cũng không thiết tha sôi nổi như yêu SG, chỉ là thương yêu rất thanh thản.
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-06-2012, 10:45 PM   #35
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default

SG.

Cô nhớ cái váy đỏ cô mặc lần ấy, đỏ rực một màu, thêm thắt lưng đơn giản cùng màu, dài ngang gối. Một lần nào đó, tính theo giờ thì đã là buổi sáng, nhưng bóng đêm vẫn còn trên những tán cây, và đèn đường chưa tắt. Cô, khoác chiếc váy đó, bước đi trên những con đường vắng tanh vừa được quét xong, hoa phượng hoàng đã rơi thêm 1 đợt mới rải rác dưới đường và trên vỉa hè rộng thênh.

Trong buổi sớm hơi lạnh nọ, cô ấy đi bên cô, bước thong thả, không thấy vui cũng không thấy buồn hiện lên nét mặt. Cô ấy vẫn lãnh đạm như thế, cô cũng chẳng vì thế mà phiền lòng. Ít nhất cô biết khi cô muốn gặp cô ấy, cô ấy sẽ đến gặp, không cần hỏi lý do.

Ngồi lại 1 quán cafe vỉa hè cho đến khi trời lờ mờ sáng mới quay về. Cô không nhớ mình đã nói gì. Cũng có thể là không nói gì. Trí nhớ thì luôn tam sao thất bản, nhưng nói chung cô không phải cố gắng nhớ lại. Cô vẫn nói, sau bao nhiêu năm tháng biết nhau, đến khi cách xa cô vẫn ko nhớ gì cụ thể về cô ấy, mà chỉ nhớ cảm giác của mình khi ở bên cô ấy. Cũng không hẳn là quên sạch, nhưng nhớ rất chung chung.

Và bởi vì chẳng có gì cụ thể, nên nhiều khi cô nhớ cô ấy chẳng vì cơn cớ gì cả, không vì một con đường quen, không vì một bản nhạc quen, không vì cái gì hết.

Chỉ đơn giản là nhớ vậy thôi.

Có lẽ thứ cô nhớ nhất là cảm giác ở bên cô ấy, không rộn rã mừng vui như khi gặp một cô ấy khác, không nhẹ nhàng thanh thản như khi ở bên một cô ấy khác nữa. Chỉ là cảm giác toàn vẹn. Như được sống với chính con người mình, vui cũng được, buồn cũng được, đẹp cũng được mà xấu cũng chẳng sao. Nó không giống với cảm giác đứng dưới 1 tán cây to để thấy được an toàn hay che chở. Nó không giống ở 1 nơi ấm áp để cảm thấy được an ủi vỗ về. Có lẽ, đó là thứ cảm giác trong veo khi duỗi người trên một đám cỏ ướt. Thoải mái tới tận cùng.

Có lẽ cô nhớ cảm giác chạm vào người cô ấy. Da mềm mại không có mùi mỹ phẩm. Quần áo đơn giản không gợn mùi xà phòng giặt hay nước xả vải.

Cảm giác nhớ cũng vậy, không màu, không mùi.


PT.


Có một con đường nhỏ giữa công viên đã thành con đường hơi to, có một bức tường đổ nát rất đẹp đã được xây lại thành một bức tường kiên cố rất xấu. Trên con đường đó, cô ấy và cô đã dắt xe đạp đi qua bao nhiêu lần, và thi thoảng hay dừng lại, leo lên cái tường rào đổ nát hái hoa ti gôn. Cô không biết đi xe đạp, nên cô ấy luôn là người chở. Và cô ấy đã chở cô đi qua bao nhiêu con đường nhỏ, mỗi đường qua bao nhiêu lần cô cũng không nhớ hết. Cô cũng không gầy, nên chắc cô ấy phải khá vất vả vì chở cô đi khắp nơi, nhất là những lần về nhà quê chơi. Sau này cô ấy có xe máy, vẫn chở cô đi loanh quanh những đường cũ đã bớt đẹp mỗi lần qua, và có lần hết tiền đổ xăng cô ấy cùng cô dắt bộ về. Cô ấy chưa một lần than thở, chỉ thi thoảng chửi rủa. Cô thì vừa hay bán than vừa hay chửi rủa. Suy cho cùng, cô vẫn nghĩ cô ấy là người lạc quan hơn mình.

