Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 4 - Tâm sự của người "lỡ bước đi Tây" > Tâm sự, gỡ rối tơ lòng
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 01-02-2010, 06:39 PM   #41
vietnguyen10
ngu
 
Gia nhập: Jan 2010
Bài : 189
Default

Thế túm lại là trong vụ này có 3 thằng đàn ông hả? Một không còn trẻ, một trẻ và một chưa kịp dậy thì

Hay chỉ có 2 người đàn ông, còn người được biết ở ngôi thứ 2 trong máy bức thư này chỉ có trong trí tưởng tượng của ngôi thứ nhất ???

thay đổi nội dung bởi: vietnguyen10, 01-02-2010 lúc 06:43 PM.
vietnguyen10 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 02-02-2010, 01:54 PM   #42
NHH_New
Binh nhì
 
Gia nhập: Oct 2005
Bài : 18
Default

@ tác giả: Bạn viết tiếp đi. Mình thích giọng văn của bạn. Những cảm xúc này - ở một quãng thời gian nào đó - đã từng trải nghiệm. Giờ ngồi đọc những dòng này như người vừa uống xong ly rượu vang, chếch choáng say. Tiền, con cái, những mỏi mệt của cuộc sống làm mình cho tới lúc ngồi đây, giật mình nhớ ra - mình - ở một lúc nào đó cũng đã có "nồng nàn, thiết tha, chờ đợi..." ... Tự dưng muốn nhắn tin cho người ở rất xa "HN đào phai khắp phố phường, đôi khi em nhớ anh... Thật đấy!"
NHH_New vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-02-2010, 02:46 PM   #43
Nhimnau
Binh nhì
 
Gia nhập: Jun 2006
Bài : 15
Default

Trích dẫn:
naughty_bitchy viết:
Bạn Nhimnau tiếp tục tâm sự...


Dạ, bạn Nhim lại tiếp tục vào tâm sự. Nhưng nói thật kiểu mọi người phản ứng nụ hôn ở đầu gối khiến bạn Nhim…mất bình tĩnh . Bạn Nhim thấy hôn ở đó nhẹ nhàng, trong sáng mà. Nếu lợi dụng, ai hôn đầu gối làm gì, nhất là hôn đầu gối củ lạc của bạn Nhim. @ JW: không buồn (chắc ý bạn là nhột, theo cách nói của người trong này) nếu hôn bằng môi. Không tin, bạn cứ thử.

@ NHH- New: cảm ơn nhiều lắm.

@ vietnguyen10: chắc số 10 là dành cho khả năng đọc và cảm nhận của bạn. Nếu bạn không gọi những nhân vật trong câu chuyện của tôi là thằng thì chắc tôi cảm tình với bạn hơn.
Nhimnau vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-02-2010, 09:50 PM   #44
Nhimnau
Binh nhì
 
Gia nhập: Jun 2006
Bài : 15
Default

Tối qua nhận được tin nhắn “Hôm nay thế nào em?”. Sốt sắng trả lời “Vui lắm”. Xong lại nghĩ lẩn thẩn, ủa, mà em có vui không ta.

Không biết nữa.

Nhưng em đã cười rất to khi đặt chiếc ly rỗng xuống nhìn gương mặt ngẩn tò te của bạn. Bạn đã cố giải thích với em là phải xoay vòng vòng để ngửi được mùi thơm, nhấm nháp từng chút một để thưởng thức. Em cãi, uống rượu làm gì cực dữ vậy. Ực một cái có phải nhanh không. Bạn chì chiết, người lúc nào cũng chậm nước lụt, uống rượu lại đòi nhanh. Gấp gáp gì mà nhanh. Hè hè… để nhanh say ấy mà. Lúc say em luôn luôn thấy mình thú vị hơn. Thật đấy. Lại nhớ có lần xem bộ phim hồng hồng tuyết tuyết nhặt được câu “Người quân tử cầm lên được, đặt xuống được”. Xưa nay em khoái làm người quân tử lắm dẫu biết cầm lên đặt xuống là việc khó khăn. Uống rượu, em có thể cầm lên đặt xuống nhiều lần mà tâm không đau, lòng không giận.

