Chủ đề: Buồn
View Single Post
Old 14-02-2010, 03:08 PM   #38
gianghovat
Khe bé khe to
 
Gia nhập: Aug 2009
Bài : 2,600
Default

Sáng mùng 1, mình thực hiện một ước mơ nho nhỏ đã có từ lâu nhưng chưa từng thực hiện được, đó là ngồi uống cà phê trên ghế bập bênh, gác chân lên bàn, nhìn mây trôi qua cửa sổ.

Cái ghế bập bênh mình mua đã lâu, cùng cái bàn kính tròn nhỏ một chân, nhìn y như cái kính cận 1 mắt của Cher, cà phê thì lần nào đi mua cũng nghĩ rằng sẽ phải ngồi uống như thế, thế mà đã vứt đi bao nhiêu vỏ hộp. Vừa uống vừa nghĩ, đời mình cũng may mà đã thực hiện được ước mơ này .

Vào đây thấy đầu năm mà topic buồn lại đông khách nhất, toàn những nick tuy chưa gặp bao giờ nhưng cũng thấy quen thuộc. Người thì có nỗi buồn cụ thể gọi tên, người thì tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn, hoặc buồn vì chẳng có gì để buồn cả. Và đây tặng các bạn còn buồn đoạn này, của Nguyễn Tường Bách, tác giả mà mình rất yêu thích:

"Cuối năm nhìn lại mười hai tháng, lòng người dễ bồi hồi nhưng cũng dễ phiền muộn. Mấy ai nhìn lại một năm mà thấy chỉ toàn niềm vui. Trong một đời sống ngày càng nhanh chóng, càng quay cuồng, càng nhiều thách đố, con người vừa kịp phản ứng cho kịp thì vấn đề khác đã trờ tới. Và vấn đề nào loại bỏ tức là đã tự làm trái lòng mình ở một mặt nào đó. May mắn thay nếu ta khỏi phải chọn lựa, khỏi phải thỏa hiệp, khỏi phải tự tổn thương chính bản thân mình.

Cuối năm nhìn lại mười hai tháng, hay cuối một đoàn đời nhìn lại vài mươi năm hay khi tuổi già tóc trắng nhìn lại suốt cuộc đời, liệu tâm trạng có khác gì nhau? Có lẽ không khác. Vì dường như cuộc đời tuy thiên hình vạn trạng nhưng có chung một tính chất. Nói như Krishnamurti thì cuộc đời vốn chỉ "là tranh chấp, mâu thuẫn,là bất an, phiền muộn, thỉnh thoảng có chút niềm vui" ...

Con người vẫn sẵn sàng quên những thương tổn của mười hai tháng qua, của một đoạn đời mấy mươi năm qua để sống với khát vọng của mình. Con người vẫn yêu thương cuộc đời như nhà văn Hermann Hesse, khi tự so sánh mình với một cành cây, đã viết:

"cũng như ngươi, ta bị cuộc đời vùi dập
nhưng không gục ngã,
hàng ngày vẫn vươn mình,
ngẩng cao trong ánh sáng mặt trời.
Tấm lòng ta mềm mại, tinh khôi,
đã chết vì cuộc đời thô bạo,
Nhưng tính cách ta vẫn không đổi.
Ta vẫn vui lòng, ta vẫn tha thứ,
vẫn cho đời những chiếc lá xanh tươi,
vẫn cho nứt hàng trăm chồi non mới
Dù bị đau đớn quằn quại,
ta vẫn tha thiết yêu thương trần gian điên dại này"


(Trích Mộng đời bất tuyệt - Nguyễn Tường Bách viết trong ngày ngắn nhất của năm 2003)
__________________
Dù bị đau đớn quẳn quại, ta vẫn tha thiết yêu thương trần gian điên dại này (Hermann Hesse)
gianghovat vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn