Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 4 - Tâm sự của người "lỡ bước đi Tây" > Tâm sự, gỡ rối tơ lòng
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 01-06-2010, 05:54 AM   #1
bchaconne
Đại úy
 
Gia nhập: Sep 2009
Bài : 368
Default Những mảnh ký ức

Hôm ấy quả là một ngày điên rồ.

8h sáng, cái visa chết tiệt cuối cùng cũng được thông qua, việc nó bị chậm mất mấy ngày đã làm hỏng toàn bộ kế hoạch mà tôi đã vạch ra trước đó. Mất 3h cả đi lẫn về để đến được cái đại sứ quán Anh xa vạn dặm, 11h tôi cầm trong tay hộ chiếu của mình và bắt đầu lên mạng đặt máy bay.

Sau một hồi lục sục vé với đủ mọi loại toan tính về giá cả cũng như đường đi, tôi đặt cho minh chiếc vé khởi hành lúc 9h tối và đến nơi lúc 10h. Từ đó cần bắt một chiếc xe bus và một chuyến tàu nữa để đến được nơi cần đến. Lộ trình đã được sắp xếp, tôi lại lao đi đóng gói đồ đạc để đem đi gửi.

7h tối tôi khệ nệ đem cái valy 40kg mang đến gửi cho anh bạn trong ký túc xá sinh viên. Anh chưa về, điện thoại thì hết pin, tôi như phát điên. Cuối cùng tôi đánh bạo gõ cửa phòng bên cạnh, một cô gái da màu, tóc xoăn tít ra mở cửa. Bằng thứ tiếng pháp ngọng líu lô, tôi cũng thuyết phục được cô cho mình gửi tạm chiếc valy và anh bạn tôi sẽ lấy nó sau ít giờ. Cô vẫn lom lom hết nhìn nó rồi lại nhìn tôi khi tôi chuẩn bị bỏ đi như thể trong đó có chứa ma túy hay chất nổ vậy.

7h30 tôi bắt chuyến tàu RER để ra sân bay. Sau một loạt những sự kiện trong ngày, sự mệt mỏi phủ lấy tôi như một tầm màn bằng keo đặc quánh, tôi thiếp đi với ý nghĩ, chuyến đi mới chỉ bắt đầu. Chuyến bay diễn ra suôn sẻ, tôi hạ cánh và ra cửa sân bay đúng lúc chiếc xe bus chuẩn bị lăn bánh. Khi hăm hở rút vài đồng euro ra để mua vé, cô soát vé xinh đẹp nhìn tôi như thể: "cậu bị thần kinh à, chúng tôi chỉ sử dụng đồng bảng, cái cậu cầm trong tay chỉ là đống giấy lộn". Sau khi năn nỉ cô chờ tôi ít phút, tôi hùng hục chạy vào rút tiền, rồi chạy ào ra, nhảy lên xe để thấy khuôn mặt khó chịu của ông tài xế vì phải đợi lâu. Cuối cùng xe bắt đầu lăn bánh khi tôi vừa gieo mình xuống chiếc ghế êm ái.

Lúc đó đã gần 11h tối nhưng mặt trời mới bắt đầu lặn. Hoàng hôn làm nhuộm đỏ cả một góc trời, hình thù những ngôi nhà xinh xắn nằm im lìm trong khung cảnh nhập nhoạng. Cuộc sống bỗng chốc đột ngột trở nên bình lặng, cái bình lặng mà tôi tìm kiếm suốt mấy tháng quá; tôi lại nhanh chóng thiếp đi khi cơn buồn ngủ ùa tới.

Khoảng 12h30 tôi đến thành phố đó, nơi tất cả mọi sự điên rồ về em bắt đầu. Phố xã yên tĩnh hơn tôi tưởng mặc dù hầu hết mọi con đường đều sáng trưng vì đơn giản là có rất nhiều đèn, đủ thể loại đèn. Anh quốc có lẽ là một quốc gia an toàn và vì goolge earth bảo tôi là nhà ga đủ gần để có thể đi bộ, tôi quyết định tiếp tục hành trình bằng đôi chân đã mỏi của mình. Kiếm được chiếc bản đồ dựng bên đường, tôi lấy máy ảnh chụp lại, vậy là yên tâm mình sẽ không lạc.

