View Single Post
Old 23-02-2006, 04:40 PM   #9
Saint
Like a virgin
 
Saint's Avatar
 
Gia nhập: Feb 2005
Bài : 7,827
Default

Tàu Mariella của hãng VIKING được thiết kế như một toà nhà khổng lồ 10 tầng, bao gồm hai siêu thị, một cái bán đồ thực phẩm và đồ gia dụng (xà phòng, kem đánh răng, quần áo...), một cái bán hàng duty free, ngoài ra còn có bar, discotheque, sauna, karaoke, bể bơi, khu vui chơi cho trẻ con, phòng ăn cùng với hàng trăm cabin lớn nhỏ và dĩ nhiên, hàng mấy nghìn người. Mỗi cabin là một phòng như phòng khách sạn. Loại rẻ nhất có 15 giường (20 Eu/người), tất nhiên là nam riêng nữ riêng chứ không phải mix như ở Bed&Breakfast. Nhưng tôi quyết định muộn quá, không mua được loại này. Cabin loại này chắc phải book trước từ 2, 3 ngày. Cabin của tôi chắc loại hạng hai, đắt gấp đôi, có 4 giường, bathroom,toilet và điện thoại trong phòng. Còn loại double, single room có cả tivi, tủ lạnh nữa. Tóm lại, tôi đi từ sự ngạc nhiên này đến sự ngạc nhiên khác vì chưa bao giờ được thưởng thức tàu thuỷ của tây. Mỗi tầng đều có sảnh lớn và hành lang. Tàu lớn, biển lặng nên chạy cực kỳ êm, nếu không nhìn ra cửa sổ thì thậm chí chẳng hề có cảm giác đang đi trên tầu. Các bà mẹ phải đưa đẩy xe nôi vì độ rung của tầu chưa đủ làm bọn nhóc phê. Đấy là điều hạnh phúc lớn nhất đối với tôi trong suốt chuyến đi này.

Phòng của tôi có hai bà già và một cô bé người Nga, mảnh mai, rất xinh, lông mi cong vút, sống ở thành phố Ekaterina (?) gì đó, miền trung nước Nga. „Kate, 22 tuổi, còn mày?“. Cô bé chìa tay cho tôi bắt. „ Kate tức là Katerina đúng không? Tao là...Tuổi à, mày thử đoán xem?“. „ 23 !“. „Cứ cho là như thế đi!“. Kate học ngoại ngữ khoa Anh- Đức, đương học dở năm thứ nhất ở London về nước chơi rồi không xin được visa quay lại nữa. Lần này nàng sang Oslo chơi và bây giờ đi tàu qua Phần lan rồi từ đó trở về Nga. Nàng cũng muốn tìm đường sang Đức học nên chúng tôi có rất nhiều chuyện để nói với nhau. Thấy tôi huýt sáo bài „Nụ cười“, nàng vỗ tay đập chân hát theo với một giọng hát rất trong trẻo. Tôi xưa nay vẫn có thiện cảm mù quáng đối với người Nga.

- Lớp tao cũng có một con bé người Mondavy, xinh như mày í.
- Thế hả. Nhưng bọn ấy chắc ghét tao lắm. Chúng nó ghét người Nga.
- Chắc vì chúng nó là nước bé, chúng mày hay bắt nạt, hê hê.

Kate vừa chia tay người yêu nên có vẻ buồn, hút thuốc và nốc bia liên tục.
- Tao rất ghét bọn con trai Nga.
- Tại sao? tao nghĩ là bọn tốt chứ.
- Không, bọn nó xấu tính, uống rượu như điên, hay đánh đập phụ nữ.
- Thằng bạn mày như thế à? Mày kiếm một thằng Đan mạch hay Thuỵ điển đi, tao thấy bọn đấy có vẻ tốt đấy.
- Tao không biết, tính tao hơi nhát. Tao thích lấy chồng, tao muốn có con lắm. Mày có thích có con không?
- Nhưng mày còn ít tuổi, học xong đi đã.

Kate rủ tôi lên tầng 10. „Nhưng nếu mày đi với tao, bọn con trai sẽ ngại đến làm quen với mày đấy “ Tôi ái ngại. „Có thể, nhưng tao không thích ngồi một mình“. Gió mát lồng lộng. Biển ở đây không trong xanh như biển Đan mạch nhưng có rất nhiều đảo lớn nhỏ. Rồi đảo thưa dần và biến mất, hoàng hôn xuống. Bạn đã nhìn thấy mặt trời đỏ ối từ từ rơi trên biển mênh mông bao giờ chưa? Tôi lâng lâng xúc động khôn tả. Chúng tôi đang bơi qua Baltic.

Tôi đứng dựa lan can một lúc quay lại đã thấy một thanh niên đến làm quen với Kate. Chúng ngồi xếp bằng trên bệ tàu mặt đối vào nhau. Trò chuyện khoảng 1 tiếng thì thằng kia đứng lên bỏ đi. „Thế nào?“. „Nó trẻ con quá, mới 18 tuổi“.

Chương trình của tàu Mariella rất hấp dẫn. Sau tiết mục mua bán và ăn chiều là biểu diễn ca nhạc, ảo thuật, trò chơi, có sàn nhẩy phục vụ các bác trung niên, chủ yếu là nhạc nhảy cổ điển như Chachacha, Tango, Pop, Salsa, Slow...nhưng toàn những bài rất hay. Các bác tây ôm nhau nhảy rất say sưa, nhiệt tình, họ nhảy đơn giản nhưng rất dẻo, ca sỹ hát bài gì họ cũng xông ra nhảy. 11h đêm, discotheque bắt đầu mở cửa, Kate kéo tôi xuống. Trong đó toàn bọn líp chíp từ 15 đến 22, 23, rất ít bọn 26, 27 hoặc lớn hơn nhưng tôi toàn hoàn yên tâm vì bọn tây chẳng thể đoán ra tôi bao nhiêu tuổi. Ở Đức, mỗi lần có việc đến sở công, tôi hay bị bọn nó ấn cho cái form „Junge“ (những người dưới 26 tuổi). 1h sáng, Kate gặp may. Một thanh niên người Thuỵ sỹ cao lòng khòng, tóc dài, nhưng trông hết sức quyến rũ, miệng cười rất tươi đến làm quen. Bọn chúng ôm nhau nhảy chán, kéo nhau ra một chỗ tâm sự, lại còn chụp ảnh chung nữa chứ. Rồi chúng biến đi đâu không rõ. Tôi cũng về đi ngủ. Trên các sảnh, các hành lang, và bất kỳ nơi nào trải thảm có thể nằm được, những người nghèo và đám sinh viên mua vé ngồi, nằm la liệt. Sáng hôm sau mới thấy Kate quay lại lấy đồ.

9h sáng, tàu cập bến Helsinki.
__________________
------------------------

The postings on this site are my own and don't necessarily represent my company's positions, strategies or opinions.

"The object of war is not to die for your country but to make the other bastard die for his."
George S. Patton
Saint vẫn chưa có mặt trong diễn đàn    Top Trả Lời Với Trích Dẫn