Em đã cười khà khà khi bạn hét với theo “Đừng có ngủ luôn ở dưới đó”. Lòng vòng một hồi vẫn thấy có người đi theo mình. Em nghĩ chắc anh ấy ái mộ em. Nhưng quanh quẩn mãi, không thấy tiếp cận gì cả. Sốt ruột quá, tò mò đến hỏi thăm. Anh bảo vì dân ở đây kiêng cái cách bạn em vừa nói. Anh sợ em ngủ quên dưới biển luôn. Em cười cười để che đi vẻ cảm động (vẻ cảm động này là rượu làm không phải em làm) “Vậy anh ở đây là để đánh thức em hả?”

Vì anh ấy chỉ đánh thức dưới biển thôi nên em gà gật khi hát karaoke. Đến lượt em, ai đó hét vào tai. Em kết thúc bằng 2 bài hoành tráng. Đường về tối om, lọc cà lọc cọc trên đôi guốc sút đế, bước thấp bước cao nhưng khí thế còn hừng hực lắm. Sài gòn ơi ! Ta đã về đây. Ta đã về đây! Lướt qua nắng mưa, súng bom nhịp chân đi. Quê hương kêu gọi, tiến lên diệt giặc Mỹ. Tiến về Sài gòn, ta quét sạch giặc thù. Tiến về đồng bằng, giải phóng thành đô. Ô ô ô. Ngang nhà ai đó đang tập kết thanh long đầy sân chờ thương lái chuyển đi. Nhìn thanh long chất cao như núi và vẻ tất bật của nhà vườn, em cười, thấy vui vui. Hè rồi, thanh long rớt giá thê thảm, 1 ngàn 1 ký. Em bối rối, bán cho con 100 ngàn. Không dám nói bán cho con 100 ký.

Em đã cười hì hì khi bị cằn nhằn tội về trễ bỏ cơm. Lếu láo bảo rằng mình còn đói lắm. Ngồi xuống ăn thêm 2 chén (cái này không biết rượu ăn hay em ăn nữa). Vừa ăn vừa suy nghĩ ăn xong làm sao nhấc người lên khỏi ghế được đây, làm sao nhấc nổi, chắc đi đâu thì tha nó theo đến đấy. Chủ nhà lại rót rượu. Từ chối không được. Mà hình như em không muốn từ chối lắm đâu. Chẳng mấy khi thế này, cứ để thằng tỉnh quan sát mấy cái trò của thằng say.

Thằng tỉnh mắng thằng say té tát vì làm cho nó té, nó đau…Thằng say cười cợt thằng tỉnh rằng tao dám làm những chuyện mà mày sống cả đời cũng không bao giờ dám làm.

Thằng tỉnh chế nhạo thằng say sao trông mày chẳng thanh lịch kiểu bầu rượu túi thơ, cứ ngửa cổ ồng ộc như phường phàm phu tục tử thế kia. Thằng say không thèm trả lời, chỉ cười khẩy một cái ruột gan thằng tỉnh lộn ngược cả lên.

Thằng say bật khóc vì những vụn vặt đời thường, thứ mà thằng tỉnh luôn nhếch mép đi qua. Thằng say nhấc bầu tâm sự nặng nề lên, thoắt một cái nhẹ tợ lông hồng thế là thằng tỉnh lại lâng lâng…lên đường.

Giờ thằng tỉnh đang đọc những gì thằng say viết…

Thấy sai bét nhè nhưng nó chẳng thèm sửa, khinh khỉnh bỏ đi …
Nhimnau vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-02-2010, 09:06 AM   #45
NCC
quote
 
NCC's Avatar
 
Gia nhập: Dec 2005
Nơi Cư Ngụ: Rạch giời rơi xuống
Bài : 7,891
Send a message via MSN to NCC Send a message via Yahoo to NCC
Default

Tớ thích giọng văn của Nhimnau
__________________
...Nếu hạnh phúc chẳng thể là vĩnh viễn
Điên cũng cần cho xứng với đam mê...


