Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 2 - Cung văn hóa Xa Mẹ > Long tuyển
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 07-05-2005, 06:49 AM   #1
Gỗ Mun
Ngồi trong bóng tối
 
Gỗ Mun's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Nơi Cư Ngụ: Nehalem
Bài : 257
Send a message via Yahoo to Gỗ Mun
Default Như chưa bắt đầu - Người con gái ngố

Như chưa bắt đầu
- Người con gái ngố-

[Sozi không format đúng như bản gốc của cô Ngố được, nên mất hay vài phần. Cô Ngố có thời gian format lại giúp nhé]



Lâu lắm không có ai nhờ gỡ rối tơ lòng nhỉ. Em thì lại có quá nhiều Em không biết phải bắt đầu như thế nào . Chuyện dài lắm mà cũng buồn nữa Các bác admin đừng cắt bài của em vì mỗi ngày em chỉ có thể kể được 1 ít thôi. Kể đến đâu thì gỡ rối đến đó vậy

Em gặp người ấy trên 1 chuyến tàu. Câu đầu tiên để bắt đầu cuộc nói chuyện là:
Đố em biết:
Con gì mà có 2 đầu
Đầu to đầu nhỏ 2 đầu khác nhau
Em trả lời là con tàu. Quá dễ !!!

Kể từ lúc đó em và người ấy nói chuyện cởi mở hơn, người ấy nói chuyện khá duyên nữa. Nhưng mà cuộc gặp gỡ ban đầu kéo dài chẳng được bao lâu. Khi tàu đi đến ga Phủ Lý, người ấy đã phải xuống rồi. Tuy nhiên cũng kịp đưa em địa chỉ và hẹn là khi nào trở lại Hà Nội anh sẽ liên lạc với em. Em không hiểu sao 1 đứa khô cằn như em lại có thể dễ dàng tiếp xúc và nói chuyện với người lạ nhanh đến thế. Cái cảm giác khi phải chia tay với người ấy thật là buồn. Chẳng biết khi nào mới được gặp lại, mới chỉ quen trên 1 chuyến tàu , tất cả thật mong manh. Em lấy khăn lau nước mắt. Chẳng hiểu sao mình lại khóc nữa. Lúc đó em mới chợt nhận ra rằng cái ví tiền của em để trong túi đã không cánh mà bay...

Em buồn bã, bần thần nhìn xuống, thấy cái ví rơi ngay ở dưới chân...

Niềm vui ngắn chẳng tày gang. Đúng là chẳng còn đồng nào cả chị May ạ. Nhưng không hiểu sao em vẫn tin rằng không phải là người ấy lấy cắp. Sống trên đời cần có một niềm tin chị ạ. Bao nhiêu ngày tháng lao động kiếm sống, kiếm tiền học, tiền ăn, rồi cóp nhặt mua được một cái vé tàu về quê là nhẵn túi. Làm gì có tiền cho thằng trộm nó lấy đâu. Nghĩ đến cái cảnh chen nhau mua vé lúc sáng mà sướng. Cầm đồng tiền để được chen nhau vẫn sướng hơn là cầm cái ví không.

Nóng nực. Ngột ngạt. Lúc nãy mải nói chuyện, vui quá, mình và người ấy chẳng ai nghĩ đến chuyện mở cửa sổ. Gió ùa vào mái tóc, gió luồn ra sau gáy, mát lạnh ! Bao nhiêu âu lo như tan cả đi. Nói cho cùng, tiền bạc cũng không mua được những phút giây thảnh thơi như thế này. Đứa nào lúc hết tiền cũng thường nói như vậy.
Ôi quê hương đẹp quá ! Ruộng mạ xanh mướt, nắng vàng mênh mang. Không có con cò nào bay nhưng sao vẫn thấy nên thơ đến lạ kỳ. Bỗng một cái tát như trời đánh vào mang tai, buốt đến thái dương, đất trời chao đảo, mặt mũi tối sầm ......

Các bác vào để gỡ rối tơ lòng mà đọc đến đoạn buồn thương như thế này mà chẳng bác nào an ủi em được câu nào Làm sao em còn hứng để tâm sự tiếp với các bác đây
……
…. Cám ơn mọi người đã lo lắng cho em. Em chịu đựng được mà. Em xin được gạt nước mắt mà kể tiếp

... Ông lão 70 tuổi nằm lăn quay giữa sàn tàu. Tuổi già sức yếu đột nhiên bị tát một phát như thế thì chịu sao thấu. Ngày xưa cô giáo đã dạy: đối với người lớn tuổi, muốn làm gì là phải hỏi ý kiến trước. Vậy mà ... Mọi người trên tàu đều bàng hoàng sửng sốt. Trước cảnh tượng đau thương, ai nấy không khỏi trạnh lòng, lặng lặng quay đi, bùi ngùi không nói .....

Em nào có làm gì đâu mà ông già ấy lại tát em ! Nhầm ! Ông già có làm gì đâu mà em lại đi tát ông già ! Bác Tái Gầu ! Bác nghi oan cho em. Em hận bác.
...Thế rồi cả không gian chìm vào tĩnh lặng. Sau cái gọi là sự kiện ông già, mọi người trên tàu đều cảm thấy chán nản, mệt mỏi khi phải chứng kiến những giá trị truyền thống gia đình đang dần dần mất đi trước mắt họ.

Sáu chàng thanh niên vốn liến thoắng là thế, cường tráng là thế, vậy mà giờ đây ngồi co ro xẹp lép một chỗ. Nụ cười rạng rỡ ngày xưa nay chỉ còn là những tiếng thở dài, kêu than, ai oán đến nao lòng. Bản thân họ thực sự cũng bị sốc.Từng giọt mồ hôi nóng hổi , lã chã rơi xuống bờ vai của sáu chàng trai trẻ. Họ vừa trở về an toàn sau khi đã cùng nhau khênh ông già đến trạm xá gần đó.

Đoàn tàu lại tiếp tục chuyển bánh....

