Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 2 - Cung văn hóa Xa Mẹ > Long tuyển
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 30-12-2004, 11:34 AM   #1
X.
Thiết kế trim Việt
 
X.'s Avatar
 
Gia nhập: Dec 2004
Bài : 1,220
Default Tiền thế chân cho tự do tinh thần?

Chủ đề: Tiền thế chân cho tự do tinh thần?





Người đăng: PinoTia
Tựa đề: Tiền thế chân cho tự do tinh thần?
Gửi vào này: 01/03/2003 lúc 19:59:58
Nội dung:
Không biết các chú thế nào, còn anh từ rất lâu nay hay ngẫm nghĩ, thế cuối cùng con người cần có chính xác bao nhiêu tiền thì có thể hoàn toàn đé o làm gì nữa, hoặc nếu có làm cái gì đó thì cũng không phải vì tiền nữa?

Tất nhiên sẽ có những chú bảo anh rằng tiền thì biết bao nhiêu cho đủ, hoặc là nếu có đủ thì cũng là một con số khủng khiếp tính theo giá chơi hoa hậu thế giới mỗi ngày năm nhát nhân với ba vạn sáu trăm ngàn ngày chẳng hạn. Cũng không phải là anh các chú không có những cái giấc mơ con đè nát cuộc đời con theo kiểu như vậy, nhưng anh đang muốn tính ra một số tiền đủ để thực sự giải phóng con người ra khỏi các nhu cầu ở tầng thấp; và giúp họ có thể đứng bên ngoài cuộc sống một chút mà tư duy về những cái bình thường vẫn cuốn họ vào một vòng xoáy không lối thoát.

Để có được sự tự do khỏi tiền bạc, có lẽ số tiền mà một người cần có sẽ phải đủ cho sự tồn tại đến khi chết tại bất kỳ nơi nào trên thế giới này, và nó cũng cho phép họ không nhất thiết phải sống tha hương. Tạm dựa vào 2 tiên đề:

1. Ngày nay, giá sinh hoạt cho một cuộc sống bình thường ở châu Âu vào khoảng 20,000 USD/năm, có tính đến bảo hiểm và tiền thuê nhà.

2. Rất ít người sống được quá 80 tuổi, và thực tế thì sau 80 tuổi thì cuộc sống cũng chẳng còn mấy ý nghĩa.

Như vậy, cách tính đơn giản nhất cho thấy: nếu ai đó đang ở mức tuổi là A, anh ta sẽ cần (80 - A)*20,000 USD để sống không phụ thuộc vào tiền. Ví dụ anh ta đang ở tuổi 30, anh ta phải có 1,000,000 USD. Nếu anh ta ở tuổi 50, anh ta phải có 600,000 USD,.... (giả thiết rằng sự mất giá của USD có thể bù đắp bằng lãi gửi ngân hàng; các chi phí y tế được thanh toán qua bảo hiểm)

Nếu tính một cách chi ly hơn: ví dụ giá sinh hoạt thực tế ở VN thấp hơn nhiều so với châu Âu (~10%), sau 60 tuổi thì cũng khó đủ sức khỏe để suốt năm đi du lịch,.... thì con số này giảm xuống đáng kể, có thể chỉ cần 10-20% là quá đủ.

Thật đáng ngạc nhiên là tự do của con người lại có một giá quá rẻ mạt như vậy!




Bài trả lời:


Người gửi: Chaien
Vào lúc: 01/03/2003 21:17:14
Nội dung:
"sống trong đời sống, cần có một tấm lòng, để gió cuốn đi..." hê hê

Con người có nhiều chỗ để mất tự do lắm chú bé ạ. Chẳng hạn nói bậy trở thành mất tự do. Nhét nhầm chỗ cũng mất tự do. Lấy nhầm chỗ cũng mất tự do. Sờ nhầm chỗ cũng mất tự do. Chẳng làm gì sất cũng mất tự do. Có tiền mất tự do. Không có tiền cũng mất tự do. hà hà. Ai bẩu chú ở châu Âu chỉ cần (hoặc đến) 200 vé một năm hở ?
Sướng trước khổ sau. Chú chưa tính đến chuyện ngủ nghỉ cho sướng rồi sau phải è lưng nuôi con vợ đỏng đảnh rồi đến hầu thằng con đốt sách à ? chưa kể cái đĩ con thích mua sắm và du lịch rồi bao giai nữa.
Đoảng.
Ngồi tính thêm đi nhớ.
hà hà


Người gửi: 1dc7
Vào lúc: 02/03/2003 10:41:19
Nội dung:
Thật ra mà nói, tự do là một thứ quá đắt hoặc quá rẻ để có thể mua bằng tiền cũng đé o ai khẳng định được, chỉ biết là rất khó có thể mua được. Suy cho cùng cái gì cũng có thể mua được nếu biết nó là cái gì, ai bán, bán ở đâu, bao nhiêu tiền, hình thức mua. Nhưng không phải ai cũng có thể biết được tự do là cái gì, có thể mua ở đâu, giá bao nhiêu.

Cuộc đời chó chết này chính ra rất nghịch lý. Khi có thời gian thì đé o có tiền và khi có tiền lại đé o có thời gian. Một thằng học sinh cấp 3 có thể mơ ước một ngày có đủ tiền để mua hết bộ Pink Floyd collections, nó thừa thời gian để lê la các cửa hàng băng đĩa thu bằng hết và ngồi nghe say sưa cả ngày. Nó coi lời ca của rock là kinh thánh, là sự ca ngợi tự do tuyệt đối và không thiếu thời gian để hưởng thụ âm nhạc nhưng không đủ tiền để mua được một chiếc đĩa xịn duy nhất. Nhưng cũng chính nó về sau khi đã thừa tiền để có thể xây riêng một chiếc home theatre loa Jensen đầu Harmon Kardon và có thể mua rất nhiều DVD xịn các thể loại; trớ trêu thay đến lúc đó nó nhận ra rằng nó đé o bao giờ có thời gian để nghe nhạc nữa. Mỗi cái DVD ít nhất cũng là 1 tiếng đồng hồ.

Sự tự do cũng na ná như vậy. Xét một cách toàn diện mọi thứ đều phải xét trong những bối cảnh biện chứng của nó. Không có một cái gì duy nhất có thể quyết định được những cái khác, kể cả tiền. Giả sử bạn có tiền đề may mắn như cô bé cháu của tỷ phú dầu mỏ Onassis vừa được thừa hưởng hàng chục tỷ đô trong ngân hàng và các cổ phiếu, dù bạn có kiếm được nhiều tiền đến như Michael Jackson, Michael Jordan, Michael Tyson, Michael Dell, Michael Corleone và các kiểu Michael khác... bạn lại càng không lựa chọn được tự do cho chính mình.

Cách đây một thời gian không lâu, trả lời phỏng vấn Tây về tự do, Nguyễn Huy Thiệp có nói đại ý ở Việt Nam vấn đề đầu tiên người ta quan tâm trước hết là có đủ ăn và đủ mặc, khái niệm tự do ở VN vẫn còn là thứ xa vời hay xa xỉ, đại khái thế. Thiệp chả cần quan tâm đến tự do phản bội, tự do tình dục, tự do đốt sách, tự do tâm thần, vân vân, như bọn vô lại phương Tây muốn gán cho ông và tác phẩm của mình theo xu hướng Sartre. Đơn giản là thằng người ở tầng dưới cùng của tháp Mushroom cái đé o gì đấy chưa có ăn mặc đủ để chân chạm đất thì cũng chưa cần cật phải tới giời. Giống như cái tháp dinh dưỡng thường dán ở tủ lạnh. Tây đủ thịt rồi thì ăn ít thịt và chất béo, ăn nhiều rau cho thơm người, còn ta thì cứ ăn cho đã cái gì mình thiếu chất chứ chưa quan tâm đến mùi vị, hình thức con người.

Tuy nhiên, Thiệp có thể đã từng để ý rằng, thằng người không có 1 xu dính túi chính là thằng người có nhiều cơ hội nhất để tiếp cận tự do. Nó không cần mất công dằn vặt mình về các mối quan hệ giao tiếp xã hội, ăn gì, mặc gì, nằm ngủ ở đâu. Nó tự do như một con chim.

Các chú nghe rock nhiều chắc biết hơn anh cái này. Trước khi nổi tiếng, Axl Rose (anagram của Oral Sex?) của Guns 'n Roses và đồng sự thường xuyên sinh hoạt và chơi nhạc ở các ga tàu điện ngầm tại LA. Một ngày đẹp trời họ lọt vào mắt của một ông bầu và cuối cùng trở thành một trong những ban nhạc rock nổi tiếng nhất thế giới cuối 80s đầu 90s. Họ đã có được hàng trăm triệu dollar, và vật đánh đổi để lấy số tiền ấy, không gì khác, là sự tự do của họ.


Người gửi: Traucau
Vào lúc: 02/03/2003 11:00:06
Nội dung:
Bác Vũ mới bác 7, làm đ' gì có cái tự do tuyệt đối như các bác nói. Cuộc sống nó rất công bằng, như chuyện được cái này thì mất cái kia. Ví dụ Hồ Chủ tịch ở trong tù nhưng tâm hồn thì vẫn tự do, bác Vũ thì năm có 200 vé nhưng bệnh thổi kèn thì đếk chữa được.
Tự do là khái niệm mà mỗi thằng có nhận thức khác nhau và mỗi thằng tìm cách riêng cho mình để đạt được tự do, cái này giống hệt như làm tình, mỗi thằng tìm lấy một cách thức để đạt tới khoái cảm nhưng khoái cảm thì nó chỉ diễn ra trong phần giây thôi.
Em nghĩ tự do là cảm xúc rất thông thường và thường xuyên diễn ra trong đời thằng người, tuy nhiên không có thằng người nào mà lúc nào cũng tự do hoặc là lúc nào cũng có cái khoái cảm tình dục trong não.
Chuyện bác 7 viết về Guns n' Roses, em không nghĩ đây là chuyện đổi chác mà đơn giản là chúng nó bỏ đi cái tự do này để tìm tới cái tự do khác.

Mười năm tắm gội


Người gửi: Loewe129
Vào lúc: 02/03/2003 11:29:47
Nội dung:
Tự do như các chú nói mới chỉ là tự do hành động. Cái cao hơn nữa là tư do tư tưởng. Cái trước, cái tự do hành động ý, phải được đặt trong khuôn khổ pháp luật. Chú có thể làm 1 điều gì đó (mà chú cho là tự do, ý thích của chú) nhưng đừng có ảnh hưởng đến người khác, nếu không phải được giải quyết bằng pháp luật. Nước nào có luật pháp nghiêm, bộ luật rõ ràng là nước đó có tự do. Cách đây không lâu, trên vnexpress có bài của 1 ông luật sư, đại biểu quốc hội nói 1 câu : "các vụ án ở ta, xử thế nào cũng được...", nói nôm na là vụ Đông Nam với HKA nhà nước thích trắng án là trắng án, mà thích cho em HKA vào tù là vào tù (chứ không phải theo bình loạn của các chú ở TL này nhé). Như vậy rõ rằng luật ở ta chưa nghiêm, chưa rõ, thì tự do là có thể mua được, bán được...
Còn tự do tư tưởng. Anh mà nói thì admin nó cắt mịa nó mất. Các chú tự tìm hiểu
Bây giờ anh mới thấy mình sai lầm nhiều thứ. Giá mà quay lại được thủa, mới học xong phổ thông nhỉ. Anh đăng ký đi học ngành luật ngay. Ở các nước mà anh đã sống, nước nào có nhiều luật sư là nước đó phát triển (cái này chắc phải nghe ý kiến của mọi người trên TL này). Nước Nga, cũng như Đong Âu vẫn dì đẹt thế chẳng qua là thiếu bộ luật, thiếu luật sư. VN mình cũng vậy. Khẩu hiệu sống và làm việc theo pháp luật treo đầy đường, nhưng có ai theo không ? Những chú như kiểu script, tinh hoa của đất nước là phải theo học các trường luật quốc tế ý. Chứ đừng có toán lý tin học làm gì, để rồi những loại như NG Thiều nó xử dụng, thì hỏng cả. Ở Đức này, những thằng giỏi nhất, tinh hoa nhất, chúng nó vào học luật hết. Trong MS chẳng hạn, bọn giỏi nhất, lương cao nhất không phải mấy thằng lập trình đâu, toàn bọn luật sư đấy ạ.
Bây giờ bắt đầu xuân rồi, có người đòi đưa đi chơi nên phải chuồn. Xem phản ứng của các tinh hoa, vì sao đất nước trong cái TL này, rồi bàn tiếp nhỉ.

Never argue with an idiot, they drag you down to their level and beat you with experience !


Người gửi: PinoTia
Vào lúc: 02/03/2003 13:07:21
Nội dung:
Bác 1dc7 có vẻ yêu Thiệp gớm. Em của bác cũng thích Thiệp, nhưng nhiều cái thật ra chả phải Thiệp nghĩ ra mà bác cứ nhét vào mồm Thiệp em sợ không phải với Thiệp lắm. Đúng là thằng đé o có gì thì có cái đé o gì mà mất? Ngòai xiềng xích ra thì nó chả mất đé o gì cả! Nó có tự do của con chim, tức là muốn hót thì hót muốn bài tiết thì bài tiết nói chung muốn làm đé o gì thì cứ tự nhiên mà làm. Nhưng em cũng không tin là cuộc sống của con chim lại là một tấm gương sáng ngời cho em và bác noi theo.

Chú Trầu Cau, tất nhiên là anh không phải vĩ nhân, thân thể anh mà ở trong lao thì nói thẳng ra là tinh thần anh không ở ngoài lao được. Nhưng nếu chú có thấy khó chịu vì anh thỉnh thoảng có đề cập đến chuyện thổi kèn mà chú rất ngại, thì cũng không nên đồng hóa hai khái niệm khá xa lạ nhau là sự tự do và khoái cảm. Cách tư duy và suy luận của chú gần đây có gợi lên những dư luận không bình thường trong thăng long về giới tính của chú.

Sự tự do theo anh, có thể định nghĩa như việc chấp nhận cái tất yếu. Ví dụ thì nhiều, nhưng câu nói lúc gần chết của Maximus trong Gladiator cũng có thể coi là một tuyên ngôn về tự do: "Ai cũng phải chết, nhưng quan trọng là có dám đón nhận cái chết với một nụ cười hay không?".

Chính vì thế anh cảm thấy không đồng ý với quan điểm của các chú rằng tiền sẽ làm mất tự do của con người. Thằng sinh viên không có tiền để mua một cái đĩa nghe nhạc, và thằng có tiền để mua cả một cái home theater nhưng không có thời gian để nghe, về bản chất là đều mất tự do như nhau nếu như chúng cùng dằn vặt về chuyện đó. Nhưng nếu như anh có cả một home theater trong nhà, và anh chấp nhận một tất yếu là anh đé o bao giờ nghe nhạc được vì không có thời gian, thì anh vẫn là người tự do hơn.

Thực tế thì nếu con người có một số tiền nhất định nào đó, chắc chắn họ sẽ cảm thấy tự do hơn. Nhưng số tiền đó là bao nhiêu - lại là một câu hỏi khó trả lời.



Người gửi: CN
Vào lúc: 02/03/2003 13:56:47
Nội dung:
Nếu sống độc thân thì $1mil là ổn rồi đấy, bác Vũ nghe em bỏ việc đi buôn đi, biết đâu kiếm đủ số trước 40 còn về hưu sớm. Chứ cứ làm trâu ngựa mãi thì biết đến bao giờ mới được thanh thản sống kiếp con lợn trong nhà người? Kể cả làm cho tư bản trung bình mỗi năm cũng chỉ savings tầm 50k là cùng. Với thằng 20 tuổi như em tính sơ qua mất khoảng (20*60)/(20+50) ~ 17 năm nữa.

Còn nếu vợ con vào thì chắc phấn đấu cả đời.






Người gửi: thanglong
Vào lúc: 02/03/2003 15:07:47
Nội dung:
Thế nào la "tự do tinh thần"? Anh thấy sẽ ko có 1 câu trả lời duy nhất cho cái câu hỏi của bác Vũ. Mỗi người sẽ cần một lượng tiền khác nhau. Những thằng ngu thì tiền càng nhiều càng ít. Em thấy người giầu không phải người có nhiều tiền mà là người tiêu tiền ít thôi. Em xin lấy ví dụ một chú sinh viên đi học có khoảng $1,000 một tháng cũng sống vui vẻ trong cái môi trường sinh viên của chú. Đên khi chú sinh viên đó đi làm kiếm $5,000 một tháng chú cũng sống vui vẻ trong môi trường làm việc mới. Nhưng khi đó chú phải mua nhà, mua xe ngon, đóng thuế, nuôi gia đình chi tiêu nhiều hơn so với hồi sinh viên. Chắc gì chú ấy cảm thấy tự do về tinh thần hơn. Hơn nữa chú ấy còn chịeu áp lúc từ phía employer nữa. Thế quay lại câu hỏi của bác Vũ. Ở nước nào cũng vậy, đàn ông 60 tuổi còn phụ nữ 55 tuổi thì về hưu (trừ những trường hợp đặc biệt). Em nghĩ đến tuổi đó thì con người ta đã tiết kiệm được một khoản tiền nào đó và một mớ kiến thức nhất định plus tiền lương hưu để cho họ có được cái tự do về tinh thần. Again, cái khoản tiền tiết kiệm, mớ kiến thức và tiền lương hưu của mỗi người là khác nhau chẳng có một con số nào cụ thể cả. Càng nhiều càng ít, thằng tỷ phú nó cũng có nhiều cái lo lắm các bác ạ. Lo để duy trì làm tỷ phủ là mệt lắm rồi. Quan trọng là phải biết lúc nào là phải hạ cánh thôi. Đó chính là lúc mình ko còn làm được cái gì nữa, hoặc là lúc mà đã có nhiều người hơn mình rồi. Tự do hay không, tự do thế nào là ở mình thôi.


Người gửi: thanglong
Vào lúc: 02/03/2003 15:22:48
Nội dung:
Đọc lại bài của bác 1dc7 em thấy nhiều ý rất hay. Kiểu "đủ tiền" ở đời chẳng khác nào kiểu "conclusion" trong câu conclusion is place where you are tired of thinking. Bác bảo bác kiếm đủ rồi chẳng qua là bác không kiếm thêm được nữa )


Người gửi: VoiCoi.NET
Vào lúc: 02/03/2003 15:45:09
Nội dung:

quote: Originally posted by Loewe129
Bây giờ anh mới thấy mình sai lầm nhiều thứ. Giá mà quay lại được thủa, mới học xong phổ thông nhỉ. Anh đăng ký đi học ngành luật ngay. Ở các nước mà anh đã sống, nước nào có nhiều luật sư là nước đó phát triển (cái này chắc phải nghe ý kiến của mọi người trên TL này). Nước Nga, cũng như Đong Âu vẫn dì đẹt thế chẳng qua là thiếu bộ luật, thiếu luật sư. VN mình cũng vậy. Khẩu hiệu sống và làm việc theo pháp luật treo đầy đường, nhưng có ai theo không ? Những chú như kiểu script, tinh hoa của đất nước là phải theo học các trường luật quốc tế ý. Chứ đừng có toán lý tin học làm gì, để rồi những loại như NG Thiều nó xử dụng, thì hỏng cả. Ở Đức này, những thằng giỏi nhất, tinh hoa nhất, chúng nó vào học luật hết. Trong MS chẳng hạn, bọn giỏi nhất, lương cao nhất không phải mấy thằng lập trình đâu, toàn bọn luật sư đấy ạ.


chú cứ "giá mà..." mà làm gì, thế là may cho chú rùi đấy, các nước như chú nói là kinh tế nó khỏe, làm ăn oánh nhau chết thôi và có bộ luật xịn nên nó cần có nhiều luật sư chứ không phải là ngược lại nhá, đường này đi một chiều thôi . Không hiểu chú có đủ tuổi để nhớ rằng cách đây 6,7 năm dân VN đổ xô đi học báo chí, luật không, VN thiếu luật sư đâu mà thiếu .

Còn xã hội thì cũng là phục vụ lẫn nhau thôi, chú có là bố luật sư chăng nữa thì thằng Thiều nó vẫn có thể quăng $ vào mẹt chú để chú phục vụ nó, nhá. Còn trong MS á, thằng trả lương cho mấy thằng luật sư, nó là thằng nào, chú cũng biết rùi đấy.

Voi Còi
đời là cái đinh, tình là cái que, em iu là con vịt què, ngo ngoe đập phát chít





Người gửi: Evil
Vào lúc: 02/03/2003 19:52:48
Nội dung:
Chị chỉ sợ cu Béo không tìm được cửa ra nước ngoài ổn định cuộc sống nên mới ra sức công kích bọn ăn nhờ ở đậu hèn nhục, uốn lưỡi cú diều, làm thân trâu ngựa.

