View Single Post
Old 04-06-2010, 02:32 AM   #12
dobrzhansky
Thượng sĩ
 
Gia nhập: Mar 2010
Bài : 108
Default

Có bài này hay hay, ngày xưa đọc trên yahoo 360, giờ post lên cho các bạn, tặng những người đang yêu, để biết gìn giữ tình yêu đẹp, tặng những ai đau khổ về tình yêu, để sống lạc quan, mạnh mẽ, trải lòng mình hơn. Có một vài chỗ tên địa danh, ngày tháng không nhớ rõ, để tôn trọng tác giả đành thay bằng a, b, c, hoặc để dấu ba chấm, các bạn lượng thứ :

Người ta nên bắt đầu nói về cuộc khủng hoảng "hậu chia tay" với thái độ bình thản (nhưng không dửng dưng). Do vậy, người ta có thể va chạm với những người tán thành hoặc phản đối cái trạng thái tình cảm chắc chắn là lỗi thời nhưng vẫn còn tồn tại này.

Nếu tôi công khai chứng thực những mặt còn chưa được hàn gắn trong câu chuyện của tôi thì chính là để góp phần vào việc tìm kiếm những giải pháp thoả đáng và bớt tàn nhẫn hơn cho vấn đề này.

Tôi và cô ấy quen nhau từ tháng ... năm 2004 và cả 2 chúng tôi đều nghĩ rằng mình đã vượt qua mọi khác biệt về sở thích và tính cách để xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp. Thế nhưng 2 chúng tôi mỗi người ở 1 đầu đất nước và trong thời gian quen nhau số lần chúng tôi được ở bên nhau thật sự chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Vậy mà cái nghề làm quảng cáo của tôi khi đó và ước vọng trở thành một contrabassist của cô ấy lại chẳng thích hợp với nhau 1 chút nào cả. Làn gió của những cuộc cãi vã lan truyền sau năm 2005 đã chấm dứt ảo tưởng của chúng tôi về một tình yêu hoàn hảo. Thế rồi đến Tết Nguyên đán 2006 chúng tôi chia tay nhau, và sau đó ít lâu cô ấy xách đàn lên máy bay đi tới thành phố A học để tiếp tục hoàn thiện giấc mơ của mình.

Cú sốc của cuộc chia tay thật tàn nhẫn. Đứng về phương diện tình cảm, dĩ nhiên rồi. Nhưng nhất là về mặt tâm tính con người, tôi có cảm tưởng như bị lùi về một thời kỳ man rợ và tin rằng cái bộ phận này của xã hội đã không đi theo đà tiến hóa chung, mà trái lại, cố thủ trong một sự trừng phạt đạt giới hạn của thú tính. Tôi cảm thấy rất cô độc khi đối mặt với người thân, bạn bè, và với cả bản thân tôi, nhưng đó chưa phải là nguy cơ lớn nhất. Tôi nhanh chóng có được ý niệm thế nào là đau khổ, và nhờ vậy đã nhận ra rằng muốn không bị quá thất vọng thì chớ đặt nhiều cảm xúc vào một cái gì đó.

Người ta bắt đầu thu mình lại. Và rồi nếu như không suy sụp, người ta sẽ trở nên chai sạn hơn bằng cách che giấu mọi tình cảm của mình. Từ đó phải cân nhắc tính toán: mỗi một ánh mắt, một nụ cười có thể dẫn tới đủ loại phản ứng. Sức ép mạnh đến nỗi nó triệt tiêu mọi ý định mới chớm về một tình cảm mới phát sinh. Người ta không bao giờ có thể tính được những thiệt hại về thể xác và tâm lý mà tình trạng xa cách và nỗi nhớ khôn nguôi có thể gây ra cho con người.

Tôi đã tìm cách ổn định cuộc sống và quên nỗi ám ảnh đó đi, nhưng đến cuối năm 2006 tôi được biết rằng cô ấy đã chuyển từ A sang thành phố X. Ý nghĩa khoảng cách giữa tôi và cô ấy ngày càng xa khiến tôi sợ hãi thực sự và tôi nhận ra rằng chưa bao giờ tôi hết yêu cô ấy cả. Gần như ngay lập tức, tôi lên tàu hoả (do tình hình tài chính tồi tệ nên tôi buộc phải chọn cách di chuyển này) đi X... tràn đầy một ý định hàn gắn vết thương lòng. Nhưng từ "hàn gắn" mà tôi đã nói phải xếp vào danh mục những từ rỗng tuếch, vô ý nghĩa nhất. Bởi lẽ, thật là một điều bí ẩn, mọi đầu mối mà tôi tiếp xúc để gặp cô ấy đều lánh mặt tôi, cơ hồ như cô ấy đã được báo trước về sự có mặt của tôi ở cái thành phố X khốn khiếp này. Chán nản, giận dữ và không có đủ tiền bạc lẫn thời gian để ở lại, tôi xốc balô đi (à không, bò chứ!!!) ra ga Y, sau khi đã thề không bao giờ đặt chân lên những viên đá lát đường ở đây 1 lần nào nữa...

Dù sao, tôi cũng đã có thời gian để suy nghĩ về cuộc đời tôi... Quá cố gắng để mở một cánh cửa đã đóng hoàn toàn với mình, tôi không thấy rằng ở ngay đằng sau lưng tôi có một cánh cửa khác đang mở ra. Có thể ở đó không có cái tôi cất công giành giật nhưng lại có 1 điều gì đó đang chờ đợi tôi. Nếu chúng ta đã từng yêu cô ấy (hay anh ấy) đến vậy thì tại sao chúng ta lại không thể yêu một người khác với tình yêu như thế... Tại sao??? Hơn nữa Tự Do (tôi nói Tự Do chứ không phải Cô Độc đâu nhé) là thứ ngọt ngào nhất, bạn phải cố gắng tận hưởng nó chừng nào còn có thể...

Đến giờ, tôi đã hiểu làm sao tôi có thể đi qua được điều đó. Tất nhiên, công việc-là điều chủ yếu, cũng như gia đình và bạn bè. Điều đó chứng tỏ rằng dù cho 1 số người có nghĩ sao đi chăng nữa, không bao giờ là quá muộn và chẳng có gì là đã mất. Tuy nhiên, đấy quả là một sự lãng phí ghê ghớm lẽ ra đã có thể tránh được..
dobrzhansky vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn