Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 2 - Cung văn hóa Xa Mẹ > Âm nhạc - Điện ảnh
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Chủ đề đã bị khóa!
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 10-10-2006, 11:07 PM   #1
aiki
quote
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 633
Default Lê Vân

Viết chân thật và xúc động. Tớ rất thích Lê Vân trong "Bao giờ cho đến tháng mười" và "Thương nhớ đồng quê".

LTS: Người diễn viên tài sắc từng tạo nên tên tuổi của mình qua những bộ phim Chị Dậu, Thằng Bờm, Bao giờ cho đến tháng mười, Thương nhớ đồng quê, Lời thề... sẽ kể với bạn một câu chuyện về chính cuộc đời mình.

Một cuộc đời đa đoan và nhiều hờn tủi...

Lê Vân yêu và sống - Kỳ 1: Tuổi thơ ngắn ngủi


Ảnh tư liệu


TT - “Tôi có nhu cầu phải kể hết đời mình, không giấu giếm bất cứ điều gì, ngay cả những điều mà người ta có quyền giữ im lặng, với một người nào đó” - Lê Vân, ngôi sao sáng một thời của điện ảnh VN, đã viết như vậy ngay từ những dòng đầu tiên trong tự truyện của mình.

Có cha mẹ là Trần Tiến - Lê Mai, có hai em gái là Lê Khanh - Lê Vy, cô con gái lớn trong một gia đình nghệ sĩ danh tiếng vừa quyết định mở cánh cửa lòng mình qua những hồi ức...

Mẹ của riêng tôi

Khi tôi mới được vài tuổi, không biết vì bố mẹ khó khăn hay vì sớm lục đục mà tôi được gửi về Hải Phòng cho bà ngoại trông nom. Mẹ có hai em trai mà tôi rất hay nhầm tên là cậu Chúc và cậu Chức. Để khỏi gọi sai, tôi bèn nghĩ cách đặt biệt danh cho các cậu là cậu To và cậu Bé. Tôi không bao giờ quên khoảng thời gian vui vẻ ngắn ngủi được sống gần bà ngoại. Chỉ có chừng ấy thời gian thế thôi, vậy mà cũng đủ để bà xót xa cho tôi, dõi theo từng bước cuộc đời tôi.

Bằng bản năng ruột thịt, bà có linh cảm đời tôi đang gặp bất hạnh (ấy là thời gian tôi rơi vào cuộc tình éo le thứ nhất). Mỗi khi có dịp về Hải Phòng biểu diễn, tôi thường chạy về số nhà 64B phố Cầu Đất thăm bà. Tôi biết bà muốn hỏi tôi nhiều thứ nhưng rồi lại im lặng, chỉ dịu dàng nắm lấy hai bàn tay gầy guộc của tôi vuốt ve, chia sẻ.

Từ nhà hộ sinh A, Hà Nội, tôi được đưa về ngôi nhà đầu tiên, nhà của ông bà nội ở số 136 phố Quán Thánh, một con phố cổ bắt đầu từ vườn hoa Hàng Đậu, nơi có tàu điện chạy qua. Cửa nhà tôi nhìn ra là bến tránh tàu. Tôi thường đứng đó chờ mẹ đi làm về.

Rồi đến một ngày, không biết vì lý do gì, mẹ bế tôi ra khỏi căn nhà của ông bà nội, xa bố, xa tất cả họ hàng bên nội. Mẹ mang tôi đến rạp Kim Môn, nơi mẹ làm việc. Khi mọi người đã ra về, hai mẹ con ngủ trên mặt bàn, giữa phòng tập. Cái khoảnh khắc nằm trên bàn trơ trọi mênh mông ấy cứ tự nhiên găm vào trí nhớ non nớt. Không biết mẹ và tôi đã qua bao nhiêu đêm trên cái mặt bàn ấy...

