Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 2 - Cung văn hóa Xa Mẹ > Long tuyển
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 30-12-2004, 12:01 PM   #1
X.
Thiết kế trim Việt
 
X.'s Avatar
 
Gia nhập: Dec 2004
Bài : 1,220
Default Thi nhân Thăng Long - Anh Vũ

Chủ đề: Thi nhân Thăng Long - Anh Vũ





Người đăng: Tung4
Tựa đề: Thi nhân Thăng Long - Anh Vũ
Gửi vào này: 18/04/2004 lúc 08:52:08
Nội dung:
Thảo Nguyên

Trong mỗi chúng ta đều có một người nhà quê. Những cánh đồng lúa xanh mượt mà, con sông Hồng cuồn cuộn chảy nặng phù sa, đàn cò trắng nhịp nhàng bay về luỹ tre xa xa trong tiếng sáo diều vi vu,… tất cả dường như đã ăn vào máu thịt của tất cả những người dân Việt, dù có đi đâu về đâu. Với tôi, đến bây giờ giấc mơ hạnh phúc vẫn đơn giản chỉ là một buổi chiều thu muộn được nằm dài trên triền cỏ xanh dọc con đê sông Hồng, gối đầu lên hai tay, lặng lẽ thả hồn mình theo những đám mây. Nhưng để thích ứng với xã hội văn minh, con người nhà quê vốn khiêm tốn và hiền lành ở chúng ta không mấy khi có dịp xuất đầu lộ diện. Đến nỗi có đôi khi chúng ta tưởng như họ đã chết hẳn. Ở Thảo Nguyên thì không thế. Người nhà quê trong Thảo Nguyên vẫn hiên ngang sống như thường. Trong lịch sử thi ca hiện đại của Việt Nam, chẳng có mấy nhà thơ được như vậy, hiếm hoi vô cùng. Có lẽ, so sánh được với Thảo Nguyên chỉ có Nguyễn Bính và Anh Thơ. Nhưng anh nhà quê trong Nguyễn Bính nhà quê quá, nhà quê không chịu nổi, ai lại người yêu mới đi tỉnh về mà nhà thơ đã thấy như hương đồng gió nội bay đi ít nhiều. Vậy thì nhà thơ chắc là phải bịt mũi để ra Nội Bài đón người yêu thời nay đi PhD về mất. Còn Anh Thơ thì nhìn về nhà quê với con mắt rõ là của người thành phố. Anh Thơ thấy cảnh quê đẹp mà không thấy được cái tình quê như Nguyễn Bính.
Hoa mướp rụng từng đoá vàng rải rác
Lũ chuồn chuồn nhớ nắng ngẩn ngơ bay

Anh Thơ

Vâng, chỉ đi theo gót của Thảo Nguyên, chúng ta mới cảm được hết cái đẹp của làng quê Việt, cái đẹp không chỉ trong vườn cau bụi chuối buổi hoàng hôn cục đất hay là con lợn, cái đẹp còn trong những nét văn hoá mộc mạc chân thành và trong sáng vô ngần của những người nhà quê.

Tháng Ba vừa cạn hoa xoan
Vườn chanh toan nụ, cây toan vươn chồi
Xuân còn đương độ bồi hồi
Dốc làng gạo đỏ lòng người xa quê
(Điệp Khúc Tháng Ba)

Giá như Thảo Nguyên chịu làm những câu thơ trơn tru và sáo rỗng, chắc chẳng khó gì. Ai mà chẳng viết được những câu trơn tru, sáo rỗng? Nhưng người lại có mong ước thật đáng quý là diễn tả được cái dáng hình riêng của tâm hồn mình. Có phải vì thế mà người có một giọng thơ ngọng nghịu rất ít khi gặp trong thi đàn thăng long. Ngọng nghịu khi ôn lại thời thơ ấu đã đành, ngọng nghịu cả khi con tim người xao động trước cảnh thôn quê…

Thoảng góc vườn hương chanh
Loa kèn vừa dâng nụ
Đất trời xuân tràn nhựa
Mực tím mơ màng thơ

Sáng Tháng Ba

Những tình ý người lớn ấy qua giọng nói trẻ con thật dễ thương…
Nhưng, Thảo Nguyên cũng chỉ trẻ con ở cái giọng, và chỉ trẻ con trong một vài bài thơ. Người ta mơ về thời ấu thơ cũng tức là người ta đã không còn ở thời thơ ấu nữa. Trái tim người thiếu nữ ấy đã biết thổn thức vì tình yêu, người đã biết âu lo:

