![]() |
|
|
|
#61 |
|
ngậm nước hạt lựu
![]() Gia nhập: Feb 2006
Bài : 138
|
Парус (М. Лермонтов) Белеет парус одинокой В тумане моря голубом!.. Что ищет он в стране далекой? Что кинул он в краю родном?.. Играют волны — ветер свищет, И мачта гнется и скрыпит... Увы! он счастия не ищет И не от счастия бежит! Под ним струя светлей лазури, Над ним луч солнца золотой... А он, мятежный, просит бури, Как будто в бурях есть покой! (1832) Cánh buồm Buồm trắng dần xa mờ lẻ chiếc Trùng khơi mặt biển lạt màu sương Buồm hướng tìm chi nơi đất khách? Có gì bỏ lại chốn quê hương? Sóng cồn gió rít, thuyền lướt tới Và cột buồm trèo trẹo vặn mình. Chao ôi, buồm đâu tìm hạnh phúc Cũng đâu lìa hạnh phúc tha phương! Dưới buồm làn nước xanh như ngọc Trên buồm vàng nắng rộm từng không... Nhưng buồm day dứt đòi bão tố, Dường trong bão tố có bình yên (Thùy Dương dịch)
__________________
It's no more mystery It is finally clear to me You're the home my heart searched for so long And it is you I have loved all along |
|
|
|
|
|
#62 | |
|
cứng đầu
![]() Gia nhập: Jun 2006
Bài : 786
|
Trích dẫn:
Nếu so với bản tiếng Nga, thì bài dịch này rất sát nghĩa phải không cối đá? |
|
|
|
|
|
|
#63 |
|
cứng đầu
![]() Gia nhập: Jun 2006
Bài : 786
|
Hôm nay có người gửi cho em bài này mang lên đây share với các bác.
Hơi ấm của "Tuyết" - Pautovski Trần Thúy Bình Tuyết lạnh lẽo, khơi gợi nỗi cô đơn nhưng trong con mắt của Konstantin Paustovski , chính trong khí lạnh của trời đất, hơi ấm tình người, khao khát được sẻ chia, được yêu mến lại bừng sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bởi vậy, truyện ngắn “Tuyết” của ông có thể được coi là bài ca về hạnh phúc. Hạnh phúc - điều mỗi con người theo đuổi trong suốt cuộc đời mình - được định nghĩa thật giản dị. Đó là được trở về cuộc sống bình yên: “Mùa đông, tuyết xuống, nhưng con đường nhỏ dẫn tới phong đình bên dốc đã được sửa sang sạch sẽ và băng bụi phủ đầy những khóm tử đinh hương. Lò sưởi trong phòng kêu tí tách. Khói bạch dương thoang thoảng. Cây dương cầm cuối cùng đã được lên dây lại và cha đã cắm những cây nến vàng hình xoắn ốc con mua từ Lêningrát vào những chân đèn... Chả lẽ rồi con sẽ lại được gặp tất cả những cái đó?” Một giấc mơ đẹp, thanh bình trong những giây phút ác liệt nhất của mỗi trận đánh, trong không khí nặng nề, khắc nghiệt của chiến tranh. Những suy nghĩ về hạnh phúc này không chỉ của trung uý Nikôlai Pôtapôp mà còn là của toàn bộ những người dân Nga, của những người yêu chuộng hoà bình trên thế giới. Bởi vậy, nó lan toả và tìm được sự đồng cảm ngay đối với những người xa lạ. Khi đọc những dòng thư của chàng trung uý trẻ không quen biết, Tachiana đã nghĩ “người đó sẽ đau khổ khi phải gặp những người xa lạ ở đây và phải trông thấy mọi vật hoàn toàn không giống như ý người đó muốn”. Hai con người xa lạ đã gặp nhau ở cách nhìn hạnh phúc. “Tuyết” giúp chúng ta hiểu hơn về tâm hồn những người Nga trong cuộc chiến tranh Vệ quốc. Người đàn ông ra trận để bảo vệ góc riêng hạnh phúc của bản thân, bảo vệ sự yên bình của người thân. Người phụ nữ nơi hậu phương giữ gìn, trân trọng hạnh phúc của người nơi tiền tuyến. Khao khát về hạnh phúc đã giúp họ cảm thấy dường như đã gặp nhau ở đâu đó, để rồi sẵn sàng “Nếu ... em cần đến cuộc đời tôi thì tất nhiên nó sẽ là của em...” - “Và để cho anh ấy tuyệt vọng làm gì? Và cả mình nữa...”. Trong con mắt Paustovski, khi con người ý thức về hạnh phúc cũng là lúc họ làm mọi việc để hạnh phúc ấy hiện hữu trong cuộc sống của mình. Điều này lý giải vì sao mọi nhân vật trong truyện ngắn “Tuyết”, dù xuất hiện nhiều hay ít, đều là những người tốt, sống tử tế, biết trân trọng niềm vui, nỗi buồn của người khác. Đó là Tachiana “má ửng hồng, cười nói ầm ĩ, mắt quầng thâm vì xúc động” khi dọn dẹp nhà để đón Nikôlai. Đó là Nikôlai “đoán nàng thức cốt để gọi anh dậy cho kịp tàu. Anh muốn nói với nàng rằng anh cũng không ngủ, nhưng anh không dám gọi”. Hay chỉ là sự thông cảm, sẻ chia của ông trưởng ga khi biết không còn người thân nào đợi Nikôlai ở nhà “Anh lại đàng tôi chơi. Bà lão nhà tôi sẽ pha trà, dọn bữa tối cho anh”. Chính vì cái đẹp luôn lấp lánh, hiện hữu trong từng dòng chữ, trong từng chi tiết nên đọc “Tuyết” như đọc một câu chuyện cổ tích hiện đại. Vẫn cách kể chuyện nhẹ nhàng, hiền hoà mà không kém phần dí dỏm, Paustovski đưa người đọc vào một thế giới yên bình, đến những khoảnh khắc con người sống không toan tính, vui vẻ vì những điều bình dị nhất “nàng còn thích cái tỉnh lỵ ấy nữa là khác. Ngày lại ngày, êm dịu và xám ngắt. Sông mãi chưa đóng băng. Mặt nước màu xanh lá cây bốc khói”. Giọng văn mơ mộng, chứa chan cảm xúc của ông đã khiến người đọc luôn có cảm xúc tươi vui, luôn muốn được cười. Nhờ đó, dù câu chuyện diễn ra trong khung cảnh u ám “từ sáng sớm đến lặn mặt trời, lũ quạ kêu quàng quạc, bay thành từng đám mây đen trên những ngọn cây trần trụi, báo hiệu trời xấu” nhưng không ai cảm thấy cái lạnh của băng giá, không ai thấy một gợn buồn che phủ lên câu chuyện mà chỉ thấy những nốt nhạc vui. |
|
|
|
|
|
#64 |
|
cứng đầu
![]() Gia nhập: Jun 2006
Bài : 786
|
Người đọc vui vì lối sống đẹp của các nhân vật và còn chịu sự lôi cuốn của những chi tiết ngộ nghĩnh, đáng yêu xuất hiện với tần suất khá cao. Đó là tiếng chuông lanh lảnh “Ta treo trên cửa - Hãy giật cho vui”, đó là chú mèo Ackhíp béo tròn, lười biếng “khó chịu, ve vẩy đôi tai rồi bực dọc, đi ra khỏi nhà”. Đó còn là thắc mắc trẻ thơ của cô bé Varia: vì sao mẹ cấm em không được đụng vào mọi thứ: nào chuông, nào nến, nào đàn” nhưng mẹ lại làm tất cả những việc này và cách trả lời cực kỳ dễ thương của em: mẹ chỉ là “một đứa con gái bé nhóc còn xoàng” hơn cả mình.