Bên ngoại đã thật là xa, bên nội cũng xa nốt, tôi chỉ có nơi duy nhất bấu víu là mẹ. Tận trong sâu thẳm, tôi yêu mẹ, cần có mẹ và chỉ muốn mẹ là của riêng tôi. Những dịp được mẹ cho lên Bờ Hồ chơi, tôi đã rất khó chịu khi thấy bất kỳ ai ngồi cạnh mẹ trên tàu điện. Tôi không muốn họ chạm vào mẹ của mình nên cố đẩy họ ra bằng được. Ích kỷ và bất lịch sự một cách hồn nhiên, cô bé con 3 tuổi cứ loay hoay bên nọ bên kia để giữ mẹ cho riêng mình.

Không thể cứ cắp tôi vạ vật theo đoàn mãi được, mẹ gửi tôi vào một nhà trẻ ở ngoại thành Hà Nội. Đó là những ngày dài tăm tối tuyệt vọng trong nỗi nhớ mẹ vô cùng, là thời gian mà trái tim non nớt của tôi cảm nhận được sự cô đơn trống vắng không bao giờ quên. Có một hình ảnh của chính mình, mỗi lần nghĩ lại tôi vẫn muốn ứa nước mắt bởi thương cảm cho tâm hồn yếu ớt của đứa trẻ là tôi lúc đó.

Cứ chiều thứ bảy, chúng tôi lại được bố mẹ đón về. Ai mà chả háo hức những chiều thứ bảy. Sau một tuần dài dằng dặc, tôi thèm được ở bên mẹ biết bao. Vườn trẻ có một ô cửa sổ nhìn ra con ngõ nhỏ, nơi mẹ đi đến đón tôi. Tôi thường bấu chặt vào song cửa sổ hóng mẹ. Lần ấy, loáng cái, các bạn đều được đón về hết. Trời tối đen lúc nào không biết. Chỉ còn mình tôi. Thời gian sao mà dài như vô tận. Tôi bám cửa sổ đến mỏi chân. Mãi không thấy mẹ đâu. Các cô giáo an ủi: “Con ơi, xuống đi, muộn lắm rồi. Chắc mẹ Mai còn bận đi diễn, không vào đón con được đâu. Đêm nay ở lại đây vậy”.

Lời cô giáo khoét sâu vào nỗi tuyệt vọng của đứa bé mới 3 tuổi. Cổ họng nó tắc nghẹn. Trái tim đau đớn chỉ chực bật thành tiếng khóc, nhưng nó gan lì không khóc. Nó từ chối cả cánh tay cô giáo đưa ra đỡ xuống. Hai cánh tay bé bỏng nắm chặt song sắt gỉ lạnh, đôi mắt thơ dại khô khốc hi vọng nhìn vào đêm đen. Thế rồi sự kiên nhẫn của nó đã được đền đáp, trong đêm khuya thanh vắng bỗng vọng vào tiếng người đi xe đạp lọc cọc trên con đường đầy đá sỏi. Âm thanh ấy càng lúc càng rõ rệt hơn. Tôi chồm tới gào lên: “Mẹ Mai ơi, đón con!”. Thì ra đêm đó mẹ phải diễn đột xuất, nhưng biết là tôi sẽ chờ bằng được nên mẹ vẫn một mình đường xa vắng vẻ vào đón tôi về.

Tại sao tôi lại nhớ lâu, nhớ mãi khoảnh khắc này? Bởi tôi yêu mẹ và cần có mẹ biết bao. Đã 45 năm trôi qua rồi mà tôi vẫn nhớ như in cái đêm đó. Bây giờ, trái tim tôi mềm yếu hơn nhiều. Tôi dễ xúc động, dễ rơi nước mắt hơn. Tôi không can đảm bằng tôi lúc mới lên ba.

thay đổi nội dung bởi: aiki, 10-10-2006 lúc 11:09 PM.
aiki vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-10-2006, 11:08 PM   #2
aiki
quote
 
