Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ
Trang đầu | TL-Lib | Lý lịch | Thành viên | Mật thư | Đăng ký          

Go Back   Diễn đàn Thanh Niên Xa Mẹ > 3 - Muôn mặt đời thường > Diễn đàn chung
Bí danh
Mật khẩu
Hỏi đáp Thành Viên Lịch Ðánh Dấu Ðã Ðọc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 23-09-2005, 08:26 AM   #101
Hổ đói
Idle but available
 
Hổ đói's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Nơi Cư Ngụ: Hà Lội
Bài : 2,597
Thumbs up

Vẫn thích thú với ý nghĩ của 2 bác Tủm và Tân về con cái. Bây giờ đi đâu, em thấy các vị không hỏi nhau mày có mấy nhà, mày có mấy xe, etc... mà chỉ hỏi độc có 1 câu: con mày học trường nào? (câu này nghe quen quen, hình như em nhỡ miệng nói đâu đấy trong này rồi thì phải)
Hổ đói vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 08:51 AM   #102
hoacovangnoiay
Brokeback Đông Phương
 
hoacovangnoiay's Avatar
 
Gia nhập: Mar 2005
Bài : 1,558
Default

hoacovangnoiay vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 08:54 AM   #103
longcuchuoi
Khách
 
Bài : n/a
Default

Chào bác Hổ, lâu quá không gặp. Dạo này con bác học trường nào thế ?
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 09:57 AM   #104
scrotum
Vua Vồ
Liệt sỹ Lũng Bìu
 
scrotum's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 3,628
Default

Lời khuyên thứ 4.

Chắc một vài bác cũng biết, em là con buôn. Thời tập trung bao cấp, những người làm kinh tế tư nhân được gọi một cách miệt thị như thế. Đã là con buôn, thì không có sổ gạo, không có tem phiếu, không nhiều tiêu chuẩn khác và luôn bị hàng xóm theo dõi xem hôm nay ăn gì. Xấu hổ quá, các bác nhỉ.

Chỉ vài năm trở lại đây, địa vị xã hội của bọn em mới được luật hoá với danh từ: Thương nhân và xã hôi hoá là: Doanh nhân. Nghe oai phết, riêng em, thỉnh thoảng em vẫn phát âm nhầm là Vỹ nhân. Dạo này đổi mới, kinh tế tư nhân được cổ suý kinh lắm, giữa tháng 10 này các đài phát thanh truyền hình còn làm lễ tôn vinh Doanh nhân cơ đấy. Em các bác mặt mũi mà không vêu vao thì cũng sẽ lên TV phát biểu vài câu cho nó hoành tráng.

Các bác có thấy hình tượng con buôn trên phim mà được giải văn toàn quốc, giải toán, giải vật lý quốc tế không? Làm gì có các bác nhỉ. Con buôn thì chỉ học trưòng làng, chữ nghĩa số má chỉ đủ để đếm tiền và viết giấy biên nhận vay nợ. Mà đúng là như thế đấy, năm 87 em mua một cái đầu Video ở sân bay Gia lâm 500$. Chạy về chợ điện tử Cầu mới ở Ngã tư sở bán 1800$. Cùng lắm em chỉ cần biết cái nút play ở đâu, tua ngược tua xuôi thế nào để hướng dẫn cho khách. Cần đếch gì phải biết quản lý doanh nghiệp, kinh tế vĩ mô, kinh tế vi mô, kế toán... là cái gì các bác nhỉ. Em cứ làm phép nhẩm lãi 1300$. Chỉ có 300 ngàn một chỉ vàng, xe 81 kim vàng giọt lệ long lanh mầu su hào cũng chỉ 1 cây 2 vàng là cùng. Em tính nhanh lắm các bác ạ.

Khi em các bác bắt đầu khởi sự một doanh nghiệp, em lúng túng vô cùng. Được cái em chịu khó học hỏi, em lại đi tìm một ông anh.

Ông anh này cũng có giải quốc tế, cũng là những nhân tố đầu tiên thành lập cái công ty... mà ai cũng biết đấy. Lúc này, ông anh em đã rút khỏi công ty kia và đang thành lập một ngân hàng gì đó. Theo qui định pháp luật, thì ông ấy phải tốt nghiệp ngân hàng. Mặc dù là phó tiến sỹ rồi, nhưng đếch phải ngành ngân hàng nên phải đi học tại chức buổi đêm cho phù hợp. Ông ấy bảo: “Tao lăn lộn thương trường bao nhiêu năm, kiến thức mưu mẹo tích lỹ hơi bị nhiều, cứ ngỡ là bửu bối của riêng mình. Ấy vậy mà nó viết mẹ nó hết trong giáo trình của bọn sinh viên năm thứ 2”.

Em các bác mới chỉ được thi toán thành phố thì lúng túng là cái đương nhiên rồi.

thay đổi nội dung bởi: scrotum, 23-09-2005 lúc 10:06 AM.
scrotum vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 12:52 PM   #105
Nho Sinh
 
Gia nhập: May 2005
Bài : 7
Default

http://dantri.com.vn/nhipsongtre/2005/9/79008.vip
Văn bác Scrotum rậm ý mà ít lời, em ko hiểu rõ lắm lời khuyên thứ bốn.
Chẳng hiểu sao người Việt có câu ngạn ngữ rất hay về vai trò của thương nghiệp "phi thương bất phú" nhưng tâm lí chung thì lại rất không thích làm kinh doanh cũng như hết sức miệt thị coi khinh phường buôn bán, mua rẻ bán đắt, bóc lột giá trị thặng dư, ngồi mát ăn bát vàng, con buôn vô loài vân vân và vân vân...Thành kiến này ko phải mới xuất hiện từ thời miền Bắc xây dựng XHCN mà là hồn tính dân tộc, có từ thửa mới hình thành xã hội phong kiến VN. Đấy cũng là nét tính cách phổ biến của người Á Đông nhưng ở người Việt thì nặng nề và khó biến đổi hơn.
Một học giả Việt Nam ( em quên xừ mất tên ) nói rằng doanh nhân và luật sư mới chính là những người quyết định sự phát triển của đất nước chứ không phải là những kĩ sư, nhà khoa học. Em nghĩ điều này đúng với các quốc gia đang phát triển.
Người Việt Nam hãnh diện vì học vị, văn bằng và làm mướn hơn là kinh doanh, buôn bán và làm ông chủ.

thay đổi nội dung bởi: Nho Sinh, 23-09-2005 lúc 12:56 PM.
Nho Sinh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 01:02 PM   #106
scrotum
Vua Vồ
Liệt sỹ Lũng Bìu
 
scrotum's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 3,628
Default

Có thể do mình tranh thủ viết trước lúc họp nên lời khuyên thứ 4 không được rõ ý. Đại ý mình muốn nói là, kiến thức được nhân loại đúc kết hàng ngàn năm được viết hết trong sách rồi. Hãy học cho tốt vào. Và để cho tuổi 30 có thể như mình mong muốn thì những năm 20 phải chuẩn bị cho mình những kiến thức cần thiết.
scrotum vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 01:03 PM   #107
scrotum
Vua Vồ
Liệt sỹ Lũng Bìu
 
scrotum's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 3,628
Default

Lời khuyên thứ năm.

Em lại lao đầu vào học các bác ạ. Học tất những cái gì có thể học. Từ kinh tế đến luật, từ ngoại ngữ đến toán. Những gì có sách thì mua sách về đọc, cái gì không có trong sách thì đi hỏi, hoặc lên TL buôn chuyện cũng vỡ vạc đôi điều. Thậm chí, phải học cả những thứ ngớ ngẩn nhất như là thông cống. Bởi nếu không biết, cống của công ty tắc cũng đếch chỉ đạo được. Đến lúc này, em của các bác khác hẳn. Gặp khách, cần thể hiện khả năng cảm thụ văn học em đọc vài đoạn học thuộc trong “phê bình văn học của tôi”. Muốn cho người đối thoại thấy được trình độ triết học của mình em đọc Hegel của chú Thợ đời. Thỉnh thoảng ngứa cựa em chửi nhân viên “ngu như mày thì con bò cũng đỏ sừng vì xấu hổ”. Ai cũng kinh em.

Em vật vã với những lời khuyên. Lúc thì sít sao từng đồng, khi thì hào phóng coi tiền như cỏ rác. Hôm nay thấy mình như ông A, mai lại phải như ông B. Thôi thì ông gì cũng được, nhưng miễn là phải đạt được mục đích của mình. Vâng! Mục đích của mình các bác ạ. Nhưng cái mục đích ấy là gì, phần sau em sẽ dần dà đề cập đến. Các bác đừng sốt ruột.

Anh bạn thân thấy vậy, lắc đầu: “Đời nó có số rồi, sao mày phải khổ thế”.

Lại phải sơ qua về anh bạn này tí, nếu không các bác cũng thấy lời khuyên của anh ấy vô giá trị. Anh ấy là bạn học hồi ĐH. Cũng chỉ học được với nhau đúng 1 tuần thôi, rồi anh ấy bỏ học. Bỏ hoàn toàn chứ không phải như em, vừa học vừa bỏ. Em thì ý thức được nghèo là có tội nên cố gắng nhặt nhạnh nồi hầm, bàn là đóng hòm. Anh bạn em thì rong chơi tối ngày, kiếm được tiền là vào casino ngồi đung đưa đến sáng. Mở miệng là “đời có số” rồi khì khì cười.

Cho đến lúc ấy, em chẳng thấy anh ấy làm cái gì cụ thể nhưng tiền thì nhiều lắm.

Năm 199... anh ấy xuống một thành phố cách thủ đô khoảng 180 km. Ở đấy có một cái chợ cả Tây lẫn Ta buôn bán tấp nập. Anh ấy hỏi xem chủ chợ dưới này là ai. Chẳng có ai là chủ cả, chợ vẫn thuộc nhà nước quản lý. Thế thì không được rồi, tiền một đống thế này mà không ai nhặt. Anh ấy đến gặp bọn phít, đề ra phương án thu tiền chỗ như thế...như thế. Tiền chia nhau thế này...thế này. Bọn phít Nga ngày ấy vẫn mông muội vỗ đầu đến đét một cái khoái trá. Vậy là chẳng phải làm gì, anh ấy kiếm được vài chục ngàn một tháng. Anh đưa hẳn vợ xuống thành phố ấy để có người nâng giấc.

