![]() |
|
|
|
#1 |
|
Đại úy
![]() |
Truyện ngắn này mới đăng trên Tuần san Thanh Niên số 74 - 14/9/2007. Khi lên báo có một số đoạn văn rườm được cắt bỏ. Dưới đây là bản thảo gốc. Mời các bạn đọc và cho ý kiến.
Bấy giờ là mùa Xuân
*** Bấy giờ là mùa Xuân, những cây đào nở muộn vẫn còn những bông hoa phớt hồng sót lại đâu đó, và hoa mận hoa lê trắng xoá núi rừng. Bầu không khí ẩm ướt và trong lành đầy phấn khích. Những đám mây mù thi thoảng đến rồi lại đi, khi đó mặt trời cuối cùng cũng xuất hiện. Từ xa chúng tôi đã nhìn thấy bãi đất trống gần khu chợ phiên trong thị trấn đang huyên náo với những trò chơi đặc trưng của vùng cao. Ném còn, đánh cầu, và tất nhiên không thể thiếu múa khèn múa ô. Đương nhiên là có món thắng cố và rượu ngô ở trong khu lán chợ, la liệt, rất nhiều, và đã kịp cho lăn quay vài mống ngay khi vừa bắt đầu phiên chợ buổi sáng. Anh bạn tôi rảo bước, vấp cả chân vào nhau. Anh ấy đam mê chụp ảnh, đó là mục đích chính của anh ấy chuyến đi này. Tôi thì không hứng thú lắm, tôi rảnh rỗi khi ra giêng ngày rộng tháng dài. Với lại đôi khi đi chỉ để mà đi, như một thói quen xê dịch của cánh làm báo. Vài tuỳ bút sau chuyến đi không khiến tôi mấy thích thú. Chúng tôi đã vào đến giữa bãi đất trống. Chết cười, mấy anh chàng múa khèn đang đến độ phê, cứ quay quay cuồng cuồng như những chú gà trống đang làm dáng, các cô gái túm tụm vây quanh xem mê mải. Ở phía lán chợ chủ yếu là đám đàn ông trung niên, đang say sưa đánh chén và nốc rượu, họ bày món nhậu trên những tấm lá chuối xanh mướt, điểm những quả ớt đỏ tươi, cơm lam thì trắng tinh, còn rượu thì trong veo được đựng trong bát. Anh bạn tôi đốt không biết bao nhiêu là phim. Anh ta chụp tất cả những cảnh ấy, chắc chắn sẽ là những bức ảnh đầy màu sắc. Trang phục sặc sỡ của các cô gái dân tộc vùng cao dưới ánh nắng sớm nom thật là rực rỡ tươi tắn, nó khiến khuôn mặt các cô gái như bừng sáng lên. Ngay khi đó tôi nhìn thấy một cô gái nổi bật trong đám đông. Nàng không mặc trang phục giống họ, có lẽ nàng là người Kinh. Tất nhiên lúc đó có rất nhiều cô gái mặc trang phục bình thường như người Kinh trong phiên chợ, thậm chí họ còn ăn mặc khá thời trang, nhưng không ai đẹp như nàng. Tôi không thể rời mắt khỏi nàng. Những cơn gió lạnh lùa qua thung lũng, tràn vào thị trấn nhỏ, gió mơn man mái tóc nàng loà xoà, nàng đưa tay vén tóc, cử chỉ duyên dáng hết sức tự nhiên, và nàng bỗng gặp ánh mắt tôi đang nhìn. Có lẽ phải nói cho đúng là tôi đang ngây dại nhìn nàng. Một nụ cười tủm tỉm. Nàng cười với tôi đó. Thực ra nãy giờ nàng vẫn đang xem múa khèn và vẫn tủm tỉm cười thích thú, nhưng cái kiểu cười vừa rồi mang một ý nghĩa khác. Thật khó tả nó là cái gì, một nụ cười e thẹn đưa tình, hay là một nụ cười đắc ý? Tôi không rõ nữa, tôi chỉ biết là tôi phải lòng nàng rồi. Tôi gọi anh bạn tôi lại, và gần như giằng lấy cái máy ảnh khỏi tay anh ta. Ơn trời, cái máy của anh ta khá là chuyên nghiệp, tôi kéo ống kính thu gần hình ảnh nàng lại và lia một tràng, đâu như gần hết cuộn phim. Nàng lại nhoẻn cười, tôi có thể thấy cả cái lúm đồng tiền rất xinh của nàng. - Anh thấy gì chưa? – tôi hỏi anh bạn. - Thấy rồi – anh ta nói - để tớ chụp cho, lại mà tán đi còn gì. Tôi tiến lại gần nàng. Có thể nàng cũng là khách du lịch chơi xuân như bọn tôi. Có thể không. Tôi nhìn thấy mấy cô gái đứng cạnh nàng bá vai bá cổ nhau như là dân ngụ cư ở đây vậy. Dù sao, tôi cũng đang đến gần, và nàng đang nhìn tôi chờ đợi. - Anh vừa chụp mấy kiểu ảnh – tôi đã bắt đầu như vậy – anh muốn có địa chỉ của em để gửi tặng mấy tấm ảnh. - Không quen biết, tặng ảnh làm gì nhỉ? – nàng nhấm nhẳng nói trống không theo kiểu rất, rất hay thường gặp. Đám con gái quay hết sang nhìn tôi, vừa bám vào nhau vừa cười rúc rích. - Thấy người đẹp thì chụp chứ cần gì quen – tôi cười theo - người đẹp thế mà không chụp ảnh thì phí của giời. - Chỉ được cái lẻo mép, bọn này biết thừa – nàng nguýt tôi, rồi quay lại đám bạn gái - lạ gì mấy ông nghệ sĩ chụp ảnh. Nhỉ? Đám con gái cười ồ lên đồng tình. Vậy nàng là người ở đây. Tôi đã đến rất gần nàng, có thể thấy cái lúm đồng tiền trên má nàng sâu hun hút như thế nào, đôi mắt ấy đen láy như thế nào. Thậm chí tôi có thể nhìn thấy cả hình tôi in bóng trong đôi mắt nàng. Một chút khéo léo và trơ trẽn nữa thôi là tôi có thể biết thêm tên nàng, biết địa chỉ, số điện thoại, và nhiều thứ khác nữa. Nhưng bỗng dưng tôi thấy thật xấu hổ, vì mình vừa trở thành trò cười cho một đám gái quê mùa này. Anh bạn tôi từ xa có lẽ kịp đốt thêm cuộn phim nữa làm bằng chứng cho chuyện này. Có lẽ mãi về sau này anh ta sẽ còn chế giễu sự vụng về của tôi. Tôi thường không khéo léo xử lý trong những tình huống kiểu này. Nhưng tôi bỗng nghĩ, tại sao phải khéo léo nhỉ? Tôi phải lòng cô ta, tôi chỉ cần nói cho cô ta biết, thế thôi, rồi tôi sẽ đi khỏi đây và không bao giờ quay trở lại. Tôi chỉ là một người xa lạ ở đây. Tôi không thuộc về nơi đây. Đợi các cô gái dứt cơn cười, tôi mới nói rằng tôi có việc quan trọng cần hỏi riêng nàng. Tôi không cười, mặt mũi tỏ ra rất nghiêm trọng. Rồi tôi tóm tay nàng kéo ra khỏi đám đông, chúng tôi dừng lại ở bên một hàng rào thưa của khu vườn trồng lê. Những cành lê sần sùi mốc trắng và hoa lá đẫm sương lạnh. Tôi buông tay nàng ra. - Anh rất thích em – tôi nói vậy. - Sao anh bảo có việc gì quan trọng? – nàng ngoảnh đi vặt mấy chiếc lá bên bờ rào. - Chính là việc ấy – tôi đáp – anh rất thích em, anh trót phải lòng em mất rồi. - Có quan trọng gì đâu? – có lẽ nàng mỉm cười, tôi thấy cái lúm đồng tiền. - Rất quan trọng – tôi hít một hơi dài và nói tiếp – nếu với em là không quan trọng thì lát nữa thôi bọn anh sẽ trở về xuôi và không bao giờ quay lại. - Nếu quan trọng thì sao? – Nàng bỗng nhìn thẳng vào tôi. - Thì sao à? – tôi khựng lại – Anh không biết nữa. Có lẽ bọn anh muốn đến nhà em chơi. - Nhà em ở cuối đường này – nàng chỉ tay về phía đường mòn - cứ đi là khắc đến Nàng mỉm cười với tôi, sau đó chạy vụt đi, nhanh chóng biến mất cuối con đường mòn quanh co, bên những gốc lê đang nở hoa trắng xoá.
