Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 5 - Thông tấn xã vỉa hè > Báo Lá Nho Xanh
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Chủ đề đã bị khóa!
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 15-11-2006, 02:04 AM   #61
mylove
Khách
 
Bài : n/a
Default

(2)
Khi đang đọc Lê Vân yêu và sống của Bùi Mai Hạnh, tôi chẳng còn biết rằng chị đang viết ở thể loại văn chương gì, tự truyện hay tiểu thuyết, mà hoàn toàn nhập tâm và lôi cuốn theo câu chữ. Văn của tác phẩm rất hay. Khó tính thì có thể chê đoạn này đoạn khác song cũng phải là một hồi lâu sau khi đã gấp sách lại. Rất nhiều trang Yêu và sống xô cuốn độc giả vào sự hồi tưởng của chính bản thân mình, mường tượng lại những năm tháng của chính mình cho dù mình chẳng liên quan gì và chẳng giống gì những nhân vật trong tác phẩm, rất nhiều trang bắt buộc độc giả phải tự ngẫm.
Cũng phải nói thêm rằng trong khi đọc tự truyện này, với tôi nghệ sĩ Lê Vân đơn thuần là một nhân vật của tác phẩm ấy. Dĩ nhiên tôi cũng biết ngoài đời chị là một diễn viên điện ảnh có tài và cũng từng xem Chị Dậu với Bao giờ cho đến tháng Mười, nhưng quả thật chỉ thế thôi. Cho nên tôi và chắc là chẳng riêng tôi đã không vì Lê Vân mà đọc Yêu và sống, không vì ngưỡng mộ, thán phục hay trái lại vì ghét, càng không vì tò mò và muốn thóc mách mà đọc.
Tôi hình dung rằng Lê Vân tâm tình và lần hồi kể chuyện đời mình cho nhà văn Bùi Mai Hạnh nghe. Nhà văn sử dụng những lời kể của Lê Vân thành "khối tư liệu" để viết thành tác phẩm. "Tôi" trong tác phẩm là Lê Vân, dĩ nhiên, song cũng là cả cái Tôi của nhà văn. Nhiều nhà văn khác cũng đã viết tác phẩm của mình trên cơ sở hoàn toàn "người thật việc thật" như thế. Thành ra những ý kiến cho rằng Lê Vân yêu và sống là một sự tự đánh bóng, là sự chơi trội của Lê Vân rõ ràng là ý kiến võ đoán và không công bằng, chí ít là chẳng liên can gì tới thực chất của cuốn sách.
Thú thực là trước đây, do một định kiến trời ơi đất hỡi không đâu vào đâu, tôi đã có một cách nghĩ rất phũ và vô lý về giới nghệ sĩ biểu diễn, những ngôi sao, những con người của công chúng. Thế nhưng Lê Vân trong Yêu và sống đã khiến loại người có kiểu nghĩ như tôi phải thay đổi lập tức cách nghĩ.
Tuy nhiên cuốn tự truyện và tác giả Bùi Mai Hạnh cũng có những cái dở rành rành. Trong Yêu và sống của Lê Vân thì "sống" được viết hay hơn "yêu". Yêu, qua các trang sách khiến người đọc có cảm giác là đã được tác giả viết kém sinh động hơn nhiều so với lời kể của Lê Vân.
Nhưng đặc biệt không hay, làm giảm giá trị của tác phẩm, là những đoạn nhà văn Bùi Mai Hạnh thể hiện hình ảnh người cha của Lê Vân, nghệ sĩ Trần Tiến. Nhân vật người cha là một thất bại của cuốn tự truyện, một sự non yếu rõ ràng của nhà văn.
Hầu hết những độc giả tương tự như tôi, ngoại đạo với giới nghệ sĩ, không biết gì nhiều về nghệ sĩ Trần Tiến. Những "thông tin" đầu tiên về ông đến với chúng tôi chính là ở cuốn sách này. Có thể thấy là Lê Vân đã kể đúng như vậy với nhà văn, các chi tiết đáng buồn, đáng sợ, rành rành từng nét, từng lời, từng cử chỉ và cư xử của người cha, và nhà văn hẳn là cũng đã viết lại chính xác khách quan những lời kể ấy. Tuy nhiên chính sự "khách quan" ấy lại cho người đọc thấy rõ thái độ thiếu khách quan và cách nhìn người nhìn đời còn rất thiếu tầm của tác giả đối với không chỉ nhân vật người cha mà cả nhân vật Lê Vân.
Lê Vân và chắc chắn là cả Bùi Mạnh Hạnh phải thừa hiểu rằng một nghệ sĩ cỡ như Trần Tiến chẳng những không phải là dân cạo giấy mà còn không phải là đám trí thức muôn đời và trăm vẻ phải đạo. Những chuyện mà Lê Vân tâm tình về cha mình với Bùi Mai Hạnh, giới nghệ sĩ không phải không biết, có khi còn biết nhiều hơn, nhưng không ai đánh giá về nhân phẩm của người nghệ sĩ lớn ấy theo cái cách mà Bùi Mai Hạnh muốn độc giả ngoài giới cảm nhận.
Càng thô vụng hơn nữa khi ở những trường đoạn rất quan trọng này của tình cha con, nhà văn đã không hiểu hoặc đã không thể hiện được sắc thái tuy hai mà một giữa nỗi oán thán vô hạn và niềm thương yêu vô hạn của những con người vô hạn yêu thương nhau. Hai cha con họ là như vậy đấy, Trần Tiến và Lê Vân, có điều người đọc hiểu sự "tuy hai mà một" ấy từ suy luận gián tiếp qua những đoạn khác của cuốn sách và rõ là ngoài ý muốn của tác giả.
Tự truyện Lê Vân còn có đôi điều "bất cập" khác nữa. Chẳng hạn tại sao, cha mẹ, các em gái của Lê Vân thì nêu đích danh, còn hai phần ba số những người đàn ông sâu nặng với đời Lê Vân lại ẩn danh? Hay là, mặc dù tự truyện sinh động bởi rất giàu chi tiết chân thực và thuyết phục, nhưng khi bàn về ngành điện ảnh và giới nghệ sĩ điện ảnh, làm bằng cứ cho những lời chỉ trích gắt gắt và nghiêm trọng (mà chắc là cũng đúng) thì lại đưa ra rất ít chi tiết và tên tuổi đích danh?
Theo tôi đấy là những hạt sạn và chắc là còn nhiều nữa của Lê Vân yêu và sống. Tuy nhiên, dù có thế, đây vẫn là một tác phẩm văn học hay, đích thực văn học và rất đáng đọc. Tác phẩm này chắc chắn sẽ góp phần khôi phục lại vị thế của tự truyện trong văn chương nước mình. Các nhà văn sẽ có thêm một hướng đi hay, khó khăn nhưng thú vị và hấp dẫn ngòi bút.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 08:25 AM   #62
Phiêu Bồng
Khách
 
