Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 5 - Thông tấn xã vỉa hè > Báo Lá Nho Xanh
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Chủ đề đã bị khóa!
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 16-11-2006, 06:20 PM   #181
thodan
Khách
 
Bài : n/a
Default

Cung cấp thêm thông tin cho 2 bạn Phí Công Anh và aila.

Trần Tiến chỉ ở trong 1 căn nhà trong khu nhà mà Lê Vân cho thuê, TT trả tiền và ăn riêng.

Trước cả nhà họ ở cái nhà chật đường PĐP. Sau khi Lê Vân mua được mảnh đất rộng ở Thuỵ Khuê (nhờ tiền anh chồng Việt kiều) thì cả nhà chuyển đến ở đây.

Sau Lê Vi lấy chồng và ra ở riêng thì Lê Mai về ở với Lê Vi. Lê Khanh ra ở riêng nhưng nhà cũng chật, chỉ có mấy phòng đủ cho vợ chồng, con cái. Lê Khanh rất nhiều lần muốn đón bố về ở cùng, nhưng ông tuổi già và chắc là nghệ sỹ nên muốn ở riêng cho thoải mái.

Sau khi Lê Vi đi Pháp thì Lê Khanh đón mẹ về ở cùng. Thế nên TT lại đóng đô luôn ở nhà Lê Vân. Lê Vân và ông cũng chẳng hay trò chuyện gì, tiếng là ở nhà chung nhưng thực ra là ở 2 nhà khác nhau trong khu nhà chung thôi chứ chẳng liên quan. Năm chẳng gặp nhau ngày nào cũng ko sao. Trong cuộc sống hàng ngày, chắc LV cũng chẳng nặng nhẹ hằn học gì với ông, nhưng lạnh lùng, thờ ơ.

Thôi, em hơi đi sâu vào chuyện riêng nhà người ta, nên em dừng. Trả lời nốt vì các bác thắc mắc.

Em chẳng muốn tham gia bình luận gì về LV. Chỉ cung cấp thêm 1 vài thông tin để các bác có bình luận hay cảm xúc gì thì cũng đừng dựa trên cơ sở duy nhất là những gì chị ta nói.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 16-11-2006, 06:22 PM   #182
Thiên lương
Lương cái ồn
 
Thiên lương's Avatar
 
Gia nhập: Jul 2006
Bài : 845
Default

Khá nhiều người khen LV dũng cảm khi đã phơi bày sự thực về bản thân mình & gia đình được che đậy qua mấy chục năm.

Dũng cảm ư? Lầm! Đó là hèn nhát. Tại sao chị ta không thẳng thắn ngồi đối diện với bố trút bỏ lên ông ấy hết thảy 1 lần? Chẳng lẽ TT lại là con người tồi tệ đến mức không dám chấp nhận 1 sự thực là mấy mươi năm ấy đứa con gái tài sắc của mình đã sống đau đớn nhường nào, đã trách móc ông ấy ra sao? Chị ta không nghĩ TT là bố mình nữa à? Và có lẽ nào lại không còn nhận chị ta là con? "Nước mắt chảy xuống", đến 1 lúc nào đấy anh cam đoan rằng LV sẽ vô cùng ân hận nếu chị ta vẫn còn liêm sỉ bởi...

Đừng có khen những hành động đó, ngay với những nghệ sĩ phương Tây điều đấy cũng đe'o được xã hội chấp nhận nhé. Một ông già 70 tuổi gần đất xa trời có thể bị sốc mà chết khi cái xấu-nếu người đời muốn gọi như vậy của mình bị con gái tung lên sách. Mk! Nếu chết được có khi còn là may đấy. Anh đe'o nói bác ấy sẽ mặc cảm với đời, mặc cảm gì kia chứ? Bác ấy sẽ rất khó sống nốt quãng đời còn lại mỗi khi nghĩ đến đứa con đại bất hiếu này, thế thôi.

Chị ta nghệ sĩ kiểu đe'o gì đấy? Mà muốn đối thoại với bố qua sách báo? Nghệ sĩ kiểu tâm thần à? Anh rất nghi ngờ về điều đó. Mà một khi với kẻ tâm thần thì hiển nhiên họ không chịu trách nhiệm về hành vi của mình bởi...