Gia nhập: Apr 2006
Bài : 633
Default

Ba chị em

Chiến tranh diễn ra ngày càng khốc liệt. Khẩu hiệu “Tất cả cho tiền tuyến” giăng ở khắp nơi. Không ai nghĩ cho riêng mình. Càng không ai nghĩ đến lợi riêng khi mà “Tổ quốc lâm nguy”. Miền Bắc bị máy bay Mỹ bắn phá ngày đêm. Người già và trẻ em phải đi sơ tán, người còn sức lực phải ở lại Hà Nội bám trụ sản xuất. Một lần nữa, tôi lại phải xa mẹ, xa gia đình. Lần này tôi không đi một mình mà đi cùng cô em gái mới hai tuổi. Hai chị em tôi đi theo một trại trẻ do đoàn kịch lập ra cùng rất nhiều trẻ con cũng xa bố mẹ như chúng tôi.

Trại trẻ cách Hà Nội vài chục cây số. Tất cả các ông bố bà mẹ đều gửi gắm con cái mình cho các cô nuôi trẻ. Tôi bước vào lớp vỡ lòng, tập nguệch ngoạc vẽ những nét chữ A, B, C đầu tiên cùng trọng trách của một người chị thay mẹ trông em. Nhìn bọn trẻ con ở quê cầm củ khoai lang nóng hôi hổi hay bọn bạn xung quanh ăn bánh bít-cốt bố mẹ chúng tiếp tế, tôi thèm rỏ rãi. Hòm gỗ của chị em tôi thường trống rỗng.

Một lần, tôi đã cả gan cạy nắp hòm của một đứa, nhưng rồi cũng chỉ dám nhìn cái gói bánh bít-cốt vàng óng bên trong giống như ngắm nhìn cả một trời mơ ước, khát khao... Có lúc, bắt gặp em gái đứng ngẩn mặt đầy thèm muốn nhìn bọn trẻ khác ăn quà, tôi uất ức tủi thân lôi em ra góc khuất đầu hồi, củng vào đầu em một cái rõ đau, rồi cả hai chị em cùng òa lên nức nở.

Dường như không chịu nổi cảnh xa con, mẹ lại đón chúng tôi về Hà Nội. Đoàn kịch diễn ở đâu, mẹ tha lôi chúng tôi theo đó. Hai chị em vạ vật bên cánh gà sân khấu lưu động. Không biết bao nhiêu vở kịch đã găm vào đầu tôi từ thuở ấy. Tôi thích nhất hình ảnh mẹ trong vai cô Diễm trong vở Cái máy chém. Bởi trong vai đó, mẹ luôn mặc tấm áo dài trắng, mái tóc phidê thả dài, trông mẹ thật đẹp, một nét đẹp mảnh mai trẻ trung. Sau đó, đời diễn kịch của mẹ chỉ toàn đóng vai các bà già. Mẹ đóng vai già khi mẹ còn rất trẻ, chưa đầy ba mươi...

Khi cuộc chiến bị đẩy lên tới đỉnh điểm ác liệt, Chính phủ huy động toàn quân toàn dân đóng góp sức người sức của cho tiền tuyến. Tất cả lao vào chiến trường, trong đó có các đoàn nghệ thuật. Bố cũng ở trong số những nghệ sĩ đi B thời kỳ đó.

Vào thời điểm bố đi chiến trường, em út chưa tròn tuổi tôi. Nhớ lần thấy mẹ nước mắt ngắn dài về nhà, túi xách nhỏ khoác vai, tay cầm một bơ gạo. Vì sao mẹ khóc? Tôi nghe lỏm bố gắt mẹ: “Có thế thôi mà cũng khóc. Quay lại bệnh viện đi”. Thì ra bố bắt mẹ phải tự đi phá bỏ cái mầm thai đã ba tháng tuổi. Mẹ bảo đã ba lần mẹ đi bộ đến bệnh viện rồi nhưng cả ba lần đều không đủ can đảm. Cứ lên bàn nằm lại rên rỉ với bác sĩ... “hay là chị cho em về”. Bơ gạo cầm theo là để đóng cho bệnh viện nếu sau đó phải nằm lại. Bà bác sĩ thương tình khuyên: “Chắc chồng em sợ sinh con gái nữa phải không? Âu đó cũng là cái điềm. Số nó được làm người. Về đi em, về đi. Nếu sau này sinh được con trai, nhớ quay lại đây cho chị ăn mừng”.