Bài : n/a
Default

Trích dẫn:
kontwou viết:
Thôi anh bảo thằng/con Phiêu Bồng, là mày nên tự đi mua sách, xong rồi đọc xem nó viết cái quặc gì, chứ tự dưng khóc ầm lên thế này, các anh các chị đ-éo dỗ được mày đâu.


Chú kontwou nghe anh nói đây. Anh cũng không muốn cãi chày cãi cối với chú. Anh biết có thể anh ít tuổi hơn chú (vì anh thấy rất nhiều người gọi chú là bác bác, anh anh), nhưng với sự chày cối của chú, sự cảm nhận về những gì anh nói thì chú cũng chỉ là một tên hay cắn càn. Anh đã bỏ qua cho chú những lời lẽ không hay chú nói về anh khi chú chưa biết anh là ai, cũng không có một cơ sở nào để chú có thể nói anh như thế.
Có rất nhiều bạn nói rằng tớ nên đọc lại tự truyện của LV. Và chỉ trích rằng tớ chưa đọc tự truyện của LV mà dám lên đây chửi bới. Tớ xin nói luôn, trước đây và sau này tớ sẽ không đọc. Nhưng Topic này không bàn đến tự truyện của LV, mà chỉ nói về sự buông thả, xấu xa, bất nhân tính của LV trong cuộc sống của mụ ta. Nó chà đạp lên những truyền thống tốt đẹp của Văn hóa Việt Nam. Nếu phụ nữ Việt nam ai cũng như mụ ta, thử hỏi xã hội này có loạn không?

Trích dẫn:
kontwou viết:
A, mà anh đ-éo quen biết quặc gì chị Lê Vân đâu, anh chỉ quá nhời khi thấy có đứa hơi bị phiêu bồng, nên anh mở lời thôi. Nhá.

Đã có bạn lột mặt chuột của chú rồi. Đừng cố cãi cối nữa chú nhé!
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 08:27 AM   #63
architecto
Đại úy
 
Gia nhập: Oct 2006
Bài : 666
Default

Trích dẫn:
baotran viết:
Ơ bạn này hay thật, quan trọng là tung hê lên để giải quyết vấn đề gì? Cái này là học được ở Tây đấy à? Hài vãi.

- Óanh bóng tên tuổi (lâu nay chả ai thèm ỏ ê đến mình, thành gái già mất rồi, con ôn con Khanh sao nó nổi thế chứ, cho mọi người hay hồi bé nó lắm mụn như thế nào )
- Tiền, tiền, nhiều nhiều nhiều, quả làm ăn này thằng Bill với con Monica nó bày cho mình.
architecto vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 08:31 AM   #64
1dc7
Rock xuyên màn tuyn
 
1dc7's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 526
Default

He he he... Bạn Phiêu Bồn hóa ra đái đứng à. Mình cứ tưởng bạn đái ngồi.
1dc7 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 08:38 AM   #65
mylove
Khách
 
Bài : n/a
Default

BÀI VIẾT NÀY CỦA EM RIỆU HỌA LẠI BÀI CỦA THẰNG CHA TRINH THANH SƠN BẦN TIỆN:


Đỗ Hoàng Diệu
Rùng mình


Rùng mình. Không phải sau khi đọc xong tự truyện Lê Vân. Rùng mình vì ai đó đã rùng mình “khinh bỉ” đọc nó và phát biểu rành mạch trên báo bằng thái độ rùng mình kinh hoàng. Kinh hoàng vì thái độ của người đối với người trong xã hội này.

Tôi không đánh giá, phê bình, phán xét đúng sai cuốn tự truyện của Lê Vân ở đây. Tôi có cảm nhận của riêng mình với thái độ của một độc giả. Cảm nhận đó không phải và không thể là phê bình nên không dám nhăng cuội. Làm phê bình đâu có dễ, đâu cứ mang mấy chữ nghĩa ra gán ghép với nhau để tỏ thái độ. Thậm chí có nhà phê bình đang vu khống mà không “lường hết được hậu quả”. Nếu xã hội này thực sự hành xử theo pháp luật, e rằng họ không dám viết: sách của Lê Vân đã bôi nhọ xã hội, vì tác giả hoàn toàn có thể khởi kiện. Nhưng chắc chị cũng không muốn kiện, vì tôi chắc chắn sẽ có ai đó viết ngay rằng: Lê Vân đang cố tình tạo scandal để sách bán chạy hơn. Họ cứ ra vẻ họ nằm trong bụng người khác nên biết tất cả. Họ không hiểu rằng người thông minh và có nhân cách sẽ biết ngay con nào là rắn độc trong một bầy ngoe nguẩy.

Cũng phải nói ngay rằng tôi không thân Lê Vân để làm anh hùng đứng ra bênh vực chị như rồi ai đó sẽ nói. Hay rồi họ sẽ nhồi vào tai nhau rằng: chúng nó cùng một phường với nhau nên bênh cũng phải! Đúng, mỗi người vốn mang một tần số riêng, có thể hút vào nhau cũng có thể xung khắc là điều thường tình. Chỉ e khối người nhìn rõ sự thật mà vẫn cố cao giọng trong sạch. Tôi đang muốn nói đến thói đạo đức giả của một số người xung quanh nhiều bài viết và lời phát biểu về cuốn tự truyện, về con người Lê Vân.

Tôi rùng mình về thái độ, về cách hành xử của con người với nhau. Chính điều đó đang ảnh hưởng xấu đến đầu óc thế hệ trẻ và có thể làm họ hung ác hơn chứ không phải những trang đời đau thương của Lê Vân, thưa quý vị mang trong mình một thùng đạo đức.

Đa số những người lên án Lê Vân vì chị đã yêu ba người đàn ông đang có vợ. Đã thế, không biết giấu ỉm đi, còn công khai thành sách với những lời sám hối giả tạo. Họ nói chị đáng khinh. Đa phần họ là phụ nữ, và rất có thể đang hạnh phúc đề huề, thứ hạnh phúc rất có thể giả tạo, họ lo sợ, họ phản ứng như vậy cũng không ngạc nhiên. Nhưng cái cách họ phản ứng mới ghê gớm làm sao. “Đó là trò chơi gian ác của một kẻ thiếu nhân tâm”, “người đàn bà lăng loàn”, “hãy trả lại những thứ chị đã ăn cắp của người phụ nữ khác”… Ôi chao ôi, nàng Nora trong vở kịch Nhà búp bê của đại thi hào Ibsen do Lê Khanh thủ vai đã luôn miệng kêu lên như vậy về nhân tình thế thái. Và tôi cũng rất muốn kêu lên như vậy vì lòng người. Mà cùng là phụ nữ với nhau. Phụ nữ vốn nhân hậu, vị tha, nhạy cảm lắm cơ mà. Sao nhẫn tâm buông lời độc địa như vậy với một người phụ nữ khác. Nhưng nói như thế lại bảo thiếu nhân tâm thì đáng phải nhận lời như vậy. Xin thưa các quý bà, những người đang lên án và xỉ vả Lê Vân, các quý bà có dám đảm bảo quý bà chưa bao giờ một lần trong đời có cảm giác rung động đối với một người đàn ông đã có gia đình hay chưa? Có quý bà nào dám khẳng định điều đó không nào? Tôi không muốn lặp lại lời Chúa Jesus nói với đám đông khi họ đang cầm đá bu quanh Madeleine đáng thương năm xưa mà xúc phạm Lê Vân. Vì chị hoàn toàn có thể ngẩng cao đầu thanh thản, chị không đáng thương. Chỉ có đáng thương thay là những người hậm hực đạo đức giả mà thôi. Ô hay, sao không lên án những người đàn ông đã bỏ vợ con để theo Lê Vân. Ô hay, sao không bảo họ thiếu nhân tâm. Vì chính họ, nếu có tội, chính họ là người có tội. Ai mà chẳng một lần gặp những cám dỗ trong đời. Đàn ông nào mà không bị đàn bà đẹp hút hồn. Nhưng cái cách họ hành xử thế nào trong chuyện ấy mới đáng bàn. Và thực sự trong chuyện này, bỏ vợ bỏ con để chạy theo sự quyến rũ hay không, chính đàn ông là người quyết định. Sao người chồng ấy không nói với Lê Vân thế này: Anh đang hạnh phúc với gia đình của mình. Anh yêu họ và không thể sống thiếu họ đựợc. Anh trân trọng tình cảm của em nhưng chúng ta phải chấp nhận thực tế ấy! Sau đó thì kiên quyết giữ thái độ đúng mực của một người anh, người thầy đối với cô nghệ sĩ quá bản năng Lê Vân. Thì có xảy ra chuyện gì ghê gớm đâu. Tôi biết khối người đàn ông đã hành xử như vậy. Quý bà không trách cứ quý ông, sao lại lăng nhục phụ nữ chân yếu tay mềm chúng mình? Quý bà vẫn hô hào nữ quyền, sao quý bà lại đang gián tiếp hạ thấp nữ quyền bằng cách tổng xỉ vả, bôi nhọ một người đàn bà đẹp như vậy? Song nói như vậy, không phải tôi cho rằng Lê Vân hoàn hảo trong chuyện này. Chỉ biết rằng chị là một người đàn bà quá nhạy cảm, mỏng manh, yếu đuối, sống hoàn toàn bằng bản năng của một người đàn bà, một nghệ sĩ. Giá như những người đàn ông ấy đã cảnh báo chị, đã kiên quyết bảo vệ hạnh phúc gia đình của mình, kiên quyết giúp chị nhìn nhận thực tế, biết đâu mọi chuyện đã khác. Thưa quý bà, xin quý bà hãy bình tâm suy xét.