__________________
Blog thay đổi nội dung bởi: X-ray, 24-09-2007 lúc 08:14 PM. |
|
|
|
|
|
#2 |
|
Đại úy
![]() |
***
Chúng tôi tìm được ngôi nhà nàng khá dễ dàng, một phần vì cũng chẳng có mấy nóc nhà trên con đường mòn ấy. Có những chỗ con đường là những bậc lát đá phiến, tất nhiên xe cộ không đi vào được. Ngôi nhà nàng rất to, rộng rãi, làm chủ yếu bằng gỗ. Khi biết chúng tôi làm công việc có liên quan đến báo chí, ông bố nàng rất vui, ông ấy cho loan tin đi khắp xóm là có các nhà báo ở trung ương lên thăm. Và đương nhiên một số gà qué đang đi tung tăng trong sân bỗng dưng bị vặt lông, một số chum rượu hạ thổ bao năm nay được moi lên. Cho đến buổi tối, gian nhà lớn có đến gần ba chục thực khách. Tôi chẳng nhớ có những chức sắc nào của xã hay huyện đang ở đó nữa. Tôi chỉ biết có nàng ở đó, tôi đi theo nàng xuống suối. Tôi đi theo nàng ra vườn lê vườn mận. Tôi đi vào bếp xem nàng cùng mẹ và các chị em nấu cơm. Mọi chuyện thời sự với bố nàng và các vị khách có anh bạn tôi lo hộ. Tôi có thể hình dung ra vẻ mặt quan trọng và cái giọng thì thào của anh ta nhỏ to với các chức sắc kia: “Nhiệm kỳ này nhiều chuyện đấy, có nhiều cái báo chí không đăng tải, các bố nhà mình lo cái ghế cho chắc đã… ”. Rượu ngô men lá hạ thổ uống mềm môi. Đồ nhắm ngon chưa từng thấy trong đời. Tôi chọn chỗ ngồi đối diện để được ngắm nàng, đôi mắt nàng long lanh với ánh lửa bập bùng. Ngôi nhà này nửa nhà ở, nửa như nhà văn hoá, với một đống lửa to được đốt lên sưởi ấm. Có lẽ bố nàng là một người sống ở đây đã lâu. Có cảm giác như ông ấy là một tù trưởng hay già làng vậy. Mọi người tỏ ra cực kỳ tôn trọng ông. Và ông ấy đang rất vui, ông ấy uống rất nhiều. Mọi người vì thế cũng rất vui, cũng uống rất nhiều, say bò lê bò càng. Anh bạn tôi nói nhiều líu hết cả lưỡi lại, rốt cuộc say xỉn mọi người phải khiêng vào gian chái nhà ngay sát đó thay vì đưa xuống gian nhà dành cho khách. Tôi hơi lơ mơ, nhưng tôi say nàng nhiều hơn. Nàng dắt tay tôi ra ngoài sân, khi đêm đã khuya. Những cơn gió lùa qua khe núi nghe âm u kỳ lạ. Những đám mây mù theo đó ngập tràn và lấp đầy khắp các thung lũng. Nàng dẫn tôi vào gian nhà dành riêng cho khách. Tôi rất muốn hôn nàng, nhưng nàng khéo léo thoát ra và chúc tôi ngủ ngon, như cách cư xử của một cô gái ngoan. Nhưng tôi biết nàng đã thuộc về tôi rồi. ***
Tôi tỉnh giấc lúc gần sáng. Những ngọn gió lùa qua khe cửa nghe như lúc gần lúc xa. Tiếng một con hoẵng tác đêm vọng về. Và tôi nghe thấy một tiếng kèn lá. Đúng là tiếng kèn lá ti toe đâu đó, kiên trì, nhẫn nại, và đơn điệu. Tôi cựa mình, chợt nhận ra nàng đang ở ngay bên cạnh từ lúc nào, cơ thể nàng ấm áp với hơi thở thơm tho. Có lẽ nàng đã trườn vào cái ổ êm ái này và khiến tôi tỉnh giấc. Tôi không nói gì, và nàng cũng không nói gì, vì tôi và nàng đã cùng chung một hơi thở, tôi có thể cảm nhận cả nhịp đập trái tim nàng. ***
Sau đó tôi cưới nàng. Tôi đưa nàng về thành phố và xin cho nàng làm công việc thư ký ở một văn phòng luật. Nàng vốn tốt nghiệp một trường trung cấp, vốn tiếng Anh cũng kha khá, vì thế nhanh chóng thích nghi được với công việc. Nàng học cách sử dụng các phần mềm máy tính, và chẳng mấy chốc tôi đã có thể nhờ nàng soạn giúp các văn bản quan trọng. Một năm, hai năm, rồi ba năm trôi qua. Chúng tôi chưa sinh con, vì muốn cuộc sống thật ổn định trước đã. Chúng tôi đã rất hạnh phúc. Tôi tin là tôi đã từng khiến nàng rất hạnh phúc. Nàng đẹp. Đó là điều mà tôi rất tự hào. Nhưng tôi cũng biết vì thế sẽ có nhiều đàn ông si mê nàng. Tôi nhận thấy nàng bắt đầu sử dụng mỹ phẩm, ngày càng biết trang điểm đẹp hơn. Có những đêm, tôi thấy nàng trở mình. Tôi yêu nàng. Đó là điều mà tôi biết chắc. Tôi cũng chắc là không chỉ riêng tôi yêu nàng. Tôi nhận thấy có những khi nàng thẫn thờ nhìn xa xăm, có những đêm nàng khóc thầm. Tôi hỏi nàng tại sao em khóc? Nàng trả lời vì em nhớ quê nhà. Nàng nói nàng nhớ núi rừng, nhớ bố mẹ, nhớ những hội ném còn múa khèn đầu xuân. Nàng nhớ cả anh chàng người dân tộc thiểu số hay thổi kèn lá gọi nàng đêm này qua đêm khác, anh ta hay múa khèn như cho riêng nàng xem vậy, anh ta không bao giờ nói gì cả. Đôi khi anh ta ngồi thổi sáo trên một tảng đá lớn lưng chừng đèo, mắt dõi về phía nhà nàng. Tôi hỏi tại sao em không kể cho anh nghe trước kia. Nàng bảo em không biết, em chỉ nhớ đến anh ta khi có một số người đàn ông ở thành phố này luôn tìm cách tán tỉnh em, nhưng họ không biết cách múa khèn, không biết thổi kèn lá hay thổi sáo. Tôi nói thì anh cũng có biết tất cả những thứ đó đâu. Nàng bảo nhưng mà em yêu anh, nhưng em nhớ tiếng con nai rừng kêu trong đêm, em nhớ tiếng gió hú trong đêm. Tôi bảo thôi để anh chỉnh máy điều hoà nhiệt độ xuống cho lạnh ngắt giống như ở quê, em có nghe tiếng quạt hút gió thổi vù vù không, nó cũng giống tiếng gió núi đấy chứ? Nàng cười rúc vào nách tôi, sau đó chúng tôi âu yếm nhau và ân ái rất mặn nồng. Nhưng tôi biết là có điều gì đó không ổn. Có lẽ nàng sẽ không bao giờ thuộc về nơi đây. ***
Tôi nghĩ phải thay đổi không khí, nên đi ra biển hoặc đi về miền Nam, nơi nắng gió và không khí khác hẳn đi. Có lẽ biển xanh cát trắng sẽ khiến nàng vui thích và quên đi vùng núi non quê nhà. Tôi bảo nàng xin nghỉ ít ngày, chúng tôi đi nghỉ hè ở biển. Tôi chọn một bãi biển vắng hoang sơ, chúng tôi tắm biển, đùa nghịch như trẻ thơ, chúng tôi ăn sò nướng, mực tươi, các loại hải sản mỗi ngày. Tôi nghĩ nàng đã rất vui vẻ và hạnh phúc. Bãi biển tuyệt đẹp, cát trắng tinh lấp loá ánh nắng, chúng tôi đeo kính râm, nằm trên ghế xích đu và uống nước mát, dưới những bóng dừa. Xa xa là những chiếc thuyền thúng của dân chài. Bọn trẻ con chơi đá bóng trên bãi biển. Những người đàn ông xóm chài vác những tấm lưới đi qua, họ đen nhẻm và gân guốc, họ nhìn nàng chòng chọc. Tôi nghĩ có thể nàng sẽ sợ những ánh mắt ấy, nhưng hoá ra không phải, thậm chí nàng còn tỏ ra thích thú. Nàng mở to mắt nhìn họ, như thể nàng trở thành một người khác, thuộc về một thế giới khác, như thể nàng đang nghĩ đến một điều gì đó xa xôi mà tôi không bao giờ biết được, không bao giờ chạm tới được. Tôi đang ngay bên cạnh nàng, nhưng nàng bỗng trở nên quá xa xôi. Tôi lặng lẽ bơi ra ngoài xa, nàng chỉ còn là một chấm nhỏ trên bờ biển. Tôi tự hỏi liệu tôi có còn tồn tại trong trái tim nàng hay không. Tôi bơi vào bờ và nằm ườn đó nghịch cát. Nàng đến bên cạnh tôi, nàng cũng chơi trò xây lâu đài trên cát. Những cơn sóng bất chợt ào đến cuốn phăng lâu đài của nàng trong nháy mắt. Nàng thẫn thờ nhìn ra biển. Sau đó nàng vốc cát đắp lên người tôi, có lẽ nàng đang chôn vùi và xây cho tôi một ngôi mộ. Tôi bỗng thấy như thể tôi đã chết. Hoặc tôi đã thấy trước tôi và nàng sẽ trở về thành phố như thế nào, và chẳng có chuyện gì xảy ra cả, tôi và nàng sẽ sinh con vào năm sau, chúng tôi nuôi những đứa con lớn lên, rồi chúng tôi sẽ trở nên già nua và chết đi, vậy thôi. ***
Hoặc có thể tất cả chỉ là một giấc mơ. Tôi tỉnh giấc lúc gần sáng. Những ngọn gió lùa qua khe cửa nghe như lúc gần lúc xa. Tôi cựa mình, chợt nhận ra cơ thể nàng thật ấm áp với hơi thở thơm tho. Có lẽ nàng đã trườn vào và khiến tôi tỉnh giấc. Tôi không nói gì, và nàng cũng không nói gì. Tôi nhớ, bấy giờ là mùa Xuân.
__________________
Blog |
|
|
|
|
|
#3 |
|
Đại úy
![]() |
Mùi hoa sữa
*** Mấy hôm nay trời lành lạnh, buổi tối ra đường lại thoáng mùi hoa sữa ngọt ngọt. Chợt nhớ những mùa qua của những năm đã qua. Chưa lâu lắm, nhưng đủ để cảm giác như nó xa lắc xa lơ. Một nỗi xúc động mơ hồ. Nỗi xúc động này thuộc về một lúc nào đó trong quá khứ, không phải bây giờ, nó chỉ quay trở lại với ta qua mùi hoa sữa. Mỗi năm qua đi, có một dịp mùi hoa sữa trở lại như thế này, và nó khiến nhiều người ngơ ngác. Đó là chu kỳ của vũ trụ, là chu kỳ cảm xúc của mỗi người. Mùi hoa sữa rất đặc trưng, lại đúng vào dịp giao mùa nên nó chiếm một vị trí vượt trội so với mùi hương khác. Nó chiếm đa số. Có thể với một ai đó, mùi nước sông Tô Lịch gợi nhớ hơn. Nhưng điều không thể chối cãi là kể cả những kẻ tự cho là có đầu óc thực tế và dị ứng với những tâm hồn "nhạy cảm", cũng xao xác đôi chút khi "gió heo may đã về, chiều tím loang vỉa hè..."