Mình vẫn hoài xa nhau
Nhức lòng mơ nắng đỏ
Anh có lắng xôn xao
Lời thì thầm của gió
(Viết Tặng Buổi Sớm Mai)

Ta chợt nghe thấy đâu đấy hơi hướng của Xuân Quỳnh, vâng trong những năm rực rỡ nhất của sự nghiệp sáng tác của mình, Xuân Quỳnh cũng thi thoảng có đôi khi viết được đôi dòng thơ hay đến như thế. Những câu thơ của Thảo Nguyên không mộc mạc và mượt mà như của Xuân Quỳnh:

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Xuân Quỳnh

Nhưng thật vô cùng trong trẻo dễ thương. Đọc thơ người, đôi khi không dừng được cảm xúc, tôi chỉ muốn hét to lên:

Có con chim đa đa nó đậu cành đa
Sao không lấy chồng gần mà đi lấy chồng… Canada…

Trong Thăng long, mỗi lần nói đến các cô gái làm thơ người ta không thể nhịn cười. Hình như người ta coi thơ là một cái gì đó to tát lắm. Thảo Nguyên đã khéo tránh được những nụ cười ấy, vì người rất bình dị, rất hồn nhiên, không lúc nào muốn ra vẻ muốn cố gắng cho to chuyện.





Bài trả lời:


Người gửi: Tung4
Vào lúc: 18/04/2004 08:53:40
Nội dung:
TTBR
(Thiên Thần Bãi Rác)

Tôi không biết TTBR có nỗi buồn riêng nào không, nhưng đọc thơ người, lúc nào cũng thấy thấp thoáng bóng một người đàn bà đang nhỏ lệ, thương cho mình, thương cả cho nỗi đa đoan của thân phận liễu yếu đào tơ "thân em như tấm lụa đào, phất phơ giữa chợ biết vào tay ai" Người đàn bà ấy không gào thét, van nài, không lõa lồ lên trang giấy đám cháy dục vọng như Vi Thuỳ Linh; cũng không mỉa mai, cay độc, đôi khi hằn học như Hồ Xuân Hương. Người đàn bà ấy hiền lành và thanh tao. Nội chừng ấy cũng quá đủ để TTBR chiếm một vị trí trang trọng trên thi đàn thăng long. Dù ai chưa lăn lóc trong trường tình, đọc thơ TTBR cũng thấy nhói lòng vì cảnh phong ba ngoài kia, nơi thi nhân đang trôi nổi:

Đừng bỏ đi như thế anh
Nước mắt vàng rơi lá úa
Em biết mùa thu vừa đi qua cửa
Và gió lạnh ùa về
Biết làm sao ngăn gió lạnh tái tê
Khi ngọn lửa ấm nồng nơi anh đã tắt
Biết lấy gì che cơn mưa hắt
Em sợ một mình đối diện mùa thu
(Tâm sự Mỵ Nương)

Em sợ một mình đối diện với mùa thu – ai có thể không đau lòng khi nghe thấy người đàn bà kiêu hãnh, dịu dàng và yếu đuối như vậy cất tiếng thê lương. Mùa xuân rực rỡ thơ ngây đã qua, mùa hạ cháy bỏng dịu dàng đang qua, và người đàn bà rùng mình khi nghĩ đến mùa thu sắp tới, phải chăng người sợ nỗi cô đơn trải theo những cánh là vàng rơi? Phải chăng người sợ mùa đông “Giá băng tràn mọi nẻo - Trời đầy trăng lạnh lẽo suốt xương da”? Ám ảnh cô đơn của TTBR cũng là ám ảnh muôn thuở của con người. Ai cũng muốn bám vào một cái gì đó thiêng liêng, một cái gì đó làm cho chúng ta cảm thấy cuộc sống của mình không chỉ là những chuỗi ngày nối tiếp. Chẳng phải người kỹ nữ của Xuân Diệu cũng đã run lên: “Chớ để riêng em gặp phải lòng em" đó sao?

Không ai biết vì sao thi nhân lạc bước đến vườn thơ thăng long, có phải người thoáng thấy những tâm hồn tri kỷ nơi đây? Hay chỉ tình cờ những bước chân vô định trong cơn đau nhân tình thế thái? Có lẽ mãi mãi đó còn là một bí mật như nhiều bí mật khác của thăng long. Người đến bất ngờ, rọi sáng thi đàn thăng long, và lặng lẽ ra đi. Có lẽ nhân gian này mấy ai hiểu nổi thi nhân, hiểu nổi nỗi đau đớn trần truồng, không ẩn sau liễu Chương Đài như nàng Kiều khi trước.

Nhiều người nói TTBR có gì đó gợi nhớ đến TTKH - cũng một thi nhân vô danh, để lại vỏn vẹn vài bài thơ, nhưng là những viên ngọc quý giá vô ngần của kho tàng văn hoá VN. Vâng, họ có chung nỗi đau của người con gái gặp ngang trái trong tình yêu đôi lứa. Nhưng TTBR không còn ngây thơ ngơ ngác như cô bé TTKH nữa đâu, người đàn bà nuốt cái đau vào lòng, không mở tròn đôi mắt nai vàng đẫm lệ với những câu hỏi không ai nỡ trả lời.
Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?

TTKH
Mùa thu qua, mùa thu qua, mùa xuân đến, tháng ba buồn, cả hai có những câu thơ làm cho ta thắt lòng, muốn tắt máy tính, gấp sách, bước ra ngoài ngửa mặt lên trời nuốt lệ mà than rằng: ôi, đau đớn thay phận đàn bà!

Tháng ba buồn vẫn buồn như thế
Cuộc đời con gái đa truân
Hàng trang mang theo mình sang sông
Vẫn lại những lời ru nhỏ lệ
"À ơi
Mười hai bến nước là đây
Tháng ba bông gạo rụng đầy bến xuân"

Tháng Ba

Vài tuần đã trôi qua kể từ khi người hé mở cho chúng ta một chút cõi lòng. Ai biết được nàng Mỵ Nương với nỗi buồn Thuỷ Tinh đang đi đâu về đâu. Liệu rồi đây người có ôm mối hận Tình oan còn vọng tiếng tơ ngân đi về nơi xa lắm?

===========
TTBR - Thi Tuyển

Tháng Ba
Tháng ba
Hiền như con gái
Hạt mưa rất vội
Như thể không hẹn hò
Tháng ba của mẹ xót xa
Hoa gạo đỏ cứa vào tiềm thức
Cha đi mãi không về
Bài hát hằn nỗi đợi chờ cura mẹ
Tháng ba buồn vẫn buồn như thế
Cuộc đời con gái đa truân
Hàng trang mang theo mình sang sông
Vẫn lại những lời ru nhỏ lệ
"À ơi
Mười hai bến nước là đây
Tháng ba bông gạo rụng đầy bến xuân"

===========
Nước mắt Mỵ Nương
-- Thay mặt Mỵ Nương viết tặng Trương Chi --

Réo rắt thoảng đưa tiếng sáo khuya
Bến sông quạnh quẽ khúc sầu bi
Ngơ ngẩn giai nhân buông gót ngọc
Héo hắt rèm xuân mộng Trương Chi
Này khúc tương tư khúc biệt ly
Lệ sa châu rỏ luống yêu vì
Tri âm nghịch kiếp tơ đàn lẻ
Năm ngón hờn than nỗi cách chia
Chén ngọc nhoà in mắt giai nhân
Hồn thơ xin hãy nhập cung đàn
Hút bóng đò xa mờ nguyệt lạnh
Tình oan còn vọng tiếng tơ ngân

19.3.2002

=============
Tâm sự Mỵ Nương

"Đừng bỏ đi như thế anh
Nước mắt vàng rơi lá úa
Em biết mùa thu vừa đi qua cửa
Và gió lạnh ùa về
Biết làm sao ngăn gió lạnh tái tê
Khi ngọn lửa ấm nồng nơi anh đã tắt
Biết lấy gì che cơn mưa hắt
Em sợ một mình đối diện mùa thu"
Bàng hoàng tỉnh một giấc mơ
Đêm nay Mỵ Nương khóc
Giá có thể đánh đổi cả trời đất
Để xoá được nỗi buồn Thuỷ Tinh