Ghê gớm hơn, quý bà nào đó còn “cầu nguyện” cho con trai mình sau này lớn lên sẽ không phải gặp người phụ nữ như Lê Vân! Ôi chao ôi, còn gì cay độc hơn để chửi một phụ nữ. Tất nhiên, lời cầu nguyện của quý bà sẽ thành sự thực. Vì vẻ đẹp như Lê Vân, không phải lúc nào cũng có, cũng nhan nhản ngoài đường để quý tử của quý bà có thể nghiêng ngó, thưa bà. Tôi thực sự rùng mình, đến kinh hoàng khi đọc lời “cầu nguyện” của người mẹ này. Và tôi chợt hiểu tại sao xã hội chúng ta có nhiều người nói dối, có nhiều thanh niên hư hỏng như hiện nay. Vì họ không được tôn trọng từ khi còn là những đứa trẻ. Các quý bà lại sẽ gào lên là chúng tôi dành hết tình cảm, hy sinh tất cả, sẵn sàng chết vì con, tại sao lại nói như vậy? Quý bà không hiểu một điều, khi quý bà nói như vậy là không tin tưởng vào con trai mình, mà không tin tưởng là không tôn trọng. Lòng tin và sự tôn trọng có thể làm thay đổi một con người hoặc ngược lại. Tại sao quý bà không dành thời gian chỉ bảo cho con mình điều hay lẽ phải trong cuộc đời, dạy cho nó cách sống làm một người đàn ông đứng đắn, để nó có một nền tảng đạo đức thật vững chãi. Thế thì sau này dù một người đàn bà đẹp đến mấy nó gặp, nó cũng sẽ có vài giây rung động nhưng không về nhà bỏ vợ, bỏ con để đi theo. Tại sao quý bà lại không tin tưởng con trai mình, lại nghĩ rằng có thể con trai mình sẽ không làm tròn trách nhiệm gia đình? Quý bà hoàn toàn không có đủ tự tin vào cách giáo dục của mình với con cái, đã gián tiếp thiếu tôn trọng con trai mình mà không hề biết.

thay đổi nội dung bởi: mylove, 15-11-2006 lúc 09:16 AM.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 08:39 AM   #66
mylove
Khách
 
Bài : n/a
Default

(2)

Quý bà khác lại không muốn con cái mình đọc cuốn sách vì cho rằng nó ảnh hưởng xấu đến suy nghĩ, tình cảm, cách sống của chúng. Ôi chao ôi, tôi không hiểu trang đời nào của Lê Vân đã sống, đã kể có thể làm ảnh hưởng đến thế hệ tương lai? Hay là chúng sẽ hiểu thêm về quá khứ để biết hôm nay chúng đang sống sung sướng thế nào. Hay là chúng sẽ hiểu cuộc đời không phải lúc nào cũng bình lặng, cũng đạt được điều mình mong muốn nên phải đối diện, không được tuyệt vọng. Hay là chúng sẽ học được cách nói thật trong cuộc sống, chúng sẽ phải học cách đối thoại thẳng thắn để tránh đau khổ do sống khép kín mà số kiếp đã bắt Lê Vân gánh chịu. Vậy quý bà muốn con cái mình đọc loại sách nào ạ? Và muốn dạy chúng nó theo phương pháp thế nào ạ? Liệu đọc loại sách khác thì những công tử có tránh được việc chơi thuốc lắc, tụ tập xem phim sex, hiếp dâm tập thể, giao cấu với trẻ em đang ngày một gia tăng hay không? Tôi nổi da gà khi phải nhớ lại những vụ việc như vậy. Và liệu con cái quý bà sẽ có lòng vị tha hay không, tình thương bao la hay không khi chúng thấy bố mẹ chúng nói những câu như vậy về Lê Vân? Mai này, thay vì khuyên bảo nhẹ nhàng vợ con, chúng sẽ chửi bới, mạt sát, bạt tai bằng khí sắc bừng bừng căm giận, chắc đó là mục tiêu của quý ông, quý bà?

Như đã nói từ đầu, tôi không đưa bất kỳ lời phê bình nào về tự truyện của Lê Vân. Tôi chỉ kể lại việc tôi đã rùng mình từng cơn thế nào khi đọc những lời căm phẫn về con người Lê Vân của quý vị. Và qua lời căm phẫn của quý vị, tôi cũng rõ quý vị là người thế nào chứ không phải là hiểu về Lê Vân như quý vị mong muốn. Ai đó cho rằng có nhiều sự thật mà Lê Vân đã không kể trong sách. Ô hay, Vân muốn kể chuyện nào và không kể chuyện nào thì đấy là quyền của cô ấy, sao cứ bắt cô ấy phải kể tất cả? Nếu kể hết, liệu mấy chục cuốn sách mới xong một cuộc đời hồng nhan truân chuyên? Hôm trước, có nhà báo còn nói đùa với tôi là chị cũng nên viết tự truyện đi, tôi đùa lại: chẳng lẽ chị viết để kể mỗi ngày đánh rắm mấy lần à? Mỗi người dù trút lòng mình ra đến đâu, vẫn có những điều giấu sâu trong hố thẳm tâm hồn đến chết cũng không ai biết. Trong đám cưới con gái của quý vị, quý vị có dám phát biểu trước đám đông rằng con gái tôi đã phá thai năm 15 tuổi không? Giới hạn, Lê Vân có bản năng đến đâu thì vẫn có lý trí. Chưa kể, chị chỉ kể lại cuộc đời mình cho nhà văn Bùi Mai Hạnh nghe, và sau đấy nhà văn viết; chọn lựa chuyện nào kể chuyện nào không nên kể trong sách cũng một phần do nhà văn. Vâng, sự thật được nói ra là sự thật và sự thật riêng tư không nói ra cho hàng vạn người nghe không có nghĩa là nói dối!