Dường như đối với chúng ta, những “hạt vàng” ấy rất dễ chìm đi trong dòng chảy ào ạt của cuộc sống. Còn với Paustovski, ông đã tẩn mẩn sàng lọc để tạo nên “bông hồng vàng”* trong “Tuyết”. Bởi vậy, khi bước chân vào truyện ngắn này, người đọc như thấy mình bước vào một giấc mơ êm đềm. Và ngay khi ra khỏi giấc mơ đó, họ vẫn muốn tin giấc mơ đó là có thực: Có thể ngày mai ta cũng đi qua Một cánh cửa nao lòng trong truyện “Tuyết”? Có tiếng chuông rung và con mèo Ackhip Ánh nến mơ hồ như hạnh phúc từng mong... (Trích bài thơ “Nghĩ về Paustovski” của nhà thơ Bằng Việt) Với truyện ngắn “Tuyết”, Konstantin Paustovski tiếp tục trả lời câu hỏi muôn thủa của loài người theo phong cách rất Paustovski: Hạnh phúc là trân trọng, vun đắp những gì mình đang có. Hạnh phúc là có thực khi con người biết bảo vệ và đấu tranh vì nó./. |
|
|
|
|
|
#65 |
|
cứng đầu
![]() Gia nhập: Jun 2006
Bài : 786
|
Tuyết - Pautopxki -
Tachiana Petrovna dọn đến nhà cụ Potapov được một tháng thì cụ mất. Nàng ở lại một mình với đứa con gái nhỏ là Varia và người vú già. Ngôi nhà nhỏ, chỉ có ba gian, ở trên một ngọn đồi trông xuống con sông phía Bắc ngay đầu tỉnh lỵ. Sau nhà, bên kia khu vườn đã trụi lá là một rừng bạch dương màu trắng bạc. Ở đó, từ sáng đến tối, lũ quạ kêu quàng quạc, bay thành từng đám mây đen trên những ngọn cây trần trụi báo hiệu trời xấu. Từ khi rời Moskva, Tachiana mãi vẫn không sao quen được cái tỉnh lỵ đìu hiu với những ngôi nhà nhỏ bé, những cánh cửa hàng rào kêu ken két, những buổi tối vắng lặng, nghe rõ cả tiếng ngọn đèn dầu nổ lép bép. "Mình ngốc quá! - Nàng nghĩ - Không dưng đi bỏ Moskva, nhà hát và bè bạn! Đáng lẽ phải đưa Varia đến với bà vú ở Puskino, nơi đó chưa bị máy bay bắn phá lần nào, còn mình thì cứ việc ở lại Moskva. Trời, mình thật ngốc!". Nhưng không thể trở lại Moskva nữa rồi, Tachiana quyết định sẽ biểu diễn trong các trạm quân y - trong thị xã này có vài trạm - và nàng cảm thấy yên tâm. Nàng còn thấy thích cái tỉnh lỵ ấy nữa là khác, nhất là khi đông về và tuyết xuống phủ đầy. Ngày lại ngày, êm dịu và xám ngắt. Sông mãi chưa đóng băng, mặt nước màu xanh lá cây bốc khói. Tachiana quen dần với tỉnh lỵ và cả với ngôi nhà không phải của mình. Nàng đã quen chiếc dương cầm lạc giọng, những tấm ảnh úa vàng trên tường chụp những thiết giáp hạm cổ lỗ bao vệ bờ biển. Trước kia, cụ Potapov làm thợ máy tàu biển. Trên cái bàn giấy phủ dạ xanh của cụ có đặt mô hình tuần dương hạm "Grômôbôi", trên tàu đó cụ đã làm việc, Varia không được phép sờ mó vào mô hình ấy. Và nói chung, không được sờ mó vào bất cứ vật gì. Tachiana biết cụ Potapov có con trai đang phục vụ ở trong hạm đội "Hắc Hải". Trên bàn, bên cạnh mô hình tuần dương hạm, có bức ảnh của anh. Đôi lúc, Tachiana cầm bức ảnh lên ngắm nghía rồi nhíu đôi lông mày thanh thanh lại, nghĩ ngợi. Nàng cứ có cảm giác là đã gặp anh ở một nơi nào đó, nhưng đã lâu lắm rồi, trước cả cuộc hôn nhân không toại nguyện của nàng. Nhưng ở đâu? Và khi nào nhỉ? Anh lính thuỷ nhìn nàng bằng đôi mắt bình thản hơi có vẻ chế nhạo, như muốn hỏi: "Thế nào chị? Chẳng lẽ chị vẫn chưa nhớ ra là chúng ta đã gặp nhau ở đâu hay sao?" - Không, tôi không nhớ - nàng trả lời khe khẽ. - Mẹ ơi, mẹ nói chuyện với ai thế? - Varia từ phòng bên hỏi to. - Với cái dương cầm con ạ - Tachiana mỉm cười đáp lại. Vào giữa mùa đông bắt đầu có những lá thư do cùng một bàn tay viết gửi cho cụ Potapov, Tachiana xếp những lá thư ấy lại trên bàn. Một lần đang đêm nàng chợt thức giấc. ánh tuyết mờ mờ chiếu vào cửa kính. Con mèo xám Arkhiv của cụ Potapov để lại đang ngáy khò khò trên đi văng. Tachiana khoác áo choàng mỏng vào phòng làm việc của cụ Potapov và đứng môt lát bên cửa sổ. Một con chim lặng lẽ bay vút ra khỏi cây làm tuyết đổ xuống. Tuyết bay như bụi trắng phủ một lớp mỏng trên mặt kính. ![]() (Tranh Levitan) thay đổi nội dung bởi: baotran, 16-09-2006 lúc 03:44 PM. |
|
|
|
|
|
#66 |
|
cứng đầu
![]() Gia nhập: Jun 2006
Bài : 786
|
Tachiana thắp ngọn nến trên bàn, ngồi xuống ghế bành và nhìn mãi ngọn nến. Ngọn nến cũng chả buồn lay động. Sau đó nàng thận trọng lấy ra một bức thư, bóc phong bì, nhìn chung quanh rồi bắt đầu đọc:
" Cha yêu quý, thế là con đã nằm bệnh viện được một tháng, - nàng đọc - Vết thương không nặng lắm. Đại thể là nó đang lên da non. Xin cha đừng lo lắng và chớ hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác. Con van cha đấy!" " Con luôn nhớ đến cha, - Tachiana đọc tiếp - đến ngôi nhà của cha con ta, đến tỉnh lỵ của chúng ta. Tất cả những cái đó xa xăm quá, tưởng như ở đâu mãi chân trời. Con nhắm mắt lại và thấy con mở cửa hàng rào, bước vào vườn. Mùa đông, tuyết xuống, nhưng con đường nhỏ dẫn tới phong đình bên dốc đã được quét dọn sạch sẽ, còn băng bụi phủ đầy những khóm tử đinh hương. Lò sưởi trong phòng kêu tí tách. Khói bạch dương thoang thoảng. Cây dương cầm cuối cùng đã được lên dây lại và cha đã cắm những cây nến vàng hình xoắn ốc con mua từ Leningrad vào những chân đèn. Và vẫn những bản nhạc ấy trên chiếc đàn? Bản tự khúc của vở nhạc kịch " Con đầm Pích" và tình ca " Trên bờ cõi Tổ quốc xa xôi." Không biết quả chuông treo ở cửa có kêu không? Thế là con vẫn chưa kịp chữa. Chả lẽ rồi con sẽ lại được gặp tất cả những cái đó? Chả lẽ rồi con lại được lấy nước giếng trong bình mà rửa sạch bụi đường xa? Cha nhớ không? Ôi, nếu cha biết được rằng từ chốn xa xôi này con yêu mến tất cả những cái đó biết chừng nào? Cha đừng ngạc nhiên, nhưng con nói với cha một cách thật nghiêm túc rằng con nhớ đến những cái đó trong những phút ác liệt nhất của trận đánh. Con biết rằng con đang bảo vệ không riêng gì bờ cõi đất nước mà cả cái góc nhỏ bé và thân yêu ấy trong lòng con: tức là cả cha, cả khu vườn nhà ta, cả những chú bé tóc bù xù trong làng ta, cả những khu rừng bạch dương bên kia sông và cả con mèo Arkhiv nữa. Xin cha đừng cười và đừng lắc đầu cha nhé. Có thể khi ra viện con sẽ được về nhà ít lâu. Điều đó chưa chắc lắm. Tốt hơn là cha đừng đợi". Tachiana ngồi mãi bên bàn, mắt mở to nhìn qua cửa sổ, nơi bình minh bắt đầu hé lên trong màu xanh dày đặc và nghĩ rằng rồi đây, ngày một ngày hai, một người không quen biết có thể từ mặt trận trở về ngôi nhà này và người đó sẽ phải đau khổ khi phải gặp những người xa lạ ở đây và phải trông thấy mọi vật hoàn toàn không giống như ý người đó muốn. Sáng hôm sau, Tachiana sai Varia lấy xẻng ra dọn con đường dẫn tới phong đình trên bờ dốc. Cái lầu ấy đã hoàn toàn cũ nát. Những cột gỗ mốc meo, rêu phủ đầy. Tachiana tự tay chữa lấy quả chuông con treo trên cửa. Trên chuông có một hàng chữ đúc đến buồn cười "Ta treo trên cửa - hãy giật cho vui!" Tachiana đụng vào chuông, nó kêu lên lanh lảnh. Con mèo Arkhiv khó chịu, ve vẩy đôi tai, rồi bực dọc đi ra khỏi nhà; có lẽ nó cho tiếng chuông vui vẻ kia là càn rỡ. Trưa hôm đó, Tachiana, má ửng hồng, cười nói ầm ĩ, mắt quầng thâm vì xúc động, từ ngoài phố về dắt theo một ông lão lên dây đàn, một người Tiệp đã Nga hoá. Ông làm nghề chữa đèn cồn, đèn dầu hoả, búp bê, ắccoocđêông và lên dây đàn dương cầm. Ông lão có cái họ nghe rất buồn cười: " Neviđan" (của lạ). Sau khi lên dây đàn, ông già nói rằng chiếc đàn cũ nhưng rất tốt. Không cần ông nói Tachiana cũng biết. Khi ông lão đã ra về, Tachiana cần thận lục khắp các ngăn kéo bàn và tìm thấy một gói nến to hình xoắn ốc. Nàng cắm vào các chân nến đặt trên dưng cầm. Tối đến, nàng thắp nến, ngồi chơi đàn, và tiếng nhạc tràn ngập ngôi nhà. Khi Tachiana ngừng chơi và tắt nến đi thì một làn khói toả ra khắp các phòng như quanh cây thông ngày hội. Varia không chịu được nữa. - Sao mẹ lại đụng vào đồ vật của người khác? - Nó hỏi Tachiana - Mẹ cấm con, còn mẹ thì lại đụng vào đủ mọi thứ? Nào chuông, nào nến, nào đàn. Mẹ lại còn đặt những bản nhạc của người ta lên trên dương cầm nữa. - Vì mẹ là người lớn, - Tachiana trả lời. Varia chau mày, ngờ vực nhìn mẹ. Lúc này Tachiana không giống người lớn một chút nào. Mặt nàng tươi hẳn lên và nom giống cô gái tóc vàng đã đánh rơi chiếc hài pha lê trong hoàng cung. Chính Tachiana đã kể cho Varia nghe chuyện cô gái ấy. Ngồi trên tàu hoả, trung uý Nicolai Potapov đã tính rằng anh chỉ có thể ở với cha nhiều lắm là một ngày đêm. Hạn nghỉ phép thì ngắn mà đi đường đã chiếm gần hết thời gian. Tàu hoả tới thành phố vào ban ngày. Ngay tại nhà ga, trung uý được người quen làm trưởng ga cho biết cha anh mất đã một tháng và một nữ ca sĩ trẻ cùng đứa con gái đang ở nhà anh. - Chị ta người tản cư, - ông trưởng ga nói. Nicôlai im lặng nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những hành khách mặc áo bông, đi ủng dạ, tay cầm ấm nước, đang chạy. Anh thấy chóng mặt. - Vâng, - trưởng ga nói - Cụ nhà là người thật tốt bụng. Thế mà cụ chết đi mà không kịp gặp con trai. - Bao giờ lại có tàu ra, thưa bác? - Nicôlai hỏi. - Năm giờ sáng mai, - ông lão nói, rồi im lặng một lát và nói tiếp - Anh lại đàng tôi chi. Bà lão nhà tôi sẽ pha trà, làm cơm anh ăn. Anh không phải về nhà nữa đâu. - Cám ơn bác. - Nicôlai trả lời và bước ra. Ông trưởng ga nhìn theo, lắc đầu. Nicôlai đi qua tỉnh lỵ về bờ sông. Phía trên là một bầu trời xanh xám. Tuyết lơ thơ, bay chênh chếch giữa trời và đất. Mấy con quạ bước đi bước lại trên con đường phân rác bẩn thỉu. Trời sẩm tối. Gió thổi từ bên kia bờ sông, từ những cánh rừng, làm anh chảy nước mắt. "Làm sao được! - Nicôlai nói! - Chậm mất rồi! Và giờ đây cái tỉnh lỵ này, cả con sông và ngôi nhà - mọi thứ đối với ta gần như xa lạ!" Anh ngoảnh nhìn sườn đồi bên kia thành phố. ở đó hiện ra lờ mờ ngôi nhà trong khu vườn tuyết phủ. Từ ống khói to ra, khói bị gió cuốn về cánh rừng bạch dương. Nicôlai thong thả bước về phía nhà mình. Anh định không vào nhà mà chỉ đi ngang thôi, cũng có thể rẽ vào vườn đứng một lát trong cái lầu nghỉ chân cũ kỹ. Thật khó chịu khi nghĩ rằng những người xa lạ đang ở trong ngôi nhà của cha anh. Tốt hơn là chẳng nhìn thấy gì hết để khỏi phải đau lòng, cứ đi đi và lãng quên dĩ vãng. thay đổi nội dung bởi: baotran, 16-09-2006 lúc 02:05 PM. |
|
|
|
|
|
#67 |
|
cứng đầu
![]() Gia nhập: Jun 2006
Bài : 786
|
" ồ - Nicôlai nghĩ bụng - con người mỗi ngày một trưởng thành, và nhìn sự vật chung quanh một cách nghiêm khắc hơn."