Số tiền bao nhiêu không quan trọng. Quan trọng là thái độ của môi trường xung quanh chú về vấn đề tiền bạc như thế nào. Khi đạt được 1 số tiền vượt qua ngưỡng của sự tồn tại (bao gồm ăn + mặc + đi lại + giải trí tối thiểu) và điều quan trọng là số tiền ấy được đảm bảo THƯỞNG XUYÊN và ỔN ĐỊNH, người ta có thể không cần nghĩ đến tiền, làm việc vì tiền nữa. Ngưỡng của sự tồn tại ở mỗi người mỗi khác, ví dụ cu Béo cần mỗi ngày 5 nhát, cu Casa cũng 5 nhát nhưng tự giải quyết, cu Mun nếu sản xuất 1,2 bài thơ thì không cần nhát nào... đại khái, quy ra tổng số tiền có thể du di 1 chút nhưng chị nghĩ chỉ nằm trong khoảng 200 – 500$/ tháng là đủ. Nhiều người Việt nam đã đạt được mức ấy, nhưng điều ông Thiệp không nói được là môi trường kinh tế xã hội ở VN BẤT ỔN, phúc lợi và bảo hiểm xã hội đều kém, lương hưu không đủ đảm bảo cho cuộc sống sau ngày và công việc BẤP BÊNH khiển họ dù nhận đều đều 500$/tháng vẫn hùng hục tích góp kiếm thêm. Chị đã chứng kiến rất nhiều người châu Âu cũng nghèo, lương tháng chỉ 700 - 800$ (nghèo so với mức sống ở châu Âu) hoặc những người thất nghiệp tự nguyện hàng tháng chỉ nhận 400 – 500$ nhưng vẫn vui vẻ lạc quan, ngày ngày cõng ba lô vào thư viện nghiên cứu. Họ vẫn tự hào là người Châu Âu, dù nghèo, và không bao giờ muốn đổi phận làm 1 chú trung lưu hay chọc phú Đông nam Á hay châu Phi. Họ không mảy may lo lắng kiếm tiến cho tương lai họ và cho con cái họ bởi xã hội của họ quá ổn định, họ ít có nguy cơ phải đi ăn máy dù thất nghiệp hay đau ốm, con cái họ được quyền đi học không mất tiền và có thể xin học bổng hoặc vay tiền đủ sống v.v...Họ có quyền thanh thản nghĩ “đời cua cua máy, đời cáy cáy đào” rồi lắp cái xe đạp đi vòng quanh thế giới hoặc hùng hục bơi qua Địa trung hải. Môi trường xã hội quyết định thái độ về tiền.

Còn một lý do nữa khiến người ta có thể sống hài lòng, không nghĩ đến tiền. Ấy là khi họ ý thức được bản thân KHÔNG CÓ KHẢ NĂNG KIẾM NHIỀU TIỀN hoặc KHÔNG CÓ DUYÊN VỚI TIỀN BẠC, nên không có tham vọng về tiền và lòng tự tôn đủ lớn để tìm mục đích khác sống thay vì bất đắc chí với bản thân, tự ti với bọn giầu hơn. Đấy là tình cảnh của nhiều chú trí thức, công chức núp dưới cái vỏ yêu thích 1 cuộc sống thanh bạch, yên bình nhưng thực chất là để che giấu khả năng kiếm tiền kém cỏi của mình.

Mối quan hệ giữa TỰ DO và TIỀN BẠC cũng rất tương đối và tuỳ thuộc vào ước mơ và sở thích của người ấy có xa xỉ hay không. TỰ DO nghĩa là được thoải mái làm điều mình thích, nói điều mình muốn, tư duy theo kiểu của riêng mình. Nếu sở thích của chú là leo núi, nuôi giun, hay đọc sách, chú cảm thấy tìm kiếm sự TỰ DO không khó khăn lắm nhưng thằng hàng xóm có sở thích đua ô tô, sưu tầm đồ cổ, đương nhiên, TỰ DO với nó khó hơn nhiều. TỰ DO chỉ có nghĩa khi người ta cảm thấy không thể thiếu nó, nhưng nếu có nhiều OPTION để chọn lựa, giữa LÊ LA CÁC CỬA HÀNG BĂNG ĐĨA với LÀM CHÍNH TRỊ, KINH DOANH, SĂN GÁI...v.v người ta chọn 1 thứ có nghĩa là người ta có tự do rồi. Nói như Satre, Tự do có nghĩa là được Quyền Chọn lựa chứ đâu phải chính sự lựa chọn ấy. Đa số chúng ta cảm thấy khổ sở vì chúng ta có 1 số Nhu cầu/Sở thích lớn nhưng hoàn cảnh gia đình, khả năng cá nhân và môi trường không đáp ứng được hoặc offer những thứ khác hẳn. Tiền có thể mua được vô số thứ khác. Như vậy có nhiều tiền tức là cuộc sống offer cho chúng ta được nhiều thứ hơn và dễ match những Nhu cầu/Sở thích của chúng ta. TIỀN ,do vậy, chủ yếu có tác dụng hỗ trợ cho sự TỰ DO và càng chắc chắn đóng vai trò hỗ trợ nếu TIỀN đó không phải do ta khó nhọc, mất thì giờ làm ra mà do hưởng thừa kế hay trúng xổ số.

Chú Loewe luyên thuyên, 90% thanh niên Camerun, Gana chọn ngành Luật ở trường đại học và sinh viên Luật tốt nghiệp cũng nhiều nhung nhúc như lợn con nhưng nước chúng nó vẫn đì đẹt.
Ở tất cả các nước thông thường, người ta chỉ tính trung bình lương của những thằng Luật sư có phòng Luật và đem so với lương trung bình của tất cả những thằng Lập trình viên, kỹ thuật viên, quản lý tin học nên cảm thấy cao hơn nhiều. Nhưng họ quên mất rằng (1) ngành tin học không phải là ngành kinh doanh độc lập (2) 10 thằng học luật ra chỉ có 1 thằng mở được phòng luật bọn còn lại thì làm công chứng viên, công chức quèn thậm chí môi giới hôn nhân gia đình, cán bộ uỷ ban phường hay thất nghiệp. Nếu muốn so sánh lương của các nghề kinh doanh độc lập như Luật sư, Bác sỹ, Nhà tạo mốt, v.v...thì phải so sánh với lương của bọn CEO, managers các hãng tin học mới đúng. Chú biết đếch gì lương chúng nó bao nhiêu mà luyên thuyên. Thực ra thời cực thịnh của công nghệ thông tin khoảng năm 97, 98, bọn Mỹ tổng kết rằng lương cao nhất là bọn Phân tích thiết kế hệ thống tin học sau đấy mới đến bọn Luật sư, Bác sỹ.v.v...

Nói chuyện giỏi nhất, khả năng tư duy tốt nhất ở các nước phát triển phải nói đến bọn top của dân tin học bởi lẽ tin gần với toán học. Tất cả các khoa graduate về kinh tế ở Mỹ đều nhấn mạnh chọn dân giỏi toán chứ không nhất thiết là dân có background undergraduate về kinh tế hoặc 1 ngành nhố nhăng nào khác. Tất cả các giải Nobel về kinh tế đều trao cho các giáo sư ngành Điều khiển học kinh tế, những người lập ra các mô hình kinh tế, mà Điều khiển học kinh tế chẳng qua là Kinh tế Lượng - Toán kinh tế, chú ạ.

Ở Đức, Tin học và Kinh tế là hai ngành có đông sinh viên học nhất. Dân Đức và dân nhập cư đều được học không mất tiền, nếu có sức có thể đăng ký học 10 khoa 1 lúc, nên thiên hạ thấy chỗ nào bở, dễ kiếm việc làm là xông vào chứ không fải vì mức thu nhập so với các ngành khác. Ngành nào cũng có việc thượng vàng hạ cám, nhưng do số sinh viên tin học tốt nghiệp quá đông, chia trung bình ra lương ắt phải thấp hơn các ngành tự do là chuyện đương nhiên.

Bọn giỏi nhất về luật phải kể đến bọn viết ra các bộ luật, chứ không fải bọn lăng xăng đi hầu kiện các văn phòng luật sư. Bọn soạn thảo luật ở các nước nhược tiểu thì cũng dếch có vị gì bởi lẽ luật các nước này chỉ toàn copy có sửa đổi tí ti luật của các nước lớn.

Với chị, bọn giỏi toán tư duy logic tốt, học cái gì cũng nhanh, thông thường nảy thêm vài ba năng khiếu khác nên không có gì ngạc nhiên nếu chúng nó giỏi thêm các thứ khác. Chương trình đại học của trường kinh tế và trường luật nước mình toàn học thuộc lòng, làm méo mó hình ảnh của mấy ngành học ấy đâm trẻ con nhà mình cứ tưởng bở ngon ăn. Không có gì đảm bảo bọn học giỏi luật, kinh tế trong nước ra nước ngoài học sẽ tốt bởi chương trình học khác quá xa. Còn chuyện dân Việt học luật ở nước ngoài rồi xin làm việc ở nước ngoài thì quên khẩn trương, chú ạ.

Chú chỉ giỏi xui trẻ con ăn cờ gà xát, rủ cả đống ngu dốt đến mấy cũng đi học luật rồi tương lai các bộ luật VN càng be bét thêm.








Người gửi: CN
Vào lúc: 02/03/2003 20:07:30
Nội dung:
chị gái hôm nay đi đàn bà đại tụ tập uống mấy cốc mà viết phê thế?


Người gửi: Aya1
Vào lúc: 02/03/2003 20:08:43
Nội dung:
Về cơ bản em nhất trí chăm chăm với bác 1dc7. Vì thế em nghĩ không thể định lượng được giá trị của tự do. Kể cả khi ta định tính giá trị của tự do cho từng cá nhân cụ thể.

Với mỗi người, quan niệm và giá trị tự do của họ khác nhau. Em thấy người vô tâm vô tư, chẳng quan tâm tự do là gì, cứ thế hồn nhiên mà sống, là người tự do nhất. Đứng thứ 2 là người có thể thoát ra khỏi các ràng buộc xã hội, trong đó bao hàm cả các ràng buộc tình cảm. Loại này em nghĩ rất hiếm, bởi chừng nào chúng ta còn sống trong xã hội, chúng ta còn là một thành phần của nó. Em hình dung XH như một mạng lưới chằng chịt các quan hệ, mỗi người là một đầu nút của rất nhiều quan hệ. Cuộc sống của anh ta phụ thuộc vào các quan hệ hỗ tương này, dù anh ta giỏi hay kém, giàu hay nghèo, chức cao quyền trọng hay chỉ là anh nông dân chân đất mắt toét. Túm lại là con người sinh ra đã lệ thuộc ít/nhiều vào cộng đồng mà anh ta đang sống.

Sự lệ thuộc này khá phức tạp, tiền thôi thì không đủ để giải quyết. Nhưng em cũng đồng ý là tiền rất quan trọng, chỉ có điều nó không phải công cụ duy nhất để đạt tới tự do. Thành thử tính như bác Vũ em nghĩ là có thể đúng, nhưng với điều kiện là cuộc sống không có biến động gì mấy. Em chỉ giả sử thế này, một người đủ giầu để sống tự do (không nên giàu quá, giàu quá rất dễ mất tự do), không phải bận tâm đến chuyện kiếm tiền, nhưng một ngày, vì một lý do ngớ ngẩn nào đó, một kẻ nhố nhăng nào đó kiện anh ta ra toà. Vụ việc đủ phức tạp để anh ta tốn kém kha khá tiền - thôi, thế là xong cái tự do. Hoặc là tự nhiên vợ/con/chính bản thân anh ta lăn đùng ra mắc căn bệnh hiểm nghèo. Thế cũng là xong cái tự do.

Túm lại, theo em, chừng nào ta còn có quan hệ ràng buộc với xã hội xung quanh ta, thì chừng đó cái tự do của ta cực kỳ mong manh và có tính thời điểm. Ví dụ như em, em xin tự nhận là mất tự do hoàn toàn. Có thể về mặt vật chất thì em không phải bận tâm gì. Nhưng thứ nhất, cái 'không phải bận tâm' này cũng hết sức tương đối, bởi chẳng ai dám chắc là không có một lúc nào đó, công việc của papa em khó khăn, hoặc công ty của người yêu em suy yếu. Thứ hai, giả sử công việc của 2 người vẫn tốt đẹp, thì em vẫn còn ti tỉ vấn đề đau đầu khác: trách nhiệm với cơ quan, sự phụ thuộc nhất định vào sếp, trách nhiệm và tình cảm với gia đình và bạn bè...ti tỉ thứ. Tình cảm và cảm xúc của mình luôn phụ thuộc vào người khác: bố mẹ gia đình người yêu bạn bè..., kể cả con mèo con chó. Bố về muộn thì cũng khó ngủ. Người yêu hắt hơi sổ mũi thì cũng lo lắng. Con bạn sụt sùi chuyện công ăn việc làm thì cũng bận tâm. Sếp giao thêm việc giữa lúc đang bận chuyện riêng, thế là cũng phải thức đêm thức hôm để làm...Cứ thế là mất tự do.

túm lại lần nữa, theo em, để định giá tự do thì tiền hoàn toàn không đủ, dù nó có thể rất quan trọng. Nhân đây lại nhớ một vụ cãi nhau với một anh bạn về mối quan hệ giữa tiền và sự vinh nhục. Em thì cho rằng nghèo đồng nghĩa với hèn. Bác kia cho rằng sang hay hèn là do khí chất của từng người chứ không phụ thuộc vào túi tiền. Bằng chứng sống động là chính bản thân bác, đã từng lên voi xuống chó, thế mà lúc nào cũng phơi phới tự do.

em thì nghĩ ngược lại là từ một vụ vào bệnh viện. Dạo đó em có một bác người quen bị ốm phải vào viện. Gia đình bác này khá nghèo nên không có điều kiện thuê phòng dịch vụ, phải ở chung phòng mấy người liền. Cô y tá trình độ chỉ đáng học trò bác ấy, mà nói còn ngọng, thế mà hách dịch kiêu kỳ. Tất nhiên cũng có thể vì cô ấy đầu tắt mặt tối với nhiều bệnh nhân, lương lại thấp nên mệt mỏi, không thể hoà nhã như mình muốn được. Nhưng nhìn điệu bộ gắt gỏng của cô này mà em rất tức. Hai bác bình thường sống rất khí khái, thế mà vì bác trai, bác gái phải nhịn nhục nịnh nọt mấy bà y tá để các bà này chăm sóc bác trai tử tế hơn. Nói chung là cảnh đó rất cay đắng.



---------------
Lòng em như nước Trường giang ấy
Sớm tối theo chàng tới Phúc Châu


Người gửi: Gaup
Vào lúc: 02/03/2003 21:08:00
Nội dung:

quote: Tất cả các giải Nobel về kinh tế đều trao cho các giáo sư ngành Điều khiển học kinh tế, những người lập ra các mô hình kinh tế, mà Điều khiển học kinh tế chẳng qua là Kinh tế Lượng - Toán kinh tế, chú ạ.


Bác Viu nói thế nào ý. Em có hai ông thầy một ông Nobel kinh tế, một ông cách có một bước...chẳng có ông nào học Toán cả--một ông kinh tế MIT ông kia (kahneman) vừa lấy Nobel năm nay hôm nhận giải Nobel kinh tế phát biểu ở trường là tôi chưa từng học một khoá kinh tế hay toán nào cả. Hai chục năm gần đây thì kinh tế chuyển dần sang hướng dùng rất nhiều Toán để giải các bài toán kinh tế nên đầu vào mới nhấn mạnh dân học toán ra chứ trước đây toàn là các ông Toán giải các bài toán kinh tế.

Tự do với cả tiền là hai thứ khác nhau. Nay bác Vũ định tiền hoá tự do thì là xử ép. Có bài toán kinh tế tương tự nhé. Giả sử một ông đi làm năm 20 tuổi, lương khởi điểm A đô, mỗi năm tăng lương a %, lãi suất ngân hàng b%, tuổi nghỉ hưu là 65, life expectancy là 80...hỏi mỗi năm đi làm phải tiết kiệm bao nhiêu để mức sống đo bằng tiêu dùng khi về hưu = khoảng x% của khi còn đi làm....Đại loại thế.

Em thấy Hồ Chí Minh nói được tự do mưu cầu cuộc sống, em nghĩ tự do này là tự do chính yếu và bao quát nhất.





Người gửi: lihu
Vào lúc: 02/03/2003 22:36:34
Nội dung:
Tôi nói linh tinh:
-- Càng có thêm nhiều mối quan hệ dù với chính bản thân anh thì anh càng mất tự do.
-- Quyền quan trọng nhất là quyền được nói 'tự do'. Anh không nói đưọc thì anh không thể thực hiện được or thực hiện đầy đủ các quyền khác của anh.

-- Khi anh thấy số tiền anh có là đủ để anh cảm thấy nó không còn là quan trọng thì tốt. Mấy phép nhân ở trên có vẻ thợ mộc quá.

Dung dung dung doang doang doang anh van di


Người gửi: Baoke
Vào lúc: 02/03/2003 22:44:38
Nội dung:

quote: Sự tự do theo anh, có thể định nghĩa như việc chấp nhận cái tất yếu.


"anh" ở đây là Marx ạ, hị hị

___________________
Makelovenotwar





Người gửi: Goldmund
Vào lúc: 03/03/2003 07:53:39
Nội dung:


Chị Vìu ngon quá, em cắn chị miếng nào, kệ topic bác Vũ ra sao thì ra
quote: Bọn soạn thảo luật ở các nước nhược tiểu thì cũng dếch có vị gì bởi lẽ luật các nước này chỉ toàn copy có sửa đổi tí ti luật của các nước lớn.


Nhà mình mà làm thế này thật các bộ luật đã khá hơn nhiều. Toàn pha chế hầm bà lằng chanh đường mắm muối với chỗ nào không hiểu thì cắt bớt cho ngắn đi đâm ra luật lệ mới lung tung beng thế.





Người gửi: Evil
Vào lúc: 03/03/2003 08:22:12
Nội dung:
Vừa mới sửa được đường dây, phấn khởi không chịu được.




Người gửi: congu
Vào lúc: 03/03/2003 11:02:20
Nội dung:

thế tóm lại là nó bị làm sao ??? thiếu bàn tay đàn ông hả sis j/k

... mua` xua^n de^'n da.p xe ra pho^' to'c xo~a vai me^`m ...


Người gửi: CN
Vào lúc: 03/03/2003 15:45:10
Nội dung:
thế chứng tỏ vừa có bàn tay đàn ông sửa à? Ai thế chị gái.


Người gửi: Desperado
Vào lúc: 03/03/2003 16:46:31
Nội dung:
Chị Vìu của em vừa bập bẹ lại nên nói ngọng quá đi mất, có cái đi'u giề là "không có duyên với tiền bạc" hở chị? Hão huyền quá đi mất. Mà nói chung cả bài dài thì có dài thật viết phê thì phê thật cơ mà dài kỉu đuôi mèo, phê kỉu vừa đi đàm đạo với bọn đàn bà Thanglong (ấy là đoán thế). Nói chung là chả ra gì, chả có giề đáng để ý, nên mới phải dùng một lối thiếu thật thà là viết hoa cho rõ to lên, như đập vào mắt, hét vào tai người ta, nhập nhèm che đỡ cho sức nặng và sức hút của lập luận mà bản thân mình không có.

Cái lối tranh luận thiếu tự trọng ấy ta có thể gặp dưới một dạng biểu hiện khác ở bạn Gà ụp khi tự dưng lôi mấy cái ảnh xanh đỏ lòe loẹt moi móc ở đâu ra bịp bợm nhân dân ...rất đỗi vô duyên ... chẹp chẹp cùng một lũ bên giời dậm dật ...

***********
Nói láo mà chơi, nghe láo chơi


Người gửi: PinoTia
Vào lúc: 03/03/2003 17:24:40
Nội dung:
Chú Chaien, anh thấy chú không bỏ được cái tật mang chuyện chính trị vào nói mọi nơi mọi chỗ, anh để chú tự giác edit bài chú trong vòng hai ngày, nếu chú không thay đổi nội dung bài viết, anh sẽ báo cáo admin delete cái nick của chú.

Nghe chú Mun nói anh cũng mừng, tư tưởng lớn thường gặp nhau. Chú xem trộm được câu ấy ở đâu, chú lẳng vào mật thư anh xem nguyên bản tiếng Đức anh cám ơn. Bố chú, chơi với gái lắm, bây giờ cũng xét nét y như đàn bà. Chú cẩn thận không khéo rồi dịu dàng quá dịu dàng không chịu nổi, muốn quay về với giới tính cha sanh mẹ đẻ cho mình cũng không được thì phí.

Anh thấy nhiều chú nhầm lẫn giữa tự do cá nhân và dân chủ. Chẳng nhẽ muốn nói gì thì nói lại được coi là đồng nghĩa với tự do? Nói như các chú thì chó hoang tự do nhất còn đé o gì nữa, muốn sủa đâu thì sủa. Muốn nói gì thì nói là tự do ngôn luận, và nó chẳng có chút gì liên quan đến cái tự do mà anh muốn đề cập đến.

