View Full Version : Để thực hiện một lời hứa
Phan An
30-01-2006, 07:42 AM
Từ điển
1. NCD là một cô gái rất trẻ và rất xinh đẹp, hiện đang du học ở Đức. (Sẽ có ảnh kèm theo, không đẹp không lấy tiền)
NCD là dịch giả của hai cuốn sách nổi tiếng thế giới: “Nhà giả kim” của Paolo Coelho và “Cô giáo dạy dương cầm” của Elfriede Jelinek và là tác giả của tập truyện ngắn “Vấn tóc”. (Sắp xuất bản. Khi nói về những người trẻ, chia động từ ở thì tương lai sẽ thích hợp hơn)
NCD là con gái Hà Nội gốc (mấy đời ở gần Chợ Đồng Xuân), là cựu học sinh khối chuyên Lý, Trường Đại học Khoa học Tự nhiên.
2. “Nhà giả kim” (The Alchemist) là tác phẩm nổi tiếng nhất của Paolo Coelho đã được dịch sang 56 ngôn ngữ, in hơn 27 triệu bản và được đọc ở 150 quốc gia trên thế giới.
“Nhà giả kim” là tác phẩm trong đó Paolo Coelho dùng thủ pháp nghệ thuật ngụ ngôn (giống như “Jonathan Livingston Seagull” của Richard Davis Bach hay “Hoàng tử nhỏ” của Exuperi), với phong cách không chỉ thu hút trí tưởng tượng mà cả con tim của độc giả.
Qua cuốn sách “Nhà giả kim”, Paolo Coelho đưa ra một thông điệp đơn giản mà sâu xa: hạnh phúc nằm ở sự khám phá chính mình. (Cá nhân anh không tin lắm, chẳng lẽ hạnh phúc lại ở khám phá cảm xúc của bản thân?)
“Nhà giả kim” đã được Lê Chu Cầu biên dịch, Nhà xuất bản Lao động in năm 2002 nhưng bản dịch “Nhà giả kim” của NCD sẽ là một bản khác, một cái nhìn khác. (Khác thế nào phải mua đọc rồi mới biết, nhá)
3. Paolo Coelho (sinh năm 1947 ở Rio de Janeiro) là nhà văn người Brazil được đánh giá là một trong những tác giả có ảnh hưởng nhất đương đại.
Paolo Coelho là tác giả viết bằng tiếng Tây Ban Nha được đọc nhiều hơn cả Gabriel Garcia Marquez, là tác giả Mỹ Latin được đọc nhiều nhất trong tất cả mọi thời.
Nhiều cuốn sách của Paolo Coelho như Người hành hương (1987), Nhà giả kim (The Alchemist, 1988), Brida (1990), Cuốn sổ tay của chiến binh ánh sáng (The Manual of the warrior of light, 1997), Mười một phút (2003)... không chỉ thường xuyên đứng đầu danh sách các sách bán chạy nhất mà còn trở thành chủ đề cho những cuộc tranh luận rộng rãi về văn hoá và xã hội.
Đến nay đã có 380 bản dịch tác phẩm của Coelho sang 61 ngôn ngữ khác nhau được xuất bản với 65 triệu bản in ở 150 quốc gia trên thế giới.
Năm 2004, Paolo Coelho được bầu là thành viên Hàn lâm viện văn chương Brazin (Viện Hàn lâm đã 104 tuổi, nổi tiếng là khắc nghiệt trong việc kết nạp thêm thành viên mới).
Paolo Coelho có 14 tác phẩm đã xuất bản: 9 tiểu thuyết, 3 tập truyện ngắn, 2 tập tuỳ bút. (Nhiều hơn số tác phẩm đã xuất bản của anh)
4. “Cô giáo dương cầm” là cuốn tiểu thuyết được chú ý nhất của Elfriede Jelinek.
“Cô giáo dương cầm” đã được Michael Haneke dựng thành phim và bộ phim này đã được ba giải cao nhất của Liên hoan phim Cannes năm 2001. (Những giải gì anh cũng ứ nhớ)
“Cô giáo dương cầm” kể về cuộc sống của Erika - một người đàn bà 36 tuổi, dạy dương cầm, sống với mẹ. Trong Cô giáo dương cầm có sự pha trộn giữa cuộc sống không hề đơn giản của hai mẹ con cô giáo dương cầm, những ám ảnh tình dục và âm nhạc thành Vienne tinh tế.
5. Elfriede Jelinek là nhà văn nữ (sinh năm 1946 tại thị trấn Murzzuschlag, tỉnh Styria, Áo) được giải Nobel văn học năm 2004.
Elfriede Jelinek là người viết các cuốn tiểu thuyết phơi bày một thế giới tàn bạo, ở đó người ta phải đương đầu với một thể chế của bạo lực và quy phục với quan hệ kẻ đi săn và con mồi. Elfriede Jelinek cho thấy những hình mẫu của công nghệ giải trí đã ăn sâu vào ý thức con người, là tê liệt sự phản kháng đối với bất công giai cấp và đàn áp giới tính.
Elfriede Jelinek là cây bút lập dị, vừa được công nhận rộng rãi vừa bị tẩy chay trên ở nhiều nơi.
Elfriede Jelinek đã được nhận nhiều giải thưởng văn chương và kịch nghệ của Đức, Áo, Czech (trong đó giải thưởng đầu tiên là một giải thưởng về thơ và văn xuôi dành cho những nhà văn trẻ được trao năm 1969 lúc bà 23 tuổi).
Elfriede Jelinek còn là một dịch giả và người viết kịch bản phim.
Elfriede Jelinek là một tác giả đập tan những xác tín của người đọc với sự giận dữ và xúc cảm mãnh liệt. Khó lòng định nghĩa các văn bản của Elfriede Jelinek thực chất là gì. Chúng lúc là văn xuôi, lúc là thơ, lúc như thần chú hoặc thánh ca, lúc lại có cả phân cảnh sân khấu và phim.
Viện hàn lâm Thuỵ Điển khi trao giải Nobel văn học năm 2004 cho Elfriede Jelinek đã đánh giá: “Đó là vì những làn sóng giàu nhạc điệu và những tiếng nói tương phản nhau trong những tiểu thuyết và kịch bản của bà, nhưng tác phẩm mà với nỗi đam mê ngôn ngữ lạ thường đã cởi bỏ tấm màn che phủ những điều lố lăng và sự chuyên chuyền của các khuôn sáo xã hội”
6. “Vấn tóc” là tập truyện ngắn đầu tay của NCD với những truyện ngắn đã đăng trên mạng internet - evan, vnn...“Vấn tóc” với nhiều truyện ngắn mang tên các loài hoa là cái nhìn của một cô gái trẻ về cuộc đời, về thế giới xung quanh...
Docteur Rieux
30-01-2006, 07:53 AM
Vậy mấy truyện này em NCD (tên đẹp nhỉ) dịch từ tiếng Đức ạ?
Phan An
30-01-2006, 08:14 AM
[QUOTE=Docteur Rieux]Vậy mấy truyện này em NCD (tên đẹp nhỉ) dịch từ tiếng Đức ạ?[/QUOTE]
Ừ đúng, NCD nghe được trên một trăm thứ tiếng nhưng dịch thì chuyên từ tiếng Đức.
Elfriede Jelinek dịch từ tiếng Đức là đúng cbn rồi.
Tristesse
30-01-2006, 10:55 PM
NCD = Ngọc Cầm Dương?
lohoi
30-01-2006, 11:17 PM
Yep.
ngua_mieng
31-01-2006, 12:31 AM
Đọc bài giới thiệu của bác Phan An lại nhớ hồi xưa em nhại Từ điển Khazar để trêu gái. Giờ gái xa rồi, Tết nhất đau lòng phết.
Chúc mừng bạn NCD, bản soft "Nhà giả kim" của bạn đọc khá hay. Ko biết đến lúc xuất bản có chỉnh sửa nhiều ko. Mấy hôm trước Tết lọ mọ qua hàng sách chị Hoa mà chưa thấy. Ơ mà quyển "Cô giáo dương cầm" ko giữ nguyên tên là "Người nữ dương cầm" như ý định trước kia à?
Bác Ngua_mieng cho em xin bản soft Nhà giả kim với. Em hâm một bác Pau lô này lắm. Mới đọc được Mười một phút nhưng bằng tiếng Anh.
Một tác phẩm tuyệt vời về ý nghĩa về tình yêu bản chất thiêng liêng của sex. Bác Phan An chỉ đạo dịch nốt Mười một phút sang tiếng Việt đi. Cho dân nhà mình biết là các nhà văn bậc thầy họ viết về sex hay như thế nào, chứ xech xiec mà cứ như Bóng đè của chị Diệu thì mất hết cái hay của nó đi, nói đến sex các em gái lại chạy mất dép hết em bác lại hết nhờ =))
gasenngo
06-02-2006, 06:40 PM
Xin lỗi em vào ném đá phát, chứ văn nhà bác Paolo này sến bỏ mẹ. Hay tại em hết tuổi đọc sách "dậy làm người" rồi.
[QUOTE=Napo]Bác Ngua_mieng cho em xin bản soft Nhà giả kim với. Em hâm một bác Pau lô này lắm. Mới đọc được Mười một phút nhưng bằng tiếng Anh.
Một tác phẩm tuyệt vời về ý nghĩa về tình yêu bản chất thiêng liêng của sex. Bác Phan An chỉ đạo dịch nốt Mười một phút sang tiếng Việt đi. Cho dân nhà mình biết là các nhà văn bậc thầy họ viết về sex hay như thế nào, chứ xech xiec mà cứ như Bóng đè của chị Diệu thì mất hết cái hay của nó đi, nói đến sex các em gái lại chạy mất dép hết em bác lại hết nhờ =))[/QUOTE]
Bác nói hay nhỉ, học làm người lúc nào chả cần. Kể cả qua câu chuyện tình yêu của một em cave hàng cao cấp như trong Mười một phút này.
Với lại dạy làm người và dạy làm tình với những cảm xúc thăng hoa khác nhau chứ bác :D Trong đấy có rất nhiều suy tư trải nghiệm về tình yêu và sex, em đọc thấy thú vị lắm.
Phan An
07-02-2006, 10:05 AM
[QUOTE=Napo]Bác nói hay nhỉ, học làm người lúc nào chả cần. Kể cả qua câu chuyện tình yêu của một em cave hàng cao cấp như trong Mười một phút này.
Với lại dạy làm người và dạy làm tình với những cảm xúc thăng hoa khác nhau chứ bác :D Trong đấy có rất nhiều suy tư trải nghiệm về tình yêu và sex, em đọc thấy thú vị lắm.[/QUOTE]
AlphaBook đang độc quyền giới thiệu các cuốn sách của Paolo Coelho, sắp tới sẽ thành lập fanclub của bác này.
Quyển Mười một phút kể ra cũng Xuân Đỉnh, dưng mà cá nhân anh các chú thấy mười một phút thì ngắn quá, không đúng với hoạt động thực tế.
April
07-02-2006, 10:05 AM
Làm ơn cho hỏi những cuốn sách dịch trên mua được ở đâu ? Hình như không bán ở mấy hiệu sách phố Tràng Tiền ?
Phan An
07-02-2006, 10:23 AM
[QUOTE=April]Làm ơn cho hỏi những cuốn sách dịch trên mua được ở đâu ? Hình như không bán ở mấy hiệu sách phố Tràng Tiền ?[/QUOTE]
Riêng về sách, em các bác đang sợ sẽ phải trở lại thời bao cấp, bán sách sẽ theo tem phiếu và chế độ ưu tiên, mấy quyển kể ở trên và ở bên này http://www.tathy.com/thanglong/showthread.php?p=117964#post117964
sẽ phải đặt trước, có quyển phải chờ cả chục năm mới có hàng.
April
07-02-2006, 10:33 AM
[QUOTE=Phan An]Riêng về sách, em các bác đang sợ sẽ phải trở lại thời bao cấp, bán sách sẽ theo tem phiếu và chế độ ưu tiên, mấy quyển kể ở trên và ở bên này http://www.tathy.com/thanglong/showthread.php?p=117964#post117964
sẽ phải đặt trước, có quyển phải chờ cả chục năm mới có hàng.[/QUOTE]
Aha...ghét nhất là chờ đợi....
Thế đặt hàng thế nào đây nhỉ, bác Phan An cho ý kiến chỉ đạo đi.
Phan An
17-02-2006, 04:29 PM
Bốt tiếp phóng vấn em nCD
Những câu hỏi riêng tư
Theo em thế nào là hạnh phúc?
Theo em hạnh phúc là khi cảm thấy yên bình, thanh thản trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Thật ra, hạnh phúc nhiều người có nhiều định nghĩa khác nhau, nhiều người đơn giản cho rằng khi được toại nguyện như ý thì sẽ có hạnh phúc, khi hết đau khổ thì hạnh phúc… Bản thân em, nếu cho rằng hạnh phúc là một trạng thái tinh thần con người hướng đến để đạt được trạng thái tinh thần thoải mái thực sự bền lâu thì có lẽ đó là trạng thái thanh thản, tĩnh lặng như lòng hồ. Sóng có thể cuộn trào nhưng đáy hồ vẫn biết đó chỉ là những gợn sóng bề mặt mà thôi. Dĩ nhiên đây chỉ là những suy nghĩ rất riêng của em chịu ảnh hưởng bởi một số tư tưởng nhất định.
Theo em tình yêu là gì?
Tạm hiểu tình yêu ở đây là tình yêu nói chung thì em cho rằng tình yêu là lòng trắc ẩn và đồng cảm sâu sắc. Tình yêu đôi lứa có thể khác đi một chút vì bản năng duy trì nòi giống giữa con đực và con cái. Nếu nói tình yêu giữa người và người đơn thuần thì có lẽ không gì ngoài những điều trên.
Tính hay nhất của em?
Em cho rằng một con người, một cuộc đời không thể miêu tả bằng một số tính từ, danh từ nhất định. Người ta luôn thay đổi và nên chấp nhận điều ấy, mọi sự luôn thay đổi. Và em cũng muốn người khác nghĩ về em như vậy, không có gì là bất ngờ. Tính hay có thể thành xấu và ngược lại chỉ tùy thuộc vào hoàn cảnh. Do vậy, không có tính cách gì hay chung chung mà chỉ có tính cách của em vào thời điểm đó. Muốn nói tính cách ấy là hay cũng không sai.
Tính dở nhất của em?
Đứng về phương diện những người xung quanh, thì nhiều người hay chê em quá kỹ tính mà lại trẻ con, hay nói nhảm.
Lần gần nhất em cười là khi nào?
Em cười luôn luôn.
Lần gần nhất em khóc là khi nào?
Khóc thì không nhất thiết phải chảy nước mắt đâu và cũng không nhất thiết do buồn mà chủ yếu do xúc động. Em có lẽ quá nhạy cảm nên thường thương vay khóc mướn, mặc dù thường tự nhủ nước mắt chỉ có ý nghĩa duy nhất làm sạch chính tâm hồn mình chứ chẳng giúp gì được ai.
Nhân vật là hình mẫu của em?
Em không thích những hình mẫu vì chúng cứng nhắc.
Nhân vật tiểu thuyết em thích?
Nhân vật tiểu thuyết vĩ đại nhất theo em là Giả Bảo Ngọc trong Hồng Lâu Mộng. Theo em đây là nhân vật mang tính nhân văn nhất từ trước tới nay mà em từng được biết. Đôi lúc, em cảm thấy kinh ngạc vì tâm lý và tính cách của mình lại có thể được đồng cảm qua nhân vật Giả Bảo Ngọc đến vậy.
Chuyến du lịch em thích nhất?
Chuyến đi lang thang 6 thành phố nước Ý cùng một người bạn gái hè năm trước nữa. Đó thực sự là chuyến thám hiểm lớn của đời em. Em và bạn gái mang theo lều, bếp gas du lịch đến đâu mua gas ở đó mặc dù chủ yếu dùng để nấu nước pha ca phê hay như một kiểu chơi đồ hàng. Chúng em cắm trại ở những bãi cắm trại ngoài trời, đi đến đâu mua vé tàu đến đó… Có lúc nhỡ tàu phải ngủ ngoài gare và suýt nữa bị mất cả balo. Có lẽ nước Ý là nơi duy nhất trên thế giới, người ta luôn có cơ hội được hôn tay, mời đi uống nước và thậm chí tỏ tình, cầu hôn bởi một người chưa từng quen biết. Đó là một chuyến đi rất thú vị và hơi mạo hiểm nữa. Em tự hào vì chuyến đi này lắm và có nhiều cảm xúc để sau đó dùng viết truyện.
Em thích nhất tính cách gì ở đàn ông?
Em nghĩ một người đàn ông đầu tiên là phải khác đàn bà, đó chính là khả năng tư duy mạch lạc, lý trí rõ ràng. Và khi đã suy nghĩ thật rõ ràng như vậy chúng sẽ giúp họ trở nên dịu dàng, bao dung và đầy lòng trắc ẩn.
Em thích nhất tính cách gì ở đàn bà?
Em thích những người đàn bà tình cảm. Có thể như các cụ nói “Đàn ông nông nổi giếng khơi, đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu”, nhưng tình cảm, dễ xúc động, đầy tình thương yêu cũng sẽ khiến một người đàn trở nên dịu dàng, đồng cảm và bao dung.
Cuốn sách gối đầu giường của em?