Nicôlai về đến nhà khi trời tối. Anh nhẹ nhàng mở cửa vào vườn, nhưng nó vẫn kêu ken két. Mảnh vườn như giật mình. Tuyết đọng trên cành rơi xào xạc. Anh nhìn quanh. Trên con đường nhỏ dẫn tới phong đình, tuyết đã được dọn sạch. Nicôlai vào trong lầu, đặt hai tay lên cái lan can cũ kĩ. Đằng xa, bên kia rừng, bầu trời hồng lên mờ nhạt: có lẽ trăng đã lên sau những đám mây. Nicôlai cất mũ, lấy tay vuốt tóc. Chung quanh yên lặng, chỉ ở dưới chân đồi, mấy người đàn bà xách những chiếc xô rỗng kêu long xong đi đến lỗ băng lấy nước. Anh chống cùi tay trên lan can, nói khẽ: - Có thể nào lại như thế? Có ai đó nhè nhẹ chạm vào vai anh. Nicôlai ngoảnh lại. Đằng sau anh là một thiếu phụ trẻ, có khuôn mặt xanh xao và nghiêm nghị, đầu trùm khăn len. Thiếu phụ nhìn anh bằng đôi mắt sâu thẳm và chăm chú. Trên mi mắt và má nàng những bông tuyết tan dần. Có lẽ đó là tuyết trên cành rơi xuống. -Anh đội mũ vào kẻo cảm lạnh đấy! - Thiếu phụ nói khẽ - Mời anh vào nhà đi. Không nên đứng ở đây. Nicôlai im lặng. Thiếu phụ nắm lấy tay áo của anh và dẫn anh theo những con đường nhỏ đã dọn sạch. Đến bên thềm Nicôlai dừng lại. Xúc động làm anh nghẹn ngào, không sao thở được. Thiếu phụ vẫn nói khe khẽ: - Không sao, xin anh đừng ngại vì chuyện tôi ở đây. Cảm giác đó sẽ qua ngay thôi. Nàng giậm chân để rũ tuyết bám vào giày. Tức khắc quả chuông ở phòng mắc áo reo lên lanh lảnh đáp lại. Nicôlai thở dài thực mạnh, lấy hơi. Anh bước vào nhà, vẻ bối rối, lẩm bẩm điều gì. ở phòng ngoài, mới cởi áo choàng anh đã ngửi thấy mùi khói bạch dương thoang thoảng và nhìn thấy con mèo Arkhiv. Nó ngồi ngáp dài trên đi văng. Một cô bé tóc bím đứng bên đi văng và nhìn anh bằng cặp mắt sung sướng, nhưng không phi nhìn mặt anh mà nhìn mấy viền vàng trên tay áo anh. -Vào đây, anh! - Tachiana nói và dẫn anh vào bếp. Trong bếp có bình giếng nước lạnh và treo một chiếc khăn vải lanh quen thuộc thêu hình những chiếc lá sồi. Tachiana trở ra. Đứa con gái mang xà phòng cho Nicôlai và nhìn anh cởi áo, rửa mặt. Nỗi bối rối trong lòng anh vẫn chưa tan. - Mẹ cháu là ai vậy? - Anh hỏi đứa bé và đỏ ửng mặt. Anh hỏi câu đó cho có hỏi mà thôi. - Mẹ cháu tưởng mẹ cháu là người lớn. - Con bé thì thầm với một vẻ bí ẩn.- Nhưng mẹ cháu chẳng phải là người lớn tẹo nào. Mẹ cháu còn xoàng hơn cả cháu nữa cơ. - Tại sao vậy? - Anh hỏi Nhưng con bé không trả lời, nói cười và chạy ra ngoài. Suốt buổi tối anh không sao xua đuổi được cảm giác nhẹ nhàng mà sâu lắng. Mọi vật trong nhà xếp đặt đúng theo ý anh muốn. Vẫn những bản nhạc ấy trên dương cầm, vẫn những cây nến hình xoắn ốc đang cháy, nổ tí tách và chiếu sáng phòng làm việc của cha anh. Cả những bức thư anh gửi từ bệnh viện về cũng nằm trên bàn, dưới chiếc địa bàn cũ mà ngày trước ông cụ vẫn thường dùng chặn lên thư. Uống trà xong, Tachiana dẫn Nicôlai ra sau cánh rừng thăm mộ cha anh. Mặt trăng mờ mờ đã lên cao. Những cây bạch dương tỏa sáng yếu ớt trong ánh trăng ngả bóng nhẹ xuống tuyết. Đêm đã khuya, Tachiana ngồi trước dương cầm, nhẹ nhàng lựa phím đàn, rồi ngoảnh lại nhìn Nicôlai và nói: - Tôi cứ có cảm giác là tôi đã gặp anh ở đâu rồi. - Vâng, cũng có lẽ - anh đáp. Nicôlai nhìn thiếu phụ. ánh nến ở bên cạnh soi sáng nửa khuôn mặt nàng. Anh đứng dậy đi đi lại lại trong phòng rồi dừng lại. - Không, tôi không nhớ ra được! - Anh nói giọng trầm trầm . Tachiana ngoảnh lại hốt hoảng nhìn Nicôlai nhưng không nói gì hết. Nàng đã sửa soạn chỗ ngủ cho Nicôlai trên chiếc đi văng trong phòng làm việc, nhưng anh không sao chợp mắt được. Mỗi phút trong ngôi nhà này đối với anh thực sự quý báu và anh không muốn bỏ mất phút nào. Anh nằm lắng nghe bước chân rón rén của con mèo Arkhiv, tiếng đồng hồ tích tắc, tiếng thì thào của Tachiana với người vú già sau cánh cửa đóng. Rồi những giọng nói im bặt, người vú già đã đi, những vệt sáng ở dưới cánh cửa vẫn không tắt. Anh nghe thấy các trang giấy loạt soạt: chắc Tachiana còn đọc sách. Anh đoán nàng thức cốt để gọi anh dậy cho kịp tàu. Anh muốn nói với nàng rằng anh cũng không ngủ, nhưng anh không dám gọi. Bốn giờ sáng, Tachiana khe khẽ mở cửa và gọi Nicôlai. Anh cựa mình. - Anh dậy đi thôi, đến giờ rồi,- nàng nói - Tôi rất tiếc phải đánh thức anh. Tachiana tiễn anh ra ga khi thành phố đang yên giấc. Sau hồi chuông thứ hai họ từ giã nhau. Tachiana đưa cả hai tay cho Nicôlai và nói: - Anh nhớ viết thư nhé! Giờ đây chúng ta như người thân. Phải vậy không anh? Nicôlai không trả lời, anh chỉ gật đầu. |
|
|
|
|
|
#68 |
|
cứng đầu
![]() Gia nhập: Jun 2006
Bài : 786
|
Mấy hôm sau, Tachiana nhận được một bức thư của Nikôlai viết ở dọc đường.