Nhiều khi anh cũng không hiểu rằng tự do có thực sự cần cho con người hay không? Trong thực tế, sự tự do bao hàm cả nghĩa cô đơn. Nếu ai đó nói rằng họ hoàn toàn tự do, cũng có nghĩa là không ai cần đến họ cả, sự tồn tại hay không tồn tại của họ chẳng ảnh hưởng gì đến bất kỳ ai. Cũng giống như khái niệm không gian sinh tồn mà có lần anh có vinh dự được giảng cho Mun nghe, tự do cần thiết cho con người, nhưng không phải là không có hại cho họ.

Về lý luận của các chú chim non cho rằng con người có thể tự do mà không cần đến tiền. Anh xin lỗi các chú, các chú ngu lắm. Làm thằng đàn ông mà chưa bao giờ phải sống độc lập, chưa bao giờ phải đi kiếm tiền để nuôi sống bản thân mình và con đàn bà của mình, thì vẫn còn là một cậu bé. Chỉ những ai đã từng vật lộn với cuộc sống (Ví dụ hai đứa mình qua Ai Cập mà có mỗi 20 đô la trong túi nhỉ Gấu nhỉ) mới hiểu được một điều đơn giản là đé o có một số tiền nào đó trong ví thì đé o bao giờ nên coi mình là một người tự do.

Dù rằng tự do cũng có nhiều vị đắng!



Người gửi: Traucau
Vào lúc: 03/03/2003 18:37:43
Nội dung:
Bác Vũ, chuyện bác nói em cũng mới nghe, chính là chuyện một thằng nào đó đ' có một số tiền nào trong ví. Nhưng mà chuyện Vangốc hay là Gôganh hoặc là bác Lương Định Của thì em nghĩ là tiền nó lại không chi phối tự do tinh thần (mà có khi cái việc không có một số tiền trong túi nó lại kích thích cái tự do tinh thần của người ta chứ chả). Bác lại bảo em người ta là vĩ nhân, thế thì em thua, nhưng thưa với bác vĩ nhân mới chả tiểu nhân thì cũng vẫn là thằng người mà thôi. Bác lại bảo em chim non em chã chưa bao giờ biết vật lộn với cuộc sống, kiếm được tiền để nuôi thân và con đàn bà của mình; thì em bảo bác là chuyện không nổi một xu dính túi đối với em nó là rất thường nhưng cái sự nghèo nó kích thích ghê gớm chuyện kiếm tiền và tiêu nhẵn những đồng tiền kiếm được. Em vô cùng thích thú với cuộc sống vì được nếm những mùi vị của sự nô lệ và tự do theo đúng cái nghĩa chân phương nhất của nó thưa bác Vũ thân mến.

Mười năm tắm gội


Người gửi: Evil
Vào lúc: 04/03/2003 03:23:09
Nội dung:
Thằng cu Gấu lại bịa đặt rồi. Cụ Washinton nói "Tự do mưu cầu hạnh phúc" rồi cụ Hồ lặp lại y chang chứ làm gì có "tự do mưu cầu cuộc sống'. Cu Đét không biết gì đừng đoán mò nhá, hôm ấy nghe nói Saint béo cũng tham gia đại hội pbụ nữ nên chị không đi.




Người gửi: Nevermind
Vào lúc: 04/03/2003 04:43:18
Nội dung:
Thế bây giờ mấy phút thì ra hở chị?Chắc được lâu hơn 1 tý!


Người gửi: Vân
Vào lúc: 04/03/2003 04:48:32
Nội dung:
1776 declaration of independence:
We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal, that they are endowed by their Creator with certain unalienable Rights, that among these are Life, Liberty and the pursuit of Happiness

1945 Tuyên ngôn độc lập: (lời cụ Hồ)
"Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".

Các bác cứ phịa rồi gán ghép chữ tự do vào chỗ khác. Bác nào giỏi chỉ ra chỗ nào nói tự do mưu cầu cái gì?


Người gửi: Gaup
Vào lúc: 04/03/2003 08:33:22
Nội dung:
Thì hạnh phúc cuộc sống, lúc đấy viết vội mà không nghĩ...nhưng ý em thế là sáng ngời rồi.


Người gửi: donoting
Vào lúc: 04/03/2003 12:18:08
Nội dung:
Hị hị, ai cũng cố dụ khị ng khác theo ý thích và đwờng lối của mình, tốt nhất là ai muốn gì làm nấy, ông nào thích tự do ko tiền thì cứ tự do ko tiền, ông nào thích tự do nhiều tiền thì kiếm nhiều tiền. còn bao nhiêu thì đủ, em chịu, tuỳ vào mỗi ngwời, mà ngay cả em hỏi bao nhiêu thì đủ, bản thân em cũng chưa thể tự biết đwợc, chỉ đến khi nào thực tế nó đến ngwỡng, cảm thấy thế là đủ, thế là lúc đấy sẽ biết là đủ, còn giờ, đang lý thuyết lắm, ko wớc lwợng đwợc, vì thế giờ chưa thấy đủ thì cứ cố, thế thôi, đơn giản ...

(...)


Người gửi: thanglong
Vào lúc: 04/03/2003 15:34:11
Nội dung:
Anh bảo các chú rồi. Thế đé o nào là đủ? Các chú cứ cố gắng hết sức sống kiếm tiền cho đến lúc không kiếm được nữa thì hạ cánh. Kiếm tiền cũng có nhiều kiểu. Các chú mà còn lăn tăn kiếm nhiều tiền thì chỉ có cách thò tay vào túi thằng nhà giầu lấy thôi. Anh khuyên các chú đừng có cố quá nếu cứ cố thì chỉ là nô lệ cho đồng tiền đến chết thôi.. Nhiều cái cố cũng đé o được. Khả năng của các chú kiếm được vài ba triệu một tháng (là nói ở VN) mà các chú cứ đòi nọ đòi kia thì chỉ có chết. Kiếm được bao nhiêu cố dành dụm chút đỉnh rồi hưởng thụ cuộc sống phù hợp với cái túi tiền của mình.

Được sống là chỉnh bản thân mình, làm những gì mình muốn (trong khuôn khổ pháp luật, phù hợp với túi tiền) là quá tự do rồi còn đòi đé o gì. Các chú đé o tin cứ chạy kiếm tiền cả đời để có bạc triệu thì chẳng lúc nào có tự do cả.

Chú Vũ so sánh khập khiễng bỏ mịa. Chú bảo cần 1 triệu để mưu cầu tự do mà trong khi đó chỉ có $ 20 đi du lịch với chú Gấu. Có lẽ nếu lúc đó chú có một vài nghìn đô là chú cảm thấy tự do lắm rồi nhỉ? Nếu vậy đâu cần bạc triệu để có tự do hả chú?


Người gửi: Evil
Vào lúc: 04/03/2003 15:38:32
Nội dung:
Ki bửn mà lị, kiếm được thằng cu vừa lắm chữ vừa homosex như mình đâu fải dễ mà chỉ xoè cho nó nhõn 20 $




Người gửi: kiemsac2002
Vào lúc: 05/03/2003 02:16:20
Nội dung:
Chú nào đọc "đời tỉ phú" thì biết cái thằng em chã tỉ phú gì đó đi dạ hội, sờ túi quần không nghe thấy tiếng sột soạt nên phải vào toalét nhét giấy thế chỗ.
Vì được thông tin câu chuyện này mà chú tỉ Việt cười đành đạch như nghé sặc nước.


Người gửi: Hainam
Vào lúc: 05/03/2003 04:22:19
Nội dung:
Bác AV thế đ e'o nào từ ngày bị thằng Des đểu bảo cóc think different được nữa đâm quáng gà chạy lông nhông quơ ngay mớ giẻ rách nhét vào đây để vớt vát cái different, thế là cái thế đ e'o nào hả bác ?

Về bản chất sự liên can giữa tự do mí lại tiền bạc theo giá trị tuyệt đối liệu có được bao nhiêu ? Có hoạ chăng là tự do tiền bạc thế thôi, phỏng ạ ?

Cái sự tự do của thằng người làm tró gì có, mà nếu khiên cưỡng mà nói có thì cũng chỉ có trong những giai đoạn nhất định, trong những phạm vi nhất định và chủ yếu tồn tại trong tinh thần là chính chứ đa phần những "vật tự nó" chả liên can miẹ gì. Không thể có chuẩn mực chính xác cho sự tự do đúng với một số đông, kể cả sự tự do theo nghĩa hẹp trong những giai đoạn nhất định, trong những phạm vi nhất định.

Bi giờ thử xét cái sự tự do tiền bạc, cụ tỷ là bác AV ngày hôm nay cảm thấy bức bách tiền nong, bí hạ tầng phá thượng tầng, đ e'o có xìn đong vẹo chân dài tới nách, cũng đ e'o có xìn mà Hennessy XO nên lẩn thẩn ngồi vận dụng cái sở trường nhẩm nhẩm bấm bấm tay chân phát triển của dân tự nhiên mà em chã ra cái con số 1mil thì âu 1mil cũng là cái giá cho sự tự do tiền bạc của cá nhân bác AV ngày hôm nay - Cái giá tồn tại trong tinh thần. Thế cũng chả khác đ e'o giề với cái giá giả dụ nó là 50K mua đất, cưỡi đờ rem ra HN chơi karaoke uống Ken có tay vịn đối với thằng nông dân đang chổng mông cày cấy trên cái tĩn vịt của nó - Cũng là cái giá tồn tại trong tinh thần, thế thôi. Lại giả sử tự dưng trời ỉa vào nồi, bác AV được một bà cha căng chú kiết nào đó thừa kế cho 1mil (k cần suy đoán tại sao lại thừa kế nhá), thì gần như ngay lập tức cái giá cho sự tự do tiền bạc của bác AV thay đổi con miẹ nó rồi, lúc bấy giờ vẹo chân dài tới nách chưa đủ mà phải là vẹo chân dài tới nách có cái danh hão Miss World hay tèm ra thì cũng phải Miss Vietnam, uống XO mà ngồi ở Fort là vứt đi mà phải ngồi gác chân lên giữa NY city sào huyệt kẻ thù mà tu rồi tức bụng bay đến Whasington đóng dấu phát vào bờ White House thì mới đúng nghĩa con người tự do tiền bạc, thế là ôi thôi cái bác AV của tương lai lại phải ngồi lẩm nhẩm tay to tính lại xem 1mil có còn là cái giá nữa thôi, phỏng ạ ? Thế lại cũng chả khác đ e'o giề thằng nông dân trời ỉa cho 50K lại tiến lên trở thành một AV mới như AV của ngày hôm nay, thế thì cũng thế thôi, nhể ?

Mà em cũng lẩn thẩn giống bác AV miẹ nó rồi, ngồi suy thế rồi suy rộng sang những cái khác thì hoá ra em nói cái sự tự do của thằng người làm tró gì có, mà nếu khiên cưỡng mà nói có thì cũng chỉ có trong những giai đoạn nhất định, trong những phạm vi nhất định và chủ yếu tồn tại trong tinh thần là chính chứ đa phần những "vật tự nó" chả liên can miẹ gì hoá ra đúng thật. Có một chân lý mà cấm có cãi được ấy là nếu xét đến sự tự do toàn diện nếu có, đ e'o có thằng nào tự do bằng cái thằng k có năng lực hành vi. Thằng bỏ miẹ nào chả hát free as a bird đấy còn gì, chúng nó có hát free as a Gate đ e'o đâu ?

Nên cái tự do mà có là đúng nhất với những thằng vô tâm vô tính, tự hài lòng với những gì mình đang có, cả tiền cả bạc cả vẹo cả địa vị xã hội cả vân vân and vân vân hầm bà lằng, chứ nhất quyết đ e'o phải là với bác AV mí cả 1mil tay to của bác, bác AV thế mãn đời làm đ e'o gì có tự do.
X. vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 30-12-2004, 11:35 AM   #2
X.
Thiết kế trim Việt
 
X.'s Avatar
 
Gia nhập: Dec 2004
Bài : 1,220
Default

Người gửi: PinoTia
Vào lúc: 05/03/2003 05:47:50
Nội dung:

Nói chuyện thanh cao với bọn xôi thịt như thằng Hải Nam này đúng là phí cả sức. Hạnh phúc trong đầu nó tóm lại cũng chỉ là tiền, mà lại tiền ở mức hết sức là nhà quê: uống Heineken, thổi kèn hoa hậu, với cả cái đé o gì xe Dream, sao lại có giấc mơ con đè nát cuộc đời con thế nhỉ. Ngày xưa có chú da đen đi đâu cũng I have a dream, chú Hải Nam xôi thịt thì lúc nào cũng I have dream 2.

Các chú có sĩ phu Bắc Hà thế đé o nào chăng nữa, thì cũng không thể phủ nhận việc quá ít tiền thì không thể nào mà không hèn được. Đói thì sạch thế đé o nào được? Rách thì thơm thế đé o nào được? Thôi đừng có thủ dâm nữa. Hãy nhìn thẳng vào sự thật là tiền bạc có một sự liên hệ rất trực tiếp đến tự do và hạnh phúc của con người. Tất nhiên là phang con vẹo thơm nức trong khách sạn năm sao nó phải có một cái gì đó khác biệt so nín thở mò con nhà quê hôi nách trong một cái chuồng ngõ nhỏ phố nhỏ hố xí hai ngăn mười người chung sống nhà chú.

Cái mà anh băn khoăn là vậy thì một thằng người cần có một tài sản đến bao nhiêu thì có thể tự coi là mình thoát khỏi các ràng buộc tiền bạc trong một chừng mực đủ cho cảm giác tự do. Có những thằng người không bao giờ có thể tự do được vì chúng nó không muốn thế, mấy ngàn năm chúng nó quen nô lệ hết thằng này đến thằng khác rồi, bây giờ bỏ nó một mình, bảo nó tự do, thế là nó đé o biết nên sống thế nào nữa. Nhưng cũng có nhiều người có thiên hướng bẩm sinh yêu thích tự do, nhưng họ bị ràng buộc bởi các nhu cầu tối thiểu cho sự tồn tại và phẩm giá của mình. Câu hỏi đặt ra là nếu bạn là người thực sự muốn tự do, thì bạn cho là bạn cần sở hữu ít nhất là bao nhiêu tiền? Hay là bao nhiêu cũng không đủ cho sự tự do của bạn?



--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: CN
Vào lúc: 05/03/2003 06:42:18
Nội dung:

Bác Vũ nhiều khi bức xúc quá đâm quẩn hay sao. Xã hội VN ngày nay rất nhiều người vượt qua được nhu cầu ở tầng thấp rồi, tiền họ kiếm được hàng tháng thừa để gia đình chi tiêu, nhưng họ vẫn tích cực làm việc, tích cực kiếm tiền. Họ không chỉ nuôi được bản thân họ, gia đình họ mà thậm chí còn nhiều người khác nữa. Không nhất thiết là phải có một khoản tiền nào đó đủ xài trong cả đời mới được quyền thanh thản về chuyện tiền bạc, bác công nhận với em không ạ? Cái đích của những người như thế có thể là danh vọng địa vị cao trong xã hội, có thể là nhà lầu xe hơi, có thể là tương lai tươi đẹp của con cái, chứ nó không còn là lăn tăn về chuyện miếng cơm manh áo hàng ngày nữa. Mà những cái đích như thế thì nó vô cùng lắm, nên chắc chắn họ vẫn phải tiếp tục phấn đấu.

Chỉ có những thằng đang phải vật lộn kiếm sống thì mới mong mỏi có được một số tiền nào đó để đe' o phải làm gì nữa. Cũng như thằng em đây đang phải vật lộn học chỉ muốn đi làm sớm để đe' o phải đi học nữa, nhưng biết đâu khi đi làm chán rồi lại nổi hứng muốn học tiếp. Những người thỏa mãn nhu cầu tầng thấp rồi thì họ phải vươn tới tầm cao hơn, quy luật phát triển tất yếu của con người thế, mà muốn thế thì phải có nhiều tiền hơn. Họ chỉ dừng lại khi cảm thấy hài lòng về những gì mình đạt được hoặc không thể làm gì hơn.

Ngoại trừ gái sống ký sinh và những thằng vô tâm không bao giờ lo nghĩ chuyện tiền bạc ra, còn lại đa phần thằng người đều có vấn đề với tiền. Đối với những người không mơ ước nhiều, không hám danh vọng, cuộc sống ở VN tiêu $1k/tháng cho cả nhà là thừa. Nhưng nói chung thằng người ai cũng lo xa cả, cho dù có một hay vài triệu bây giờ cũng không gì bảo đảm cho mình sống thanh thản suốt đời, kiểu như 15 năm trước người giàu nhất Thượng Hải không dám mơ đến mua một cái tủ lạnh, thì bây giờ họ sẵn sàng thuê nhà trên chục ngàn tháng là chuyện thường, thế cho nên còn sức thì vẫn còn ra với đời thôi.

Mà suy cho cùng thì chỉ trừ những người độc thân ra, còn lại đa phần tiền kiếm được bao nhiêu để lại cho con cái cả, mất đi đâu mà lo.




--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Nevermind
Vào lúc: 05/03/2003 08:32:11
Nội dung:

"Thật đáng ngạc nhiên là tự do của con người lại có một giá quá rẻ mạt như vậy!"(AV)


1 thằng 30 tuổi mà có 100000$ tiền tươi thì ở VN cũng không nhiều,suy ra giá ấy quá đắt đối với người VN.Chẳng biết có bao nhiêu thằng 30 tuổi ở châu Âu văn minh có 1mil giắt đít dối già?Em hỏi các bác văn minh xem giá ấy có rẻ mạt lắm không?

Mà giá ấy cũng chỉ là vừa đủ những nhu cầu bình thuờng của người bình thường(bác Vũ tính).
Theo em thì sự tự do tinh thần không bao giờ đo được bằng tiền.Em đồng ý với quan điểm chị Viu là không cần phải có 1 số tiền lớn như vậy chỉ cần có thu nhập ổn định (khoảng 200$ ở VN) và 1 xã hội ổn định là đủ để 1ngưòi không có quá nhiều tham vọng có 1 sự tự do tinh thần.Thậm chí có 100000$ trong túi người ta còn căng thẳng đầu óc hơn là chỉ có 1 thu nhập ổn định vừa đủ sống.

Trong truyện của Banzac hay kịch của Molier em không nhớ chính xác có 1 bác cứ chôn tiền xuống lại đào tiền lên xem còn hay mất,căng thẳng lắm.

Đọc bài bác Vũ em liên tưởng đến chuyện 1 con chó hoang cứ ngày đêm mơ mộng làm thế nào được sướng như chó nhà.Chó nhà chẳng phải lo nghĩ đến việc chạy ăn từng bữa toát mồ hôi,muốn ăn là ăn muốn ị là ị,muốn liếm là liếm thậm chí nó cũng được chủ quý đến nỗi chẳng bao giờ bị xích.Nó quá tự do,tự do hơn cả chim vì chim cũng phải đi kiếm ăn cũng bữa đói bữa no chẳng biết bị vào nồi lúc nào.

Con chó hoang ấy ngu không vì không thấy là chó nhà tự do "tinh thần" thật nhưng chẳng thể đi khỏi nhà chủ,vứt nó ra khỏi nhà là chỉ có mà đi ăn cứ t(ăn thịt quen rồi không biết có ăn được cứ t không?) không thể xông xênh ngao du sơn thuỷ như chó hoang.

Ý em muốn nói là tự do hay không cũng chỉ là tương đối và tuỳ quan niệm từng người.Bác có 1 tỷ chưa chắc đã thấy tự do hơn thằng vừa đủ ăn(thằng đói ăn thì không thể tự do được rồi).


Bác 1dc7 viết :

----------------------------------
Cuộc đời chó chết này chính ra rất nghịch lý. Khi có thời gian thì đé o có tiền và khi có tiền lại đé o có thời gian.
-------------------------------------

Không phải đời nghịch lý mà là do chính bác tạo ra nghịch lý.Bác không có thời gian là do bác tham tiền,tham chức quyền không dám són ra 1 giờ để nghe nhạc.Em thấy hạnh phúc hơn bác là vì ngày nào cũng tra tấn lỗ nhĩ bằng 5-6 cái DVD (vừa vẽ vừa nghe) tuy em chẳng đủ tiền mua dăm cái đĩa DVD xịn.Bác tự nhốt mình vào tù rồi còn kêu gào trả tự do cho tao!

Bác lại viết:

----------------------------------------
Tuy nhiên, Thiệp có thể đã từng để ý rằng, thằng người không có 1 xu dính túi chính là thằng người có nhiều cơ hội nhất để tiếp cận tự do. Nó không cần mất công dằn vặt mình về các mối quan hệ giao tiếp xã hội, ăn gì, mặc gì, nằm ngủ ở đâu. Nó tự do như một con chim.
-------------------------------------------------------

Theo em thằng không 1 xu dính túi làm qué gì có tự do,đói thì dễ ăn vụng túng hay làm liều, mất tư do như chơi!Chim mà gặp phải lúc mất mùa cũng đói bỏ mịa,tự do hoạ chăng có chim trong lồng!?

Theo em thằng Axl Rose cũng từ con chó hoang trở thành chó nhà mà thôi,nó sẽ bị phụ thuộc vào tiền tự xiềng xích bởi sự nổi tiếng.