Cô chưa khi nào đi chơi xa với cô ấy 1 chuyến riêng tư, nghĩa là chỉ có 2 người với nhau. Kể cũng lạ, vì cô nghĩ cô và cô ấy lẽ ra phải có rất nhiều chuyến đi riêng. Nhưng cũng chẳng hề gì, khi cô ấy vẫn luôn ngồi ở ghế bên cạnh cô trên những chuyến tour bus, ngủ gà gật và khi thức dậy thì hay hát với cô những bản nhạc xưa cũ. Cô nhớ trước lần cô ấy đi một chuyến biết rằng sẽ lâu, và rất xa, cô và cô ấy ngồi trên quầy bar trong quán quen, rồi cô khóc khi nghe Hard to say I’m sorry. Cô nghĩ thiếu cô ấy, mình sẽ rất cô đơn. Nhưng thực ra dù có cô ấy bên cạnh, cô vẫn cô đơn. Và có lẽ cô ấy cũng thế. Nhưng thời chưa tròn hai mươi chắc chẳng ai nghĩ nhiều vậy. Kể ra, cái thời sôi nổi ấy đã qua rồi, nhưng trên những chuyến xe đi xa, khi cô ấy ngồi bên cạnh cô và hát Back for good, Rain and tears hay Sometimes when we touch, cô vẫn nghĩ rằng những con đường, những hàng cây, những góc phố lạ hay quen sẽ nhớ giùm họ những ngày tháng cũ ấy, có 2 cô gái đã trải qua tuổi thanh xuân của mình, cô đơn và tự do, bên cạnh nhau.

Cô thích nhìn cô ấy, cô ấy không đẹp nhưng xinh theo một lối rất nhẹ nhõm. Và tính cách của cô ấy cũng nhẹ nhõm như vậy. Cô ấy dễ cười, và những chuyên tào lao của của cô ấy cũng dễ làm người ta cười. Cô nghĩ, chắc phải có những lúc cô ấy khóc, nhưng có lẽ cô ấy khóc một mình. Còn khi gặp cô, trong những thời khắc đau khổ nhất, cô ấy vẫn cười.

Một ông ấy nói khi người ta bị đau chân thì người ta chỉ biết cái chân đau của mình chứ không thể để tâm đến cái đau của người khác. Cô hiểu điều đó, cô hiểu khi đau khổ, khi bị tổn thương người ta thường trở nên khắc nghiệt hơn, và dễ làm tổn thương người khác. Chính vì thế, cô biết ơn cô ấy trong thời điểm đen tối và bơ vơ vẫn không tàn nhẫn với cô, dù trong thời điểm ấy nếu lỡ cô ấy làm đau cô thì có lẽ cô cũng sẽ không trách. Và cách hành xử đó không phải xuất phát từ bản tính vô tư của cô ấy, mà là một sự thận trọng có suy nghĩ. Nhìn lại những năm tháng cũ, cô đã làm tổn thương cô ấy (dù lỗi thì tính ra ai cũng có), cô vẫn nghĩ tuổi trẻ là thế, không thể hành xử chu đáo chín chắn như những người đã trưởng thành được, nhưng nếu thời gian có thể quay lại, có lẽ cô sẽ cho cô ấy một lần cái quyền được làm tổn thương cô mà cô không phản ứng lại. Sau những năm tháng đã đi qua cùng nhau, hoặc trên những đường thẳng song song rất gần nhau, sau những gì đã nếm trải, cô nghĩ cô ấy cũng có thể đã lặng lẽ trở thành 1 đóa hồng thức trong tim cô, đôi khi cuốn lấy gai của mình để không làm đau cô. Cô hay nghĩ, tuổi tác làm cho người ta dễ tổn thương hơn bên trong, và cứng cỏi hơn ở bề ngoài. Thế nên giữ được tình bạn đến tuổi này quả là một điều may mắn, vì người ta thấu hiểu và cảm thông nhiều hơn, và đủ trải nghiệm để gượng nhẹ, để kiềm chế, để đối xử với nhau như với những đóa hoa.
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-06-2012, 10:45 PM   #36
agapanthus
a portrait or bikini pic would worth a thousand words
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 370
Default


London.


Từ hôm mua được gói ngũ vị hương, món nào của cô nấu cũng thấp thoáng bóng dáng loại gia vị này. Heo quay, gà quay, bò kho... Mùi ngũ vị hương lưu lại rất lâu trên những ngón tay cô, dù chỉ thoảng qua chứ không nồng sực lên. Cô nhớ những ngày đầu khi mình mới làm quen với rosemary, ngón tay cô cứ lưu luyến mùi thơm của lá hương thảo mãi không dứt. Và có hôm làm món gì đó có sốt cam, dù đã rửa tay bằng xà phòng thì đâu đó trên tay cô vẫn còn mùi vỏ cam. Hoặc giả, là cô tưởng tượng thế.