NCC vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 06-02-2010, 09:15 PM   #46
Nhimnau
Binh nhì
 
Gia nhập: Jun 2006
Bài : 15
Default

Anh à, em thích những ngày giáp Tết, nhất là khi mình thong dong trước nhịp hối hả của thời khắc cuối năm.

Đi chợ Tết với cậu bạn thân. À, là chợ Tết đàng hoàng vì hôm nay đã 23 tháng chạp rồi không phải hội chợ đông nghịt, xúm đen xúm đỏ, vòng trong vòng ngoài, nghe đồn là bán đến tận giao thừa ở cạnh nhà em đâu. Nói vậy không phải em chê hội chợ. Theo cách nói của cậu bạn em là lùn cũng có cái giá của lùn thì hội chợ cũng có cái giá của nó chứ. Nếu anh đi hội chợ anh sẽ thấy gian hàng nào cũng ưu ái khách hàng hết, gian hàng cũng tặng quà, dù đôi khi chẳng ăn nhập gì với nhau. Mua đôi giày tặng đôi vớ bình thường quá nên ở đây rao mua đôi giày tặng con dao. Không thể tưởng tượng được. Mua dao cạo tặng lưỡi lam xưa rồi nên đầu trên xóm dưới đồng thanh mua dao cạo tặng ngay cái chảo. Ừ, em nghĩ cầm cái chảo đi lòng vòng hội chợ cũng hay, cũng tốt, ai chen lấn, xô đẩy sắn cái chảo trong tay gõ lên đầu nó một cái chơi.

Em với cậu bạn ấy thân nhau lâu lắm rồi, nói theo kiểu trong này là từ hồi năm Thìn bão lụt. Bao nhiêu lần thò lên tình yêu, thụt xuống tình bạn. Mỗi lần thò thụt như thế, thế nào cũng có đứa tan xương nát thịt, thương tích đầy mình, có lần phải giang hồ hành hiệp mấy tháng trời nên cuối cùng cả hai yên phận với tình bạn. Một tình bạn quá độ không chuyển lên tình gì được nên dở dở ương ương. Chẳng bao giờ nói được câu tử tế vì sợ nói câu tử tế đứa kia lại lăn ra yêu mình mất. Em biết vậy nhưng tự nhiên hôm nay muốn được cậu ấy đối xử tử tế một chút. Có lẽ em vì trông thấy anh kia ôm chị kia vào lòng, cúi hôn mái tóc, có lẽ em trông thấy cái nắm tay âu yếm, có lẽ em trông thấy một nụ cười nồng nhiệt… nên đâm ra mủi lòng thế này đây.

Vậy mà hắn tỉnh như không. Em giận quá. Ngẫm nghĩ lại cũng không biết giận ai. Loay hoay một lúc đem nguyên cơn giận ụp vào hắn. Tự hỏi hắn là gì mà giờ này em còn lẽo đẽo đi theo, để hắn nói chuyện mà hét vào tai như đánh thức người chết. Em chưa chết và không bị điếc. Không mủi lòng nữa, em lao vào xỉa xói hắn như một con diều hâu “Tớ vậy đó và sẽ mãi mãi như thế”. Ừm…hình như không phải, em đã rất lạnh lùng “Tớ vậy đó và sẽ mãi mãi như thế”. À, chính xác là như thế này, bên ngoài rất lạnh lùng “Tớ vậy đó và sẽ mãi mãi như thế” nhưng bên trong em là con diều hâu lồng lộn chỉ chực mổ cho mù mắt hắn.