AKL July 2001





Người gửi: Tung4
Vào lúc: 18/04/2004 08:54:09
Nội dung:
Quốc Hưng

Có lẽ những thành viên mới không bao giờ biết được cảm giác ngỡ ngàng của nàng thơ thăng long khi Quốc Hưng thình lình ghé vào, hay nói đúng hơn: đạp cửa xông vào phòng ngủ. Khi đó, thăng long cũng mới được thành lập, chưa có gì khác biệt so với vô số các diễn đàn ngớ ngẩn vẫn đang ngắc ngoải cho đến tận bây giờ. Một thăng long không có Quốc Hưng cũng như một quân đoàn không có chính trị viên, một trường đại học không có bí thư đoàn. Không, một trường đại học có thể không có giáo viên, thậm chí có thể không có cả sinh viên, nhưng nó không thể không có một bí thư đoàn. Thăng long có thể không có Sake, nhưng không thể tưởng tượng nổi nó thiếu vắng Quốc Hưng. Vậy là người đến, mảnh thiên thạch rơi đúng giữa mái nhà; con Jumbo Jet đầy xăng lao chính xác vào tầng bảy mươi sáu; cái duyên kỳ ngộ chẳng mấy ai may mắn gặp được khi làm forum. Quốc Hưng còn, thăng long còn; thăng long còn, nước ta còn hy vọng.

Ngày ấy chưa xa, nhiều người trong chúng ta hẳn còn ghi nhớ. Người ngơ ngác giữa thăng long phồn hoa đô hội trong bộ quần áo bạc màu sương gió, tay cầm một cái khung xe đạp còn quấn giẻ, lưng đeo chiếc ba lô con cóc lủng lẳng một con búp bê tóc vàng rũ rượi mở to đôi mắt xanh biếc đầy vẻ khiếp sợ như chỉ chực cất tiếng khóc oe oe. Chúng ta đã sững sờ kinh ngạc và dường như không dám làm thân với người.

Phải chăng sự rẻ rúng ban đầu của những người cùng diễn đàn đã làm tâm hồn nhạy cảm của thi nhân nhói đau. Người thấy mình lạc loài giữa cái mênh mông của đất trời, cái vô hạn của thời gian. Lời thơ vì thế buồn rười rượi:

Lênh đênh một kiếp thuyền không bến
Ta thả hồn trôi tới viễn phương

Ngày một ngày hai, chúng ta đã quen dần với Quốc Hưng, con người sống được phải chăng cũng vì họ có thể quen với tất cả mọi thứ. Ta thấy người thực sự có một tấm lòng thật chân thành, người cũng muốn vào WTO với chúng ta, thậm chí người cũng có biết tiếng Anh. Đã có những thiếu nữ xinh xinh rụt rè tiến lại gần, chớp chớp đôi mắt nai thỏ thẻ với người những tâm sự thầm kín; đã có những thiếu phụ dám chỉ thẳng vào mặt người không tiếc lời mắng chửi - một biểu hiện không thể che dấu về sự tin cậy theo kiểu đàn bà. Cái dáng dấp oai phong, nét phong trần, sự trung thực đến tàn nhẫn trong từng câu chữ, một cái gì đó rất đàn ông đã quyến rũ ta. Đọc những câu:

“Tổ cha thằng Mỹ bọ
Hung hăng chi quá trời”

Hay là

I-rắc, đất xa vời
Trời người ta nó bảo
Cấm bay, nhớ nghe lời
Cứng đầu là ăn đạn
Ngoan, cho gạo đổi dầu
Lầu bầu, tao đập bỏ
Hó hé, tao giết tươi

Ta có thể không hiểu gì, nhưng cái hay ở đây không phải là ý thơ, mà chính là cái làm duyên rất Quốc Hưng. Cái khí thế hừng hực và mang nặng hơi thở cách mạng của người.

Có lẽ thi đàn thăng long quá vị nghệ thuật, quá nhiều nước mắt, quá nhiều mộng mơ. Cho nên một thi nhân làm thơ vị nhân sinh với quan điểm “nhà thơ cũng phải biết xung phong”, chứ không chỉ là “ru với gió, mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mấy”, sẽ trở thành lạc lõng, không nhận được sự tán đồng của đa số. Nhưng thực tế hoàn toàn không như vậy, bằng sự chân tình của mình, Quốc Hưng đã chiếm được một vị trí không thể lay chuyển trong trái tim những người yêu thơ thăng long. Người không đi lượm lặt những chút buồn rơi rác để viết những vần thơ ảo não. Người chỉ muốn hồn trào ra đầu ngọn bút, mỗi lời thơ đều dính não cân. Một mối chân tình khó còn tìm thấy trong thời buổi kinh tế thị trường này.

Không hiểu sao, tôi luôn luôn có linh cảm Quốc Hưng và Xuân Diệu là một cặp thi nhân thật đẹp của thơ mới Việt Nam. Vâng, Quốc Hưng với bản tính chân thực không bao giờ che dấu ác cảm của mình với Xuân Diệu. Nhưng tôi không tin là Xuân Diệu nghĩ như thế về người. Xuân Diệu say đắm tình yêu, say đắm cuộc đời, sống vội vàng, sống cuống quýt, khi vui cũng như khi buồn đều nồng nàn tha thiết. Một người như vậy không thể không yêu Quốc Hưng, không thể không xúc động trước cảnh quê nhà đầy lạc quan trong thơ thi nhân.

