Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 4 - Tâm sự của người "lỡ bước đi Tây" > Tâm sự, gỡ rối tơ lòng
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 03-06-2019, 03:23 PM   #61
yuki
Chuột chù
 
Gia nhập: Jun 2007
Bài : 2,486
Default

Nghe Saadi tả mà thèm quá, ngày xưa ở châu Âu lâu lâu thì không đi Provence, giờ tiếc chưa này . Sắp được gặp lại xứ Âu, đọc bài này càng thấy nôn, cảm giác về cái thời gian kỳ lạ 9-10h đêm trời vẫn còn sáng đang dội lại trong ký ức mỗi ngày
__________________
I fall, I rise, I make mistakes, I live, I learn, I've been hurt, but I'm alive.
I'm human, I'm not perfect, but I'm happy... for who I am.
yuki vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-06-2019, 02:58 PM   #62
Saadi
Trung sĩ
 
Gia nhập: Jan 2011
Bài : 68
Default

Chị Yuki có sang Pháp ko ạ? Nếu có thì đến Aix - en - Provence chơi với em, ở nhà em nhé ^)^ Lỡ hẹn với chị ở Sài Gòn, thôi chị em mình hẹn hò nhau ở bên này cũng vui
__________________
Những bông hoa cũng bỏ đi mất
Chỉ còn mùi hương vương trên váy em thôi.
Saadi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 27-08-2019, 03:53 PM   #63
Saadi
Trung sĩ
 
Gia nhập: Jan 2011
Bài : 68
Default

2 am, một đêm cuối tháng Tám. Năm 2019.

Tủ lạnh chạy ro ro lạ lùng, Stacey Kent hát Fly me to the moon với cách nhả chữ lơ lớ français - anglais ngây thơ, lãng mạn, còn con mèo Pitou nằm duỗi dài nghe jazz và ngủ thiếp trong bài hát mơ mộng ấy.

Bên bậu cửa, đám cây cối thẫm đi trong đêm. Không khí se lạnh. Cuối mùa hạ. Ngày đã ngắn rất nhiều. Nắng tắt sớm từ gần 20h, và mặt trời trở dậy muộn hơn.

Một chút nữa thôi, mùa thu sẽ đến. Trên những vòm lá ngày càng nâu gầy của cây dẻ khắp các quảng trường xinh đẹp của thành phố của em.

Trong những khu vườn nhỏ duyên dáng.

Và những bức tường hoa nơi khách sạn 5* em làm việc.

Sáng hôm qua em bước đến bể bơi, những bụi hoa nhài mảnh khảnh đã tàn úa lâu rồi. Khóm hồng trắng chỉ lác đác vài bông nhỏ dại. Và oải hương khô.


Mùa hạ cùng những lễ hội náo động, ánh sáng rực rỡ của mặt trời, màu xanh chói chang của nước biển. Những đêm miên man trong quán bar Vieux Tonneau hay Petit baron ở place des cardeurs ồn ào, cầm trong tay ly rượu trắng, sec et fruité, vị acide lần nhấm đầu tiên, rồi từ từ hơi chát khi lắng xuống ở lần uống thứ hai. Và cuộc chuyện gẫu cùng bạn bè đến quá khuya.


Căn hộ nhỏ của em. Cửa sổ mở ra những mái nhà nâu đỏ, một khu vườn xanh mát phía xa. Buổi tối giữa tháng 8, khi chui lên sân thượng uống trà, ngôi sao băng rớt trong tầm mắt. Tháng Tám và sao rơi. Năm nào cũng thế, được sống vài giây phù du bất ngờ. Chẳng bao giờ kịp châm một lời cầu ước.

Giống như tình yêu. Chỉ có thể chiêm ngắm. Không thể đến gần hay giữ lại.

Giống như tình yêu. Chỉ có thể ghi nhớ. Khoảnh khắc ngắn ngủi. Không nói nên lời.



Người đã trở lại sau chừng ấy năm. Vẫn điệu bộ hào hoa đến thế. Chiếc áo manteau lịch lãm phẳng phiu, cùng beaux discours của một beau parleur như em từng biết.

Có ích gì nhỉ? Chúng ta giống như những chiếc lá cuộn xoáy trong một cơn giông mùa hè, lúc nào cũng bận bịu. Ngập trong công việc. Ngập trong những say mê. Xe sportive, biệt thự ven biển. Rừng cây buổi chiều. Restaurant charmant. Partenaire thanh nhã.


Sau tất cả những phù phiếm ấy, chúng ta là ai, và hoài vọng điều gì...


Vương quốc nhỏ, mặt hồ đầy. Một bài thơ, một cơn mộng.

Giá Người cứ là một Monaco bé bỏng biệt lập, ngự trong lòng núi, vùi giữa những kệ sách, những tán olives và con mèo già quẩn quanh.

Giá Người cứ là một mảnh ký ức, một vệt biển sâu, một giấc phù du say đắm nhất.

Để cuộc đời còn biết tương tư và còn muốn làm thơ.


Giữa những huyên náo này, dans la foulée et dans la coulée du temps, chúng ta có khi chỉ là âm vọng yếu ớt của những hòn sỏi ném xuống lòng giếng cạn.


Không có gì buồn hơn khi nhận ra những người đàn ông ta yêu không trưởng thành hơn chàng trai 18 tuổi.

Không có gì buồn khi nhận ra đằng sau trí thông minh, sự nhạy cảm, lòng hào hiệp, vẻ élegance, đằng sau volant của những chiếc décapotables duyên dáng, đằng sau ánh mắt đa tình, đằng sau những lời nói mềm mại, chẳng có gì thêm nữa.


Không có gì buồn hơn, khi nghĩ về tình yêu của cuộc đời mình, ta nhận ra điều gì đó hài hước, châm biếm, điều gì đó phai lạt sau tất cả đậm sâu.

Không có gì buồn hơn, khi những mối tình kia cũng giống như những hoàng hôn lộng lẫy, đã và đang chìm sau rặng núi xa.

Chỉ có thể ngắm nhìn. Chỉ có thể ghi nhớ. Không cách gì vãn hồi.



Những buổi sớm, ta chạy xe giữa núi già và rừng biếc, mảnh trăng sáng ngang đầu. Con đường nhỏ êm ái như một nỗi cô đơn không lời.

Giống như một chấm cô đơn trên lối mòn khuya. Choàng khăn ấm, cài cao cổ áo. Và bắt đầu một ngày làm việc giữa miền đất Provence thương mến.

Những dịu dàng tha thiết, tận cùng, đến từ tình yêu đất đai và cuộc sống.

27.8.19
__________________
Những bông hoa cũng bỏ đi mất
Chỉ còn mùi hương vương trên váy em thôi.

thay đổi nội dung bởi: Saadi, 27-08-2019 lúc 04:13 PM.
Saadi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 10:16 AM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.