Lâu lắm không vào chuyên mục này nhỉ. Thấy nhớ nhớ là... Anh Chử à ! Em không biết về thân thế sự nghiệp của ông già lực sỹ này đâu. Chỉ thương 6 chàng trai trẻ kia thôi

Ước gì được làm con chim nhỏ, hót líu lo bên lỗ tai các anh, nụ cười khi xưa lại trở về trên khuôn mặt to và vầng trán nhỏ
<<Ôi con chim chiền chiện, hót chi mà vang trời>>
Ước gì được làm ông mặt trời, chiếu thẳng những tia nóng bỏng nhất vào khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi của các anh. Hình ảnh của các anh sẽ toả sáng một góc trời, toả sáng một góc tàu. Còn gì đẹp hơn vẻ đẹp của những bài ca lao động
<<Có cái nắng, có cái gió, có nỗi nhớ không mang tên, không mang tên người ơi! hịc hịc hịc hịc hạ >>
Ước gì được làm gió, ôi mong sao được làm gió, chỉ một luồng gió thôi, một đợt gió mùa đông bắc ào ạt thổi đúng chỗ các anh đang ngồi, thổi vù vù vào tấm thân gầy ướt đẫm giọt mồ hôi nóng hổi, long lanh như giọt sương mai
<<Trông ra ngọn cỏ lá cây. Thấy hiu hiu gió thì hay chị về>>
Ước gì được làm mây, một đám mây nhỏ mà nặng trĩu, rơi xuống từ bầu trời cao rồi bịt chặt lại, thút nút lấy cái ống khói tàu...
….
Chán quá ! Em đã bảo là em chỉ muốn được làm con chim, ông mặt trời, gió mùa đông bắc với lại làm đám mây đen thôi, thế mà mọi người cứ bắt em phải ước những đồ vật khác. Cái gì mà làm đoá hoa với cả cây tre thế ! Em ước gì kệ em ! Rồi còn chuyện ông già nữa, em đã kể đi kể lại là em không đánh ông ấy, mọi người cứ khăng khăng bảo là em đánh ! Biết thế chẳng kể chuyện ông già nữa, chỉ kể chuyện 6 anh thanh niên thôi... Đang định tâm sự tiếp, tự dưng.... Thôi, nghỉ tay làm điếu thuốc lào vậy !

Thương 6 anh thanh niên mà lực bất tòng tâm. Nhìn các anh thở hổn hển mà ứa hết nước mắt. Chẳng có người thân nào bên cạnh mà chia xẻ lúc này, chỉ có mỗi cái túi hành lý vừa to, vừa xấu mà lại rỗng tuếch. Đúng là một cái túi vô duyên hết chỗ nói, nhìn càng thêm bực mình, vứt thẳng ra ngoài cửa sổ cũng chưa hết vô duyên.

Vừa nghĩ đến đó, lập tức đứng dậy ngay, không ngần ngại, cầm cái túi ném thẳng lên cái giá trên cao, cất cho đỡ vướng.
- Con chó !!! Một tiếng gào đầy hận thù khiến hai bác gái ngồi đối diện đang trong cơn mê sảng cũng phải giật mình, xô nhau ngã dúi dụi. Tiếng thét có đề cập đến tên một con thú trong nhà mà mình hằng yêu mến. Mình vội ngoảnh đầu nhìn lại.
- Mày có nhận ra tao không ? Con chó !
Trời ơi, thì ra con bạn học cùng năm cấp 2. Bao năm tháng đã trôi qua mà trông nó vẫn như xưa: nụ cười, mái tóc, khoé mắt, bờ môi. Vẫn xấu y như ngày nào !

Hai người bạn cũ ôm nhau hờ hững . Thế mà nước mũi vẫn ướt cả 2 vai, xanh xanh tim tím. Mất gần 5 phút mới dứt được nhau ra ! Gớm ! đến là mệt.
- Sao mày lại ở đây thế ? - em hỏi nhỏ
- Đây này, tại cái của nợ này này - nó vừa nói vừa nghiến răng ken két rồi vứt ra 1 cái bọc vải dài dài, cưng cứng, trăng trắng - Mày cầm hộ tao 1 tý, tao mệt quá!
- Cái gì thế ? - Em thảng thốt
- Con tao !

Nó vừa nói vừa chỉ vào 2 cái lỗ tròn tròn. Nhìn kỹ mới biết hoá ra là 2 cái lỗ mũi bé thơ.
- Mày sợ nó bị gió à ? Mày cẩn thận quá ! Thé bé thơ của mày được mấy tháng rồi ? - Em vừa nói vừa chỉ thẳng vào mặt bé thơ
- 2 tuổi , hé hé

Ngồi ôm người phụ nữ hồi giáo 2 tuổi mới hiểu được nỗi vất vả của người mẹ. Nó quá nặng ! Thảo nào mà con bạn mình phải quấn vải xung quanh như bó hàng thế này. Bởi vì nếu bế mỏi tay quá thì còn có thể chuyển sang vác được trên vai. Nhưng bên cạnh nỗi nhọc nhằn vất vả là 1 cảm giác ấm cúng đến lạ kỳ, tự nhiên mong muốn có một gia đình biết bao. Nơi ấy có một người vợ, 1 người chồng và bầy con trẻ (khoảng 3 đứa) cùng nhau sống chung dưới mái nhà nhỏ. Ngoài vườn, mình sẽ trồng rau, rồi nuôi 1 đàn gà con chíp chíp xinh xinh, hàng ngày nhặt thóc rơi bên gà mẹ. Đứng bên cạnh chúng, rất rực rỡ oai phong sẽ là một con gà trống thiến.
Cuộc sống thật giản dị mà hạnh phúc biết bao ! Cũng chẳng cần phải giàu có gì. Thỉnh thoảng sẽ bắt 1 con nấu cháo gà.

... mày làm thế nó thích lắm đấy ! >> Gạt chân, xoay người. Bọc vải trắng trắng dài dài bỗng nằm gọn gẽ trên hai bắp chân to như hai cái bắp chuối của người mẹ trẻ. (Bạn Rebel ! Dù có nói gì đi chăng nữa, mong bạn hãy bảo vệ lấy tính mạng của các bé thơ !!! )

<<Ở nhà, con tao thích nhất là cái trò tung hứng với cả nhảy chân chim>> - Con bạn tự hào nói tiếp - <<Tóm lại là những trò chơi tốc độ, cực kỳ mạo hiểm. Với tính cách như vậy, sau này khi nó lớn, tao sẽ hướng cho nó làm nghề giáo viên cấp1. Nghề đấy tao thấy cũng thoải mái nhẹ nhàng. Mà cái đồng chí mày nói chuyện lúc sáng cũng là giáo viên đấy thôi
- Cái gì cơ ???
Tưởng đã quên, nhưng rồi ánh mắt, khuôn mặt, nụ cười của người ấy bỗng hiện về trong tôi .....Chân dung một con người .....