Lúc bồng đứa bé, hắn không thèm để ý đến em, trong khi hắn thừa biết nếu sãi chân như thế với chiều cao mét rưỡi em chạy theo còn chưa chắc kịp. Em đùa với thiện ý thế mà hắn thô bạo đẩy em ra, lấy tiền dúi vội vào tay cô bé bán bong bóng làm như em giật lại không bằng. Em cãi nhau với hắn một ngàn lần nhưng đây là lần đầu tiên em muốn cắt sợi dây đang giữ trong tay để con diều bay phứt cho rồi.

Hắn mua quả bóng bay cho cháu em trong khi hắn biết quả bóng ấy không thể tự bay đến nhà em được. Hắn muốn làm hòa khi nắm ngón út của em. Nắm thì nắm cả bàn, nắm chỉ một ngón, bỏ bèn gì. Nhưng em để yên cho hắn nắm, thấy lòng nguôi nguôi một chút. Đi một đoạn, nhìn lại, hình như không ổn, một tay hắn nắm, tay kia đung đưa quả bóng, trông em chẳng giống con giáp nào hết. Em bảo, giờ tớ sẽ cắp quả bóng vào nách, khó coi một tí nhưng hợp với tớ hơn. Hắn cười, tớ không phản đối ngay cả khi cậu cắp quả bóng tội nghiệp ấy vào giữa hai chân cậu.

Tự nhiên muốn làm gì cho hắn quá. Tớ mua tặng cậu 2 quả dưa nhé hay chậu mai này?

Tớ không thích ăn dưa, tớ chán nhìn những thân cây uốn éo đặt trong chậu.

Vậy cậu thích gì?

Đến ngõ nhà em, hắn trả lời, tớ sẽ cưới vợ.

Em giật mình, quả bóng tuột khỏi tay. Hắn không giật mình, nhưng tay em tuột khỏi tay hắn.

Ngày mai đám cưới người ta
Cớ sao sơn nữ Phà Ca lại buồn
.

Đi bộ vô nhà, tự nhiên em nhớ câu này. Ngày mai hắn chưa cưới. Ra giêng hắn mới cưới. Em không biết sơn nữ Phà Ca là ai, em không hiểu vì sao người ta đám cưới mà sơn nữ Phà Ca lại buồn. Ừ, chắc tại em lây cái bệnh của hội chợ rồi, như mua dao cạo mà tặng cái chảo vậy. Chẳng ăn nhập gì. Ừ, giá mà em mua bộ dao cạo thì giờ đã có cái gõ vào đầu hắn rồi.

Không sao. Để em nói câu này ăn nhập hơn. Đúng kiểu Nam bộ của em.

Hò ơ...gió đưa gió đẩy
Về rẫy ăn còng, về sông ăn cá, về đồng ăn cua


Vậy muốn ăn anh, em phải về đâu. Về đâu đây, anh ơi….ơi….

thay đổi nội dung bởi: Nhimnau, 06-02-2010 lúc 09:19 PM.
Nhimnau vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 06-02-2010, 10:18 PM   #47
EmCòi
Đại úy
 
Gia nhập: Oct 2006
Bài : 384
Default

Trích dẫn:
Nhimnau viết:
Vậy muốn ăn anh, em phải về đâu. Về đâu đây, anh ơi….ơi….

Đọc câu này của bạn Nhím tự nhiên lại nghĩ đến sếp mình. Mỗi lần ăn trưa lại lôi chủ đề tình yêu ra nói, lúc nào cũng "Anh mà như bọn em anh gắp thằng đó ngay, anh cho nó 2 viên thuốc viagra là xong, 2 tháng sau đến nhà gặp thẳng mẹ nó, 2 tay nâng cái quictik 2 vạch bảo " cháu gửi bác" đố đứa nào dám chạy" .
Nói vui thế thôi, chứ tớ thích cách viết của bạn Nhím, thấy mềm dã man....
__________________
Let it pass
EmCòi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 06-02-2010, 11:10 PM   #48
cá mập
Tathy's precious
 
Gia nhập: Mar 2009
Bài : 311
Send a message via Yahoo to cá mập
Default

Ghét nhất là cảm giác của để dành đi lấy vợ
Bạn nhím viết yêu quá
cá mập vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 11-02-2010, 01:33 AM   #49
Nhimnau
Binh nhì
 
Gia nhập: Jun 2006
Bài : 15
Default

Tối nay em về, rẽ qua đại lộ Đông – Tây.