Lại thêm, rõ ràng chị ta đe'o phải vì thiếu tiền mà cần xuất bản cuốn tự truyện đó. Để đánh bóng lại cái tên tuổi mà nói 1 cách công bằng thì cũng chỉ là nghệ sĩ biểu diễn hạng 2, không hẳn. Chị ta muốn được sống trong 1 thế giới khác. Thế giới trầm uất muốn được tung hê hết để trở về bản năng thuần túy. Chị ta đe'o cần khen chê đâu mà cần những tiếng xì xào liên hồi của dư luận như những đợt sóng miên man để xoa dịu nỗi đau bệnh hoạn.

Tuổi thơ, tuổi xuân có thể đáng thương nhưng điều quan trọng nhất chị ta đã không học được cách thương lấy bản thân mình. Hoàn toàn có thể "thừa đức hạnh làm vợ & làm mẹ" (@Balzac) thế mà chỉ được làm mẹ còn làm vợ thì đến tuổi gần 50 vẫn chưa. Trách đe'o ai được ở đây khi chính chị ta đã bỏ qua 2 thằng đàn ông đầu tiên không tồi chút nào. Hai thằng đấy cùng hy sinh cả gia đình để đến với chị ta, họ có lỗi với vợ mình nhưng với chị ta đó là cả 1 tình yêu quá lớn.

Diễn đàn nào cũng là chỗ buôn dưa lê cả thôi & vui là chính. Nặng nề mà làm gì? Thấy những hành động không có được thì cứ chửi dù kẻ đó có là tổng thống hay người ăn mày cũng vậy. Đe'o có cái gì là chân lý cả khi nhận thức của cả nhân loại lẫn từng cá thể sống đời trần tục vĩnh viễn chỉ là tương đối, đúng không?
__________________
Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió,
Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ.
Thiên lương vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 16-11-2006, 06:43 PM   #183
Delete
Khách
 
Bài : n/a
Default

Có mỗi cái chuyện này mà cũng bôi đến 2,3 topic, mà cái nào cũng dài! Vớ vẩn thật!
Quan điểm của anh rất đơn giản: thời đại toàn cầu hóa, cái gì cũng thoang thoáng một tý cho dễ sống. Sống trên đời đếu cần phải cứ ăn xong lại nghĩ xem vài nghìn năm nay, quy định thế nào để còn theo. Miễn là đek thấy mình khốn nạn và thô bỉ là được, còn nữa thấy đúng là cứ làm.
Tuy nhiên, cái gì cũng phải có giới hạn. Một trong những giới hạn đó, bất di bất dịch không thay đổi là "đạo hiếu làm con". Tội bất hiếu thì chỉ có DIỆT!
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 16-11-2006, 07:49 PM   #184
vanhitc
Đại úy
 
Gia nhập: Feb 2006
Nơi Cư Ngụ: Hà Nội
Bài : 760
Default

Sự việc của Lê Vân, suy nghĩ của các bác với những bài post trên đây - với quan điểm của em - xét trên góc độ nào đó đều đúng cả. Vậy các bác thử nghĩ xem tại sao chúng ta lúc nào cũng phải đúng, sai? Mọi sự đều chỉ là tương đối và tranh luận cũng chẳng đi đến đâu.

Cuộc đời rất dở nhưng (ta) đôi khi cũng phải niềm nở!
vanhitc vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 16-11-2006, 08:04 PM   #185
Thiên lương
Lương cái ồn
 
Thiên lương's Avatar
 
Gia nhập: Jul 2006
Bài : 845
Default

Ừ đúng! Nhưng đây là nơi buôn chuyện chứ có phải cửa Thiền đâu mà khỏi cần phân biệt đúng sai tốt xấu hay thị phi thiện ác?