Em thích đọc kinh Phật vì thường lấy lại được sự thanh thản và yên bình nhờ đó. Nhiều người nói, tuổi em có lẽ chưa nên đọc kinh Phật và có thể đọc chưa chắc đã hiểu. Em thì nghĩ cái gì mình thích thì mình đọc, không phải là kiến, không ai có thể nói kiến vui hay không. Và con kiến nên tự biết mình muốn gì chứ không phải vì người ta nói là kiến nên tha đường mà chỉ được đi tha đường, kiếm mồi.
Em thích màu gì?
Em thích màu vàng. Nhưng không hiểu sao quần áo em rất nhiều thứ tối màu mà chủ yếu là màu đen. Có lẽ mặc quần áo màu vàng nhiều quá cũng hơi buồn cười. Em chỉ có duy nhất một chiếc áo len gilê màu vàng.
Em thích đồ uống nào?
Em thích uống cà phê đen nóng không đường, hoặc đơn giản là nước ấm. Em uống bất kỳ thứ gì cũng thích có một ly nước trắng nóng bên cạnh để uống cùng.
Theo em thành công lớn nhất của em là gì?
Thành công lớn nhất của em khi tìm được sự yên bình, hạnh phúc từ chính bản thân mình. Thật ra nói một cách đơn giản thì nó không khó, nhưng như người ta vẫn nói ngay cả những Alahán cũng có lúc đau, không phải ai quán được cũng dễ dàng thực hiện được. Em khi gặp chuyện rắc rối cũng mất bình tĩnh, nhưng sau đó, ngồi bình tĩnh lại một mình độ vài phút, suy nghĩ thật kỹ, mình sẽ lấy lại được sự bình thản.
Điều gì làm em ân hận?
Em không thấy phải ân hận vì bất kỳ điều gì xảy ra cũng đúng với thời điểm nó xảy ra. Có thể bây giờ ta nói, nếu bây giờ được làm lại, tôi sẽ thế này thế kia. Nhưng bây giờ đã không còn là lúc trước nữa rồi. Một chuyện trong quá khứ chỉ giúp ta rút ra một bài học về tính chất chứ không phải quá trình. Vì vậy mỗi khi cảm thấy buồn về một chuyện đã xảy ra, em thường tự nhắc mình những điều trên, ân hận không giúp ai hạnh phúc hơn, ngay chính bản thân mình, vậy ân hận để làm gì chứ? Không ai tắm hai lần trên một dòng sông và những gì đã xảy ra đều có ý nghĩa của riêng nó.
Điều gì làm em sợ?
Em quá nhạy cảm nên thường sợ nhiều thứ. Nhưng mọi điều sợ hãi sẽ qua đi nếu mình lấy lại được bình tĩnh và trở về trạng thái tâm lý thanh thản. Điều sợ hãi nhất là không trở về được trạng thái thanh thản, cảm thấy tất cả đều trống rỗng, cả cuộc sống và cái chết đều vô nghĩa. Điều đó có lẽ là đáng sợ nhất.
Người em mong được gặp?
Em không đặc biệt mong gặp một ai. Em muốn để mọi chuyện tự nhiên và thoải mái. Điều gì đến và cần đến tự nó sẽ đến, cản cũng không được, mà cố cũng chẳng được.
Nếu gặp Thượng đế, em sẽ nói gì?
Em nhớ có một câu rằng, khi thượng đế xuất hiện, con người sẽ im lặng. Em nghĩ mình cũng sẽ im lặng mà cảm nhận. Đôi khi nhé, thật buồn cười, nhưng em cảm thấy nếu mình thật thanh thản, thoải mái và mình im lặng, không suy nghĩ gì cả mà chỉ cảm nhận, sẽ cảm thấy thượng đế rất rõ.
sanctuary
18-02-2006, 07:44 AM
Chị NCD này trả lời phỏng vấn nghe dễ mến quá!
Nhưng em có cảm tưởng chị ấy sẽ đi đến tầm tư tưởng của các thày tu, thế thì hơi khó sống giữa "cuộc đời trần tục" này. Có vẻ như VN không hợp lắm với những người con gái đặc biệt như chị ấy?
Vi Cầm
18-02-2006, 09:33 AM
Tôi cảm thấy nhân vật này rất thiện, những câu trả lời mang hơi hướng ảnh hưởng của Đạo Phật. Miònh cũng rất quý nhân vật này.
tongngong
18-02-2006, 09:46 AM
Ối giời nói nhiều thì quen miệng thôi, cứ đi tin miệng bọn nhà văn rồi biết lại thất vọng, chửi bới. Nếu mà các chú biết cô gái trẻ và xinh đẹp của các chú chửi bậy, ác khẩu, diễn đủ các trò như thế nào xem...
Highlands
18-02-2006, 10:33 AM
[QUOTE=Phan An]
Lần gần nhất em cười là khi nào?
Em cười luôn luôn.[/QUOTE]
Câu hỏi này ngộ nghĩnh nhỉ :-)
Em hình dung tính cách bạn gái này khá phức tạp. Những câu trả lời của bạn ấy thoạt nghe có vẻ chân thật nhưng mà em cảm thấy nó sáo rỗng và không thực tế. Cảm giác là bạn ấy vẫn đang viết văn chứ không phải trả lời phỏng vấn. Chẳng hiểu sao lại nghĩ thế :~
sn@ke
19-02-2006, 01:33 AM
Nhà ơi, em anh đây, cười thế này hợp ý nhà chưa?
[SIZE=5]Từ điển[/SIZE]
http://img.photobucket.com/albums/v638/snakesyoung/4raa.jpg
1. NCD là một cô gái rất trẻ và rất xinh đẹp, hiện đang du học ở Đức.
NCD là dịch giả của hai cuốn sách nổi tiếng thế giới: “Nhà giả kim” của Paolo Coelho và “Cô giáo dạy dương cầm” của Elfriede Jelinek và là tác giả của tập truyện ngắn “Vấn tóc”. (Sắp xuất bản. Khi nói về những người trẻ, chia động từ ở thì tương lai sẽ thích hợp hơn)
NCD là con gái Hà Nội gốc (mấy đời ở gần Chợ Đồng Xuân), là cựu học sinh khối chuyên Lý, Trường Đại học Khoa học Tự nhiên.
2. “Nhà giả kim” (The Alchemist) là tác phẩm nổi tiếng nhất của Paolo Coelho đã được dịch sang 56 ngôn ngữ, in hơn 27 triệu bản và được đọc ở 150 quốc gia trên thế giới.
“Nhà giả kim” là tác phẩm trong đó Paolo Coelho dùng thủ pháp nghệ thuật ngụ ngôn (giống như “Jonathan Livingston Seagull” của Richard Davis Bach hay “Hoàng tử nhỏ” của Exuperi), với phong cách không chỉ thu hút trí tưởng tượng mà cả con tim của độc giả.
Qua cuốn sách “Nhà giả kim”, Paolo Coelho đưa ra một thông điệp đơn giản mà sâu xa: hạnh phúc nằm ở sự khám phá chính mình. (Cá nhân anh không tin lắm, chẳng lẽ hạnh phúc lại ở khám phá cảm xúc của bản thân?)
“Nhà giả kim” đã được Lê Chu Cầu biên dịch, Nhà xuất bản Lao động in năm 2002 nhưng bản dịch “Nhà giả kim” của NCD sẽ là một bản khác, một cái nhìn khác. (Khác thế nào phải mua đọc rồi mới biết, nhá)
Psychedelic
19-02-2006, 01:55 AM
em thấy chị Trâu cười xinh hơn...ơ dạ em xin lỗi, chị Châu ạ, tại các anh bảo em gọi thế... em xin lỗi...
daudinh
19-02-2006, 09:48 PM
[QUOTE=Phan An]Từ điển
6. “Vấn tóc” là tập truyện ngắn đầu tay của NCD với những truyện ngắn đã đăng trên mạng internet - evan, vnn...“Vấn tóc” với nhiều truyện ngắn mang tên các loài hoa là cái nhìn của một cô gái trẻ về cuộc đời, về thế giới xung quanh...
[/QUOTE]
Xuất bản chưa? Có bán ở SG không?
sn@ke
19-02-2006, 10:20 PM
Chùm truyện ngắn Ngọc Cầm Dương (http://vietnamnet.vn/vanhoa/tacpham/2006/02/542872/)
@bác Đinh, giang hồ đồn là khoảng tháng 4 (nhà sách Nhã Nam), Huế - Sài Gòn - Hà Nội chỗ nào cũng có.
ngocmai
20-02-2006, 12:07 AM
hic, 6 năm không gặp nhìn lại thấy bạn lớn và xinh quá! Bây giờ còn viết và dịch sách nữa. Giọng điệu thì vẫn mượt như xưa. :-) A di đà phật!
yuasa
20-02-2006, 08:23 AM
Những câu trả lời phỏng vấn chứng tỏ Ngọc Cầm Dương là phụ nữ thông minh, sâu sắc, tài hoa, thấm nhuần tư tưởng Phật Giáo nên nàng rất "hậu hiện đại", nghĩa là không tự đóng khung, không bị cứng ngắc, mở rộng chân trời phía trước, biết người hiểu ta. Nàng có nội lực nên sẽ tiến xa.
Chỉ théc méc tại sao "bị" gọi là em và "tự" xưng em khi bài phỏng vấn trình ra với thế giới độc giả. Chẳng nhẽ chỉ hai anh-em-mình tỉ tê tâm sự riêng tư thôi ư?
Tình cờ hôm nọ đọc truyện ngắn Sông ơi của Ngọc Cầm Dương bên kia sông rất độc đáo. Kỹ thuật dựng truyện mới lạ. Những con chữ nhuần nhuyễn, tự tin. Truyện nặng tính chất huyền thoại. Cuộc đời ba nhân vật nữ liêu trai, bí ẩn, ưu uất... sống trên con thuyền trôi trên dòng sông... Chuyện gì đã xảy ra?
Tiếc là Sông ơicủa Ngọc Cầm Dương gợi độc giả nghĩ đến Trôi đi sông ơi của Nguyễn Huy Thiệp dù hai truyện ngắn hoàn toàn khác 180 độ.
yuasa
20-02-2006, 09:25 AM
Lội qua bên kia sông thì Sông ơi đã xóa nhưng vì thích nên tớ đã save, giờ post lại ở đây. Nếu tác giả hổng bằng lòng thì tớ xóa.
Sông ơi
Ngọc Cầm Dương
Ba dì sống trên chiếc thuyền gỗ. Không có tên, người ta gọi ba dì là dì Cả, dì Thứ và dì Út. Cũng không ai đoán được tuổi của các dì, dầu đuôi mắt dì Cả đã hằn vết chân chim, dì Út giọng còn trong vắt, người mỏng như lá mạ. Nhưng từ trẻ đến già, bất chấp tuổi tác, địa vị, dọc bến sông người ta vẫn gọi ba dì đầy tôn kính.
Người ta truyền miệng lại rằng, các dì vốn thuộc dòng dõi giàu sang, quyền quý nhất mực. Người cha xuất thân phú quý vì say mê một đào hát mà bất chấp tất thảy, cưới về làm vợ. Sống với nhau có ba mặt con, người đàn bà thất tiết, bỏ đi trên cái thúng nan. Khi ấy có người thấy tận mắt nhưng vì quá xa nên chỉ thấy còn nửa thân trên của người đàn bà vận bộ áo lụa đỏ, bụng chửa vượt mặt nổi dập dềnh như hoa đăng trên sông, trôi ngược về đầu nguồn rồi chìm vào ánh hoàng hôn đỏ rực. Trong đình làng hôm ấy, những cụ già thông thái nói với người chồng: „Một ả đào sinh ra dưới lời nguyền sống bằng nghề bán tâm hồn – thứ được nuôi dưỡng bằng quá khứ - thì việc dứt bỏ quá khứ sẽ không bao giờ mang lại kết cục tốt đẹp và sớm muộn gì cũng sẽ phải trả giá. Những người đàn bà không có gì của riêng mình ngoại trừ quá khứ. Do vậy, dù đã vứt bỏ tất cả, nhưng chỉ cần tình cờ một thoáng ký ức ấy xuất hiện cũng đủ cho con quái vật quá khứ trỗi dậy, mọc lại đủ chân tay, mình mẩy, bạo liệt hơn xưa và nuốt chửng người chủ từng muốn tiêu diệt nó. Một ngọn nến bị gió thổi tắt mà chìm vào giấc ngủ, nhưng một ngọn nến vẫn luôn một ngọn nến, và chỉ cần một tàn lửa cũng đủ khiến nó bùng sáng và tiếp tục đốt cháy không chỉ một người đàn bà mà không ngọn gió nào có thể dập tắt được. Vậy đừng giận trách gì người đàn bà của ngài, vì bà ấy đã sống hết thời hạn ở bên ngài. Xin hãy về chăm sóc ba đứa con gái mà bà đã để lại.“ Người đàn ông vái lạy rồi ra về. Ông chặt cụt chân ba cô con gái thả xuống thuyền lang bạt bằng nghề đàn hát theo mẹ rồi đốt nhà tự thiêu.
Nhưng lại cũng có người nói, đàn bà sống là để chờ đợi, cần chi mà chẳng cụt chân. Các dì xuất thân phú quý nên trong gia tộc ấy, đàn bà sinh ra chỉ để là đàn bà chứ không vướng bận bếp núc, đồng áng chi, vậy nên đàn bà sinh ra tất thảy đã đều không có chân. Không chỉ trong các dì, rồi chúng ta sau này khi đã giàu sang, đủ ăn thì đàn bà sinh ra đều sẽ như vậy cả. Nhưng cha mẹ các dì lại chẳng muốn nhìn thấy con cháu sinh ra là đàn bà sống đời chờ đợi, nên họ cho ba dì một chiếc thuyền gỗ, bắt đi phiêu bạt giang hồ. Từ ấy, con thuyền của ba người đàn bà cụt chân chờ đợi mang lại hạnh phúc ái ân dọc triền sông.
Theo lệ, con trai đến tuổi được cha mẹ sắm lễ tiền đưa lên thuyền, nhờ các dì làm lễ trưởng thành. Bà mẹ đội mâm lễ vật, tiền vàng lên thuyền bơi đến gần chiếc thuyền gỗ. Bà thấy dì Cả ngồi trong thuyền. Dì mặc áo lụa đen, cổ đeo kiềng lấp lánh. Nước da dì tái vì những người sống trên thuyền thường cớm nắng. Khuôn mặt xương gầy đã có nhiều vết nhăn, nhưng vẫn còn dấu ấn của một thời nhan sắc khuynh nước, khuynh thành. Hai bàn tay như búp sen xếp chéo trên mặt bàn. Bà nghe văng vẳng tiếng đàn của dì Thứ nhưng không thấy ai. Dì Cả gật đầu, nói với bà đã xong việc. Bà mẹ vuốt lại bộ áo lễ, sá dài rồi đi giật lùi trở về thuyền. Dì Cả gật đầu nhìn theo.
Ngoài kia, trời nắng chói chang, nhưng trong thuyền gỗ không khí âm âm, tịch mịch. Ánh nắng qua khe gỗ lọt vào chảy thành vệt trên sàn. Bụi khói cuồn cuộn trong màn nắng trước mặt, dì Thứ đang chơi đàn. Giữa trưa hè, tiếng đàn réo rắt như tiếng cười sơn nữ giữa rừng núi âm u. Giữa đám bụi khói, xuất hiện một cây mơ cổ thụ trôi bồng bềnh trong mây hoa trắng xóa. Không biết đâu là sương tuyết đâu là hoa mơ. Những quả mơ nhỏ bằng đầu ngón cái. Da xanh căng mịn thập thò trong đám lá. Dì Thứ vẫn thích ăn loại quả này. Quả mơ xanh, khía bốn mặt ngâm vào nước muối cho hết nhựa chát, rồi ngâm vài ngày nước vôi cho sạch muối. Quả mơ khi ấy bỏ hạt, xào với nước đường cô đặc, phơi khô, để được lâu, ăn ngọt và chua dịu, và giòn uống với nước trà sen.
„Sao dì Út lại ngừng?“ Khách đưa lễ vừa về, dì Cả không nghe thấy tiếng hát. Dì Thứ đang chơi đàn. Nắng qua khe gỗ lấp lóa trên người dì Cả. „Muốn hát được chỉ nhờ thiên phú thì hãy biến thành chim. Sinh ra là một ả đào thì phải chết khi đang mặc áo lụa và hát. Không một ai đi ngược lại số mệnh của mình mà lại có kết cục tốt đẹp.“ Dì Thứ vẫn chơi đàn. Dì Út lết ra mạn thuyền, ghé mắt nhìn qua khe gỗ. Trời xanh ngắt, có con diều giấy đang bay cao tít, đuôi phấp phới. Một con diều hâu lao bổ vào nó. Gió đuổi mây trôi. Con diều giấy chơi vơi rồi liệng xuống. Liệng xuống, liệng xuống, liệng xuống, sa vào nước. Vào ban ngày và nếu chưa có lời trước, đàn ông không được đặt chân lên thuyền, các dì cũng không bao giờ cập bến lên bờ.