__________________
Blog |
|
|
|
|
|
#4 |
|
Đại úy
![]() |
Mùi hương ký ức *** Hôm trước có viết về mùi hoa sữa và những hồi ức. Thực ra mùi hương nào cũng đều gợi lại hồi ức quá khứ với mỗi người. Có thể với tôi mùi vỏ chanh làm nhớ lại một trưa hè, nhưng với ai đó là một mái tóc dài thiếu nữ mới gội. Mùi vỏ quất khiến tôi nhớ đến ngày đầu tiên đi học, một đứa bạn nào đấy bóc vỏ quất, mà không rõ mùa đi học có quất hay không nữa. Mùi củ và rễ lạc nồng nồng thì làm nhớ lại khi lên 5 tuổi về ở cùng bố ở Quân đoàn I dưới Ninh Bình, đi mót lạc người ta vừa thu hoạch. Cái nắng chang chang và mùi rễ lạc cùng đất xốp ngai ngái. Đống rơm to tướng trong đơn vị có mùi gì nhỉ? Mốc mốc? Cảm xúc con người là một thứ thật phức tạp. Chỉ một mùi thảo dược mà lại khiến tôi quay ngược về thuở lên mười, đó là năm 1984, khi nghỉ hè được lên SaPa chơi nhà ông trẻ - em ông nội (bạn Giày Đỏ viết nhầm đoạn này trong bài báo). Vườn cây thuốc nồng nàn mùi hương hoa đang nở, ong bướm vo ve lượn lờ nhiều vô kể. Làn sương sớm lành lạnh trong lành. Khe nước nhỏ trong veo róc rách chảy. Mùi mận chín đâu đó đưa lại, cái mùi thơm vani tự nhiên ấy quyến rũ và rất đặc trưng núi rừng. Mùi vani gây cảm giác về sự trơn nhẵn gần giống vải sa-tanh. Mận Tả Van có mùi thơm không gì sánh được, mận Bắc Hà thua xa. Mận Tả Van nhỏ nhưng chín đen. Cánh đồng hoa hướng dương ở SaPa ngày đó, bây giờ là hồ nước mênh mông. Mùi su hào thối ở cánh đồng đó rất đặc trưng, thum thủm. Người ta thu hoạch hạt giống rồi, những củ su hào già xơ bỏ lại, thối rữa, tan vào đất. Mùi này gợi đến đất mùn và cái chết. Vườn đào Vân Nam của HTX hồi đó nằm đâu ngay cửa ngõ vào SaPa, tôi và ông chú cùng tuổi leo lên từng cây thoải mái chọn quả ngon nhất ghé răng ngoạm một miếng chứ không hái. Mỗi quả đào Vân Nam to gần bằng cái bát ăn cơm, phủ lớp lông tơ trinh nguyên, ửng hồng. Thật là phí phạm! Trẻ con mà. Mùi trái đào chín lại giống như mùi một cô thôn nữ sơn cước phây phây. Mận Tả Van là một cô gái Mèo nhỏ nhắn. Còn quả lê thì sao? Mùi mát dịu của quả lê như một cô con gái con nhà lành, nhẹ nhàng, trong suốt, với một tâm hồn không suy tư, nuôi mèo, trồng những chậu hoa mười giờ nhỏ trước hiên nhà. Mùi dầu thông cũng tinh khiết, sực nức, mạnh mẽ, khiến cảm hứng tràn trề. Nó khiến tôi nhớ đến những đám rêu và địa y bám trên gốc thông trên rừng. Hay những tấm ván xưởng mộc xẻ thơm nồng nàn bên đống mùn cưa mà bọn trẻ con hít hà mãi không thôi. Nhà máy xẻ gỗ và nhà máy đồ mộc Việt - Đức ở Yên Bái hồi đó nằm ngay sau quả đồi trường sư phạm bồi dưỡng cán bộ mà gia đình tôi ở. Bọn trẻ con hay men triền đồi xuống nhà máy, đi kiếm gỗ về làm súng diêm. Mùi diêm sinh vì thế gắn liền với những “phát súng trên cao nguyên” đầy say mê, và là cả một nghệ thuật chế tạo. Hồi đó tự làm đồ chơi cho mình chứ ai mua cho. Quay, bi, đáo, súng diêm, súng cao su, con rối, súng phốc… Nói chung hồi đó tôi tự hào là khéo tay nhất hội. Kỳ cục mua vòng bi của ô tô về làm chiếc xe cút kít, chở được cả những bao tải mùn cám cưa to tướng. Nhớ mãi cái mùi cám cưa ấy, sau một thời gian nó bay hết mùi thơm, và bắt đầu mùi ẩm mốc, với những con gián đất chui rúc. Mùi diêm sinh có mối liên hệ gần gũi với mùi pháo. Các bạn 9x bây giờ nói chung không biết đến nỗi xúc động do mùi thuốc pháo gây ra. Thì cũng chẳng sao, bọn 7x như tớ lại bị thế hệ 5x chê chẳng biết đến mùi khói súng và bom na-pan, các bạn cứ tự an ủi mình như thế đi. Tết bây giờ nhạt nhẽo vì không mùi thuốc pháo, không nghe đì đoàng, không thấy xác pháo như hoa đào rơi đầy ngõ. Nhớ những quả pháo đầu tiên được đốt, là do bố ở đơn vị mang thuốc pháo về tự làm lấy. Sau này khi học cấp II tôi cũng tự cuốn lấy pháo đùng, một lần đang nhồi thì pháo nổ, rát tay mất mấy ngày. Có một tết đốt pháo Trúc Bạch rách cả tay vì ngòi cháy nhanh quá. Pháo Trúc Bạch có màu hồng phớt, thuốc pháo 2 màu trắng nhũ và đen, nổ to dã man, xác hồng vụn tơi tả, nhưng đốt lẻ từng quả thì nguy hiểm bỏ cụ. Ôi mùi thuốc pháo! – “…Hôm em bước lên xe hoa thềm nhà tươi pháo hồng, em ơi pháo vui nhưng vô tình xé nát tim anh…” - Nhạc vàng đấy. Mà 9x thì biết đếch gì nhạc vàng nhỉ, chỉ biết đến Ưng Hoàng Phúc là may lắm rồi. Có ai biết mùi xoan chanh không? Không à? Thế thì chịu không thể tả được, nó gần giống mùi lá sả, kết hợp với vỏ chanh, cộng thêm mùi long não, một chút quất hồng bì. Không biết mùi quất hồng bì à? Thế thì bó tay rồi. Phải là người miền trung du hay miền núi mới biết quả xoan chanh chơi súng phốc cơ, bắn liên thanh luôn. Hoặc mùi quả rau đay nhớt nhớt ngai ngái. Những sáng sớm lọ mọ vào khu đồi trồng mai, vầu, tre, trúc… để kiếm những đoạn ống làm súng phốc. Những cành tươi khi cắt ra thật đẹp, vỏ xanh lòng trắng. Những lớp tuyết bám trắng quanh gốc cây, mùi đất ẩm bốc lên, những giọt sương bám trên cành lá. Một con chim giẻ quạt giật mình bay lên ngoáy đuôi tít mù kêu ầm ĩ. Dưới đất, những con sên để lại vệt nhớt trên hành trình của nó, một lát nữa khi mặt trời lên nó sẽ óng ánh bảy sắc cầu vồng.
__________________
Blog |
|
|
|
|
|
#5 |
|
Đại úy
![]() |
Mùi phân trâu đâu đó. Một không khí rất quê mùa. Trưa hè thiêu đốt đám cỏ gianh. Mùi gió nóng đi qua triền đồi hoang. Mùi hạt cây trẩu. Mùi chát của cây chè, và những quả chè cắn ra có chút nước mát mát. Mùi cánh đồng ruộng nhỏ len sát chân đồi, với những con cua, mùi bùn tanh tanh, với tiếng nhái bén và chẫu chuộc. Mùa hè thì nhiều mùi lắm. Mùi những chuồng tiêu lấp gio bếp sơ sài. Mùi cu't gà sáp. Mùi những cây nứa tươi mang từ rừng về ai đó bổ ra kêu toang toác ngoài sân. Tôi thích tất cả những cái mùi hoang sơ ấy. Và tiếng vỏ những cây nứa tươi cọ vào nhau nghe cũng rất đặc biệt, ram ráp, rin rít. Tiếng dao lùa dọc cây nứa nghe sắc lẹm. Tiếng đan phên nghe rất vui vẻ. Ai đó đang đan nong đôi làm vách nhà. Nong đơn làm rào vườn. Tiếng chim sẻ loách choách đầu hồi nhà, chúng làm tổ trên những cái cầu phong bằng ống tre thò ra. Mái thì lợp cọ, đương nhiên, khi mùa mưa đến nó bốc mùi mục nát. Những tán cọ lộng lẫy trên đồi. Lá cọ tạo nên một độ rung thị giác, cảm giác như chói loá bởi những tia sáng màu xanh của nó, vì thế nó được gọi là lộng lẫy. Mùi quả cọ ỏm chan chát. Mùi những quả mâm xôi cũng gần như vậy. Mùi cây tàu bay và cây đom đóm tôi hay hái nuôi thỏ lại ngai ngái, gợi nhớ mùi lá sắn dây mà bọn thỏ rất khoái. Mùi cây cu't lợn rất khó chịu, nồng và ngái.