Chân dung một con người ... Vâng, đúng thế ! Hàng năm cứ đến khoảng giữa tháng 5, mỗi khi hè về, khi ve ve đã ngủ, thế là y như rằng tôi lắng nghe trên đường Trần Phú, tiếng chổi tre xao xác hàng me, tiếng chổi tre đêm hè quét rác. Trong ánh đèn đêm, cả nhà em xin xít chụm đầu bên chiếc ti vi nhỏ, đón xem bộ phim phát đi phát lại của Hãng phim Tài liệu khoa học trung ương: HCM, chân dung một con người. Ngày xưa, Bác Hồ đã từng là nhà giáo. Thật là vui biết bao khi được tin người ấy của em cũng chọn nghề nhà giáo, chỉ có điều không biết dạy trường nào !

Cô Ngố chỉ được cái điêu... eo ơi... tỡm... Hôm í anh cũng xem phin ấy đấy nhá, anh thấy có lói đến tên trường, nhưng đúng lúc ấy con bé em gái anh nó rít thuốc lào sòng sòng, nên anh không nghe rõ tên trường là gì, hình như Nam Đàn hay Xã Đàn gì đấy, cô viết thư hỏi đài truyền hình xem sao, cho ló đơ đỡ thất vọng về người ấy của cô.

Bác Cổ Nhuế bảo người ấy của em nhiều khả năng đang công tác ở trường Câm điếc Xã Đàn á ? Ôi lo quá cơ ! Tý kể tiếp !

Bác Sầu viết: Em chỉ nhớ nhà người ấy của em ở cạnh lò rèn. Giữa tháng 5 mùa hè nóng nực, các bác thợ rèn quai một trận nước tu ừng ực, hai vai trần bóng nhẫy mồ hôi, giữa trăm nghề anh không chọn nghề thợ rèn. Anh, một nhà giáo chân chính, thư sinh, gầy gò, không cường tráng như những thợ rèn gần nhà. Ở người anh chỉ có một điểm hấp dẫn, một điểm duy nhất. Em vẫn ngắm say mê mỗi khi gặp anh. À, thực ra là hai điểm, một ở bên trái, một ở bên phải. Đôi mắt anh sáng, ấm áp, giống như ánh nắng giữa trưa, trong một ngày mùa đông. Anh có đôi mắt biết nói. Có khi, đôi mắt nói lên những điều rất bậy. Đó là mắt gã thanh niên ngồi đối diện với em. Tóc gã cắt ngắn. mặc quần bò xanh bạc màu, áo phông đen, giữa ngực in hàng chữ “Mắt nhìn không cần phiên dịch”

Người thanh niên có đối mắt ấm áp mà bác Sâu vừa kể chính là người thày bói mù ở quê em Hôm nay cũng đi trên chuyến tàu này. Thực ra mà nói, trước đây mắt anh ấy rất đẹp và quyến rũ. Một buổi sáng ngủ dậy, thế là tự nhiên mù. Không ai biết tại sao nữa. Có người thì bảo do di truyền. Đúng là bố anh ấy cũng đang bị mù 1 mắt thật. Có người thì nghi ngờ cho rằng trước đào hoa quá nên bị bọn tiểu nhân nó hãm hại. Anh ấy hiền lắm, ít nói lắm. Nếu ai muốn giúp thì cứ tự động mà giúp thôi chứ anh ấy chẳng bao giờ nói ra cả. Tuy không nói nhưng dân làng ai cũng hiểu.
Từ nãy đến giờ, anh cứ nhấp nha nhấp nhổm như muốn đi đâu.
- Anh ơi ! anh muốn mua gì để em giúp ?
Em hỏi nhưng anh ấy lặng im không trả lời. Chỉ nhe răng cười với em rồi lắc lắc cái đầu. Thế là đủ để em hiểu ý. Được để em dẫn anh đi.
Nhà vệ sinh ở tít cuối toa. Cũng khá xa. Thật ra thì em cũng ngại lắm. Còn bản thân anh ấy thì tất nhiên là ngại rồi. Anh ấy lại là con trai nữa. Thảo nào, lúc đến nơi, vừa mở cái cửa ra xong, anh ấy chống cự rất quyết liệt. Đẩy mãi mới vào.

Ngay gần nhà vệ sinh ở phía cuối toa có 2 anh chị đang ôm nhau mải miết. Chỗ này tuy hơi mùi một tý nhưng được cái lại vắng vẻ, gió to. Nói chung là có nhiều cái tiện. Gọi tắt là trung tiện. Chị gái đứng nép sát vào anh, nước mắt lưng tròng, đôi dòng lệ ấm chảy trên hai gò má cao vút. Anh đứng đó, vuốt những sợi tóc mềm mại của chị. Tóc chị dài, nhẹ như mây. Xoà xuống vai anh tha thướt. Anh ghé sát vào mái đầu của chị, nâng niu, ngắm nghía từng sợi tóc mỏng manh. Rồi anh giật mạnh 1 phát ngay giữa đỉnh đầu. Anh nhổ tóc sâu cho chị.

Có lẽ họ biết rằng giờ phút chia tay sắp đến gần. Chị thổn thức nắm chặt lấy bàn tay anh. Tưởng như không muốn chia rời. Những lúc này chị cảm thấy mình thật vô nghĩa, dù đã cố gắng những vẫn không thể giữ anh ở lại. Chị cảm thấy bất lực. Giữa hai sinh linh nhỏ bé có cái gì đó giằng xé thật khủng khiếp !

Cái cảm giác khi biệt ly thật buồn. Người ra đi, người ở lại và ai cũng cảm thấy mình đang lẻ loi. Chuyện tình yêu muôn đời ở đâu cũng vậy thôi. Bất kể ở trên tàu hay dưới đất. Có xa cách và đợi chờ mới hiểu được lòng người. Người con trai dù sao cũng tự do hơn, được thoải mái làm những điều mình muốn, được đi khắp đó đây, bốn phương trời chim én lượn. Anh đâu thấu hiểu những ngày tháng nặng nề sống trong chờ đợi và khắc khoải của người ở lại. Chị như con chim nhỏ trong tổ, đơn độc và lặng lẽ. Chim bay lên những cành cây cao nhất, xa nhất ngóng anh về. Trời trong xanh, cao vút và mây trắng gợn bay. Một mình chim lẻ loi giữa cái bát ngát đến vô cùng. Rồi chim tung cánh, bay đi mất hút vào không trung xa vời.

Người ra đi đầu không ngoảnh lại. Anh bình tĩnh đón nhận sự ra đi, anh hiểu những gì phải đến sẽ đến. Gương mặt anh không chút cảm xúc, dường như anh nhất định phải lên đường.
- Không !!! - Chị gần như thét lên, tiếng thét của những tuyệt vọng và đau đớn. Bằng tất cả sức mạnh, chị níu lấy anh, gương mặt chị dàn dụa trong nước mắt. Chưa thấy người con gái nào có một tình yêu mạnh mẽ đến vậy. Mình chẳng biết làm gì hơn, đành chạy lại giúp chị ấy. Hai chị em mỗi người cầm 1 tay, cố gắng kéo anh trở lại. Lần đầu tiên mình được chạm vào tay người con trai. Mới chỉ là một bàn tay thôi ! Nó rất dầy, rất mềm và rất ấm. Không biết nếu so với bánh bao thì cái nào ngon hơn ! Chị quấn dây quanh người anh. Cột chặt !
- Thôi thế là ổn rồi, cám ơn em. Ai đời cứ đòi nhảy xuống tàu hái hoa, mà hoa thì có đẹp gì cho cam. Bực cả mình ! Nhẹ nhàng không ưa !

Tính trên đầu ngón chân mà nói, người đàn ông đầu tiên mà em được cầm tay không phải là cái anh thanh niên đòi hái hoa mà chính là đôi bàn tay như hai cục xương nhỏ của anh thày bói mù ở quê em, hiện nay vẫn đang ngồi trong nhà xí.
Em trở lại nơi anh ngồi. Anh vẫn vậy, thầm lặng và điềm đạm. Anh sống với riêng anh, với thế giới tĩnh lặng của anh và dường như chẳng cần bận tâm đến những những gì đang xảy ra xung quanh mình. Cánh cửa nhà xí khép hờ và đôi chân anh mở rộng. Anh ngồi đó, ung dung thổi sáo. Tiếng sáo lúc dồn dập, lúc chậm rãi, lúc vi vu, đang léo lắt rồi chợt vút cao vào mây trời. Bao nhiêu người đứng xếp hàng chờ ở ngoài để được nghe anh thổi, nét mặt ai trông cũng đần đần và vô hồn. Họ như chìm vào tiếng sáo mênh mang của giai điệu quê hương. Có người đứng xếp hàng từ tít xa, vì quá tò mò, họ nhẹ nhàng nhòm qua lỗ khoá để nhìn chân dung anh rồi quay ra thốt lên 5 tiếng : Trời ơi ! Sốt ruột quá !

Em vội vã đưa anh thanh niên mù trở lại nơi chiến trường xưa. Cảnh vật ngổn ngang tiêu điều. Hành khách đi tàu đã ngủ la liệt, người ngồi trên ghế ngủ, người quỳ trên sàn ngủ. Có người đứng hẳn dậy, một tay bám vào thành ghế, hai mắt nhìn trời mây. Anh không buồn ngủ . Bác nông dân có lẽ là người ngủ say nhất. Tay cầm chiếc bánh mỳ, hai mắt nhắm nghiền, mồm bác cất tiếng gáy ò ó o. Lần đầu tiên mình được nghe thấy tiếng ngáy lạ kỳ như vậy. Nghe tựa tiếng gà sớm bình minh. Đằng kia, đứa bạn cũng đang ngủ ngon lành.

Chỉ khổ thân bé thơ của nó. Quanh người bé quấn vải, hở mỗi cái lỗ mũi đỏ. Nắng chiếu thẳng vào người bé, toàn thân bé nóng bừng. Tại sao người lớn lại ác độc với trẻ thơ như vậy chứ.
Em nhẹ nhàng bế bé thơ lên tay, đặt hẳn lên thành cửa sổ để đón gió lành. Hơi nguy hiểm nhưng lại rất mát. Hồi hộp. Tò mò. Không biết bé thơ là trai hay gái nữa. Cái nút buộc đống vải của bé thơ được tháo ra.

Đoàn tàu lao đi với tốc độ cực nhanh, vun vút như tên bắn. Rồi bỗng dưng tàu thay đổi tốc độ và đột ngột lắc mạnh sang 2 phía. Chỉ trong tích tắc, toàn bộ cuộn vải cùng bé thơ bị lăn theo đà, rồi rơi thẳng ra ngoài cửa sổ. Một thảm hoạ kinh hoàng đã đến

Em tâm sự chuyện của em cũng chỉ mong nhận được lời động viên của các bác chứ nào nào có ham muốn gì xa vời. Vậy mà chẳng ai an ủi em được câu nào nghe cho nó tình nghĩa chút. Làm rơi mất cái ví thì lại an ủi. Thế mà khi làm rơi hẳn một bé thơ ra ngoài tàu mà không thấy ai mảy may xúc động. Chẳng nhẽ số tiền trong cái ví lại quan trọng hơn sao! Các bác lại thờ ơ trước nỗi đau khổ của một con người. Các bác thật nhẫn tâm quá !

…. Vâng, bác RIP ạ ! Trường hợp như bác hiện nay rất nhiều, người ta cười vì quá đau khổ !
Cho nên nhiều lúc em gặp bạn em ở trên đường ấy. Chúng nó cười với em mà em chẳng biết phải làm chi nữa. Hỏi là: Mày có chuyện gì vậy thì bỗng dưng nó lại cười to hơn. Mà mình không hỏi thì lại áy náy. Dù sao cũng nên hạn chế chạm vào nỗi đau của người khác bác ạ ! Đi đám ma, buồn đến mấy em cũng nhất định không cười. Thôi, để em kể tiếp. Buồn cũng phải kể thôi !

