Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 2 - Cung văn hóa Xa Mẹ > Văn chương, thi phú
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 12-03-2010, 12:42 AM   #21
ops
love me pls
 
Gia nhập: Feb 2006
Bài : 310
Default

Trích dẫn:
5xu viết:
Em Ops he did it again có bài Thuốc mốc luận văn chương hoành tráng nhỉ, quả thực rất ấn tượng.


Lạy 8 vía cụ Xu, cháu không phải là "gái xinh cái tinh tỉnh tình tinh gì cũng giòn" cụ ạ

Cháu chỉ có he "đứt đừn" ờ ghến, chứ He did it ờ ghên, thì không có đâu ạ, cháu chửa đến lượt.

Mẹ ơi, "Tìm chồng" của bạn Oops (vầng hai Ô, một pờ và một sờ), ăn sâu vào tâm khảm của các bạn đến thế này ư

À, cái bài mới đọc được nhất trong tất cả những bài đã post lên. Có mùi trà đá thuốc lào cô hàng kẹo kéo .

Mấy cái kia đú quá nên hơi hao sức cụ ạ. Nó mất tự nhiên.

(Vào đây thanh minh chả nhẽ lại không nhận xét văn chương cho nó hợp với thi và phú )
ops vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 12-03-2010, 06:06 AM   #22
Bò đội nón
Đại úy
 
Bò đội nón's Avatar
 
Gia nhập: Aug 2006
Bài : 866
Default

Trích dẫn:
5xu viết:
Ký ức đô thị

Giống như người dân Hà Nội khi xưa đã tự mình, dù là hồn nhiên trong cơn say cách mạng, đập bỏ đi những substance của thành phố chỉ vì cho rằng nó thuộc Pháp. Kể từ khi Bà Đầm Xòe sụp đổ ở Cửa Nam, những ký ức bình đẳng bác ái cũng mất đi. Để rồi hôm nay người Hà Nội sẵn sàng chửi nhau chỉ vì vô tình chạm xe ở đèn đỏ ngã tư, hay tranh cướp hoa ở hội chợ. Một Hà Nội xô bồ và vô liêm, chèn ép nhau không chỉ vì chức quyền, đất đai mà có khi chỉ vì hơn nhau một tiếng gáy. Một Hà Nội vơ vét không phải vì đói khát. Một Hà Nội chiếm đoạt tương lai ngay từ quá khứ của chính mình.


Bài này bác viết hay, bác cứ thế thì mới có đất để anh em choảng đá bác chứ. Mấy bài trước bác viết dạng như mô tả thì choảng vào đâu, toàn sự thực cả.

Em thích câu cuối cùng đoạn này của bác, thâm sâu và từng trải. Nhưng em không tán thành cái kết luận, được em bôi đậm, mà bác dẫn ra từ niềm tin của bác.
__________________
Tình ta biển bạc đồng xanh.
Bò đội nón vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-03-2010, 11:03 AM   #23
Blooming
Thương binh 2/27
 
Blooming's Avatar
 
Gia nhập: May 2008
Nơi Cư Ngụ: Lâm Gia Trang
Bài : 251
Default

Khác với Phan An hay có lối viết triển khai kiểu diễn giải cho từng khái niệm trùng trùng, điệp điệp; bác Xu hay làm người ta rơi vào trạng thái khó nắm bắt vì đoạn sau với đoạn trước có một sự kết nối mỏng manh tới mức gần như chỉ có cảm xúc là tương đồng. Tuy nhiên mấy bài đăng trên này lại không rõ rệt cái lối viết ấy. Dù bác có cái nhìn thiện cảm với cuộc đời và chủ trương không nhậu nhân phẩm thì các bài phê phán vẫn là các bài bác viết hay nhất với óc quan sát sắc sảo và lối châm biếm hóm hỉnh không lẫn vào đâu được. Có điều khi đọc tuyển tập của các bác em vẫn sợ bởi đôi khi cố gắng buộc các bài vào với nhau nhưng nó cứ nhoài ra. Thôi thì bác cứ post hết lên đây cho em có cơ hội đọc chùa từng bài một vào những thời điểm cách xa nhau.
Blooming vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-03-2010, 03:18 PM   #24
metro
Thượng sĩ
 
Gia nhập: Jun 2005
Nơi Cư Ngụ: Paris
Bài : 118
Default

Em thấy bác 5 xu viết duyên vì bác có nhiều kinh nghiệm sống, quan sát của bác vừa quen vừa lạ. Cùng một góc phố, địa điểm quen thuộc, bác liên hệ Đông Tây, lịch sử, văn hóa, quá khứ, hiện tại, khiến người đọc tò mò thích thú.

Tuy nhiên nhiều khi bác viết ít cảm xúc, viết như kể chuyện ngoài quán bia, "hay thế này mà không biết thì cũng phí". Câu văn không liền mạch, cấu trúc đoạn không rõ ràng. Bác lên dòng xuống dòng, cắt câu cắt mạch như MC câu khán giả chứ không theo là mạch cảm xúc cảm nghĩ gì sâu xa cả.

Nhưng có khi văn hậu hiện đại phải thế, trình độ còi của em không phải khi nào cũng cảm nhận được.
metro vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-03-2010, 04:04 PM   #25
5xu
Trả lại tên cho xu
 
5xu's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 2,958
Send a message via Yahoo to 5xu
Default Hóa Vàng Cho Một Tình Yêu

Cám ơn các chú đã ném đá. Để kết thúc quả tác giả tự lăng xê tác phẩm này, anh tái bản thêm một entry nữa, để phục vụ các chú cuối tuần. Và các cô nữa, nếu có thể.

Hóa Vàng Cho Một Tình Yêu

Michael Jackson, thế là chàng đã ra đi. Nhờ chàng ra đi nên chúng ta mới biết nước Mỹ nó suy đồi thế nào. Đám ma mà chúng nó cũng truyền hình trực tiếp với lại ca hát mấy tiếng đồng hồ. Không hiểu bên ấy khi an táng xong người ta có hóa vàng cho MJ không. Tiêu xài quen rồi, không hóa thì qua thế giới bên kia lấy gì mà tiêu.

***

Hồi Zidane về Real Madrid, anh có nói một câu thế này: “Tôi đến đây để mang niềm vui cho các cổ động viên của câu lạc bộ Real Madrid”.

Tôi đánh giá cao các ngôi sao sân cỏ và các nghệ sỹ biểu diễn có ảnh hưởng đến công chúng rộng lớn. Ví dụ như Zidane, Maradona, hay Michael Jackson. Bởi họ mang niềm vui đến cho rất rất rất nhiều người trên hành tinh này, dù trẻ hay già, dù quê hay tỉnh, dù giàu hay nghèo.

Như Zidane hay MJ thì có lẽ họ mang niềm vui và niềm hứng khởi đến cho hàng tỷ người. Hàng tỷ lượt người đúng theo nghĩa đen ấy.

***

Những năm 89,90 nước mình còn nghèo vật. Thông tin nghèo vật. Lạc hậu so với thế giới văn minh hằng trăm năm. Thế mà học sinh nghèo như bọn tôi vẫn đạp xe ra một chỗ gọi là nhà quê của Hà Nội lúc ấy là Ngã Tư Sở để mua băng cassette nhạc quốc tế. Có khá nhiều. Phổ biến nhất là nhạc hải ngoại, kế đến là nhạc cũ 196x-197x như Smokies, ABBA. Nhưng có cả nhạc của MJ mới ra đời chỉ vài năm trước đó ở Mỹ. Bây giờ Mỹ có gì ở VN có cái ấy. Nhưng 20 năm trước thì trễ vài năm so với Mỹ cũng đã là một sự kỳ diệu rồi. Sự kỳ diệu ấy còn ở chỗ người ta không biết tiếng Anh, không biết các thể loại nhạc của người da đen ở Mỹ, thậm chí còn nghĩ Mỹ là kẻ thù và độc ác, thế mà người ta vẫn nghe và thích MJ.

Tôi ngờ rằng trung niên Hà Nội và thanh niên nông thôn miền Bắc cho đến tận bây giờ vẫn đi giày đen với bít tất trắng tinh chính là do ngày xưa video clip của MJ quá thịnh hành ở miền bắc. Hình ảnh MJ mặc quần ống ngắn cũn khoe tất trắng và giày đen có lẽ đã vô thức đi vào tâm lý dân Bắc như là một hình ảnh của sự sành điệu hoặc lịch thiệp (Ặc, hiệu ứng nhảy cóc văn hóa).

Vậy nên dù sao thích MJ cũng là cái may. Chứ thích chú guitarist của AC/CD hoặc frontman của GnR thì các quý ông Hà Nội bây giờ mặc váy ngắn hết cả rồi.

***

Từ hâm mộ đến sùng bái là một khoảng cách rất xa. Xa cả về hiện tượng tâm lý đến hành vi cá nhân. Từ hâm mộ ngôi sao âm nhạc MJ đến sùng bái lãnh tụ Kim Chính Nhật còn là một khoảng cách xa hơn nữa. Xa như tỉnh lẻ của nước Mỹ là New Jersey đến thiên đường có tên là Bắc Hàn vậy. Để vượt qua khoảng cách ấy có đốt đít hết cả đống tên lửa của Bắc Hàn cũng phải bay mất cả ngàn năm. Nhưng nếu lãnh tụ Kim Chính Nhật chẳng may mà hâm mộ MJ thì cả đất nước Bắc Hàn đi giật lùi kiểu Moonwalk chắc cũng chỉ mất vài (chục) năm là đến New York.

***

Vậy còn chúng ta. Haizz. Chúng ta thích moonwalk của MJ từ những năm 90. Mà bây giờ vẫn ở tận đâu đâu. Hay là do chúng ta có cung trăng của riêng mình, trên đó có nhõn chú Cuội.

***

Đầu hè có đi vào Hương Tích cùng người bạn thân. Bạn khấn xong nhờ hóa vàng hộ. Sáng sớm hôm đó trời mưa nên chỗ hóa vàng ướt sũng. Vàng mã cũng nhiều. Hóa xong mất cả nửa tiếng đồng hồ. Mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Đi xuống thấy mấy người bán hàng bên đường cười như nắc nẻ. Hóa ra mặt nhem nhuốc muội than lẫn mồ hôi. Liền mua chai nước suối để rửa mặt. Bỗng một cô gái trẻ và nhiệt tình ở đâu hiện ra cầm chai nước rót hộ để rửa mặt cho dễ. Rửa xong mới nhìn cô. Trẻ lắm, mắt vẫn còn trong veo. Miệng rộng răng trắng cười tươi. Da trắng hồng. Cơ thể khỏe mạnh.

Đi xuống núi tiếp. Đi một đoạn tự nhiên nghĩ: tình yêu nhiều khi giống như hóa vàng. Châm mãi không cháy. Đã cháy rồi thì ào một cái là tàn lụi. Lụi rồi rót cho phát rượu cúng, bùng phát nữa rồi ngóm hẳn. Rồi để gió cuốn đi, cuôôốn đi (hát theo nhạc của một nhạc sỹ phật tử chắc là hồi trẻ hay hóa vàng ở chùa Huế).

Quên mất không kể là cô gái sau khi đổ hộ chai nước mát đã không biến mất như các cô tiên khác mà cứ đứng đấy để thu 20 ngàn tiền chai nước có ướp lạnh. Cô hơi cao, hơi xinh và áo hơi rộng cổ.

***

Người ta chỉ nói đến tôn giáo với mục đích là giải thoát khổ đau cho con người. Các chính trị gia thì hứa hẹn cứu đói, cứu nạn, đem lại phúc lợi và công bằng xã hội. Tổng Bí Thư Xô Viết Nikita Khrushchev thì châm biếm: “Các chính trị gia thì lúc nào cũng hứa, họ hứa xây cầu ở nơi qué có sông”.

Nhưng không có nhà truyền giáo nào hay chính trị gia nào nói giống Zidane là tôi đến đây để mang niềm vui cho các bạn.

Thực ra thì ở thiên đường Bắc Hàn hay địa ngục Harlem người ta cũng cần niềm vui như nhau. Chỉ khác nhau ở chỗ họ có entertainer như thế nào thôi. Ở Harlem người ta xem hát và nhảy cho đỡ tốn kém. Còn ở Bắc Hàn người ta đốt 700 triệu dollar tên lửa trong một ngày, chỉ để cho vui. Hay cũng là một cách hóa vàng. Chả biết để cúng ai mà thôi.

***

Một chai nước mát để rửa mặt lúc trưa hè liệu có mang đến niềm vui không? Cho dù chai nước ấy phải trả tiền? Một mối tình hóa vàng liệu có niềm vui không? Hay chính niềm vui là ở cái công đoạn: hóa vàng cho một tình yêu (hát theo một bài hát hơi buồn buồn có tên “Cuối cùng cho một tình yêu” do Trịnh Sơn phổ nhạc cho thơ Trịnh Cung)?

Hôm trước có nói chuyện với một nhà thơ nữ (do đang kháng khựa nên tránh từ nữ thi sĩ) tên là Vân (Phạm Tường). Nhà thơ nữ nói về mối tình cũ dang dở của mình. Tôi bình luận: “(câu chuyện thật là) buồn”. Nhà thơ gật gù (đoán thế vì là chat): “Ừ, buồn đẹp”.

Có nỗi buồn nào là buồn vui hay không? Kiểu nghe một bài hát buồn buồn mà lại thấy vui vui? Tất nhiên nỗi buồn mà chúng ta đang trao đổi ở đây không thuộc phạm trù buồn sinh lý. Buồn sinh lý thì chắc chắn hết buồn là thấy vui ngay, hết mưa là nắng hửng lên luôn, kể cả là nửa đêm.

Hay là niềm vui nào cũng phải bắt đầu từ thấy buồn buồn (do bị cù). Câu này không dịch thành tiếng miền nam được vì sẽ thành niềm vui bắt đầu từ thấy nhột nhột (do bị thọc lét).

***

Vậy nhồn nhột đẹp thì sao? Không biết sao nhưng chắc là dễ chịu hơn những cái đẹp nhồn nhột.

Hồ Chí Minh viết di chúc bắt đầu bằng câu: “Người làm thơ rất nổi tiếng, ở Trung Quốc thời nhà Đường”. Thay vì thi sỹ hay nhà thơ, Hồ Chí Minh gọi là người làm thơ. Ngạc nhiên chưa? Hôm nọ lỡ chê cái chương trình Thăng Long Nhân Kiệt trên VTV1 là sính hán việt nên gọi Nhà Lý là Vương Triều Lý (hiện nay đang chiếu đến Vương Triều Trần rồi thì phải), có bạn vào comment là hán việt có cái hay thế này thế kia (chắc chỉ có mỗi bạn ấy thấy hay nên phải đi giải thích). Thực ra, khó nói nhỉ, nhà Lý chưa thể nào là Vương Triều được. Có chăng là Triều Lý thôi. Muốn có Vương thì phải có hệ thống quý tộc ở dưới. Nhà Lý tất nhiên là không có quý tộc rồi. Nhà Trần thì may ra có.

***

Hôm nay thức khuya mà không có internet nên tâm sự nhiều, ra ngón tay lên bàn phím hết cả. Mai đến cơ quan sẽ post. Lúc đầu đặt tên entry là Carnet 5. Có lẽ sẽ đổi lại là Hóa vàng cho một tình yêu.

***
5xu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 13-03-2010, 10:42 PM   #26
mom
Tuổi hồi teen
 
mom's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 1,720
Default

Trích dẫn:
Gỗ Mun viết:
... Đừng cố hiểu văn 5xu. Hãy tận hưởng những cảm giác mà văn anh đem lại.