Có những khi cả bọn trẻ rủ nhau đi ra suối, băng qua cánh đồng nhỏ. Mùi lúa ngào ngạt. Vào mùa lũ, theo chân chú hàng xóm đi xem người ta cất vó. Nước đục ngầu, tanh mùi lươn lẫn trạch và cá các loại. Bùn đất nhão nhoét xen lẫn những cơn mưa ngâu hơi lành lạnh, gần giống tiết đầu Thu ở Hà Nội. Những con suối mùa lũ ngập lên cánh đồng, đầy bất ngờ mỗi khi cất vó, đủ các loại cá. Cái mùi tanh ấy thật dễ chịu. Mùa Thu Đông hanh hao nói chung là một thứ mùi khác, mùi học hành ở trường. Cái này khó mà nói về nó như những thứ mùi hoang sơ kia. Một thằng bạn quanh năm bốc ra mùi nước mắm. Có thể đoán ra thằng này ăn uống vụng về, và nhà nó ăn mặn. Một đứa con gái cao kều ngồi cạnh toát ra mùi lạ lùng. Mùi mồ hôi bọn trẻ nghịch như quỷ ở trường chắc giông giống nhau cả thôi. Và mùa Đông lạnh, cái mùi vỏ quất rất ấm áp. Đâu như năm lên mười tuổi, tôi rít hơi thuốc lá đầu tiên. Là rít rồi nhả chứ chưa hít vào phổi như về sau. Hồi đó nhà tôi quấn thuốc lá. Những sợi thuốc lá vàng ruộm thơm cay nồng, bây giờ đi qua Cao-Xà-Lá vẫn thấy ngơ ngác vì thế. Tinh dầu quế pha loãng rồi ngậm vào mồm phun đều lên sợi thuốc lá trải mỏng trên giấy báo. Hồi đó làm gì có bình xịt tưới cây như bây giờ. Tôi ngậm cái thứ nước cay sực ấy và phun phì phì, mặc dù pha loãng nhưng vẫn rát sưng mồm. Cái bàn quấn thuốc lá ấy thật kỳ diệu, cho ra những điếu thuốc đều tăm tắp, 2 điếu một. Dùng kéo cắt bỏ đầu sợi lòng thòng rồi bó lại từng bó, bố tôi đem giao cho các quán nước. Tôi lấy trộm mang đi cho bạn bè hút hít. Nhưng mãi năm lớp 6 tôi mới thực sự hút thuốc lá. Có ai từng biết đến thuốc lá Viên-Chăn thịnh hành khoảng năm 1985 không nhỉ? Tôi đồ là cái thuốc lá này có tẩm thuốc phiện, nó thơm không thể tả. Không đầu lọc, tàn trắng xốp, hút một điếu cả trường ngửi thấy. A-Lào và Thạp-Luông hay No.1 không lại được với nó. Thế nhưng nó chỉ tồn tại một thời gian ngắn, tôi đoán là do nó bị cấm sử dụng. Hồi đó thuốc phiện còn sắn, thỉnh thoảng bọn trẻ lại ăn trộm đâu đó mang đến trường quệt vào thuốc lá thay nhau hút gần góc nhà vệ sinh, thơm ngậy không thể cưỡng lại. Mùi tội lỗi. Rồi có những lúc gọt vỏ quế trộn vào thuốc lá cuốn hút thơm ngọt chỉ muốn nuốt cả khói. Say thuốc lá lử đử từ khi học lớp 6. Cho đến khi hết trung học thì không có cảm giác say thuốc lá nữa, mà là cảm giác mệt mỏi, tức ngực. Cho đến năm 2004 mới bỏ thuốc được. Bây giờ thi thoảng hút một hai điếu, chả thấy ngon lành như xưa nữa. Thuốc Du lịch có mùi ngai ngái ngòn ngọt. Thuốc Đống Đa thơm ngon hơn, dài ngoằng, không đầu lọc. Rubi Queen và Hero thì hút khá nặng và thơm, có vị khen khét rất lạ. Nhớ hồi học đại học có đợt tự dưng hâm lên toàn hút Điện Biên bao bạc, xài Zippo, hồi đó thiên hạ còn chưa biết Zippo là cái gì luôn. Vẫn chưa đọc “Mùi hương”, thấy rất nhiều người khen. Lại nhớ cái bản nhạc vàng: “…Hương xưa ái ân theo êm đềm vàng trăng dãi thềm…” Mùa Xuân, mùi mưa phùn ẩm ướt, mùi khói than tàu khét bay theo gió tê tái. Thị xã ủ ê bầu trời màu xám. Mùi cánh đồng hoa màu trên đường đi học. Mùi thì là bị xéo lên. Mùi nước giải ai đó tưới rau. Những thanh tà vẹt ướt, đưòng ray ướt. Cơn mưa phùn. Manh áo mưa phong phanh và miếng vỏ quế cay nhấm cho đỡ lạnh. Biết bao giờ mới kể cho hết những mùi hương ký ức? Về sau này, khi tìm hiểu về các loại rượu pha cocktail, có rất nhiều mùi thơm kỳ lạ, nhưng nó không gây cảm xúc như thế. Có rất nhiều phụ nữ dùng rất nhiều loại nước hoa, nhưng nó không giống như thế. Có nhiều mùi hương từ cơ thể họ, nhưng không như thế. Và cũng chẳng có mùi hương nào gợi đến thì tương lai.
__________________
Blog thay đổi nội dung bởi: X-ray, 24-09-2007 lúc 08:32 PM. |
|
|
|
|
|
#7 |
|
Chã vừa thôi em.
![]() Gia nhập: Feb 2005
Bài : 308
|
Thế này thì thật không phải
Em rất là hâm mộ bác em ngày xưa, viết truyện teen teen rất hấp dẫn. Bác em ngày nay đã lớn, viết nhiều suy nghĩ, đắn đo, trăn trở, éo le. Nhưng vẫn thiếu cái gì hấp dẫn như xưa. Đọc cứ muốn kéo chuột ào đi. Môi trường mạng nhiều khi nó cũng dễ dãi lắm. Bác em cẩn trọng. |
|
|
|
|
|
#9 |
|
Mouni
![]() |
Đã có ai post truyện ngắn này chưa nhỉ?
1. Ngay từ khi đám cưới được tổ chức cách đây vài ngày, tôi đã nghĩ sớm muộn gì chuyện này sẽ đến. Nhưng tôi không nghĩ nó đến sớm vậy. Sáng nay tôi ngủ dậy muộn. Tôi không thấy vợ bên cạnh. Tưởng cô ấy ngoài phòng ăn của khách sạn hay đi tắm sớm, tôi đủng đỉnh đánh răng rửa mặt. Trong lúc đánh răng, tôi nhìn vào gương và thấy qua hình ảnh phản chiếu một tờ giấy trắng trên cái tủ nhỏ đầu giường, nó được chặn bởi một cái cốc thủy tinh. Tôi súc miệng và quay trở vào phòng ngủ. Đó là một lá thư của vợ tôi. Cách đây vài ngày cô ta cưới tôi. Chúng tôi ra hòn đảo vắng này hưởng tuần trăng mật. Và bây giờ cô ta bỏ tôi. Tôi không đọc được chữ gì cả. Tờ giấy nhòe nhoẹt trong mắt tôi. Tôi chỉ nhìn thấy một vòng tròn trên tờ giấy, dấu vết hoen ố của cái đít cốc dính nước để lại. Tôi không hiểu gì cả. Mới hôm qua, tôi và cô ta còn vật lộn quần nát cái giường kia. Tôi nhìn những dấu vết lộn xộn và nếp nhăn nhúm của tấm drap trải giường. Hôm qua, tôi thấy cô ta nhìn ba gã du khách ngoại quốc to cao dễ đến 1m90 với ánh mắt thèm muốn. Lúc chập tối tôi đã cố gắng làm tình như ba gã đàn ông cao 1m90 cộng lại. Hay chính bởi sự hung hãn đó mà cô ta bỏ tôi? Hay cô ta biến thành ba người đàn bà rồi sau đó bay đi như một đàn vịt trời? Hình như tôi đã chạy ra cầu tàu. Ca nô rời bến lâu rồi. Phải đến chiều mới có chuyến mới. Ai đó nói vậy. Tôi nhớ ra rồi. Chiều hôm qua có một chuyến ca nô. Có một khách mới đến khách sạn. Hắn ta mặc một chiếc quần đùi hoa, áo hoa, đội một chiếc mũ cowboy đan bằng cói, đeo đôi kính mát to bự. Hắn nghỉ ở phòng đầu tiên, cách phòng tôi hai phòng. Tối qua vợ chồng tôi ăn tối và tán gẫu với hắn đến 10h tối. Hắn nói hắn là nghệ sĩ gì đó. Tôi không hiểu lắm, không nhớ hắn nói gì đó về nghệ thuật bình dân, hắn chụp ảnh các cô gái, ảnh lịch, hắn nói rất nhiều. Hắn nói hắn làm cái gì đó và thề sẽ không lấy vợ nữa. Hắn nói, xin lỗi hai bạn trẻ, tôi hơi ác cảm với phụ nữ và hôn nhân. Hắn cũng đã biến mất. Những cô gái phục vụ khách sạn nhìn tôi ái ngại. Các cô nói gì đó. Tôi đã hình dung ra sự việc. Đêm qua tôi mệt mỏi rã rời vì bơi và làm tình quá nhiều. Tôi đặt lưng xuống là ngủ thẳng cẳng. Có thể vợ tôi đã lẻn sang với tay nghệ sĩ ghét phụ nữ kia, có thể họ đã làm gì đó, có thể không. Một điều chắc chắn là cô ta đã đi cùng hắn vào sáng nay. Lá thư không nói gì rõ ràng. Cô ta chỉ nói là cô ta sai lầm, tôi sai lầm, khi quyết định cưới nhau. Cô ta xin lỗi. Và hẹn gặp lại tôi để giải quyết êm thấm chuyện này khi quay về đất liền. Êm thấm ư? Làm sao có thể êm thấm chuyện này? Tôi thì không sao. Nhưng làm sao người ta có thể chấp nhận câu chuyện điên rồ này? Tôi có thể quay về với cuộc sống yên ổn của tôi ngày trước. Nhưng người ta sẽ nhìn tôi như thế nào? Gia đình tôi biết chui vào lỗ nẻ nào đây? Tôi biết trả lời thế nào với những người khác? Tôi biết nói sao với anh em bạn bè? Chả lẽ bảo tôi bị cắm sừng ngay trong tuần trăng mật? Tôi sắp vỡ đầu vì những suy nghĩ man rợ. Tôi nghĩ quẩn. Tôi nghĩ tôi sẽ tìm đôi gian phu dâm phụ kia và giết chết cả hai. Sau đó tôi sẽ ra đầu thú. Tôi nghĩ tôi sẽ trả thù như một vụ tai nạn và tìm cách có bằng chứng ngoại phạm. Nhưng sau đó thì sao? Tôi ngồi trong phòng, nhìn mãi cái lá thư ghê tởm kia. Chưa bao giờ tôi có cái cảm giác ấy. Chưa bao giờ tôi thấy cái cuộc đời này vô nghĩa đến vậy. Hay là vốn dĩ nó vô nghĩa mà đến cái lúc này tôi mới nhận ra. Sao từ trước đến nay không có một ai nói cho tôi biết sự thật này? Tôi thay đồ và đi ra bờ biển. Nắng chói chang cát trắng loá mắt. Mọi thứ nhòe nhoẹt trong mắt tôi, run rẩy. Tôi sẽ không suy nghĩ gì nữa. Tôi sẽ không nhớ gì nữa, như trước kia vẫn vậy. Tôi bơi những sải dài thẳng ra biển. Tôi bơi thật xa về phía chân trời. Tôi sẽ biến thành ba con cá và lẫn vào đại dương. Tôi sẽ không sao cả. Tôi chỉ là ba con cá nhỏ. Có lẽ tôi đã trở thành cá, hoặc chí ít cũng là thức ăn cho cá. |
|
|
|
|
|
#10 |
|
Mouni
![]() |
2.