Thỉnh thoảng có vài bóng người xuất hiện trên đường, phần lớn đi theo nhóm. Họ nói khá to khiến tôi nghĩ chắc là họ say nhưng cũng có thể vì không gian quá tĩnh mịch làm tôi ảo tưởng. Từng tốp người cứ xuất hiện rồi lại biến mất vào màn đêm, bỏ lại tôi cô độc một mình trong tiết trời se lạnh. Một chiếc nhiệt kế điện tử bên đường chỉ 10 độ C, trong khi tôi chỉ mặc áo phông và một chiếc áo khoác mỏng.

Tôi nhìn thấy hai cô gái rất trẻ ngồi hút thuốc lân la trên vệ đường, trông họ giống học sinh hơn là gái điếm. Tôi liền đánh bạo hỏi họ đường đến nhà ga để chắc chắn mình không bị lạc. Nhưng sau một lúc quan sát tôi bắng ánh mắt nghi ngại, họ chỉ trả lời cụt lủn là không biết, thật là hiếu khách biết bao!

Nhưng cuối cùng sau khoảng 30 phút đi bộ, nhà ga đột ngột hiện ra, bất ngờ và gấp gáp như tất cả những sự kiện của ngày hôm đó. Cái đánh dấu nhà ga là một màn hình khổng lồ, sáng choang, làm khung cảnh của cả khu phố đó rõ ràng như ban ngày. Vì ban đêm nên không hề có tiếng nhưng những dòng chữ quảng cáo thì vẫn hiện ra nhấp nháy một cách đều đặn, thật là một sự phí phạm điện năng, tôi thầm nghĩ.

Tôi vào nhà ga và bắt đầu mò mẫm để lấy chiếc vé mình đã đặt online từ chiếc máy tự động. Vé tàu ở Anh thật khác khi nó có tới 3 tấm vé khác nhau, hầu hết những nước châu âu tôi đã đi qua, vé tàu chỉ là một tấm đơn giản. Lúc đó là khoảng 1h sáng, còn 2h30 nữa tàu mới chạy. Tôi đi ra khỏi ga tàu và ghé vào quán fast food của dân rệp ngay cạnh nhà ga để kiếm cho mình bữa tối. Khẩu phần của người Anh thật khổng lồ, tôi thuộc dạng to béo nhưng không thể kết thúc quá 2/3 suất ăn đó.

Sau khi đã ấm bụng tôi quyết định đi dạo quanh thành phố và tôi biết nơi mình muốn đến.

....

thay đổi nội dung bởi: bchaconne, 01-06-2010 lúc 07:48 AM.
bchaconne vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 01-06-2010, 05:56 AM   #2
bchaconne
Đại úy
 
Gia nhập: Sep 2009
Bài : 368
Default

Em đã rời bỏ thành phố này từ gấn nửa năm trước nhưng có thể nói 4 tháng ngắn ngủi của em ở đây đã thay đổi tất cả, tất cả. Khi bắt đấu lên kế hoạch cho chuyến đi Anh lần này, tôi không hề có ý định đến đây nhưng trải qua một chuỗi những sự trùng hợp ngẫu nhiên, tôi đang ở đây, giữa màn đêm sáng trưng bởi ánh sáng công nghiệp, lạnh lẽo và một mình.

Tôi đi chầm chậm đến ngôi trường em từng học, thật tình cờ nó ở khá gần nhà ga. Chỉ sau khoảng 15p, tôi đã nhìn thấy cái cổng trường cổ kính mà tôi đã từng thấy rất nhiều lần qua những bức ảnh em gửi. Không nhầm lẫn gì nữa, đây chính là nơi em đã sống và học tập trong vòng 4 tháng điên rồ đó. Cách đây không xa là khu ký túc xá dành cho sinh viên. Một lần nữa tôi lại thấy những tòa nhà rất đỗi quen thuộc có lẽ vì tôi đã thấy chúng rất nhiều qua ảnh hay webcam, hay cìn vì lý do nào khác nữa?