Đọc câu này của bác Mun rồi nhìn avatar của bác Xu thì em nhịn không nổi mà phải bò lăn ra cười
mom vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 14-03-2010, 10:08 AM   #27
macluv
Suy đồi
 
Gia nhập: Sep 2006
Bài : 6,655
Default

Viết post blog cho vui thì còn hay chứ bắt bà con mua sách về đọc e hơi quá
macluv vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 14-03-2010, 12:19 PM   #28
madcat
Đại tướng
 
Gia nhập: Feb 2006
Bài : 1,640
Default

Chắc là bạn Xu giỏi. Vì trong văn của bạn ấy có rất nhiều địa danh Tây Tàu Mỹ, lại cũng có nhiều tên của các đại ca Tây Tàu Mỹ, thậm chí còn có nhiều thông tin văn hóa, lịch sử Tây Tàu Mỹ (cả Cam Bốt nữa thì phải).

Những ví dụ của bạn phức tạp, những nhận định của bạn hoành tráng, những kết luận của bạn rất mạnh mẽ. Mình đọc cũng chả hiểu mấy. Nhưng chắc là bạn giỏi.
madcat vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-03-2010, 12:49 AM   #29
dep_trai
quote
 
dep_trai's Avatar
 
Gia nhập: Dec 2005
Bài : 294
Default

Giống những đoạn ghi chép trong notebook nhưng ghi chép thì chưa phải là hoàn chỉnh. Thế không hiểu là chưa hoàn chỉnh thì có gọi là văn không nhỉ?
dep_trai vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 07-04-2010, 11:01 PM   #30
5xu
Trả lại tên cho xu
 
5xu's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 2,958
Send a message via Yahoo to 5xu
Default (Tái bản) Kinh Tế Học Hài Hước

Dưới đây là lời giới thiệu mà 5xu viết cho lần xuất bản thứ hai (tái bản) bản tiếng Việt cuốn Kinh Tế Học Hài Hước (Freakonomics: A Rogue Economist Explores the Hidden Side of Everything) của hai tác giả Steven D. Levitt và Stephen J. Dubner. Bản tiếng Việt do Nguyễn Thị Huyền Trang dịch và Alphabooks xuất bản. Bản tái bản lần này sẽ ra mắt vào cuối tháng tới đây.


Lúc còn thơ ấu chúng ta thường đặt ra vô số câu hỏi về thế giới xung quanh mình. Tại sao có sấm chớp, tại sao có trăng sao, tại sao trái đất quay, tại sao có chiến tranh, tại sao có người giàu người nghèo, tại sao và tại sao.

Những câu hỏi ấy sẽ mất dần đi khi chúng ta trưởng thành, có kiến thức và kinh nghiệm sống. Lúc này các câu hỏi của chúng ta bớt tò mò hơn và thực dụng hơn. Chúng ta bắt đầu tìm hiểu về công việc, tiền lương, lãi suất, nhà đất, chứng khoán và ngoài ra là các câu chuyện trà dư tửu hậu khác.

Nhưng có những người vẫn theo đuổi các câu hỏi tại sao và như thế nào về thế giới xung quanh mình. Họ trở thành những nhà nghiên cứu, những khoa học gia, những chuyên viên công nghệ và cũng có thể là những nghệ sỹ sáng tạo.