Quê miềng chừ lạ lắm
Điện thắp sáng nơi nơi
Trẻ vạn đò đi học
Đường ngang, rồi đường dọc
Xe chạy cứ như chơi
Sữa bò tụi nhỏ uống
Lớn phổng không giống xưa

Xét cho cùng, Quốc Hưng chính là cái phần lương tri, cái bốn nghìn năm còn lại trong góc nhỏ tâm hồn chúng ta - những con người đang bị Âu hoá, Mỹ hoá. Hãy xếp thơ của người lại khi lòng ta không thật bình lặng. Chỉ nên đọc thơ người khi chúng ta đã luyện được tâm trí thản nhiên. Khi đó, thi nhân sẽ làm cho lòng ta thấy sảng khoái, thấy cuộc sống thật tươi đẹp và đầy lạc quan, choang choang tiếng kèn đồng. Chúng ta sẽ muốn gào lên: Hỡi Quốc Hưng, ta muốn cắn vào ngươi!
===========


Quốc Hưng - Thi Tuyển

Lão Nông tri điền
(Lão Nông hiểu ruộng.)

Tặng anh em du học Thăng Long.
Bữa ni về thăm bọ
Ngồi nghe chuyện rông dài
Tay rót trà đủng đỉnh
Khoan khoái nhả khói dài
Rầm rì, thủng thẳng kể
Quê miềng chừ lạ lắm
Điện thắp sáng nơi nơi
Trẻ vạn đò đi học
Đường ngang, rồi đường dọc
Xe chạy cứ như chơi
Sữa bò tụi nhỏ uống
Lớn phổng không giống xưa
Vô nhà văn hoá xã
Học bao điều mới lạ
Vốn cổ giữ, không thôi
Trước nghe đài, thời sự
Nay ti vi có rồi
Chỉ màn hình, bọ chửi
“Tổ cha thằng Mỹ bọ
Hung hăng chi quá trời”
Kô-sô-vô nó bỏ
Bom tấn, lại bom bi
Bom khoan, rồi bom nổ
Tên lửa, chớp đùng đùng
Nhà cháy, cầu sập đổ
Người chết, trẻ khóc ri
Mắc mớ chi nhà nó
I-rắc, đất xa vời
Trời người ta nó bảo
Cấm bay, nhớ nghe lời
Cứng đầu là ăn đạn
Ngoan, cho gạo đổi dầu
Lầu bầu, tao đập bỏ
Hó hé, tao giết tươi
Thôi kể chuyện đã nhiều
Mệt chưa con đi nghỉ
Mai thăm lại xóm giềng
Chào bà con cho thoả
Bấy lâu xa cách rồi
Lên trường con gắng học
Lấy cái chữ cho nhiều
Cha xưa nghèo thất học

Nay con cố, đừng lười
Mai này xây quê mới.

===========
Độc Nhân

Lênh đênh một kiếp thuyền không bến
Ta thả hồn trôi tới viễn phương
Sáng cùng sương khói, trưa hoà nắng
Hoàng hôn u tịch, bóng tà dương
Thê lương đêm đến thuyền độc mộc
Sao trời lạnh lẽo chiếu muôn phương
Gió hiu hiu thổi, thuyền nhẹ lướt
Bồng bềnh ta có, có ai vương
Vô hạn, hữu hình, tìm đạo sống
Ngày tháng dần qua, bến giác trông.

Quốc Hưng

X. vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Similar Threads
Chủ đề Tác giả Mục Trả lời Bài cuối
Việt Nam thời bán sử và những thông điệp nhân văn Sất Chuyện nghiêm chỉnh 9 27-02-2005 05:37 PM
Tư cách Mod! X. Long tuyển 0 30-12-2004 12:05 PM
Tinh thần Thăng Long ! X. Long tuyển 1 30-12-2004 12:03 PM
Thăng Long chính sử - Phan Việt X. Long tuyển 0 30-12-2004 11:51 AM
Chuyện Làng Thăng Long - tái bản lần 2 X. Long tuyển 0 30-12-2004 11:25 AM


Múi giờ GMT. Hiện tại là 10:53 AM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2020, Jelsoft Enterprises Ltd.