Chỗ này mọi năm là chợ Tết. Ghe thuyền từ các tỉnh miền Tây chở hàng lên Sài Gòn xuôi theo rạch Lò Gốm họp chợ hai bên bờ. Chiều 30, chợ trong thành phố tan, ở đây càng nhộn nhịp. Năm ngoái cặp dưa thiệt lớn giá chỉ 15 ngàn. Anh bán dưa hấu mặt hiền ơi là hiền. Em với người bạn tham quá, mua nhiều, chở không hết nên gởi lại một ít. Mãi 10g tối mới trở ra, nói với nhau đi cầu may thôi. Vậy mà chưa đến nơi đã thấy anh bán dưa hấu ngồi chồm hổm ăn tô hủ tiếu ngoắc rối rít. “Trên kia bị đuổi quá nên tui chạy tuốt xuống đây. Tui bán hết hàng rồi. Ngồi đây đợi thầy cô. Cứ sợ thầy cô tìm không ra”. Lúc anh tháo dây buộc ghe, em hỏi với theo “Về kịp không anh?”. Anh cười, nhìn thiệt thà gì đâu “Nước đang lớn, tui thả tà tà, dìa đến nhà là kịp giao thừa”.

Giờ, vẫn còn hàng trăm ghe lớn nhỏ đầy ắp hàng đậu san sát suốt tuyến đường thủy độc đạo vì không được cập bến xuống hàng dọc đại lộ Đông – Tây. Những chiếc ghe mái lá đậu kín con rạch, chở mai, chở bưởi, chở dưa hấu, chở hầm bà lằng đang tìm chỗ chen chân, cũng chỉ gác mũi lên bờ thôi, đã buôn bán gì đâu. Em chạy chầm chậm cố tìm xem có anh bán dưa năm ngoái không. Giờ chắc anh đang ngược xuôi tìm chỗ đậu.

Đã 27 rồi. Hay anh de đít vào bờ bên kia họp chợ luôn đi.

Chúc anh năm nay bán hết hàng thiệt sớm và về kịp đón giao thừa, hen!

Nước đang ròng.

30 nước có lớn không ta?
Nhimnau vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 12-02-2010, 01:28 AM   #50
Valerie
Trung úy
 
Gia nhập: Oct 2008
Bài : 240
Default

Ở đây không biết có phải một topic là chỉ của riêng người mở không nhỉ. Nhưng mà thôi, đằng nào em cũng không mở topic đâu, em vào ké bác Nhím với.

Sáng nay ngủ nướng, ngủ nướng chập chờn là hay mơ ác mộng lắm...


Em gặp anh trong giấc mơ.

Xét cho đúng thì đó thực ra là một cơn ác mộng. Một toán người bí hiểm trong y phục đen kín mít vác súng ngắn và AK rượt đuổi em. Có lẽ em đã xem quá nhiều phim hành động dài tập của Hàn Quốc. Một người phụ nữ đang đi trên phố bị bắn chết. Em chưa bao giờ gặp cô ta nhưng có vẻ như trong giấc mơ thì cô ta là đồng đội của em. Một người phụ nữ khác đột nhiên chết khi đang bơi. Giống như cô kia, cô này hoàn toàn xa lạ đối với em, nhưng hình như cũng là một đồng đội. Vậy là chỉ còn mình em sót lại. Chúng đang săn lùng em. Em không chạy nhưng đi như chạy, trong những ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, xuyên qua những ngôi nhà chật hẹp có nhiều góc khuất mà bất cứ lúc nào một gã nào đó đều có thể nhảy ra chĩa súng vào đầu em. Một bối cảnh quen thuộc trong các giấc mơ rượt đuổi. Em trở nên hoảng hốt. Em đang mò mẫm trong một ngõ nhỏ tối om om. Đột nhiên em đứng sững giữa một con phố lớn rộng thênh thang, không hề có một nơi ẩn nấp. Em sẽ dễ dàng bị phát hiện. Tim em như ngừng đập.

Bóng một ai đó vụt sát qua. Giật mình, theo phản xạ em định cho một cú đấm. Nhưng tay em đã bị khóa. Không phải, ai đó đang cầm chặt lấy tay em. Bàn tay to, dày và khỏe này em không nhầm đi đâu được. Em đã bao nhiêu lần mơ được cầm bởi bàn tay ấy, mơ ngay cả trong mơ. Em nghĩ mình đang mơ. Thì chẳng phải em đang mơ đấy là gì. Khuôn mặt anh kề bên em, gần sát đến nỗi khiến em ngạt thở vì xúc động. Và anh cười với em. Nụ cười tươi sáng, thoải mái và tràn đầy lạc quan, đặc trưng của anh. Nụ cười thân thương nhất em từng có được cho riêng mình. Bỗng nhiên, mọi thứ được giải tỏa. Em biết em không thể an toàn hơn. Anh đang đi sát bên cạnh em, nắm chặt tay em, mỉm cười với em, đôi mắt xanh xám của anh cũng đang cười với em, ấm áp và trìu mến. Anh không nói lời nào nhưng ánh mắt ấy cho em biết, anh đang ở đây, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi. Em chưa bao giờ có một niềm tin mạnh mẽ như thế.

Em biết là em đang mơ. Và chính bởi thế, em bỗng cảm thấy thật buồn. Vì em sẽ tỉnh dậy. Em cố cảm nhận bàn tay anh bằng tất cả các giác quan có thể hoạt động khi đang mơ. Em cố ghi nhớ lấy làn da ram ráp, các ngón tay tròn trịa, từng thớ thịt chắc khỏe của bàn tay dày mạnh mẽ. Em cuộn chặt tay em để thu nhận thêm hơi ấm từ bàn tay ấy. Em nhìn sang anh, muốn lưu giữ nụ cười ấm áp của anh cho đến lúc tỉnh giấc. Em muốn nụ cười lạc quan thân thương này chỉ dành cho riêng mình em, có thể chỉ là trong mơ. Anh bỗng nhìn thẳng vào mắt em. Trong mênh mang của đôi mắt xanh sáng ngời và trìu mến, em trở nên hồi hộp, thậm chí căng thẳng. Em đang mơ, em sẽ tỉnh giấc. Anh muốn nói với em điều gì qua ánh mắt kia?

Trong giây lát, em quên mất rằng mình đang mơ. Em thấy mọi thứ như là thật. Em hi vọng, tất cả là thật.

Em tỉnh giấc.
Valerie vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 19-02-2010, 11:39 AM   #51
Nhimnau
Binh nhì
 
Gia nhập: Jun 2006
Bài : 15
Default

Không phải ba lần bảy hăm mốt.

Không phải bạ đâu xâu đấy.

Không phải vui chơi nhất thời

Là trọn đời chung thủy

Là khắc cốt ghi tâm

Là răng long đầu bạc


Tớ như người chết rồi.

