PDA

View Full Version : Gái Điếm và Thi Ca- ToTi


X.
01-01-2005, 05:09 PM
LTS. Thời gian qua chúng tôi đã cho đăng một số chuyên luận của KTS Kòm về mối quan hệ giữa Kiến trúc sư và Gái Điếm cũng như luận văn của TS kinh tế Killer về tiềm năng kinh tế của Gái điếm. Nay chúng tôi xin giới thiệu một bài viết mới về mối quan hệ hữu cơ giữa Thi ca và Gái điếm.

Nếu bạn hỏi bất kỳ một người VN nào về nhà thơ lớn nhất Việt Nam bạn sẽ ngay lập tức nhận được câu trả lời: Nguyễn Du. Vâng, Nguyễn Du và tác phẩm lớn nhất của ông đương nhiên là Truyện Kiều. Khác với bà bạn đồng nghiệp là Hồ Xuân Hương, người được coi là SEX SYMBOL của thi ca Việt Nam với đủ các thể loại Sex, như Sex lễ hội (Đánh đu), Sex danh lam (Vịnh chùa Thầy), Sex trái cây (Quả mít) và Sex nông nghiệp (Vịnh con ốc), Nguyễn Du chỉ có một tác phẩm đặc trưng duy nhất là Truyện Kiều. Và tất nhiên nếu không có Truyện Kiều thì Nguyễn Du chỉ là một nhà thơ hạng ba hạng bốn.

Vậy thì cái gì đã làm nên một Truyện Kiều đặc sắc ? Câu trả lời hiển nhiên là Gái Điếm. Nếu giả sử ở thời điểm ông già nàng Kiều, tức Vương Ông, bị bắt vì tội buôn lậu hay một tội danh đại loại như thế, chàng Kim Trọng đi xe Ford đỏ (giống anh Sen 4’ nhà ta) xuất hiện kịp thời và sớm có những hành động chạy án đúng lúc, cuộc đời nàng Kiều sẽ ra sao? Đương nhiên là nàng sẽ có một cuộc sống gia đình buồn tẻ bên anh chồng yếu sinh lý (cái này hình như theo nữ văn sĩ Phạm Thị Hoài thì đó là đặc điểm nổi bật của trí thức Việt Nam). Thỉnh thoảng, bên chồng nàng sẽ có những giấc mơ về những anh da đen, mình hổ lưng gấu tay vượn bụng beo và đương nhiên bộ phận quan trọng nhất thì khỏi cần miêu tả. Và tất nhiên với một nàng Kiều như thế, tất nhiên nhà thơ thiên tài của chúng ta chỉ có thể viết được một bài thơ trên dưới một trăm câu tả cảnh trên trời dưới đất là hết chuyện. May mắn thay cho cả nàng Kiều, cả Nguyễn Du và cả nền văn học của chúng ta, nàng Kiều lại quyết định đi làm gái điếm, một quyết định sáng suốt sau khi đã chia chác tình cảm với cô em Thúy Vân béo múp. Và từ đây, nàng đã gặp đủ loại người từ anh dắt gái Mã Giám Sinh (giống nghề chú Des) đến anh Sở Khanh nhà ở Moscow có cạc vi dít ghi rõ tốt nghiệp trường MGU cuộc đời nàng rẽ ra hướng khác. Và đó chinh là niềm cảm hứng bất tận cho nhà thơ thiên tài của chúng ta viết nên những áng thần văn lưu truyền cho hậu thế.

Trong toàn bộ lịch sử của mình, văn học VN cũng như văn học thế giới luôn phải mang ơn những cô gái điếm. Từ Nguyễn Du cho đến Tú Xương (bác này đi chơi gái lại còn mang ô, tất nhiên có thể ô ở đây là biểu tượng cho BCS, cái này chúng tôi sẽ đề cập đến ở một chuyên đề khác), từ Vũ Trọng Phụng cho đến Nguyễn Công Hoan, các cô gái điếm luôn là hình ảnh thường trực trong các tác phẩm của họ cũng giống như hình ảnh những anh lính mặc quần áo mới toanh luôn xuất hiện trong các tác phẩm điện ảnh Việt nam. Đi ra nước ngoài, ta cũng sẽ bắt gặp những Viên mỡ bò béo múp míp Made in France hay những cô Cave nhân hậu của nước Nga trong truyện của Macxim Gorki giống em Cavenui nhà ta. Ngược lên Nhật Bổn đất nước của những Geisha ta sẽ thấy Những người đẹp say ngủ nằm đầy đường trong các khu phố đèn đỏ. Vòng về Phi Châu đi săn cùng với Hemingway ở đỉnh Kilimanrajo, chúng ta cũng không thể quên những đêm trụy lạc ở Ba Lê tráng lệ để rồi phải buột miệng thành thơ “Ỷou are a rich bitch”. Thậm chí Satre còn phải kính nể gọi niềm cảm hứng của thi ca là “Con đĩ đáng kính” (The Respectful Prostitute ).