Công nhận bác Cau ví dụ mấy vụ thổi kèn mới cả làm tình không ăn nhập lắm,chắc bác cũng định làm cho bác Vũ đỡ phải động não nhiều bằng ví dụ trực quan!



Em phản đối chị Viu đoạn:

--------------------------------------
Còn một lý do nữa khiến người ta có thể sống hài lòng, không nghĩ đến tiền. Ấy là khi họ ý thức được bản thân KHÔNG CÓ KHẢ NĂNG KIẾM NHIỀU TIỀN hoặc KHÔNG CÓ DUYÊN VỚI TIỀN BẠC, nên không có tham vọng về tiền và lòng tự tôn đủ lớn để tìm mục đích khác sống thay vì bất đắc chí với bản thân, tự ti với bọn giầu hơn. Đấy là tình cảnh của nhiều chú trí thức, công chức núp dưới cái vỏ yêu thích 1 cuộc sống thanh bạch, yên bình nhưng thực chất là để che giấu khả năng kiếm tiền kém cỏi của mình.
-------------------------------------


Trong lũ trí thức ấy không phải thằng nào cũng tự ty bất đắc chí như chị nói .Đó là bọn văn nghệ sỹ,chúng nó có nhiều thằng không thích nhiều tiền thật mà chúng nó thực sự tự do.Em nói không ngoa đâu,nếu không có chúng nó thì sẽ không có nghệ thuật đích thực mà nghệ thuật đích thực đôi khi không được trả đúng giá.Lịch sử đã chúng minh là có những thiên tài hội hoạ,âm nhạc phải sống trong bần hàn(chưa đến mức chết đói) nhưng vẫn cảm thấy tự do hạnh phúc.Họ thích vẽ gì thì vẽ,bán được tranh thì bán không bán được thì đem đổi ly cafe hoặc treo toilet nhà mình,sướng.

Chị vẫn sùng bái bọn giỏi lôgic(đặcbiệt là bọn IT!) nhỉ?Em thì vẫn kính trọng thằng nào giỏi nhiều thứ hơn là chỉ cái lôgic,những thằng như thế thường lãnh đạo những thằng khác kể cả bọn chỉ giỏi lôgic.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: raudiep
Vào lúc: 05/03/2003 11:43:37
Nội dung:

Sự tự do có hay không với mỗi con người, theo em, nằm trong tư tưởng của người đó.
Khi đất nước bị chiếm đóng, đó là vấn đề tự do của cả 1 nước, khi một dân tộc bị lệ thuộc vào dân tộc khác, đó là sự mất tự do của dân tộc ấy. Mỗi cư dân của 1nước cũng có tự do gắn liền với vận mệnh đất nước mình.
Nhưng trong bản thân mỗi người, họ có sự tự do của riêng họ. Mỗi người đều sống vì điều gì đó, vì mối liên hệ nào đó. Nếu bác sống không chằng không rễ không dây, bác rất dễ bị trầm cảm và lại chui vào cái bốn bánh mà dòng 1 ống khí đóng kín cửa lại, hoặc một ngày đẹp trời nhảy phắt xuống, rồi làm đánh bép 1 cái, đậu phụ bắn tứ tung.

Khi các bác so sánh này nọ, băn khoăn là liệu người ta có tự do khi có mức độ tài sản cụ tỉ nào, rồi lấy ví dụ dẫn chứng đủ loại liên quan tới vẹo, nghệ sí, chó gà vịt ngan ngỗng bò dê cừu... em thấy các bác nhầm to. Đấy là chuyện được làm gì, phải làm gì, cần làm thế nào, muốn đạt được cái gì; tất cả những điều đó là mục đích của mỗi cá nhân trong cộng đồng.
Khi nào người ta cảm thấy thanh thản, thảnh thơi, ấy là lúc họ đạt được tự do. Người ta hài lòng với những gì họ đang có, hoà hợp với môi trường họ đang sống, kiên trì làm việc và phấn đấu cho mục đích sống họ đặt ra. Họ không so sánh, đứng núi này trông núi nọ, rồi tị hiềm ghen tức hay là cắn rứt tâm trí vì những ham hố. Họ thấy đời tươi roi rói, trong lòng dào dạt niềm yêu cuộc sống. Ấy là họ tự do.

Các bác đang bị gánh nặng cơm áo ghì sát đất, bị mối tâm tưởng về cuộc sống no đủ, dư thừa vật chất dày vò các bác. Lấy đâu ra tự do cho những người lúc nào cũng bon chen, lúc nào cũng lo con vẹo của mình không dài chân to tí như vợ các đồng chí, không có của nả nhiều bằng anh bằng em, không ngao du thiên hạ như lũ giang hồ, không sống trên tiền bạc như tụi ngôi sao, không được điều binh khiển tướng như bậc lãnh đạo...

Các bác bị lệ thuộc vào chính các bác và một mớ bòng bong tư tưởng liên quan đến vẹo, bốn bánh, biệt thự, các trải nghiệm hơn đời bó buộc lấy các bác. Còn khuya các bác mới đạt được sự tự do!


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: donoting
Vào lúc: 05/03/2003 12:32:40
Nội dung:

làm trẻ con là tự do ngon, nhỉ???

(...)


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: scorpion
Vào lúc: 05/03/2003 14:33:59
Nội dung:

Bác Vũ càng già càng lẩn thẩn, làm đầu tầu kéo theo 1 lũ em chã.
"tự do" là vô tưởng, trong khi đó bác lại đem tiền bạc là vật hữu hiện để so sánh.
Tự do trong khái niệm của mỗi người một khác, nên dù cái topic này có kéo dài thêm bao nhiêu đi chăng nữa cũng chưa đủ. Con người từ khi sinh ra đã có những ràng buộc với xã hội, thiên nhiên. Nếu phá bỏ ràng buộc với xã hội thì đời loạn, với thiên nhiên thì không tồn tại nổi. Vì vậy không có người tự do thực sự, mà chỉ có những người được tự do 1 phần nào đó, chính sự mất tự do đó khiến cho người ta sống đủ số tuổi thọ mà trời ban cho.
Mong bác Vũ sớm tỉnh ngộ còn cho anh em thưởng thức những bài viết hay.

Scorpion




--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Evil
Vào lúc: 05/03/2003 16:28:30
Nội dung:

Cu Mai, chị bảo NHIỀU thằng trí thức, công chức chứ có bảo tất cả đâu. Ờ dân nghệ sỹ là dạng khác. Không giỏi logic thì lãnh đạo thế đếch nào được, ngoi lên được chức đó thì cũng làm cho cả công ty sập tiệm sớm thôi. Mà cu tin bọn lãnh đạo giỏi nhiều thứ thật á ???? Chị thấy đa phần chúng nó chả giỏi cái đếch gì cả, mỗi tội thiên thời, địa lợi, nhân hoà thôi.




--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: MNP
Vào lúc: 05/03/2003 17:14:16
Nội dung:

Chả giỏi là thế dek nào ? Trước hết là bọn nó phải có cái chí làm lãnh đạo, phải có tài mị dân..., là những thứ mà những thằng giỏi khác x có được, kế nữa là phải có biệt tài nắm đầu mấy thằng giỏi, dù về trình độ có gọi chúng bằng cụ.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Nevermind
Vào lúc: 06/03/2003 01:09:06
Nội dung:

Chị Viu nói đúng giọng của đếch phải lãnh đạo!Bác MNP nói đúng ý em.Bọn nó đa phần không cần giỏi chuyên môn nhưng giỏi nhiều thứ khác.Em hỏi chị: Lưu Bị giỏi gì mà lại nắm đầu cả 1 lũ giỏi?
Em viết: " .. giỏi nhiều thứ hơn là chỉ cái lôgic" không có nghĩa là chúng nó ngu logic.Không phải cứ tốt nghiệp 1 ngành KHTN thì mới là giỏi logic,1 thằng luật sư,nhà báo vẫn có thể giỏi logic như thường.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Goldmund
Vào lúc: 06/03/2003 03:19:02
Nội dung:

MNP với Nevermind nói đúng. Thử xem ở Thăng Long Saint với Sake là người thế nào mà lập ra cái Thăng Long quy tụ được bao nhiêu anh tài quái kiệt 4 phương về? Cũng giống như Lưu Bị hay Tống Giang, Saint với Sake mà tiêu biểu là Saint tuy không phải người viết bài hay nhất Thăng Long nhưng có tài thơn thớt nói cười giả lả, biết khiêu binh khích tướng, biết nhịn nhục, biết chổng khi cần .v.v.. nói chung giỏi nhiều cái đấy.




My coffin shall be black
Six angels at my back
Two to sing and two to pray
And two to carry my soul away



--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: PinoTia
Vào lúc: 06/03/2003 05:18:02
Nội dung:

Đúng là chủ đề "tự do" của mình bị bọn em chã phá hoại kinh quá, nhiều khi đọc ý kiến của chúng nó vừa buồn cười vừa giận. Thằng kiến trúc sư tốt nghiệp cái gọi là đại học Việt Nam Nevermind thì tự ví mình với chó nhà. Gớm mày mà bằng được chó Tây, anh cũng mừng cho mày, anh sợ đé o được.

Chú Châu nói làm anh nhớ chuyện cười có thằng em chã con địa chủ, thấy người ta kể chuyện nông dân không có cơm mà ăn, mới bảo: không có cơm thì giết con gà nấu cháo mà ăn, chứ sao lại phải nhịn đói. Xã hội VN mà chú bảo nhiều người vượt qua được các tầng thấp của tháp nhu cầu anh buồn chú năm phút. Chú học toán chắc biết đã gọi là nhiều thường phải trên 50%. Mà đồng bào chú hiện nay 80% nông dân trồng lúa cả năm lãi được vài trăm đô la Mỹ. Xuất khầu gạo đủ tiền mua phân đạm. Chú may mắn được ở thủ đô, bố mẹ lại kiếm ăn được cho con đi du học nước ngoài, nhưng cái thủ đô của chú cũng có chừng 80% nông dân đói rách thu nhập chưa đầy 100 USD một tháng. Số đồng bào chú mà thoát được khỏi nỗi lo chết đói anh nghĩ chưa quá 5%

Chú nào cũng phân tích ra vẻ ta đây không cần tiền cũng tự do. Gớm bố mẹ các chú mà không gửi tiền qua có mà chết đói cả lũ, chẳng nhẽ các chú đã chấp nhận được chết đói là tất yếu? Mấy thằng được như tình yêu Gấu nhà anh dám đi rửa bát quét nhà bế con giao báo - tự nuôi thân? Không có đủ tiền để mà sống, hoặc số tiền đang có phụ thuộc vào quá nhiều yếu tố ngẫu nhiên ví dụ bố các chú chưa bị bắt, mẹ các chú đánh đề đang xuân. Thế thì cái tự do ấy đúng là tự do của thằng em chã, tự do của con chó nhà, chủ đi vắng mấy ngày lăn ra chết. Không thể nào đem so sánh với tự do của con người được.

Tự do là chấp nhận sự tất yếu, có những cái tất yếu thuộc về Chúa, ví dụ như cái chết, ai cũng phải chấp nhận. Nhưng có những cái người ta khó chấp nhận như chết đói, hố xí hai ngăn, cơm rau muống, vợ xấu, quần áo rách chẳng hạn. Vậy nên ở Việt Nam mới tồn tại những thứ tôn giáo dở hơi, mê tín dị đoan, bói toán chùa chiền vớ vẩn để cho bọn ngu đần và gái xông vào cho mấy thằng mù phán về cái tất yếu của mình rồi mê muội chấp nhận và cảm thấy mình là người tự do.

Còn cái tự do mà anh đang định đề cập đến nó hơi khác một tí.



--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: CN
Vào lúc: 06/03/2003 05:58:57
Nội dung:

Bác Vũ mâu thuẫn chứ không phải em. 5% của 80 triệu là 4 triệu người chả nhẽ em phải bảo nó là ít? Mà thực tế nó chả đến 5% đâu, 0.1% là nhiều rồi. Cái tự do mà bác đề cập đến không chỉ là ước mơ giới hạn trong cái xã hội Việt Nam mà xã hội nào cũng thế cả thôi. Bên Mẽo chúng nó cũng đi làm bạc mặt ra, có thằng thậm chí 2,3 jobs cũng chỉ để trả các loại bills hàng tháng. Chỉ với những thằng thuộc vào loại high-paying trên $100k/year như dân ITs, Engineers, Investment Bankers, Lawyers, Doctors thì mới thực sự gọi là vượt qua cái nhu cầu tầm thấp. Mà đa phần dân Mỹ là trung lưu, income dao động từ $50-80k, chúng nó đi shopping mua sắm thoải mái nhưng cũng chỉ toàn mua đồ rẻ tiền, hàng sale là nhiều; đi ăn thì chả mấy đứa dám vào những restaurants xịn giá không dưới $$$$, sản phẩm giải trí công nghệ cao thường tiêu thụ mạnh ở mấy nước Châu Á như Hong Kong, Nhật Bản là chính chứ nội địa không ăn thua. Nói chung là bọn nó vẫn phải suy nghĩ trước khi tiêu tiền, như thế thì chưa thể coi là tự do được.

Thế nên nếu nói đến chuyện tự do để đé o phải làm gì nữa, hoặc có làm cũng không vì tiền, thì không thể lôi cái 80% dân số là nông dân ra đây được, phỏng ạ?


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Nevermind
Vào lúc: 06/03/2003 07:02:09
Nội dung:

Bác Vũ,em có lỗi là viết không khéo để cho bác tủi thân cứ ngỡ mình là chó hoang nên bác mới phải hạ cố mắng em là giống chó nhà.Thực ra em làm gì mà thừa cơm được như chó nhà,nếu có thế em thà vượt biên làm chó cho Tây còn hơn, nhục 1 tý dưng mà vẫn còn oai với bọn chó ta ở nhà.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Evil
Vào lúc: 06/03/2003 07:57:25
Nội dung:

Lãnh đạo có nhiều dạng: thủ lĩnh các phe phái chính trị, đoàn thể, tổ chức; quản lý hành chính; quản lý kinh doanh; quản lý kỹ thuật, quản lý marketing - PR....

Thủ lĩnh các phe phái chính trị, đoàn thể, tổ chức: có thể do có khả năng thu phục nhân tâm do có tài hoặc do gặp thời hoặc được 1 thằng nào đó hỗ trợ tài chính hoặc túm tóc nhấc lên.

Quản lý hành chính: chủ yếu có năng khiếu tổ chức hoặc được túm tóc nhấc lên
Quản lý kinh doanh: năng khiếu kinh doanh hoặc được túm tóc nhấc lên
Quản lý kỹ thuật: năng khiếu về kỹ thuật hoặc được túm tóc nhấc lên.
Quản lý marketing-PR: có khiếu về ngoại giao hoặc được túm tóc nhấc lên.
....

Mỗi thằng thường chỉ 1 năng khiếu thôi ạ, giỏi đếch gì nhiều thứ. Lưu Bị gặp thời chứ giỏi cái đếch gì. Một nhân vật nhạt toẹt, chỉ tương xứng với 1 dạng Broker/Intermediator chính trị thời hiện đại, chẳng qua lão sinh đúng thời đúng chỗ không có các loại quái vật như Cesar, Napoleon, Statin, Hitle...tồn tại, nghĩa là không có đầu óc chiến lược, có thể thuyết phục người khác bằng tài năng chinh chiến hoặc các học thuyết của mình, mà may mắn được thiên hạ đủn đít lên thành thủ lĩnh. Giá trị của 1 thằng trong 1 tổ chức, xã hội fải là những việc làm cụ thể để đời chứ không fải chỉ là tên thằng ấy trong danh sách các cựu chủ tịch hay cựu giám đốc.

Chị nói dân IT giỏi hơn vì thực tế nhiều bọn IT nhảy sang các lãnh vực khác như kinh doanh, làm chính trị, viết báo cũng giỏi. Dân IT ở VN ra nước ngoài cũng thành công. Chị không phản đối trên thế giới có nhiều thằng Luật sư, Nhà báo giỏi, nhưng chú có biết tại sao dân luật VN muốn học cao học hay hành nghề ở các nước phát triển đều phải học lại từ đầu không? Bằng cấp luật ở VN chẳng chứng tỏ được gì trình độ, kiến thức của họ Còn các khoa báo chí ở VN, xin lỗi các cô chú đang học ở đấy, chị chả thấy thằng nào học giỏi thi vào đấy. Điều quan trọng là tỷ lệ số thằng giỏi logic trong đám IT và các đám khác như thế nào.

Dân VN cứ lẫn lộn lung tung nghề thủ lĩnh chinh trị với các nghề quản lý khác, ngưỡng mộ các chú làm chính trị, nhưng thực ra dân phương tây coi mấy đứa ấy có ra cái đếch gì đâu. Nền chính trị phương tây chủ yếu dựa trên tiền, tầng lớp thượng lưu mới chui vào được các ghế tổng thống, thủ tướng, thế thì giỏi cái đếch gì. Số thằng đi lên được từ hai bàn tay trắng trong lịch sử loài người chả có mấy đâu, chú ạ. Thực ra nên hiểu quản lý cũng là 1 nghề tương đương với các nghề khác, không fải là lãnh đạo các nghề khác. Chị không fải là kỹ thuật viên, chị cũng làm quản lý nhưng thằng làm quản lý cũng phải nịnh bọn chuyên môn như thầy u, lơ mơ chúng nó lừa cho bỏ mẹ. Chú chỉ lãnh đạo được mấy đứa nhân viên, thư ký ngu dốt hơn chú thôi chứ lãnh đạo thế đếch nào được bọn chuyên môn giỏi hơn chú.

Thực ra cái mà chú quan tâm là thằng ấy làm được bao nhiêu tiền chứ không fải thằng ấy làm được bao nhiều nghề, bởi lẽ mỗi nghề ấy fải có thước đo nào đó hoặc bằng tiền, hoặc bằng sự công nhận của giới chuyên môn. Vậy thì làm thế nào ra nhiều tiền là được chứ báu bở gì cái danh hão, mình lãnh đạo thằng nào.






--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: CN
Vào lúc: 06/03/2003 08:11:00
Nội dung:

Chị Viu nói đúng phết nhở, em còn nhớ đọc một cái article phân tích các nguyên nhân làm nên thành công của Microsoft trong mấy thập kỷ liền, trong đó có một cái là lãnh đạo phải làm được tốt bằng hoặc hơn công việc mà cấp dưới làm được. Thực ra để thuyết phục người khác nhanh nhất thì không gì bằng để họ khâm phục tài năng mình.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: MNP
Vào lúc: 06/03/2003 09:32:31
Nội dung:

Hị hị...sao lại có những người cứ lẩn quẩn với mấy cái chuyện thế này nhỉ ?

Túm nại, một cách khái quát và tương đối nhất, Tự do của 1 thằng người, hiểu theo nghĩa bình dân, xôi thịt nhất của từ này, sẽ ko thể có được một khi nó vẫn còn mang số con rệp. Nhưng khi nó đã đạt đến 1 mức thu nhập bình thường, đủ để thoả mãn những nhu cầu bình thường của 1 thằng người bình thường trong 1 XH xác định (cái này có thể khảo sát và định lượng được), thì việc nó có tự do hay ko hoàn toàn tuỳ thuộc vào việc nó có biết tri túc hay ko. Và việc tìm cách đưa ra 1 con số khác, dú là với 1 hay chung cho nhiều thằng người, và dù với mục đích gì, cũng đều là vô nghĩa.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Judas
Vào lúc: 06/03/2003 09:48:23
Nội dung:

Thằng IT chửi thằng lãnh đạo chả có cái mẹ gì ngoài ba tấc lưỡi. Thằng lãnh đạo chửi thằng IT chả biết mẹ gì chỉ suốt ngày hí húi cắm đầu vào cái monitor. Đồng chí Châu thì phát biểu cách thuyết phục người khác nhanh nhất là phải chứng tỏ tài năng mình hơn nó. Xin hỏi thằng đó nó giỏi văn bác cũng thi xem văn ai giỏi hơn à. Hơn nữa, nếu bác mang cái logic mới cả thuật toán ra loè ló xin hỏi một thằng x biết toán nó có đánh giá được cái sự giỏi toán của bác không. Nếu nó x đánh giá được thì nó cho bác cũng làsh*t thôi. Mà cho làsh*t rồi thì làm sao mà khâm phục bác được.