Lại có chuyện khôi hài. Không rùng mình nữa mà cười nghiêng ngả. Cười nhưng có cát trong miệng. Cười vì nhà văn tài hoa của Nỗi buồn chiến tranh tự nhiên bị lợi dụng để phục vụ ý đồ chửi bới Lê Vân. Họ đã cố tình cắt tay cắt chân một câu văn của Bảo Ninh để thoả mãn nhu cầu kết tội cuốn sách. Nhưng gậy ông đã đập lưng ông, họ để lộ sự ngây ngô đến mức tôi không nghĩ một người có đủ năng lực hành vi lại đọc, nghĩ và viết như thế. Về cuốn sách của Lê Vân, Bảo Ninh viết rằng đầu tiên cũng trách hai ông bạn biên tập ở NXB Hội Nhà văn tại sao lại cho in loại sách như vậy, nhưng sau khi đọc xong sách mới thấy không phải như vậy, suýt nữa thì trách nhầm bạn. Đại ý của Bảo Ninh là vậy. Rõ ràng là như vậy. Rõ ràng Bảo Ninh khen cuốn sách. Nhưng quý ông quý bà đã trích dẫn phần đầu câu văn của Bảo Ninh và kết luận ngang nhiên rằng nhà văn tài hoa đã không hiểu sao bạn mình lại biên tập và đồng ý cho in cuốn sách ấy! Là loại sách làm hư hỏng. Chắc tôi không cần phải nói gì thêm. Thật là một chuyện khôi hài cho cái sự nghĩ của quý ông quý bà. Và xin lỗi nhà văn Bảo Ninh nhưng tôi đã vô tình nghe anh nói với nhà văn Tạ Duy Anh hôm chúng ta gặp nhau tại đám ma bố chị N.C một câu rất hay. Tôi chép ra đây, xin anh đừng giận. “Báo Văn nghệ Trẻ muốn tôi viết bài ‘luộc’ ông và ông Đỉnh nhưng đọc xong thấy hay quá, cái Vân nó kể xúc động quá…” Anh nói giống như anh đã viết.

Con người không ai hoàn hảo. Không ai đặt ra luật lệ cho tình yêu, giới hạn cho tình yêu. Lê Vân đã sống và yêu chân thành bằng trái tim nhạy cảm và đớn đau. Chị không kể chuyện đời mình để làm nguyên mẫu cho thế hệ trẻ bắt chước. Tôi hiểu, những ai thực sự đọc trang đời của Lê Vân bằng một tấm lòng trong sáng, họ sẽ tự rút cho mình những bài học quý báu. Đó có lẽ là hãy cố gắng dùng lý trí kìm hãm trái tim bất kham, nếu muốn cuộc đời bình yên. Lê Vân đẹp. Lê Vân nổi tiếng. Chị không có tội về điều đó. Xin quý ông, quý bà hãy bình tĩnh suy ngẫm và bỏ đi thói đạo đức giả vốn không thiếu trong con người chúng ta đang làm quý ông bà thất điên bát đảo mà nặng lời với chị như vậy. Người Việt Nam chúng ta vốn tử tế, có phải vậy không nhỉ? Xin đừng làm thế hệ trẻ phải rùng mình kinh hãi vì những lời cay độc của con người phán xét con người không phải trong văn chương.

Hà Nội 11.2006
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 08:39 AM   #67
Phiêu Bồng
Khách
 
Bài : n/a
Default

Trích dẫn:
1dc7 viết:
He he he... Bạn Phiêu Bồn hóa ra đái đứng à. Mình cứ tưởng bạn đái ngồi.

Cái lịch sử của cái Nick này thì lắm chuyện lắm. Tất cả là do bọn bè lũ Admin TL mà ra cả
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 08:58 AM   #68
cloudcms
Khách
 
Bài : n/a
Default

Trích dẫn:
Phiêu Bồng viết:
Cái lịch sử của cái Nick này thì lắm chuyện lắm. Tất cả là do bọn bè lũ Admin TL mà ra cả


D Mẹ, sao anh dị ứng với cái thằng Phiêu này thế nhỉ. Đe'o hiểu cái tư cách đàn ông hoặc đàn bà của mày đến đâu mà anh thấy mày to mồm thế. Bây giờ lại định bợ đi't admin à?
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 08:59 AM   #69
Cuộivn
Khách
 
Bài : n/a
Default

Hehe, anh vốn đe'o thích gì em Rượu, nhất là mấy cái của nợ "Đè nhau" ấy, nhưng lần này lại hoàn toàn ủng hộ em Rượu. Em Rượu cố lên, chửi chết cụ cái lũ mọi rợ ấy đê...
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 09:01 AM   #70
mylove
Khách
 