Tối ngày định trước, chàng trai đứng chờ trên bến. Đến khi lá trăng mờ mờ treo trên đỉnh trời cũng là lúc chiếc thuyền gỗ cập bến rồi từ từ bơi trở ra giữa dòng. Con thuyền gỗ sáng rực đèn nến, giữa thuyền chỉ có một màn nhiễu đỏ chăng ngang, phía trước là một bàn rượu, đĩa quả khô và một bình rượu đặt trên hỏa lò. Chàng trai uống rượu nghe hát đến nửa đêm. Rượu uống ngấm đủ khiến lâng lâng, sảng khoái mà không đủ say. Từ đầu thuyền bên kia vọng lại tiếng hát dì Út. Tiếng ca trong vắt lạc vào đêm, giữa dòng sông lạnh. Tiếng đàn réo rắt, khi da diết, lúc lả lơi. Khi đèn nến tắt bớt, chỉ còn những ngọn ở giữa thuyền, là lúc chàng trai được phép bước vào màn nhiễu đỏ. Dì Cả ở đó. Không gian chòng chành màu nhiễu đỏ dưới ánh nến lập lòe trong tiếng đàn sắc đậm và tiếng ca mỏng manh, e lệ. Chàng trai lạc vào vòng ái ân trong ánh nến để kết thúc tuổi thơ và trở thành một người đàn ông thực thụ. Người đàn bà làn da trắng muốt, thơm vị nước giữa màu nhiễu đỏ. Cánh tay tròn với hai bàn tay như hai búp sen mềm mại bám lấy chàng. Vài sợi tóc đen dính bên mặt. Đôi mắt long lanh trong ánh nến, làn môi màu nhiễu đỏ lúc mím chặt, khi mỉm cười. Thân thể nàng nhẹ bẫng quấn quít như làn nước. Chàng trai tiến vào một động nước trong mát đến tê người. Mặt hồ tĩnh lặng hút vào chàng cuộn sóng. Phong cảnh hai bên bờ mênh mông. Hai khớp xương tròn, da căng mềm, sáng lấp loáng dưới ánh nến như hai mặt nhẫn ngọc nạm. Người đàn bà không có chân. Thế giới này chỉ tồn tại lạc thú hiện tại, của cái đẹp và thăng hoa. Những dằn vặt, tiếc nuối quá khứ, những lo nghĩ, ước vọng cho tương lai như làn sương mù đặc ngoài kia bị khuất phục bới ánh nến rực sáng. Sáng hôm sau, khi trăng còn chưa lặn, những cây nến cuối cùng đã tắt và tiếng đàn hát đã dừng. Chàng trai trẻ đầy kính trọng và biết ơn được đưa trở vào bờ. Sương mù dầy đặc quanh chàng, nhưng con thuyền ngoài sông vẫn sáng trong đêm đen không bị xóa nhòa. Chàng trai được làm lễ trưởng thành và học chuyện ái ân với ba người đàn bà cụt chân cho đến khi thành hôn.
yuasa
20-02-2006, 09:26 AM
Trăng sắp lặn và tia sáng đầu tiên sắp le lói giữa những đám mây màu xám đục. Tiếng đứa trẻ con nào ngủ mơ nói mới. Ánh trăng nhạt lẫn cả vào mây. Trăng mọc và lặn, không để lại bất kỳ vết dấu nào. Dì Cả vươn thẳng người. Khuôn miệng dì mím lại, đưa ép sang hai bên như mỉm cười. Đầu nghiêng nghiêng nhìn xuống. Hai bàn tay xếp chéo đặt lên sàn thuyền. Dì nghĩ về những ngày xa xưa. Dì Cả ngồi hẳn đến rạng đông, chờ đến khi ánh trăng trắng đục này trở thành quá khứ. Bình minh đến, lau sạch bóng đêm, ánh nến và cả cái chạng vạng, xam xám lúc rạng đông, một ngày mới tiếp tục chuỗi cuộc đời trên thuyền. Không khí quanh đây bức bối, tĩnh đặc. Những ngọn gió bỏ quên người đàn bà với cuộc đời ngày ngày hóng gió. Một đêm, một người đàn ông liều lĩnh bơi ra giữa dòng. Ngày hôm ấy, thuyền đã tắt nến và không còn tiếng hát vọng lại. Chàng lên thuyền, chàng xin đưa dì Cả đi xa. Không ai biết chuyện ấy ra sao, nhưng con thuyền gỗ nhiều đêm không sáng nến mà người đàn ông không quay lại. Dì Cả vẫn tiếp khách, nhưng những khi tắt nến dì lết ra cuối thuyền ngồi hóng gió.
Dì Thứ chỉ lo việc nhà và chơi đàn. Dì chăm sao cho ánh nến, tiếng đàn không tắt. Ngay từ khi sinh ra dì Thứ hiếm khi nói lấy một lời. Người ta nói, khi nghe tiếng đàn của dì Thứ, sẽ thấy cả cuộc sống trong đó. Không phải cuộc sống của một người đàn bà đơn thuần, mà cuộc sống của cả nhân loại. Tiếng đàn của dì hay hơn tiếng chim hót, tiếng suối reo, vì tiếng chim hót, suối reo là những thứ đến từ tự nhiên, chúng chỉ mang đến những nơi chúng đã từng qua, mang đến lùm cây dại, đến những khe núi không dấu chân người. Tiếng đàn của dì Thứ có linh hồn của con người. Và dì Thứ hạnh phúc trong cái thế giới được vẽ ra từ tiếng đàn và làm giàu chúng bằng tài năng và cảm xúc của mình như thế.
Hôm ấy, dì lại gặp nàng. Đúng ra là dì Thứ lại tìm đến nàng. Dì đến với nàng trong đêm trăng vỡ đôi miệng giếng. Nàng vẫn ngồi dưới gốc cổ thụ xanh rêu khiến người ta liên tưởng đến Hằng Nga dưới gốc đa. Nhưng nàng vẫn riêng nàng, chầm chậm luồn những ngón tay móng dài cáu bẩn như vuốt chim móc vào cào tóc. Mớ tóc cuốn quanh thân hình trần truồng bèo nhèo bột nhão. Nàng ngồi trên tảng đá mốc rêu hay thân dưới nàng lâu ngày chảy dính xuống ẩm ướt phủ đầy rêu xanh. Đất ẩm bên giếng rêu nuôi dưỡng nàng. Thân thể bèo nhèo trắng đục ấy lớn mãi, chân rễ ngày một ăn sâu lan rộng. Những ngày băng lạnh, tuyết lất phất tím tai dính trên người nàng. Đôi mắt lòa không quan tâm đến xung quanh. Nàng chọc những ngón tay chải mớ tóc bết nhờn, tuyết băng rơi lả tả, nhức nhối và day dứt. Dây đàn đứt. Dòng máu ấm nóng rỉ ra. „Ồ, cũng chỉ là máu đỏ thịt hồng thôi mà. Cũng chỉ là máu đỏ thịt hồng thôi.“ Ngày hôm ấy, dì Thứ xin đi chăm nhang đèn chốn cửa Phật. Dì Cả nói: „Ngày trước, người ta muốn đón tôi đi dì không cản, thì bây giờ dì muốn quy y tôi cũng không dám giữ, mặc dầu việc nhà nhờ dì lo không phải là không có. Bộ áo lụa màu mới may mặc còn chưa sờn mà dì đã đi. Dì Út nhỏ quá mặc không vừa, dì nếu đi thì nhớ mang theo. Áo sồng không làm nên thầy tu, biết đâu có lúc dì cần. Mấy năm nữa đến tuổi tôi có thích cũng không dùng được lụa màu nữa. Bây giờ thuyền đang xuôi dòng, mỗi lúc mỗi đông chắc chắn sẽ có chùa. Dì cứ xuôi dòng, lúc nào muốn dừng thuyền lên bờ thì cũng dừng được.“ Dì Thứ không nói gì nhưng từ ấy không nhắc đến chuyện đi tu nữa.
yuasa
20-02-2006, 09:27 AM
Trước đêm tân hôn, các chàng trai lại đưa lễ lên thuyền xin rút tên khỏi danh sách đàn ông chịu phước các dì, hưởng đêm cuối cùng và những bài học dành riêng cho đêm tân hôn với nàng dâu mới. Và chàng không bao giờ được trở lại thuyền trừ khi góa vợ. Cuộc đời vẫn là những đêm ái ân công bằng. Dì Cả là người thầy, người bạn trong tiếng đàn ca của dì Thứ, dì Út.
Đến năm ấy dì Út đẻ con. Người ta hiếm khi thấy dì Út mà chỉ nghe được tiếng ca trong mỏng, non nớt của dì lạc trong đêm. Đêm đêm, dì ngồi sau tấm nhiễu đỏ. Người bên này tấm nhiễu chỉ thấy tiếng bước chân, tiếng sột soạt áo quần và cái bóng bập bùng in trên nóc và bên mạn thuyền. Những cái bóng đen chờn vờn dưới ánh nến, tiếng rền rĩ, tiếng da thịt miết vào nhau. Giọng hát dì Út lạc trong đêm lạnh khói. Tiếng hát thanh mỏng vươn ra từ cái bóng đang rướn cứng người mất hút như sợi tóc mỏng hơ vào lửa. Thuyền chòng chành, không gian bập bùng ánh nến trong màu nhiễu đỏ. Ngoài kia trời sắp sáng.
Nhưng đêm ấy dì Út đẻ con. Dì không lên một chiếc thuyền nan bơi đi. Dì khó sinh vì đôi chân cụt. Thai sa. Âm hộ không mở. Không thể đưa dì vào được đúng tư thế. Miệng cắn chặt cây đũa cả. Hai tay nắm tấm nhiễu rơi vật xuống, tấm nhiễu đỏ buông thõng rung rinh. Phải mổ để lấy đứa trẻ ra. Tiếng thét của dì xé toạc màn đêm. Dì Út thấy khuôn mặt bình thản dì Thứ vấy đầy máu. Con diều liệng xuống, liệng xuống, liệng xuống. Máu loang đen thẫm tấm nhiễu. Tiếng thét tắt lịm truyền sang tiếng khóc yếu ớt lọt thỏm của một đứa trẻ cụt cả hai chân trên tay dì Cả cứng đờ.„Chết đi rồi lại tái sinh. Tắt nến của ngày hôm nay, ngày mai khêu bấc, nến vẫn cháy. Nến cháy hết, thay nến mới vào, người ta cũng vẫn chỉ gọi là cây nến...“ Dì Thứ tắt nến. Dì Cả lết ra cuối thuyền ngồi hóng gió.
Nước sông trôi, thuyền xuôi. Con thuyền và dòng sông vĩnh viễn chẳng bao giờ thay đổi. Trên bờ dọc bến sông, ở bất kỳ đâu người ta cũng thấy được con thuyền gỗ lung linh thắp đèn sáng thâu đêm. Một thế giới bí mật, một thế giới không có quá khứ, tương lai, một thế giới không có chờ đợi, không có nuối tiếc và khát khao, một thế giới vượt qua dòng chảy thời gian và không thuộc về con người. Và trong cuộc đấu tranh chống hai con quái vật quá khứ, tương lai, người ta vẫn nhìn ra sông để thấy con thuyền gỗ sáng lung linh, con thuyền dập dềnh theo dòng thời gian và con người.
Dr.Strangelove
20-02-2006, 07:10 PM
Chuyện hay :-rose
Truyện hay :-rose
Viết giỏi thật :-rose
GiaBaoNgoc
28-02-2006, 01:29 PM
Sân chùa
Phật tổ dạy: „Mở miệng ra là đã sai rồi“, không cầu chuộc lỗi, chỉ cầu an.
Ngọc Cầm Dương
Tôi xiên con dao bầu lút tận cán vào ngực hắn. Máu hắn trào ra ướt cái áo sơ mi trắng. Miệng đắng khô khốc, mằn mặn vị máu như bị gãy răng. Mắt hắn lồi ra, miệng đớp đớp. Uyên xé toạc áo sơ mi, lấy khăn thấm máu, miệng nàng la thét kinh hãi, nhưng tôi không nghe ra tiếng. Con dao mổ lợn đen bóng thấm đầy máu mỡ lợn. Cán dao trơn tuột khỏi tay tôi. Máu hắn bắn cả lên mặt tôi, thì ra miệng tôi mằn mặn vị máu hắn. Hắn không còn thở nữa. Tiếng chân người rầm rập, hô hoán. Uyên đẩy tôi ra đường. Ngoài đường, chỉ còn một ngọn đèn cao áp trắng đùng đục, đàn thiêu thân bay vần vũ bên dưới như một đám mây loãng. Đám mây xám như bầu trời lúc rạng đông.
Vậy là trời sắp sáng, tôi nghe tiếng hót của con sáo ngoài hiên. Khi con sáo bắt đầu hót ngoài hiên, Hạnh sẽ lấy khăn ra chum nước ngoài sân rửa mặt và cho nó ăn. Hạnh là em gái của tôi, nhưng chỉ theo huyết thống. Chỉ theo huyết thống vì trong gia phả không có tên em. Từ khi sinh ra Hạnh đã được gửi vào chùa, đổi tên và không còn liên hệ với chúng tôi nữa. Cho con sáo ăn xong, em Hạnh tôi sẽ lấy gáo dừa tưới cây trong sân. Sân chùa nằm trong phần đất thuộc dòng tộc chúng tôi. Dòng tộc nhà tôi lớn nhất, nhì thành này. Mỗi đời trong họ phải đưa một cháu gái vào chùa từ khi mới sinh để tích đức, chuộc tội cho cả họ. Ông nội gửi em Hạnh vào chùa để chuộc tội chưa được vài năm thì mẹ tôi mất. Khi có người trong họ chết, người ta đều đưa vào chùa để ngày ngày hương khói. Mẹ tôi được đưa vào chùa. Ông bà tôi đều đưa vào chùa.
Tiếng mõ âm âm. Em Hạnh cầu kinh bằng thứ tiếng tôi không hiểu. Em ngồi xếp bằng tròn, cuốn kinh trên ghế gỗ trước mặt. Tôi chìm sâu vào khoảng không sau mỗi tiếng Cốc!... Cốc!... Em Hạnh chỉ học kinh với thầy trong chùa mà không đi học. Khi còn nhỏ, rất nhiều lần tôi lén lút thử cho em Hạnh sống như chúng tôi. Muốn em như chúng tôi, tôi thuyết phục, lừa lọc, gã gẫm. Tôi luôn muốn tốt cho em. Tôi muốn giấu cho em ăn thịt. Không ăn sao em biết không thích? Nhưng em không thích ăn thịt, cũng như tôi không thích ăn thịt người. Dù tôi không thích ăn thịt người, em Hạnh vẫn cầu kinh cho tôi. Em cầu kinh cho tôi, nhưng tôi mất em từ khi ông nội đưa em vào chùa. Có lẽ mẹ tôi khi ấy đã biết không thể cứu vãn được nên đau buồn quá mà mất. Ngày mẹ mất, tôi đứng trên sân gạch đỏ chờ em. Bầu trời xám xịt, lạnh lẽo. Những bồn cây lá xanh ngắt bất thường. Tượng Phật tối om giữa màn hương khói trong điện thờ. „Anh đứng yên nhé, cẩn thận không dẫm vào con sên phía sau anh.“ Em Hạnh tôi ngồi xổm phía sau, bắt con sên thả vào gốc cây. Em không quan tâm đến cái chết của mẹ tôi, đến tính tham lam của ông nội, và nỗi căm hận của ông ngoại. Lần nào nhắc đến cái chết của mẹ, em cũng chỉ mỉm cười. Em mỉm cười vì em không còn thuộc về chúng tôi. Cốc!...
Tiếng mõ âm âm. Cha tôi đến. Tôi cố vươn người muốn nói với cha. Cha tôi luống cuống nửa đứng xa, nửa muốn đỡ tôi, ấp úng: „Không sao, con sẽ con không sao. Con còn rất trẻ, ai cũng vậy, con sẽ vượt qua... Cha cũng từng như vậy, cha hiểu.“ Cha tôi không hiểu ý tôi. Ông cho rằng tôi hối hận. Ông ấy không bao giờ hiểu ai và luôn tự lẩm bẩm thông cảm với ông nội, với ông ngoại, với tất cả mọi người. Cha tôi sẽ thắp hương xin tổ tiên thứ lỗi cho tôi. Ông ấy luôn để mọi chuyện xảy ra, tha thứ cho mọi người và cố gắng khiến tất cả mọi người tha thứ cho nhau. Ông ấy để em Hạnh tôi bị ông nội bắt đi và xin mẹ tôi tha thứ. Mẹ tôi chết, ông ấy lại trở thành con thoi cần mẫn giữa hai bên nội ngoại để xin họ tha thứ. Nhưng ông ngoại tôi vẫn chết trong hằn học uất hận. Ông nội tôi vẫn tham lam, độc đoán, mang theo những tham vọng dở dang xuống mồ mà em Hạnh vẫn chưa quét xong cái sân chùa. Gia đình tôi chỉ còn có cha và em Hạnh. Em Hạnh ngày ngày đọc kinh, cầu an cho cả dòng tộc trong khuôn viên chùa rộng bằng hai manh chiếu. Cha tôi ngày ngày dệt những sợi tơ cảm thông, tha thứ trên tấm mạng nhỏ xíu nối những họ hàng nội, ngoại. Cha cứ dệt mãi mà không cần biết người ta có giữ được ai bằng tơ nhện không. Cốc!...
Tiếng mõ âm âm. Với em Hạnh, lúc nào tôi cũng vẫn là đứa anh trai tình cảm, dịu dàng. Với ông ngoại, tôi là niềm hi vọng sửa chữa những sai lầm của cha và ông nội. Với ông nội tôi là niềm hi vọng tiếp nối rạng danh dòng tộc. Tôi không rõ tôi muốn là ai? Tôi giằng xé giữa những ước nguyện từ những tổ tiên không bao giờ biết mặt mà em Hạnh tôi vẫn ngày ngày hương khói. Trong những tổ tiên ấy có cả mẹ tôi, ông nội và sau này sẽ có cha và tôi.