Thế rồi lại con gái.

Từ khi có thêm em bé, tôi lại càng bị đẩy lùi xa mẹ thêm chút nữa. Chỗ của tôi bên cạnh mẹ nay phải nhường em. Tôi ấm ức tranh giành vú mẹ với em gái thứ hai. Đêm nào cũng diễn ra cuộc ẩu đả trên ngực mẹ. Mà mẹ thì quá mệt vì những áp lực có tên và không tên của cuộc sống rồi. Mẹ chỉ muốn được nghỉ ngơi, vậy mà cũng không được yên. Thế là mẹ rít lên: “Giời ơi, tao chỉ muốn giết bớt chúng mày đi. Thế này thì làm sao tao sống nổi”.

Cuộc chiến ngưng lặng. Lời mẹ làm tôi sợ hãi vô cùng. Tôi đinh ninh mẹ nói thật. Nghĩ rằng một lúc nào đó mẹ sẽ giết chết hết chúng tôi đi cho khỏi bị quấy rầy, tôi mếu máo van nài mẹ: “Mẹ ơi, nếu có giết thì mẹ giết em Khanh. Con lớn rồi, con còn trông em cho mẹ đi làm”. Ôi, sao tôi có thể ngố tầu đến thế? Sao tôi có thể tin rằng mẹ muốn giết chúng tôi thật? Gần mười tuổi mà tôi vẫn thật ngây thơ khi tin vào tất cả những điều người lớn nói, kể cả những điều phi lý...

Sau khi bố đi B một thời gian, đến lượt mẹ cũng đi vào tuyến lửa Vĩnh Linh. Tôi và Khanh được mẹ mang đến phố Sinh Từ gửi bác Đoàn trông nom. Vy bị gửi vào vườn trẻ, tuần bác Đoàn đón về một lần.

Tự truyện của LÊ VÂN
BÙI MAI HẠNH thực hiện

------------

(*) Tựa lớn và nhỏ do báo Tuổi Trẻ tạm đặt.

Tuổi thơ cứ thế buồn bã trôi. Một gia đình khốn khó như cả Hà Nội khốn khó. Cô chị cả Lê Vân đợi mỗi mùa dông bão để cùng mẹ ra đường... kiếm củi về đun. Nhưng rồi một nỗi đau bất ngờ ập đến, đau đến độ cô bé 12 tuổi “vĩnh viễn khép lại cánh cửa lòng mình”, và day dứt với một câu hỏi...

Kỳ tới: Vân ơi, Vân là ai?

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/I...52&ChannelID=89
aiki vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-10-2006, 03:42 AM   #3
Bính Tuất
Trung sĩ
 
Gia nhập: Jan 2006
Bài : 64
Default Lê Vân

Aiki ơi,

Bao giờ có nữa lại cho lên tiếp nhé. Tớ thấy 3 chị em nhà cô này xinh quá thể . Tớ thích cô Lê Khanh nhất , măc dù lâu lắm rồi , một lần đi ăn bún cá nhìn thấy ở ngoài đời trông quá thường , nhưng quả thật , họ thay đổi một cách đặc biệt khi lên sân khấu . mà sao cái ảnh này lê Vân xấu thế không biết ? trông như điên.
Bính Tuất vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-10-2006, 09:25 AM   #4
Randomized
Khách
 