Bài : n/a
Default

Trích dẫn:
mylove viết:
(2)

Nhưng đặc biệt không hay, làm giảm giá trị của tác phẩm, là những đoạn nhà văn Bùi Mai Hạnh thể hiện hình ảnh người cha của Lê Vân, nghệ sĩ Trần Tiến. Nhân vật người cha là một thất bại của cuốn tự truyện, một sự non yếu rõ ràng của nhà văn.
Hầu hết những độc giả tương tự như tôi, ngoại đạo với giới nghệ sĩ, không biết gì nhiều về nghệ sĩ Trần Tiến. Những "thông tin" đầu tiên về ông đến với chúng tôi chính là ở cuốn sách này. Có thể thấy là Lê Vân đã kể đúng như vậy với nhà văn, các chi tiết đáng buồn, đáng sợ, rành rành từng nét, từng lời, từng cử chỉ và cư xử của người cha, và nhà văn hẳn là cũng đã viết lại chính xác khách quan những lời kể ấy. Tuy nhiên chính sự "khách quan" ấy lại cho người đọc thấy rõ thái độ thiếu khách quan và cách nhìn người nhìn đời còn rất thiếu tầm của tác giả đối với không chỉ nhân vật người cha mà cả nhân vật Lê Vân.
Lê Vân và chắc chắn là cả Bùi Mai Hạnh phải thừa hiểu rằng một nghệ sĩ cỡ như Trần Tiến chẳng những không phải là dân cạo giấy mà còn không phải là đám trí thức muôn đời và trăm vẻ phải đạo. Những chuyện mà Lê Vân tâm tình về cha mình với Bùi Mai Hạnh, giới nghệ sĩ không phải không biết, có khi còn biết nhiều hơn, nhưng không ai đánh giá về nhân phẩm của người nghệ sĩ lớn ấy theo cái cách mà Bùi Mai Hạnh muốn độc giả ngoài giới cảm nhận.
Càng thô vụng hơn nữa khi ở những trường đoạn rất quan trọng này của tình cha con, nhà văn đã không hiểu hoặc đã không thể hiện được sắc thái tuy hai mà một giữa nỗi oán thán vô hạn và niềm thương yêu vô hạn của những con người vô hạn yêu thương nhau. Hai cha con họ là như vậy đấy, Trần Tiến và Lê Vân, có điều người đọc hiểu sự "tuy hai mà một" ấy từ suy luận gián tiếp qua những đoạn khác của cuốn sách và rõ là ngoài ý muốn của tác giả.
Tự truyện Lê Vân còn có đôi điều "bất cập" khác nữa. Chẳng hạn tại sao, cha mẹ, các em gái của Lê Vân thì nêu đích danh, còn hai phần ba số những người đàn ông sâu nặng với đời Lê Vân lại ẩn danh? Hay là, mặc dù tự truyện sinh động bởi rất giàu chi tiết chân thực và thuyết phục, nhưng khi bàn về ngành điện ảnh và giới nghệ sĩ điện ảnh, làm bằng cứ cho những lời chỉ trích gắt gắt và nghiêm trọng (mà chắc là cũng đúng) thì lại đưa ra rất ít chi tiết và tên tuổi đích danh?
Theo tôi đấy là những hạt sạn và chắc là còn nhiều nữa của Lê Vân yêu và sống.


Những phân tích này của BN rất đúng. Tôi thì lại nghĩ rằng nếu BMH viết cuốn này có hư cấu thành tiếu thuyết thì hay hơn, đỡ làm tổn thương đến những người thân của LV hiên đang còn sống. Ông bố Trần Tiến chắc phải đau đớn bẽ bàng lắm khi đọc những dòng của LV/BMH viết về ông. Mặc dù trong thực tế có thể đúng như vậy, nhưng dù sao con gái mình dứt ruột đẻ ra mà lại căm ghét mình, nghĩ về mình như vậy, đem những điều xấu xa của mình phô lên trang viết để cả bàn dân thiên hạ đọc thì đau đớn lắm. BMH đã có "thái độ thiếu khách quan và cách nhìn người nhìn đời còn rất thiếu tầm của tác giả đối với không chỉ nhân vật người cha mà cả nhân vật Lê Vân" (BN).
Đây cũng là 1 hạt sạn to đùng làm nhiều người phản ứng dữ dội, kể cả những người thích cuốn sách này như tôi.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 09:09 AM   #71
cloudcms
Khách
 
Bài : n/a
Default

Trích dẫn:
mylove viết:
Những phân tích này của BN rất đúng. Tôi thì lại nghĩ rằng nếu BMH viết cuốn này có hư cấu thành tiếu thuyết thì hay hơn, đỡ làm tổn thương đến những người thân của LV hiên đang còn sống. Ông bố Trần Tiến chắc phải đau đớn bẽ bàng lắm khi đọc những dòng của LV/BMH viết về ông. Mặc dù trong thực tế có thể đúng như vậy, nhưng dù sao con gái mình dứt ruột đẻ ra mà lại căm ghét mình, nghĩ về mình như vậy, đem những điều xấu xa của mình phô lên trang viết để cả bàn dân thiên hạ đọc thì đau đớn lắm. BMH đã có "thái độ thiếu khách quan và cách nhìn người nhìn đời còn rất thiếu tầm của tác giả đối với không chỉ nhân vật người cha mà cả nhân vật Lê Vân" (BN).
Đây cũng là 1 hạt sạn to đùng làm nhiều người phản ứng dữ dội, kể cả những người thích cuốn sách này như tôi.