Cô thích những dư hương còn lại trên bàn tay, trên những ngón tay mình. Có thể tao nhã thanh khiết như hương hoa từ một nhành hoa cô cắm vào lọ lúc ban chiều, hay từ một chùm hoa cô hái trộm, mà cũng có thể khỏe khoắn trong lành như mùi vỏ cam, chanh, hay gần gũi thân thuộc như mùi một loại gia vị nào đó. Nó cho cô sự ấm áp của cảm giác hạnh phúc bình dị mà thiết thực, đó là một loại tư vị sâu xa khó diễn tả thành lời, có lẽ là tư vị của thứ hạnh phúc có thể nắm bắt được. Dù cách thưởng ngoạn có khác nhau, nhưng về mặt nào đó, cô biết mình may mắn vì tùy thời điểm cô vẫn có thể tận hưởng trọn vẹn cuộc sống của mình. Những tách cà phê còn thoảng làn khói mỏng manh bên khung cửa kính một tiệm cafe vắng mang lại cho cô niềm vui lặng lẽ của sự cô tịch, cô an lành trong cõi tĩnh mịch của riêng mình. Mùi thức ăn thơm lừng trong gian bếp nhỏ lại mang đến cho cô niềm vui của gia đình, của sự đoàn viên, của sự sẻ chia, càng sẻ chia càng đong đầy thêm hạnh phúc.

Chiều nay cô lại loay hoay trong bếp, thử nghiệm một món mới. Từng lọ gia vị mở ra, hương thơm cũng vội vã thoát khỏi không gian giam cầm nhỏ bé để len lỏi khắp nơi, để tìm một chuyến chu du trong gian bếp, để quanh quẩn ngấm vào những sợi vải trên áo cô, hay vương vấn trên những ngón tay cô. Mùi hồ tiêu nồng ấm, mùi ớt cay, mùi rosemary và oregano gây gây hoài cổ, mùi hồi, quế và bột ngũ vị hương gợi nỗi nhớ quê nhà và những món ăn mẹ nấu. Trong không gian im lặng chỉ có riêng cô giữa các loại mùi hương ấy, cô nghe tiếng mình hát khe khẽ, âm thanh nửa ngân nga nửa còn biếng lười trốn sâu trong vòm họng.

Rằng, "Are you going to Scarborough fair?

Parsley, sage, rosemary and thyme..."
agapanthus vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 12-06-2012, 12:17 PM   #37
naughty_bitchy
... lọ mỡ
 
Gia nhập: May 2006
Bài : 768
Default

"Yes, I'm going to Scarborough fair

Parsley, sage, rosemary and thyme..."

Cưng ơi, thứ nhất là welcome home. Thứ hai là hình như ta biết cả cô lẫn cô ấy. Thứ ba là tại sao có người bán quần áo cũng giỏi, mà viết văn cũng hay là sao, là sao, cưng nhỉ
naughty_bitchy vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-06-2012, 01:03 AM   #38
NCC
quote
 
NCC's Avatar
 
Gia nhập: Dec 2005
Nơi Cư Ngụ: Rạch giời rơi xuống
Bài : 7,891
Send a message via MSN to NCC Send a message via Yahoo to NCC
Default

vẫn con người đấy, vẫn giọng văn đấy mà cảm giác tác giả thay đổi nhiều nhỉ. Chững chạc hơn hẳn, có thể nói "già" hẳn đi.
Dù gì vẫn rất cuốn hút
Thanks
__________________
...Nếu hạnh phúc chẳng thể là vĩnh viễn
Điên cũng cần cho xứng với đam mê...


NCC vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-06-2012, 07:30 AM   #39
Garlic
Đại tướng
 
Gia nhập: Jun 2008
Nơi Cư Ngụ: Somewhere over the rainbow
Bài : 1,012
Default

Chào mừng nàng đã quay trở về.
__________________
Một mai về sau, qua những đổi thay. Con của chúng mình, vẽ nên màu thanh bình.
Garlic vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-06-2012, 08:56 AM   #40
macluv
Suy đồi
 
Gia nhập: Sep 2006
Bài : 6,655
Default

Đọc văn Thus đúng là không vội được, mấy ngày mở ra mà phải để dành sáng nay thư thả mới đọc hết được.
macluv vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 12:09 AM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.