Nhưng anh cũng ủng hộ chú admin nào khóa topic này lại. Nhảm rồi.
__________________
Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió,
Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ.
Thiên lương vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 16-11-2006, 08:50 PM   #186
bảokê
Khách
 
Bài : n/a
Default

Trước khi admins kịp khóa cái topic này lại, để em vào chửi ké 1 câu đã không thì bức xúc:

Dcm thằng Phiêu Bồng. Mất công anh mày chờ cả 9, 10 trang topic mà éo thấy mày nêu ra đâu là những nét đẹp của phụ nữ VN được cả thế giới công nhận. Có nói được thì nói ra luôn để anh em còn có hứng bàn luận tiếp, không nói được thì phiêu mẹ nó đi cho rộng chỗ, mày ở đây toàn lảm nhảm.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 16-11-2006, 10:07 PM   #187
laodothai
Khách
 
Bài : n/a
Default

Trích dẫn:
Phiêu Bồng viết:
Phải chăng chỉ khi được đảm bảo cuộc sống bởi thằng chồng bất hạnh bây giờ (được trả công cho việc mút ***,... ) thì cô ta mới dám công khai chỉ trích. Những người tiêu cực đáng bị lên án, nhưng những kẻ cùng sống và hưởng thụ với tiêu cực, đến giờ lại chê bai chỉ trích, còn tởm hơn loại "ăn cháo đá bát".
Còn về nhân cách? Một người đàn bà mà dễ dàng cho hàng đống-đủ thứ Quặc trên đời dễ dàng xỏ vào chỗ ý thì không thể tưởng tượng nổi! Không những ghê tởm cho chính bản thân mụ ta, mà còn gây ra sự đau khổ cho không biết bao nhiêu người khác. Sự đánh giá tùy vào các bạn!

Anh đoán mãi xem dạng nào có thể nói năng cay độc như thế này. Đàn bà thì không phải rồi, đàn ông càng không. Chỉ có hai khả năng, Phiêu Bồng là thằng/con đã bị Lê Vân chổng đít vào mặt, hoặc chú là thằng bị thiến sót.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 16-11-2006, 10:14 PM   #188
Cuộivn
Khách
 
Bài : n/a
Default

Trích dẫn:
laodothai viết:
Anh đoán mãi xem dạng nào có thể nói năng cay độc như thế này. Đàn bà thì không phải rồi, đàn ông càng không. Chỉ có hai khả năng, Phiêu Bồng là thằng/con đã bị Lê Vân chổng đít vào mặt, hoặc chú là thằng bị thiến sót.


Hẹhẹ, còn một khả năng nữa, là thằng/con này là người có liên quan trực tiếp trong tự truyện của Lê Vân, ví dụ như là F1 của một trong 3 nhân vật bị LV đá đi't chẳng hạn
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 16-11-2006, 11:04 PM   #189
Chồngià
Khách
 
Bài : n/a
Default

Các bác nào máu nóng quá thì nhảy vào chậu nước cho hạ hỏa đêêêêêê. Thôi át sờ min khóa lại đi cho được việc.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 16-11-2006, 11:21 PM   #190
one
Độc chiếm truồng chim... 24h
 
one's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 2,889
Default

Hình như cái Báo Lá nho xanh này gần đây bị yểm bùa hay sao ý, topic nào đặt vào cũng dễ đi đến cái đích cuối cùng là nhà máy khóa.
one vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-11-2006, 12:11 AM   #191
Oops
Khách
 
Bài : n/a
Default

Tớ đọc tự truyện Lê Vân một mạch từ đầu đến cuối. Công nhận là văn hay, ngập tràn cảm xúc.

Thì cứ cho là tất cả những điều LV nói là đúng sự thật đi. Thì cũng cảm thấy cô này hơi bị tâm thần. Nếu ngày xưa có bác sĩ tâm lý để cô đi giải tỏa những uất ức trong lòng thì có lẽ cô sẽ chữa được cái nhìn sai lệch, méo mó, cực đoan về thế giới .

Một ví dụ là chuyện cái nhà. Bác Trần Tiến bác ấy nói đúng đấy chứ, bác muốn có cái nhà riêng của bác dù nhỏ nhưng là nhà của bác, chứ bác đâu muốn đi ở nhờ con. Tớ dù có con tớ vẫn muốn cơ ngơi của riêng mình. LV tưởng rước cha về ở nhà mình là vì lòng tốt, nhưng bố lại bảo không thèm thế là nghĩ là bố phụ công mình. Thế là ấm ức, chẳng qua là vì không hiểu tâm lý con người thôi.

Ví dụ thứ hai là cách nhìn nhận về tình yêu. LV bảo tình yêu là phải ở xa nhau, thỉnh thoảng mới gặp nhau để không chán nhau. Nghĩa là xem ra cả đời quan niệm về tình yêu của nàng vẫn dừng lại ở giai đoạn tán tỉnh, chưa phải giai đoạn yêu. Tình yêu thực sự phải là tình yêu đơm hoa kết trái, ở bên nhau, chấp nhận nhược điểm của nhau, đối mặt với cái tẻ nhạt của cuộc sống hàng ngày mà vẫn trân trọng và yêu thương nhau hơn mỗi ngày. LV không được chứng kiến điều này ở bố mẹ nàng, nên cũng không trách nàng được, nhưng có lẽ đầu óc nàng cũng hơi mít đặc nên nàng vẫn ngơ ngơ cả đời, không học được từ xã hội.

Cảm nhận thứ hai là cô này đúng là ích kỉ, vô giáo dục, vô đạo đức vì cái tội nhân danh tình yêu nhắm mắt lao vào những người đàn ông đã có vợ. Cái này trách LV một, trách Trần Tiến & Lê Mai mười. Sinh con ra rồi để con lớn lên như cây cỏ, không dạy dỗ đàng hoàng nên con thấy toàn tấm gương xấu, thấy truyện phá hạnh phúc gia đình người khác mong mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình là chuyện bình thường. Sao không nghĩ mình muốn gia đinh nhỏ của mình hạnh phúc, có chồng mình đi về thương yêu vỗ về chăm sóc cho mình thì cái người vợ kia người ta cũng muốn thế chứ. Tóm lại là tuyệt đối ích kỉ.

Thứ ba là đời Lê Vân toàn gặp đàn ông mất dạy, thằng cha cuối là mất dạy nhất vì không chịu bỏ vợ, sống kiểu như thế, kinh khủng thật. Thế mà nàng LV nhà ta vẫn hết lời ca ngợi. Đúng là ngu đến cuối đời cũng không chữa được.

Kết luận : LV nên tìm đến chuyên gia tâm lý loại giỏi, gặp một tuần nửa tiếng, trong vòng 3 năm, may ra khỏi bệnh.
Chú thích: chuyên gia tâm lý nên là nữ, tuyệt đối không được là nam, để tránh làm phức tạp thêm vấn đề.

thay đổi nội dung bởi: Oops, 17-11-2006 lúc 12:23 AM.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-11-2006, 12:18 AM   #192
Lê Anh
Khách
 
Bài : n/a
Default

Ném LV mãi cũng chán nhỉ. Hay là hai nữ văn sĩ TL nhà mình viết tự truyện đi!
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-11-2006, 12:54 AM   #193
Noobie
Đại úy
 
Gia nhập: Sep 2006
Nơi Cư Ngụ: Hà Nội
Bài : 671
Send a message via Yahoo to Noobie
Default

Trích dẫn:
Phiêu Bồng viết:
Nhưng các bạn nên nhớ, cuộc đời tôi cũng đã có rất nhiều sự vị tha. ...


Híc híc, em tưởng đang ngái ngủ nên kích nhầm vào chủ đề trong Tiếu lâm tự.

Trích dẫn:
aila viết:
Gần nhà em có mấy ông già bị bệnh hoang tưởng, khùng khùng mở miệng ra là dạy đời thiên hạ. Bà con lối xóm hết sức là thông cảm vì ở trong nhà các bác ấy hễ mở miệng ra nói nhăng nói cuội là bị vợ con mắng cho té tát nên ức chế quá. Lúc ra được ngoài đường cứ tưởng mình như lãnh tụ đường lối, đạo đức tót vời. Con thì cave, vợ thì cờ bạc, nhưng cứ mở miệng là ông í dạy đời. Khổ thế cơ chứ .


Hi hi, mà hình như đây đúng là ở Tiếu lâm tự thật.
__________________
Ai cũng thích việc nhẹ nhàng... :B<<
Noobie vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-11-2006, 01:20 AM   #194
Răng bựa
Khách
 
Bài : n/a
Default

Nói chung anh thấy Oops không nên viết tiểu thuyết. Chỉ trong có vài ngày, tâm sinh lý em biến đổi không theo một qui luật gì cả, đang cực tả, nhảy độp sang cực hữu. Thê thì làm sao xây dựng được các tuyến nhân vật có tầng có lớp lại nhất quán từ đầu đến cuối. Mời em đọc lại bốt này của em

Trích dẫn:
Tớ thấy tự truyện này viết thuyết phục hay và thật đấy chứ. Đã gọi là tự truyện thì phải nói thật, có thế nào nói thế, có phải tiểu thuyết đâu mà thêm bớt. Bác Tiến với bác Mai cưới nhau từ hồi trẻ quá, mới 19 tuổi thì đã biết gì, đã chuẩn bị được gì về tinh thần và vật chất cho cuộc sống gia đình, lại thêm 3 đứa con và nghèo khổ thế, thì tránh thế nào được tan nát đổ vỡ. Sự thật thì vẫn cứ là sự thật thôi. Vả lại, gia đình nào chẳng có chuyện nọ chuyện kia, người nói ra người không thôi.
Nói chung là không ai có quyền phán xét chị Vân cả, chị là người trưởng thành tự suy xét và chịu trách nhiệm về việc mình làm rồi. Đoc hồi ký thì chỉ nên xem là có trung thành với sự thật hay không thôi.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-11-2006, 05:50 AM   #195
chidau
Khách
 
Bài : n/a
Default

Em văn sĩ Oóp nói đúng phết. Trán con LV ngắn 1 mẩu. Loại đấy thì ngu bỏ mẹ, đầu óc mít đặc là cái chắc. Thêm nữa 2 mắt và 2 hàng lông mày quá xa nhau. Chắc chắn là loại chả ra gì. he` he`, 4C biết gái trường múa ngu như thế nào chưa nhỉ? Anh thì có diễm phúc quen vài nàng rồi. Ngu phải nói là vãi xx luôn. Nhưng được cái chân thẳng tắp, da trắng hồng, và dẻo dai lắm. Các nàng máu phết.Anh thích!
Còn về mấy thằng giai thì em Oops văn sĩ nói sai mịe nó rồi. Thằng thứ 3 là thằng khôn nhất, không chịu bỏ vợ. Vì nó biết rằng sẽ có 1 ngày nào đó con ôn LV kia sẽ đá đít nó như từng thản nhiên đá đít 2 thằng trước. 4C nên học tập thằng thứ 3 đấy, nhân tình nhân ngãi thì vô tư đê nhưng đừng dại mà bỏ vợ.

thay đổi nội dung bởi: chidau, 17-11-2006 lúc 05:54 AM.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-11-2006, 06:25 AM   #196
Tia
Thiên hạ bách tính
 
Gia nhập: Feb 2005
Bài : 756
Default

Uầy, kinh tởm quá, các bác tưởng mình là ***** ai mà tự cho quyền mình phán xét về đạo đức, nhân phẩm người khác như thật ý nhờ.
Tia vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-11-2006, 06:35 AM   #197
Tristesse
Mouni
 
Tristesse's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 2,005
Send a message via Yahoo to Tristesse
Default Cao Việt Dũng - Sợ

Em lại copy về đây, vì sợ nhỡ có bạn không vào được talawas.

Tôi không chỉ rùng mình giống Đỗ Hoàng Diệu. Gọi đúng tên, nó phải là nỗi sợ. Một nỗi sợ mang hai nghĩa.