- Dừng lại ! Dừng lại !!! Đứa trẻ rơi rồi. Anh thanh niên không ngủ được hét lên rất to. Bác nông dân bỗng ngừng cất tiếng gáy. Mọi người trên tàu choàng tỉnh dậy. Cả toa tầu nhớn nhác và hoảng loạn. Hành khách xô dạt sang 1 bên cửa sổ, thò đầu ra ngoài. Không ai bảo ai, họ giơ tay ra ngoài không trung, xoay xoay đôi bàn tay như muốn níu kéo một cái gì đó đã mất.

Hai anh chị đứng tát nước ở lề đường trông thấy cảnh tượng đấy bổng nhoẻn miệng cười. Cả hai ngừng tát nước và cùng giơ tay vẫy chào lại những hành khách đi tàu thân thiện. Chỉ có duy nhất 6 anh thanh niên trên tàu là vẫn giữ được vẻ bình tĩnh. Các anh đứng cả lên và bắt đầu khởi động cổ chân cổ tay.

Thế các bác khác đã nghỉ ngơi, uống nước, lau mồ hôi xong cả chưa . Em kể tiếp đây này:

Ò...ó...o...o
Ò...ó...o...o
Lần này không phải là tiếng ngáy của bác nông dân nữa mà là âm thanh phát ra từ cái loa tàu. Tiết mục đọc thơ ! Nhưng em chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến thơ văn nữa. Trước đây mỗi lần nghe thơ trên đài phát thanh em thường có thói quen vừa nghe vừa đoán vần. Em nghe xong từ cuối cùng của câu đầu rồi nhanh chóng liệt kê một loạt từ có cùng vần như vậy. Em kiên nhẫn ngồi chờ người ta đọc đến hết bài để xem mình đoán đúng bao nhiêu phần trăm. Thế mà cũng có lần sai hết. Thế mới cay. Cả một chùm thơ mà sai hết. Nghe nói đấy là tác phẩm đầu tay của một bạn nghe đài.

Nhưng giờ đây mọi thứ đều trở nên vô nghĩa rồi. Mình đã gây ra nỗi đau đớn cho đứa bạn. Làm sao có thể giải thích được cho nó hiểu đây. Từ đó đến giờ, mọi người nháo nhác đi báo trưởng tàu trong khi nó thì vẫn cứ im lặng. Một sự im lặng đáng sợ. Nó không nói với ai nửa lời, nó chẳng thèm nhìn mình nữa. Thà nó cứ gào rống lên như người ta còn hơn. Đằng này...
Đầu nó nghẹo lệch hẳn sang 1 bên. Toàn thân nó mềm nhũn. Mồm nó há hốc. Nét mặt vô hồn. Người ta chạy đi chạy lại rầm rầm như vậy mà nó vẫn cứ ngủ say.


… RIP ơi RIP , nếu mà bảo là bé thơ đang ngồi chồm chỗm trên nóc tàu là thế nào cũng bị ăn chửi. Các bác ở Thăng Long trông vậy thôi mà kỹ tính lắm RIP ạ. Các bác ấy sẽ bảo là mình điêu mí cả mình bốc phét. Mà nói như RIP đúng là bốc phét thật. Chán nắm, nhiều lúc tâm sự mà cứ thấy cô đơn thể nào ý RIP ạ, chẳng có ai chung quanh chia xẻ đâu. Chán nắm ý...Kiểu mọi người không dám nhìn thẳng vào sự thật mà

**************
Tàu hú lên vài tiếng như con thú đi hoang rồi phanh gấp. 6 anh thanh niên ( trong đó có 1 anh cởi trần mặc quần đùi tím) chạy ào ra phía cửa. Khẩn trương và vội vã, tấp nập và lo âu. Họ nhảy ra lề đường, quỳ rạp xuống vệ cỏ, tay chống xuống đất, mông chổng lên nền trời xanh bao la. Hành khách trên tàu nín thở, lặng im dõi theo.
Bỗng Đoàng. Chim chóc bay toán loan. Hành khách trên tàu nháo nhác, trợn mắt nhìn nhau. Sau tiếng súng phát lệnh, 5 anh thanh niên từ tư thế xuất phát lao ra và chạy rất nhanh về phía trước như một cơn lốc. Họ chạy băng qua bụi cây, băng qua buồng chuối hướng về cái bọc vải trắng trắng nơi có em bé bị rơi.

Sau bài học về sự kiện ông già , các anh đã nhận ra rằng không phải lúc nào làm việc tập thể cũng mang lại hiệu quả mà điều quan trọng là cần phải có phương pháp làm việc có khoa học, có tổ chức, phát huy năng lực của từng cá nhân. Anh thanh niên cởi trần mặc quần đùi tím không chạy vì anh là trọng tài. Trên tay vẫn còn lăm lăm khẩu súng. Anh đứng đó. Hiên ngang nơi đầu gió

5 anh thanh niên đi bộ trở về, không cười không nói.. Các anh xếp thành 1 hàng dài thẳng tắp, người to đứng trước, người bé đứng sau, anh cao nhất đứng tít dưới cùng.
<<Vâng thưa các bạn, hiện nay bé thơ đang ở trong tay anh cao nhất. Rất bình tĩnh, anh di chuyển nhanh về phía cánh trái rồi chuyền cho anh thấp nhất. Anh thấp nhất, anh thấp nhất, không kịp rồi bé đã ở trong tay anh béo nhất. Một mình một bé. Anh quyết định đột phá. Vâng nguy hiểm quá thưa các bạn. Không được! Không được ! anh khống chế quá chậm và đã để anh gầy nhất cướp được. Vâng rất đáng tiếc thưa các bạn, bây giờ bé đang ở chỗ anh gầy nhất. Anh gầy nhất.....>>

Tuýt ! Tiếng còi của trọng tài cất lên
- Chúng mày làm cái trò gì thế. Chúng mày bị điên đấy à? - Anh trọng tài quần đùi tím chạy đến và quát to - Tính mạng con ngưòi chứ có phải quả bóng đâu. Đưa đứa bé đây.
Anh gầy nhất đưa lại bé thơ cho chú trọng tài mà mặt mũi anh tái mét, toàn thân anh run rẩy. Chú trọng tài ôm bé thơ vào lòng, chú nhìn bé thơ 1 lúc rồi bật khóc nức nở.