Tôi ăn bữa cơm chiều ở phòng ăn khách sạn cùng đôi vợ chồng trẻ mới quen đang hưởng tuần trăng mật ở đảo. Anh chồng đô con cắm cúi ăn, có vẻ anh ta rất đói. Tôi thì không đói lắm. Cô vợ trông lẳng lơ và rất sexy. Tôi có thể thấy rõ cô ta không mặc áo lót. Khi tôi nhìn vào ngực cô ta, dường như cái núm vú cô ta hếch lên, hiện rõ sau chiếc váy mỏng màu xanh da trời. - Anh có gia đình chưa? – Cô ta hỏi. - Đã từng có. - Ồ!– Cô ta thốt lên. Anh chàng kia ngừng nhai nhìn tôi – Nom anh còn trẻ vậy mà… - Xin lỗi hai bạn trẻ! – Tôi nói và nhìn ra biển – Tôi hơi ác cảm với phụ nữ và hôn nhân. Trời chiều vẫn còn mờ mờ, chưa tối hẳn. Ở tít xa ngoài mũi đảo, ngọn hải đăng bắt đầu sáng đèn. Những tia sáng nhợt nhạt chậm chạp quét ngang mặt biển. Cô ta đang nhìn tôi, tôi biết cái kiểu nhìn ấy nghĩa là gì. Nhưng tôi không có tâm trí đâu nghĩ đến chuyện đó, khi mà anh chồng to con của cô ta ngồi ngay bên cạnh. Cô ta như một con hổ cái đang đói, mềm mại, dẻo dai uyển chuyển, và sẵn sàng xé xác những con mồi. - Anh làm gì ở đây một mình vậy? – Cô ta hỏi. - Chụp ảnh – Tôi uể oải - Ở đây cát trắng rất đẹp. - Buồn chết đi được(!) – Cô ta nói. - Ở đây cái gì cũng dính cát, kể cả thức ăn – Anh chàng to con ngẩng lên nói, anh ta đang nhai một con tôm, hầu như anh ta ăn hết khẩu phần của cả ba người. - Anh chụp ảnh làm gì? Để bán ảnh à? – Cô ta vẫn chưa buông tha cho tôi. - Ừ, để bán, làm lịch này nọ - Tôi quay sang, bất giác ánh mắt lại chuồi xuống ngực cô ta - Đại khái ảnh nghệ thuật bình dân, chụp người mẫu, làm quảng cáo ấy mà. - Hay nhỉ! – Cô ta cười cười – Giá mà ai cũng được làm công việc thú vị như anh. - Hay ho gì, chán chết! – Tôi cười lại với cô ta, và buột miệng – Tôi thì lại ước gì được đổi chỗ với anh bạn đây. Anh chàng đô con ngẩng phắt lên nhìn tôi. Tôi cười: “Thật đấy, tôi ước gì tôi là cậu”. Anh ta nghĩ tôi đùa: “Thế thì mình đổi chỗ nhé, chắc là anh sẽ không thích làm một người nghèo khó như tôi đâu”. Anh ta yên tâm cúi xuống vét nốt những hạt cơm cuối cùng. Tôi mỉm cười nhìn cô ta và nói như thì thầm: “Nào thì đổi”. Sau đó tôi bắt đầu kể chuyện huyên thuyên, tôi không nhớ tôi đã kể những gì nữa. Nửa đêm, cô ta mò sang phòng tôi, khi mọi người trong khách sạn đều đã ngủ say. Sáng hôm sau cô ta đi theo tôi. Một tháng sau cô ta bỏ tôi, hình như đi theo một cầu thủ bóng đá hạng chân đất nào đó. Tôi biết ngay mà, cô ta là một con hổ cái. Có lẽ đúng là tôi đã đổi chỗ với anh chàng kia thật. Tôi cũng đã trở thành một gã mọc sừng. |
|
|
|
|
|
#11 |
|
Mouni
![]() |
3.
Tôi nhìn thấy cô ta nổi bật trong đám đông hò hét cổ vũ giải bóng đá phường, vì cô ta có một bộ ngực rất to, lại không mặc cooc-xê. Từ lúc đấy trở đi tôi đá hay hẳn lên. Hình như ngay sau đó tôi ghi bàn, tôi chạy đến trước mặt cô ta ăn mừng bàn thắng, theo kiểu các cầu thủ Braxin ấy, nghĩa là lắc mông, một tay giơ lên trời, tay kia tóm quần đùi, và lắc mông. Trong chốc lát tôi biến thành Ronaldo hay Ronandinho gì đó, đại khái vậy, tôi cảm thấy mình phải cao dễ đến 1m90 hoặc hơn, tôi là người hùng, tôi cười tình với cô ta, và có lẽ cô ta đã suýt ngất đi vì sung sướng. Tôi thề với quả bóng tròn là tôi sẽ phải chiếm được cô ta. Tôi có thể cảm thấy phía dưới chiếc váy kia, cô ta đang ẩm ướt đến chừng nào vì tôi. Cái kiểu nhìn của cô ta kìa. Từ lúc đó, tôi đá bao sân, tôi như bay khắp sân, tôi đá như một cầu thủ đẳng cấp quốc tế. Tôi giữ được phong độ đỉnh cao như thế trong suốt ba tháng trời. Tôi đã tỏa sáng. Một ngày nọ, sau ba tháng, cô ta chán tôi. Và hình như tôi cũng đã chán cô ta. Cô ta bỏ tôi để đi theo một gã đàn ông nào đó, nghe nói gã là một tay chơi giàu có. Từ lúc ấy tôi không còn giữ được phong độ nữa, tôi lại trở về đúng nguyên vẹn là một cầu thủ trong đội tuyển phường. Biết làm sao được, như người ta hay nói ấy: “Phong độ là nhất thời”. Nhưng thề có quả bóng tròn, có lúc, tôi đã từng đá như một cầu thủ đẳng cấp quốc tế. 4. Những người đàn bà gọi tôi là một người đàn bà lẳng lơ, lăng loàn, đĩ thõa. Những người đàn ông thì gọi tôi là cưng ơi, là hổ cái, là cuồng nhiệt, là nóng bỏng và gợi tình, là người đàn bà tuyệt vời, là mẫu đàn bà đúng như họ mong muốn, là đam mê, khéo léo và hết mình chuyện gối chăn. Thế rồi sau đó tất thảy họ đều kinh sợ tôi, họ trở nên hèn hạ không thể chịu nổi, họ cố gắng làm cho tôi chán ghét họ, và rốt cuộc họ đều đã thành công, tôi không thể yêu họ thêm được nữa. Tôi lại ra đi tìm những người đàn ông mới. Tôi biến thành một con vịt trời và bay đi theo đàn. Tự do. Vâng, tôi là một người đàn bà lẳng lơ. Đặng Thiều Quang |
|
|
|
|
|
#13 |
|
Đại úy
![]() |
Cocktails – Tình Yêu của tôi
![]() Có dạo tôi mở quán cà phê kiếm sống qua ngày đoạn tháng. Lúc đó tôi chưa biết cái chi chi về pha chế đồ uống chứ chưa nói tới Nghệ thuật Cocktail. Tiệc “Cốc-tay” tôi đọc thấy trong sách vở đối với tôi chẳng qua chỉ là một bữa tiệc đứng, người ta cầm cái cốc trên tay, thế thôi (!). Thế rồi tình cờ có anh bạn tên Chuyên ghé đến thăm, anh ta thay đổi cách nhìn của tôi. Lúc đầu tôi chỉ định làm một cái quán bình dân. Mà bình dân thì sao có thể sắm tủ rượu ra hồn cơ chứ. Trước đó thi thoảng nhuận bút rủng rỉnh tôi mới dám rủ một vài người bạn thân ra quán bar nào đó làm đôi ly Scotch pha đá thòm thèm. Tôi không dám nghĩ có ngày tôi sở hữu cả một tủ rượu. Anh bạn tên Chuyên đã từng làm bartender ( pha chế đứng quầy bar ) một thời gian dài, anh ta chỉ cho tôi cách để sắp đặt một quầy bar chuyên nghiệp, cách để có đủ loại rượu pha chế với kinh phí thấp nhất. Anh ta chính là người thày đầu tiên dạy tôi pha chế đồ uống. Và thế là tôi bước vào thế giới Cocktail từ đó. Bartender là linh hồn của quán bar, hãy luôn nhớ điều đó. Bartender là người phục vụ hết mình , hãy luôn nhớ điều đó. Nếu là một bartender thực thụ, anh ta coi nghệ thuật pha chế là lẽ sống, là tôn giáo, còn khách hàng chính là thần linh, là người tình, là bạn thân, là thượng đế… mà anh ta phải dâng đồ tế lễ lên và làm thần linh hài lòng. Từ một kẻ chỉ coi bán cà phê qua ngày, tôi trở nên say mê kinh doanh dịch vụ này. Không biết bao đêm tôi lê la các quán bar để kết giao với những anh chàng hay cô nàng bartender khác nhau để học hỏi và nhờ giúp đỡ. Chắc có ai đó cũng từng biết Apocalypsnow với cô bartender biệt danh “bàn tay quỷ” hay Spoted Cow với những cô gái đứng bar dạn dày kinh nghiệm biết “tiếp chuyện bạn nghe đài”. Rồi Relax với những cô gái đứng bar lạnh lùng băng giá xen lẫn những cô chạy bàn niềm nở mà bạn không thể không mời một ly. Em uống gì ? Em sẽ uống cocktail, đương nhiên rồi. Anh Tùng đâu rồi, pha cho em nó một ly “Pink Lady “ nhé ! Tùng là một bartender khá lâu năm ở Relax bar. Sau này có thời gian Tùng làm việc cho tôi, anh ta có một khuôn mặt nhàu nhò do hay phải thức đêm, và anh ta có một tuổi thơ vất vả. Thế nhưng anh ta khá thông minh, khôn ngoan, lanh lợi. Có thể nói rằng đa số các bartender đều láu lỉnh. Công việc của họ tiếp xúc với đủ loại người, nghe đủ các câu chuyện bên quầy rượu. Kinh nghiệm sống của họ là vô cùng phong phú, dù chính họ đôi khi không ý thức được điều đó. Họ là những người nhạy cảm. Và những người thiếu nhạy cảm thì không bao giờ có thể trở thành một bartender thực thụ. Tại sao lại phải nhạy cảm ? Đơn giản thôi, vì đồ uống chính là một thứ vô cùng nhạy cảm. Một ngụm nhỏ thôi, có thể khiến khách hàng thư giãn khoái trá, nhưng cũng có thể khiến anh ta nổi giận nếu nó chán