Tôi đứng dưới đường nhìn chăm chăm lên những khung cửa sổ còn sáng đèn của ký túc xá, tự hỏi không biết em đã từng ở phòng nào trong những căn phòng kia. Tôi nhớ lại những ký ức ngọt ngào khi em ở đó, vui vẻ trò chuyện với tôi qua chiếc webcam nhỏ xíu, bé vậy nhưng nó lớn lao như cả một bầu trời với tôi. Tôi nhớ lại từng đường nét cử trỉ của em qua cái khung hình mờ mờ ảo ảo đó, những đường nét mà từ lâu tôi đã không còn được thấy. Tôi đứng tựa vào tường, tay tôi khẽ chạm vào mặt đá lạnh ngắt nhưng không hiểu sao tôi thấy ấm lạ thường. Tôi cảm giác mình lại được chạm vào em một lần nữa dù chỉ trong sâu thẳm sự tưởng tượng của tâm trí. Góc phố tôi đang đứng như bị bao phủ bởi hình bóng của em, tôi như thấy lại em của quá khứ, người con gái mà tôi đã từng yêu.

Sau một lúc lâu đứng lặng đi giữa hiện thực và ảo giác, tôi bị đánh thức bởi người lao công đang rửa đường bằng chiếc vời phun nước cực mạnh. Tôi rảo bước lại nhà ga với tốc độ nhanh hơn bình thường, dường như tôi đang muốn chạy trốn một điều gì đó. Vạ vật trên băng ghế nhà ga thêm khoảng 1h nữa, tôi cũng được bước lên chuyến tàu để đi đến đích đến cuối cùng của mình nơi có một người bạn đang chờ tôi.

Tôi đến nơi lúc 4h sáng, kết thúc một ngày điên rồ cả về thể xác lẫn tâm hồn.

....

Lúc này tôi cũng đã rời xa nước Anh và châu âu được khoảng nửa năm. Nhưng những mảnh ký ức khó quên đó thỉnh thoảng vẫn ùa về như một cơn gió trái mùa lướt qua cỏ cây rồi lại biến mất. Vế mặt địa lý, giờ đây tôi đang ở rất gần em, gần hơn nhiếu so với chuyến đi Anh lần đó nhưng khoảng cánh thực tế lại lớn hơn rất nhiều. Đã vài tháng tôi không gặp, nói chuyện, chat hay sms gì với em. Em đột ngột biến mất khỏi cuộc đời tôi như sương khói, như thể em chưa từng tồn tại.

Ở thành phố đó, tôi đã có một trải nghiệm thật kỳ lạ, tôi thấy mình lại được ở cạnh em, gần gũi em, dường như từng viên gạch ở khu ký túc đó đều hằn in dấu vết của em. Tôi đủ tỉnh táo để biết rằng, chẳng qua "em" hôm đó chỉ là sản phẩm của bản thân tôi với cái đầu tê dại vì mỏi mệt, một trái tim đang rấm rức vì thương tổn và một tâm hồn lúc nào cũng mộng mơ như trẻ con. Nhưng tôi vẫn chấp nhận đón nhận em với mù quáng và đau đớn và trong đau đớn tôi lại hiểu thêm một chút về con người thật của mình.

Lúc này tôi đang tiếp tục với cuộc sống của riêng mình với biết bao lo toan và những đam mê của bản thân. Tôi biết em cũng thế và em đang rất hạnh phúc bên người khác. Tôi viết những dòng lê thê ở trên không phải vì tôi lại buồn hay lại say. Tôi viết vì tôi phải biến nó thành câu chữ vì chỉ như thế mới đảm bảo rằng những mảnh ký ức đó sẽ không mãi mãi ra đi như em. Tôi viết để nhắc nhở bản thân mình rằng mình đã từng sống và yêu hết mình như vậy và trong cuộc sống này sự chia tay hay ly biệt không phải điều đáng sợ nhất, điều đáng sợ nhất là một ngày nào đó bạn sẽ quên.

06/01/2010.
bchaconne vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 01-06-2010, 10:01 AM   #3
mitkho
Đại úy
 
Gia nhập: Mar 2006
Nơi Cư Ngụ: Khu vực chờ giải tỏa ;)
Bài : 421
Send a message via Yahoo to mitkho
Default

Lâu lắm rồi mới được đọc một bài hay thế này!
__________________
Em.
Đung đưa trên chiếc võng
tình yêu anh giăng.
Đung đưa và hy vọng...
mitkho vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 01-06-2010, 10:17 AM   #4
macluv
Suy đồi
 
Gia nhập: Sep 2006
Bài : 6,655
Default

Hay thật, tuổi trẻ có khác, yêu điên cuồng.
macluv vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 01-06-2010, 06:27 PM   #5
ot_xanh_xanh
Đại úy
 
Gia nhập: Dec 2009
Bài : 402
Default

Trích dẫn:
macluv viết:
Hay thật, tuổi trẻ có khác, yêu điên cuồng.


ô kìa, em tưởng tuổi nào thì đã yêu cũng là điên cuồng cả?
__________________
Kẻ yếu bóng vía tới chỗ tối thường hay huýt sáo
ot_xanh_xanh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 01-06-2010, 11:04 PM   #6
Tiểu Ninh Tử
Thương vay khóc mướn
 
Tiểu Ninh Tử's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 4,213
Default

Em nghĩ có lẽ nên quên thì hơn, sau này khi bác tìm được một nửa của mình, bác sẽ thấy mọi chuyện chỉ là tưởng tượng, và đơn giản.

Có nhiều kỷ niệm lãng mạng đam mê, như phim, nhưng nếu như không nhắc lại ta hạnh phúc hơn nhiều. Nỗi đau thì vẫn cứ là nỗi đau thôi, đừng gặm nhấm nó rồi tự cho mình thấy hạnh phúc, tự mình làm đau mình thôi.

Là đàn ông, càng nên vậy bác ơi. Chúc bác sớm kiếm được cô gái yêu thương bác thật lòng.
__________________
----------
http://www.senvanggroup.com/
Sen Vàng Online FB
Call em Ngọc nhé : 0912.80.70.59
Tiểu Ninh Tử vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 01-06-2010, 11:28 PM   #7
Garlic
Đại tướng
 
Gia nhập: Jun 2008
Nơi Cư Ngụ: Somewhere over the rainbow
Bài : 1,012
Default

Theo em thì có những chuyện mình chẳng cần quên, cứ để vậy thôi vì về cơ bản mình đã xác định được hết rồi và biến nó thành miền ký ức của mình, rồi đôi lúc nhớ về và thấy là mình đã đi qua một thời hay - dở như thế nào. Những lúc ngồi nhớ là những lúc rảnh rỗi, cafe một mình và bất chợt nhớ. Dù gái hay trai thì cũng vậy cả thôi, thỉnh thoảng cuộc sống vẫn cần những khoảng không gian cho riêng mình và chỉ mình mình biết là như vậy
__________________
Một mai về sau, qua những đổi thay. Con của chúng mình, vẽ nên màu thanh bình.
Garlic vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 01-06-2010, 11:44 PM   #8
hungmn
Trung úy
 
Gia nhập: Jun 2006
Bài : 265
Default

Có lẽ tại chưa quen văn hóa. Mình sang Pháp thấy kém thân thiện hẳn so với người Anh, nhất là mấy chú làm thủ tục nhập cảnh.
Chưa kể ở Pháp mua vé metro ở máy bán vé bằng thẻ debit của Anh không được (mà ngay tại Paris Nord), trả tiền mặt thì chỉ nhận tiền xu, trong khi ở Anh loại gì cũng nhận hết

Còn chưa kể bọn sứ quán Pháp ở đây, không có vé máy bay trước thì đừng hòng xin visa.

thay đổi nội dung bởi: hungmn, 01-06-2010 lúc 11:54 PM.
hungmn vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 02-06-2010, 10:39 PM   #9
pamin
Trung úy
 
Gia nhập: Feb 2006
Bài : 282
Default

"Hạnh phúc tình yêu thoảng qua trong khoảnh khắc

Nỗi buồn tình yêu đeo đẳng suốt cuộc đời"

Nguồn: http://guihuongchogio.vnweblogs.com/post/4523/232274
pamin vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-06-2010, 04:59 AM   #10
casaman79
Liệt sĩ
 
Gia nhập: Apr 2008
Nơi Cư Ngụ: The Hexagon
Bài : 591
Send a message via ICQ to casaman79 Send a message via Yahoo to casaman79
Default

Thằng Đào trên TL xưa cũng bắt máy bay bay từ VN sang mỹ mở cửa phòng thấy em đang ôm anh tây lại ngoắc máy bay về trong ngày luôn. Buồn/.
casaman79 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-06-2010, 09:36 AM   #11
Phu du
Đại úy
 
Gia nhập: Nov 2007
Bài : 547
Default

(Em vất vào 1 mảnh của em vì cái tên topic, nếu là topic riêng tư không được vất thì admin xóa hộ em nhé)

Yên tĩnh thì thèm một hơi thuốc dài cho đêm sâu.

Buổi tối, ngồi bàn "người nhà" ở tầng 1 quán, bàn là cái chum sành để mẹt đan ở trên. Đèn hoa kỳ, giành nước chè xanh, điếu cày, điếu bát, bộ chén sứ Hoa hồng và khay men thời xưa. Giọng Khánh Ly cồn cào.

Đèn hoa kỳ tỏa hơi sáng cũ kỹ, phủ một màu vàng lên khuôn mặt và thân thể người con trai trước mặt. Người con trai thân quen. Thân thể và khuôn mặt ấy, trầm ngâm trong ánh sáng vàng tĩnh lặng ấy, bất động. Khuôn mặt đầy ưu tư. Nói ra thành lời mà nghe như tiếng 1 người khác. Các tế bào trùng xuống, rời rạc, đắng ngắt.

Đó ko phải là một khoảng thời gian. Đó chỉ là một khoảnh khắc. Khoảnh khắc thì qua rất nhanh. Có lẽ thế...

Rồi nghĩ rằng, rời bỏ cuộc đời, có lẽ cũng chỉ là một điều giản đơn...
Phu du vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-06-2010, 02:32 AM   #12
dobrzhansky
Thượng sĩ
 
Gia nhập: Mar 2010
Bài : 108
Default

Có bài này hay hay, ngày xưa đọc trên yahoo 360, giờ post lên cho các bạn, tặng những người đang yêu, để biết gìn giữ tình yêu đẹp, tặng những ai đau khổ về tình yêu, để sống lạc quan, mạnh mẽ, trải lòng mình hơn. Có một vài chỗ tên địa danh, ngày tháng không nhớ rõ, để tôn trọng tác giả đành thay bằng a, b, c, hoặc để dấu ba chấm, các bạn lượng thứ :

Người ta nên bắt đầu nói về cuộc khủng hoảng "hậu chia tay" với thái độ bình thản (nhưng không dửng dưng). Do vậy, người ta có thể va chạm với những người tán thành hoặc phản đối cái trạng thái tình cảm chắc chắn là lỗi thời nhưng vẫn còn tồn tại này.

Nếu tôi công khai chứng thực những mặt còn chưa được hàn gắn trong câu chuyện của tôi thì chính là để góp phần vào việc tìm kiếm những giải pháp thoả đáng và bớt tàn nhẫn hơn cho vấn đề này.

Tôi và cô ấy quen nhau từ tháng ... năm 2004 và cả 2 chúng tôi đều nghĩ rằng mình đã vượt qua mọi khác biệt về sở thích và tính cách để xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp. Thế nhưng 2 chúng tôi mỗi người ở 1 đầu đất nước và trong thời gian quen nhau số lần chúng tôi được ở bên nhau thật sự chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Vậy mà cái nghề làm quảng cáo của tôi khi đó và ước vọng trở thành một contrabassist của cô ấy lại chẳng thích hợp với nhau 1 chút nào cả. Làn gió của những cuộc cãi vã lan truyền sau năm 2005 đã chấm dứt ảo tưởng của chúng tôi về một tình yêu hoàn hảo. Thế rồi đến Tết Nguyên đán 2006 chúng tôi chia tay nhau, và sau đó ít lâu cô ấy xách đàn lên máy bay đi tới thành phố A học để tiếp tục hoàn thiện giấc mơ của mình.

Cú sốc của cuộc chia tay thật tàn nhẫn. Đứng về phương diện tình cảm, dĩ nhiên rồi. Nhưng nhất là về mặt tâm tính con người, tôi có cảm tưởng như bị lùi về một thời kỳ man rợ và tin rằng cái bộ phận này của xã hội đã không đi theo đà tiến hóa chung, mà trái lại, cố thủ trong một sự trừng phạt đạt giới hạn của thú tính. Tôi cảm thấy rất cô độc khi đối mặt với người thân, bạn bè, và với cả bản thân tôi, nhưng đó chưa phải là nguy cơ lớn nhất. Tôi nhanh chóng có được ý niệm thế nào là đau khổ, và nhờ vậy đã nhận ra rằng muốn không bị quá thất vọng thì chớ đặt nhiều cảm xúc vào một cái gì đó.