Anh thì cho là đe'o sai khi viết một cách chân thực về một "thằng" đàn ông vừa đểu giả với vợ, vừa vô trách nhiệm với con như thế. Đe'o hiểu ở ngoài đời làm vương hay làm tướng như sống như thế là đe'o có đức. Thằng bố trong gia đình lu'c đe'o nào chả làm tấm gương cho con cái noi theo. Một thằng đàn ông cả trực tiếp và gián tiếp làm vợ hận, con cái phát triển lệch lạc, trong suy nghĩ như thế thì cái kết cục cũng đe'o có gì là sai cả. Có thể coi lão già TT đeo có đức thì phải cái hậu như thế là còn may chán.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 09:09 AM   #72
baotran
cứng đầu
 
Gia nhập: Jun 2006
Bài : 832
Default

Trích dẫn:
lonely2002 viết:
Sự thật có thể không đẹp, nhưng nó vẫn tốt hơn sự êm đẹp giả dối.

Định không trả lời nhưng chả nhịn được.
Không phải lúc nào việc nói lên sự thật cũng tốt. Còn nhỏ ta được dạy phải luôn luôn trung thực, sau này trưởng thành cuộc đời sẽ dạy cho ta hiểu không phải lòng trung thực có nghĩa phải phơi bày ruột gan cho bàn dân thiên hạ thấy, nhất là việc đó làm tổn thương đến những người thân yêu ruột thịt và ngay chính bản thân mình. Vết thương kiểu này khó lành lắm bạn ạ.
baotran vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 09:15 AM   #73
cloudcms
Khách
 
Bài : n/a
Default

Trích dẫn:
baotran viết:
Định không trả lời nhưng chả nhịn được.
Không phải lúc nào việc nói lên sự thật cũng tốt. Còn nhỏ ta được dạy phải luôn luôn trung thực, sau này trưởng thành cuộc đời sẽ dạy cho ta hiểu không phải lòng trung thực có nghĩa phải phơi bày ruột gan cho bàn dân thiên hạ thấy, nhất là việc đó làm tổn thương đến những người thân yêu ruột thịt và ngay chính bản thân mình. Vết thương kiểu này khó lành lắm bạn ạ.


Đmẹ, anh thấy nên viết và phải viết như thế là đúng. Chuyện này đe'o phải là chuyện riêng của gia đình nhà Vân, Trần Tiến với Lê Mai mà nhà đe'o thằng đe'o nào, con đe'o nào chả có tý na ná như thế. Vấn đề là cách nhìn nhận và rút ra bài học cho từng cá nhân như thế nào.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 09:25 AM   #74
aila
Đại úy
 
Gia nhập: Oct 2006
Bài : 737
Default

Bác TT này gieo nhân nào thì gặt quả nấy thôi. Có thể với đời bác ấy là nghệ sĩ, có công này nọ, nhưng với vợ con bác ấy đã thất bại hoàn toàn trong vai trò người chồng người cha. Bác ấy là điển hình một người đàn ông ích kỷ, chỉ biết thỏa mãn lạc thú của bản thân và không có khái niệm gì về trách nhiệm đối với gia đình ( là theo như em đọc được), vậy thì cớ gì lại trách LV???

Các bác cứ lấy địa vị cha mẹ và con cái ra để phán xét LV, nhưng em đồ rằng với bác TT thì việc đẻ ra LV ( hay LK, LV) cũng chỉ là hệ quả tất yếu của vài phút "sướng" thôi chứ bác đâu có đặt mình ở vị trí người cha với mong mỏi có được đứa con và cũng chẳng có ý định dạy dỗ giáo dục gì con mình cả.


Các bác nam giới đang to mồm ở đây cũng thế, đừng có mơ màng đến chuyện còn trẻ thì ăn chơi bồ bịch vung vít, bỏ bê vợ con . Về già thì mong con cái nó tôn trọng mình.
aila vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 09:39 AM   #75
aila
Đại úy
 
Gia nhập: Oct 2006
Bài : 737
Default

Còn chuyện tại sao LV đã trách cha mình như thế mà còn cặp kè với các ông có vợ, phá hoại gia đình người ta để cho bi kịch của gia đình LV có nguy cơ lặp lại ở các gia đình khác thì em tự lý giải thế này: LV qua thiếu thốn tình cảm trong gia đình của mình nên có xu hướng muốn tìm nơi nương tựa. Mà thanh niên chưa vợ thì các bác biết rồi đấy, làm gì có được sự trưởng thành chín chắn vững chãi cho nàng tựa vào. LV yêu một người trong bóng tối được cả 10 năm thì cũng phục cho nàng vì nàng còn biết bao sự lựa chọn trong mớ các anh lượn như ve quanh mình.
aila vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 09:41 AM   #76
1dc7
Rock xuyên màn tuyn
 
1dc7's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 526
Default

Ơ, còn bạn cloud mình cứ tưởng đai ngồi, hóa ra cũng lại đai đứng, hi hi.
1dc7 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 09:45 AM   #77
funnykids
Khách
 
Bài : n/a
Default

Trích dẫn:
Phiêu Bồng viết:
B] Nhưng Topic này không bàn đến tự truyện của LV, mà chỉ nói về sự buông thả, xấu xa, bất nhân tính của LV trong cuộc sống của mụ ta[/B]. Nó chà đạp lên những truyền thống tốt đẹp của Văn hóa Việt Nam. Nếu phụ nữ Việt nam ai cũng như mụ ta, thử hỏi xã hội này có loạn không?