ngắt. Vậy làm thế nào để biết đồ uống mình pha sẽ đem lại điều gì cho khách hàng ? Bài học thứ nhất : Hãy nếm thử ! Giống như nhạc phẩm “Trên đỉnh mùa đông” vậy – “…Em ơi ! Yêu đi , yêu đi ! Nếm thử thương đau, khi hạnh phúc qua mau…” Nếu bạn không biết thưởng thức , không thích đồ uống gì rõ rệt, bạn sẽ không bao giờ biết pha chế. Giống như một nhạc sĩ, bạn phải yêu thì mới viết được tình ca. Bạn phải thấy ngon thì người ta mới thấy ngon, đó là lẽ đương nhiên. Tôi còn nhớ tôi đã thích thú thế nào khi lần đầu nhấm nháp những ly cocktail pha trộn những hương vị lạ lùng khó có thể diễn tả. Nó không tên, nó làm ta xao xuyến và nhớ đến một điều gì đó ta lãng quên trong ký ức mờ nhạt… Vì đã so sánh nghệ thuật pha chế cocktail với …Tình Yêu, tôi sẽ nói luôn bài học thứ hai : Đó là yêu hết mình ! Pha chế cũng vậy thôi, dù quanh ta là hàng trăm thực khách, là nhạc ồn ào, là mùi thuốc lá đặc quánh, thậm chí người ngồi quầy bar đang đối diện là người mà ta trót phải lòng đi nữa, thì ta hãy …quên đi tất cả. Hãy tâm niệm công việc ta đang làm là quan trọng nhất, hãy nghĩ rằng ly cocktail ta đang pha để dành cho nàng là ly rượu ngon nhất mà ta có thể làm ra trên đời. Thế đấy ! Nghe có vẻ phi lý, nhưng nó đúng là như vậy. Bartender là người vừa có khả năng bao quát, làm chủ không khí bar, lại vừa phải tập trung cao độ vào từng món đồ uống. Nếu bạn ngồi trong một quầy bar có hạng với những tay pha chế có hạng, bạn đừng thấy họ không nhìn bạn mà nhầm tưởng họ không biết gì về bạn, không biết bạn muốn gì. Nếu bạn thuận tay trái, họ sẽ đặt ly bia có quai về phía tay trái bạn. Nếu bạn vừa gắn lên môi điếu thuốc, họ đã múa một vòng bật lửa Zippo tanh tách và ngọn lửa thơm đã sẵn sàng phục vụ bạn. Gạt tàn của bạn sẽ không bao giờ đầy, và mặt quầy bar luôn khô ráo dễ chịu… Tất cả những điều đó chỉ là bài học sơ đẳng. Lần thứ hai quay lại quầy bar này, bạn sẽ thích thú thấy anh chàng ( hoặc cô nàng ) đứng bar hỏi nhẹ nhàng : Lâu lắm mới thấy anh Hùng qua, cổ phiếu của anh lên cao nhỉ ? ( Nếu bạn tên là Hùng và chơi chứng khoán ). Bạn sẽ cảm thấy đúng như cái tên mình, bạn trở thành “người hùng”, cảm thấy mình là một vị khách “ruột” của cái quán này. Và từ đó cho đến lúc cái quán dẹp tiệm, bạn không thể rời xa nó được. Nhớ tên tuổi, nghề nghiệp, mối quan tâm và sở thích khoái khẩu của khách hàng đã trở thành kỹ năng của bartender từ thuở nào.
__________________
Blog thay đổi nội dung bởi: X-ray, 28-09-2007 lúc 09:26 PM. |
|
|
|
|
|
#14 |
|
Đại úy
![]() |
![]() Quay trở lại chủ đề chính, đó là cocktail. Theo sách vở thì tên gọi đó có nguồn gốc từ cái đuôi gà. Một tay chủ trang trại mất ngựa, ông ta treo giải ai tìm được con ngựa quý sẽ được ông chia nửa gia tài và gả cho cô con gái ( rất xinh ). Đương nhiên là một gã cowboy ( chuyên trộm ngựa ) rinh cái giải này rồi. Đám cưới tổ chức linh đình. Thực ra ông chủ trang trại đâu biết gã cowboy này ngoài trộm ngựa còn có biệt tài cua gái, con gái ông ta bị gã “mổ” trước cả con ngựa nữa kia ! Đôi uyên ương khỏi phải nói vui vẻ như thế nào. Ông chủ thì quá vui vì tìm được ngựa, tháo được ngòi quả bom xinh đẹp nổ chậm, chàng rể thì đẹp trai phong trần và lém lỉnh ( có dư ). Ông ta đem tất cả rượu trong kho ra thết đãi, và thậm chí trộn lẫn vào nhau. Thực khách uống rượu thấy ngon mới hỏi “ Ngài đãi chúng tôi thứ rượu gì vậy ?” Trong lúc đó ông chủ ngà ngà say, ông ta nhìn thấy một con chó đang đuổi một con gà trống làm rụng lông đuôi , ông ta buột miệng : “ Cocktail “ ( Cái lông đuôi gà ). Thực khách vỗ tay ầm ĩ, và từ đó họ gọi tất cả các loại rượu pha trộn là cocktail. Thế nhưng còn một lý do khác nữa, đó là lông đuôi gà trống rất đẹp, rất nhiều màu sắc, ly cocktail cũng vậy. Một trong những tiêu chuẩn đầu tiên đánh giá ly cocktail là trước hết phải ngon…mắt. Phải đẹp ! Vì đẹp ta mới yêu, và yêu hết mình. Ngon mắt sẽ khiến ta ngon miệng. Một lát chanh đơn giản gài trên miệng ly sẽ làm ly nước trở nên cầu kỳ hơn, và thoang thoảng mùi thơm vỏ chanh dễ chịu. Đôi trái xơ-ri đỏ như trái tim hai người đang yêu, đôi mắt họ nhìn nhau tình tứ. Và nàng không hề biết đôi môi nàng cũng đỏ mọng như trái chín khiến chàng bị thôi miên, khiến chàng mơ ước… Tôi đã từng pha những ly Valentine như thế cho những đôi tình nhân, đã từng pha những ly Titanic mà chiếc du thuyền là một múi cam lững lờ trong ly rượu nền Blue Curacao xanh nước biển có mùi thơm vỏ quýt vùng Địa Trung Hải, rồi những viên đá tan chảy, chiếc thuyền chìm dần…Giống như tình yêu mà, con thuyền tình có những lúc sóng gió và thử thách…Tôi kín đáo theo dõi sự thích thú của họ…Và tôi vô cùng hạnh phúc. Đó là phần thưởng lớn nhất cho một bartender. Nhưng nếu bartender hài lòng và thôi tìm kiếm, mọi thứ trở thành sáo mòn. Ly cocktail ngon nhất là ly đầu tiên. Bạn hãy luôn thử những hương vị mới lạ, vì bạn sẽ không thể tìm lại được ấn tượng ban đầu ấy nữa đâu. Ly rượu Everet là một ví dụ. Rất đơn giản, đó là rượu bạc hà, là trà gừng, một chút Gin. Và một núi băng. Bạn hãy chinh phục đỉnh núi đi ! Sau vài giây bỡ ngỡ, khách hàng sẽ hiểu tại sao nó có cái tên ấy, họ sẽ dùng ly trà nóng dội vào núi băng làm bằng đá bào nhỏ nhô cao khỏi miệng ly . Ngon núi chìm xuống, như thể bạn leo núi tuyết vậy, vị bạc hà, vị gừng đối chọi giữa nóng và lạnh. Thời tiết thì lạnh, vận động leo núi lại làm ta nóng người lên, như men rượu vậy…Nhưng bạn sẽ không muốn leo lên đỉnh băng giá đó hai lần. Hay ly B52 lại là một cách thưởng thức khác. Ba loại rượu có ba màu khác nhau đựoc rót vào ly shot khéo léo sao cho không bị lẫn vào nhau. Độ cồn khác nhau khiến chúng luôn ở ba tầng. Rượu Kahlua (mùi vị cà phê) ở dưới cùng, rồi đến Bailey’s (mùi vị kem tươi béo ) , sau cùng là Cointreau ( hương vị cam ) Bartender hoặc chạy bàn mang ly rượu đến đặt trước mặt khách và lẳng lặng dùng bật lửa …châm rượu. Ly rượu bập bùng xanh lè, phảng phất mùi cam thơm tho sang trọng. Tuỳ theo sở thích, khách thích uống sao cũng được, chờ lửa tắt, hoặc thổi tắt, chờ nguội bớt…Uống từng tầng, hay làm một ngụm rồi ngậm nó trong miệng và dùng lưỡi …trộn đều. Nếu thích, có thể thổi tắt dùng ống hút cắm sâu xuống đáy uống từ dưới lên trên… Thế nhưng cái tên B52 có lý do của nó. Tay chơi thứ thiệt thì sẽ uống theo cách …dội bom. Để nguyên ngọn lửa trên ly rượu cháy đùng đùng, tay chơi dốc tuột ngọn lửa vào họng mình, để dòng lửa xanh lè rót xuống càng dài, càng cao càng đẹp mắt. Đó mới là uống đúng cách. Lẽ ra ly này phải có tên là bom Na-Pan mới phải. Tôi không khuyên khách hàng uống theo cách này, vì nó quá nguy hiểm. Khi vào trong bụng rồi, dù uống theo cách nào ta cũng sẽ cảm nhận như có ngọn lửa trong người đang bốc lên. Ly này uống vào mùa đông sẽ rất tuyệt. Nhưng mùa hè thì …ôi thôi. Mùa hè thì ta hãy liên tưởng đến một vùng biển vắng chỉ có hai người…yêu nhau. Đó chính là ly Blue Largoon ( Eo Biển Xanh ) hay ly PinaColada. Cả hai ly này đều mát lạnh và giải nhiệt một cách thú vị. Ly Blue Largoon trên nền Vodka và soda chanh, hương vị chính là rượu Blue Curacao dịu mát màu xanh lam nước biển xuất xứ từ Hà Lan. Trang trí vỏ chanh cắt xoắn và bông hoa lan tinh khiết. Nếu ai đã từng xem bộ phim “Blue Largoon” chắc sẽ cảm nhận được ý nghĩa và không khí ban sơ của cái tên Eo Biển Xanh. Ngày xưa thời Paloma Café còn ở ngã tư Hàng Bài và Lý Thường Kiệt , họ nổi tiếng với ly này. Tôi đã đến đó thưởng thức và học hỏi , quả thật là