Các thi sĩ của chúng ta thường gọi đối tượng của cảm hứng là Nàng Thơ. Vậy thì rốt cục nàng là ai hở Nàng Thơ thẹn thùng hở hang của chúng em ?
Còn ai vào đây nữa, Nàng chính là Cave. Chính các em Cave, chứ không phải các bà vợ của các thi sĩ, những con người luôn miệng làu nhàu về sự thiếu thốn vật chất sự thừa thãi tinh thần, chính các em mới là nguồn cảm hứng cho thi ca. Các em đã giúp các chàng thi sĩ trẻ trung tâm hồn mong manh yếu đuối, tán gái bằng những lời ấp a ấp ủng hiểu thế nào là đàn bà. Các em đã giúp chàng trở nên mạnh mẽ hơn dạn dĩ hơn và cũng để cho chàng hiểu rõ hơn là với gái chúng ta phải dùng tay chứ không phải dùng mồm. Chính các em, bằng nghệ thuật chân chính của mình đã làm cho các nhà thơ già turn on trở lại. Chính các em đã tưới một luồng gió mát vào tâm hồn già nua, ủ rũ và khô héo của các bác thi sĩ già, làm cho các bác có ảo tưởng rằng mình đang trẻ lại chứ không phải hết xí quách như vợ các bác vẫn hay càu nhàu.

Gần đây (thực ra là cũng lâu lâu rồi), thi sĩ già Hoàng Hưng dám cả gan viết:

Tuổi ba mươi buồn như con trẻ
Mất tân vì cô điếm ế

Ngay lập tức nhà phê bình Trần Mạnh Hảo thông thái của chúng ta vặn lại ngay. “Sao lại buồn. Trước cái sự dzui dzẻ đó buồn thế quái nào được.” Thật là tuyệt vời, cùng chơi một em Cave một nhà thơ già thở ra giọng buồn bã bất lực, một nhà thơ kiêm phê bình gia (không còn trẻ nhưng sức chiến đấu chắc vẫn khá) lại thấy vui như mùa xuân về.

Thế mới thấy vai trò của Gái điếm quan trọng đến đâu, ảnh hưởng mạnh đến đâu đối với thi pháp cũng như cảm hứng của các nhà thơ Việt Nam. Xin chúc cho mối quan hệ hữu hảo giữa Gái Điếm và Thi Ca ngày càng bền chặt. Xin chúc cho các thi sĩ Việt Nam ngày càng có những chuyến đi thực tế hơn với các em Cave để thi ca Việt Nam thăng hoa như trên giường ngủ.

Cavenui
08-01-2005, 10:10 AM
Tản văn của Nguyễn Việt Hà
Cave
Đạo diễn Lê Hoàng khi trả lời phỏng vấn báo chí ao ước cái tít phim mình đang làm sẽ có tên là Ca ve. Ông đạo diễn không giải thích gì thêm nhưng nhiều người yêu điện ảnh tin chắc là phim sẽ hay vì nội hàm của khái niệm cave luôn gần gũi với những gì cảm động.
Ca ve là 1 từ tiếng Tây đã và đang được Việt hóa như chữ xà phòng, chữ ti vi. Ở TQ đại loại gọi ca ve là kỹ nữ, ở Nhật gọi ca ve là geisha còn ở ta trên một số văn bản hành chính gọi là nữ tiếp viên. (Có học giả uyên bác cặn kẽ giải thích xuất xứ của nó là từ tiếng Pháp, cavalière, đọc trại ra). Kỹ nữ khi tiếp khách thì thường gảy đàn ề à hát, geisha thì tính tiền giờ bằng cách thắp một nén hương. Còn nữ tiếp viên quy thời gian lao động bằng bài. Ở karaoke là những đoản ca, ở discotheque là những đoản khúc. Nếu nhìn bằng con mắt toàn tri thì tổng thể là đại đồng vài nét lẻ tẻ khác chỉ coi là tiểu dị.
"Hồng ơi, Tuyết ơi, Mơ ơi. Những thằng đạo đức giả có còn sỉ vả các em không". Đây là 1 câu thơ của 1 cố thi sĩ ở miền Nam, người đã có rất nhiều thơ được đưa vào các tuyển tập thơ phía Bắc thời gian gần đây. Các em gái bán bar trước bảy nhăm, những thôn nữ làm nghề gái nhảy ở vũ trường sau đó đều chính danh là ca ve, có thẻ đóng dấu và được phép hành nghề. Ối chao ơi, nghề nào chẳng là nghề, thế nhưng không hiểu sao biết bao người thông minh mạo nhận mình là giám đốc mà hiếm có ai ngu ngơ tự nhận là ca ve.
Đời thực thì là vậy, may thay, trong "tấm gương phản ánh hiện thực" thì có khác, ca ve luôn là đề tài ruột của đông đảo văn nhân mặc khách. Cùng một lứa bên trời lận đận, nên ở Paris, con trai của Alexandre Dumas viết Trà hoa nữ, xuống Giang Nam Bạch Cư Dị nức nở sáng tác Tỳ bà hành, tại đấy Việt đại thi hào Nguyễn Du khóc với Tiếng kêu mới đứt ruột (Đoạn trường Tân thanh). Văn học là tình. Tình động thì tâm động. Tâm động thì chữ sinh. Chữ sinh thì tác phẩm thành.
Ở 1 sự phân loại xã hội học không chính thức, nghề ca ve luôn được xếp ở nhóm nghề "dưới đáy" (chữ của văn hào vô sản Nga Gorky). Có phải thế chăng mà rất nhiều người tử tế coi ca ve là 1 trong những nguồn dẫn đến các tệ nạn xã hội. Số lượng ca ve "hư" là 1 biến số rất khó đong định, đại loại giống như số lượng người tài. Nó trồi sụt bất thường, hoặc phụ thuộc vào buổi nông nhàn hoặc vĩ mô biến động theo giá đô la và vàng bốn số chín. Theo Cục Phòng chống tệ nạn xã hội thì mọi số liệu về gái mại dâm đều là số tạm tính. Tại sao ca ve lại ra đứng đường. Liệu có phải bần cùng sinh đạo tặc, liệu có phải giấy rách rồi bục luôn cả lề. Đã nhiều diễn đàn nhiều hội thảo được mở về vấn đề này, nhưng câu trả lời là bỏ ngỏ.
Ca ve có tuổi mệt mỏi chán nghề thì thường hiền lành quy cố hương hoặc nương nhờ vào từ bi cửa Phật. Thao tác này tuy không hào hùng bằng người có chức treo ấn từ quan hay cao thủ rửa tay gác kiếm nhưng hơn hẳn ở những nét chua chát đầm đầy sám hối. Ông Việt gian Tôn Thọ Tường cũng biết vậy nên giả vờ ngây thơ nhập nhằng làm bài tám câu thể thất ngôn Lão kỵ quy y (dịch nôm na là ca ve về hưu) để thanh minh cho việc mình đã từng a dua bán nước.
Ca ve chẳng hẳn là hay nhưng cũng chẳng hẳn là dở, nghề của họ theo tôi tương tự nghề viết văn, có vẻ khác thường. Giống như nhiều người viết đa phần ca ve đều có xuất xứ ở những nơi ẩm ướt nước mắt hoặc từ các chung cư nghèo ngoại ô hoặc từ những xơ xác đồng chua chiêm trũng. Thật hiếm thấy ca ve là những thiếu nữ khuê các đã từng êm đềm ở nơi màn che trướng rủ.
Xuất xứ là vậy nên ca ve hình như rất biết thương mình và thương người. Thương ở đây là thương yêu chứ ca ve không cần đểu giả thương hại. Trong kiệt tác Bút ký dưới nhà hầm, Đốt đã mô tả một tội ác khi để gã nhân vật chính dung tục chế nhạo sự mong manh trong trắng cuối cùng của 1 cô gái điếm. Cô bé bị gã làm nhục khi trót khoe mấy lá thư tình của 1 sinh viên nào đó lúc qua đêm đã viết ngỏ lời thương cô. Cô bé bình thường ao ước mọi người hiểu là mình đã yêu và được yêu. Gã nhân vật chính khe khắt dùng kiến thức chữ nghĩa sắc sảo cố chứng minh những lá thư đó chỉ là phù phiếm và lừa dối.
Từa tựa như Đốt, văn học VN hãnh diễn vì có thi hào Nguyễn Du. Hầu như trong túi xắc da xịn nào của các cô bé ca ve đều cũng có một quyển Kiều để những lúc vắng khách âm thầm bâng khuâng mang ra mà an ủi tự bói. 1 nhà thơ hậu sinh đã làm 2 câu thơ có vẻ sến buồn bực đến nghẹn cười.
Tố Như vẫn khóc đêm trường
Khi Kiều còn đứng bên đường Nguyễn Du.
(Thể thao và Văn hóa, 25/10/2002).