Bài : n/a
Default

Hồi năm tám mấy, em nhớ có hôm đang chiếu Thằng Bờm thì bị ngắt, chuyển sang chương trình khác. Nghe đâu có bác nào gọi điện bảo "chúng mày láo, dám chiếu thằng Bờm". Các bác có biết lý do thật sự ra sao không?
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-10-2006, 10:04 AM   #5
mitkho
Đại úy
 
Gia nhập: Mar 2006
Nơi Cư Ngụ: Khu vực chờ giải tỏa ;)
Bài : 421
Send a message via Yahoo to mitkho
Default

__________________
Em.
Đung đưa trên chiếc võng
tình yêu anh giăng.
Đung đưa và hy vọng...
mitkho vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-10-2006, 10:40 AM   #6
HoangTung
Khách
 
Bài : n/a
Default

Chị Vân là người cá tính và tự lập. Nhớ lần trước ngồi vui chị bảo: "mày đưa vợ đi đẻ làm đe'o gì cho nhục. Như tao đây này đau bụng mót đẻ bắt xe ôm đi ba ngày sau vác con về là xong, nhẹ nhàng".
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-10-2006, 10:59 AM   #7
tieutuongdavu
Khách
 
Bài : n/a
Default

Cá tính nhỉ.
Chắc chị này không chồng.


Trích dẫn:
HoangTung viết:
Chị Vân là người cá tính và tự lập. Nhớ lần trước ngồi vui chị bảo: "mày đưa vợ đi đẻ làm đe'o gì cho nhục. Như tao đây này đau bụng mót đẻ bắt xe ôm đi ba ngày sau vác con về là xong, nhẹ nhàng".
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-10-2006, 11:29 AM   #8
kiddo
Đại úy
 
Gia nhập: Mar 2005
Bài : 616
Default

Em thấy Lê Vân xinh nhất trong 03 chị em, đóng phim thì tuyệt rồi. Nhưng chị này chắc trắc trở đường tình duyên. Hồng nhan bạc phận mà.
kiddo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-10-2006, 11:47 AM   #9
mitkho
Đại úy
 
Gia nhập: Mar 2006
Nơi Cư Ngụ: Khu vực chờ giải tỏa ;)
Bài : 421
Send a message via Yahoo to mitkho
Default

Em thấy Lê Vân có vẻ ko được nhắc đến nhiều và ồn ào như Lê Khanh và Lê Vi. Mà đọc chuyện Lê Vân kể em mới biết hóa ra gia đình lục đục từ khi còn nhỏ. Thỉnh thoảng có thấy Lê Khanh và Lê Vi trả lời phỏng vấn, nhưng mà chả bao giờ nhắc đến sự ko hòa thuận trong gia đình nhỉ.
__________________
Em.
Đung đưa trên chiếc võng
tình yêu anh giăng.
Đung đưa và hy vọng...
mitkho vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-10-2006, 12:06 PM   #10
icemain
big fucking mistake
 
icemain's Avatar
 
Gia nhập: Mar 2006
Nơi Cư Ngụ: Nhà Nô
Bài : 6,422
Send a message via Yahoo to icemain
Default

Đọc đoạn này thấy chua xót thật. Chả lẽ những tai tiếng về chuyện gia đình của nghệ sĩ đều như thế chăng? Không biết bọn nhóc của Thanh Lam - Quốc Trung sẽ nghĩ gì, sẽ viết gì trong vài chục năm tới. Hiện tại, có lẽ cặp vợ chồng hạnh phúc nhất lại là Phương Thảo - Ngọc Lễ với "Ba ngọn nến lung linh" đó nhỉ?
Trích dẫn:
Năm tôi 12 tuổi, một chiều thứ bảy như bao chiều thứ bảy khác, tôi sung sướng được thoát khỏi cái trại tập trung được gọi là trường múa để về nhà. Vì phải tìm một thứ gì đó, tôi đã lục tung các ngăn kéo trong nhà. Tình cờ, tôi thấy một tờ giấy được giấu kín dưới đáy ngăn kéo. Tôi choáng váng khi đọc hàng chữ: giấy ly hôn. Bố mẹ đã ly hôn rồi ư? Từ bao giờ vậy? Tại sao họ không nói gì với tôi nhỉ?