Giờ lại đến Lưu Bị mới lại Hitler, hỏi chị Evil thế cái media thời Lưu Bị mà đem ra so sánh với đời Hitler nó khác nhau thế nào. Một thằng lãnh đạo cấp cao thời nay chẳng may có cặp kè với em nào chỉ 3 hôm sau có lẽ 60% số người, có 1 vài liên quan với thằng đó, đều biết, nếu được media thổi phồng. Lưu Bị thời xưa là thằng nghèo nhất trong 3 thằng thử hỏi đã nghèo thì văn hoá của thần dân nó so sánh thế x nào được với bọn kia. Văn hoá mà thấp thì sự giao lưu thông tin cao thế x nào được. Bởi thế những cái gì thằng LB nó làm chắc x gì người viết sử đã biết. Nguời viết sử biết lấy thông tin ở x đâu. Ở đời người giỏi thì giỏi nhiều thứ, người cực giỏi chỉ giỏi một thứ(1). Bill Gates nó có phải kém IT đâu tại sao x vừa làm kĩ thuật vừa làm quản trị như Tào Tháo vừa xông pha chiến trận vừa hoạch định chiến lược. Đến bây giờ khi rút khỏi cái ghế CEO Bill Gates lại quay về với kĩ thuật làm giám đốc cho bộ phần kế hoạch mà chủ yếu là dealing with future tech.

Các bác đánh giá thấp thằng làm lãnh đạo quá. Nghề lãnh đạo là để chỉ huy con người. Cái máy tính của các bác so với con ngưòi thì cái nào phức tạp hơn. Các bác nghĩ các bác thức trắng đêm trau truốt từng đoạn code thì thằng lãnh đạo không thức trắng đêm trau truốt từng chữ bài speech của nó chắc. Đánh giá một lập trình viên giỏi là chuyện dễ phần lớn chỉ cần nhìn vào thuật toán, đoạn code. Ai đánh giá được một ánh mắt khích lệ của giám đốc trong một buổi tuyên dương thành tích cá nhân. Tào Tháo có ngàn vạn quân kể như là có một thanh gươm báu. Nhưng LB thu phục được Khổng Minh là thu phục được một tráng sỉ. Gươm x có tráng sĩ gươm chết x đáng một xu. Người x có gươm người vẫn là người. Lan man tí, bây giờ bác đi đánh nhau với 1 thằng các bác sẽ chọn gì giữa 1 con dao và 1 thằng bạn bác(các bác đừng suy diễn lung tung nhé đã là bạn bác la nó sẽ hôi cùng bác). Điều đó chứng tỏ LB giỏi hơn Tào Tháo. Đm các bác cũng đừng bảo nó may. LB ma so sánh với Quan Công, Trương Phi thì là cái x gì thế tại sao 2 thằng kia lại chịu làm em nó. Cả 2 người cùng là anh hùng đầu đội trời chân đạp đất LB có cái gì để chúng nó phục. Ngày mai các bác thử ra làm quen với mấy đồng chí lãnh đạo cấp cao xem. Các bác không bị hắt hủi thì em tự vả vào mặt 2 cái gọi là tạ lỗi. Nói vậy cũng để thấy lãnh đạo có thể được ngưòi khác túm tóc nhấc lên hoặc cũng có thể người khác buộc phải nhấc nó lên vì quyền lợi của chính người đó.
Lại thêm nhát nữa về lãnh đạo. Các bác nghĩ lãnh đạo phần lớn là cao tuổi vì người cao tuổi thường có nhiều thành tích à? Đó cũng là một cách nghĩ. Nhưng như đã nói ở trên người là một bộ máy phức tạp nhất. Để có thể hiểu được con người nó mất thời gian hơn máy móc. Bởi vậy theo em một nguyên nhân nữa là khi người ta lớn hơn nguời ta hiểu con người nhiều hơn bởi vậy dễ trở thành lãnh đạo.

Những cái em nói ở trên không mang ý nghĩa thiên lệch về một nghề nghiệp nào. Chỉ muốn bào chữa một tí cho mí chú lãnh đạo thôi. Bây giờ đời em cũng đang bơ vơ chả biết đi về đâu. Lãnh đạo làm không được, kĩ sư cũng chả xong thế nên là tủi lắm. Các bác đừng mang cái đời em ra để gắn vào cái bài viết của em. Được vậy em mừng

(1) ý nói ở đây ở từng thời điểm chỉ nên dedicate cho một việc.



Gai SG nhu canh lieu ru
Gai HN nhu cu khoai lang


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Loewe129
Vào lúc: 06/03/2003 10:00:43
Nội dung:

Evil viết :
môi trường kinh tế xã hội ở VN BẤT ỔN, phúc lợi và bảo hiểm xã hội đều kém, lương hưu không đủ đảm bảo cho cuộc sống sau ngày và công việc BẤP BÊNH khiển họ dù nhận đều đều 500$/tháng vẫn hùng hục tích góp kiếm thêm. Chị đã chứng kiến rất nhiều người châu Âu cũng nghèo, lương tháng chỉ 700 - 800$ (nghèo so với mức sống ở châu Âu) hoặc những người thất nghiệp tự nguyện hàng tháng chỉ nhận 400 – 500$ nhưng vẫn vui vẻ lạc quan, ngày ngày cõng ba lô vào thư viện nghiên cứu. Họ vẫn tự hào là người Châu Âu, dù nghèo, và không bao giờ muốn đổi phận làm 1 chú trung lưu hay chọc phú Đông nam Á hay châu Phi.

Em nghĩ sâu thêm chút nữa đi nào. VN bất ổn là do đâu ? thằng thất nghiệp ở châu âu vẫn vui vẻ lạc quan là do đâu ? Anh thấy là vì nó được pháp luật bảo hộ đấy ạ. Giả sử vì 1 ly do nào đó, sở lao động tuyên bố tháng sau mày chỉ còn 50% tiền ăn thất nghiệp, thì thằng đó chả cuống lên, nó chạy đi đâu ? Nếu nó là người Đức (chứ không phải người nước ngoài ở Đức), anh đảm bảo với em rằng nó sẽ chạy đến luật sư để tìm giải pháp. Mà giải pháp tìm ở đâu, chỉ dựa vào luật pháp thôi ạ. Mà động vào đấy, thì chính phủ (mà đại diện là sở lao động) cho đến chủ hãng ... đều chịu thua ngay, nhất là khi thằng thất nghiệp đó có vợ và có con. Những chuyện này còn dài lắm.
Chúng ta, những người VN nói riêng và dân Đông Âu nói chung, được thừa hưởng từ chế độ XHCN rằng pháp luật là cái đinh (xin mở ngoặc cái : dạo này trên các phương tiện thông tin đại chúng ở VN, anh thấy pháp luật VN đã bắt đầu được để ý nhiều rồi đấy, ra toà là có luật sư, có văn phòng luật sư, quả là 1 bước tiến vượt bậc), toà án chỉ để xử những vụ tày đình, và anh chưa nghe thấy luật sư XHCN bao giờ cả. Với xu thế thời đại, mở cửa kinh tế thì việc đưa luật pháp lên hàng đầu, cùng với các đoàn luật sư khắp nơi (anh chưa nói đến trình độ hay kinh nghiệm của luật sư nhé) là chứng tỏ VN đang hòa nhập lại với thế giới. Còn việc nhiều nước khác có nhiều người học luật, hay như VN mình có thời đổ xô đi học luật mà kinh tế lẫn chính trị có tiến được đâu ! Đoạn này em phải động não thêm một tí nhé :luật sư nhiều, luật pháp hay mới chỉ là tiền đề, là điều kiện cần (nhưng chưa đủ) để 1 đất nước phát triển. Nhưng nếu không có nó thì đừng có nghĩ đến sự phát triển. Lãnh đạo đảng và nhà nước ta cũng đã thấy được điều đó rồi, phải không em. Và để có bộ luật phù hợp với hoàn cảnh VN hôm nay và tương lai, cần có các nhà luật học, với bộ óc logic nhất, thông thái nhất soạn thảo ra, dựa trên tham khảo các bộ luật nổi tiếng của thế giới (chứ đừng copy về sửa đổi 1 tí...), nó giống như sáng tạo trước đây ý mà :Chủ nghĩa Mác_Lê hợp với tình hình VN. Mà những bộ óc logic nhất, thông thái ấy, bây giờ cú luẩn cuổn với CNTT, hiện đại hóa Internet VN thì thật là lãng phí
Quay trở lại vấn đề bao nhiêu tiền để có được tự do TINH THẦN: Đúng không có tiền thì đừng có nghĩ đến tự do. Nhưng bao nhiêu là đủ ? Chả bao giờ đủ cả bởi cái tự do kia cũng có giới hạn đâu. Bác nông đân, chỉ cần được vụ lúa, mái nhà gạch xây, sang đi cày, tối bên ấm nước chè bàn chuyện thời sự Iran Irắc là thấy được tự do tinh thần đủ rồi, ấy nhưng con hàng xóm được đi lên thành phố học, thì cũng phải cố cho con mình chứ ... các chú trước khi đi du học cũng vậy, có ít tiền ta ra nước ngoài học được tự do hơn 1 tí so với sv trong nước, nhưng khi ở ngoài rồi lại có mong được tự do hơn nữa, chẳng hạn phải được lật xe cái như chú Killer xem cảm giác rơi tự do nó có sướng như tự do bỉ bay ở TL này không v.vv... (còn nữa)

Never argue with an idiot, they drag you down to their level and beat you with experience !


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Quoc Hung
Vào lúc: 06/03/2003 11:07:40
Nội dung:


"Thực ra em làm gì mà thừa cơm được như chó nhà,nếu có thế em thà vượt biên làm chó cho Tây còn hơn, nhục 1 tý dưng mà vẫn còn oai với bọn chó ta ở nhà."

Nevermind.

Không đề cập trực tiếp đến tự do, nhưng cũng có liên quan đến tự do, đó là sự nhìn nhận về giá trị.

Cái làm nên giá trị của một con chó không phải là vì nó là chó xứ nào, ở phương Tây hay ở phương Đông, ở Việt Nam hay ở một nước nào đó, mà là con chó ấy dùng được vào việc gì, được việc đến mức nào.

Đấy là mượn chuyện chó để nói chuyện người. Con người cũng thế, chuyện phân biệt đối xử cực đoan theo màu da càng ngày càng biến mất dần đi. Cái làm nên giá trị của một con người là trí tuệ, sự hiểu biết của họ, lối sống, tác phong, phong cách, khả năng ứng xử, khả năng giao tiếp của họ có văn hoá hay không, ở trình độ nào.

Có mỗi một cái màu da, chỉ dựa vào cái màu da, thì nên cơm cháo gì được.

Cá nhân mà nói, nếu ai đó trong chúng ta sinh sống, làm ăn, hay đi làm, đi học ở một nước văn minh phương Tây nào đó, mà cảm thấy mình có chút nào bị phân biệt đối xử, thì cũng nên xem lại các yếu tố trên, để biết đường mà khắc phục. Chớ nên đổ riệt tại cái màu da. Những sự phân biệt đối xử vẫn còn rơi rớt ở đâu đó, nhưng chỉ là rơi rớt thôi, không phải là cái phổ biến, cái cơ bản.

Một chuyện nhỏ mà nói, cứ thấy ai ăn uống hùng hục, hoặc cũng từ tốn, nhẹ nhàng, nhanh nhẹn, nhưng lại phát ra tiếng soàm soạp như lợn, hay thức ăn lổn nhổn trong miệng bày hết cả ra cho thiên hạ chiêm ngưỡng, hay dao, dĩa, thìa, đĩa cứ xủng xoảng, lanh canh, choe choé, choe choé, thì ai mà chấp nhận được.

Quốc Hưng.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: donoting
Vào lúc: 06/03/2003 12:23:50
Nội dung:

Làm gì chẳng đwợc, miễn cứ thành công là giỏi...

Nhưng em phải đồng ý với chị Evil rằng ko chỉ dân IT, nói chung là dân giỏi toán và logic thì học gì cũng nhanh, nên họ có "tỉ lệ" thành công cao trong nhiều lĩnh vực cũng là điều dễ hiểu, chứ ko phải là cứ phải là dân IT thì mới ngon đâu, thiếu gì ng chẳng IT, chẳng toán gì, nhưng thông minh, cũng đều học các ngành đều giỏi cả, kể cả IT và toán...

Thằng lãnh đạo giỏi hay ko giỏi là ở chính bản thân từng cái thằng lãnh đạo ấy nó giỏi hay ko giỏi, chứ ko phải là nghề lãnh đạo thì giỏi hay ko cần giỏi, và các ngành nghề khác cũng thế,...cái này đã giúp chị Evil và anh Judas với lị một số ng khác khỏi phải tranh luận xem ngành nào là giỏi chưa ạ???

Thằng nào giỏi nó giỏi, đâu liên quan gì đến ngành nghề, khà khà....

(...)


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Judas
Vào lúc: 06/03/2003 12:43:49
Nội dung:

Không dám bác Tinh nhà em mới có version 2.0 bác gọi thế thì tổn thọ chết. anyway bác làm ơn đọc lại kĩ cho em cái. Em không có tranh luận vấn đề nghề nghiệp nào là giỏi. Em chỉ nói làm nghề nào cũng có cái riêng của nghề đó. Không bất cứ là giỏi logic mí lại toán thì mới giỏi. Các bác hay dựa vào toán, lý, hoá để tự claim là mình giỏi chẳng qua vì những thứ như toán lý hoá nó rất dễ để đánh giá. Chứ những thứ trừu tượng như Emotional Intelligence nó khác bác ạ. Mọi người biết nhiều về IQ mấy ai biết đen EQ.

Vui vẻ với bác Tinh, bác đọc nhiều viết nhiều nhưng mắt bác không Tinh. Em biết văn em kém chữ nghĩa tù mù(sự thật 100% 5.0 văn 7 năm cấp 2,3) nên viết bài nào em cũng phải chú thích rõ ràng. Thôi em vì bác vậy, bài viết trên của em không có ý đánh giá nghành nghề nào, chỉ là đôi chút cảm thông với "những người làm nghề LĐ" . Cái gì cũng nên nhìn cho công bằng 1 chút vậy thôi.

Gai SG nhu canh lieu ru
Gai HN nhu cu khoai lang


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: donoting
Vào lúc: 06/03/2003 13:55:21
Nội dung:

hì hì, Judas nhạy cảm quá... bài viết của bạn phía trên đọc hay đấy chứ, mình chưa kịp bình luận gì, chỉ mới có nêu tên mà bạn đã suy khiếp đwợc, quả là chỉ số EQ xịn đấy...

(...)


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: MNP
Vào lúc: 06/03/2003 14:48:52
Nội dung:

Hô hô... 1 chị gà mái thỏ thẻ cục tác, mấy chú chim non "i - tờ" chiêm chiếp phụ hoạ theo !

Mk các đ/c cứ nhầm nhọt lãnh đạo (leader) mới cả quản lý (manager) thế kia thì dek ổn rồi. Quản lý chỉ là 1 thằng điều hành, tức là tay chân của lãnh đạo thôi. Do vậy các kỹ năng cần có của 1 người quản lý (chuyên môn, tổ chức...) ko nhất thiết phải là những tố chất bắt buộc của 1 người lãnh đạo. Các chú cứ hỏi cái bọn QTKD xem bọn nó đào tạo ra những nhân viên quản lý hay là những nhà lãnh đạo thực thụ !

Thực ra các nhà lãnh đạo đều có những phẩm chất chung bắt buộc của 1 người lãnh đạo, chú nào thích tìm hiểu hệ thống thì cứ đi mà gú gồ (tất nhiên đó ko phải là tài ăn tục nói phét như hầu hết dân TL này). Anh thì nghĩ phẩm chất quan trọng nhất là khả năng nhìn người và dùng người. Nói chung làm lãnh đạo thì phải có khiếu, ko thì dù có được bốc lên cũng chỉ làm thằng bù nhìn thôi.

Chú Mai lấy ví dụ lãnh đạo ở cái thằng Lưu Bị ko sai, nhưng mà thiếu tính điển hình, có lấy thì lấy Lưu Bang kìa. Một thằng trưởng làng, tầm nhìn chiến lược thì thua Trương Lương, đầu óc chiến thuật thì kém Hàn Tín, ngay kỹ năng chăn dân cũng phải gọi Tiêu Hà bằng cụ, thế mà mấy gã kia phải chịu cúi đầu tôn hắn làm chúa. Thế là thế x nào ? Chính bởi đám kia ko gã nào có ý chí làm vua, gồm thâu thiên hạ, lên ngôi cửu ngũ cả, còn gã LB kia tuy bất tài vô học, các kỹ năng quản lý (quân sự, kinh tế) kém xa bọn Hàn Tín, nhưng gã lại có cái chí làm vua, và có khả năng sai khiến được bọn này. Phẩm chất của nhà lãnh đạo là ở chỗ đó.

Quản lý tuy khó nhưng còn có thể rèn luyện được, còn những phẩm chất của 1 nhà lãnh đạo là những cái gì gần như thuộc về bẩm sinh rồi. Có thằng nói phát là kẻ khác nghe, nhìn phát là kẻ khác rúm lại, nhưng có thằng nói mãi, nhìn mãi cũng chả ma nào nó nghe, nó sợ. Nói chung thằng lãnh đạo thực sự nào cũng giỏi cả, dù nó là Hitler hay chủ 1 đồn điền cao su, còn bất tài vô lực thì dù có gặp thời mà liều lĩnh trèo lên ngôi cao thì hoặc làm thằng bù nhìn, ko thì sớm muộn cũng mang hoạ vào thân thôi.



--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Woman In Love
Vào lúc: 06/03/2003 14:55:30
Nội dung:

Ở trong TL này chỉ có một con chó đẻ thôi. Anh Vũ với anh Ne Vờ Mai đừng cãi nhau nữa.

Anh Vũ: trên đời này, phiền não của những người thông minh luôn luôn nhiều hơn những kẻ ngu xuẩn. Phàm đã sinh ra là con người có tư duy, thì làm sao tránh nổi những hỉ, nộ, ái, ố của cuộc đời. Khi nhìn thấy một con người ngu xuẩn, trì độn, nhiều người buông tiếng thở dài, thương cảm cho họ, nhưng rất có thể chính bản thân họ, những con người thông minh kia, lại đáng thương hơn nhiều, vì họ mới là những người có nhiều phiền não nhất.

Anh đặt câu hỏi về một khoản tiền bao nhiêu để đổi lấy tự do tinh thần, thì đáng lẽ câu hỏi này anh có thể trả lời được ngay: một khoản tiền không thể hình dung được, và cũng có thể là chẳng có đồng nào. Những ước muốn của con người có bao giờ dừng lại được đâu. Em nhớ lần đầu về VN, em cứ tự hỏi, thắc mắc mãi, tại sao cả một gia đình có thể sống với $30/tháng, thậm chí ít hơn. Vậy mà kỳ lạ là họ lại sống cực kỳ vui vẻ. Em đi về những làng quê nhỏ bé, nhìn thấy những làn khói lam chiều bay lên từ những mái tranh, bữa cơm đơn sơ, đạm bạc, nhưng cả gia đình quây quần, cười nói sau một ngày làm việc mệt nhọc. Bên cạnh đó, em đã chứng kiến không biết bao nhiêu cảnh tượng đầy cỗ cao mâm, lầu son gác tía, lên xe xuống ngựa, nhưng những con người sống trong hoàn cảnh đó không lúc nào thoát khỏi những cơn lốc của sự ganh đua bon chen, của dối gian lọc lừa và đủ những thủ đoạn bỉ ổi mà họ phải áp dụng để đối phó với người khác. Vậy thì chính bản thân họ có thể dùng đồng tiền để trao đổi sự tự do về tinh thần hay không?

Không gì trên đời quý bằng hạnh phúc, mà hạnh phúc lại rất dễ kiếm tìm hoặc cũng vô vàn khó khăn, cho nên có nhiều người cả đời không tìm thấy hạnh phúc. Theo em, người ta chỉ cảm thấy hạnh phúc và bình an trong tâm hồn khi biết hài lòng với cuộc sống của mình. Những gì mình được ban tặng, thì phải biết trân quý. Có những thứ mà không thể quy ra giá trị của đồng tiền được đâu. Ví dụ, có những người phụ nữ suốt đời tần tảo, hy sinh cho chồng con, không một tiếng than van, nhưng cũng có người thì khi người chồng hoặc người tình gặp phải hoàn cảnh trắc trở, là họ giũ áo không chút vương. Tiền bạc rất quan trọng và không ai phủ nhận được điều này, nhưng nếu để cuộc đời mình làm nô lệ cho đồng tiền, thì mãi mãi mình chỉ sống trong địa ngục mà thôi.

Đôi khi em lấy làm lạ là tại sao có vô số cô gái ở VN chỉ chạy theo đồng tiền. Có thể đối với họ, mãnh lực của đồng tiền là vô biên, nhưng em vẫn thấy có một điều gì đó xót xa vô cùng, nếu như đánh đổi cả cuộc đời mình để chạy theo đồng tiền; điều này có nghĩa là em không thể lấy một người em không yêu chỉ vì tiền được. Cho nên, sự giải phóng tinh thần của con người còn tuỳ thuộc vào quan điểm sống và giá trị đạo đức của người đó nữa.

Bé bự,



Trên đời này có hai món đồ mỏng manh nhất: giấy mỏng, tình người càng mỏng hơn


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: MNP
Vào lúc: 06/03/2003 15:18:57
Nội dung:

Có cái này hơi lạc đề tí, nhưng anh thấy chú Judas nói tới nói lui 1 hồi thế nào mà lại thành Lưu Bị giỏi hơi Tào Tháo anh thật buồn cười x tả. Gã họ Lưu kia thì làm gì có tư cách so sánh với Tam Quốc đệ nhất gian hùng hở chú Đa ?