Người ta bắt đầu thu mình lại. Và rồi nếu như không suy sụp, người ta sẽ trở nên chai sạn hơn bằng cách che giấu mọi tình cảm của mình. Từ đó phải cân nhắc tính toán: mỗi một ánh mắt, một nụ cười có thể dẫn tới đủ loại phản ứng. Sức ép mạnh đến nỗi nó triệt tiêu mọi ý định mới chớm về một tình cảm mới phát sinh. Người ta không bao giờ có thể tính được những thiệt hại về thể xác và tâm lý mà tình trạng xa cách và nỗi nhớ khôn nguôi có thể gây ra cho con người.

Tôi đã tìm cách ổn định cuộc sống và quên nỗi ám ảnh đó đi, nhưng đến cuối năm 2006 tôi được biết rằng cô ấy đã chuyển từ A sang thành phố X. Ý nghĩa khoảng cách giữa tôi và cô ấy ngày càng xa khiến tôi sợ hãi thực sự và tôi nhận ra rằng chưa bao giờ tôi hết yêu cô ấy cả. Gần như ngay lập tức, tôi lên tàu hoả (do tình hình tài chính tồi tệ nên tôi buộc phải chọn cách di chuyển này) đi X... tràn đầy một ý định hàn gắn vết thương lòng. Nhưng từ "hàn gắn" mà tôi đã nói phải xếp vào danh mục những từ rỗng tuếch, vô ý nghĩa nhất. Bởi lẽ, thật là một điều bí ẩn, mọi đầu mối mà tôi tiếp xúc để gặp cô ấy đều lánh mặt tôi, cơ hồ như cô ấy đã được báo trước về sự có mặt của tôi ở cái thành phố X khốn khiếp này. Chán nản, giận dữ và không có đủ tiền bạc lẫn thời gian để ở lại, tôi xốc balô đi (à không, bò chứ!!!) ra ga Y, sau khi đã thề không bao giờ đặt chân lên những viên đá lát đường ở đây 1 lần nào nữa...

Dù sao, tôi cũng đã có thời gian để suy nghĩ về cuộc đời tôi... Quá cố gắng để mở một cánh cửa đã đóng hoàn toàn với mình, tôi không thấy rằng ở ngay đằng sau lưng tôi có một cánh cửa khác đang mở ra. Có thể ở đó không có cái tôi cất công giành giật nhưng lại có 1 điều gì đó đang chờ đợi tôi. Nếu chúng ta đã từng yêu cô ấy (hay anh ấy) đến vậy thì tại sao chúng ta lại không thể yêu một người khác với tình yêu như thế... Tại sao??? Hơn nữa Tự Do (tôi nói Tự Do chứ không phải Cô Độc đâu nhé) là thứ ngọt ngào nhất, bạn phải cố gắng tận hưởng nó chừng nào còn có thể...

Đến giờ, tôi đã hiểu làm sao tôi có thể đi qua được điều đó. Tất nhiên, công việc-là điều chủ yếu, cũng như gia đình và bạn bè. Điều đó chứng tỏ rằng dù cho 1 số người có nghĩ sao đi chăng nữa, không bao giờ là quá muộn và chẳng có gì là đã mất. Tuy nhiên, đấy quả là một sự lãng phí ghê ghớm lẽ ra đã có thể tránh được..
dobrzhansky vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-06-2010, 08:33 AM   #13
quanta
Đại úy
 
Gia nhập: Sep 2009
Nơi Cư Ngụ: echo $HOME
Bài : 633
Default

Xin lỗi, em nhặt hộ các bác một viên sạn: cử chỉ & lãng mạn mới đúng.
quanta vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 10-10-2010, 05:34 PM   #14
bchaconne
Đại úy
 
Gia nhập: Sep 2009
Bài : 368
Default

...

Anh nhìn vào mắt cô, mắt cô không nâu cũng chẳng xanh, mắt cô màu đen. Mắt trái, bên cạnh con ngươi tròn có 2 đốm màu vàng, không to cũng chẳng bé, anh bảo mắt cô có lửa. Cô cuời khanh khách như trẻ nhỏ, tiếng cười của cô vang vang trong không gian, dội vào tai anh như đến từ một thế giới khác, anh lại mê man giữa những thứ lung linh.

