Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 4 - Tâm sự của người "lỡ bước đi Tây" > Tâm sự, gỡ rối tơ lòng
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


 
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Prev Previous Post   Next Post Next
Old 01-06-2010, 05:54 AM   #1
bchaconne
Đại úy
 
Gia nhập: Sep 2009
Bài : 368
Default Những mảnh ký ức

Hôm ấy quả là một ngày điên rồ.

8h sáng, cái visa chết tiệt cuối cùng cũng được thông qua, việc nó bị chậm mất mấy ngày đã làm hỏng toàn bộ kế hoạch mà tôi đã vạch ra trước đó. Mất 3h cả đi lẫn về để đến được cái đại sứ quán Anh xa vạn dặm, 11h tôi cầm trong tay hộ chiếu của mình và bắt đầu lên mạng đặt máy bay.

Sau một hồi lục sục vé với đủ mọi loại toan tính về giá cả cũng như đường đi, tôi đặt cho minh chiếc vé khởi hành lúc 9h tối và đến nơi lúc 10h. Từ đó cần bắt một chiếc xe bus và một chuyến tàu nữa để đến được nơi cần đến. Lộ trình đã được sắp xếp, tôi lại lao đi đóng gói đồ đạc để đem đi gửi.

7h tối tôi khệ nệ đem cái valy 40kg mang đến gửi cho anh bạn trong ký túc xá sinh viên. Anh chưa về, điện thoại thì hết pin, tôi như phát điên. Cuối cùng tôi đánh bạo gõ cửa phòng bên cạnh, một cô gái da màu, tóc xoăn tít ra mở cửa. Bằng thứ tiếng pháp ngọng líu lô, tôi cũng thuyết phục được cô cho mình gửi tạm chiếc valy và anh bạn tôi sẽ lấy nó sau ít giờ. Cô vẫn lom lom hết nhìn nó rồi lại nhìn tôi khi tôi chuẩn bị bỏ đi như thể trong đó có chứa ma túy hay chất nổ vậy.

7h30 tôi bắt chuyến tàu RER để ra sân bay. Sau một loạt những sự kiện trong ngày, sự mệt mỏi phủ lấy tôi như một tầm màn bằng keo đặc quánh, tôi thiếp đi với ý nghĩ, chuyến đi mới chỉ bắt đầu. Chuyến bay diễn ra suôn sẻ, tôi hạ cánh và ra cửa sân bay đúng lúc chiếc xe bus chuẩn bị lăn bánh. Khi hăm hở rút vài đồng euro ra để mua vé, cô soát vé xinh đẹp nhìn tôi như thể: "cậu bị thần kinh à, chúng tôi chỉ sử dụng đồng bảng, cái cậu cầm trong tay chỉ là đống giấy lộn". Sau khi năn nỉ cô chờ tôi ít phút, tôi hùng hục chạy vào rút tiền, rồi chạy ào ra, nhảy lên xe để thấy khuôn mặt khó chịu của ông tài xế vì phải đợi lâu. Cuối cùng xe bắt đầu lăn bánh khi tôi vừa gieo mình xuống chiếc ghế êm ái.

Lúc đó đã gần 11h tối nhưng mặt trời mới bắt đầu lặn. Hoàng hôn làm nhuộm đỏ cả một góc trời, hình thù những ngôi nhà xinh xắn nằm im lìm trong khung cảnh nhập nhoạng. Cuộc sống bỗng chốc đột ngột trở nên bình lặng, cái bình lặng mà tôi tìm kiếm suốt mấy tháng quá; tôi lại nhanh chóng thiếp đi khi cơn buồn ngủ ùa tới.

Khoảng 12h30 tôi đến thành phố đó, nơi tất cả mọi sự điên rồ về em bắt đầu. Phố xã yên tĩnh hơn tôi tưởng mặc dù hầu hết mọi con đường đều sáng trưng vì đơn giản là có rất nhiều đèn, đủ thể loại đèn. Anh quốc có lẽ là một quốc gia an toàn và vì goolge earth bảo tôi là nhà ga đủ gần để có thể đi bộ, tôi quyết định tiếp tục hành trình bằng đôi chân đã mỏi của mình. Kiếm được chiếc bản đồ dựng bên đường, tôi lấy máy ảnh chụp lại, vậy là yên tâm mình sẽ không lạc.

Thỉnh thoảng có vài bóng người xuất hiện trên đường, phần lớn đi theo nhóm. Họ nói khá to khiến tôi nghĩ chắc là họ say nhưng cũng có thể vì không gian quá tĩnh mịch làm tôi ảo tưởng. Từng tốp người cứ xuất hiện rồi lại biến mất vào màn đêm, bỏ lại tôi cô độc một mình trong tiết trời se lạnh. Một chiếc nhiệt kế điện tử bên đường chỉ 10 độ C, trong khi tôi chỉ mặc áo phông và một chiếc áo khoác mỏng.

Tôi nhìn thấy hai cô gái rất trẻ ngồi hút thuốc lân la trên vệ đường, trông họ giống học sinh hơn là gái điếm. Tôi liền đánh bạo hỏi họ đường đến nhà ga để chắc chắn mình không bị lạc. Nhưng sau một lúc quan sát tôi bắng ánh mắt nghi ngại, họ chỉ trả lời cụt lủn là không biết, thật là hiếu khách biết bao!

Nhưng cuối cùng sau khoảng 30 phút đi bộ, nhà ga đột ngột hiện ra, bất ngờ và gấp gáp như tất cả những sự kiện của ngày hôm đó. Cái đánh dấu nhà ga là một màn hình khổng lồ, sáng choang, làm khung cảnh của cả khu phố đó rõ ràng như ban ngày. Vì ban đêm nên không hề có tiếng nhưng những dòng chữ quảng cáo thì vẫn hiện ra nhấp nháy một cách đều đặn, thật là một sự phí phạm điện năng, tôi thầm nghĩ.

Tôi vào nhà ga và bắt đầu mò mẫm để lấy chiếc vé mình đã đặt online từ chiếc máy tự động. Vé tàu ở Anh thật khác khi nó có tới 3 tấm vé khác nhau, hầu hết những nước châu âu tôi đã đi qua, vé tàu chỉ là một tấm đơn giản. Lúc đó là khoảng 1h sáng, còn 2h30 nữa tàu mới chạy. Tôi đi ra khỏi ga tàu và ghé vào quán fast food của dân rệp ngay cạnh nhà ga để kiếm cho mình bữa tối. Khẩu phần của người Anh thật khổng lồ, tôi thuộc dạng to béo nhưng không thể kết thúc quá 2/3 suất ăn đó.

Sau khi đã ấm bụng tôi quyết định đi dạo quanh thành phố và tôi biết nơi mình muốn đến.

....

thay đổi nội dung bởi: bchaconne, 01-06-2010 lúc 07:48 AM.
bchaconne vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
 


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 03:26 AM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.