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: thanglong
Vào lúc: 06/03/2003 15:21:38
Nội dung:

Bé bự ơi, nhớ bé bự ghê lắm cơ. Ôm hôn bé bự một phát nào. Chú Vũ chú ấy kéo theo một lũ em chã hô vang khẩu hiệu "không thể có tự do". Thì làm sao có tự do được đây. Bé có nhớ "không thể thành người" không? Kiểu vậy đó. May mà lũ em chã theo chú Vũ đâu chỉ có một hai thằng anh mừng keke


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: donoting
Vào lúc: 06/03/2003 15:31:48
Nội dung:

anh MNP nói chí lý nhỉ, đó là tính uy lực của ng lãnh đạo, chẳng hiểu sao có những ng gặp mình cảm thấy rất nể, chưa nói là hơi sờ sợ, mà họ chưa chắc đã làm gì mình, họ có cái chất gì đó toát ra khiến ng khác phải cúi đầu nghe theo...

chị Wil, chị lấy làm lạ làm gì, chuyện phình phwờng, ko chỉ vô số cô gái mà cả vô số chàng trai luôn, chắc chỉ khi nào họ thực sự đạt đwợc một mức tiền nào đó như Anh Vũ băn khoăn, thì hi vọng họ mới hết chạy thôi, em bây giờ cũng chẳng hiểu mình có chạy theo ko nữa, nhưng tiền chắc cũng ko nằm ngoài cái đống mục tiêu lớn trwớc mắt, mà chị chắc cũng thế nhỉ???


(...)


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Woman In Love
Vào lúc: 06/03/2003 15:48:29
Nội dung:

donoting: lâu lâu không gặp bé; nhớ bé quá.

Nói một câu công bằng nhé, nếu chỉ tính chuyện lấy chồng giầu, thì bây giờ chị của chú đã tay bồng tay bế từ lâu rồi. Kể ra càng nghĩ càng thương hại cho chú xchâu nhà mình. Những con đàn bà mà chú ấy tăm tia đều chỉ có thể đào mỏ đàn ông được cái cellphone, laptop hay vài bộ quần áo. Rẻ mạt quá, donoting nhỉ?

Lão già đấy à? Từ ngày cô vợ Họa My của lão về VN, lão cứ cuống hết lên, ôm hôn bừa bãi. Thôi xem thế nào trong lúc xa vợ thì kiếm tạm mụ Hến thế chỗ đi. Em là em chịu, chẳng dám giành với chị Họa My. Hai vợ chồng lão đóng kịch giỏi thật, còn giả vờ chị chị em em trên này. Em biết hết chuyện hai vợ chồng lão rồi. Vừa rồi đọc topic của chị Họa My, thấy lão nói nhăng nói cuội quá đấy. Lão rủ em đi thăm chị Họa My, chứ em đề nghị hồi nào? Em chỉ bảo là em không đi được, vì đi xa em say xe lắm, lại không quen biết ai trên đó, thì lão đi xe van, bật A/C lên chắc không say đâu. Lão chỉ nói linh tinh. Mà thôi bây giờ chị Họa My về VN rồi thì thôi, khỏi bàn cãi. Lão đừng làm cho vợ lão buồn nữa. Có những bài thơ vợ lão làm giọng đầy xót xa, trách móc. lão còn làm cho chị ấy buồn, em không tha cho lão đâu


Trên đời này có hai món đồ mỏng manh nhất: giấy mỏng, tình người càng mỏng hơn


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: thanglong
Vào lúc: 06/03/2003 16:52:48
Nội dung:

Ặc ặc. Từ ngày gặp bé anh thấy mình có nhiều thay đổi lớn lao. Anh không còn bỉ gái nữa mà anh thấy thương cho thân phận đàn bà. Anh sẽ tiếp tục giữ vững và duy trì quan điểm mới mẻ này với cả các chị em online, các em cyber chick keke.

Thôi chuyện của anh với Hoạ My đã bị lộ tẩy thế này thì anh cũng ngửa bài với bé vậy. Anh với Họa My vừa chia tay cũng chỉ vì bé thôi. Bây giờ Họa My về VN rồi bọn anh coi như là xong, thôi thì anh chuyển xuống đó ở với bé vậy nhá cưng? Chứ anh thấy tuyết ngập nửa cái bánh xe mà bé cứ diện super short, tiny little mini jupe như vậy anh lại càng thương. Chuyện cũ bỏ qua mình làm lại từ đầu bé nhá. Bé chịu khó động não một chút nào, tương lai của mình phụ thuộc cả vào bé đó.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Judas
Vào lúc: 06/03/2003 17:29:01
Nội dung:

Bác MNP trước tiên là em sờ ri bác. Đọc lại thấy em viết cái câu" Điều đó chứng tỏ LB giỏi hơn TT" sơ hở thật. Em cũng phục bác cái chuyện bới lông tìm rận luôn bác ạ. Cái câu đó nếu thêm cái chữ "trong việc thu phục lòng người" vào thì có lẽ ổn. Nhưng mà trong lúc viết, cái dòng suy nghĩ của em làm em có ảo tưởng là ai cũng biết nên bớt chữ. Tuy vậy, khi đặt câu đó đằng sau những lập luận em viết trước những tưởng bác cũng tự hiểu được. Tóm lại la, khi em viết cái câu đó logic cua em là A=>B trong khi bác lại A

=
>
B
. So sánh bất cứ sự việc, sự vật gì với nhau thì đều phải đưa ra những tiêu chuẩn, tiêu chí thì mới có cái để mà so sánh. Bây giờ bác nói LB so sánh thế x nào được với TT ý bác là so sánh cái x gì mới được chứ?

Tự do là duy nhất đã tự do thì tự do khỏi mọi thứ, còn sống còn vướng mắc là còn mất tự do. Đéo có cái gọi là tự do khỏi tiền, tự do khỏi tình... cả.Mà thôi các bác đừng kéo áo em. Em đã định không dẫm vào bãi cức này của bác Vũ mà các bác cứ xô em. Em đi rửa chân đây.

Ý quên bác Ting, em là em không nhạy cảm lắm nhưng mà bác phải hiểu hộ em. Bây giờ có 1 thằng bác nói với nó 1 câu xong nó bảo" Cái gì cơ" lần 2 nó bảo" Cái gì cơ" lần thứ 3 nó cũng bảo " Cái gì cơ" . Em là em quí bác rất nhiệt tình, vui vẻ ít khi tự ái hão. Nhưng bác cứ cái tình trạng đọc như an cháo thế này thì chết bác ạ. Sang Tây nó có cái hay là thông tin vô số kể, x tìm nó thì nó cũng tìm mình ấy thế cho nên phải biết chọn lọc cái gì tốt mà nghe, nghe cái nào thì nghe cho cẩn thận. Chứ cứ tình hình này em thấy nguy lắm. thôi em lượn



Gai SG nhu canh lieu ru
Gai HN nhu cu khoai lang


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: donoting
Vào lúc: 06/03/2003 17:36:19
Nội dung:

Ờ Judas dạy chí phải nhỉ!!! lần sau tôi sẽ cố gắng đọc kiểu ăn cơm vậy, để còn chọn lọc thông tin chứ...

ah chị wil, cái khái niệm đào mỏ nó cũng twơng đối lắm, là phụ nữ ai chẳng muốn tìm thằng chồng tài, mà nó tài thì nó cũng dễ có tiền hay có quyền, nhỉ??? đấy cũng là cái lẽ đwơng nhiên, khác chút về mức độ và sự việc là đã khác rồi, chỉ có cái, một đằng thì đào xong là biến, một đằng thì đào lên để dùng... còn lại thì bản chất cũng từa tựa, chẳng nhẽ chị chỉ thích tình yêu đẹp, một túp lều tranh hai trái tim vàng, anh đạp xích lô nhưng giàu tình cảm thì em là kĩ sư hoá chất vwỡn yêu, khà khà....

bỏ mẹ, mình cũng tự do quá trớn đưa chủ đề của đại ca Vũ đi đâu mất rồi... hì hì, mà tự do là đây chứ đâu, ngay đất TL này, muốn nói gì chẳng đwợc, quá tự do ngôn luận (trong khuôn khổ cho phép ko thì bị cắt bởi admin nhưng kể cả bị cắt thì lại chọn nick khác vào, vẫn ko sợ nhỉ)...

Tự do Thăng Long muôn năm!!!

(...)


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Evil
Vào lúc: 06/03/2003 17:47:53
Nội dung:

Chú Loewel,

Bất ổn thì nước nào chả có. Các nước phát triển cạnh tranh mạnh, thất nghiệp là chuyện cơm bữa. Nhưng dân Việt lo sợ bất ổn nhất vì Việt nam nghèo, không có tiền để đảm bảo hệ thống bảo hiểm, phúc lợi xã hội ở mức đủ sống. Ra điều luật nâng lương cơ bản công chức lên 200$, thất nghiệp được hưởng trợ cấp 100$ thì có gì là khó. Cái chính là đào đâu ra số tiền để bảo đảm bảo cho cả xã hội như thế ????

Phải xong cơ sở hạ tầng kinh tế kỹ thuật rồi mới nói đến luật được. Phải có XÁC thì mới có chỗ để nhét HỒN vào, chú ạ. Cái mà VN cần là các chính sách kinh tế, chính trị, ngoại giao đúng đắn để vực dậy nền kinh tế. Chính sách kinh tế là do bọn kinh tế làm chứ không fải bọn luật gia. Bọn cộng đồng quốc tế xúi bẩy VN bắt chước con đường của Sing, Đài loan, Thái Lan, Hàn...xuất khẩu phần mềm, gia công phần cứng cho tây là đúng rồi. Nước nghèo, tài nguyên khoáng sản ít, dân thì đông, không làm thuê cho người ta thì còn biết làm gì. Chỉ có điều làm thế nào để tổ chức sản xuất được thì cần những thằng đầu óc quản lý công nghệ. Tất nhiên luật cũng cần nhưng 10 thằng đi học thì 6 thằng học kỹ thuật để chuyển giao công nghệ, 3 thằng kinh tế và chỉ cần 1 thằng học luật thôi. Đấy là tỷ lệ đào tạo của Bộ giáo dục nhà mình và cũng là chỉ tiêu bọn đế quốc sài lang tư vấn, chú ạ. Đơn cử như Quỹ hỗ trợ giáo dục do chú Clinton ký từ 2001 đến 2016, mỗi năm 100 thằng toàn đào tạo về kỹ thuật, công nghệ. Fulbright 25 thằng/năm thì toàn đào tạo quản lý chỉ cần 1, 2 thằng luật thôi. Chú thấy tỉ lệ đào tạo CNTT nhiều nhưng thực ra lực lượng để làm thuê thì vẫn ít. Bọn CNTT giỏi thì đi làm chuyên gia, làm quản lý kỹ thuật, bọn dốt dốt có thể xuất khẩu đi cắt dán chương trình, lắp vi mạch theo dây chuyền. Luật sư mà dốt thì xuất đi đâu được hả chú???

Sao mấy hôm này mình nói lắm thế nhỉ.





--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Muoi
Vào lúc: 06/03/2003 17:54:20
Nội dung:

chị Evil: đúng là thời thế tạo anh hùng, nhưng thời thế chỉ là chất xúc tác, muốn làm anh hùng thì cũng phải có phẩm chất thực sự. Kiểu như hạt đậu để nguyên thì là hạt đậu, nhưng tưới nước cho nó thì nó nẩy mầm thành cây. Nhưng hạt sỏi thì tưới nước cả năm cũng không thể nảy mầm được.

Lưu Bị trong Tam Quốc diễn nghĩa hay trong các truyện khác cũng vậy, đó chỉ là một nhân vật văn học, mang nhiều tính hư cấu. Mỗi nhà văn lại biến tấu, xây dựng tính cách nhân vật lịch sử theo quan điểm/cách nhìn của mình. Em cực ghét chú Lưu Bị, một phần nhờ cá tính nhạt nhẽo của chú í mà bác La Quán Trung đã thể hiện (or xuyên tạc, he he) trong TQDN. Nhưng em nghi là chú này trên thực tế cực giỏi, chí ít là cũng gian manh hơn Tào Tháo nhiều. Khổ thân bác Tào Tháo, có tí gian hùng thì lại đi thật thà để người ta biết, trong khi chú LBị, triệt để khai thác sự dũng cảm và tài nghệ của Quan, Trương, Long và trí thông minh của Khổng minh để vun vén cho sự nghiệp của mình, thì lại được tiếng là người nhân đức. Cái khả năng, mà như chị gọi, để thiên hạ đủn đít lên, em nghĩ đó là nghệ thuật cực giỏi của chú LB.

Nói chung, thời thế chỉ là môi trường. Còn có biết tận dụng môi trường đó và có khả năng tận dụng môi trường đó hay không thì phụ thuộc vào trình độ của cá nhân mỗi người. Thời thế thời Tam Quốc thì là cả một thời kỳ lịch sử dài, hàng triệu chú nằm trong hoàn cảnh đó, nhưng chỉ một chú LB là tay trắng làm nên sơn hà. Chính chú í là một dạng quái vật.

Trở về chủ đề chính: em bảo lưu í kiến là rất khó định giá được tự do, cho dù là ta tính cho từng trường hợp cụ thể. Em nghĩ nó là một hàm tương quan của rất nhiều biến số: tiền, tính cách/tâm lý cá nhân, môi trường xã hội mà cá nhân đó đang sống, thời thế...Trong đó, riêng thời thế đã là yếu tố không ổn định, có khả năng biến đổi chóng mặt rồi, nên giá trị của hàm này cũng không thể ổn định, dù là tương đối. Một cái tệ hại nữa là, nhiều biến số đã không ổn định thì chớ, lại còn là những yếu tố khách quan, nằm ngoài khả năng kiểm soát của chúng ta, nhưng lại chi phối chúng ta.

Ví dụ, một người trung lưu, trong một môi trường bình hoà (công việc ổn định, họ hàng bạn bè êm ấm..), hầu như không tham vọng, dễ hài lòng, thời thế yên bình....thì tính như bác Vũ được, tức là chỉ cần xxxx $/năm để có thể tự do. Nhưng đột nhiên anh ta mất việc, thế là mất tự do. Hoặc đột nhiên con anh ta lăn ra ốm nặng, thế là anh ta cũng không thể còn tự do. Những biến cố này tuy có tính thời điểm, nhưng thực tế nó liên tiếp xảy ra, nên cuộc sống của chúng ta nhìn chung là luôn có biến động, chi phối tinh thần và sự quan tâm của chúng ta. Tóm lại, theo em, còn sống trong xã hội, còn chịu sự ràng buộc của các quan hệ xã hội, ta không thể có một tự do thực sự. Nếu có, chỉ là những tự do có tính thời điểm.

May ra, chỉ khi nào về hưu, đủ tuổi chai sạn trước những biến cố linh tinh, đủ kinh nghiệm để có thể nhìn nhận mọi thứ một cách đơn giản và rõ ràng, tách ra khỏi những quan hệ xã hội có tính quyền lợi và trách nhiệm..., may ra lúc đó ta mới có thể gọi là tự do một chút.

"Đôi khi em lấy làm lạ là tại sao có vô số cô gái ở VN chỉ chạy theo đồng tiền"
Hi hi, WIL: tiền thì ai chẳng thích, đàn ông hay phụ nữ, già hay trẻ, Việt Nam hay Trung quốc...ai mà chẳng thích tiền. Chẳng qua là cách kiếm tiền của mỗi người là thế nào thôi

----------------------
Tâm thương an sở niệm? Đán nguyện ân tình thâm
Nguyện vị Thần phong điểu, song phi tường Bắc Lâm


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: donoting
Vào lúc: 06/03/2003 18:29:39
Nội dung:

Thắng làm vua thua làm giặc... đã mãi thế rồi...

thiếu gì thằng giỏi, thiếu gì thằng dám làm, nhưng kết cục chỉ có số ít thành đwợc, giống như đàn chó chạy đua, con về nhất thì là vô địch, các con khác trở thành trò hề, dù chưa chắc đã kém cạnh gì... thiếu gì thằng máu và tài lắm những cũng chỉ có vài thằng như Bill Gate, như Rockerfeller...ko thể phủ nhận sự may mắn xác suất, dù sao vẫn là cái gì đó như định mệnh, nhất là với những bậc quân vwơng, nó thuộc về một cơ chế tuyển chọn thế nào đó mà "chỉ có chúa mới biết", ko đơn giản như thằng làm IT cứ giỏi kiểu gì cũng có đất sống...

thằng thắng thì ng ta bảo giỏi, thằng thua, hic, bị coi là hão huyền, vậy sao ta vẫn nhào theo, tự do ko vwớng bận gì kể cả tiền bạc; hay là "siêu tự do" khi ta vwợt qua tầm rằng buộc bởi sự "quá rằng buộc" trong tiền tài danh vọng hay một lý twởng vẫn đwợc gọi là cao đẹp khỉ gío gì đó...

cứ phải trải nghiệm mới có thể khẳng định cái gì đwợc, muốn khinh tiền thì ta phải có nhiều tiền đã, muốn khiêm tốn thì ta phải huyên hoang chán đi đã, muốn điềm đạm thì phải có thời bốc đồng đã, muốn tự do thì ta phải bị ràng buộc đã, mà nói dại, muốn thành Phật thì cũng phải qua bể khổ đã... ta chỉ thắng đwợc kẻ thù nếu ta biết rõ kẻ thù đó là ai... khi chưa có tiền, đừng nói ta coi khinh tiền bạc, phẽo, nhỉ...

(...)


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: n/a
Vào lúc: 06/03/2003 23:48:12
Nội dung:

Cãi nhau mãi! Cùng là tự do mỗi người mua một giá, tự do của Anh Vũ mua bằng vài xu, của một số chiến sỹ khác tốn tiền hơn một chú, của một số người không đổi được bằng tiền nhưng bằng thứ khác, của một số người khác chẳng mua được bằng giá nào.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: MNP
Vào lúc: 07/03/2003 03:31:56
Nội dung:

Hehe...chú Đa ! Anh cũng ko định đi lạc đề quá xa, nhưng thấy chú muốn ra đi mà đầu cứ ngoảnh lại thế này anh thật nó ko được hay lắm. Để chú khỏi ấm ức anh cũng nói luôn là cái con "rận - voi" ấy anh nhặt từ cái đoạn Niu-Bị-luận khá dài trong cả cái bài về nãnh đạo của chú. Anh "so sánh" Lưu Bị với Tào Tháo về điểm nào ? Xin thưa với chú là về tất cả, mà tiêu biểu nhất là về cái gọi là "Tài lãnh đạo" mà chú luận say sưa ở cái bài trên. Ý anh rõ thế mà chú ko hiểu anh thật buồn chú 1'.

Cái này nếu phân tích kỹ để làm rõ cái kém cỏi của LB thì dài lắm. Anh lấy ngay cái chú cho là LB hơn TT, tức là thuật "thu phục nhân tâm", mà nói.

Thành công lớn nhất mà LB có được là việc may mắn cầu được vị quản lý xuất sắc là KM về làm quân sư cho mình, kế nữa là may mắn kết giao được với Quan, Trương. Trong Ngũ hổ tướng thì mấy người còn lại, trừ Triệu Vân, đều do KM thu phục giùm. Bọn Quan, Trương mà có nghe lời LB thì cũng chủ yếu vì cái tình huynh đệ, kính nể huynh trưởng mà ra. Ngoài KM và Ngũ hổ tướng ra thì trong hơn nửa thế kỷ nhà Tây Thục, và nhất là LB, hầu như ko thu phục được nhân tài nào đáng kể.

Còn Tào Tháo ? Mặc dù rất bất lợi về mặt tiếng tăm nhưng gã đã thu phục được một lượng cực lớn nhân tài Trung Nguyên. Gã Lưu Bị chẳng qua may được cái danh hão là dòng dõi hoàng tộc, mới cả cái đức hão đạo đức giả mới có được KM, chứ cái công "Tam cố thảo lư" thì bằng thế x nào được công sức Tháo bỏ ra để mua chuộc Quan Công.

Một đằng tiếng tốt lan khắp thiên hạ, một đằng tiếng xấu đồn xa khắp chốn, ai ai cũng biết. Thế mà 1 gã chỉ thu phục được lèo tèo vài người (anh nhắc lại lần nữa là chủ yếu là do ăn may), còn 1 gã bằng tài năng thực sự của mình đã thu phục được 1 số lượng đông đảo văn quan võ tướng tài giỏi, khỏi cần đặt lên bàn cân cũng thấy được thằng nào hơn thằng nào, chú nhỉ ?

Anh mà nói kỹ thì chú còn thấy LB thua xa Tháo ở những mặt lãnh đạo khác, cho nên tốt nhất là đừng mất công so sánh gã nhạt nhẽo đó với nhân vật "đặc sắc" nhất Tam quốc làm gì.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Nevermind
Vào lúc: 07/03/2003 05:26:17
Nội dung:

Em xin lỗi bác Vũ mượn đất bác nói chuyện ngoài lề tý,mà em nói thật là cái "tự do" của bác hết miẹ chuyện để nói rồi quanh quẩn cũng chỉ lặp lại ý của nhau,bác cũng chẳng rặn thêm được cái gì khác.