Trong tờ giấy ly hôn, phần làm tôi đau đớn nhất là mục chia con. Bố nhận nuôi Vi, mẹ nhận nuôi Khanh. Không có tên tôi ở đó. Không ai nhận nuôi tôi cả. Vậy tôi là ai? Tôi không thuộc về ai cả. Bàng hoàng, ớn lạnh. Tôi muốn gào lên nhưng không thể. Tôi còn có thể nói gì khi mà tôi bỗng dưng bị hất ra ngoài. Tôi không là ai cả. Bố mẹ ơi, con là ai? Chỉ là một người dưng? Con muốn gào lên, thét lên đòi quyền làm con của mình, đòi quyền được thương yêu và chăm sóc, cũng sẽ vô nghĩa thôi! Mọi sự đã được định đoạt cả rồi.

http://vnexpress.net/Vietnam/Van-hoa/2006/10/3B9EF2C3/
icemain vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-10-2006, 01:37 PM   #11
nrk
Đại úy
 
nrk's Avatar
 
Gia nhập: Sep 2005
Bài : 620
Send a message via MSN to nrk Send a message via Yahoo to nrk
Default

Trích dẫn:
Randomized viết:
Hồi năm tám mấy, em nhớ có hôm đang chiếu Thằng Bờm thì bị ngắt, chuyển sang chương trình khác. Nghe đâu có bác nào gọi điện bảo "chúng mày láo, dám chiếu thằng Bờm". Các bác có biết lý do thật sự ra sao không?

Mịa đúng. Randomized còn nhớ bị ngắt ở ngay cái đoạn thằng ấy vác tầm vông đi vào cổng nhà không? Ngay lúc cao trào thế mà bị tắt bụp.
__________________
BlackBerry Z10 - OS10
BlackBerry Bold 9700 - OS5
nrk vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-10-2006, 01:50 PM   #12
tieutuongdavu
Khách
 
Bài : n/a
Default

A, đúng rồi, tớ cũng nhớ đoạn đó.
Sau đó thì chiếu thay vào bằng phim Đồ chơi.


Trích dẫn:
nrk viết:
Mịa đúng. Randomized còn nhớ bị ngắt ở ngay cái đoạn thằng ấy vác tầm vông đi vào cổng nhà không? Ngay lúc cao trào thế mà bị tắt bụp.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-10-2006, 03:59 PM   #13
HoangTung
Khách
 
Bài : n/a
Default

Trích dẫn:
mitkho viết:
Em thấy Lê Vân có vẻ ko được nhắc đến nhiều và ồn ào như Lê Khanh và Lê Vi. Mà đọc chuyện Lê Vân kể em mới biết hóa ra gia đình lục đục từ khi còn nhỏ. Thỉnh thoảng có thấy Lê Khanh và Lê Vi trả lời phỏng vấn, nhưng mà chả bao giờ nhắc đến sự ko hòa thuận trong gia đình nhỉ.

Ngày xưa mỗi lần có nhà báo đến nhà, bác Tiến cô Mai lại cười tươi như hoa ra vẻ gia đình hạnh phúc lắm. Diễn là nghề của họ nên công chúng vẫn tưởng lầm. À, mà gia đình nào chả lục đục, cô chú cứ nhiễu.

Anh với aiki thì sẽ không thế, ấm áp bên nhau trọn đời, nhỉ.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-10-2006, 03:59 PM   #14
Delete
Khách
 
Bài : n/a
Default

Bố mẹ đều đang sống sờ sờ đấy, bà này bà viết thế để làm gì nhỉ ?
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-10-2006, 04:46 PM   #15
Fwngjia
Khách
 
Bài : n/a
Default

Đừng nóng ruột, cứ xem đi đã.