Ông nội tôi đôi mắt sâu hóm hừng hực nhìn tôi. Ông ấy thất vọng. Ông ấy luôn độc đoán áp đặt hi vọng vào mọi người rồi thất vọng. Ông ấy thất vọng về tất cả mọi người, và mọi tính xấu của ông nội tôi đều biết và biết rõ hơn tất cả chỉ vì ông ấy đã nuôi dậy, đặt mọi hi vọng vào tôi. Ông ấy nuôi dậy tôi và bây giờ ông ấy thất vọng vì tôi. Tôi không còn là đứa trẻ thông minh, sáng dạ, không còn là niềm hi vọng của ông. Tôi không muốn vươn lên, không cống hiến, không có trách nhiệm, không tự hào về dòng tộc trong khi dòng tộc tôi lớn nhất, nhì thành này. Dòng tộc là cuộc đời ông nội. Ông nội cố gắng, hi sinh và hi vọng mãi. Ông nội hi sinh, hi vọng rồi ông nội lại thất vọng. Cốc!...
GiaBaoNgoc
28-02-2006, 01:30 PM
Ngày ông ngoại chết, ông vẫn muốn tôi nhớ rằng tôi mất mẹ, mất em vì ông nội. Mẹ tôi mất từ rất sớm nên tôi chưa bao giờ gần gũi ông ngoại. Không gần gũi, lúc nào tôi cũng thấy ông có vẻ thanh cảnh hơn tất cả chúng tôi và thu mình trong thế giới nhỏ bé sung túc đầy oán hận của riêng mình. Tự giam mình trong thế giới oán hận ấy, ông cười nhạo những tham vọng cống hiến cho dòng tộc của ông nội tôi. Ông chua chát chỉ cho tôi nguyên nhân từ lòng tham và tính độc đoán của ông nội và những hậu quả mà chính chúng tôi phải gánh chịu. Trong thế giới của ông, ông luôn luôn đúng. Trong thế giới của ông, chúng tôi luôn làm sai và không bao giờ có thể chuộc tội. Trong thế giới của ông, tôi không biết có bao giờ ông ngoại nhớ đến em gái tôi vẫn đang sống trong chùa. Cốc!...
Tiếng mõ âm âm. Luẩn quẩn giữa những mộng mị nhưng tôi biết sẽ đến lúc tất cả mọi người lần lượt ra đi, để lại mình tôi đối mặt với sự thật. Em Hạnh có đôi mắt luôn mở to như Uyên. Nhưng đôi mắt em không rạng rỡ mà mờ mờ như sau màn hương. Tôi mở to mắt nhìn bầu trời xanh rộng đến mênh mông. Con chim sáo của em Hạnh cứ véo von mãi không ngừng. Tiếng véo von tan vào bầu trời xanh rộng mênh mông. Tôi về nhà khi nắng chưa thật gắt nhưng mây rất trắng, trời rất xanh. Xanh, xanh, xanh, chúng tôi là hai đứa bé cưỡi trên cái lá tiểu đa cổ thụ xanh ngắt trong bồn. Đu đưa, đu đưa, đu đưa trong gió. Tiếng cười của em Hạnh không giống tiếng cười của Uyên. Tôi chưa bao giờ thấy em tôi cười, nhưng chắc chắn không giống Uyên. Uyên dạn dĩ và nhẹ dạ quá. Nàng cười giòn tan, vô lo và trống rỗng. Tôi không biết em Hạnh sẽ cười thế nào? Nhưng chắc chắn phải thật trong, thật lảnh lót như con chim sáo. Em Hạnh tôi không hề cười thành tiếng ngay từ những ngày thơ bé. Em Hạnh sinh ra đã mặc bộ áo vải màu nâu, đôi mắt em luẩn quất màu hương như tiếng âm lặng đều đều lan khắp chùa sau mỗi tiếng mõ tụng kinh của em. Bây giờ em vẫn vậy, em hỏi tôi những chuyện xa xưa: „Anh nhớ không, lúc nào anh cũng chỉ lo em thiếu thốn và không được hạnh phúc. Anh muốn thật giỏi để ông nội vui lòng. Anh lúc nào cũng thích mặc áo thật trắng, chải tóc thật gọn, nói năng nhỏ nhẹ cho giống ông ngoại chúng mình. Anh còn học em cả mười điều răn và nói sẽ không phạm phải, để em khỏi cần cầu kinh chuộc tội cho anh...“ Khi còn là một đứa trẻ tôi đã mơ ước như vậy. Tôi vẫn còn rất trẻ, ngay cả khi là anh trai của em Hạnh, tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ mồ côi mẹ. Tôi còn rất trẻ và cuộc đời đang ở phía trước. Nhưng nó tuột khỏi tay tôi cùng con dao chọc tiết lợn. Con dao rơi khỏi tay tôi, nhưng đã quá muộn, con sáo của em Hạnh vẫn đang hót ngoài hiên. Con sáo là người bạn biết nói duy nhất của em tôi. Những chân nến rùa, hạc bằng đồng trong chùa do em ngày ngày lau đi lau lại, lau đến nhẵn bóng, lau đến soi được gương. Những ê chề, cáu cặn trong đời không bao giờ chạm được đến đây. Ngôi chùa hàng chục năm này và hàng chục năm nữa chắc vẫn như xưa, cả em gái tôi cũng như thế. Vậy mà ngày xưa tôi từng không muốn em vào chùa. Đêm nào tôi không về, em Hạnh dậy từ rất sớm quét sân và con sáo lại hót ngoài hiên. Dáng em gầy gầy quét đi, quét lại cái sân gạch to bằng hai manh chiếu. Em quét mãi mà sân không sạch. Cốc!...
Tiếng mõ âm âm mãi không dứt. Tôi sốt hừng hực, đau nhức khắp người. Cốc! Cốc! Cốc! Khắp thân thể tôi đang lùng sục con dao bầu nhầy máu mỡ. Chúng sẽ sưng ung và lên mủ, bật vỡ khắp người tôi. Cốc! Cốc! Bây giờ đang là mùa hạ, mùi nắng sớm ngoài sân ở trong chùa vẫn ngửi thấy. Tiếng con sáo vội vã như muốn trốn khỏi lồng ríu rít như đủ loại chim khác. Cốc! Cốc! Ở tuổi tôi, người ta vẫn được phép vừa đi chân trần tãi hoa cúc phơi trên sân gạch vừa nghịch đá khắp nơi. Nhưng tôi không đi con đường ấy, tôi đã bỏ lại mảnh sân phơi cúc trắng dưới nắng vàng từ lâu. Tôi quay cuồng dùng dằng, trốn chạy những con đường người ta hướng tôi theo. Cốc! Cốc! Cốc! Tôi muốn dắt em Hạnh chạy khỏi sân chùa nhỏ bằng hai manh chiếu. Tôi không muốn tham lam, độc đoán như ông nội. Tôi không muốn làm con nhện như cha. Tôi không muốn kiêu kỳ, đầy oán hận như ông ngoại. Cốc! Cốc! Nhưng tôi cũng sẽ như những tổ tiên nội ngoại và cha mẹ mình, tôi cũng lại về chùa. Em Hạnh cũng se phải cầu kinh chuộc tội cho tôi để không bị quỷ sứ bắt đi. Cốc! Cốc! Để không chúng tôi bị quỷ sứ bắt đi, ngôi chùa trong khu đất dòng tộc vẫn còn mãi. Ngôi chùa luôn còn mãi, bất chấp mong muốn và sự có mặt của tôi. Tôi không biết mình muốn gì? Đừng bao giờ sinh ra chăng? Hay chỉ là chìm trong thinh không giữa những tiếng mõ? Tôi không biết. Cốc!...
Gã đàn ông tôi đâm đã chết ngay đêm qua trong quán. Tôi nhớ hắn cũng mặc áo trắng và trạc tuổi tôi. Tôi mặc áo trắng giống ông ngoại, và tôi biết sẽ đến lượt mình. Đến lượt mình, tôi cũng muốn về ngôi chùa họ với em Hạnh, cùng cha mẹ tôi và những tổ tiên sai lầm đi trước. Tôi cố nói với em Hạnh, nhưng không thành tiếng. Mắt tôi lồi ra, miệng đớp đớp. Tôi chỉ muốn dặn em đừng cầu kinh chuộc tội cho tôi, cũng đừng ngày ngày dậy sớm quét sân chờ tôi về.
Tháng 2, 2006.
Trúc Giang
28-02-2006, 02:11 PM
Mình thấy bạn viết được, thoang thoảng kiểu hoa lá mực tím me xanh. Có truyện này mình thấy được nhất,
Điều bí mật của anh tôi
Cây ôliu dưới bầu trời và vầng mặt trời vàng (1889), tác phẩm của
Vincent Van Gogh
Tôi có một người anh trai hơn tôi hai tuổi. Khi còn nhỏ, chúng tôi là hai đứa trẻ mũm mĩm xinh xắn như bao đứa trẻ khác và vẫn thường chơi với nhau. Cho đến một ngày một sự việc hết sức kỳ quặc và kinh khủng xảy ra. Anh thầm thì với tôi nhưng dằn rõ từng từ, căng thẳng đến độ có thể nghe được tiếng tim anh đập thình thịch, mắt lừ lừ đảo sang cả hai bên đầy nghi ngờ hỏi:
”Tại sao ngay cả khi đã ngồi xuống anh vẫn nhìn thấy được đầu của người lớn và thậm chí mọi đồ vật trên nóc tủ?”
Thật đáng sợ!
Đáng sợ hơn nữa là từ khi phát hiện ra điều bí mật ấy anh tôi trở nên trầm lặng, hay căng thẳng đến gầy rộc. Mẹ tôi nếu có hỏi han cũng bị anh lạnh lùng chối phắt đi. Cuối cùng chúng tôi hài lòng với lời giải thích rằng anh đang tuổi lớn và cơ thể thay vì tròn trịa mũm mĩm thì sẽ dài ra. Quả là anh tôi tuy người mỏng dính như thép cán nhưng lại dài ngoẵng lên. Anh thường ngồi im lặng, quan sát mọi người hàng giờ liền. Ngực anh phập phồng khe khẽ mang dấu hiệu của sự hô hấp dè dặt, hẳn một cách mù mờ nào đó anh tôi đã hiểu được định lý về cùng một thể tích không đổi, không khí tràn vào lồng ngực làm tăng chiều rộng và chiều sâu thì chiều cao nhất định phải giảm. Hai tay, hai chân anh thẳng băng khép chặt vào người như đóng nẹp, đi lại rón rén nhẹ nhàng như trên mười đầu ngón chân. Anh đã cao lại càng trở nên cao hơn bao giờ hết. Và như đã nói ở trên, hàng chục năm trời anh chỉ có thú vui im lặng quan sát mọi người. Nhưng giá kể cho đó là thú vui thì cũng không phải lắm vì anh thường ngồi mắt mở căng, không chớp, lông mày rướn cao, xô lớp da trên trán nhăn thành từng rãnh sâu như muốn ước lượng chính xác từng millimet chênh lệch giữa chiều cao của mình và những người xung quanh. Ngay cả khi anh đang ngồi và người khác đứng.
Đến khi hết tuổi lớn, anh tôi không cao thêm nữa, nhưng dường như anh cũng đủ tự tin về chiều cao của mình nên không quan tâm nhiều đến điều này mà chuyển sang một giai đoạn khác. Người anh vẫn mỏng dính, hít thở nhè nhẹ như thói quen bất biến hàng chục năm nay, nhưng như một cành cây khi đạt đến một chiều cao nhất định sẽ chọc sang ngang để mọc tiếp. Có lẽ do sau một thời gian dài quá thất vọng về thế giới thấp bé xung quanh mình mãi không cao thêm được đến một millimet nào nên anh đành tự hạ mình, cúi xuống để gần hơn và cũng tiện cho việc đo tính rồi ngán ngẩm cho cả nhân loại của mình. Người anh gù cong xuống, cổ vươn dài ra mỗi khi nói chuyện với chúng tôi. Điều đó cũng dễ hiểu vì ngay khi cúi thấp xuống, anh vẫn cao hơn tất thảy và vẫn thấy mọi vật trên nóc tủ. Cái mũi nhọn hoắt là điểm sinh trưởng cuối cùng của anh. Nó ngày một dài ra ngoẵng ra, nhọn hoắt luôn sẵn sàng đâm, chọc vào bất kỳ một vật nào xuất hiện trước mặt để làm điểm tựa chắc chắn cho đôi mắt thực hiện nhiệm vụ duy nhất của mình kể từ hàng chục năm nay là đo đo tính tính. Tôi nghĩ như vậy cũng tốt vì có lẽ gió trên cao thổi mạnh sẽ không có lợi cho đôi mắt luôn mở to của anh.
Anh tôi năm nay đã nghỉ công việc ở Tòa án. Chừng ấy năm thật may mắn khi chúng tôi tuy vô cùng khổ sở nhưng cũng giữ được cho điều kinh khủng kia không xảy ra. Và ngay cả lúc này chúng tôi vẫn tiếp tục cố gắng. Mong sao cho đến lúc anh về với Chúa, đừng một ai để anh biết trên đời này có một thứ gọi là cái gương.
GiaBaoNgoc
28-02-2006, 02:23 PM
Mình thấy bạn viết được, thoang thoảng kiểu hoa lá mực tím me xanh. Có truyện này mình thấy được nhất,
Anh CĐ ạ? :-) Đừng khen thế, em... buồn. Văn em leng keng thật, nhưng mực tím, me xanh chán... bỏ mịa.
Trúc Giang
01-03-2006, 02:05 PM
Mình ko phải Trần tiễn cao đăng đâu, tuy nhiên như vậy là trang văn nghệ Vi en cũng ối người đọc những chưa ý kiến chứ ko phải ế chỏng trượt để anh CĐ tận tụy vào đây góp ý cho bạn đâu.
GiaBaoNgoc
01-03-2006, 02:11 PM
Hì, vì hôm qua bạn đọc bài cùng ngay lúc với CĐ gửi thư và cùng nói về mấy truyện posted ở đây nên mình tưởng là một người. Xin lỗi bạn. Anh CĐ vẫn góp ý cho mình nhưng góp ý riêng thôi, cho mình đỡ... ngượng. Mấy truyện ở VNN thật ra vì nhiều lý do ngoại cảnh mà không chọn được những truyện ưng ý nhất theo cả ý mình và anh CĐ. Dù sao cũng cảm ơn bạn quan tâm.
PS: Biết chị Trúc Giang là ai rồi thì phải. :-)
GiaBaoNgoc
23-03-2006, 04:47 PM
Khung cửa sổ
Ngọc Cầm Dương
Tàu cáp treo lao hướng tòa nhà cao tầng. Con sâu rúc vào nhụy hoa trên bức Hoa Hướng Dương ghép lại từ vô số cửa sổ kính màu. Mỗi ngày mặt tiền tòa đô thị là một bức tranh. Hoa Hướng Dương co dúm dưới đầu mẩu thuốc lá châm vào nhụy hoa màu vàng nâu. Những mảnh ghép đổ sụp, chất núi, chờ đợi một bàn tay kiên nhẫn chia màu, phân loại, sắp xếp ghép lại bức tranh. Quá dài để ký ức về được đến nhà. Quá dài để xếp lại một bức tranh ghép đã vỡ. Quá dài để một con phượng hoàng vụt bay lên khỏi núi những mảnh ghép màu vàng. Quá dài để một đầu mẩu thuốc lá châm vào nhụy hoa nâu vàng. Quá dài để thấy một ngày khác những ngày khác.
Tôi nằm ngửa mặt lên trần nhà. Một đêm đầy sao vàng trên nền trời biếc. Những quầng mây xoáy màu khói. Tôi nằm không nhìn ra cửa sổ. Căn phòng màu biếc với những ngôi sao xoáy vàng. Tôi không nhớ căn hộ này số bao nhiêu, tầng mấy. Thang máy đã cũ hỏng và mỗi ngày lại báo một số hiệu khác. Căn phòng mỗi ngày đổi một màu, đổi bức tranh trên trần và bức tranh ở mặt tiền tòa nhà. Một ngày, một lần, một màu. Tôi đếm những vì sao trên bức tranh. Khi ngủ tôi mở mắt. Không một tiếng động. Hai con mèo Xiêm sinh đôi, độc nhãn, lông đen bóng lần đến chỗ tôi. Chúng dụi đầu vào má tôi, hai đứa hai bên. Hai mũi bàn chân đi tất đen áp vào má, miết xuống cổ, nhấc đầu tôi lên. Bắt tôi nhìn vào không gian đen đặc xung quanh. Tìm kiếm hai con mắt xanh, to bằng quả vải lồi ra trong đêm. Không có gì cả. Có tiếng khóc thút thít. Bức rèm nhung đen che kín tường kính nhìn ra thành phố. Trí nhớ của tôi bây giờ rất kém.
Cô gái ngồi tựa lưng vào cửa kính sau rèm nhung đang khóc. Tóc tết một bím đen dài sau lưng. Áo biểu diễn ôm chặt người màu hồng nhạt lấp lánh kim sa. Hai cánh tay trần ôm vòng đôi chân mặc quần tất đen. Cằm tì lên đầu gối. Cô tựa đầu vào dây cao su bảo hiểm nối từ đai lưng kéo lên. Cô diễn viên thăng bằng trên dây nín khóc. Rút trong túi đeo ngang hông một chiếc dũa. Cô gái dũa móng chân. Hai bàn chân của cô là hai con mèo Xiêm sinh đôi. Cô phải thường xuyên dũa móng để chúng không càu nhàu, gây lộn lẫn nhau và làm rách bít tất. Cánh tay trần của cô dính vào thân áo bằng hai cánh bướm hồng nhạt gân kim tuyến chạy tỏa khắp cánh.