Được 3 tháng như thế, cả Tây lẫn Ta đếch chịu được. Họ đang tự do buôn bán, nay lại phải nộp tiền chỗ cho mấy thằng ma cô, thế là họ viết đơn kiện lên công an. Công an quyết bắt quả tang lúc thu tiền chợ nên cho người mật phục. Đúng hôm thu tiền, bạn em comple caravat đeo kính đen đi ông ôtô đến chỉ đạo. Vừa đến cổng chợ thì điện thoại réo, vợ gọi về nhà có khách quí. Bạn em vội lên xe về nhà. Về đến nhà vừa cởi xong quần áo lại thấy điện thoại reo báo anh em ngoài chợ bị công an bắt hết rồi. Bạn em lại tức tốc ra xe định phi ra chợ để giải quyết. Xe chạy được vài chục mét thì thấy cảnh sát đặc nhiệm súng ống giáp mũ đầy người ập vào vây kín nhà anh. Biết là tình thế không thể thay đổi được, cứ quần đùi áo may ô như thế, bạn em chạy một mạch chẳng quay lại.

Các bác bảo thế có phải đời có số không!?

Hai tháng dặt dẹo hết tiền. Bạn em nhớ ra em vay 200 đô từ đởi từ đời nào. Bạn em mò đến đòi để lấy tiền mua bánh mỳ. Lúc đó, em nghĩ con đường em đi là đúng quá, kiếm được ít nhưng an toàn, em lại động viên anh bạn hoàn lương. Anh ta lại cười hì hì “đời nó có số rồi”. Cơm nước với nhau một bữa, ngủ lại với em 1 đêm, hôm sau anh ấy định đến một thành phố khác, nơi ấy có 1 băng nhóm đàn em đang kiếm ăn được. Trước khi đi, anh ấy hỏi thăm xem số bạn bè cũ đang ở đâu, làm gì. Rồi anh ấy quyết định đi thăm bạn bè trước đã, sau rồi mới về nhập băng đảng kia sau.

khi xuống thăm một anh bạn thuộc nước cộng hoà khác. Buồn buồn thế nào lại đi ngang qua một cái chợ. Lại thấy máu tham nổi lên. Lần này anh bài bản hơn. Vay bạn bè mấy ngàn đô, lập một công ty cho oai, rồi đấu thầu cái chợ này. Tất nhiên là mọi việc OK, bà con bán hàng bị đuổi cổ, nộp tiền thì mới quay trở lại được. Lần này không ai kiện được vì pháp luật nằm trong tay bạn em. Chỉ mấy tháng sau, anh ấy lại đút túi tiền triệu. Quần đùi may ô mà lập được nghiệp lớn đấy các bác ạ.

Các bác bảo thế có phải là số không!?

Thế cho nên nhiều lúc em cũng nhụt chí.

thay đổi nội dung bởi: scrotum, 23-09-2005 lúc 01:47 PM.
scrotum vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 02:28 PM   #108
Saint
Like a virgin
 
Saint's Avatar
 
Gia nhập: Feb 2005
Bài : 7,827
Default

Bác Tủm em đánh một chưởng anh em chết tá lả như ngả rạ. Đa phần anh em TL cũng đã, đang và sẽ tới cái tuổi tam thập nhi lập nên bác oánh quả này thằng chết thằng bị thương cứ gọi là la liệt. Hình như bây giờ anh em đang ngồi đờ ra mà nghĩ hay sao ấy mà tình hình ném đá các topic cứ là giảm mãnh liệt.

Nếu xét về tiền, đúng là quá nhiều anh em trong TL mà đúng hơn là tất cả đều chưa đạt tới cái ngưỡng mà anh em nghĩ cần phải đạt tới. Trong trường hợp có anh em nào nghĩ là mình đã tới rồi thì ...tiên sư em xin lỗi các bác cho em chửi người anh em đấy một nhát vì như thế là người anh em đấy sắp con bà nó tạch.
Hôm rồi ngồi với mấy ông anh có thể được coi là đại gia ở Hà Nội các ông ấy có phán thế này. Đm nói thì bảo mê tín, nhưng thằng nào mà thốt ra câu đời này chả có gì mà anh chưa hưởng thế x nào cũng tạch. Rồi các ông ấy minh chứng bằng một câu chuyện về một thanh niên tuổi trẻ tài cao đẹp giai ngời ngời tiền nhiều quyền lắm chỉ vì trót thốt ra câu ấy mà rơi máy bay chết bất đắc kỳ tử để lại vợ đẹp con thơ và rất nhiều nhà cửa tiền bạc. Thế nên tiền thế đe'o nào là đủ?