tuyệt vời. Không biết bây giờ trên Vincom Tower họ làm ăn ra sao ? Liệu có còn những chàng trai Bartender ấy, người quản lý ấy ? Nếu tôi nhớ không nhầm thì anh ta tên là Bình. Ly PinaColada cũng là một trong số những ly cocktail ngon và nổi tiếng nhất thế giới. Xuất xứ từ vùng biển Caribe , trên nền rượu Rum thơm mùi mật mía, cocktail này sử dụng nước dứa ép, cốt dừa, một chút xíu rượu Malibu ( hương vị dừa ). Một sự kết hợp hoàn hảo mùi vị thơm sắc của dứa với cái ngậy của dừa, với hương vị ngọt ngào say đắm của rượu Rum. Cái tên PinaColada có thể hiểu là Pinaple + Coconut + Lady + Holyday…Bạn hãy đến một bar tử tế trên tầng thượng cao ốc nào đó thử một ly này mà xem ( có bạn gái thì hai ly càng hay ). Sau giờ làm việc , khi hoàng hôn buông xuống trên thành phố, hai ly cocktai trang trí hai chiếc ô sặc sỡ tí xíu trang trí ngiêng ngiêng , lát dứa xù xì còn nguyên lá gai…và thế là thành một kỳ nghỉ rồi còn gì. Hãy tưởng tượng dưới đường phố kia một biển người hối hả bỗng trở thành biển xanh, vỉa hè là cát trắng…Hoàng hôn trên biển đó bạn. Có thể lắm chứ ? Một chút men sẽ khiến trí tưởng tượng bay xa. Và biết đâu, bạn sẽ nói ra những điều khó nói, và bạn không ngờ cô ấy thích chuyến đi biển mà bạn vừa vẽ ra. Cô ấy biết bạn muốn nói gì. Không có gì là không thể. Bạn có biết lúc đầu tôi không thể tin mình sẽ trở thành một tay pha rượu. Thứ nhất tôi chỉ cần nghe đến rượu đã say, một ngụm bia say cả chấy, một thìa rượu nếp cẩm là lăn quay. Ấy thế mà đó lại là ưu điểm, vì nhạy cảm với rượu nên tôi có thể phân biệt hương vị tất cả các dòng rượu cơ bản chỉ cần ngửi qua. Thứ nữa là tôi sợ không nhớ hết được tên các loại rượu, các công thức pha chế. Riêng những cocktail nổi tiếng và thông dụng trên thế giới đã hàng trăm loại. Nhưng rồi khi đã yêu mến một ai đó , ta có quên tên họ không ? Ta có thể quên từng cử chỉ thói quen của họ ? Mùi nước hoa họ dùng, hay ánh mắt của họ...?
__________________
Blog thay đổi nội dung bởi: X-ray, 28-09-2007 lúc 09:27 PM. |
|
|
|
|
|
#15 |
|
Đại úy
![]() |
![]() Tôi đã say mê tìm hiểu về cocktail đến mức sẵn sàng mua cả tá chai rượu tốn vài triệu đồng về chỉ để tủ rượu đủ chủng loại, đủ vị pha một ly cocktail, còn lại bỏ phí hoài và không bao giờ dùng đến. Lý do rất đơn giản : Chẳng có ai gọi món đó cả, chẳng có ai biết đến cái tên ấy nữa kia. Ví dụ như ly Bloody Mary chẳng hạn, tôi có pha kiểu gì, quảng cáo kiểu gì cũng chẳng ai gọi. Họ không thể hình dung một ly đồ uống lại có nước cà chua, hạt tiêu, Vodka, tinh dầu ớt, chút muối, lá mùi… Hay là như ly White Lady ( Bạch Tuyết ) gồm có Gin, lòng đỏ trứng gà, kem tươi, lắc thật lạnh và rắc bột đậu xanh lên bề mặt ly…nếu ai đó nghĩ món này dễ đau bụng, hãy nghĩ lại. Món này có thể làm người say xỉn tỉnh rượu bia, khiến người đi đường xa về hết mệt mỏi, khiến mùa đông không còn lạnh lẽo…Thậm chí nó còn giúp cả những ai xao nhãng gối chăn. Thế nhưng nếu bạn không giới thiệu nó rộng rãi, sẽ chẳng ai thử nó. Người ta sẽ tặc lưỡi gọi một ly Lipton vô thưởng vô phạt nhạt nhẽo và uể oải lười nhác kéo lê một buổi tối buồn chán trong góc quán của bạn. Trong trường hợp đó 99% vị khách đó sẽ không quay lại quán của bạn lần sau. Hãy để cho họ trở nên quan trọng, hãy gợi ý cho họ biết đến những tuyệt chiêu và sự khác biệt trong sự phục vụ của bạn. Ban đầu hãy là những ly nổi tiếng thế giới mà ai cũng sẽ thích. Ví dụ như Margarita là một ly như vậy. Chiếc ly loe được cho vào ngăn đá tủ lạnh, sau đó vắt nửa quả chanh vào bình lắc, thêm chút xíu đường và muối tinh, thêm rượu Tequila của Mexico và Cointreau của Pháp vào, vài viên đá nữa. Lấy cái ly lạnh ngắt ra, bôi một lượt chanh lên miệng ly rồi úp ly xuống đĩa muối tinh đặc biệt. Muối bám trên miệng ly một lớp mỏng tang như tuyết sương vậy. Bây giờ mới lắc bình lắc ( shake ) sao cho thấy trên bình lắc “bốc hơi” có nghĩa là đủ độ lạnh cần thiết, lúc này mới đặt ly trước mặt khách ( Nếu họ ngồi bar ) và rót rượu vào ly sao cho xoáy tròn, không được mạnh quá sẽ sánh lên miệng ly và làm hỏng lớp tuyết sương muối kia. Chiếc ly mờ đục vì ngưng đọng bởi độ ẩm không khí, trông rất ngoạn mục, nên nhớ chỉ cầm vào chân ly mà thôi. Dùng kẹp thả một lát chanh mỏng bồng bềnh trong ly rượu, thêm chút đá xay nhỏ. Và sau đó bạn chỉ còn một việc : Chìa tay mời khách thưởng thức tác phẩm nghệ thuật. Uống ly này thú vị vô cùng. Hương vị của nó chẳng thể so sánh với cái gì ngòai chính nó. Vừa uống vừa nhấm nháp vị chua chua mằn mặn của lớp tuyết sương muối quanh miệng ly, cảm nhận cái mát lạnh tuyệt diệu của Tequila kết hợp với Cointreau và nước chanh thơm kỳ lạ…Ta có thể xoay cái ly nhấm muối bao nhiêu tuỳ khẩu vị… Chớ có nhìn khách uống ! Đó là nguyên tắc đấy. Hãy làm bộ mặt thản nhiên lạnh lùng như thể một kẻ chuyên nghiệp phải như thế. Tuy nhiên, không có gì qua mắt được một bartender, tôi đã nói rồi . Anh ta biết tất cả những gì cần biết và những gì không cần biết. Nếu hai người bạn ngồi bar tâm sự, hãy lặng lẽ phục vụ họ. Nếu một gã nọ ngồi trên ghế bar ngọ ngoạy như trên đống lửa, hãy gợi chuyện và gã sẽ phun ra hết. Nếu một gã lầm lì thất tình ngồi nốc rượu tì tì, hãy để kệ gã như thế rồi gọi taxi đưa gã về. Nếu một nhóm đông hò hét đòi rót rượu, hãy hò hét cùng họ. Rồi thì tuỳ theo tiếng nhạc, theo bầu không khí, sẽ lái chiều hướng phá phách sang triết lý hay chiều hướng suy tưởng, hay bỡn cợt… Thế nên Bartender thực sự là linh hồn của quán bar. Người quản lý, người điều hành có thể làm cho một quán bar kinh doanh hiệu quả, nhưng họ không thể làm được cái việc mà Bartender làm, đó là hiến dâng hết mình cho ly cocktail - lẽ sống - tôn giáo - tình yêu của họ. Như thể mỗi ly cocktail mà họ pha chế đều là những ly rượu cuối cùng, duy nhất trên thế gian này.
__________________
Blog thay đổi nội dung bởi: X-ray, 28-09-2007 lúc 09:28 PM. |
|
|
|
|
|
#17 | |
|
Đại úy
![]() |
Trích dẫn:
Hồi trước hãng rượu Midori của Nhật có tiếp thị bằng cách in một tập tờ bướm hướng dẫn pha vài loại cocktail với rượu này, trong đó có "Sex on the beach Midori", rồi "Margarita Midori" này nọ... thực chất là biến tấu từ nguyên gốc. Mình cũng đã từng pha "Sex on the beach Midori" với rượu nền vodka, nước hoa quả, và mùi thơm chủ đạo Midori, uống rất ngon đó - mặc dù chưa pha nguyên gốc bao giờ. Nói thêm về Midori, nó thơm mát dịu mùi dưa, màu xanh ngọc rất đẹp mắt. Nước chanh đá đánh sủi bọt chỉ cần đôi ba thìa Midori đã trở nên thú vị và sang trọng hơn rất nhiều. Kiểu như chanh Rum vậy, một chút thôi đủ để má em hồng. Nói về rượu, càng nói càng ham. Càng nói càng thấy mình biết ít về nó. ![]() Sex on the beach Midori
__________________
Blog thay đổi nội dung bởi: X-ray, 29-09-2007 lúc 12:06 AM. |
|
|
|
|
|
|
#18 |
|
Thượng sĩ
![]() Gia nhập: Aug 2007
Bài : 140
|
X-ray viết về cocktail nghe hay quá, đúng là có tình yêu nên lời văn say mê, đậm đà hơn hẳn. Thú thật mình có uống thử cocktail vài lần nhưng không thích, khoái uống rượu nguyên chất hoặc trời nóng thì làm chai bia. Có cảm giác cocktail hợp với gái hơn. Nhưng sau khi nghe X-ray kể chuyện sẽ thử lại một lần nữa xem mình có nhầm hay không.
|
|
|
|
|
|
#19 |
|
Trung sĩ
![]() |
Rượu nguyên chất thì vẫn ..thử đều, còn cocktail thì chưa. Bác X-ray viết thú lắm. Bác đang ở đâu thế? Mật thư em nhá, em muốn biết rõ hơn về bar - chọn ly, chọn rượu, cách thưởng thức đúng vị ..=> Em đang học, các bác đừng cười em, tội nghiệp .