Nhưng mà mình không thích những đoạn bịa kiểu như "lên 3 tuổi chờ mẹ đau buồn", tại mình biết 3 tuổi chả nhớ được cái gì rõ ràng rành mạch thế. Giá là mình, thì mình viết "tôi tưởng tượng ra,..." xong tiếp đoạn kia, đọc đỡ bực.

Anh cũng không khoái những đoạn ôn nghèo kể khổ. Anh từng kể chuyện tuổi thơ chăn trâu cắt có gặt hái cấy trồng bắt cua trồng cải của anh, bị gái nó cười hềnh hệch vào mặt là "anh bịa giỏi đ-éo tả", xong thấy chuyện đấy chỉ nên kể với bạn tâm giao, không nên kể ra chỗ public. Những thằng hồi nhỏ còn khổ hơn cả chị Vân như anh thì bĩu môi "có chuyện đ-éo gì lạ", những đứa khác trẻ hơn đọc thì cũng chẳng lấy thế làm thú vị hơn.

Trong TL này có thằng nào từng ở nhà quê những năm đói khổ "Năm tám ba gạo tám đồng ba/ Dân xứ Nghệ mắt vàng như Nghệ" nhắn anh cái hôm nào làm bữa rượu ngồi kể khổ với nhau rồi mời văn sĩ (Oẳn chẳng hạn, anh thấy nó viết được :-D ) đến chép thành liệt truỵen đăng lên Thăng Long cho gái với chã nó phục cái nhỉ.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-10-2006, 07:28 PM   #16
mitkho
Đại úy
 
Gia nhập: Mar 2006
Nơi Cư Ngụ: Khu vực chờ giải tỏa ;)
Bài : 421
Send a message via Yahoo to mitkho
Default

Trích dẫn:
slave viết:
Hiện tại, có lẽ cặp vợ chồng hạnh phúc nhất lại là Phương Thảo - Ngọc Lễ với "Ba ngọn nến lung linh" đó nhỉ?



Vâng, nhưng mà họ lại qua Mỹ định cư rồi bác ạ
__________________
Em.
Đung đưa trên chiếc võng
tình yêu anh giăng.
Đung đưa và hy vọng...
mitkho vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-10-2006, 09:26 PM   #17
Bính Tuất
Trung sĩ
 
Gia nhập: Jan 2006
Bài : 64
Default

Tiếp chuyện cô Lê Vân đi , em là em cứ thích hóng hớt chuyện các cô đẹp mấy lị nổi tiếng , nghe họ kể khổ cứ thảm khốc hơn mình khổ , hé hé. Nhưng chẳng thấy ảnh cô Lê Vân này mấy , sao cô không chụp ảnh thế nhở ? có vài cái , cái nào cũng giống cái nào... chán thế ...
Bính Tuất vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 12-10-2006, 01:31 AM   #18
Docteur Rieux
Khách
 
Bài : n/a
Default

Trích dẫn:
Tôi có nhu cầu phải kể hết đời mình, không giấu giếm bất cứ điều gì, ngay cả những điều mà người ta có quyền giữ im lặng, với một người nào đó”


Mấy chị nghệ sĩ rách chuyện. Có tý nổi tiếng là lại bi bô tuổi thơ tôi thế này, mối tình đầu tôi thế nọ... Cứ nhìn bà Khánh Ly, hay em One là biết. Không ai bắt cũng tự nhiên kể, mà kể thì chắc chắn lại giấu giếm ít nhiều.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 12-10-2006, 01:48 AM   #19
Bính Tuất
Trung sĩ
 
Gia nhập: Jan 2006
Bài : 64
Default

Anh Riêu này, thế mới thích chứ, ai cũng đứng đắn như anh thì nói làm gì.....
Bính Tuất vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 12-10-2006, 02:41 AM   #20
Thiên lương
Lương cái ồn
 
Thiên lương's Avatar
 
Gia nhập: Jul 2006
Bài : 845
Default

Trích dẫn:
Delete viết:
Bố mẹ đều đang sống sờ sờ đấy, bà này bà viết thế để làm gì nhỉ ?