Em các bác năm nay tam thập con bà nó rồi mà nhi lập thì chưa. Ông già em bảo, làm thằng đàn ông đến tuổi mà không lấy vợ thì nó trống huếch trống hoác và đe'o lớn được. Cụ em chứng minh tiếp luôn cho em một loạt các tấm gương không lấy vợ nên làm ăn hoành tráng có đến mấy cũng tụt dốc không phanh. Em các bác giấc mơ con ôm cuộc đời con nên cứ ngồi im lĩnh ý. Thật thà là mình cũng buồn, tuy nhiên cái buồn của em ở đây là kiểu buồn:

I still haven't found what I'm looking for
__________________
------------------------

The postings on this site are my own and don't necessarily represent my company's positions, strategies or opinions.

"The object of war is not to die for your country but to make the other bastard die for his."
George S. Patton
Saint vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 03:12 PM   #109
scrotum
Vua Vồ
Liệt sỹ Lũng Bìu
 
scrotum's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 3,628
Default

Thế quái nào mà em vẫn trẻ con thế, dễ bị kích động. Mọi khi thì lười như hủi, hôm qua có người bảo viết thêm nữa đi, đang hay. Thế là hôm nay lại lọ mọ bỏ cơm trưa với cả gặp khách để viết cho nhiều.

Tuổi 30 mà ngỡ như trẻ thơ, các bác nhỉ.
scrotum vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 03:13 PM   #110
scrotum
Vua Vồ
Liệt sỹ Lũng Bìu
 
scrotum's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 3,628
Default

Anh Thạc, chị Trâm và chúng ta.


Cho đến lúc này, các bác có thấy em vô lý không. Mười tám đôi mươi trẳn trở kiểu này còn chấp nhận được. Chứ đã tầm xê xế như em thì phải trăn trở những cái to lớn hơn chứ. Có chí lớn thì trăn trở làm sao dân giầu nước mạnh, xã hội công bằng văn minh (như bác Tệ em). Chí nhỏ thì cũng phải nghĩ đến việc tỷ phú tiền đô. Nhỏ nữa thì cũng phải thông “cái giá cho tự do tinh thần”. Vậy mà em cứ lọ mọ đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành. Gái có vào đây đọc nó cũng khinh chẳng thèm rủ đi uống cà phê.

Hình như Mãi mãi tuổi 20 và Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm đang bán rất chạy thì phải. Em nói hình như là vì đọc báo thì thấy thế, chứ em cũng chưa bao giờ đọc 2 cuốn sách này. Ngay cả topic các bác mở trên Đọc sách em cũng chỉ vào có 1 lần. Và hình như, 2 cuốn sách này cũng tạo nên được một làn sóng không nhỏ trong giới thanh niên về lòng yêu nước thì phải.

Em không đọc 2 cuốn sách kia không có nghĩa là em không yêu nước, không đánh giá đúng công lao của thế hệ cha anh đã hi sinh sương máu cho tổ quốc. Không phải thế, đơn giản chỉ là em biết 2 cuốn sách ấy viết gì.

Anh Thạc, chị Trâm và rất nhiều người khác, trong đó có cha mẹ em và cha mẹ các bác, đều đã sống một thời vinh quang đầy máu lửa như thế. Và nếu các bác là người sống không thờ ơ với vận mệnh tổ quốc, thì những câu chuyện như anh Thạc chị Trâm phải được ngấm vào máu từ tấm bé. Nhưng không phải thông qua một đợt “nâng cao chính trị” như thế này, mà từ câu chuyện kể của cha, cái chân cụt của chú bơm xe đầu phố, dáng đi cà nhắc của chị bán dưa. Họ đều là anh hùng cả đấy, có điều, chẳng được lên đài lên báo như thế kia.

Về mặt tinh thần, thế hệ ông cha may mắn hơn chúng ta. Vì họ có lý tưởng, có mục đích sống rõ ràng. Họ chỉ có một con đường duy nhất sống và chiến đấu mà không thể có sự lựa chọn thứ 2. Khi người ta không phải chọn lựa, lại là sự chọn lựa lớn nhất, quan trọng nhất của đời người, thì rõ ràng là may mắn. Phải không các bác.

Em của các bác nhỡ thì. Khi sinh ra thì Tổ quốc vẫn bom rơi đạn nổ. Đến tuổi thanh niên biên giới phía Bắc vẫn ngày đêm đổ máu. Lúc bắt đầu trưởng thành thì lại kinh tế thị trường mới đau chứ. Em chuẩn bị cho mình hành trang của một người lính, một xanh cỏ hai đỏ ngực, thế mà lại thành con buôn. Không thể mang những câu chuyện về anh Thạc chị Trâm ra để ký hợp đồng kiếm ít thặng dư được. Phải có một loại anh Thạc khác đứng lên đánh Mỹ để cá Basa Việt nam có chỗ đứng trên thị trường Mỹ. Phải có chị Trâm khác để ta có thể ngồi trong WTO và đưa Việt nam “sánh vai với các cường quốc năm châu”. Mà em thì không chẳng đủ trình. Em hi vọng ở nhiều bác trên này lắm. Đấy là câu thật lòng.

Hôm vừa rồi, em có một anh bạn xa quê mười mấy năm mới về. Cũng vì mưu sinh, vì miếng cơm manh áo mà phải dứt tình với quê cha đất tổ thôi. Chứ anh ấy yêu nước lắm, sẵn sàng xả thân vì Tổ quốc. Mà chẳng phải là nói mồm đâu, một cánh tay để lại ở biên giới. Bây giờ đeo cái tay giả bằng nhựa. Anh ấy bảo em: “cậu bây giờ không phải lo cái ăn cái mặc, điều kiện kinh tế bớt khó khăn, cậu phải xem thế nào chứ bà con nông dân mình vẫn còn nghèo và lạc hậu lắm”. Thật với các bác chứ, em trả lời là: “việc mình làm có ích cho xã hội đó là không sản sinh ra một nhân vật bất hảo, gây hại mùa màng nữa, đó chính là mình”.
Cậu ấy cũng giống em, chuẩn bị cho mình một hành trang người lính, nhưng không chịu đổi chiếc balo cũ sờn rách sang cái cặp Kaufmann như em, các bác nhỉ.
scrotum vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 03:40 PM   #111
thanglong
I can't say NO
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 282
Default

Trích dẫn:
scrotum viết:
Anh Thạc, chị Trâm và chúng ta.
Về mặt tinh thần, thế hệ ông cha may mắn hơn chúng ta. Vì họ có lý tưởng, có mục đích sống rõ ràng. Họ chỉ có một con đường duy nhất sống và chiến đấu mà không thể có sự lựa chọn thứ 2. Khi người ta không phải chọn lựa, lại là sự chọn lựa lớn nhất, quan trọng nhất của đời người, thì rõ ràng là may mắn. Phải không các bác.


Đoạn này bác Tủm viết đểu nhở. Nhưng mà em công nhận bác viết đúng quá. :-)
thanglong vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 03:48 PM   #112
Saint
Like a virgin
 
Saint's Avatar
 
Gia nhập: Feb 2005
Bài : 7,827
Default

Em không rõ mình đang thuộc thế hệ nào, em sinh ra khi chiến tranh chấm dứt, nói thế cũng không hẳn đúng vì còn nện nhau chí chết với Tàu và Miên nhưng cái cuộc đánh nhau to đã giải tán rồi.

Hôm em nói chuyện với mấy cụ lớn tuổi trong họ các cụ kể chuyện ngày xưa em bảo, chính các cụ sướng bỏ mẹ vì có cái mà tự hào chứ như bọn em bây giờ đe'o có gì cả. Em là còn chưa tính cái thời gian mình mới lớn sắp thi đại học thì Liên Xô đổ vỡ và sau đó thi có điểm cao mấy thì cũng ở nhà nhé. Học đông Âu cũng đe'o được mà học Tây Âu thì mất tiền. Ông thầy dạy toán em tự hào suốt ngày có học sinh thi ĐH chỉ có đi Tây chứ vào ĐH không thì xoàng quá buồn mất đúng một tháng sau đó tăng học phí lên gấp ba.

Thế hệ mình đúng là thế hệ của đổ vỡ, đang một trái tim hồng tự nhiên nhuốm màu xanh của đồng đô la.

Cũng chả biết là xấu hay là tốt nữa.
__________________
------------------------

The postings on this site are my own and don't necessarily represent my company's positions, strategies or opinions.

"The object of war is not to die for your country but to make the other bastard die for his."
George S. Patton
Saint vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 04:07 PM   #113
abc123
Trung úy
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 297
Default

Trích dẫn:
Saint viết:
Thế hệ mình đúng là thế hệ của đổ vỡ,...


Thế đe'o nào đọc bài của chú Sen4` anh lại nhớ đến mấy câu thơ của Vũ Hoàng Chương cách đây gần 1 thế kỷ:

"Lũ chúng ta sinh ra nhầm thế kỷ
Một đôi người ôm kiếp sống chơ vơ..."

Chắc là trừ mấy thằng đi cày xong "ngả mình trên liếpcỏ ngủ ngon lành" ra thì chắc thằng đe'o nào cũng nghĩ mình sinh ra nhầm cbn thế kỷ rồi. Chứ nếu mà ông sinh ra đúng thế kỷ thì, cbn, chúng mày biết tay ông, nhể?
abc123 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 04:43 PM   #114
Saint
Like a virgin
 
Saint's Avatar
 
Gia nhập: Feb 2005
Bài : 7,827
Default

kinh nhỉ, bác abc123 của em cũng thơ thẩn như ai, không những thế lại còn đọc Vũ Hoàng Chương mới ác chiến.

Em thật bác thế này, em đồng ý với bác thời đe'o nào chả có thằng phẫn chí, mà chính cái phẫn chí cái bất mãn với thời cuộc mới giúp cho chúng ta lê lết nốt cái cuộc sống này. Em các bác thuộc dạng chán đời chuyên nghiệp đe'o chấp nhưng em thấy đa số các bạn khác của em tuổi trẻ thành công gia đình sự nghiệp kinh hoàng cả mà vẫn bứt rứt băn khoăn. Theo em có lẽ cái cần học nhất bây giờ là nên tự bằng lòng với chính mình chứ không thì cũng lại giáo Thứ mất thôi.

Thế x nào dạo này em thấy em sống cũng hơi bị giáo Thứ nhé, mòn mỏi quá đi mất chả có tí tương lai đe'o nào.
__________________
------------------------

The postings on this site are my own and don't necessarily represent my company's positions, strategies or opinions.

"The object of war is not to die for your country but to make the other bastard die for his."
George S. Patton
Saint vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 04:56 PM   #115
glasgow
Xì cbn tin
 
glasgow's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 1,891
Default

Trích dẫn:
scrotum viết:
[B]Anh ấy bảo em: “cậu bây giờ không phải lo cái ăn cái mặc, điều kiện kinh tế bớt khó khăn, cậu phải xem thế nào chứ bà con nông dân mình vẫn còn nghèo và lạc hậu lắm”.


Tự nhiên lại nhớ cái đoạn của anh gì em "lo xong các nhu cầu thiết yếu, sẵn sàng đua tranh cường quốc" cái gì ấy. Bác scrotum liệu mà làm đi nhé. :-rose

PS. Hóng các bác, em tự thấy xấu hổ quá. Băm dồi mà suốt ngày nhạc nhẽo nhăng cuội. Hỡi ơi, lo cho bản thân còn chưa xong. Đích thị là loser.
__________________
See you every Wednesday!
glasgow vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 05:29 PM   #116
Hổ đói
Idle but available
 
Hổ đói's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Nơi Cư Ngụ: Hà Lội
Bài : 2,597
Default

Em công nhận là nghe mọi người nói mà lăn tăn.

Theo lời khuyên thứ nhất của bác Tủm thì rồi cứ lao mãi à, cứ làm mãi sao? xưa tụi em gọi đây là hội chứng not enough, cứ làm làm và chỉ làm, làm ngày làm đêm, làm quên cả cha mẹ, bạn bè, quên cả sếp đứng bên, hay có khi quên ngay chính cái thân mình. Một ngày kia, ngẩng mặt lên, ơ trời gì mà toàn tóc (hóa ra 3 tháng không cắt, 5 ngày chưa gội, tóc dài quá, uốn lượn quá, che hết cả tầm nhìn) - mất mẹ nó cân bằng

Hay em có cô bạn, năm nay coi như suýt đi được nửa quãng đường băm, ngày mới ra trường, việc còn chưa bù đầu, hay gặp nhau, cô ấy chả quan tâm chút gì đến làm ăn buôn bán cả. Chừng 2-3 năm bẵng đi, khi gặp lại, cô ấy đang làm cho một hãng của Nhật, chuyên buôn xe lu, xe ủi sê cần hen (vào đúng thời kỳ các tổng công ty xây dựng lùng sục mua các loại xe loại này, à mà còn nhớ có cái vụ anh Lâm chi ấy trong nam bị bắt ấy), bạn em kiếm tiền như rác, và đổi thay từ đấy... sau gặp nhau, chỉ có hỏi mỗi làm ăn: bây giờ bán gì về VN thì ăn nhỉ? thuế má ra sao? down giá ổn không? commission đi đường nào cho tiện? etc... tuyệt nhiên không có một câu nào hỏi về bạn bè, sức khỏe, gia đình, con cái cả. Cho đến giờ, bạn em vẫn thế, già như con cá mắm (mà em xin nói là ngày trước cô ấy đẹp như 1 con cá chép hồng ấy nhé)

thực sự là không cân bằng
Hổ đói vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 05:49 PM   #117
Hổ đói
Idle but available
 
Hổ đói's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Nơi Cư Ngụ: Hà Lội
Bài : 2,597
Default

Căm in tu cái lời khuyên thứ 2 của bác

Lấy mấy ông bạn vàng của em làm bên Sfone ra làm ví dụ. Khi mới mở ra, các bố có chút tiền, thôi thì cứ gọi là, tiêu tiền như rác (tiêu vào quảng cáo), coi những người bên cạnh chả ra làm sao, gái gú thì vung vít, lại còn đưa ra tôn chỉ "ăn hưởng". Thực bụng, em éo hiểu là nên hiểu nó ra làm sao cho chuẩn, thôi thì cứ nôm na là tập trung vào ăn, ngủ, nghỉ...

đấy, giờ nó ra làm sao thì ai cũng biết đấy, em có cái số đèm đẹp, giao bán trên này chắc đến nửa năm mà có ma dại nào mua đâu, có thằng cu nó còn PM hỏi em cặn kẽ "TK có bao nhiêu" "800k", "nếu thế thì theo giá thị trường là 600k cả máy, và anh phải khuyến mại cho em cái nồi cơm điện"

sướng trước khổ sau

thay đổi nội dung bởi: Hổ đói, 23-09-2005 lúc 06:05 PM.
Hổ đói vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 06:03 PM   #118
savi
Phấc mơ savi
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 714
Default

Trích dẫn:
Hổ đói viết:
Em công nhận là nghe mọi người nói mà lăn tăn.