Lau khô dòng lệ ướt, chú trọng tài ngẩng đầu hỏi 5 anh thanh niên:
- Các em ! Liệu có nhầm không ?
Vì chú rất xúc động nên bây giờ chú không gọi các anh là Chúng mày nữa. Trước đây chú toàn gọi là Chúng mày. 5 anh thanh niên đồng thanh trả lời:
- Dạ thưa, không nhầm ạ
Thế rồi các anh lại quay sang nhìn anh gầy nhất rồi hỏi tiếp: Thế đã chắc chắn chưa hả mày ơi ? Anh gầy nhất giơ ngón tay cái lên rồi lắc lắc cái đầu. Anh muốn nói là Không thể nhầm được.
Chú trọng tài vắt tấm vải trắng lên vai. Từ từ, chậm rãi. Chú bế bé thơ bằng cả 2 bàn tay rồi nhẹ nhàng nâng lên phía trước. Chú bước lên tàu. Bé thơ nằm đó, trên tay chú, không một mảnh vải che thân


Kỷ niệm bài viết thứ 200
______________

Hành khách trên tầu như chết lặng đi. Không ai muốn tin vào những gì mình đang phải chứng kiến. Nỗi buồn, sự xót xa giờ đây bắt đầu ngấm dần, ngấm dần vào họ. Rồi tiếng sáo của người thanh niên mù chợt cất lên. Tiếng sáo réo rắt, ai oán như xé lòng người. Tiếng sáo mỏng manh da diết như chới với tìm về chốn hoài niệm. Nhưng không ! Tất cả đã muộn rồi...

Toàn thân bé thơ trắng bệch mà không hề có một vệt máu. Có lẽ nhờ bọc vải nên bé đã không bị xây xước gì. Lỗ mũi của bé tuy vẫn còn hồng hào giống như một đứa trẻ khoẻ mạnh ngày xưa nhưng chân tay giờ đây đã co quắp và trở nên cứng đờ. Mình đau xót nhận lại bé thơ từ chú trọng tài. Toàn thân bé đã trở nên lạnh ngắt. Đôi mắt mở to mà chẳng thể chớp được như trước. Bé cũng không còn thở được nữa. Tất cả đã chấm dứt rồi...

Lúc đó, mình như người mất hồn và chẳng còn biết gì cả. Mình không thể bật khóc được thành tiếng mà chỉ cảm thấy cái gì đó nghẹn đắng ở cổ. Mình chỉ biết ôm bé vào lòng như ngày xưa rồi khẽ ngắm nghía đôi bàn chân của bé. Hai bàn chân của bé vẫn mũm mĩm và tròn trĩnh như mình vẫn tưởng tượng. Chỉ có điều, ở bàn chân bên phải có khắc dòng chữ Made in China

Vì hồi đó em không có máy ảnh nên bây giờ em không post được ảnh lên đây để hầu các bác.
Nhưng có vẻ như em đấy trông rất giống cái cháu này, cái đống vải trắng cũng y như thế, mỗi tội là mắt cái cháu kia nó mở trừng trừng thôi. Bác nào kiếm được cái nào giống hơn thì cho em xem với nhá: http://excellentdoll.com/product.php/49165.html Cháu này hơi đắt của nó đấy, cơ mà công nhận giống

Nhưng đấy chỉ là cái bàn chân phải của bé thơ thôi. Còn cái bàn chân bên trái thì tuyệt nhiên không khắc chữ gì cả, nhẵn nhụi lắm, không hề có 1 sợi tơ, chỉ tiếc là nó lại to hơn các bàn chân bình thường.
Em biết zzồi, em biết là em có kể tiếp về bàn chân bên trái của bé thơ em thì các bác cũng không quan tâm nữa. Đến ngay cả bàn chân các bác, các bác cũng có thèm để ý đâu. Huống chi đây lại là chân của 1 con búp bê. Chính vì vậy, tả thì tả cho vui thôi, chứ em cũng không có ý định tả về bé thơ nhiều. Em chỉ xin các bác đừng quên 1 chi tiết rất quan trọng là : Cái bàn chân bên trái lúc nãy chính là bàn chân của chị Phú vợ anh Thắm (tên vợ chồng này nghe hơi lạ , gái tên Phú lấy chồng tên Thắm ) Dù sao đây cũng là nhân vật mới mà. Chị Phú và anh Thắm có một ngôi nhà tại phố Hàng Khoai

Em vừa giới thiệu với các bác 1 chút về 2 nhân vật mới như vậy. Chỉ vì họ có liên quan đến nội dung câu chuyện nên em đành phải giới thiệu thôi. Tâm sự của em còn dài, cuộc chiến đấu chắc chắn sẽ còn nhiều gian khổ, vì vậy em muốn các bác lưu ý đến 1 số chi tiết. Tóm lại là gì, tóm lại là trong bao nhiêu thứ hỗn độn cần phải nhớ như hạn nộp report, lịch công tác tuần.... tự nhiên các bác còn phải nhớ đến 2 người cha vơ chú váo có tên là Thắm và Phú ở phố Hàng Khoai. Em xin nhắc lại: Hiện nay ở phố Hàng Khoai có 1 cặp vợ chồng tên là Thắm và Phú. Chồng là Thắm, vợ là Phú (tên rất ngược đời mà lại phải nhớ, không hề quen biết mà cũng phải nhớ)
Ngoài ra, còn 1 chi tiết khác. Rất nhỏ nhưng lại cực kỳ quan trọng. Đó là anh Thắm và chị Phú ở phố Hàng Khoai hôm nay không đi trên chuyến tàu này. Đoàn tàu tiếp tục chuyển bánh...


Mình lấy tấm vải trắng, quấn chặt quanh người bé thơ rồi đặt lại về vị trí ban đầu. (xin phép các bác cho em vẫn gọi bạn này là bé thơ bởi vì dù sao bạn ấy vẫn mang hình hài của 1 con người)
Bé nằm yên trong lòng mẹ, với 2 cái lỗ mũi đỏ thò ra bên ngoài, trông bé thật ngoan ngoãn và đáng yêu biết bao. Tí nữa thôi, mẹ của bé thức dậy, mẹ sẽ chơi trò tung hứng với bé như hồi trước. Sẽ chẳng ai muốn nhắc lại chuyện này nữa vì mọi người đều biết rằng bé là niềm vui duy nhất của mẹ. Dù cho bé là ai, bé được sản xuất ở đâu.