Đầu tiên là nỗi sợ dễ dàng nhận thấy nằm ngay dưới nắp cái hòm đựng những thái độ kỳ thị. Nỗi sợ tuyệt vọng dành cho sự thật. Trịnh Thanh Sơn và những người như ông đang run lên khi sự thật được hiện ra không gì che đậy nữa. Vì sợ nên mới dẫn đến thái độ phỉ báng cá nhân, mà, đúng như Đỗ Hoàng Diệu nói, ở những nơi có luật pháp được tổ chức tốt hơn, Lê Vân hoàn toàn có thể kiện ra tòa. Không cần phân tích, và nhất là không cần bằng chứng, Trịnh Thanh Sơn kết tội Lê Vân là bôi nhọ. Nhưng thế nào là bôi nhọ? Lôgic của sự việc quá đơn giản, đến mức thật kinh ngạc khi người ta không hiểu nổi. Tác động của nỗi sợ? Một sự việc khi đã lên giấy trắng mực đen và liên quan đến không chỉ người viết nó ra giấy trắng mực đen, chỉ còn một cách để phán xét là đúng, là sai, là bôi nhọ, hay phụng sự sự thật: lời nói của những người có liên quan. Một khi những người trong cuộc, chẳng hạn Đặng Nhật Minh, không lên tiếng phản đối, thì, theo lôgic hình thức, những gì Lê Vân nói phải là sự thật, hoặc, ở trường hợp xấu nhất, phần sự thật ở trong đó đủ lớn để người có biết rõ những câu chuyện được kể thấy không cần phải biện minh. Chưa nói đến các nhân chứng khác. Và nếu Trịnh Thanh Sơn lên tiếng trước những lời biện minh của Đặng Nhật Minh (nếu có) thì lời nói của người ngoài cuộc Trịnh Thanh Sơn vẫn không có sức nặng. Càng không có sức nặng hơn là những lời bình luận bên rìa; người này có thể nói không cho con trai mình lấy người như Lê Vân, nhưng sẽ có người khác thản nhiên: “Phải lấy người như Vân”. Vả lại, người ta vẫn hoàn toàn có thể thích thú, thậm chí cảm động xem Bao giờ cho đến tháng Mười, Mùa ổi, dù biết đạo diễn của chúng không phải là người toàn bích. Bản thân tôi vẫn vô cùng nể phục Roman Polanski của Tess (of the d’Urbervilles – 1979) – chứ không phải hai bộ phim gần đây tầm thường, The Pianist, và, chưa hết, còn hết sức tầm thường, Oliver Twist – dù biết rằng ông đạo diễn Ba Lan đã từng phạm tội hiếp dâm trẻ vị thành niên, chỉ cần đặt chân về Mỹ là tức khắc nhận giấy tống đạt của tòa. Người ta có thể bôi nhọ sự thật, nhưng sự thật không có chức năng bôi nhọ.

Và thứ hai, nỗi sợ của chính tôi trước cái nỗi sợ kia. Đã đến lúc phải nhìn thẳng vào và giải thích cái nỗi sợ mà ông Trịnh Thanh Sơn vừa biểu lộ. Tại sao ông Trịnh Thanh Sơn và những người như ông lại sợ? Nguyên nhân đó, tôi nghĩ một cách nghiêm túc, những người như tôi và thế hệ của tôi cần được biết. Tôi không phát biểu thay cho ai, tôi không đại diện cho thế hệ của tôi, thế hệ đầu tiên không biết chiến tranh, mà thay vào đó là biết đoạn cuối huy hoàng của thời bao cấp và cũng là những người đầu tiên tiếp xúc trực tiếp với thế giới bên ngoài, biết công nghệ và biết Internet. Tiếng nói của tôi chỉ là một tiếng nói giữa rất nhiều tiếng nói khác rồi đây sẽ còn vang lên, sẽ thật sự buộc những người như ông Trịnh Thanh Sơn, và, rất có thể, nhiều người suy nghĩ giống như ông, thậm chí có thể còn ở phạm vi rộng hơn nữa, bước vào một cuộc đối thoại nghiêm túc giữa các thế hệ. Dù cho thế hệ chúng tôi và thế hệ ngay trước chúng tôi xét về đại đa số vẫn sống dưới cùng một mái nhà, vẫn có những mối giao hảo không phải là không thâm tình, khoảng cách giữa hai bên rõ ràng là ngày càng bị đào sâu. Thế hệ chúng tôi là thế hệ trắng, áo trắng công sở Tây, màu trắng máy tính Mac và trắng tinh về lịch sử, trong khi thế hệ trước chúng tôi là một thế hệ đen (hoặc đỏ, tùy người nghĩ), thế hệ của bùn đất cánh đồng, hầm trú ẩn và thậm chí giao thông hào.
Tristesse vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-11-2006, 06:35 AM   #198
Tristesse
Mouni
 
Tristesse's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 2,005
Send a message via Yahoo to Tristesse
Default tiếp theo....

Cái màu trắng lịch sử tôi vừa nói đến kia đã đeo đẳng người Việt Nam từ không biết bao nhiêu đời, nhưng đến chúng tôi thì nó trở thành quá lớn, và quá phi lý. Tại sao chúng tôi không được quyền biết lịch sử chính xác, những sự kiện chính xác xảy ra cách đây mới vài chục năm? Tại sao rất nhiều nhân vật bị mạng nhện lãng quên che khuất, chúng tôi chỉ còn được nhìn thấy vài dấu vết lẻ tẻ, những mảnh vụn rơi vãi sau khi con nhện lịch sử khổng lồ hoàn thành hoạt động tiêu hóa của nó? Ngao ngán lắm (dù cũng hết sức thương cảm) khi nhìn những con người già nua tay run lẩy bẩy những nỗi sợ lưu cữu kể lại những mớ lổn nhổn ký ức không đáng tin và không cách gì kiểm chứng. Liệu trong thế hệ chúng tôi sẽ có được một Tạ Chí Đại Trường? Liệu ánh sáng của ngày hôm nay có rọi đến được những góc khuất của ngày hôm qua? Tại sao chúng tôi bị tước quyền nhìn vào quá khứ? Giờ thì tôi hiểu một phần vì sao chúng tôi không được biết đến lịch sử chân xác. Chỉ vài lời kể mà bằng trực giác tôi tin là sự thật của một nghệ sĩ như Lê Vân đã đủ sức dấy lên những cơn sợ quặn mình trên những trang báo bình thường chuyên để chứa những bài thơ khăm khẳm và những đòn chí mạng cá nhân. Một nghệ sĩ không có quyền được kể chuyện đời mình ư? Văn hóa nào cấm điều đó? Hẳn là cái văn hóa hay ho chuyên đời coi nghệ sĩ là giống xướng ca vô loài và tự coi mình nhục như con chó. Hay là nỗi sợ lịch sử lên tiếng đã đè lấp tất cả? Nhưng cái hố đựng bí mật tai lừa của vua Midas vẫn có khả năng lên tiếng. Tôi sẽ nói đến vài hậu quả, nho nhỏ thôi – những điều to tát chưa thể bàn đến, những cái tai lừa vẫn tua tủa dựng lên – của việc bắt ép chúng tôi phải nhận lấy cái màu trắng õng ẹo ngây thơ vờ vĩnh đó.