Chú nói như rắm thối ý, chú đ_éo đọc tự truyện của LV thì chú dựa vào cái chim gì để bàn ? Đứng nói với anh là chú có thằng em họ, nó có đứa bạn cùng lớp chơi với con ông hàng xóm nhà LV, nên chú không cần đọc truyện chú cũng biết thừa nhé ?

Mà bác Tủm bác ý hỏi chú rồi đấy, những cái "truyền thống tốt đẹp của phụ nữ VN được thế giới công nhận" mà chú nói tới là cái gì ? Anh cũng muốn biết quá, để còn có cơ sở mà chọn vợ chứ.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 09:46 AM   #78
Noobie
Đại úy
 
Gia nhập: Sep 2006
Nơi Cư Ngụ: Hà Nội
Bài : 671
Send a message via Yahoo to Noobie
Default

Trích dẫn:
Phiêu Bồng viết:
Có rất nhiều bạn nói rằng tớ nên đọc lại tự truyện của LV. Và chỉ trích rằng tớ chưa đọc tự truyện của LV mà dám lên đây chửi bới. Tớ xin nói luôn, trước đây và sau này tớ sẽ không đọc. Nhưng Topic này không bàn đến tự truyện của LV, mà chỉ nói về sự buông thả, xấu xa, bất nhân tính của LV trong cuộc sống của mụ ta. Nó chà đạp lên những truyền thống tốt đẹp của Văn hóa Việt Nam. Nếu phụ nữ Việt nam ai cũng như mụ ta, thử hỏi xã hội này có loạn không?


He he .. tôi không quan tâm nhiều đến Lê Vân, Lê Khanh và cô chị (em) gì nữa, và biết rằng giới nghệ sỹ sống có lẽ cũng buông thả hơn người thường.
Nhưng qua bài của bác TTS thì rõ ràng Lê Vân có xấu xa, đáng lên án nhưng khi bác "phê bình" xong thì tôi lại thấy đồng cảm với Lê Vân hơn. Liệu đó là thủ pháp cao diệu của nhà "phê bình học" chăng ??
Chị Diệu thì bênh Lê Vân rồi nhưng tôi thấy viết là chân thực. "Rùng mình", có lẽ tôi không xúc động đến mức đó, nhưng thôi tạm lấy từ "khinh bỉ".

Thế nên bạn Phiêu dựa vào trích dẫn của bác TTS để cảm nhận, bình luận vấn đề thì quả thật ngại về vấn đề nhận thức của công chúng lắm thay ..
__________________
Ai cũng thích việc nhẹ nhàng... :B<<
Noobie vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 09:47 AM   #79
cloudcms
Khách
 
Bài : n/a
Default

Trích dẫn:
aila viết:
Còn chuyện tại sao LV đã trách cha mình như thế mà còn cặp kè với các ông có vợ, phá hoại gia đình người ta để cho bi kịch của gia đình LV có nguy cơ lặp lại ở các gia đình khác thì em tự lý giải thế này: LV qua thiếu thốn tình cảm trong gia đình của mình nên có xu hướng muốn tìm nơi nương tựa. Mà thanh niên chưa vợ thì các bác biết rồi đấy, làm gì có được sự trưởng thành chín chắn vững chãi cho nàng tựa vào. LV yêu một người trong bóng tối được cả 10 năm thì cũng phục cho nàng vì nàng còn biết bao sự lựa chọn trong mớ các anh lượn như ve quanh mình.


Hoàn toàn có lý, nó như một sự dẫn dắt định mệnh. Vừa chào đời đã gặp ngay bi kịch gia đình, vừa mở mắt ra đã bập ngay vào 1 thằng có vợ rồi chôn vùi cả mười mấy năm vào thằng đấy. Tất cả những lần sau dường như là sự dãy dụa và quẫy thoát của một người đàn bà mà số phận éo le vẫn đe'o cho thoát. Cái này một phần cũng do LV quá nhạy cảm, yếu đuối và tự làm khổ mình. Dmẹ nhưng anh đe'o thể nào chấp nhận nổi thằng bố khốn nạn kia cùng với thằng bồ đầu tiên cũng khốn nạn đe'o kém kia được. Đọc xong cuốn tự truyện điều mà anh rút ra là tất cả những thằng bỏ vợ bỏ con đếu đe'o có kết cục ra gì. Riêng thằng cuối cùng đe'o bỏ vợ thì còn ôn ổn.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 15-11-2006, 09:48 AM   #80
mylove
Khách
 
Bài : n/a
Default

Trích dẫn:
Trường An viết:
Xét về bản chất, chỉ cần nói ngắn thôi, Lê Vân là một dạng gái bao. Cô ta là một kẻ bệnh hoạn, vị kỷ, vô liêm sỉ, trơ tráo và vô ơn.

"Bé không vin, cả gẫy cành". Để cô ta ra như thế, bố mẹ cũng là không thành công trong dạy dỗ con rồi.

Trường An.


Đúng là tượng đài đạo đức dỏm. Em Rượu chửi những kẻ như cha Hải Đăng này hay lắm.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Chủ đề đã bị khóa!


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 11:34 AM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.