Nguyenzz
20-01-2005, 02:05 PM
Hà nội và những quán cóc ven đường chìm vào đêm , hình như giữa đêm Hà Nội mới trở về nguyên bản .Dạo một vòng quanh bờ hồ , một cảm giác dễ chịu lan toả khắp cơ thể . thoát khỏi những đám khói bụi ban ngày , mùi hoa sữa trở mình thức dậy , thoang thoảng thơm ...


mỏi chân rồi , phía bên kia đường có một quán cóc , chắc là bán trà đêm ...chè chén - trà đá , một nét riêng nữa của Hà Nội .


Chủ quán là một người đàn ông đứng tuổi , nhưng những vết xăm trổ trên người làm người đối diện không dám nói đến từ "Già " . Quán vắng , chỉ có tôi , ông chủ quán và một cô gái tóc vàng , màu vàng nhuộm ép . Cũng một chén chè và một điếu thuốc gắn môi .
- ông anh đi đâu mà khuya thế
- tôi thường không ngủ vào đêm , nên đi dạo cho khuây khoả vậy mà .Còn cô ?
- em chờ những người như ông anh ... ánh mắt liếm vào tôi gai gai .
Chẳng dại gì mà tỏ ra một thằng khù khờ giữa lúc khuya vắng thế này , nhưng cũng cần một người nói chuyện .
- xin lỗi , tôi hiểu ý cô , nhưng tôi đi đêm không phải là đi tìm gái . Tôi chỉ muốn nói chuyện , nếu cô cũng rảnh , tôi xin phép mua thời gian của cô !
- hmm , lâu rồi ..chẳng ai nói chuyện cùng em ngoài bố ...bố nhỉ ..cô nhìn vào ông chủ quán , nhưng cục thép vẫn toát ra một vẻ lạnh lùng .câu chuyện không đầu không cuối giữa tôi và cô gái bắt đầu :

chúng đi vào loã lồ em
khát thèm nhục dục
thốn đau ! em trân oằn chịu đựng
50 nghìn nhét vào khẳm kín
ngày mai có cái bỏ mồm

về ??? về đâu anh ?
sông quê dẫu rộng lòng ... em không dám tắm
thân em nhầy nhụa lắm
cuối nguồn ...Mẹ còn gánh nước thổi cơm

yêu ??? yêu ai anh ?
đừng nhắc đến còn hơn
giả có thêm chuyện tình "công chúa Đĩ "
hoàng tử tuyền người mang họ Sở thôi !

mơ ước ư anh ??? quá xa xôi
lâu rồi em không còn nghĩ tới
cũng bởi quá vời quá vợi ...
em khát một ánh nhìn
đói một phút cầm tay
mà thôi , em còn phải đi đây
tiền nhà còn chưa đóng
em bước đi ...trước mặt là chiếc bóng
ánh đèn đường sáng rực.... phía đằng sau .


.......................................................................................

Tiệp
20-01-2005, 05:44 PM
Sửa lại mấy câu cuối thành rra sến dek tả