Mỗi lần tớ nói mình như người chết rồi, cậu đều phá lên cười như cái đồ phải gió. Tớ đoán cậu nhớ câu chuyện có lần tớ kể. Chuyện rằng, ngày nọ, vào buổi trưa, anh chồng từ ngoài đồng về, cô vợ bỏ nồi cơm nấu dở, chạy ra đón. Nhìn gương mặt đỏ hồng, điệu bộ hớn hơ hớn hở của vợ người chồng muốn yêu ngay một cái. Cô vợ dùng dằng đẩy chồng ra, chỉ cậu con trai đang ngủ trên bộ ván gần đó “Con kìa”. Anh chồng gạt ngang “Đừng lo. Nó ngủ say như thằng chết rồi”. Nói xong, hai vợ chồng mặn nồng với nhau. Đến bữa ăn thằng con trai đưa chén cho mẹ, thản nhiên nói “Mẹ cho thằng chết rồi này chén cơm”. Nhưng tớ không thế đâu. Tớ thật sự như người chết rồi. Tớ đã pha ly cà phê, mang quyển truyện ra ngồi đọc. Nó có tên thị trấn gì đấy tớ không nhớ nữa. Tớ đọc trang này qua trang khác nhưng chữ nghĩa cứ trôi tuột đi đâu. Tớ nhìn điện thoại. Cả nó cũng lặng thinh.

Ruột gan cồn cào, tớ nhớ cậu quá. Tớ không biết mấy ngày nay cậu thế nào trước sự phản đối. Ai cũng được nhưng người đó thì không. Vô duyên. Ai cũng làm vợ cậu được là sao? Tớ ghét cái kiểu nói vô trách nhiệm đấy.

Giằng co mãi, cuối cùng tớ khoác thêm áo, đến nhà cậu. Đứng ngay ngắn trước mặt cậu. Cậu có điều gì muốn giải thích với tớ không? Cậu cười như biết tỏng tòng tong bụng dạ của tớ. Kiểu như, đừng hòng, cậu sẽ không có được cảm giác mà cậu muốn đâu. Cậu trả lời - điềm tĩnh nhưng hết sức chắc chắn, tớ sẽ cưới chị ấy. Tớ mong cậu nói tớ yêu chị ấy nhưng cậu nói tớ cưới chị ấy. Tớ thấy đau lắm – đến thắt cả ruột gan. Tớ nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp chị, qua lại vài câu cậu nháy tớ ra ngoài quát “Cậu rảnh quá ha? Khi không lại chọc vào tổ kiến lửa”. Mà lúc đấy tớ có chọc gì đâu nhưng tớ không cãi vì tớ nghĩ cậu muốn bảo vệ tớ. Giờ tớ mới biết cậu quan tâm đến cảm giác của người ta trước cái kiểu tưng tửng, mát dây, chập điện, té giếng của tớ.

Cậu khẳng định sẽ cưới chị ấy. Tớ thấy mình vô duyên nhất trên đời. Tớ nhìn vào mắt cậu, cố mỉm cười, cố nuốt cái cục gì đấy chẹn cứng ngang cổ. Cuối cùng cảm giác nghẹn ứ cũng trôi xuống nhưng mắc lại nơi lồng ngực. Không thở được, đau đến nổi nước mắt ứa ra.

Không còn là tổ kiến lửa. Là người cậu muốn cưới. Nhưng với tớ vẫn là tổ ong, là ổ kiến lửa. Vì thế khi cậu bảo “Đi đến nơi nào đấy để tớ có thể ôm cậu vào lòng, hôn một cái”. Tớ nghĩ làm gì có chỗ nào chúng ta có thể làm được việc đó. Tớ muốn lập lại câu nói ngày trước của cậu “Rảnh quá ha? Khi không lại chọc vào tổ kiến lửa làm gì”. Nhưng tớ chỉ cười, trêu cậu:

Thôi, anh lái ghe đừng ve cô bán cá
Để cô về tía má cô trông


Trên đường về tớ đã lẩm nhẩm như người điên hết thuốc chữa.

Là trọn đời chung thủy

Là khắc cốt ghi tâm

Là răng long đầu bạc

Mãi mãi, cậu không bao giờ biết được tớ đã mất bao nhiêu cơ hội vào tay cậu đâu.

thay đổi nội dung bởi: Nhimnau, 19-02-2010 lúc 11:44 AM.
Nhimnau vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 02:19 AM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.