Trích dẫn:
Lê Vân viết:
Trong tờ giấy ly hôn, phần làm tôi đau đớn nhất là mục chia con. Bố nhận nuôi Vi, mẹ nhận nuôi Khanh. Không có tên tôi ở đó. Không ai nhận nuôi tôi cả. Vậy tôi là ai? Tôi không thuộc về ai cả. Bàng hoàng, ớn lạnh. Tôi muốn gào lên nhưng không thể. Tôi còn có thể nói gì khi mà tôi bỗng dưng bị hất ra ngoài. Tôi không là ai cả. Bố mẹ ơi, con là ai? Chỉ là một người dưng? Con muốn gào lên, thét lên đòi quyền làm con của mình, đòi quyền được thương yêu và chăm sóc, cũng sẽ vô nghĩa thôi! Mọi sự đã được định đoạt cả rồi.

Và cánh cửa lòng tôi khép lại. Vĩnh viễn. Sau một nỗi đau.

Cất tờ giấy về chỗ cũ, tôi không nói với ai một lời. Cho đến tận bây giờ, bố mẹ không hề biết tôi đã biết chuyện chia con của họ. Vâng. Bố mẹ không thể nào biết họ đã làm trái tim tôi tan nát ra sao, với vết thương luôn rớm máu, tôi trở nên yếu đuối thế nào. Bố mẹ không thể nào biết tôi đã cố tỏ ra mạnh mẽ để che giấu vết thương của mình, để bố mẹ yên tâm về tôi, một đứa con gái nghị lực, mạnh mẽ. Tôi không thể nào bộc lộ cảm xúc của mình vì biết cái điều mình mong muốn sẽ không được đáp ứng. Vì sao? Vì cuộc sống quá ư là nghiệt ngã? Và còn vì, có lẽ, bố mẹ cũng đã hết lòng với tôi rồi nhưng chỉ được đến thế thôi.

Mỗi khi nhớ lại thời thơ ấu, tôi băn khoăn, phải chăng tôi đã quá nhạy cảm để rồi tự mình làm mình đau đớn một cách không cần thiết? Phải chăng tôi đã quá ngốc nghếch khi cứ tự kỷ ám thị rằng trong gia đình này tôi chẳng là ai cả? Vậy tại sao tôi lại phải có mặt trên cõi đời này? Tại sao tôi phải hứng chịu những đau đớn này?

Đêm đêm, để dỗ giấc ngủ của mình, tôi thì thầm tự hỏi: Vân ơi, Vân là ai?

Kể ra tuổi thơ Lê Vân như vậy cũng hơi buồn nhưng anh thấy buồn hơn cho 1 nữ diễn viên mà mình rất yêu thích (một phần là chị ấy khá đẹp ) & gần như chưa có điều tiếng gì.

Một cách nhẹ nhàng thì cũng phải đặt ra câu hỏi: những điều chất chứa không thể nguôi ngoai được của tuổi thơ đến 1 lúc nào đó cần phải tung lên sách báo để trút bỏ mong tìm thấy sự đồng cảm của bạn đọc, đã đến lúc văn nghệ sĩ VN sẵn sàng phơi bày chuyện riêng tư kể cả những cái "gọi là xấu" của cha mẹ ra chốn công cộng hay là 1 hình thức gây lại sự chú ý với 1 nữ diễn viên đã luống tuổi-xin đừng quên em?

PS: dẫu sao anh vẫn yêu mãi cô vợ của thằng Bờm ngày ấy.
__________________
Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió,
Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ.
Thiên lương vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Chủ đề đã bị khóa!


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 01:37 PM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.