“Tôi đã nhớ ra chúng ta gặp nhau ở đâu, - anh viết, - nhưng tôi không muốn nói với chị khi còn ở nhà. Chị có nhớ Krưm năm hăm bảy không ? Mùa thu. Những cây tiêu huyền cổ thụ ở công viên Livađia. Trời u ám, biển nhợt nhạt. Tôi đi theo con đường nhỏ tới Orêanđa. Trên chiếc ghế dài bên đường có một thiếu nữ đang ngồi. Cô ta chừng mười sáu tuổi. Trông thấy tôi, cô ta đứng dậy và đi về phía tôi. Khi chúng tôi đi ngang nhau, tôi liếc nhìn cô. Cô ta đi qua tôi rất nhanh, nhẹ nhàng, tay cầm một cuốn sách mở rộng. Tôi dừng lại, nhìn theo cô rất lâu. Thiếu nữ đó là chị. Tôi không thể nhầm được. Tôi nhìn theo chị và cảm thấy rằng có một người con gái vừa đi qua bên cạnh tôi, người đó có thể làm tan vỡ cả đời tôi mà cũng có thể đem lại hạnh phúc cho tôi. Tôi hiểu rằng mình có thể yêu người con gái ấy đến quên cả thân mình. Lúc đó tôi đã biết rằng phải tìm được chị dù phải trả bằng giá nào. Tôi nghĩ vậy, nhưng vẫn đứng lì tại chỗ. Vì sao - tôi chẳng biết. Từ ngày ấy tôi yêu Krưm và con đường nhỏ, nơi tôi đã gặp chị trong giây lát và mất chị vĩnh viễn. Nhưng cuộc đời đã thương tôi và tôi lại được gặp chị. Nếu mọi việc ổn thỏa và chị cần đến cuộc đời tôi, thì tất nhiên nó sẽ là của chị. À, tôi đã thấy bức thư của tôi bị bóc ra để trên bàn. Tôi đã hiểu tất cả và chỉ biết cảm ơn chị từ nơi xa này”. Tachiana đặt lá thư xuống, đôi mắt mơ màng nhìn qua cửa sổ ra mảnh vườn tuyết phủ, đoạn thốt lên : - Trời, mình có ở Krưm bao giờ đâu ? Chưa bao giờ ! Nhưng lúc này cái đó có gì là quan trọng ? Và để cho anh ấy tuyệt vọng làm gì ? Và cả mình nữa ! Nàng cười, đưa tay lên che mắt. Ngoài cửa sổ ánh tà dương mờ nhạt vẫn tỏa sáng, mãi không sao tắt được. 1943 KIM ÂN dịch |
|
|
|
|
|
#69 |
|
Đại úy
![]() Gia nhập: Feb 2005
Bài : 393
|
Cụ Paus còn có cuốn truyện vừa "Câu chuyện phương Bắc" rất là cảm động. Trong tập truyện ngắn "Bình minh mưa" thì anh thích truyện "Cầu vồng trắng" với cả "Tuyết".
Để anh post giúp baotran truyện ngắn "Người đầu bếp già". Ai có truyện ngắn Sêkhốp thì post cho anh em đi.
__________________
Phen này ông quyết đi buôn cổ... thay đổi nội dung bởi: voicoi, 17-09-2006 lúc 05:07 AM. |
|
|
|
|
|
#70 |
|
Đại úy
![]() Gia nhập: Feb 2005
Bài : 393
|
NGƯỜI ĐẦU BẾP GIÀ
Một buổi tối mùa đông năm 1766, trong ngôi nhà gõ nhỏ ở ngoại ô thành Viên, người đầu bếp cũ của bà bá tước Tun - một ông lão mù - đang hấp hối. Nói cho đúng, đó cũng chẳng phải là nhà mà chỉ là một chiếc lều canh rách rưới ở sâu trong vườn. Khu vườn ngập những cành mục bị gió đánh gãy. Khi cành cây kêu răng rắc dưới mỗi bước đi thì con chó đực xích trong chuồng lại gầm gừ khe khẽ. Cũng như chủ mình, nó đang hấp hối vì tuổi già và giờ đây không còn sủa được nữa. Mấy năm về trước người đầu bếp già bị mù vì hơi nóng của bếp lò. Từ ấy, viên quản lý của bà bá tước cho ông lão ở trong túp lều canh và thỉnh thoảng cho ông vài lon flôrin. Ông lão ở với con là Maria, một cô gái độ tuổi mười tám. Đồ đạc trong lều vẻn vẹn có một cái giường, mấy chiếc ghế dài khập khiễng, một cái bàn thô, một số đồ sứ đã rạn nứt và một cái dương cầm kiểu cổ - tài sản độc nhất của Maria. Cái dương cầm đã cũ lắm, cũ đến nỗi mỗi khi có tiếng động vang lên ở chung quanh là những dây đàn lại rung lên khe khẽ hồi lâu. Người đầu bếp gọi đùa cái dương cầm là “anh gác của nhà ta”. Không ai có thể bước vào nhà mà không được cây đàn đón tiếp bằng một âm thanh run rẩy già yếu. Khi Maria đã làm xong việc lau mình cho người cha hấp hối, mặc chiếc áo sạch lạnh giá vào cho ông, ông lão bảo cô : - Cha không hề ưa bọn thầy tu và bọn nhà dòng. Vì vậy cha không thể mời cha xứ đến rửa tội, nhưng trước khi chết cha muốn cho lương tâm cha được trong sạch. - Vậy phải làm thế nào thưa cha ? - Maria lo lắng hỏi. - Con hãy ra đường, - ông lão nói, - và mời người đầu tiên mà con gặp vào nhà để rửa tội cho một người đang hấp hối. Không ai nỡ từ chối con đâu. - Phố nhà thì vắng tanh... - Maria lẩm bẩm, với lấy khăn choàng lên đầu và bước ra. Nàng chạy qua khu vườn, khó nhọc mở cánh cổng sắt gỉ và dừng lại. Phố vắng. Gió lùa lá rụng chạy trên mặt đường và từ trên bầu trời đen tối những hạt mưa rơi lạnh lẽo. Maria đợi hồi lâu và nghe ngóng. Cuối cùng nàng cảm thấy có một người đi dọc theo hàng rào, vừa đi vừa hát. Nàng tiến lên mấy bước, va phải anh ta và kêu lên. Người đàn ông dừng lại, hỏi : - Ai vậy ? Maria nắm tay người đàn ông và nàng run rẩy nói lại lời yêu cầu của cha mình. - Được rồi, - người đàn ông bình thản nói. - Mặc dù tôi không phải là thầy tu, nhưng không sao. Ta đi thôi. Họ bước vào nhà. Dưới ánh sáng của ngọn nến Maria nhìn thấy một người gầy gò bé nhỏ. Chàng vứt chiếc áo mưa ướt xuống ghế. Chàng ăn vận tao nhã và giản dị - ánh nến lấp lánh trên chiếc camiđôn(1) màu đen, trên khuy pha lê và cổ áo thêu ren.
__________________
Phen này ông quyết đi buôn cổ... |
|
|
|
|
|
#71 |
|
Đại úy
![]() Gia nhập: Feb 2005
Bài : 393
|
Người lạ mặt còn trẻ lắm. Chàng lắc đầu hệt như đứa con nít, sửa lại bộ tóc giả rắc phấn, nhanh nhẹn đẩy chiếc ghế đẩu lại bên giường rồi ngồi xuống, đầu hơi cúi, chăm chú và vui vẻ nhìn vào mặt người hấp hối.