Theo lời khuyên thứ nhất của bác Tủm thì rồi cứ lao mãi à, cứ làm mãi sao? xưa tụi em gọi đây là hội chứng not enough, cứ làm làm và chỉ làm, làm ngày làm đêm, làm quên cả cha mẹ, bạn bè, quên cả sếp đứng bên, hay có khi quên ngay chính cái thân mình. Một ngày kia, ngẩng mặt lên, ơ trời gì mà toàn tóc (hóa ra 3 tháng không cắt, 5 ngày chưa gội, tóc dài quá, uốn lượn quá, che hết cả tầm nhìn) - mất mẹ nó cân bằng



Trước giờ nghỉ trưa, em xin phép các bác tranh thủ vào phát biểu vài ý.

Bạn vong niên Tracy của em có 1 cái ví dụ rất hay, em rất thích đại ý thế này:

Cái ô tô nó có thể chạy êm, chạy nhanh mà ít tốn năng lượng hơn nếu bốn bánh của nó cân bằng. Thằng người sẽ sống tốt hơn nếu cân bằng được suy nghĩ, cảm giác, cảm xúc, mục tiêu và các giá trị của nó.

Nên em thường theo thuyết ''đi theo dòng chảy (tự nhiên)'' vì em nghĩ tự nhiên bản chất nó đã cân bằng nên khi ta ''go with the flow'' c/sống sẽ đạt được nhiều hơn.

Cụ thể là nếu làm việc nhiều quá, đến ngưỡng stress thì nghỉ ngơi đi, nếu chưa stress mà lại còn thấy thích thì why not. Việc bác Hổ ngẩng lên thấy tóc chép miệng, đấy là ngưỡng của bác. Cô bạn bác bây giờ interested in money hơn mà k thấy đời trớ trêu, thế là ok. Bác k nên áp chuẩn và ngưỡng của mình cho cô ấy.

Ontopic:
Việc giữ cân bằng 4 bánh xe áp dụng ở đây theo như bác Tủm đã liệt kê gồm:

1.Thời gian
2. Tiền bạc
3. Sức khỏe
4. Cảm xúc (em điền thêm cho xe nó đủ bốn bánh, mà có tý cảm xúc sống nó mới phê, pk các bác?)

Tuy nhiên tùy nature của từng người và tùy giai đoạn cuộc đời, người ta sẽ có khuynh hướng focus resource hơn đến 1 point cụ thể. (Có focus thì mới tiến bộ, cứ tà tà biết bao giờ chiếu rách mới bay). Cũng theo bác Tủm em, những năm 20 nên dành tâm lực để mài dao chuẩn bị lực lượng cho những năm 30s Chinh đông dẹp Tây. Em ngẫm quá đúng.

Những năm 20 tuổi trẻ thường bồng bột, đi mây về gió không biết tiếc thời gian, em cũng bỏ phí mất 2 năm suốt ngày rong chơi giờ nghĩ lại giá quy ra tiền hoặc kiến thức không biết đã phí mất bao nhiêu. Giờ thì ngấp nghé thập tam, làm thì chưa đủ lực mà học thì không an tâm vì mải nghểnh cổ ra ngoài ngõ xem anh bạn nọ kiếm cái lọ, anh bạn kia kiếm cái chai mà . Thật là dở dang. Thôi thì best solution bây giờ là vừa làm vừa học, lifetime learning mà, phải không các ? Em học thuyết này thuyết nọ thì rất dốt, đọc sách thiếu kiên nhẫn nhưng cũng hay thích chõ vào cái này cái kia nên toàn phải tìm hiểu bằng cách cắm đầu xông vào thực tế. Học kiểu đấy nhanh nhưng không sâu. Ngược lại, chỉ đọc sách mà không xông pha biết lấy cái gì làm quy chiếu dễ sinh ra ngộ chữ. Em sợ nhất ngộ chữ nên lười đọc sách. Giờ đọc bài bác Tủm hình như tảng băng lười cũng vỡ ra được một góc, em vừa lên thư viện tha 2 quyển sách về, tối nay bắt đầu nếp sống mới. 30 tuổi bắt đầu cầm lại quyển sách, cũng chưa quá muộn phải không các bác?

Thôi, thế là Căng tin đã hết giờ. Trưa nay em các bác lại nhịn vậy.
__________________
Live fast, die old
savi vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 09:51 PM   #119
scrotum
Vua Vồ
Liệt sỹ Lũng Bìu
 
scrotum's Avatar
 
Gia nhập: Jan 2005
Bài : 3,628
Default

Cuộc cách mạng Cải lương và hai du học sinh.

Thời bọn em, mới chỉ xuất hiện khái niệm lưu học sinh, tức là loại được đi học nước ngoài theo tiêu chuẩn của bộ Đại học. Khoảng năm 93 thì xuất hiện khái niệm mới du học sinh do tự bỏ tiền ra đi học nước ngoài. Đến nay, em thấy đánh đồng cả hai nhóm trên gọi chung là du học sinh. Thực ra cũng chẳng sao, vì được cho tiền hay tự bỏ tiền thì cũng thế, quan trọng là người sinh viên đó thu được gì những năm ngồi dưới mái trường ở các nước phát triển.