Chị Viu vừa mới sửa máy có khác,khoẻ phết nhưng chạy không được êm!

Em công nhận:
--------------------------------
Thủ lĩnh các phe phái chính trị, đoàn thể, tổ chức: có thể do có khả năng thu phục nhân tâm do có tài hoặc do gặp thời hoặc được 1 thằng nào đó hỗ trợ tài chính hoặc túm tóc nhấc lên.

Quản lý hành chính: chủ yếu có năng khiếu tổ chức hoặc được túm tóc nhấc lên
Quản lý kinh doanh: năng khiếu kinh doanh hoặc được túm tóc nhấc lên
Quản lý kỹ thuật: năng khiếu về kỹ thuật hoặc được túm tóc nhấc lên.
Quản lý marketing-PR: có khiếu về ngoại giao hoặc được túm tóc nhấc lên.
--------------------------------------------


Nhưng 4 thằng phía dưới chưa đủ tư cách để gọi là có nghề quản lý,chính xác hơn chỉ là chuyên viên cao cấp thôi,đúng là chúng nó chỉ cần giỏi 1 nghề là chính.Em chỉ coi thằng sếp của chúng nó mới là QL chuyên nghiệp và ít ra là phải giỏi 4 nghề của 4 thằng kia,lơ mơ chúng nó lừa cho bỏ mẹ(văn của chị nhá).Ý em muốn nói đến bọn lãnh đạo như thế chứ không phải mấy chú râu ria kia.

Đấy mới là nói đến bọn lãnh đạo cấp công ty(cấp thấp).Theo em thì lãnh đạo càng cao thì tính chuyên môn(nghề nghiệp IT,KT....) càng ít được sử dụng và khả năng hiểu biết rộng càng phát huy, quan trong nhất là khả năng biết dùng người.

Lão Powell ngoại trưởng Mỹ là 1 ông tướng nhưng lại làm ngoại giao(không phải chuyên môn được đào tạo),bác Lê Hồng Anh nhà mình chẳng làm công an ngày nào vẫn làm bộ trưởng Công an.Em cũng dám chắc là bác Phan Văn Khải không vẽ nổi chuồng lợn nhưng là người quyết định PA nhà quốc hội nào.Vậy họ có khả năng gì để làm được điều đó?Phải chăng cũng chỉ là biết dùng người?Chuyên môn thì cần đếch gì giỏi chỉ cần làm thế nào không để bọn đàn em chúng nó lừa.

Đến đoạn:

--------------------------------------
...Lưu Bị gặp thời chứ giỏi cái đếch gì. Một nhân vật nhạt toẹt, chỉ tương xứng với 1 dạng Broker/Intermediator chính trị thời hiện đại, chẳng qua lão sinh đúng thời đúng chỗ không có các loại quái vật như Cesar, Napoleon, Statin, Hitle...tồn tại, nghĩa là không có đầu óc chiến lược, có thể thuyết phục người khác bằng tài năng chinh chiến hoặc các học thuyết của mình, mà may mắn được thiên hạ đủn đít lên thành thủ lĩnh. ...
-------------------------------

thì em đồ là chị chưa đọc Tam Quốc,nếu đã đọc thì chưa kỹ,nếu đã kỹ thì cũng chưa hiểu.

Cái giỏi của LB thể hiện rõ nhất ở đoạn "Ba lần mời Khổng Minh" và đoạn sắp chết bày đặt nhường ngôi cho Khổng Minh.Chẳng thế mà bọn Quan ,Trương,Triệu...lúc nào phải lải nhải "Dẫu gan óc lầy đất cũng không báo được ơn sâu" mà suốt đời cống hiến sự nghiệp cho họ Lưu.

Đặc trưng nhất của thằng giỏi chuyên môn là Lã Bố,Hạng Vũ,2 thằng ấy sức khoẻ muôn người không địch nổi,mưu mô Hạng Vũ cũng không ngu lắm nhưng cuối cùng vẫn chết thảm.

Chị bảo chúng nó(bọn lãnh đạo) không giỏi gì mà chỉ có gặp thời, thiên thời,địa lợi,nhân hoà là cũng sai bét.Chúng nó giỏi là nắm được thời thế.Đánh giá ai cũng phải gắn trong thời đại của người ta.Cái định lý Pitago chứng minh dễ bỏ mẹ,em mà sống thời cổ đại thì định lý ấy gọi là Nevermind rồi!!

Chị bây giờ cũng đang nắm được thiên thời,nghề IT đang hái ra tiền,dân VN đang ngu đa số không biết IT là gì tha hồ mà lừa đảo!Thằng Bill Gates đang nắm được cái thiên thời ấy,chị có nắm nổi không?!



Đoạn:
---------------------------------
Chị nói dân IT giỏi hơn vì thực tế nhiều bọn IT nhảy sang các lãnh vực khác như kinh doanh, làm chính trị, viết báo cũng giỏi. ...Điều quan trọng là tỷ lệ số thằng giỏi logic trong đám IT và các đám khác như thế nào.
-------------------------------

có vẻ tự tôn quá nhỉ!


Sao bọn dân toán,lý,bọn giỏi cờ vua ... logic kém đếch gì dân IT sao chị không khen?Theo em thì bọn IT nhiều thằng giỏi chẳng qua vì IT đang là nghề thời thượng(ít ra là ở VN) kiếm ra nhiều tiền lại dễ kiếm tiền.Mật ngọt tất nhiên ruồi phải bâu mà ruồi chưa chắc vào được phải nhặng mới đủ to khoẻ để đè đầu cưỡi cổ.

Còn việc bọn IT nhảy sang cái khác cũng giỏi thì con phải thẩm định,môi truờng của chị chỉ tiếp xúc nhiều với bọn IT nên nhận xét thế cũng phải.Em chỉ biết là các vị lãnh đạo cao cấp nhất(tổng thống,thủ tướng) đa phần từ dân kinh tế,luật mà ra chẳng có đứa nào IT.Mà bọn kinh tế luật chắc không giỏi logic bằng dân tự nhiên.



"....chị cũng làm quản lý nhưng thằng làm quản lý cũng phải nịnh bọn chuyên môn như thầy u, lơ mơ chúng nó lừa cho bỏ mẹ."
(Viu)


chị nịnh chúng nó chính là chị cũng có cái giỏi kiểu Lưu Bị(đó không phải là logic mà là khả năng ngoại giao),cái chính là không được để chúng nó lừa.

"...Nền chính trị phương tây chủ yếu dựa trên tiền, tầng lớp thượng lưu mới chui vào được các ghế tổng thống, thủ tướng, thế thì giỏi cái đếch gì..."(Viu)


Chúng nó giỏi kiếm tiền chứ giỏi đếch gì nữa!!Chúng nó phải giỏi kiếm tiền cho chính nó thì mới giỏi kiếm tiền cho quốc gia.


Em không định nói là làm lãnh đạo phải biết nhiều nghề mà là biết nhiều,hiểu rộng.Nghề QL không phải là lãnh đạo nghề khác mà là lãnh đạo người khác.


Chú Trâu,
anh thấy chú đúng là "mẹ hát con vỗ tay bôm bốp",dân IT khen nhau thì cũng thế.Anh chỉ cú là trong này chẳng có thằng KTS nào để khen anh,có mỗi thằng cu Ting thì cũng bỏ nghề đi xử lý rác rồi đếch còn tư cách KTS!

Cái câu :

------------------------------
"...trong đó có một cái là lãnh đạo phải làm được tốt bằng hoặc hơn công việc mà cấp dưới làm được. Thực ra để thuyết phục người khác nhanh nhất thì không gì bằng để họ khâm phục tài năng mình."
------------------------------
cũng chỉ áp dụng cho lãnh đạo cấp công ty đổ xuống thôi.Lí do thì anh nói ở trên rồi.





--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: CN
Vào lúc: 07/03/2003 05:49:43
Nội dung:

Thôi các bố cứ tranh luận tiếp đi. Mệt mỏi lắm.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Judas
Vào lúc: 07/03/2003 06:16:47
Nội dung:

Thằng LB là thằng ăn may
100 thằng ngu hơn 1 thằng khôn.
LB thu phục được lèo tèo vài thằng, Tào Tháo quờ tay cái làm cả đống
LB nhờ cái mác nhân đức. Còn Tào Tháo thì tiếng xấu đồn xa.


Em xin nói thẳng là sau vài lần đọc bài trên của bác em không dám bình người nhưng bài thì thậm ngu. Thứ nhất, cái chuyện "ăn may" bác đừng bao giờ mang vào làm dẫn chứng với lại bằng chứng để biện hộ lập luận của mình bởi sự thật đúng hay sai bác có chứng minh được x đâu. Lỗi logic rất cơ bản. Thứ 2, nói theo kiểu bọn tàu thì tướng tài bằng cả vạn quân. Khổng Minh-Quan Công-Trương Phi-Triệu Vân = Trung Dũng Trí Nghĩa. Đã thu phục được 4 kẻ ấy thì còn cần gì phải thu phục ai nữa. Hơn nữa những người đó sẽ tự thu dụng kẻ khác để làm việc cho LB thì cần x gì LB phải nhúng tay vào: bằng chứng hiển nhiên nhất là Phượng Sồ. Đến nữa là chuyện ai có lợi thế hơn trong việc" thu phục nhân tâm." LB x có vẹo gì nhưng giỏi mị dân nên thành nhân đức. Tào Tháo một tay khuynh đảo cung đình trở thành đệ nhất gian hùng. Cái lợi của LB là được lòng, nhưng cái hại là chúa vương không nhà. Bị đánh chì chạy quân lực thì yếu cơm x có ăn, áo x có mặc. Cái hại của Tào Tháo là không tin người nên mọi người không hết lòng, cái lợi là quân lực mạnh nhất tiền vàng vô kể. Mỗi bên theo em là cân bằng về Lợi và Hại. Bởi thế bác cũng không nên quá thiên lệch như trên trong sự đánh giá. Ngoài ra La Quán Trung x viết được gì mấy về LB là vì LB x có gì để viết hay vì LQT x biết gì về LB để viết(chả ai chứng minh được). Đối với kẻ thù mình phải tỏ ra là người nhu nhược, đối với bạn bè mình phải tỏ ra là người vô tích sự(Don Corleone). Có thế một khi quyết định làm việc gì không ai có thể đoán được. Nhưng đặc điểm của Tào thì ai cũng biết, mấy ai hiểu rõ LB. Thôi em lượn bác có muốn chửi em thì sang chỗ khác, em dẫm 2 lần rồi nhất định không quá tam ba bận.





Gai SG nhu canh lieu ru
Gai HN nhu cu khoai lang


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: MNP
Vào lúc: 07/03/2003 07:09:41
Nội dung:

Cái này anh nói thật, chú có tin hay ko thì tuỳ. Ngay sau cái bài vừa rồi (mà anh cố tình không viết cho thật rõ (chắc phải gấp 2 bài cũ)) anh đã tiên đoán chú sẽ đủ thông minh để đọc hiểu lướt qua ý của anh, và đủ ngu (1 phần do đọc ko kỹ) để hiểu sai bài của anh, nhất là với cái thành kiến sẵn có của chú. Ko ngờ x sai tí nào. Nói chung anh thấy chú đọc, thật sự đọc, Tam Quốc, hãy còn hời hợt lắm.

Cái này thực ra là lạc đề, mới cả anh cũng ko có nhiều thời gian + hứng thú để mở cái khác, thành thử nếu chú thực tâm muốn học hỏi thì ko chừng anh chịu khó ngồi lại chỉ ra những sai lầm logic rất cơ bản trong lập luận của chú, còn cứ cái kiểu 1 điều em đi 2 điều em đi thế này thì anh cũng chịu, thế nhá !




--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Chuột Chù
Vào lúc: 07/03/2003 07:17:48
Nội dung:

Các chú đúng là không thể thành người. Đang thảo luận Tự do, thế chó nào lại quành một phát sang thằng nào giỏi hơn thằng nào. IT với chả kiến trúc, lãnh đạo với chả chó cún, bố kiếp, chỉ được cái nhố nhăng.

Anh hỏi các chú là các chú đang thảo luận Tự do cho các chú hay cho bố con thằng nào, mà cứ phải viện dẫn lăng nhăng, lý luận khập khiễng, Lưu Bị với chả Tào Tháo thì có ích gì cho Tự do cá nhân của các chú ?

Đâm ra bác Vũ nói đúng đấy, có những loại đé o bao giờ có Tự do được, vì thả chúng ra cho chúng tự nghĩ thì chúng đé o biết sống như thế nào. Suốt ngày phải dựa dẫm, vơ váo vào những thằng khác, thậm chí những thằng chết bà nó nó hàng trăm năm rồi để suy luận, thì anh thật, các chú cứ chết mợ nó đi cho có Tự do (dưới âm phủ), nhá.



--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: kiemsac2002
Vào lúc: 07/03/2003 07:49:07
Nội dung:

Anh khuyên các chú ghi tên theo lớp Thiền nhà thằng Q. Zen cho đầu các chú quên X nó Lô thị Gic với tất yếu là cái X gì mà tự do nó phải sợ of nhà chú Vũ đang như gà mắc tóc. Các chú tu đươc đến trạng thái " How can you define real" (Mẽo phim) thì tổ quốc và vợ con các chú được nhờ lắm. Hôm qua anh nằm mơ thằng cháu con ông chú anh nó đang tìm cái xác nào để đầu thai tiếp một chú anh hùng tạo thời thế kiểu chú Bút chiến chú Sadam (http://www.zen15631.zen.co.uk/bb.mpg). Nói các chú cũng X tưởng tượng nổi hàng đàn gú Nhật ròng rã xếp hàng mấy tiếng liền vào khai trương cái shop bán mùi đồng giới như các chú ấy (anh nói điêu anh chết). Cuộc đời sơn nữ, lẫn cô hái mơ đã thiệt chưa? Đấy, thử hỏi các chú đi qua cái ao làng, X được thằng trạng Quỳnh nó dìu bơi vào lều xem mấy chữ "Đan Mạch thằng nào bảo thằng nào" (Tiếng cuời dân gian VN-NXB quên rồi) thì các chú có dám cho nó một chém không ? Tất yếu nhiều quá chú Vũ nhẩy.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: PinoTia
Vào lúc: 07/03/2003 10:22:06
Nội dung:

Thăng Long này đúng là một trường Đại Học. Thằng nào ngu đần đến mấy vào đây dăm tháng cũng khá lên nhiều, nói năng lưu loát, chữ nghĩa đâu ra đấy, có ngu là cũng ngu kiểu thiếu hiểu biết, chứ không phải ngu kiểu mọi rợ man di bốn ngàn năm hang đá như lúc mới vào. Anh nghe nói bọn dự thính Thăng Long, chỉ nghe giảng chứ không dám viết bài, cũng bảo nơi đây đúng là nơi rèn luyện con người. Sỏi đá cũng thành cơm. Thép đã tôi thế đấy!

Bằng chứng sống là thằng cu Nevermind. Kể mà nói thì cũng tội nghiệp cho nó, cả đời đi xa nhất là đến Lạng Sơn, mấy năm tuổi trẻ thì cắm đầu vào cái hố xí hai ngăn được gọi là Đại Học Kiến Trúc VN, phim ảnh thì cao nhất có thể hiểu được là gái nhẩy, nghệ thuật thì to nhất là Văn Cao, ước mơ to nhất là Dream II, kiến trúc đẹp nhất nhìn thấy là ... thôi anh không dám nói bác Quốc chửi bỏ mẹ. Anh mà như nó, anh còn ngu bằng mấy nó, mọi rợ bằng mấy nó. Thế mà vào Thăng Long có mấy tháng mà viết được cái bài như trên đây mấy chục xăng ti mét anh thấy là được. Có ý có tứ đàng hoàng, mặc dù vẫn cái tính nhôm nhoam sĩ phu Bắc Hà viết sai chính tả mà tự ái vặt không chịu sửa. Chú vào Thăng Long thêm dăm tháng nữa, đất nước có thêm một nhân tài. Mừng cho chú.

Bác kiếm sắc dạo này theo đuôi cụ 1dc7, văn chương toàn điển tích. Nhưng người ta viết thì hay, có thần, có ý. Bác viết chả hiểu đé o gì. Em nghĩ không nhất thiết cứ phải viết theo thần tượng của mình. Nghề văn cụ Nam Cao đã dạy, kỵ nhất là thấy người ăn khoai cũng vác mai đi đào. Bác mà biết nhược điểm của mình, bác còn tiến xa.

Tự do là chuyện thanh cao, không phải ai cũng hiểu. Có thằng còn đem so mình với chó thì sao? Kể mà nói anh đọc suốt mấy chục bài viết đến giờ, trong tiếng khóc oằn oặt của trẻ con, tiếng lèm bèm của bọn xích lô ba gác, cũng không phải là không thấy những tri kỷ của mình. Thế cũng là mừng, biết là mình không đến nỗi cô đơn, có khi cũng thêm một chút tự do tinh thần. Nhỉ?



--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: donoting
Vào lúc: 07/03/2003 10:38:43
Nội dung:

Em thấy cái topic này lúc đầu hơi nhảm nhí (xin lỗi anh Vũ), nhưng giờ hay phết, ai nói cũng có lý, muôn hình vạn trạng, quả là đa dạng sinh học, tự do tinh thần ko thế lày thì nà thế đ lào, khà khà....

(...)


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Nevermind
Vào lúc: 07/03/2003 11:17:57
Nội dung:

Bác Vũ đại cứ quá khen,ngượng chết đi được,em làm gì dám mơ Dream 2 toàn mơ Dim Tầu thôi ạ.Bác thấy trình độ em bây giờ đã đủ để đi làm thân trâu ngựa cho bọn thực dân, đế quốc chưa ạ?Từ hôm vào TL đến giờ em chỉ ngày đêm ước mơ được như bác, bác đúng là tấm gương chói loà để em noi theo.Từ ngày được bác hạ cố dạy dỗ em cũng chửi bậy nhem nhẻm, bím nhồn không cái gì không biết.Em nhịn ăn lấy tiền đi xem "Gái nhảy" cũng là để sao cho hiểu tâm lý cave bằng bác,đọc Nam Cao để sao cho văn giống Chí Phèo như bác,cũng học đòi xuất ngoại để xem thân trâu chó nó ra sao đặng cảm thông với bác.Ngu như em mà sang Tây chắc phải nhục bằng mấy bác, chắc chẳng tự do được bằng con chó hoang.
Em đưọc thế này là do công lao bác dạy dỗ cả,sau này có làm đưọc nhân tài cho đất nước em cũng phải cám ơn bác lắm lắm.Em thì lúc nào cũng tâm niệm:

Sống,chiến đấu,lao động và chửi bậy theo gương bác Vũ đại!


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: n/a
Vào lúc: 07/03/2003 13:24:07
Nội dung:

Chiến sỹ Nevermind này, cái gì hay thì học, cái dở học làm gì.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Heineken
Vào lúc: 07/03/2003 13:58:43
Nội dung:

Nghe đồn là ở Thăng Long có nhiều sát thủ buồn cười lắm mà chưa bao giờ vào. Hôm nay được đọc qua, thấy mấy vị ở đây công nhận nhiều vẹo. Vui phết, thỉnh thoảng cho em vào chơi với nhé.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Woman In Love
Vào lúc: 07/03/2003 15:39:09
Nội dung:

Anh Vũ, bé đã bảo với anh rồi: sống trên đời chỉ có hạnh phúc khi mình bằng lòng với những gì mình có. Thử nghĩ xem, anh suốt ngày mơ mộng ngày năm nhát với hoa hậu thế giới, nhưng tối tối đi làm về lại phải đụng mặt với mụ vợ già chân còn ngắn hơn cả chân bé thì anh quẫn trí, anh x muốn sống nữa là đúng rồi. Anh phải nghĩ là còn khối thằng nó x lấy được vợ, nó ế dài ế dẳng ra, chẳng hạn quyzen, bây giờ chẳng thiết làm ăn gì cả, tối ngày ngồi thiền để sao có ngày được ban cho con Thị Nở nào đấy. Anh phải biết quý trọng những gì anh có chứ. Ồ mà này, ngày xưa anh bảo ngày ba nhát, bé đã nghi anh mắc chứng cuồng dâm, nhưng bây giờ thì không phải cuồng nữa, mà là loạn dâm mịa nó rồi...khì khì...

Lão Kiu Chuột Chù không nói ra ý kiến của lão đi (theo lão thì phải bao nhiêu tiền) mà lại đi chấp nhặt với mấy cậu chíp hôi vậy?