Cô sẽ biểu diễn đi trên dây nối giữa hai tòa nhà cao tầng không dây bảo hiểm. Tiếng nhạc, tiếng người, tiếng thình thịch. Hai cánh bướm đưa rộng, phấp phới uốn lượn. Hai con mèo Xiêm ưỡn ngực, khoan thoai lần lượt nhón từng bước trên sợi dây. Một bước tiến trước chắc chắn, ngẩng cao đầu chờ đợi. Một bước tiếp theo chắc chắn, tự hào nhìn lại bước sau. Hai cánh bướm vươn cao. Một bóng chim bay vút lên. Đám đông vỡ òa. Cô đã từng đến Trung Quốc, ở đó những người đàn bà bó chân chặt đến mức đôi mèo ngạt thở. Cô biểu diễn đi thăng bằng trên dây nối ngang Vạn Lý Trường Thành. Đêm hôm ấy đèn lồng đỏ treo dọc Vạn Lý Trường Thành để chào đón cô. Nếu khi ấy ở mặt trăng bằng mắt thường tôi cũng có thể nhìn thấy cô cưỡi con rắn Vạn Lý Trường Thành rực sáng. Tôi chưa từng lên mặt trăng, tôi chỉ ngắm sao từ căn hộ này qua tường kính và xuyên qua những đám mây màu. Màu đèn đỏ của xứ Trung Quốc được làm theo màu bộ váy biểu diễn của cô. Ngày thường tập luyện cô mặc váy màu hồng nhạt. Khi biểu diễn cô mặc váy đỏ. Còn có hai vạt lụa đỏ dài hàng mét, nhưng tiếc là khi biểu diễn phải bỏ lại. Tối tối tôi có thể xem hình cô trên vô tuyến. Người ta đã chiếu hàng tháng nay.
Trí nhớ của tôi giảm sút nhiều. Tôi không phân biệt được cảnh máy chiếu hay khung cảnh ngoài cửa sổ. Trời mưa như trút. Những vân nước như sóng trên mặt kính trước mặt. Tiếng nước trút lộp bộp vào lá cây. Cô gái muốn vào phòng tôi trú mưa. Sáng sáng, trực thăng thả cô xuống bệ sắt tựa vào kính trước cửa phòng tôi. Không đi qua bên kia đầu dây, cô không về được nhà. Cả tối qua, cô đập cửa mà tôi không nghe tiếng. Tôi chỉ nghe được tiếng mưa.
Sáng nay nắng đẹp. Cô chỉ bóng mình trên tường. Cả bóng của tôi cũng in trên tường trắng. Hình trên máy chiếu thì không có bóng. Cô ấy tìm thấy bóng của tôi. Chúng tôi thỏa thuận, chỉ nói chuyện khi thấy bóng in trên tường. Vì lúc ấy cô mới thực sự có mặt.
Hai con mèo Xiêm không chịu nhón gót đi trên dây nữa. Cô kể vậy. Chúng muốn duỗi dài sưởi nắng. Tôi thích nắng. Khi có nắng tôi nhìn thấy bóng của cô và tôi. Chúng tôi tán gẫu qua tường kính cách âm. Cô cúi đầu dũa móng. Tôi nghiêng mặt vào tường ngắm hai cái bóng. Tôi không còn thích xem máy chiếu. Máy chiếu có tiếng và nhiều hình thay đổi, nhưng chúng không có bóng. Chúng không thật.
Một buổi, cô diễn viên đi thăng bằng trên dây không tới tập. Có lẽ cô ấy trốn khỏi gánh xiếc. Cô ấy đến Trung Quốc vì cô mặc váy đỏ và có bím tóc đen. Xung quanh không một tiếng động. Tôi kéo rèm nhung và bật máy chiếu. Mưa như trút. Tiếng nước lộp bộp rơi vào lá cây. Cô diễn viên mặc váy đỏ đứng trong mưa. Tôi không nghe thấy tiếng cô. Chỉ có tiếng nước trút ào ào vào cây lá. Vỡ tan. Một cái bóng in trên tường. Cái bóng ấy của tôi. Cô diễn viên trốn khỏi gánh xiếc đứng trong mưa. Biết đâu cái bóng đổ ra đằng sau tấm kính. Tôi lao đầu vào hình cô đang đu đưa xích đu trước mặt. Rèm nhung rơi. Hình cô diễn viên vỡ trên mặt, trên người tôi. Tấm kính không vỡ. Không bóng người nào, ngoại trừ bóng tôi. Cái bóng bám dính vào bàn chân tôi mà không cắt được. Có lẽ cô ấy đã đi Trung Quốc. Chỉ còn tôi ở đây.
Cô diễn viên đi thăng bằng trên dây mặc váy đỏ. Cô ngồi trên xích đu đưa tới bằng trực thăng. Hai dải khăn đỏ dài hàng mét bay bay. Cô biểu diễn đi trên dây nối giữa hai tòa nhà cao tầng không dây bảo hiểm. Tiếng nhạc, tiếng người, tiếng thình thịch. Hai cánh bướm đưa rộng, phấp phới uốn lượn. Hai con mèo Xiêm ưỡn ngực, khoan thoai lần lượt nhón từng bước trên sợi dây. Một bước tiến trước chắc chắn, ngẩng cao đầu chờ đợi. Một bước tiếp theo chắc chắn, tự hào nhìn lại bước sau. Hai con mèo Xiêm rơi khỏi dây.
Đám đông vỡ òa bên dưới. Rồi một bóng chim bay vút lên. Bóng chim in trên tường trắng, phủ lên bóng tôi. Bóng chim lớn dần, lại gần. Cô ấy đang đến. Chúng tôi đến Trung Quốc. Vì cô mặc váy đỏ vào có bím tóc đen. Tôi quay ra khung cửa sổ. Hai bàn tay bắt chéo, móc ngón cái vào nhau. Hai bàn tay xòe rộng in bóng trên tường trắng, phủ kín mặt.
GiaBaoNgoc
04-04-2006, 01:24 PM
Em vừa được nhà sách báo là cuốn này đã có thể mua được ở các cửa hàng sách. Em cũng chưa về cầm vào được cuốn nào và chưa biết giá tiền bao nhiêu. Các bác nào thích thì giờ đã có thể mua và đọc. (Sách này em chỉ dịch - chưa nhận nhuận bút - ngoài ra không tham gia vào bất kỳ hoạt động tài chính, chọn giấy, chọn bìa... nên không thể giải đáp, xử lý bất kỳ thắc mắc nào ngoài chữ nghĩa trong bản dịch.)
http://i3.photobucket.com/albums/y95/ChauAu/nnha_gia_kim___Giang.jpg
chudongtu
04-04-2006, 01:40 PM
Phục vụ hội nghị
http://ec1.images-amazon.com/images/P/0007166044.01._SCLZZZZZZZ_.jpg
http://rapidshare.de/files/10403280/Paulo_Coelho_-_Eleven_Minutes_Eng_.rar
http://images.amazon.com/images/P/0722532938.01._SCLZZZZZZZ_.jpg
http://rapidshare.de/files/3561513/Coelho__Paulo_-_The_Alchemist__v1.0___htm_.rar.html
http://images.amazon.com/images/P/0007116055.01._SCLZZZZZZZ_.jpg
http://rapidshare.de/files/10520690/Paulo_Coelho_-_THE_DEVIL_AND_MISS_PRYM.rar
http://images.amazon.com/images/P/0060825219.01._SCLZZZZZZZ_.jpg
http://rapidshare.de/files/11143647/The_Zahir.pdf.html
Cho các bác ko down được từ rapidshare, em gom lại 4 em thành 1 phát
Nguyên bản (nghĩa là nguyên hình em down về, txt html pdf có cả) http://s36.yousendit.com/d.aspx?id=01NBB8M34GKWN2764U56Z30B4J
Đã chuyển hết sang dạng pdf
http://s27.yousendit.com/d.aspx?id=0AL18R55QIJD83E4BI7U6SSMI4
Tristesse
05-04-2006, 01:42 AM
Bạn Ngọc cho em xin bản text được không? Lúc trước em đã đọc, nhưng là bản dịch từ NXB Đông Tây.
Có gì bạn pm cho em với nhé! :-rose
ngua_mieng
05-04-2006, 08:13 AM
Tớ vừa chạy ra Đinh Lễ tối thứ 2 chưa thấy có bản dịch của Ngọc. Tối nay lượn lại thử xem sao.
Tristesse ở HN thì anh tặng luôn bản in dầy vật vã, đóng gáy đàng hoàng, giấy xịn nhá :P
dukkha
05-04-2006, 09:21 AM
Hôm qua chạy ra hiệu sách mua cuốn Nhà giả kim bạn Ngọc dịch. Giá 22 000 nhưng mua ở Đinh Lễ giảm chỉ còn 15 000. Cuốn này mình đã đọc bản dịch trước đó của bác Lê Chu Cầu hay Nhu Cầu gì đó và cả bản gốc Tiếng Anh. Hôm qua đọc chỉ đọc lướt bản dịch của Ngọc nên chưa thể nhận xét một cách cụ thể về bản dịch.
Tuy nhiên, về cách trình bày và quảng cáo trên cuốn sách này thì mình không thể hài lòng. Nhà giả kim là một cuốn tiểu thuyết thú vị mang nhiều tính ngụ ngôn, chính vì thế nhiều người so sánh nó với Hoàng Tử Bé. Cuốn này đã được dịch ra 56 thứ tiếng và bán cả triệu bản. Đáng ra tất cả những yếu tố như dịch ra bao nhiêu thứ tiếng, được những giải thưởng gì hay bán chạy như thế nào ở các nước phải được trình bày ngay ở bìa trước (hoặc ít ra là bìa cạnh hoặc bìa sau) của cuốn sách để tạo ấn tượng cho những người hoàn toàn chưa biết về giá trị của nó. Ngoài ra có rất nhiều tờ báo, tạp chí, học giả, nhà văn thậm chí có cả bác đã đoạt Nobel nhận xét về cuốn này, đáng ra phải đưa hết vào bìa sau hoặc đưa thành một trang riêng để tạo thêm sức nặng đối với người mua sách. Nhưng bìa sau chỉ đăng toen hoẻn nhận xét của 2 tờ báo và một đoạn giới thiệu ngắn cũn cỡn. Phần giới thiệu về tác giả cũng chỉ có vài dòng ở trang cuối trong khi đó đáng ra cần làm đậm hơn nhiều. Không có giới thiệu về dịch giả. Cuốn sách được mua bản quyền tử tế mà làm thế này thì phí quá.
Tóm lại là PR trên sách của nhà Alpha không tốt. Mình quý sách Alpha lắm vì các bác ở đấy thích làm sách tinh hoa có giá trị nhưng về cái khoản trình bày và quảng bá để độc giả cầm sách lên phải mua ngay thì nói thật là hơi tệ. Cuốn này bạn Ngọc dịch mà vào tay nhà First News Sài Gòn hay Nhã Nam thì đảm bảo là sẽ nổi và bán chạy hơn nhiều.
Dù sao thì Nhà giả kim theo mình là cuốn sách đáng đọc. Cuốn sách kể về câu chuyện theo đuổi ước mơ nhưng không nhạt và gò ép như mấy cuốn thuộc dòng self-help bán đầy ngoài nhà sách. Ngược lại, Nhà giả kim hàm chứa khá nhiều những triết lý Phương Đông, đọc nhiều đoạn thấy gần với Lão giáo, Phật giáo. Không dám nói liều là nó ngang ngửa với Hoàng Tử Bé nhưng theo quan điểm cá nhân mình, đây là cuốn sách rất thú vị.
Tristesse
05-04-2006, 11:27 AM
[QUOTE=ngua_mieng]Tớ vừa chạy ra Đinh Lễ tối thứ 2 chưa thấy có bản dịch của Ngọc. Tối nay lượn lại thử xem sao.
Tristesse ở HN thì anh tặng luôn bản in dầy vật vã, đóng gáy đàng hoàng, giấy xịn nhá :P[/QUOTE]
Em không ở Hà Nội anh ạ. Thế mới đau!!! :(
Anyway, vẫn xin được cảm ơn anh ngua_mieng nhiều ạ!
GiaBaoNgoc
05-04-2006, 08:06 PM
[QUOTE=Tristesse]Bạn Ngọc cho em xin bản text được không? Lúc trước em đã đọc, nhưng là bản dịch từ NXB Đông Tây.
Có gì bạn pm cho em với nhé! :-rose[/QUOTE]
Bạn Buồn, không phải là mình tiếc bạn, sách là do mình dịch nhưng đã bán cho người ta - mặc dù chưa nhận được tiền - thì không còn là của mình nữa. Bây giờ muốn đọc sách, hay tặng sách, mình cũng phải mua và dù rất muốn nhưng khả năng tài chính không cho phép mình tặng sách cho tất cả những người muốn đọc và muốn có nó. Ngay cả bản text, nếu bây giờ mình gửi cho ai đọc cũng không khác gì đi ăn cắp để tặng cả. Ăn cắp sách cũng là ăn cắp, nên rất tiếc mình không gửi cho bạn được. Tiện có bạn Buồn mình trả lời luôn và không nhắc lại chuyện này nữa. Vì có thể các bạn không tin, nhưng mình cũng không vui khi phải nghĩ đến chuyện mình không đủ khả năng tặng sách của mình cho tất cả những ai muốn đọc và muốn có nó.
Cám ơn bác Chử đã up cho em. Em đang gạ một em dịch 11 minutes. Tớ thấy quyển này dịch ra tiếng Việt thì hay quá, viết về sex thế mới gọi là viết chứ. Các em nhà mình như Diệu chưa thể đủ tầm để viết cho nó hay được. Nhà mình có ai định dịch quyển này chưa nhỉ?
GiaBaoNgoc
05-04-2006, 09:02 PM
Dịch từ tiếng Tây Ban Nha trực tiếp luôn rồi ấy. Nói chung sách của Coehlo sẽ dịch hết từ tiếng TBN thì phải và đã mua tác quyền rồi. Nghe nói thế.
Chloé
05-04-2006, 09:06 PM
Ơ, dịch từ tiếng Tây Ban Nha trực tiếp á? Giai già viết bằng tiếng Bồ, cơ mà nhỉ? Ai dịch thế hả Ngọc xinh?
Đùa chứ em thấy giai Cocu viết chán bỏ mẹ, toàn triết lý loăng quăng vớ vỉn, đọc phí thời gian. Nhà Giả Kim của Ngọc dịch thì hay, duyên, đẹp và trong sáng như lụa bay :-rose
GiaBaoNgoc
05-04-2006, 09:20 PM
Nếu tớ không nhầm thì bạn ý viết tiếng Tây Ban Nha, dịch giả Lê Xuân Quỳnh - người dịch Sống để kể lại - dịch xong The Zahir rồi thì phải. Sẽ dịch toàn bộ vụ này luôn thôi.
Confirm là anh trai Coelho viết bằng tiếng Bồ, là tác giả tiếng Bồ có nhiều sách bán chạy nhất mọi thời đại, bạn Ngọc dịch Nhà giả kim từ tiếng Đức à?
Tiếc là không ở nhà để đọc bản dịch của bạn. Để xem nó duyên dáng bay luợn hơn bản tiếng Anh thế nào :D
Chloé
05-04-2006, 09:48 PM
Oh, nhà mình bây giờ có người khác dịch Marquez à? Dịch hay không em?
Bạn Cocu họ xa với Ronaldo chắc viết tiếng Bồ quá, hoặc bản mình lướt qua là ai đá từ TBN sang Bồ đà Ngọc nhỉ hihihi. Chả biết, ngại gúc, à mà bạn này nói tiếng Pháp trôi trảy lưu loát, cũng giỏi. Sách bạn thì thường thôi cơ mà bạn trông hay, đẹp lão của nó!
PS: Napo ơi, bản dịch của Ngọc hay lắm. Hơn đứt bản của bạn Cầu Tõm.
GiaBaoNgoc
05-04-2006, 10:18 PM
Ui, cái TL này post bài xong chả thấy đâu nữa. Lê Xuân Quỳnh dịch rất hay đấy, như có bài nhận xét là hay nhất từ trước tới nay trong các tác phẩm của Gabito được chuyển dịch luôn. Chlóe nên tìm đọc.