Con bạn mình đã tỉnh ngủ. Nó ôm bé thơ vào lòng rồi nhằm thẳng cái lỗ mũi đỏ của bé, cứ thế hôn chút chít. Trông điệu bộ thật hạnh phúc. Nó đâu biết rằng mọi người xung quanh đã biết tất cả và đang nhìn nó bằng ánh mắt thương hại. Nó vẫn say sưa ngắm nghía đứa con của mình, ngắm nghía từ trên xuống dưới, từ đằng trước ra đằng sau rồi bất chợt quay sang hỏi:
- Con tao đâu ?
Em lặng thinh nhìn ra phía ngoài cửa sổ và giả vờ không nghe thấy câu hỏi. Con bạn hỏi lại em lần nữa, lần này giọng nó gay gắt hơn, gấp gáp hơn, căng thẳng hơn chứ không được tình cảm như 3 năm về trước
- Tại sao mày không trả lời tao ? Tao hỏi mày là con tao đâu ? Đây không phải là con tao !!!

Trời ơi ! Nó vừa nói đến đấy thôi mà em đã thấy 1 cảm giác lạnh buốt, chạy suốt từ gáy xuống đến tận sống lưng rồi vòng trở lại đỉnh đầu. Tưởng xong xuôi rồi chứ, búp bê rồi chứ. Ai ngờ đâu lại thế này. Chú trọng tài lúc ấy rõ ràng đã cẩn thận hỏi lại là Có nhầm không rồi, anh thanh niên đã lắc đầu ý nói là Không thể nhầm được rồi. Bây giờ, tàu đi chán chê, tự dưng quay ra hỏi em là Con tao đâu thì em biết nói chi đây. Tự dưng em thấy sợ phải quay lại nhìn gương mặt ấy, em sợ đối diện với ánh mắt ấy. Nhìn vào đôi mắt của nó em không thể đủ can đảm mà thú nhận được. Nhưng em vẫn quyết định quay người lại, vì em không muốn lảng tránh sự thật này nữa.
- Mày nói đi, tao xin mày, con tao đâu ?
Đúng thật, em quay lại và cũng không thấy đứa bé đấy đâu cả.

…...Anh thày bói mù dò dẫm đi đến chỗ em ngồi. Rất từ từ và chậm rãi, anh ngồi thẳng lên đùi bác gái đang ngồi đối điện với em. Bác gái bỗng thét lên 1 tiếng như con thú đi hoang rồi nhanh chóng cuốn gói đồ đạc chạy xuống cuối toa, mất hút vào đám đông xa lạ. (Thế là em đã giải quyết xong phần chỗ ngồi cho anh thầy bói mù của em zzồi)
- Anh thổi sáo cho 3 em nghe nhé , được không nào ? (Thực ra lúc đấy chỉ có 2 em thôi, tức là chỉ có em và con bạn em thôi, nhưng vì anh ấy bị mù nên anh ấy tưởng là có 3 em. Mọi người bỏ qua cho anh ấy nha, đừng nghĩ ngợi gì nha)

- Dạ thôi, bọn em cám ơn ạ. Anh cứ ngồi nghỉ cho khoẻ đi, không phải thổi đâu ạ
- Không, ai lại thế ! Các em nên chịu khó nghe 1 chút. Bài này cũng ngắn thôi mà
Tấm lòng chân thành và sự nhiệt tình của anh ấy khiến em không thể chối từ. Em thì chỉ lo anh bị mệt thôi. Mồ hôi thấm ướt mái đầu xanh của anh, tóc anh ướt sũng như kiểu xịt gôm rồi bôi keo con thỏ. Trời thì nóng nực thế, vì sao anh lại chọn đúng chỗ nắng mà ngồi chứ, vì sao chứ ...
- Anh có mệt không hả anh ơi ?
- Không em ạ, thổi sáo là niềm vui của anh mà . Rồi anh nói tiếp - Đúng là có những niềm vui không sao lý giải được em ạ. Em biết không, bác nông dẫn ngồi cạnh anh ở đầu toa ấy, bác rất bất ngờ trước niềm đam mê kỳ lạ này của anh. Bác đang ngáy o o, tưởng như đã ngủ thiếp đi rồi, thế mà khi nghe anh thổi sáo, bác ấy tự dưng bật dậy rồi bảo: Thổi suốt từ nãy đến giờ mà chưa chán à ?

Em xin lỗi mọi người nha. Em vô tâm quá. Lúc nào cứ buồn buồn 1 chút là em lại vô tâm thế đấy. Mọi người đừng giận em nha. Em hiểu zzồi. Bây giờ em đang tâm sự đến đoạn bác nông dân và anh thanh niên mù thổi sáo. Anh thanh niên thổi sáo thì mọi người đã biết zzồi. Thế còn bác nông dân thì sao ? Mọi người có cần em giới thiệu 1 chút về bác nông dân này không ? Mọi người cứ cho em biết ý kiến nha. Đừng ngại nha. Theo mọi người, em nên quay sang giới thiệu qua về bác nông dân 1 chút để mọi người biết mặt biết tên. Hay là em nên tập trung kể nốt chuyện về người thanh niên thổi sáo và không nên lan man, con cà con kê nhiều lời ? Nếu mọi người không cần em giới thiệu ngay về bác nông dân thì em xin phép được kể tiếp. Nhưng em nói trước là kiểu gì về sau em cũng quay lại giới thiệu về bác nông dân đấy nhá, lúc đấy đừng có trách em ác.