- Xin cụ cứ nói ! - Chàng bảo. - Rất có thể, với quyền lực không phải do trời, mà do nghệ thuật mà tôi phụng sự đã cho tôi, tôi sẽ làm cho những phút cuối cùng của cụ được thanh thản và cất đi gánh nặng đè lên tâm hồn cụ. - Tôi làm việc suốt đời cho tới khi bị mù, - ông lão lẩm bẩm và nắm tay người lạ mặt kéo lại gần mình hơn. - Và ai làm việc người đó không có thời giờ để phạm tội. Khi vợ tôi bị lao - vợ tôi tên là Mácta - thầy thuốc kê đơn cho nàng nhiều thứ thuốc đắt tiền, buộc phải cho nàng ăn kem sữa và vả khô, uống rượu vang hâm nóng, vì vậy tôi đã lấy trộm trong bộ đồ ăn của bá tước Tun một chiếc đĩa vàng nhỏ, đập vụn ra rồi đem bán. Bây giờ tôi rất khổ tâm khi nhớ lại việc này, và phải giấu con gái tôi : tôi đã dạy nó không đụng đến một hạt bụi trên bàn người khác. - Vậy chứ có ai trong những người hầu bá tước phu nhân bị vạ lây vì vụ đó không ? - Người lạ mặt hỏi. - Thưa ngài, tôi xin thề là không có ai cả. - Ông lão trả lời và khóc. - Nếu tôi biết rằng vàng cũng chẳng cứu được Mácta thì tôi đã chẳng lấy trộm ! - Tên cụ là gì ? - Người lạ mặt hỏi. - Iôhan Mâye, thưa ngài. - Vậy thì thưa cụ Iôhan Mâye ! - Người lạ mặt nói và đặt tay lên đôi mắt mù của ông lão, - trước mọi người cụ không có tội. Việc cụ đã làm chẳng phải là tội lỗi, cũng chẳng phải là ăn trộm, ngược lại, có thể coi nó như một chiến công của tình yêu. - Amen ! - Ông lão nói khẽ. - Amen ! - Người lạ mặt nhắc lại. - Còn bây giờ, cụ hãy nói cho tôi biết ước nguyện cuối cùng của cụ. - Tôi muốn có người sẽ săn sóc Maria. - Tôi sẽ làm việc ấy. Cụ còn muốn gì nữa không ? Người hấp hối bỗng mỉm cười và nói lớn : - Tôi muốn một lần nữa được nhìn thấy Mácta như buổi đầu tôi gặp nàng lúc còn trẻ. Nhìn thấy mặt trời và khu vườn cũ này khi nó nở hoa vào mùa xuân. Nhưng cái đó không thể nào có được, thưa ngài. Xin ngài đừng bực mình vì những lời lẽ ngu xuẩn đó. Bệnh tật đã làm cho tôi không còn sáng suốt. - Được, - người lạ mặt nói và đứng dậy. - Được, - chàng nhắc lại, đến gần chiếc dương cầm và ngồi xuống chiếc ghế đẩu kê trước đàn. - Được - lần thứ ba chàng nói lớn và bất thần tiếng đàn vút lên vang dội khắp lều như thể có hàng trăm viên pha lê rơi xuống sàn. - Cụ hãy nghe đây, - người lạ mặt nói. - Cụ hãy nghe và hãy nhìn đây. Chàng bắt đầu chơi. Về sau Maria nhớ lại khuôn mặt của người khách lạ khi phím đàn đầu tiên rung lên dưới tay chàng. Một sắc tái kỳ lạ phủ lên trán chàng và có một ngọn nến lung lay trong đôi mắt chợt tối đi của chàng. Lần đầu tiên sau nhiều năm chiếc dương cầm ca hết giọng. Tiếng đàn tràn ngập không riêng gian lều mà cả khu vườn. Con chó già bò ra khỏi chuồng, đầu ngả về một bên, nó chăm chú nghe, vẫy đuôi khe khẽ. Tuyết bắt đầu rơi, nhưng con chó chỉ ve vẩy đôi tai. - Tôi thấy rồi, thưa ngài ! - Ông lão nói và gắng gượng ngồi dậy. - Tôi thấy ngày tôi gặp Mácta và nàng vì ngượng ngùng đã đánh vỡ vò sữa. Lúc ấy vào mùa đông, ở trên núi. Bầu trời trong xanh như thủy tinh, và Mácta cười. Nàng cười, - ông lão nhắc lại, tai lắng nghe tiếng róc rách của cung đàn. Người lạ mặt chơi đàn, mắt nhìn vào cửa sổ tối om. - Còn bây giờ, - chàng hỏi, - cụ có nhìn thấy gì không ? Ông lão im lặng nghe ngóng. - Chẳng lẽ cụ không nhìn thấy ư ? - Người lạ mặt nói nhanh và vẫn tiếp tục chơi. - Đêm đang đen bỗng thành màu xanh thẫm rồi lại thành xanh lam, và ánh sáng ấm áp đã từ nơi nào trên cây cao kia chiếu xuống. Hoa trắng đang nở trên cành cây già cỗi trong vườn nhà cụ. Tôi cho đó là hoa táo mặc dù từ trong nhà này nhìn ra chúng giống hoa tuylip hơn. Cụ thấy không : tia nắng đầu tiên đã rơi xuống bức tường đá, sưởi ấm cho nó và từ đó hơi nước đang bốc lên. Chắc đó là do đám rêu ướt đẫm nước tuyết tan đang khô dần. Còn trời thì cứ cao lên mãi, xanh thêm mãi, đẹp thêm mãi, và trên thành Viên cổ kính của chúng ta từng đàn chim đang bay về phương bắc. - Tôi trông thấy tất cả những cái đó ! - Ông lão kêu lên. Bàn đạp rít lên khe khẽ và chiếc dương cầm cất cao giọng trịnh trọng như thể không phải chỉ riêng mình nó mà cả hàng trăm giọng hát vui mừng. - Không, thưa ngài, - Maria nói với người lạ mặt, - hoa đó không hề giống tuylip. Đó là những cây táo nở rộ trong một đêm. - Vâng, - người lạ mặt trả lời, - đó là hoa táo nhưng cánh của chúng rất to. - Mở cửa sổ ra, Maria ! - Ông lão bảo. Maria mở cửa sổ. Một luồng không khí lạnh ùa vào phòng. Người lạ mặt chơi rất khẽ và rất chậm. Ông lão ngã xuống gối, thở dốc, đôi tay quờ quạng trên tấm chắn. Maria chạy vội lại. Người lạ mặt ngừng chơi. Chàng ngồi lặng trước chiếc dương cầm như bị mê đi bởi tiếng nhạc của chính mình. Maria kêu lên. Người lạ mặt đứng dậy và bước đến bên giường bệnh. Ông lão vừa thở hổn hển vừa nói : - Tôi đã thấy tất cả, rõ như hồi trước đây. Nhưng tôi không muốn chết đi mà không được biết... tên. Tên ngài ! - Tôi là Vônfgăng Amêđây Môza, - người lạ mặt trả lời. Maria lùi lại và cúi xuống, đầu gối gần sát đất, trước người nhạc sĩ vĩ đại. Khi nàng đứng thẳng lại thì ông lão đã qua đời. Bình minh cháy đỏ ngoài cửa sổ và trong ánh sáng ban mai, khu vườn đã phủ đầy hoa tuyết ướt. KIM ÂN dịch
__________________
Phen này ông quyết đi buôn cổ... |
|
|
|
|
|
#72 |
|
Trung sĩ
![]() Gia nhập: Jan 2006
Bài : 31
|
Có phải baotran và voicoi lấy truyện từ vnthuquan không vậy. Mình nghĩ hai bạn nên ghi rõ nguồn lấy từ đâu và người đã gõ truyện đấy. :B<<. Tại vnthuquan họ đã mất rất nhiều công để gõ từ truyện dạng quét ảnh sang văn bản trên máy vi tính. Các bạn nên ghi tên nguồn và người đánh máy để đền đáp công sức họ đã bỏ ra.
Vài lời mong các bạn suy nghĩ. |
|
|
|
|
|
#73 | |
|
cứng đầu
![]() Gia nhập: Jun 2006
Bài : 786
|
Trích dẫn:
Nhưng "tuyết" mình không lấy ở vnthuquan thay đổi nội dung bởi: baotran, 17-09-2006 lúc 09:39 AM. |
|
|
|
|
|
|
#74 | |
|
cứng đầu
![]() Gia nhập: Jun 2006
Bài : 786
|
Trích dẫn:
À vầng, chuyển sang Sêkhốp cho vui Vị Hôn Phu - A.P.Sêkhốp/ Hà Việt Anh dịch Người đàn ông với cái mũi tim tím đi lại phía cái chuông và miễn cưỡng rung chuông. Đám đông từ nãy đến giờ đứng im bất động bỗng nháo nhào chạy ngược chạy xuôi . Những chiếc xe chở hành lý chạy rầm rầm trên sân ga. Người ta bắt đầu chằng dây trên các toa tàu. Đầu tàu rít lên một tiếng nghe đến chói tai rồi nối vào các toa . Xa xa đâu đó có người làm rơi một cái chai đánh xoảng ...Mọi người chào tạm biệt nhau, nghe thấy những tiếng nức nở và cả giọng nói thì thầm của những người phụ nữ. Trước cửa một toa hạng hai có một đôi trai gái đang từ biệt nhau. Cả hai đều khóc. - Tạm biệt, em yêu của anh! - Người đàn ông vừa nói vừa hôn vào mái tóc bạch kim của cô gái. - Tạm biệt em! Anh buồn quá! Anh sẽ không chịu nổi mất ...Vậy là anh phải xa em những một tuần.Với với trái tim kẻ đang yêu thì một tuần ấy dài bằng một thế kỉ, em biết không ? Tạm biệt ...Lau nước mắt đi em, đừng khóc nữa ... Hai hàng nước mắt của cô gái dàn dụa khắp mặt, có một giọt nước mắt rơi vào môi chàng trai. - Tạm biệt Varia thân yêu ! Cho anh gửi lời hỏi thăm mọi người ! À quên, nhân tiện anh dặn này, nếu em gặp anh Maccôp thì đưa cho anh ấy 25 rúp hộ anh nhé ! - Chàng trai moi từ trong túi ra tờ 25 rúp và đưa cho Varia - Em cố gắng trả giúp anh nhé ! Anh nợ anh ý mà. Trời ơi ! Anh chẳng muốn xa em chút nào cả . - Đừng khóc anh Pêchia ! Thứ 7 này nhất định em sẽ về với anh. Anh sẽ không quên em chứ ? Mái tóc bạch kim của cô gái Varia ngả vào ngực Pêchia. - Quên ai ? Quên em ư ! Chẳng nhẽ anh lại có thể quên được em ư ? Tiếng chuông thứ hai đã vang lên. Pêchia ôm chặt Varia vào lòng, khẽ chớp mắt và khóc nấc lên như một đứa trẻ. Varia vít lấy cổ người chồng sắp cưới và cũng thổn thức theo. Hành khách lục tục lên tàu. Chàng trai hôn cô gái lấn cuối và ra khỏi toa tàu. Anh đứng bên ngoài cửa sổ dưới sân ga, lấy chiếc khăn mùi xoa trong túi áo ngực ra để vẫy, Varia dụi đôi mắt ướt đẫm nước vào má Pêchia . Varia! - chàng trai hổn hển không ra hơi - Anh vừa đưa cho em 25 rúp ấy mà, em yêu ơi! Cho anh xin cái giấy biên nhận. Mau lên! Giấy biên nhận là em đã cầm 25 rúp ấy mà! Trời ơi! Sao tôi có thể quên một việc hệ trọng như thế kia chứ? Muộn rồi anh ơi! Tàu bắt đầu lăn bánh mất rồi! Đoàn tàu chuyển bánh! Chàng trai nhảy bổ xuống sân ga, khóc nấc lên và giơ khăn tay lên vẫy . Thế nhớ gửi cho anh giấy biên nhận qua đường bưu điện nhé - anh chàng hét với theo đoàn tàu. Khi đoàn tàu đã khuất bóng, chàng trai chỉ còn biết ấm ức: " Trời ơi! Ta đúng là một thằng ngốc! Đưa tiền mà lại không bắt cô ấy viết giấy biên nhận. Thật là sơ suất quá! Giờ thì cô ấy sắp đến nơi rồi còn gì ? Trời ơi là trời! " Hết. |
|
|
|
|
|
|
#75 |
|
cứng đầu
![]() Gia nhập: Jun 2006
Bài : 786
|
Truyện này thì cười ra nước mắt.
CÁI CHẾT CỦA MỘT VIÊN CHỨC A.P.Tsêkhốp Vào một buổi tối thú vị, Ivan Đơmitơríts Tsêrviakốp, một viên quản trị hành chính không kém phần thú vị hơn, đã ngồi ở hàng ghế bành thứ hai, giương ống nhòm lên sân khấu mà xem vở “Chuông Kornêvinh”(1). Y vừa xem vừa cảm thấy trong lòng khoan khoái vô cùng. Bỗng dưng… Trong các chuyện thường gặp chữ “bỗng dưng” này. Các tác giả đã có lý: cuộc đời quả là đầy dẫy những chuyện bất ngờ. Bỗng dưng mặt y nhăn nhó, mắt hoa lên, hơi thở nghẹn lại… y rời mắt khỏi chiếc ống nhòm, hơi cúi xuống và…hắt xì!!! Các bạn thấy đấy, y đã hắt hơi. Không ở đâu lại có lệ cấm người này người nọ hắt hơi cả. Người nhà quê hắt hơi, cảnh sát trưởng hắt hơi, và đôi khi cả các viên chức bậc ba (2) cũng hắt hơi. Ai mà chẳng hắt hơi. Tsêrviakốp không hề cảm thấy ngượng ngùng chút nào, y lấy khăn mùi xoa ra lau, và như một người lịch sự, y nhìn quanh xem thử cái hắt hơi của mình có trót làm phiền ai không? Liền đấy y cảm thấy bối rối. Y nhìn thấy một người đã có tuổi ngồi trên hàng ghế đầu ngay phía trước y đang lấy găng tay cẩn thận lau cổ và cái đầu hói của mình, mồm càu nhàu câu gì không rõ. Tsêrviakốp nhận ra vị có tuổi là tướng Brigialốp đương nhiệm tại tổng cục đường sắt. “Mình làm bắn nước bọt vào ngài rồi! Tsêrviakốp nghĩ. – Không phải thủ trưởng của mình, ở nơi khác, nhưng dù sao thì vẫn không hay ho gì. Phải tạ lỗi mới được.” Tsêrviakốp dặng hắng, nghển cổ ra trước, thì thào vào tai vị tướng: -Thưa ngài ngài thứ lỗi cho, tôi trót hắt hơi…tôi vô ý… -Không hề gì, không hề gì… -Ngài làm ơn làm phúc tha lỗi cho. Tôi…tôi…không muốn thế đâu ạ! -Thôi, anh làm ơn ngồi yên cho! Để tôi xem nốt! Tsêrviakốp ngượng ngùng, bối rối cười ngây ngô và lại nhìn tiếp lên sân khấu. Xem thì vẫn xem nhưng không còn cảm thấy khoan khoái nữa, trong lòng đầy thắc thỏm lo âu. Đến giờ giải lao, y mon men đến chỗ Brigialốp, loanh quanh một lúc đánh bạo lắp bắp nói: -Tôi…tôi trót hắt hơi vào ngài…Xin ngài…thứ lỗi cho…Tôi không…không cố ý… thế. -Ôi dào, đủ rồi…Tôi đã quên rồi mà anh còn cứ nói mãi!