Trên đời này có hai món đồ mỏng manh nhất: giấy mỏng, tình người càng mỏng hơn


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Nevermind
Vào lúc: 08/03/2003 01:23:13
Nội dung:

"Chiến sỹ Nevermind này, cái gì hay thì học, cái dở học làm gì."(TanNg)

Bác thấy em có phải là "học giả" không,đọc thì biết liền sao bác còn phải nhắc.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: kiemsac2002
Vào lúc: 08/03/2003 08:50:59
Nội dung:

Mang trọng trách BGH học viện quốc phòng TL giao dự giờ chú Vũ, anh thấy chú Vũ bi giờ đé o còn phong độ như xưa. Chậm tiến vì bỏ mảng nghiên cứu mũi nhọn của TL, nhảy sang đào tạo em chã; bảo thủ vì X chịu thấu hết cái tất yếu của tự do như anh chấm phá; lỏng tinh (thần) vì cắt đầu gối chắc X còn hạt máu, lại X chịu tập Thiền nên đầu óc còn mộng mị tiền thế tự do khi X biết rằng, nếu vậy thì chú là thằng mất tự do đầu tiên vì với phát minh ấy, hàng đàn em chã lá cái VNEXPRESS lẫn TALAWAS lăng xê chú lên 9 tầng mây. Nói như Năm Cam thì khi chú muốn tự do =X muốn thấy cái ý nghĩ tiền thế tự do lởn vởn trong đầu thì phần hồn của chú đã phiêu lạc mịa nó về âm phủ hoặc sang Châu Quỳ rùi; lại thâm vãi voi Tánh Linh tạc hình thằng Nộm (thành ngữ bọn lâm nhi tặc Bình Thuận biếu anh); yếu lô gíc (phải hèn núp áo cha thằng Chí vốn anh đíu coi ra cái rì); và cuối cùng là phỉ nhổ điển tích cái mà X có nó, con cháu X biết Nguyễn Du là cụ X nào. Theo cái đà này, chỉ tiêu đào tạo 6 em chã đội mũ cánh chuồn TL khó lòng thực hiện nổi trong năm 2003. Anh lo lắm, dẫu gì chú cũng là rường cột TL, chú liệu mà giải trình trước kỳ họp BGH cuối tháng.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: VoiCoi.NET
Vào lúc: 08/03/2003 14:35:44
Nội dung:


quote:
--------------------------------------------------------------------------------
Originally posted by Nevermind
Theo em thì bọn IT nhiều thằng giỏi chẳng qua vì IT đang là nghề thời thượng(ít ra là ở VN) kiếm ra nhiều tiền lại dễ kiếm tiền.

--------------------------------------------------------------------------------



Bọn VN đứa x nào cũng nghĩ như đ/c Mai này chẳng trách để rùi cứ 100 thằng học IT chỉ có vài thằng được làm cái nó thích làm và làm giỏi. 5 năm ăn học tech này, thuật toán nọ tốn bao nhiêu tiền của để vác cái mác học IT mà ra đi tiếp thị, quản lý phòng máy, trưởng phòng tin học trong mấy cái cơ quan nhà nước, dạy dỗ vớ vẩn,... x ai gọi bọn này là dân IT. May mà giờ cũng đã mở mắt ra một chút rùi .
mà có làm rùi mới biết, IT thì cũng kiếm xiền x dễ tí nào cả đâu.

Voi Còi
đời là cái đinh, tình là cái que, em yêu là con vịt què, ngo ngoe đập phát chết


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Janus
Vào lúc: 08/03/2003 22:22:19
Nội dung:

Các chú Lưu Bị Tào Tháo với cả tỉ phú linh tinh xê ra cho anh nói chuyện tự do nào. Mịa chẳng nói được cái gì cứ lùng nhùng khoe tài đọc Tam Quốc với cả tài đếm tiền thế này đíu thể ngửi được.

Bác Vũ còn đặt ra vấn đề này nghĩa là bác chí ít vẫn còn le lói chút niềm tin vào tự do. Mà bác còn nói rõ: tự do tinh thần. Còn em thì xin khẳng định với bác là: tự do không có, hoặc nói cách khác, tự do là bất khả.

Có một thằng cha Tây nó cứ khăng khăng con người đẻ ra đã bị kết án phải tự do. Nghĩa là để nó mở rộng vấn đề nó ngoành sang chuyện thằng nào cũng có trách nhiệm phải sống ở đời, nặng nề quằn lưng. Hiểu thấu ra thì hoá ra nó lại định nói con người đếch tự do được. Em thì huỵch toẹt tự do là bất khả, mịa các bác có thấy khác gì không nhể.

Để vượt được cuộc sống vật chất bon chen thì thật ra cũng dễ. Nhưng như thế cũng chẳng có tự do. Các bác xem phim Every one say I love you chưa. Trong phim đấy thằng Woody Allen nó đóng vai một thằng giầu có chẳng phải làm gì chỉ suốt ngày lo cưa gái dù nó đã cũng già trông lẩy bẩy. Thế là tự do thoát khỏi vòng cơm áo nhé. Nhưng nó cũng đíu tự do nổi, đơn giản vì nó là thằng đàn ông luỵ tình, nó phải phụ thuộc có người yêu nó nó mới sướng, tức là tự do của nó có điều kiện.

Một chú khác, Việt thôi nhưng viết bằng tiếng Tây, có bàn đến chuyện tại sao giới học hành (tức là khái niệm universitaire) cứ phải làm những cái công trình này công trình nó trích dẫn hàng loạt triết này thuyết nọ rồi bảo bảo vệ vệ, mà không tự do suy nghĩ phóng túng đặt mịa lại hết các khái niệm cơ bản như thời gian là gì ngôn ngữ là gì, nghĩa là toàn những vấn đề thật to rồi phán theo những đường lối khác với bọn đi trước. Nhưng tự do này vẫn có điều kiện: phải xem toàn bộ bọn trước chúng nó đã nói gì để rồi mà tránh, cho nên tuy bảo là tự do nghĩ mà vẫn phải rúc vào cân cân đong đong không hoàn toàn tự do được.

Có một trường hợp cũng khá tự do, em lấy ví dụ Nietzsche. Vật lộn bao lâu thoát được Shopenhauer, thoát được Wagner, thoát được mọi loại thần tượng, đào được cả mồ Eschyle lên nhưng lại bị điên, có lẽ đó là kết cục của một tìm kiếm tự do quá mức. Một ví dụ nữa cũng khá được coi là tự do là E. M. Cioran. Không thèm đọc sách nữa trong 20 năm cuối đời, viết sách thì vứt hết toàn bộ quá trình tư duy chỉ viết mỗi kết quả, còn thì mặc mợ bọn đọc nó hiểu thế nào thì hiểu. Nhưng nhìn lại cuộc đời thì cũng không phải là tự do: hồi sinh viên chạy được từ Ru sang Paris, bỏ làm luận án đạp xe vòng quanh nước Pháp, rồi quyết tâm trong 3 năm ròng rã viết bằng được tiếng Pháp như người Pháp để gạt bỏ gốc Ru. Thế rồi cuối đời lúc nào cũng chỉ lo trong giấc mơ sẽ lại nói tiếng Ru, nghĩa là cái tự do vẫn bị quy định bởi quá khứ.

Nghĩa là con người bị vây bủa như cá, tự do thế đếch nào được, các bác đừng đùa. Nó không chỉ là xa xỉ, không chỉ là xa vời, nó còn là không thể, for short.

Chao ôi Tết đến mà không được
Trông thấy quê hương thật não nùng


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: MNP
Vào lúc: 09/03/2003 03:42:55
Nội dung:

Anh khuyên chú J'anus đọc in ít sách thôi ko lại điên mợ nó mất thì uổng công bố mẹ cho ăn học chú ạ. Ờ mà có khi điên thật chú lại cảm thấy tự do, chứ ko lảm nhảm như thằng mal "ko thể có tự do, ko thể thành người, ko thể có vẹo..." như bây giờ ! Biết đâu !

Anh thấy nhiều chú vẫn lẩn quẩn với cái này nên phải nhắc lại phát, "tự do" chỉ đến với những thằng biết "tri túc" mà thôi, cho dù đó là thứ tự do hài lòng với hiện tại, hay tự do phấn đấu cho 1 tương lai khá hơn.

Vật chất quyết định tinh thần ở mức độ thấp, nhưng định dùng tiền để mua lấy 1 thứ "tinh thần" cao cấp như Tự do thì đó là 1 trong những ý nghĩ ngu xuẩn nhất mà con người có thể nghĩ ra được.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: paradox
Vào lúc: 09/03/2003 15:30:57
Nội dung:

TSB, chú nào xoá bài của anh rồi?

--------------------------------
Anh xóa của chú - ký tên và đóng dấu: Admin. Mọi thắc mắc, ý cò xin xem lại điều 8 BLTL
--------------------------------


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: PinoTia
Vào lúc: 11/03/2003 07:35:35
Nội dung:

Nói chuyện với chúng mày anh nói thật còn tệ hơn với gái. Vẹo anh nhìn đẹp thế nhưng cũng còn hiểu biết hơn bọn em chã suốt đời chỉ lo chết đói như chúng mày.

Quay qua chuyện Lưu Bị với cả Tào Tháo có khi hay hơn. Anh đọc loáng thoáng thấy có mấy chú chê Tào Tháo kém Lưu Bị, buồn cười đé o tả. Con bà nó. Đọc Tam Quốc mà còn nghĩ thế thì đọc làm cái đé o gì tốn tiền mất thời gian. Mà anh cũng lạ, Tam Quốc thường người lớn ai cũng đọc. Các chú ngu thì cũng có thể hiểu được, nhưng bố các chú cũng không biết chỉ cho con nó thấy cái hay của Tam Quốc thì làm bố làm cái đé o gì?

Làm thằng leader quan trọng nhất là phải kéo dài được sự nghiệp của mình càng lâu càng tốt. Ví dụ đơn giản nhất là các công ty luôn tự hào vì thời gian tồn tại của mình, luôn ghi dưới sản phầm của mình dòng chữ "since ****". Trong Tam Quốc, ngoài Tào Tháo ra thì chẳng có chú leader nào có một ý tưởng rõ ràng, một vision cho sự nghiệp của mình, chính vì thế nên con cháu Tào Tháo mới là người thắng cuộc cuối cùng. Còn những truyền thuyết vớ vẩn về sự tàn ác hay nhân ái của Tào Tháo và Lưu Bị thì chỉ đem ra dọa trẻ con, đé o ai người lớn còn cả tin vào những chuyện bịa đặt dưới con mắt thiển cận của La Quán Trung làm cái đé o gì.



--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Chuột Chù
Vào lúc: 11/03/2003 08:26:52
Nội dung:

Em đính chính phát là con cháu Tư Mã Ý là Tư Mã Viêm thống nhất ba nước.
Thế nghĩa là gì ? Các bác cứ chửi nhau cho chán đi, Lưu Bị với chả Tào Tháo chết bố nó hết rồi , thế là mọc ra một thằng khác ăn hết.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Nevermind
Vào lúc: 11/03/2003 11:15:09
Nội dung:

Không đánh giá thế được bởi vì cả 3 thằng trước khi teo đều làm gì được cho đời đâu.Trong các thằng con của 3 thằng thì cu A Đẩu có vẻ ngu nhất suy ra Lưu Bị ngu nhất vì không biết dạy con hoặc do gen ngu!
Theo em thằng Viêm mới là gặp thời nhất.Còn nếu tính chuyện "since" thì Tào Tháo kéo dài được lâu nhất,đất đai của nó phì nhiêu giàu có nhất,2 thằng còn lại chủ yếu dựa vào địa thế hiểm yếu để phòng thủ.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: M N P
Vào lúc: 11/03/2003 15:01:03
Nội dung:

Mẹ kiếp AV sai lè thế kia thì các chú cứ bảo sai. Một chú thì "em đính chính phát" một chú thì "không thể đánh giá thế được". Phải nó là thằng dân đen các chú lại chả chửi cho vuốt mặt ko kịp, nhể ? Mẹ làm quan online cũng lợi hại thế.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: donga
Vào lúc: 12/03/2003 14:02:15
Nội dung:

"Arbeit macht frei" các chú ạ.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: ThầnKinh
Vào lúc: 12/03/2003 16:56:20
Nội dung:

Anh các chú đang bận, nhưng cũng phải vào đây chửi một phát. Anh không ngờ từ cái ngày anh đi khỏi nước Đức, nó lại sinh ra những cái thể loại như thằng donga.
"Arbeit macht frei" - Lao động mang tới Tự do, nghe tởm đxo tả.

Điều này chứng tỏ là chú không biết một tí gì về Văn minh châu Âu nói riêng và Sự phát triển của Nhân loại nói chung.

Anh các chú đi qua các nước Văn minh, chỉ thấy chúng nó (tức là những thằng khá trở lên, chứ đxo phải cái loại em chã suốt đời chỉ lo chết đói) quan tâm xem bây giờ giá mà đxo phải đi làm nữa thì làm gì cho vui, hoặc sống thế nào cho có ý nghĩa.

Vậy vấn đề là có bao nhiêu tiền thì không phải đi làm nữa mà vẫn sốngđược theo ý mình muốn ?
Cái này mỗi thằng một khác, nên đặt ra một câu trả lời chung là không được.

Còn có những thằng ngu thuộc loại lợn người không biết thế nào là đủ, hoặc những thằng cực ngu đến mức có tiền mà không biết tiêu cho nó hay ho , ngay ngáy sợ mất, thì sẽ không bao giờ có Tự do cả.

Một căn bệnh của những thằng ngộ chữ Việt nam là không hiểu vấn đề, nêu vấn đề ra một đằng thì đi giải quyết một nẻo, thảo nào Tổ quốc trông chờ mãi vào công lao động, học tập của các cháu để sánh vai các cường quốc năm TRÂU mà mãi chẳng thấy đâu, chỉ thấy toàn bò.

Cu nào thích chửi anh, thì chịu khó chờ nhé. Dạo này anh bận nên lâu lâu mới ghé vào được.


----------------------------
Cả đời điên, một mình ta tỉnh


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: donga
Vào lúc: 13/03/2003 09:57:11
Nội dung:

Giời ơi là giời, đất ơi là đất. ThầnKinh, nghe đc phê mấy câu, anh lạnh cả người, sởn gai ốc. Các đc địc chủ bị đấu tố ngày xưa chắc cũng tức tưởi thế. Anh xây cái lò, treo cái câu ấy trên cửa ra vào, lại còn nháy nháy, đã tưởng admin xoá đi rồi. Dưng may cho anh mà rủi ro cho chú là chú đi nhầm vào cái cửa đấy. Chú dịch tiếng Đức chuẩn thật đấy, anh có lời khen, khen thật lòng luôn. Dưng mà (lại dưng) nếu anh muốn hô khẩu hiệu thì anh đã hô bằng tiếng Việt "Lao Động là Vinh Quang", "Lao Động mang lại Tự Do, Hạnh Phúc" cho nó khí thế rồi. Tại sao anh phải lôi một cái câu tiếng Đức lởm khởm kia ra để chú phải viết xanh xanh đỏ đỏ, để thể hiện khả năng và hiểu biết về văn minh của chú ra chứ. Cái câu đấy có lịch sử của nó, mà anh tưởng ai ở đây cũng biết cả nên mang ra mua vui mà thôi. Trong cái chú viết anh không thấy chú đả động. Anh thì, đúng là văn minh người ta, anh chẳng hiểu mấy. Dưng mà (:-) hiểu như chú...


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Taigau
Vào lúc: 13/03/2003 10:14:20
Nội dung:

Arbeit macht frei nghe quen quen,hình như bác cạy nó ra từ cánh cổng trụ sở Gestapo trong trại tập trung Dachau bê lên đây thì phải?


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Phan An
Vào lúc: 13/03/2003 12:48:15
Nội dung:

Đoạn này anh không có thời gian để viết nhiều, chỉ muốn nhắc lời bác gì “dáng cao cao mắt như sao người thanh thanh” (anh không nhớ tên) là “Vì lợi ích mười năm phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm phải trồng người” và “Giáo dục con người phải giáo dục toàn diện” (ngoài giáo dục kiến thức kiểu “tiên học lễ, hoa hậu học văn” gì đấy phải giáo dục cả nhân cách (bỉ vẹo, bỏ vọ...), thể chất (bóng đá, bơi lội..). Có điều anh không hiểu, người ta thì dạy kẻ không biết bơi thành biết bơi, còn các chú dạy bọn biết bơi dạy thành người không biết bơi, thế là thế x nào?




--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: Bro_sky
Vào lúc: 13/03/2003 19:15:30
Nội dung:

Miẹ các chú đc caí hiểu biết nhiều nên điển tích, dẫn chứng hùng hồn đấy. Nhưng đọc lại từ đầu đến giờ bàn qua bàn lại, nào TQDN Lưu Bị với Tào Tháo thằng nào hơn?? rồi thì IT và rest of the world, thằng nào làm chính trị giỏi.?? Chỉ thấy trong cái topíc này các chú bốt bài liên tục chỉ vì vài câu khiêu của AV. Các chú có bao nhiêu kiến thức đem ra khoe cả hết thì còn giá miẹ gì nữa. Khác đ gì gái bán tr... Cái đứa làm chinh trị các chú cứ nhịn thử lại thằng cha AV xem. Lâu lâu vào mới bốt 1 bài. Mà làm các ah em chã nhặng cả lên.Ông nào ông dấy lo bảo lưu y kiến. Có ông thì (bới lông iìm rận * cái này kô bít 2 đc nào chửi nhau).Có thèng cha AV khoái. Nó chẳng kém gì TT hay LB. Ngồi xem các chú như TPhi với HVũ húc nhau. Có cần phải trâu bò thế kô mong các chú hiểu??? Tỉnh lại có khi còn kịp??? Khen cho cái tính thích hơn người của các chú



Met qua' xxx biet lu'c na`o de^? huong thu.


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: OldFatGuy
Vào lúc: 14/03/2003 01:45:43
Nội dung:

Tại sao các bác cứ phải làm khổ mình thế nhỉ, nhiều hay ít tiền đâu có quan trọng. Tui thì có nhiều tiêu nhiều, có ít tiêu ít, không có thì không tiêu, cứ thế thôi .

OFG


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: PinoTia
Vào lúc: 16/04/2003 08:29:46
Nội dung:

Con bà nó, đang lúc hết tiền mà thẻ tín dụng thì mất, chợt nhớ đến cái topic này. Thế đé o nào mình vẫn nghĩ là con người phải có một số tiền nào đó trong túi thì mới có cái cảm giác tự do được để mà vươn lên những tầm cao hơn của tư duy. Người chứ có phải chó đâu mà không có tiền vẫn thấy tự do được, với cả, cái tự do của con người nó cũng hơi khác của chó một ít.

Tự nhiên nhớ tình yêu Tia ghê gớm!

Chỉ yêu một người, là em thôi...




--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: TiaMaria
Vào lúc: 16/04/2003 08:58:55
Nội dung:

Cám cảnh tởm lợm nhể, thẻ tín dụng mà cũng để mất được. Chắc là bị bé nào vặt mất rồi vào đây kêu gào chứ gì.

Thôi anh, tiền nong quan trọng giề, miễn là Vũ vẫn cứ là Vũ của chúng em. Vũ nhở.



_____________________
Em đi khắp nhân gian này, chỉ để tìm anh thôi.



--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: chudongtu
Vào lúc: 16/04/2003 09:57:24
Nội dung:

tuởng có gì mới hoá ra hai bác tán nhau. chán . iem đi cho hai bác làm việc


--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: TiaMaria
Vào lúc: 16/04/2003 10:22:08
Nội dung:

Chú Chử này ngây thơ vật, bác Vũ đang xoè chiêu thức một "Biểu hiện chỗ yếu kém" đấy. Hết tiền, mất thẻ tín dụng thì đau hơn hoạn là đúng rồi. Tất nhiên kiểu đau đớn này không phải để văn vở riêng với chị, rất nhiều chị em khác cũng đang thương Vũ lắm. Mất thẻ thì đến ngân hàng ăn vạ thôi, có gì to tát đâu. Thôi chị đi thi môn Español đây. Tặng Vũ bé bỏng câu này. Bebé Te amo.

Lại thêm tật xấu của giai là rất hay kêu ca mất tiền, hoặc hết tiền. Bất tài đến thế là cùng.



_____________________
Em đi khắp nhân gian này, chỉ để tìm anh thôi.



--------------------------------------------------------------------------------


Người gửi: chudongtu
Vào lúc: 16/04/2003 16:02:12
Nội dung:

Em Tia ngây thơ thì có, iem tuởng anh Béo "ấy" em á )
X. vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Similar Threads
Chủ đề Tác giả Mục Trả lời Bài cuối
Bàn tải cân tuyển tập . Cafeteria Văn chương, thi phú 3 02-02-2005 12:53 PM
Thăng Long chính sử - Phan Việt X. Long tuyển 0 30-12-2004 11:51 AM
Bác Quốc Hưng, iem nhờ tay! X. Long tuyển 1 30-12-2004 11:48 AM
Làm gì cho nông thôn Việt Nam .. X. Long tuyển 1 30-12-2004 11:43 AM
Chuyện Làng Thăng Long - tái bản lần 2 X. Long tuyển 0 30-12-2004 11:25 AM


Múi giờ GMT. Hiện tại là 11:05 PM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2020, Jelsoft Enterprises Ltd.