...Tự nhiên trong lòng em nảy lên một niềm khâm phục tiếng sáo du dương của anh thầy bói mù. Em hỏi :
- Thế anh có vừa thổi sáo vừa hát được không hả anh ơi ?
Vẻ mặt anh ấy tự nhiên buồn hẳn đi, anh lặng thinh quay đầu ra phía cửa sổ rồi khẽ nâng vạt áo lên, lau nước mắt.
- Anh chỉ thổi sáo được thôi. Các em có nghe thì nghe mà không nghe thì thôi.
Nghe giọng anh ấy, em biết là anh đang tự ái. Em thấy mình vô duyên quá, mình biết thừa là không thổi được kiểu đấy zzồi mà mình còn cố tình hỏi.
- Vâng, anh thổi đi ạ
- Thế các em thích nghe bài gì nào ? Một làn điệu dân ca Bắc Bộ, Trung Bộ hay Nam Bộ nào ? - giọng anh hồ hởi hẳn lên

- Bài gì cũng được anh ạ.
- Khó nhỉ, thế bài này nhé, không biết các em có thích không nữa
Vừa nói dứt lời, anh đưa sáo lên và thổi luôn. Em không sành về âm nhạc nên không biết rõ tên bài đấy là bài gì, chỉ biết là làn điệu của nó nghe rất quen thôi, nghe quen lắm í. Từ lúc ở chỗ nhà xí đến giờ, anh cứ thổi đi thổi lại cái bài này.

- Sao các em không vỗ tay ? Nếu thấy hay thì các em nên vỗ tay 1 chút !
- Dạ ....
- Đấy là phần nhạc dạo thôi - anh giải thích- bây giờ ta bắt đầu đi vào làn điệu chính, các em nghe nhé
Đúng là vào phần làn điệu chính có khác. Thổi khó hẳn. Sao anh lại chọn cái làn điệu khó thế cơ chứ. Vừa chán vừa khó. Cả bài chỉ có 4 câu thế mà cứ thổi được 2 câu lại hỏng 1 câu. Mỗi lần thổi sai, trông anh buồn lắm. 30 phút trôi qua rồi, sao anh không chịu đầu hàng đi hả anh ơi ! Không thổi được câu này thì thổi câu khác, có sao đâu chứ. Đằng này nói thế nào cũng không chịu đần hàng, cứ nhất định đòi quay về thổi lại từ đầu. Số anh công nhận đen ! Vừa nãy đã đi được gần hết 4 câu zzồi, tuởng xong rồi , ai ngờ đúng cái nốt cuối cùng của câu thứ 4 thì lại bị hỏng. Anh ấy cũng chán, em cũng chán, con bạn em cũng chán.

Anh bỏ sáo xuống rồi tâm sự với bọn em: Anh cảm thấy chán vì nhiều chuyện lắm các em ạ, không phải vì chuyện đoạn cuối tự nhiên thổi sai đâu. Bây giờ ngồi đây thổi lại thì cũng được thôi, nhưng anh sợ là mình chẳng còn thời gian ở bên nhau để mà tâm sự nữa. Thời gian có hạn mà. Các em cũng biết đấy ! Hai câu đầu tiên thổi rất khó. Rồi anh khóc. Bọn em an ủi anh nhiều lắm, vừa an ủi vừa vỗ tay nữa. Bon em khuyên anh hãy cố gắng kiên trì rồi sẽ thành công. Động viên nhiều lắm, nói nhiều lắm nhưng kiểu gì anh cũng nhất định không thổi.

Bác Sapchet viết: Vừa lúc đó, bác nông dân đi tới. Bác cầm theo một cái tù và. Nhìn thấy anh thanh niên, bác nhẩy vào ngồi ngay bên cạnh, giấu cái tù và xuống gầm ghế hai tay chống vào đầu gối, ngẩng đầu nhìn lên nóc tầu, trầm ngâm nghe tiếng sáo. Cánh cửa toa bỗng bật mở, chú lái tàu quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bù, bước vào. Chú vừa đi dọc giữa hai hàng ghế, vừa láo liên đảo mắt nhìn quanh như thể tìm kiếm vật gì quý lắm. Chú đi từ đầu toa đến cuối toa, rồi đến cuối toa lại quay lại giữa toa. Từ giữa toa chú lại đi về đầu toa, rồi chú lại đi về cuối toa. Và cuối cùng chú quay lại đầu toa. Chú đứng đó, vầng trán cao lồng lộng, ngay bên cạnh bác nông dân.
- Bác cho cháu xin cái tù và.
Bác nông dân vẫn trầm ngâm nghe tiếng sáo, vờ như không nghe thấy tiếng chú lái tàu.
- Nhanh lên bác ơi, cho cháu xin cái tù và, không có không còn kịp nữa.
..........
Tiếng sáo của anh thanh niên vẫn vút cao, anh đã thổi đi thổi lại đến lần thứ sáu mươi mốt.
Chú lái tàu dẫm chân thình thịch:
- Nhanh lên bác ơi, giả cháu cái tù và ! Còn mấy phút nữa là đến chỗ chúng cháu phải kéo còi rồi.

Mọi người làm cái gì ở đây thế này ? Sao lại ầm ĩ như vậy chứ. Tàu này là tàu cao tốc cơ mà, chạy một mạch cơ mà, người ở đâu ra mà lắm thế. Chị RIP có thể giải thích cho em được không ? Em không thể nào mà hiểu nổi. Những biến cố xảy ra đã vượt quá sức chịu đựng của em zzồi, em không thể chịu đựng hơn được nữa đâu, hãy cho em phút bình yên đi. Em cám ơn


Thế zzồi, mọi người trên tàu tản cả đi: bác nông dân, chú lái tàu và anh thanh niên mặc quần đùi tím. Chỉ còn lại mình em, đứa bạn em và anh thanh niên mù thổi sáo . Em còn nhớ, lúc thổi sáo anh thường hay nhắm mắt. Hình như lúc nào thổi sáo người nghệ sỹ cũng phải nhắm mắt thì phải. Thổi xong mới được mở mắt ra. Vậy mà bây giờ, mặc dù thổi xong lâu rồi anh vẫn không chịu mở 2 cái mắt ra để em nhìn 1 tý. Nói chuyện mà mắt mũi cứ nhắm tịt lại, mặt mày nhăn nhúm như quả vải khô. Thế rồi anh khóc.
Lại khóc ! Chán nhỉ. Suốt ngày khóc. Thôi thì thế nào cũng được. Khóc cũng được, cười cũng được, thật sự là em cảm thấy nhàm lắm rồi. Thế rồi anh cười.
Lần này thì anh thanh niên mù mở mắt ra. Đôi mắt đẹp nhưng trông đờ đẫn và vô hồn. Im lặng một lúc rõ lâu, anh quyết định quay tròn 2 con ngươi, quay đủ 3 vòng xong xuôi, anh chúm chím môi cười và nói: Hai em xinh lắm !

………
Gỗ Mun vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 01:07 AM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.