- viên tướng nói, môi dưới dề ra, tỏ vẻ sốt ruột, khó chịu. “Ngài nói ngài quên mà mắt ngài trông giận dữ thế, - Tsêrviakốp nghĩ, hồ nghi liếc nhìn viên tướng. –Ngài cũng không muốn nói nữa. Cần phải thanh minh với ngài rằng quả thật là mình không hề cố ý… rằng đó là quy luật của tự nhiên, không thì ngại lại nghĩ rằng mình muốn làm bắn nước bọt vào ngài. Bây giờ chưa nghĩ thế nhưng sau này có thể nghĩ!…” Khi về nhà, Tsêrviakốp kể lại chuyện xảy ra cho vợ nghe. Nhưng y cảm thấy vợ mình quá xem thường chuyện đó; bà ta chỉ hoảng sợ một chút thôi nhưng sau khi biết ngài là thủ trưởng ở “nơi khác” thì yên tâm trở lại. -Nhưng mà thôi ông cứ đến gặp ngài mà xin lỗi đi, - bà ta nói. –Không thì ngài có thể nghĩ rằng ông không biết xử sự cho phải nhẽ ở nơi công cộng! -Đúng là phải thế! Tôi đã xin lỗi rồi nhưng thái độ của ngài có vẻ khác thường làm sao ấy…Ngài không nói một lời nào đứng đắn cả. Ừ mà cũng chẳng có lúc nào để nói ra cho ra đầu ra đũa… Ngày hôm sau, Tsêrviakốp mặc bộ lễ phục mới, húi đầu tử tế rồi đi đến chỗ Brigialốp để thanh minh… Bước vào phòng khách của tướng Brigialốp, y trông thấy nhiều người đang đợi xin gặp và cạnh họ là chính ngài Brigialốp lúc này đã bắt đầu nghe các lời thỉnh cầu. Hỏi một vài người xong, vị tướng đưa mắt nhìn Tsêrviakốp. -Dạ thưa ngài…hôm qua ở rạp “Arcađi” (3) ngài còn nhớ không ạ,- viên quản trị bắt đầu bẩm báo, -tôi…tôi hắt hơi…trót bắn dãi rớt vào…Xin…xin ngài… -Rõ thật vớ vẩn…Có trời biết là thế nào nữa! Anh muốn gì nào?- vị tướng quay sang hỏi người tiếp theo. “Ngài không muốn nói chuyện với mình! - Tsêrviakốp tái mặt nghĩ.- Thế là ngài giận đấy…Không, không thể để thế được…Mình phải thanh minh với ngài với ngài…”. Khi viên tướng đã nói chuyện xong với người thỉnh cầu cuối cùng và đi vào làm việc ở nhà trong, Tsêrviakốp bèn bước theo và lắp bắp nói: -Thưa ngài, nếu tôi có cả gan làm phiền ngài thì cũng chỉ vì, thưa ngài, tôi hối hận lắm ạ!…Tôi không cố ý đâu ạ, chắc ngài đã rõ đấy ạ! Viên tướng cau mặt khoát tay: -Này anh kia, có phải anh định giễu tôi không thì bảo!- viên tướng nói và đi vào trong phòng, đóng cửa lại. “Mình giễu cợt gì mới được chứ?- Tsêrviakốp nghĩ. -Ở đấy hoàn toàn không có chuyện gì đáng cười cợt cả! Ngài làm tướng mà ngài không hiểu! Nếu vậy thì mình sẽ không đến gặp ngài để xin lỗi nữa. Thôi mặc ngài! Mình sẽ viết cho ngài một bức thư, còn đến đấy gặp thì thôi! Ôi dào, thôi không đến nữa!” Tsêrviakốp đã nghĩ ra thế khi trở về nhà. Thư gửi cho viên tướng y không viết. Y nghĩ hoài, nghĩ mãu cũng không biết viết thế nào. Hôm sau, y lại đi đến đấy thanh minh lần nữa. -Hôm qua tôi có đến làm phiền ngài. –Y lắp bắp nói, khi viên tướng đưa mắt về phía y với ý hỏi, - dạ không phải là để cười cợt như ngài đã có lời phán đâu ạ. Xin ngài thứ lỗi vì khi hắt hơi đã làm bắn nước bọt ạ…chứ tôi không có ý giễu cợt đâu ạ. Tôi đâu dám cười cợt ạ? Nếu như tôi mà giễu cợt thì còn đâu là sự kính trọng…các bậc bề trên nữa ạ… -Cút ngay!!- viên tướng quát to, người run lên, mặt tái xanh vì giận dữ. -Sao…kia ạ? - Tsêrviakốp khẽ hỏi lại, lặng người đi vì sợ hãi. -Xéo ngay!!- viên tướng giậm chân quát. Trong bụng Tsêrviakốp như có cái gì vừa bị đứt ra. Không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì, y đi giật lùi ra cửa, bước ra ngoài phố và lê bước quay về… Đi về nhà như cái xác không hồn, y mặc nguyên bộ lễ phục, nằm xuống đi văng và tắt thở. Người dịch: Phan Hồng Giang Chú thích: 1. “Chuông Kornêvinh” (1877)- vở ôpêra của nhạc sĩ Pháp R.G.L Planquette (1848-1903). 2. Ở nước Nga thời Nga hoàng các viên chức tòng sự tại các cơ quan dân sự được sắp xếp theo các thang bậc, do Nga hoàng Pêtơrơ I đặt ra từ 1722. Tất cả có 14 bậc. Cao nhất là các quan chức bậc từ 1 đến 4. 3. “Arcađi”- công viên mùa hè ở Peterburg, ở đó có một nhà hát, chuyên diễn các vở hài kịch thay đổi nội dung bởi: baotran, 17-09-2006 lúc 02:16 PM. |
|
|
|
|
|
#76 |
|
Đại úy
![]() Gia nhập: Dec 2005
Bài : 305
|
Anh nghĩ những thứ các bạn đang tâng bốc ở đây, ngoài Dostoevsky và một vài nhân vật khác, khoảng 20 năm nữa ở Việt Nam chẳng ai nhắc tới đâu. Vậy thời điểm này ngồi hoài cổ là rất hợp lý đấy.
__________________
Khói Tiêu Tương cách Hàm Dương Cây Hàm Dương cách Tiêu Tương mấy trùng Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu... |
|
|
|
|
|
#77 |
|
Hoa chậu viện C
![]() |
Lý do làm sao mà hôm nay bác lại chia động từ nghĩ thế? Ngoài Đốt và một số nhân vật khác thì còn lại ai?
Em nghĩ nước Nga vẫn muôn đời là Ivan thôi bác ạ
__________________
http://www.perfumavietnam.com PLEASANTLY YOURS PLEASANTLY YOURS HOT-LINE 0904 628416 |
|
|
|
![]() |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|