Còn chuyện kia thì tớ vẫn thắc mắc, tớ để sách bên nhà bên kia, nhưng nhớ là ở đó đề chuyển dịch Tây Ban Nha - Đức. Mà Lê Xuân Quỳnh là dịch giả tiếng Tây Ban Nha rất nổi tiếng, bên đại diện bên kia bán tác quyền xong yêu cầu chỗ Alpha dịch thẳng từ tiếng Tây Ban Nha, tớ được đọc thư mà :D. Nhưng đúng là tớ nhìn chữ Tây Ban Nha với Bồ Đào Nha đều như nhau thôi vì tớ mù chữ ((. Với cả tớ xưa vào trang web của bọn hâm mộ ông này ở Đức, chúng nó bảo là thích ắm vì viết tiếng Tây Ban Nha dễ đọc nên học được. Với cả chuyện ông này giỏi tiếng Tây Ban Nha cũng không phải không khả thi, vì công nhận ở Brasil, đất nước nói tiếng Bồ Đào Nha duy nhất ở Nam Mỹ nhưng ông này từng tu ở một nhà tu cổ ở Tây Ban Nha rất lâu, sau mới về nước. Anyway, tớ không dám chắc chăm chăm mà giờ không gúc được. Chăm chăm xong mà sai thì ngượng chết. :D
Tristesse
06-04-2006, 02:56 AM
[QUOTE=GiaBaoNgoc]Bạn Buồn, không phải là mình tiếc bạn, sách là do mình dịch nhưng đã bán cho người ta - mặc dù chưa nhận được tiền - thì không còn là của mình nữa. Bây giờ muốn đọc sách, hay tặng sách, mình cũng phải mua và dù rất muốn nhưng khả năng tài chính không cho phép mình tặng sách cho tất cả những người muốn đọc và muốn có nó. Ngay cả bản text, nếu bây giờ mình gửi cho ai đọc cũng không khác gì đi ăn cắp để tặng cả. Ăn cắp sách cũng là ăn cắp, nên rất tiếc mình không gửi cho bạn được. Tiện có bạn Buồn mình trả lời luôn và không nhắc lại chuyện này nữa. Vì có thể các bạn không tin, nhưng mình cũng không vui khi phải nghĩ đến chuyện mình không đủ khả năng tặng sách của mình cho tất cả những ai muốn đọc và muốn có nó.[/QUOTE]
Tớ hiểu rồi. Thôi đành chờ hè này về nhà vậy.
Chúc bạn Ngọc hết không vui! :-)
ngua_mieng
06-04-2006, 11:24 AM
Thắc mắc một chút với Ngọc là tiền dịch sách được trao trọn gói 1 lần hay dựa trên lượng sách xuất bản (bao gồm tái bản)? Sách mua ở vỉa hè Đinh Lễ với các nhà sách có gì khác nhau mà chỗ được giảm giá, chỗ lại ko vậy?
Tối qua em ra Đinh Lễ chưa thấy Nhà giả kim của Alpha. Em có hỏi vài người bán sách mà ko ai biết. Không biết bác dukkha mua ở hiệu sách nào nhỉ?
dukkha
06-04-2006, 11:46 AM
Bác ngua mieng qua nhà chị Hoa ở Đinh Lễ. Cuốn Nhà giả kim bày ngay bên ngoài. Nhà chị Hoa nhỏ nhất ở đó, ngay sát cạnh ngõ số 5 Đinh Lễ, một bên là nhà Ngân Nga, một bên là nhà Huy Hoàng nếu em không nhầm.
ngua_mieng
06-04-2006, 12:25 PM
Em cũng hay mua của chị Hoa. Mà hôm qua chị ấy nghỉ, thảo nào ko tìm được. Cám ơn bác dukkha.
GiaBaoNgoc
06-04-2006, 01:33 PM
Nhuận giả theo phần trăm nhân với giá bìa và số sách in ra. Mỗi lần tái bản lại giả thêm nhưng tỉ lệ phần trăm sẽ khác. Sách bán ở Đinh Lễ là sách in lậu. Vì một cuốn sách đắt nhất ở tiền xin giấy phép, tiền giả cho dịch giả, chứ tiền in, tiền giấy thì chắc độ 2k/100t. Nhiều nơi họ xin giấy phép ví dụ khoảng 1k, giả tiền cho dịch giả theo số ấy, nhưng rồi in ra 5k hoặc "những người độc ác khác" họ kiếm đâu đó bản thảo và thuê in. Họ giao cũng không nhiều tiền như giá bìa vì còn để cho nhà sách kiếm lời nhưng dĩ nhiên vẫn đủ lời vì giả sử in cuốn sách hết 6k/300t thì họ giao 15k, cửa hàng bán 20k, bìa in 30k đến 50k. Đại khái thế.
dukkha
06-04-2006, 03:51 PM
[QUOTE=GiaBaoNgoc] Sách bán ở Đinh Lễ là sách in lậu. [/QUOTE]
Bạn Ngọc nói sai rồi. Đinh Lễ Nguyễn Xí là kênh phát hành quan trọng của bất kỳ công ty sách nào. Sách ở đó hoàn toàn là sách thật. Tất nhiên có một số cuốn bị in lậu nhưng đó là những cuốn hiện đang bán rất chạy. Cuốn Nhà giả kim mới ra chưa nổi đến mức bị in lậu đâu. Bạn hỏi lại sách Alpha đi xem họ có đúng là họ phát hành ra đó không. In nối bản như bạn nói lại là một câu chuyện khác. Nhưng đó không phải là sách lậu.
GiaBaoNgoc
19-04-2006, 04:17 PM
Ngay cả khi Alpha phát hành sách ở Nguyễn Xí thì cũng không có lý do gì đảm bảo những sách của bạn mua không phải sách in lậu. Sách in lậu là sách không thuộc 1000 bản xin giấy phép, và ví dụ - đây chỉ là ví dụ - Alpha in 3000 bản, phát hành ở Nguyễn Xí, giấy phép họ xin 1000 bản, thì tớ có quyền cầm bất kỳ cuốn sách nào trong 3000 bản đó nói là sách lậu, chỉ có điều không được cầm quá 2000 cuốn nói đây tất cả là sách lậu thôi. :)) (Mọi con số, tên riêng trong bài viết chỉ mang tính minh họa.)
dukkha
19-04-2006, 07:02 PM
Mình đã nói rồi, in lậu và in nối bản là hai chuyện khác nhau.
Sách không thuộc 1000 bản xin giấy phép là sách in nối bản do chính công ty làm sách tiến hành in. Bản in nối y hệt như bản in thật vì cùng một công ty in.
Sách in lậu là do một bên khác tiến hành nhưng do không có bản can gốc và in ở một công ty khác nên chất lượng kém và không thể giống với bản in thật.
Hiện bị in lậu thì ở Việt Nam mà nói thì chỉ có một số cuốn của First News, NXB Trẻ và một vài cuốn rất nổi khác. Thỉnh thoảng công an cũng hứng lên thì tóm một vài chú in lậu ở đường Láng. Giới làm sách thì cứ kêu gào chuyện in lậu nhưng thực chất in lậu không phải là vấn đề lớn như mọi người vẫn tưởng. Cuốn Nhà giả kim của Ngọc mà "chẳng may" bị in lậu thì bạn nên mừng vì như thế là sách thật đang ở vào dạng best-seller.
Còn chuyện in nối bản? Hehe, thôi mình chả nói nữa đâu. Bạn cũng biết rõ rồi mà. Mà xét cho cùng thì cũng phải để cho các chú làm sách sống với chứ. Thời buổi nhiễu nhương, dám làm sách để truyền bá đã là đáng khen. Làm sách mà mua bản quyền tử tế như Alpha đáng phong là anh hùng rồi.
Mình cũng chỉ là thân phận người dịch như Ngọc thôi. Cứ 10 phần trăm giá bìa nhân với số lượng bản in. Với giá sách rẻ như bèo ở Việt Nam hiện nay, hehe, dịch sách vì thích thôi chứ bao giờ mới giàu. Cả chú làm sách cũng còn ngắc ngoải cố duy trì nữa là chú dịch giả. Nói chung sách vở là lĩnh vực chỉ để lấy danh thôi, chẳng phải để cá kiếm nên cũng chẳng nên lo đến chuyện bị in nối bản hay in lậu.
GiaBaoNgoc
19-04-2006, 09:47 PM
Thế là tớ với ấy cãi nhau chiện câu chữ. In nối bản theo tớ được dùng để chỉ những bản in tiếp theo có xin giấy phép và giả nhuận cho dịch giả tức là không phải là in chui. Ví dụ như cuốn Bóng đè có in nối bản và có cả in lậu. Còn bản in lậu những đâu làm thì tớ chịu.
Còn mấy chiện tiền hay danh thì thật ra tớ không quan tâm lắm. Danh hay tiền từ mấy cuốn sách dịch chẳng đáng nhiêu đâu. Vui thì làm cho thích chứ danh thì để vào Hội Nhà Văn à? :D Dương Tường cả đời dịch sách chắc cũng được biết đến nhiều như cháo chửi là hết mà tiền kiếm từ cái danh ấy chẳng hiểu có bằng không? :~ Sau vụ chị Diệu, tớ thấy nhiều người ác ý ghét nhau hay có kiểu đi ra đường chỉ chỏ bảo, con đấy trông cũng chả đến nỗi nào, bố mẹ thì là người tử tế mà viết văn đấy, hay là thằng ý trông cũng sạch sẽ mà đi phê bình văn học mới thương... ((
dukkha
19-04-2006, 10:08 PM
Hehe, mình đọc bài báo hình như Dương Tường dịch Cái trống thiếc dầy cộp được có 7 triệu hay sao ấy, không đủ tiền mua sách tặng người quen.
Những bản in tiếp theo có xin giấy phép mà vẫn giả nhuận cho dịch giả thì gọi là tái bản rồi chứ đâu còn là nối bản. Ngành XB sách này cũng lắm mánh phết, để giàu được như mấy đại gia làm sách trong Sài Gòn thì không đơn giản đâu. Mấy chú không tưởng chỉ thích sách mà bước vào chết sặc tiết ngay. Bây giờ lại Berne vào nữa, không tự do như ngày xưa.
GiaBaoNgoc
19-04-2006, 10:14 PM
Nghe ấy kể, tớ giở thử Cái Trống Thiếc ra thấy in có 500 bản. Hí hí. Nhưng mà Dương Tường dịch cuốn ý chán vì ngay đọc nguyên bản cũng khó rồi vì nó nhiều tiếng lóng, bác ý đi dịch từ tiếng Pháp ra. Tớ nghĩ thế là tham, dịch phí cả sách. Tớ nghe giới thạo tin đồn là dịch sai nhiều bỏ mịa. (Tớ không chịu trách nhiệm về nhận định này trước pháp luật.:D)
PS: Nếu không phiền, ấy dịch sách văn học à? Từ những ngoại ngữ gì?
dukkha
19-04-2006, 10:28 PM
Hehe, tớ dịch sách phi văn học thôi. Chẳng qua quen biết với nhiều đại ca trong giới XB nên cũng biết qua qua đôi chút. Ngày trước cũng định làm sách riêng chỉ vì sở thích nên tốn bao nhiêu tiền bạc. Bi giờ ngộ ra mới thấy mình ngu. Cứ đi kiếm tiền bằng việc khác sau đó thi thoảng dịch cái gì đó thì đỡ đau đầu.
Ngoại ngữ thì tớ chỉ biết mỗi tiếng Anh trình độ A. :))
voicoi
20-04-2006, 02:58 AM
Kính bác Chử em!
Cái xó rừng voi em ở đây, nhìn thấy tiếng Việt chỉ được trên mạng, thổ dân thì nhiều và người Việt cao quý xung quanh lại đóe đọc sách. Cho nên chiện mua sách em Ngọc ở VN phù phiếm hơn cả chiện ăn tô phở HN đích thực (vì phở thì voi em tự ấy được :D )
Vậy nên một khi bác đã úp được mấy cuốn đó lên thì cũng xin bác hoặc bác nào kịp đao về rón tay làm quả phúc úp lại cho em mấy.
Chân thành cảm ơn hội nghị và chúc em Ngọc bán sách thành công :-rose :-rose :-rose
dukkha
20-04-2006, 06:48 PM
Ah quên, hỏi thêm Ngọc một câu. Cuốn "Cô giáo dậy dương cầm" bao giờ mới có thể xuất bản?
GiaBaoNgoc
20-04-2006, 08:00 PM
Em dịch xong rồi bác, nhưng mà còn lại là các bạn khác các bạn ý làm nên em chẳng biết bao giờ các bạn ý làm xong được. Nói chung em chịu. :D
chudongtu
20-04-2006, 08:13 PM
[QUOTE=voicoi]Kính bác Chử em!
Cái xó rừng voi em ở đây, nhìn thấy tiếng Việt chỉ được trên mạng, thổ dân thì nhiều và người Việt cao quý xung quanh lại đóe đọc sách. Cho nên chiện mua sách em Ngọc ở VN phù phiếm hơn cả chiện ăn tô phở HN đích thực (vì phở thì voi em tự ấy được :D )
Vậy nên một khi bác đã úp được mấy cuốn đó lên thì cũng xin bác hoặc bác nào kịp đao về rón tay làm quả phúc úp lại cho em mấy.
Chân thành cảm ơn hội nghị và chúc em Ngọc bán sách thành công :-rose :-rose :-rose[/QUOTE]
oái, bác request sách ở đây à, hí hí, phục vụ ngay, đơn giản, file bé tí ấy mà
yousendit down cho nhanh
http://download.yousendit.com/8E39D9B30114D656
megaupload để sống lâu
http://www.megaupload.com/?d=Z6SPI2G4
Karpet-bagger
24-04-2006, 02:20 PM
[QUOTE=GiaBaoNgoc]Nhưng mà Dương Tường dịch cuốn ý chán vì ngay đọc nguyên bản cũng khó rồi vì nó nhiều tiếng lóng, bác ý đi dịch từ tiếng Pháp ra. Tớ nghĩ thế là tham, dịch phí cả sách. Tớ nghe giới thạo tin đồn là dịch sai nhiều bỏ mịa. (Tớ không chịu trách nhiệm về nhận định này trước pháp luật.:D)
[/QUOTE]
Dịch từ bản tiếng Anh.
GiaBaoNgoc
21-08-2006, 11:48 PM
Bìa cuốn "Cô gái chơi dương cầm" sẽ ra mắt vào cuối tháng 8 năm nay.
http://i3.photobucket.com/albums/y95/ChauAu/cogaichoiduongcambiasach.jpg
Copyright ảnh bìa: Ngọc Cầm Dương
yuasa
22-08-2006, 12:05 AM
Ngọc viết:
Bìa cuốn "Cô gái chơi dương cầm" sẽ ra mắt vào cuối tháng 8 năm nay.
chúc mừng em yêu.
cho thơm cái nhá.
Tristesse
22-08-2006, 12:11 AM
Thế bìa cuốn Vấn Tóc thì sao ạ? Chị Ngọc post lên luôn đi.
Chúc mừng chị nhé!
Cuốn Hớt Cao Tóc của Ngọc Cầm Dương thì anh mua rồi. Cuốn Nhà Giả Kim anh nhìn hình thức không quyến rũ lắm nên chưa mua. Đến lúc đi mua thì lại hết. Có khi đợi đến lúc cuốn Cô giáo Dương Cầm Thủ được xuất bản thì Ngọc Cầm Dương tặng anh cả hai cuốn luôn nhỉ. Ô tô graphy đàng hoàng cho nó máu. Xong rồi Ngọc Cầm Dương gửi Giả Bảo Ngọc rồi Giả Bảo Ngọc gửi đến cho anh. Nếu bựn, rất có thể là Ngọc Cầm Dương lẫn Giả Bảo Ngọc đều bựn, thì có thể nhờ Pha Cảnh An Bình hoặc Phừng Con Bà Nó Già gửi cho anh cũng được. Tiền mua sách thì anh có, nhưng mà quý ở cái đoạn ô tô graphy.
BTW, Tóc Hớt Cao có cái bìa gam màu trắng lạnh, sách mỏng, nhìn đẹp. Trong đó có hai truyện anh đọc mà cứ lộn chuyện này qua truyện kia.
GiaBaoNgoc
22-08-2006, 09:38 PM
Thề có anh Cảnh Bình làm chứng, chỗ anh Cảnh Bình có cho em được 10 cuốn để tặng người này người kia hoặc cất đi đọc dần. Em thì chưa xin đi làm ở khám Chí Hòa được như chị Sất, một ngày em cũng chỉ ba bữa, mỗi bữa một bát cơm trắng với canh, nhuận bút thì chỗ anh Bình theo lệ sách bán nửa tháng rồi sẽ gửi cho em - nếu anh Bình không gửi ngay thì em viết thư nhắc - nên cũng thường chỉ tặng bạn bè sách em đọc rồi không đọc nữa chứ không mua sách mới để tặng bao giờ. Mười cuốn sách nhuận bút của em có dành biếu bố một cuốn rồi giữ trong thư viện gia đình luôn, còn lại thì để tặng chín người quen thân quý mến (đấy là tính theo số sách anh Cảnh Bình cho, còn chỗ anh Nhật Anh thì quý em hơn, có bảo cần bao nhiêu thì lấy, em cũng mạnh dạn lấy hai chục cuốn, tức là cuốn Vấn Tóc thì còn lại mười chín cuốn để tặng). Họ hàng nội ngoại, thân bằng cố hữu, anh em bạn bè, cô dì chú bác mến yêu của em số người biết chữ cũng không phải là ít, thậm chí có chú Fwngf còn viết truyện ở Thăng Long, anh Phan An có bài đăng trên talagi, chú Thổ Phỉ có bài phỏng vấn trên báo nên em cũng tặng tất. Anh 5xu em có nghe anh Cảnh Bình kể một lần, em cũng biết cả vợ của anh xu nữa, đề tặng nọ kia em cũng chả tiếc gì con gà chết, em cũng vẫn hay đề "Tác giả kí tặng độc giả, xuống dòng, kí" nhưng quả tình thứ anh xu lo là em bận thì em lại không bận, bận gì mà chiều nào cũng bắt rận cho chó, nhưng mà thứ anh xu không thiếu thì em lại thiếu, thứ anh xu thích em lại không thích, thứ anh xu máu em cũng lại chẳng máu. Nên mong anh xu đánh cho em hai chữ đại xá.