__________________
Mèo già rất ú ! |
|
|
|
|
|
#20 |
|
Đại úy
![]() |
Chuyến tàu lúc nửa đêm
*** Tôi cảm thấy cô ta, khi cô ta bước vào khoang giường nằm. Chỉ có tôi và cô ta. Tôi còn chìm vào giấc ngủ một lúc nữa, cho đến khi đâu đó le lói trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ tôi nhận ra cô ta là một người đàn bà đẹp. Tôi cảm thấy có lỗi, có gì đó không đúng, nếu cứ tiếp tục ngủ như thế này, nó trái với cái nguyên lý vận hành mà tạo hoá áp đặt cho một gã đàn ông. Giống như một cái đồng hồ hẹn giờ phải đổ chuông, đúng vào cái thời khắc đã được định trước ấy. Mọi chuyện phải như vậy, không thể khác được, nếu khác đi nghĩa là cái cỗ máy tinh vi ấy nó đã có gì đó trục trặc ở bên trong. Không phải con người chính là một cỗ máy tinh vi kỳ diệu sao? ***
Cái ý thức mù mờ ấy từ từ chuyển hoá thành một dạng năng lượng tinh thần, rồi như thể nó biến thành một cốc cà phê đặc sánh khiến tôi tỉnh cả ngủ. Tôi chưa hề nhìn thấy cô ta. Chưa hề, tôi ngủ ngay từ lúc đặt lưng xuống cái giường này khi đoàn tàu rời nhà ga đầu tiên. Cô ta lên tàu ở ga tiếp theo, khi chuyến tàu du lịch này dừng lại, đó là ga xép của một thị trấn nhỏ trong hành trình. Nhưng cô ta đã ở trong tâm trí tôi như thể tôi đã biết rất rõ về cô ta. Đó là một người đàn bà ba mươi tám tuổi, mới ly dị ông chồng vào tháng Tư năm ngoái, ông ta đã bị toà xử tội tham nhũng. Cô ta có một đứa con gái nhỏ mới học lớp ba. Cô ta vừa đi thăm ông chồng đang bóc cuốn lịch đầu tiên trong vô số cuốn lịch mà ông ta sẽ còn phải bóc những năm sau này. Tôi biết những điều này về cô ta ngay từ khi đó hay sau này không rõ nữa, mọi việc đâu có cần trình tự. Hiện giờ cô ta đang ở đây, tự do, giống như tôi vậy. Tôi cảm thấy cô ta như một con chim sổ lồng. Và quan trọng hơn cả, cô ta là một người đàn bà đang khao khát tình yêu. Đừng hỏi tại sao. Hỏi như thế giống như hỏi cớ sao người ta khát vậy. Đôi mắt cô ta rực sáng nhìn gã đàn ông trẻ hơn cô ta bốn tuổi, đang nằm ngủ vô tư lự trong khoang giường nằm bốn chỗ, mà như thể cả đoàn tàu này chỉ có hai người. Tôi và cô ta. Mùi nước hoa sang trọng và sự trải đời, một chút mệt mỏi của người đàn bà đang thèm khát hơi đàn ông, sau những năm tháng ông chồng mải mê chạy theo đám gái non rẻ tiền bỏ rơi người đàn bà đẹp. Một hơi thở dài nhè nhẹ và tia nhìn lặng lẽ trong bóng tối. Những tiếng sột soạt và mùi hương đàn bà xâm chiếm toa tàu. ***
- Chào chị - Tôi bắt đầu như thế. - Chào anh - Cô ta đáp lại, cô ta chờ đợi điều đúng như thế. Tôi nhấc chiếc va ly của cô ta lên, đặt yên vị nó ở ngăn hành lý. Đó là hành động đương nhiên của một thằng đàn ông. Dù cho cái va ly đẹp đẽ kia chẳng mấy nặng nề. Cô ta thừa sức nhấc cái va ly thậm chí nặng gấp đôi như thế lên, nhưng cô ta chờ tôi làm việc đó. Tất nhiên rồi. - Cảm ơn anh! - Cô ta nói điều tôi đã biết trước. - Không có chi - Tôi mỉm cười đáp lại, đúng như điều mà cô ta cũng đã đoán trước. Tôi dạn dĩ ngắm nhìn kỹ khuôn mặt cô ta, cơ thể cô ta, trong khi những ánh đèn đâu đó hắt qua ô cửa sổ toa tàu loang loáng chiếu vào. Hình như tôi hơi mỉm cười ngạo nghễ, với cái tình thế độc chiếm cô ta trong cuộc hành trình này. Với một người đàn bà đẹp và trải đời, hãy tỏ ra buông tuồng ngay, như một gã đàn ông vẫn thường cư xử. Nếu không làm thế, nó sẽ như là một sự xúc phạm cái dáng vẻ quyến rũ gợi tình của cô ta. Mớ tóc xoăn mềm mại của cô ta thả xuống bờ vai kia, làn da trắng mịn màng, cùng với mùi hương thơm cơ thể và mùi nước hoa đắt tiền, đôi môi ướt hé mở, trong cái thứ ánh sáng nhập nhoạng đầy kịch tính, như một trường đoạn phim trong một tác phẩm điện ảnh kinh điển vậy. Tôi không thể cư xử khác đi được, và tôi buột miệng nói ra cái ý nghĩ của mình. - Chị đẹp quá! - Tôi đã nói thế. - Thật sao? - Cô ta chớp chớp hàng mi cong. ***
Dù tỏ ra chút bối rối, nhưng thực ra cô ta không hề bất ngờ. Cô ta đã biết tôi sẽ nói thế. Dường như cô ta có chút xao xuyến. Và dù trong đời cô ta chắc đã từng nghe nhiều lời tán dương hoa mỹ từ đàn ông, nó cũng không giống như cái cách mà tôi thốt ra, trong khung cảnh chúng tôi đang di chuyển với tốc độ chừng 60 hay 80km/h, trong đêm tối mịt mùng, và thi thoảng những ánh đèn buồn thảm vàng vọt từ khu phố huyện bên ngoài kia lọt vào khoang tàu, soi ánh mắt cô ta loang loáng. Mắt cô ta ngân ngấn nước. Cô ta khóc ư? Hay đôi mắt cô ta luôn ướt? - Chị đẹp quá! - Thật sao? Tôi không nói thêm gì nữa. Tôi chỉ mỉm cười lặng lẽ tận hưởng vẻ đẹp của cô ta, chúng tôi nhìn nhau, đối diện, nửa sáng nửa tối, trong một trạng thái mê đắm và không một ai muốn muốn kết thúc. Nó gần như một thái độ có gì đó hơi thách thức lẫn nhau. Như thể cô ta thì thầm: “Nào, anh hãy cho thấy anh sẽ làm những gì tiếp theo, và anh có thể đi đến đâu?” ***
Người nữ nhân viên soát vé thô bạo kéo cánh cửa trượt ngang và dường như cô ta hơi giật mình khi thấy chúng tôi đang im lặng đối diện nhau. Có lẽ người nhân viên này cảm nhận được cái không khí đầy kích động mà chúng tôi đang tạo ra, như tôi và cô ta đang cảm nhận, như thể đó là một thứ trạng thái tinh thần quá mạnh mẽ, dễ lây lan, hoặc là đâu đó dưới chiếc váy kia, người đàn bà đẹp đang ẩm ướt như tôi đang cảm thấy. Trong không khí hẳn thấm đẫm sự gợi tình, một mùi hương không tên đang xâm chiếm mọi thứ. Sau khi xong nhiệm vụ soát vé, không còn gì để làm, nữ nhân viên kia bỏ đi với ánh mắt đầy ngờ vực. Tôi nhếch mép cười khẩy bấm cái khoá chốt cánh cửa lại. Nó chẳng mấy tác dụng, nhưng cũng khiến cho không gian trở nên riêng tư hơn một chút. Tôi không hỏi gì người đàn bà đó. Tôi biết cô ta như tôi cần biết, vừa đủ. Tôi đáp lại những câu hỏi của cô ta bằng những cái lắc đầu hay gật đầu, bằng ánh mắt chiêm ngưỡng đôi môi kia mấp máy, bộ ngực đầy đặn kia mà chiếc váy khoét rộng cổ khoe ra, chập chờn sáng tối. Cô ta cần phải nói gì đó, bất cứ cái gì khoả lấp sự trơ tráo của tôi, để tôi mặc sức ngắm cô ta trong sự ham muốn trỗi dậy mà cô ta có thể cảm nhận được. Cuối cùng cô ta cũng khiến tôi chú ý đến một điều, đó là đích đến của cô ta giống tôi, cùng xuống một ga giữa hành trình của đoàn tàu này. Thì sao nữa, hiển nhiên rồi, cùng toa mà. Nhưng chúng tôi còn khối thời gian. Theo lịch trình, chúng tôi sẽ xuống ga đó lúc quá nửa đêm. Tôi sẽ làm gì đây? Không lẽ cứ cười như một thằng ngớ ngẩn suốt cả đêm? Tôi choàng tấm chăn của mình cho người đàn bà đẹp rồi mở cửa đi về phía đầu toa tàu lấy tấm chăn khác. Dù tiết trời đã cuối Thu, toa tàu này vẫn chạy máy điều hoà, không khí se lạnh. Tôi nghĩ đến hơi ấm cơ thể người đàn bà kia. Tôi có thể nghĩ đến cái gì khác cơ chứ? Tôi chỉ là một gã đàn ông ba mươi tư tuổi, bình thường, nhỏ con, chẳng có chi đặc biệt, một người lữ hành trong hành trình mờ mịt không định trước này. Tôi không phải mẫu đàn ông cơ bắp gợi tình, tôi chẳng hy vọng gì nhiều những cuộc phiêu lưu tình ái, nhưng tôi có quyền si mê đàn bà đẹp như tôi vốn là vậy.
__________________
Blog |
|
|
|
![]() |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|