Thế hệ trước chúng tôi bắt đầu có một thói quen đáng yêu là gửi chúng tôi sang những đất nước tiên tiến để đi học, với ham muốn và hy vọng cũng không kém phần đáng yêu là chúng tôi sẽ vì đó mà được đổi đời. Thế là vài phần trăm của thế hệ tuổi trẻ vàng son (những từ như the gilded youth hay la jeunesse dorée nhiều khi cũng còn hàm nghĩa chua chát mỉa mai) chúng tôi hì hụi với mấy cái máy tính hoặc to miệng phét lác về những chiến lược kinh doanh cho từ công ty xuyên quốc gia đến doanh nghiệp vừa và nhỏ. Và chấp nhận dễ dàng cái màu trắng kia. Đại đa số thế hệ chúng tôi nhanh chóng, như một phản xạ có điều kiện, bịt tai (hoặc sang trọng hơn là cắm headphone máy Ipod vào tai) khi bị tình cờ nghe thấy điều gì đó đi ra ngoài khuôn khổ những điều dễ chấp nhận (nhưng tầm thường), một dạng politically correct made in Vietnam. Đến nhà (trọ) của giới trí thức tương lai khi còn sống ở trời Tây đó là thấy đồ gỗ Ikea, thấy giày Camper, và, đôi khi, cả một cái lồng vẹt. Nhưng họ đã được giáo dục cẩn thận đến mức trong nhà không mấy khi có được đến một quyển sách. Đến kỳ làm tiểu luận, luận văn nhiều người không biết đến tra phích sách trong thư viện – dù copy cả đoạn dài trên Internet là chuyện quá dễ dàng và phổ biến đối với họ. Đã từng có nhiều du học sinh post ảnh khoe phòng trong những forum trên Internet. Vâng. Ba chiếc máy tính. Vâng. Cái điện thoại O2. Và zero quyển sách. Đại đa số chúng tôi chấp nhận dễ dàng cái được ấn định. Nhưng tôi không có thẩm quyền gì trách cứ họ. Thế hệ nào cũng chỉ chứa nổi một bộ phận rất nhỏ không chấp nhận sự áp đặt từ trên xuống. Nhưng vấn đề là phải có. Và nhất là ở những thế hệ khó nhọc loay hoay với những cuộc chiến vừa mới đi qua: thế hệ lost generation của Hemingway, và sau đó một chút, thế hệ của Harold Pinter và nhất là John Osborne (tác giả vở kịch Look Back in Anger – 1956), những người được mệnh danh là Angry Young Men (hoặc AYM, hoặc Angries). Trào lưu nào dù lớn đến đâu cũng chỉ có số lượng tham gia hết sức hạn chế. Cuộc cách mạng 1968 cũng chứng kiến đám đông thản nhiên đi qua bên cạnh. Dù gì thế hệ của chúng tôi cũng làm được một vài thay đổi. Họ đang dần làm tê liệt được hai thứ thuốc phiện phổ biến nhất của nhân dân trí thức Việt Nam: bóng đá và bia hơi, đã từng hoành hành trong cả một thế hệ, tức là cái thế hệ sống dưới cùng mái nhà với chúng tôi. Để nhiễm vài thứ thuốc phiện khác: không phải bia hơi, mà là quán café wifi (miễn phí hoặc không), không phải bóng đá, mà là đua xe F1, ôtô từ Toyota Vios đến Lexus, các thứ đồ điện tử từ MP3 Tàu nhái đến điện thoại Vertu. Dù gì thì cũng là có thay đổi.

Những thay đổi đó thật là nghịch mắt những người thuộc các thế hệ khác. Nói họ quên mất rằng một thời họ cũng đã từng vàng son, đã từng phá phách thì thật dễ, nhưng quả là có thế thật. Cứ lên lớp dạy bảo, cứ ngày xưa xa xôi đẹp đẽ (như Villon từng kêu lên: Mais où sont les neiges d’antan! – Những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ) thì thử hỏi làm sao mà đối thoại cho nổi? Và nhất là họ cứ sợ, để rồi chúng tôi phải gánh chịu luôn cả cái sợ của họ trên cái gánh nặng vốn đã không dễ dàng của trách nhiệm với xây dựng tái thiết trả nợ giùm và kiếm đủ tiền mua xe Ford Escape.

© 2006 talawas
Tristesse vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-11-2006, 06:39 AM   #199
Tristesse
Mouni
 
Tristesse's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 2,005
Send a message via Yahoo to Tristesse
Default

Bạn Janus lâu ngày không vào tathy mà vẫn bị ám ảnh, nên trong bài viết vẫn bị có 2 từ Lexus và Vertu.
Tristesse vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 17-11-2006, 06:40 AM   #200
lovemetender
mới ra trại
 
lovemetender's Avatar
 
Gia nhập: Mar 2006
Nơi Cư Ngụ: Sahara
Bài : 2,160
Default

Trích dẫn:
chidau viết:
Thêm nữa 2 mắt và 2 hàng lông mày quá xa nhau. Chắc chắn là loại chả ra gì.


Chú về lật sách xem ấn đường rộng rãi sáng sủa có nghĩa là gì, nhớ. Dạo này trên thằng lá cải Dân trí có bài hướng dẫn xem tướng kiểu "lông mày xa nhau là nhiều tham vọng !!!??? " , nhiều thằng học xong về bi bô nghe chối bỏ mẹ.

Đời chú may có phúc tổ ba đời thì mới tuyển được gái có lông mày xa nhau. Thế nhé.
lovemetender vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Chủ đề đã bị khóa!


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 07:52 AM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2019, Jelsoft Enterprises Ltd.