Em nhớ hồi học sử phổ thông, thầy giáo có giảng Cụ Hồ đã không chọn phương pháp làm cách mạng như phong trào “Đông Du” của cụ Phan. Cụ Phan định đưa thanh niên yêu nước sang Nhật học tập sau đó đưa về nước, cấy vào bộ máy cai trị và đến một ngày đẹp giời thì thay thế. Cụ Hồ gọi đó là cách mạng “Cải lương” và chọn cách mạng “đỏ”, tức là phải có “đường vinh quang xây xác quân thù”. Cụ Hồ đã đúng!?

Phong trào “Tây Du” cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21 thực sự sẽ là một cuộc cách mạng tri thức. Phải có cuộc cách mạng tri thức thực sự thì đất nước ta mới thoát cảnh “chồng cầy vợ cấy con trâu đi bừa”. Cuộc cách mạng “cải lương” này đang dần dần diễn ra trong bộ máy vận hành đất nước. Năm 1994, sau khi tốt nghiệp trường MGU, một trường ĐH lớn của Liên xô cũ, vợ em về nước và thi vào A… Bộ Nội Vụ (bộ Công An). Cùng thi với vợ em có một nhân vật học ở một trường cũng đình đám bên Mỹ. Vợ em đỗ đầu, còn nhân vật kia trượt. Mà lại trượt môn tiếng Anh với một lý do vô cùng dễ thương: các cán bộ hỏi thi không nghe được cô ấy nói gì!? Thực ra nguyên nhân sâu xa là vì nhân vật ấy học ở hang ổ của “kẻ thù dân tộc”. Mười năm sau, một khoảng thời gian không dài, nhưng câu chuyện kia đã có vẻ khó tin và những người học ở “Tư bản” đã có thể ngồi ở vị trí cấp Vụ. Nó xứng đáng để được gọi là một cuộc cách mạng, phải không các bác, tuy rằng vẫn chưa đến thời kỳ cao trào.

Cũng chính vì em quan niệm như thế, nên rất quan tâm đến các bác Tây du.

Du học sinh đầu tiên vẫn là ở nước Nga. Một hai năm sau cơ chế thông thoáng hơn mới thấy du học sinh đi các nước khác. Năm 93, em qua thăm cậu em trai ở một trường ĐH gần ngoại ô Matxcova. Em thấy trường có rất nhiều sinh viên mới, họ chính là những du học sinh đầu tiên của VN. Nói chung, họ cũng vừa học, vừa bỏ như em thôi. Có khác là em bỏ để kiếm ăn, còn họ bỏ để chơi. Đặc biệt trong số đó, em thấy có cậu T, con trai một vị giám doanh nghiệp lớn trong thành phố HCM. Cậu ta chẳng học hành gì. Ngày nằm nhà nghe nhạc, tối chơi điện tử trò đánh tăng. Dù sao, em vẫn thấy cậu ấy lành hiền nên hỏi: “Sao em lại không đi học”. Cậu ta trả lời: “Em đang muốn trường đuổi em để em còn về, ở bên này khổ quá anh à”. Em giật mình, vì lúc ấy được đi nước ngoài vẫn là mơ ước của toàn dân Việt Nam chứ chẳng phải chỉ ở lớp trẻ chúng em. Thế mà cậu ấy lại thích về mới lạ. Mặc dù cuộc sống của cậu ấy bên đó chúng em nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới, khi mà một tháng cậu em em tiêu hết 100$ thì có tháng cậu T kia tiêu hết 7000$. Khật khưỡng học hành thế rồi cậu ấy cũng tốt nghiệp ĐH đấy.

Vài năm sau, em lại có dịp tiếp xúc với một du học sinh khác. Mà câu chuyện này, hình như em đã một lần nhắc trên TL rồi thì phải. Số là trong một chuyến chu du để học rùng mình, có người bạn gửi cho thằng cháu cái áo len và em đem đến tận trường cho em nó. Em nó cùng với một cậu bạn khác ở chung phòng. Cậu bạn này mặt mũi rất sáng sủa, nói năng đĩnh đạc. Cậu này rất chăm chỉ. Sáng sáng cậu ấy dậy rất sớm để đi đưa báo, tối lọ mọ rửa bát thuê kiếm đồng ra đồng vào cho cha mẹ ở nhà đỡ vất. Ấy vậy mà học vẫn rất giỏi. Lúc đầu em cho là chuyện bình thường, vì cũng như em hồi đi học thôi. Sinh viên nghèo thì phải vượt khó, đó là chuyện bình thường. Mãi sau này em mới biết, cậu ấy con trai một sếp lớn, nhà rất giầu. Sinh viên giầu vượt khó còn khó gấp bội lần sinh viên nghèo, phải không các bác?

Em mong có nhiều sinh viên giầu vượt khó như thế lắm.

thay đổi nội dung bởi: scrotum, 23-09-2005 lúc 09:58 PM.
scrotum vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 23-09-2005, 10:00 PM   #120
Vobis
Khách
 
Bài : n/a
Default

Thôi em đé.o đùa nữa đâu. Đếch giống kiểu của Robert T Kiyosaki tẹo nào.
   Top Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không có quyền gửi bài
Bạn không có quyền gửi trả lời
Bạn không có quyền gửi kèm file
Bạn không có quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT. Hiện tại là 02:42 PM.


Powered by: vBulletin
Copyright ©2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.