Steven D. Levitt tốt nghiệp đại học Harvard nãm 1989 và trở thành một nhà kinh tế học nổi tiếng từ khi còn rất trẻ. Anh nhận huân chương John Bates Clark năm 2003 khi 36 tuổi. Cũng giống như các nhà kinh tế khác, anh luôn đặt câu hỏi tại sao và thế nào về thế giới mà anh đang sống. Và khác với hầu hết các nhà kinh tế khác, anh chỉ tò mò về những thứ anh thấy thú vị mà phần nhiều trong đó đều rất “quái” và ngộ nghĩnh. Là một nhà kinh tế sắc sảo và uyên bác, anh tìm cách thỏa mãn trí tò mò của mình về thế giới xung quanh bằng cách dùng các công cụ kinh tế và phương pháp luận của một nhà khoa học để trả lời các câu hỏi kỳ quặc của chính anh về sự vận hành của cuộc sống hay hiện tượng xã hội ở đất nước mà anh đang sống. Anh tò mò về sự sụt giảm bất ngờ của tỷ lệ tội phạm trong lúc theo dự báo thì lẽ ra nó phải tăng lên. Anh tò mò về thế giới của những tay buôn ma túy đường phố. Anh tò mò cả về mối liên hệ giữa tên do bố mẹ đặt và số phận khi trưởng thành của những đứa con. Bằng con mắt và trí tuệ của một kinh tế gia xuất sắc, Lewitt hé mở cho chúng ta thấy những khía cạnh bất ngờ ở đằng sau tất cả mọi thứ, giống như tên của cuốn sách mà bạn đang cầm trên tay.

Kinh tế học sinh sau đẻ muộn so với các ngành khoa học cơ bản khác. Nhưng như để bù lại khiếm khuyết về tuổi đời, kinh tế học đã trỗi dậy mạnh mẽ từ cuối thế kỷ XĨ và trong suốt thế kỷ XX, để trở thành một ngành khoa học có nền tảng đủ mạnh để giải quyết các câu hỏi lớn về động cơ và sự vận hành không chỉ của một nền kinh tế mà đến cả hành vi của từng con người trong đời sống thường ngày. Một trong những nền tảng mà Lewitt dựa vào để giải đáp các thắc mắc của mình là dữ liệu và xử lý dữ liệu, là luật “nhân-quả” trong kinh tế lượng, và là sự kiểm chứng thực tế.

Kinh tế học hài hước (Freakonomics) ra đời từ những câu hỏi hầu hết là rất kỳ quặc và câu trả lời thường rất bất ngờ, thú vị và cực kỳ thuyết phục của Steven Levitt. Người đọc có thể rất không thích, hoặc rất thích cuốn sách này cũng chính vì các cách đặt vấn đề và giải quyết vấn đề rất táo bạo nhưng cũng rất chuẩn mực theo tinh thần khoa học. Cuốn sách cũng cho ta thấy kinh tế học không hề khô khan và những vấn đề nó giải quyết lại có thể thú vị đến như thế nào. Thậm chí, rất có thể, khi đọc xong cuốn sách bạn sẽ quyết nghiên cứu kinh tế học để có thể trả lời các câu hỏi tò mò của chính bạn về thế giới mà bạn đang sống: “Tại sao những tay chơi ở vũ trường New Century chỉ vì lời qua tiếng lại mà sau đó có thể bắn nhau để rồi kẻ chết kẻ đi tù? Tại sao các thị xã trung tâm (tỉnh lị) của các thành phố ven biển nước ta lại luôn cách nhau một khoảng cách cỡ 150-200km? Tại sao thị trường bất động sản ở Hà Nội lại phức tạp hơn ở thành phố Hồ Chí Minh? Hay thậm chí bạn sẽ còn hỏi về cơ chế vận hành của hệ thống ghi số đề hay cá độ bóng đá phi pháp ở những thành phố lớn”.

Cuốn sách mà các bạn đang cầm trên tay là bản tái bản mà Alpha Books đã tiến hành sửa chữa, cập nhật các bài báo, lời nhận xét về cuốn sách của các tạp chí uy tín như Harvard Business Review, Washington Post hay các học giả như Malcom Gladwell, Kurt Andersen, và phần hỏi đáp, trao đổi về tác giả.

Xin trân trọng giới thiệu đến các độc giả cuốn sách này và hy vọng cuốn sách sẽ không chỉ là nguồn cảm hứng cho bạn về kinh tế học và các phương pháp của nó, mà còn giúp bạn có những cái nhìn sâu hơn về cơ chế hoạt động đằng sau cuộc sống của chính mình và xã hội muôn màu xung quanh.
5xu vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 01:14 AM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.