Anh gặp cô trong một buổi tối mập mờ và ngột ngạt. Anh gặp cô giữa một biển người uốn éo, vặn vẹo, không khí bị nén lại bởi âm thanh thình thịch, đủ thể loại mùi bay lượn trong không gian. Anh gặp cô trong club. Cô nhẹ nhàng tiến đến bên anh, cầm lấy bàn tay anh, anh thấy mình run rẩy như cậu bé mẫu giáo lần đầu tiên được cầm tay cô bé ngồi bàn bên. Cô hôn anh, môi cô ẩm nhưng lạnh, nặng nhưng trơn. Cái cuồng loạn xung quanh bỗng chốc quánh lại, mờ đi sau màn sương mà cô dăng lên, anh lại mê man giữa những thứ nhẹ nhàng, bay bổng.

Anh và cô đến bên nhau thật trái tự nhiên, phi thực tế, phản lại bản chất của cả hai. Anh và cô đến bên nhau như bị một thế lực nào đó trên cao ném cả hai vào với nhau. Anh và cô dính lại mặc dù cú va chạm khiến cả 2 vỡ tan ra, mong manh và yếu đuối. Anh tưởng mình là hòn sỏi nhỏ giữa cuộc đời này, nhưng hóa ra anh chỉ là hạt cát dưới chân cô.

Cô hỏi anh: "Người ta yêu nhau họ có nói những chuyện nghệ sĩ như mình không anh nhỉ?"
Anh mỉm cười yếu đuối: "Chắc không em ạ"

Người bình thường chẳng ai mê man nhiều như anh, người bình thường không mong manh như anh, người bình thường không yêu cô ngốc nghếch như anh. Con người thường cần cái mình không muốn và muốn những cái mình không cần. Anh là thứ cô muốn, nhưng cô không cần anh. Anh chỉ như tiểu thuyết, một cơn mê nhẹ nhàng mà một ngày cô sẽ tỉnh giấc. Anh không phải là quá khứ, hiện tại hay tương lai của cô, anh chỉ là một cái bóng, một điểm vàng trong mắt cô.

Anh cần cô, cô là những thứ lung linh, nhẹ nhàng bay bổng mà cả đời anh theo đuổi nhưng không bao giờ với tới. Anh cần tiếng cười của cô, tiếng cười của cô vang vang trong không gian, dội vào tai anh như đến từ một thế giới khác...

Cô viết thơ tặng anh, những bài thơ hay đến nao lòng. Anh bảo cô: "em viết hay quá" .
Cô cười, lần này là cười nhẹ nhàng, nao nao, nữ tính: "anh là nàng thơ của em, bên cạnh anh em ho ra thơ thở ra văn".
Anh lặng đi trong những suy nghĩ miên man, anh băn khoăn duới tâm hồn kia cô chất chứa bao nhiêu nụ cười?

"...things that scare us today, what if they happen someday..."

Cô sắp bỏ anh. Anh định bỏ cô nhưng anh làm sao nổi. Mỗi sáng thức dậy, điều đầu tiên anh nghĩ đến là cô, điều thứ hai anh nghĩ đến là mình phải dừng lại và điều thứ ba anh nghĩ đến là mình chẳng làm được. Vì thế anh chờ. Anh chờ cho nó xảy ra như người ta chờ cầu vồng sau những cơn mưa, như chờ mặt trăng sau mặt trời. Nhưng anh biết sau khi cô đi, sẽ chẳng có cầu vồng hay mặt trăng, chỉ có anh, màn đêm và những giấc mơ triền miên.

Anh thấy ngột ngạt, nơi anh sống bỗng hóa thành tưởng tượng, anh thấy mình lạc lối. Anh muốn đi, anh thèm đi, đi thật xa. Những chuyến đi trong anh mang màu sắc tồn tại nhiều hơn là trốn chạy.

Cô nhìn cuộc đời hỗn độn như một vòng tròn phẳng lặng vì trong cô có những nỗi đau không thể chia sẻ. Anh nhìn cuộc đời như một cái băng chuyền với thời gian làm mô tơ. Những ngày bình thường, anh đứng trên nó, chân không chuyển động. Những ngày đáng sợ, anh đứng bên ngoài nhìn người ta đi vùn vụt. Những ngày anh đi, anh chạy, xuôi dòng, ngược dòng, không quan trọng, cơ bản là anh chạy. Anh chạy nghĩa là anh sống, anh tồn tại. Anh đi vì anh không biết phía trước sẽ có những gì, anh không biết mình sẽ gặp những ai, sẽ làm gì, sẽ cười hay khóc. Bên cô anh ngửi thấy như mình đang ở nhà, nhưng khi cô trượt dần khỏi tay anh, ngôi nhà cũng hóa thành đụn cát, cơn gió nhẹ thoảng qua cuốn chúng ra khỏi kẽ tay anh.

Anh nhớ những chuyến đi trong quá khứ của anh. Anh trông chờ những chuyến đi của tương lai và cô sẽ không đi cùng đường với anh. Trong những chuyến đi, anh biết mình sẽ mang theo đôi mắt có lửa và tiếng cười của cô, tiếng cười của cô vang vang trong không gian, dội vào tai anh như đến từ một thế giới khác...

10/10/10
bchaconne vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 18-01-2011, 09:54 AM   #15
macluv
Suy đồi
 
Gia nhập: Sep 2006
Bài : 6,655
Default

Hôm nay mới đọc được bài này của bchacone, dính vào nàng thơ thảo nào không thấy chụp ảnh, định đổi Leica lấy Mont Blanc để làm thơ à.
macluv vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 18-01-2011, 10:06 AM   #16
Anh hùng
Đại tướng
 
Gia nhập: Mar 2010
Bài : 2,025
Default

Em sắp về HN, bác macluv cho em xách máy theo học nghề với nhé...yên tâm là em không tranh mất gái xinh của bác đâu
Anh hùng vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 18-01-2011, 10:10 AM   #17
macluv
Suy đồi
 
Gia nhập: Sep 2006
Bài : 6,655
Default

Em làm gì có gái, bác muốn chụp gái thì phải theo các bác trên tathy này, bchacone cũng quen lắm gái xinh lắm, em theo chụp được lần. Em chuyên chụp những thứ đổ nát, cống rãnh... bác thích chụp thì theo em.
macluv vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 18-01-2011, 10:33 AM   #18
HgHeart
Thượng sĩ
 
Gia nhập: Oct 2010
Bài : 133
Default

Trích dẫn:
Tiểu Ninh Tử viết:
Em nghĩ có lẽ nên quên thì hơn, sau này khi bác tìm được một nửa của mình, bác sẽ thấy mọi chuyện chỉ là tưởng tượng, và đơn giản.

Có nhiều kỷ niệm lãng mạng đam mê, như phim, nhưng nếu như không nhắc lại ta hạnh phúc hơn nhiều. Nỗi đau thì vẫn cứ là nỗi đau thôi, đừng gặm nhấm nó rồi tự cho mình thấy hạnh phúc, tự mình làm đau mình thôi.

Là đàn ông, càng nên vậy bác ơi. Chúc bác sớm kiếm được cô gái yêu thương bác thật lòng.

Đích đến đâu bằng đường đi. Sau này nhìn lại, người ta sẽ quên cái đích mà chỉ nhớ những khó khăn mình đã vượt qua trên quãng đường đấy. Những ký ức đấy sẽ làm cho ta trưởng thành hơn, nhiều kinh nghiệm hơn và nó cũng làm cho cuộc sống của mỗi người trở nên có ý nghĩa hơn.
Sao lại phải quên! Là đàn ông càng nên vậy. Mình nghĩ thế.
HgHeart vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 22-01-2011, 10:16 PM   #19
Hyo
Thử thách
 
Gia nhập: Oct 2009
Bài : 248
Default

Remember When - Alan Jackson

Remember when I was young and so were you
and time stood still and love was all we knew
You were the first, so was I
We made love and then you cried
Remember when

Remember when we vowed the vows
and walked the walk
Gave our hearts, made the start, it was hard
We lived and learned, life threw curves
There was joy, there was hurt
Remember when

Remember when old ones died and new were born
And life was changed, disassembled, rearranged
We came together, fell apart
And broke each other's hearts
Remember when

Remember when the sound of little feet
was the music
We danced to week to week
Brought back the love, we found trust
Vowed we'd never give it up
Remember when

Remember when thirty seemed so old
Now lookn' back it's just a steppin' stone
To where we are,
Where we've been
Said we'd do it all again
Remember when
Remember when we said when we turned gray
When the children grow up and move away
We won't be sad, we'll be glad
For all the life we've had
And we'll remember when
Hyo vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 27-01-2011, 10:43 PM   #20
Eve Belle
Liệt sĩ
 
Gia nhập: Jan 2011
Nơi Cư Ngụ: Hà Nội
Bài : 29
Default

Nói vậy chứ có những trải nghiệm đủ đẹp để đáng phải ngặm nhấm đau khổ ...vài lần trong đời
Eve Belle vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 08:37 AM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.