@yuasa: :-* :-* ài lớp ziu :D
Thiên Cầm
22-08-2006, 11:05 PM
[QUOTE=GiaBaoNgoc]Thề có anh Cảnh Bình làm chứng, chỗ anh Cảnh Bình có cho em được 10 cuốn để tặng người này người kia hoặc cất đi đọc dần. Em thì chưa xin đi làm ở khám Chí Hòa được như chị Sất, một ngày em cũng chỉ ba bữa, mỗi bữa một bát cơm trắng với canh, nhuận bút thì chỗ anh Bình theo lệ sách bán nửa tháng rồi sẽ gửi cho em - nếu anh Bình không gửi ngay thì em viết thư nhắc - nên cũng thường chỉ tặng bạn bè sách em đọc rồi không đọc nữa chứ không mua sách mới để tặng bao giờ. Mười cuốn sách nhuận bút của em có dành biếu bố một cuốn rồi giữ trong thư viện gia đình luôn, còn lại thì để tặng chín người quen thân quý mến (đấy là tính theo số sách anh Cảnh Bình cho, còn chỗ anh Nhật Anh thì quý em hơn, có bảo cần bao nhiêu thì lấy, em cũng mạnh dạn lấy hai chục cuốn, tức là cuốn Vấn Tóc thì còn lại mười chín cuốn để tặng). Họ hàng nội ngoại, thân bằng cố hữu, anh em bạn bè, cô dì chú bác mến yêu của em số người biết chữ cũng không phải là ít, thậm chí có chú Fwngf còn viết truyện ở Thăng Long, anh Phan An có bài đăng trên talagi, chú Thổ Phỉ có bài phỏng vấn trên báo nên em cũng tặng tất. Anh 5xu em có nghe anh Cảnh Bình kể một lần, em cũng biết cả vợ của anh xu nữa, đề tặng nọ kia em cũng chả tiếc gì con gà chết, em cũng vẫn hay đề "Tác giả kí tặng độc giả, xuống dòng, kí" nhưng quả tình thứ anh xu lo là em bận thì em lại không bận, bận gì mà chiều nào cũng bắt rận cho chó, nhưng mà thứ anh xu không thiếu thì em lại thiếu, thứ anh xu thích em lại không thích, thứ anh xu máu em cũng lại chẳng máu. Nên mong anh xu đánh cho em hai chữ đại xá.
@yuasa: :-* :-* ài lớp ziu :D[/QUOTE]
Hehe, Miệng nhà văn quả là có gang có thép, có khác người thường :D
A-tu-la
22-08-2006, 11:57 PM
Bìa sách đẹp nhỉ. Ngọc để dành cho anh một cuốn nào. Sẽ tặng em một cuốn sắp ra của anh, dưng mà là non-fiction. :)
Tớ đọc The Alchemist hai năm trước do một người bạn tặng thì đọc chứ không biết truyện này nổi tiếng nọ kia. Tớ đọc thì thấy cũng hay nhưng không phải là ấn tượng lắm vì những ý tưởng về một cuộc hành trình theo đuổi mơ ước thì đâu phải là mới, chịu, không hiểu sao lại phổ biến thế. Chắc phải đọc lại xem sao. :-)
Bạn NCD dịch là Nhà giả kim tớ hơi thắc mắc. Định nghĩa alchemist là " one who was versed in the practice of alchemy and who sought an elixir of life and a panacea and an alkahest and the philosopher's stone". Có lẽ" nhà giả kim" phần nào chuyển tải được nghĩa đen của "alchemist" ( đúng ra là nhà luyện kim) nhưng không gợi được nghĩa đầy đủ hơn là người đi tìm sự thần kỳ, triết lý của cuộc sống như đầy đủ nghĩa của từ "alchemist" và cũng là ý nghĩa của câu chuyện ( theo cách hiểu của tớ khi đọc chuyện) vì từ " nhà giả kim" trong tiếng Việt không chứa đựng hàm ý này.
Hôm nay rỗi hơi, nhớ nghề, vào bàn bạc một tí, không có ý gì. Chúc mừng bạn đã hoàn thành tác phẩm dịch.
Btw, tên Ngọc Cầm Dương rất hay, chắc là bố đặt cho con gái, và chắc phải có hẳn một sự tích tại sao lại chon tên ấy.
scrotum
23-08-2006, 11:38 AM
[QUOTE=Oops]
Hôm nay rỗi hơi, nhớ nghề, vào bàn bạc một tí, không có ý gì. Chúc mừng bạn đã hoàn thành tác phẩm dịch.
Btw, tên Ngọc Cầm Dương rất hay, chắc là bố đặt cho con gái, và chắc phải có hẳn một sự tích tại sao lại chon tên ấy.[/QUOTE]
Chú Ngọc Cầm Dương thứ lỗi cho anh trước, để anh giải thích cho em Ốp phát.
Theo như giải nghĩa của chị Vìu, Ngọc Cầm Dương tức là Ngọc Dương của Cầm, tức là Trym quí của Gà, Ngan, Ngỗng ...
GiaBaoNgoc
23-08-2006, 11:51 AM
[QUOTE=scrotum]Chú Ngọc Cầm Dương thứ lỗi cho anh trước, để anh giải thích cho em Ốp phát.
Theo như giải nghĩa của chị Vìu, Ngọc Cầm Dương tức là Ngọc Dương của Cầm, tức là Trym quí của Gà, Ngan, Ngỗng ...[/QUOTE]
Anh Scrotum bờ dờ thấy tên em là trym luôn vẫn hơi cái trim làm đầu câu chuyện, cái trim đi trước cái đầu đi sau. Hôm nọ có anh Trinh tùng truyện bảo em Ngọc Cầm Dương là Ngọc Cường Dâm, em thấy chính thế còn có tí lụa. Ít ra cũng là cái có đuôi bơi ra phân tâm học.
Anh thấy bút hiệu quá hay, chỉ không hiểu tại sao lại thiếu chữ Vật.
Hồi xưa có bài gì gì ấy: Khi biết em mang kiếp Cầm Dương ...
Bên kia sông có hình bìa Hớt tóc cao @5xu
http://img247.imageshack.us/img247/3213/22d28b0b8ewq8.jpg (http://imageshack.us)
scrotum
23-08-2006, 04:45 PM
[QUOTE=GiaBaoNgoc]Anh Scrotum bờ dờ thấy tên em là trym luôn vẫn hơi cái trim làm đầu câu chuyện, cái trim đi trước cái đầu đi sau. Hôm nọ có anh Trinh tùng truyện bảo em Ngọc Cầm Dương là Ngọc Cường Dâm, em thấy chính thế còn có tí lụa. Ít ra cũng là cái có đuôi bơi ra phân tâm học.[/QUOTE]
Ơ kìa Ngọc, chú đang nói về cậu Cầm Dương mà chị Vìu có lần giải nghĩa cơ mà. Dính dáng gì đến cháu đâu nhỉ?
[QUOTE=GiaBaoNgoc]Thề có anh Cảnh Bình làm chứng, chỗ anh Cảnh Bình có cho em được 10 cuốn để tặng người này người kia hoặc cất đi đọc dần. Em thì chưa xin đi làm ở khám Chí Hòa được như chị Sất, một ngày em cũng chỉ ba bữa, mỗi bữa một bát cơm trắng với canh, nhuận bút thì chỗ anh Bình theo lệ sách bán nửa tháng rồi sẽ gửi cho em - nếu anh Bình không gửi ngay thì em viết thư nhắc - nên cũng thường chỉ tặng bạn bè sách em đọc rồi không đọc nữa chứ không mua sách mới để tặng bao giờ. Mười cuốn sách nhuận bút của em có dành biếu bố một cuốn rồi giữ trong thư viện gia đình luôn, còn lại thì để tặng chín người quen thân quý mến (đấy là tính theo số sách anh Cảnh Bình cho, còn chỗ anh Nhật Anh thì quý em hơn, có bảo cần bao nhiêu thì lấy, em cũng mạnh dạn lấy hai chục cuốn, tức là cuốn Vấn Tóc thì còn lại mười chín cuốn để tặng). Họ hàng nội ngoại, thân bằng cố hữu, anh em bạn bè, cô dì chú bác mến yêu của em số người biết chữ cũng không phải là ít, thậm chí có chú Fwngf còn viết truyện ở Thăng Long, anh Phan An có bài đăng trên talagi, chú Thổ Phỉ có bài phỏng vấn trên báo nên em cũng tặng tất. Anh 5xu em có nghe anh Cảnh Bình kể một lần, em cũng biết cả vợ của anh xu nữa, đề tặng nọ kia em cũng chả tiếc gì con gà chết, em cũng vẫn hay đề "Tác giả kí tặng độc giả, xuống dòng, kí" nhưng quả tình thứ anh xu lo là em bận thì em lại không bận, bận gì mà chiều nào cũng bắt rận cho chó, nhưng mà thứ anh xu không thiếu thì em lại thiếu, thứ anh xu thích em lại không thích, thứ anh xu máu em cũng lại chẳng máu. Nên mong anh xu đánh cho em hai chữ đại xá.
[/QUOTE]
Không. Có gì đâu mà phải đánh hai chữ đại xá. Chẳng qua anh thấy người sang bắt quàng làm họ. Xin cái ô tô ra phi trên bìa lót của sách để khoe với giới thượng lưu thôi. Không cho thì anh đi mua như độc giả bình thường vậy. Vẫn lấy làm vui vẻ lắm, không có gì đến nỗi phải xin hai chữ đại xá cả.
Tớ thích hình cô gái trên bìa, nhưng cảm thấy có nhiều chữ nhỏ nhỏ xung quanh quá làm khung cảnh hơi rối, để nhiều khoảng trống hơn thì có thể nàng nổi bật hơn.
Cái vòng đấy gợi đến tràng hạt nhà Phật nhỉ, không hiểu vô tình hay cố ý.
Tớ thấy ghi NXB Hội nhà văn. Việc nhà xuất bản nào xuất bản sách có liên quan gì đến nội dung hay thể loại của sách không nhỉ. Không biết có trang web nào rating các NXB không
Phan An
24-08-2006, 06:36 PM
Anh nói phét ở bốt đầu tiên là sẽ có ảnh kèm theo không đẹp không lấy tiền, hóa ra có ảnh đẹp thật.
Tristesse
14-09-2006, 05:02 AM
[QUOTE=Oops]Tớ thích hình cô gái trên bìa, nhưng cảm thấy có nhiều chữ nhỏ nhỏ xung quanh quá làm khung cảnh hơi rối, để nhiều khoảng trống hơn thì có thể nàng nổi bật hơn.
Cái vòng đấy gợi đến tràng hạt nhà Phật nhỉ, không hiểu vô tình hay cố ý.
Tớ thấy ghi NXB Hội nhà văn. Việc nhà xuất bản nào xuất bản sách có liên quan gì đến nội dung hay thể loại của sách không nhỉ. Không biết có trang web nào rating các NXB không[/QUOTE]
Hôm ở SG, Tris đi massage ở Qi. Lúc ngồi chờ bạn đến chở về thấy cái poster của Qi khá giống hình bìa Vấn tóc của Ngọc. Hay là cùng 1 người mẫu nhỉ? Dáng đứng, tóc vấn cao, phần gáy, lưng, eo.... giống quá.
Tristesse
14-09-2006, 05:03 AM
Copy cái này từ báo Lao Động về.
* Ngọc Cầm Dương (tên thật là Dương Hương Giang). Sinh năm 1984 tại Hà Nội, hiện đang học ngành Công nghệ sinh học phân tử và tế bào tại CHLB Đức. Đã xuất bản: "Vấn tóc" (tập truyện ngắn, NXB Hội Nhà văn 2006). Dịch tiểu thuyết "Nhà giả kim" của nhà văn Brazil Paul Coelho (từ tiếng Đức).
Tristesse
14-09-2006, 05:03 AM
Mẹ mất chiều qua, hôm nay ở đây bắt đầu lễ phục sinh. Tôi để thư lại trong phòng làm việc rồi lên Paris. Châu Âu sẽ nghỉ chờ Chúa phục sinh. Tôi chờ vé máy bay. Mẹ chờ tôi.
Tôi dậy tìm nước uống. Nhà không còn ai. Cậu bạn cho ở nhờ đã đi chơi mà không đánh thức tôi. Trên tàu tôi ngủ suốt. Đến Paris tôi chỉ kịp bắt tay, kể qua loa cho cậu rồi ngủ triền miên. Lúc này không đói nhưng cơ bụng tôi rung từng hồi như người run tay. Tôi ăn bánh mì với mứt mận cậu bạn để lại và uống trà bạc hà. Suốt chuyến tàu tám tiếng đổi ba bến từ vùng quê heo hút nơi tôi sống lên đến Paris, rồi ngày qua ở Paris, tôi vẫn không ăn uống gì. Mai lên máy bay tôi cũng chỉ uống cốc rượu mạnh rồi ngủ, tôi không bao giờ ăn được gì trên máy bay. Người ta vẫn nói tình mẫu tử liên kết bằng sợi dây linh cảm kỳ lạ. Vậy mà hai ngày trước, tôi vẫn ăn uống như thường. Tôi vứt tạm đĩa tách vào chậu rửa rồi lại lên giường ngủ tiếp. Sau chuyến bay tôi đã ở nhà.
Mẹ ốm từ một năm nay. Công việc ở nhà đều trông vào đứa em gái. Từ khi mẹ ốm, em tôi phải cáng đáng hết việc nhà. Kinh tế cả nhà chủ yếu trông vào tôi. Học bổng làm Ph.D của tôi được chín trăm euro một tháng. Tôi chi dùng sinh hoạt tiết kiệm cũng mất bốn trăm euro, phải trả tiền nhà, tiền bảo hiểm, đi lại... hết hơn ba trăm euro. Tôi năm nay hai tám tuổi, không được hưởng những ưu đãi cho thanh niên thành ra cái gì cũng đắt đỏ. Tiền ăn uống, chi dùng còn lại khoảng sáu, bảy chục euro. Bữa trưa ăn ở căngtin trong trường dành cho sinh viên giá 1,3 euro. Tôi không ăn mà mang bánh mì theo. Buổi trưa, tôi ngồi ăn dưới gốc cây ở sân sau. Chỗ ấy mát mẻ, ít người qua lại trong giờ nghỉ trưa. Cũng không ai được mang đồ ăn, nước uống vào phòng thí nghiệm. Hàng tháng tôi gửi về cho Hằng ba trăm euro, hai trăm euro còn lại cất đi. Từ khi mẹ ốm đã tiêu gần hết số hai trăm euro tiết kiệm mỗi tháng.
Tôi ở đây đã được ba năm, Hằng cũng học năm thứ tư đại học. Tôi với Hằng viết thư điện tử cho nhau, thỉnh thoảng nó gửi tin nhắn vào máy điện thoại cho tôi. Ở Việt Nam có dịch vụ ra hàng năm trăm đồng một tin nhắn vào điện thoại di động ở tất cả các nước. Điện thoại của tôi chỉ nạp 10 euro vào thì nghe, nhận cả năm. Hằng viết thư cho tôi vẫn kể tình hình mẹ nguy lắm, bác sĩ bảo được ngày nào hay ngày ấy. Mẹ bị ung thư dạ dày, viêm hành tá tràng, suy thận... chừng ấy bệnh một lúc. Tôi định cố gắng hè năm nay tốt nghiệp sẽ về, dù gì cũng mấy năm rồi. Năm sau nhà không phải tiêu tốn, em tôi thì học xong, nếu tôi lại làm tiếp post-doctor, sẽ kiếm thêm một khoản rồi về. Làm post-doctor lương ít cũng được một nghìn hai euro, về nước không biết làm gì mới được số tiền ấy. Còn trẻ thì chịu khó vất vả một thời gian, sau này tôi cũng phải lấy vợ, mua nhà. Mẹ mất không kịp cưới chạy tang thì tôi phải đợi ba năm. Thư Hằng chỉ kể chuyện mẹ ốm nặng với chuyện chi tiêu ở nhà. Mua nhà ở mình cũng phải có một tỉ đồng là năm chục nghìn euro.
Tristesse
14-09-2006, 05:04 AM
Tôi mở điện thoại xem lại tin nhắn của Hằng. "Anh về được không?", gửi từ trưa ngày hôm trước. Người ta hay bảo sợi dây mẫu tử rất linh thiêng. Vậy mà mẹ mất lúc nào, tôi không thể đoán được. Chắc chỉ trước khi Hằng nhắn tin cho tôi vài phút, lúc ấy tôi đang cạo râu trong nhà tắm. Nằm không ngủ được, tôi tìm chai rượu của cậu bạn tợp một ngụm lớn rồi quay lại giường. Thêm hai lần, mỗi lần một ly, tôi về đến Hà Nội.
Cả khu vẫn im ắng. Cửa nhà khoá chặt. Chắc Hằng chờ tôi về vẫn chưa phát tang. Bà già hàng xóm cho tôi để nhờ vali để bắt xe lên bệnh viện Bạch Mai. Hằng nhìn tôi như thấy phép lạ. Mẹ vẫn sống và tỉnh táo.
Tôi nói với mẹ, tôi được nghỉ việc vì Châu Âu đang có lễ phục sinh. Mẹ hỏi đi về tốn kém không, đã xin phép tổ chức chưa. Đợi mẹ ngủ, tôi với Hằng ra quán càphê vỉa hè nói chuyện. Hằng không ngờ tốn kém thế mà tôi lại về. Nó kể, mẹ tỉnh ra thế này chắc không được bao lâu. Những câu này tôi đã đọc đến thuộc lòng trong thư. Mẹ vẫn tỉnh táo, ăn được cả cháo. Tôi có chờ được luôn không? Chờ mẹ, tôi biết chờ đến bao giờ? Mà người ta có cho tôi nghỉ không? Tiền tiết kiệm chẳng đáng bao nhiêu, tôi đã mua vé máy bay và mang về cả. Đồ đạc trong nhà bên kia cũng không còn thứ gì quý giá. Thời tiết vùng núi ở đó khắc nghiệt, sắp hè mà nhiệt độ vẫn không lên. Chúng tôi im lặng dưới cái nắng và cái nóng hầm hập của đường ray chắn tàu nung đỏ hắt lại. Nắng đến hoa mắt. Tôi hỏi Hằng, gọi anh về có việc gì. Hằng có chửa. Tôi thấy nắng lấp loá trong đôi mắt đen. Chuyện tình yêu.
Tôi hẹn Thu ra càphê vỉa hè Nguyễn Du. Giống hệt trong những tưởng tượng của tôi, Thu cũ kỹ và tù đọng, một con lừa gàn không cần dây buộc đứng yên trong xó vườn. Chúng tôi cùng im lặng ngồi hóng gió hồ. Những cái xe giống nhau, những người giống nhau rè rè đưa ngang theo mặt hồ vạch lại đường chân trời đang nhoè lẫn trong hoàng hôn và ánh đèn vàng bên kia đường. Thu về ăn tối, bỏ lại cốc thuỷ tinh nước cam nát giập dưới tiếng lanh canh thìa nhôm còn thừa hơn nửa. Tôi tin Thu có thể tự lập và chờ được tôi.
Trời tối, mặt hồ dường như rộng ra. Tôi vẫn quen như ngày ở Pháp, tôi không tập trung lắng nghe và không thể hiểu những người khác đang líu ríu những gì xung quanh, nhưng tôi bị tiếng cười nói của họ làm rác tai. Tôi đành tập trung nghĩ về Thu. Thu sinh cùng năm với tôi. Nhan sắc trung bình. Là biên tập viên trong một nhà xuất bản. Không nhanh nhẹn. Ngại thay đổi. Tự lập. Hay cau có. Bướng bỉnh. Vụng. Ít giao tiếp, thích mơ mộng và hơi ảo tưởng về bản thân. Người bạn giới thiệu Thu cho tôi đã viết thư nói rằng, Thu từng từ chối hai đám trong năm nay, nhưng nếu tôi lấy Thu thì có thể yên tâm ở Pháp. Tôi cũng giúp được Thu trong công việc xuất bản đang bế tắc hiện nay. Tôi vẫn chat đều đều với Thu từ gần nửa năm nay, nếu Thu đồng ý, chúng tôi sẽ kịp cưới chạy tang. Sau ba năm nữa không ai trong chúng tôi chờ được. Tôi cần ổn định và có động lực để vượt qua giai đoạn khó khăn này. Trời lất phất mưa, đi qua một dãy những đôi trai gái xì xào, rì rào, tôi đi bộ về nhà.
Hằng đã chờ tôi ở nhà, nhưng không kịp nấu ăn. Hằng úp cho tôi bát mì vừa hỏi chuyện buổi chiều. Tôi cúi nhìn xuống bát mì, cảm giác của những đêm từ phòng thí nghiệm về nhà ăn mì úp xộc vào người tôi. Vẫn cái bát, vẫn đôi đũa tôi mang từ nhà sang. Tôi và bát mì úp trân trối nhìn nhau, ám ảnh như đã từ bao nhiêu năm, ám ảnh không thể dứt bỏ như cái bóng dính dưới chân đi theo đến tận cùng thế giới. Hằng cười, nói tôi đi nước ngoài lâu quá quen ăn cơm Tây không ăn được mì nữa. Tôi sục đôi đũa vào bát mì úp. Rồi đi nằm.
Tristesse
14-09-2006, 05:05 AM
Nhà một phòng, Hằng vừa nằm vừa kể chuyện. Nó đã bỏ đứa bạn trai cùng học đại học. Người yêu của nó bây giờ là Minh mở công ty thiết kế đồ hoạ, quảng cáo và có một xưởng sản xuất pha lê màu. Công việc tạm ổn. Bố Minh là một vị tướng quân đội, mẹ Minh là giáo viên dạy nhạc. Minh học Mỹ thuật Yết Kiêu nhưng thích chụp ảnh. Tính nó ít nói, nội tâm phức tạp. Hằng bảo tôi, mình không bao giờ có thể hiểu được những người giàu, họ hoàn toàn khác mình. Tôi cảm giác được nó mỉm cười. Hằng kể tôi nghe lần đầu tiên Minh dắt nó vào một sàn nhảy. Ơ đó, những con bé phục vụ váy ngắn đồng phục ở khắp mọi xó xỉnh. Bé như cái kẹo, bước chân nhún nhảy như bọ gậy, gào hét vỗ tay, vật vờ, cánh tay giơ cao ly rượu, những đôi mắt lờ đờ, cẳng chân ngọ nguậy, những bóng người ngả ngốn, lấy tay che miệng, hét vào tai nhau tâm sự.
Tất cả trầm xuống trong luồng đèn màu quét và tiết tấu nhạc nhanh. Hằng đi vào nhà vệ sinh. Hai người đàn bà ngồi ở đó chờ phục vụ và dọn dẹp. Hằng nhìn chính mình trong gương. Đôi mắt long lanh. Điều gì khiến nó khác đến như vậy? Người đàn bà phục vụ nhìn chăm chăm vào mắt Hằng trong gương đoán ý. Nó thấy bất tiện, quay ra đón lấy khăn lau tay. Người đàn bà này nghĩ gì về nó? Bà ta có nhận ra đây là lần đầu tiên nó tới đây? Bà ấy có biết Hằng ngày ngày mượn xe máy bé tí của mẹ để đi. Và mẹ hôm nay vẫn đang nằm trong viện. Tóc mai bị xoã xuống, Hằng rút tóc ra buộc lại. Người đàn bà đưa lược và vẫn im lặng.
Hằng chải tóc thật chậm. Nó thử nghĩ điều gì bất chợt xuất hiện, khiến nó khác người đàn bà kia? Do cái sàn nhảy hay tiền của Minh? Hằng đi trở ra và không thoải mái. Trước khi ra về, Hằng vào nhà vệ sinh. Cả hai người đàn bà gà gật ngủ. Nhà vệ sinh không có ai. Hằng đi vệ sinh, không giật nước rồi bỏ ra. Sao có người thích vào chỗ thú vật như thế này? Sao lại thú vật? Nó bắt người ta chứng kiến đồng tiền biến con người thành những đồ vật vô cảm và vạch ra một cánh đồng chia đám đồ vật ấy thành hai nửa. Một bên người giàu, một bên người nghèo, ở giữa là cánh đồng rải kín tiền. Minh cũng chẳng biết, Minh có vấn đề về thần kinh và tất cả mọi người đều chán nó, và nó thấy tất cả mọi người, ở khắp mọi nơi đều như thế. Bố mẹ Minh li thân mười mấy năm nay. Minh không có anh em ruột. Hàng tháng họ trả tiền cho mẹ đứa con gái của Minh năm trăm nghìn. Đứa con gái năm nay bảy tuổi của Minh với một gái nhảy.
Hằng không hiểu vì sao Minh quyết định cưới nó. Tính Minh luôn thất thường. Nó đang sướng muốn điên và đặt mua bốn con công ở Lào mang về. Hai đứa sẽ ở trang trại dưới quê cho đến khi Hằng sinh. Mắt Hằng ánh lên trong đêm tối. Hồi nhỏ, hai anh em tôi từng nuôi mấy con gà con. Lũ gà từ vàng ươm đã bắt đầu trổ lông mới. Một hôm về nhà, mẹ đã mang đi để chúng tôi tập trung học hành và khỏi tốn gạo. Tôi nghĩ Hằng vẫn nhớ chuyện này, và bây giờ nó có bốn con công. Mẹ thì đang ốm nặng. Chúng nó sẽ cưới chạy tang.
Hằng lấy chồng khá giả, tôi sẽ chẳng cần lo gì cho nó. Vợ chồng tôi cưới nhau thì ở sẵn ngôi nhà này, chẳng cần sang lại Pháp làm tiếp post doctor. Hằng bảo tôi, thế cũng được, mà nếu đã thế không việc gì phải cưới người như chị Thu. Chị Thu yêu anh thật hay chỉ muốn nhờ vả, cần người an ủi, đưa đi chơi? Chị Thu không khéo léo, không quan tâm đến những người xung quanh, không nhìn ra cuộc sống và con người bên ngoài. Đàn bà như thế chỉ thích làm theo ý mình, không hi sinh vì ai, ích kỷ, ngang ngược và mơ mộng hão huyền. Làm gì mà chả đến tuổi này vẫn không ai rước đi? Người như thế, chỉ trở thành một người vợ chung thuỷ, chăm lo công việc nhà cửa, chồng con cũng không làm nổi. Anh thừa khả năng kiếm được những đứa khá hơn. Anh còn nhớ ngày xưa em nói về Châu thế nào không? Mà còn già thế rồi không biết còn đẻ được không? Vợ chồng lấy nhau chuyện con cái gần như quan trọng nhất vì nó gắn bó hai người. Tôi hỏi, Hằng đi khám thai từ hồi biết có thai chưa? Hằng chỉ thấy chậm kinh chứ chưa kịp đi khám. Mai tôi sẽ đưa nó đi. Rồi cả hai anh em cùng ngủ.
Hằng là đứa tinh tế, lý trí và thẳng thắn. Trước đây nó cũng nhận xét về Châu nhưng nó không nghĩ đến chuyện nó yêu và có con với một người đàn ông thần kinh không bình thường, chu cấp cho con năm trăm nghìn một tháng. Nó không nghĩ đến chồng nó đang yêu một đứa con gái có thai chờ mẹ chết để cưới chạy tang, một đứa con gái nuôi ước mơ phục sinh những con gà công nghiệp tật nguyền thành những con công. Tôi cần một gia đình bé nhỏ và một người vợ lúc này. Bây giờ, khi Hằng có thể tự lo cho nó, tôi thậm chí có thể cưới vợ và ở luôn ngôi nhà này. Vậy lúc này chỉ cần Thu đồng ý, chúng tôi có thể cưới chạy tang mà không cần chờ làm tiếp post-doctor, không cần quay lại Pháp.
Tristesse
14-09-2006, 05:06 AM
Tôi sống ở một thành phố nhỏ của Pháp đã ba năm. Ở đây có khoảng gần một chục sinh viên và nghiên cứu sinh người Việt. Hai trong số đó là nữ, một người đã có con, một người sống với bạn trai. Sau gần hai năm ở đây, tôi quen Châu. Hiển nhiên là quen qua mạng vì lúc ấy Châu còn ở thành phố Hồ Chí Minh. Khi ấy, Châu vừa ra trường và có quan hệ tình cảm với một người đàn ông có gia đình. Cha mẹ muốn Châu đi khỏi thành phố một thời gian, và Châu muốn sang Pháp. Châu từng là đồng nghiệp của một cô bạn chung, vậy là cô ấy giới thiệu Châu cho tôi. Tôi chuẩn bị giấy tờ, giấy nhập học tiếng mất nửa năm thì Châu sang. Tôi nói chuyện với mẹ Châu qua điện thoại một lần, bà ấy muốn gửi gắm con gái cho tôi. Châu học tiếng chỗ tôi được nửa năm. Buổi sáng, tôi dậy từ năm giờ chuẩn bị ăn sáng để lại cho Châu, rồi sang phòng thí nghiệm chạy máy. Châu đi học tiếng rồi về sớm nấu cơm. Buổi trưa, tôi không mang bánh mì theo mà tranh thủ đi xe đạp về nhà ăn cơm. Tôi nằm vòng tay qua bụng, ôm Châu ngủ trưa hay nằm xem Châu đứng rửa bát, dọn nhà. Buổi chiều, Châu đi chơi quanh các cửa hàng trong trung tâm thành phố rồi lại về.
Từ khi Châu sang, tôi mới có dịp đưa Châu đi và cũng được chơi thăm các thành phố khác trong nước Pháp. Tôi tính đi làm thêm trong quán bar đêm thứ bảy và chủ nhật. Trời hôm ấy vẫn còn tuyết, tôi mặc ấm, gõ cửa từng quán dọc khu phố cổ trong trung tâm. Tôi xin vào giúp việc trong bar các buổi cuối tuần. Sau năm tiếng đồng hồ, giày tôi ướt sũng, có một vài nơi nhận trả lương 2 euro một giờ. Về đến nhà, Châu đã ngủ, trên bàn ăn có tờ thiếp chúc mừng sinh nhật tôi. Năm ấy tôi tròn hai mươi sáu tuổi. Hai tháng sau, Châu bỏ học, kết hôn giả với một Việt kiều rồi bỏ lên Paris xin việc. Cách đây ba tháng, bạn tôi viết thư nhờ tôi hỏi thăm tin tức Châu.
Hằng và mẹ đã từng ngăn cản chuyện tôi và Châu. Châu sinh ra ở Hà Nội nhưng sau gia đình chuyển vào thành phố Hồ Chí Minh sống và day dứt vì hai luồng văn hoá Nam, Bắc trái ngược. Phù phiếm. Châu sinh ra đã đầy đủ nên không thể làm dâu trong một gia đình như nhà tôi. Khi ấy tôi cũng bất chấp, bỏ qua mọi điều vì Châu, nhưng Hằng không hiểu, rằng tôi đã khác trước đây, gia đình chúng tôi đã khác trước đây, Thu hoàn toàn khác Châu, và mẹ tôi bây giờ không ngăn cản được mà sắp mất đến nơi. Tôi quyết tâm ngày mai sẽ hỏi cưới Thu, tôi không còn nhiều thời gian và chúng tôi có thể cưới chạy tang như Minh với Hằng.
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm đưa Hằng đi khám. Bác sĩ nói Hằng bị mất kinh do u nang cổ tử cung chèn vào gây tắc ống dẫn trứng chứ chẳng có thai. Trên đường về, Hằng ngồi sau xe hỏi tôi bao giờ sang lại bên kia. Tôi thả nó về nhà, rồi hẹn Thu ra càphê Nguyễn Du nói chuyện. Thu cần thời gian và sẵn sàng chờ sau ba năm. Khi ấy, gia đình và công việc của tôi cũng đã ổn định. Người đàn bà hiện đại và tự lập sẵn sàng kết hôn muộn. Tôi là đám thứ ba Thu từ chối trong năm nay, rồi nàng vội vã bỏ đi lo công việc đang bế tắc ở nhà xuất bản. Tôi hẹn, cho đến ngày đi, các buổi chiều tôi sẽ đợi Thu ở đây đến bảy giờ, nếu Thu đổi ý hãy qua đây.
Bảy giờ, tôi đem cơm vào viện. Mẹ chẳng sống được bao lâu nữa. Mẹ kể chuyện đứa cháu họ cũng vừa xin được học bổng nước ngoài vào thăm, rồi còn hỏi tôi, người ta làm cho Chúa phục sinh ở bên Châu Âu thế nào. Tôi bảo mẹ, người ta có chứng minh được đâu, ai tin thì tin thôi. Mẹ lại hỏi, không tin tại sao anh nghỉ việc, ngày bình thường thì sao không đi làm đi. Tôi duỗi thẳng chân, ngồi dựa vào thành giường đối diện với mẹ. Tin vào phục sinh sẽ phải sống ngày phán xét cuối cùng. Nhưng không có phục sinh, thì Chúa đang sống hay đã chết?
Hà Nội, Phục sinh 2006
Hết
GiaBaoNgoc
14-11-2006, 08:57 PM
Cá vàng bơi đi
Ngọc Cầm Dương
Buổi chiều ngày nàng bỏ đi, tôi đi loanh quanh trong thành phố. Đi rất chậm và nhẹ bẫng. Cảm giác nhẹ bẫng của một người, một buổi về nhà, mở cửa và thấy căn nhà trống hoác. Căn nhà tôi không trống hoác, nó vẫn nguyên vẹn, không hề suy suyển, chỉ không có nàng. Sau này mỗi lần nghĩ lại tôi lại một lần ngạc nhiên về linh cảm đó, nhưng ngày hôm ấy, không cần một lời giải thích, không một phút suy nghĩ, kiếm tìm nào, tôi đứng im trước cửa nhà và trút một tiếng thở dài. Tiếng thở dài mang đi tất cả những điều tốt đẹp của một người ước mơ về một thiên đường trên mặt đất, mang đi tất cả hi vọng của một người chưa sẵn sàng để gục ngã và vứt bỏ. Bất kì điều gì thêm hay bớt đều trở nên vô nghĩa, tiếng thở dài thổi ra một sợi khói thuốc hình chữ o, trống rỗng và tròn trịa, khẽ lay động rồi tan biến dần. Mọi sự đã chấm dứt, không hơn, không kém. Và tôi chợt hiểu, chưa hề có bất kì điều gì thực sự xảy ra để chấm dứt. Nàng như sợi khói hình chữ o tròn trĩnh tôi chưa bao giờ nắm bắt được. Tôi đi xuống nhà, lấy xe đi loanh quanh trong phố. Chiều chạng vạng, dòng người sóng sánh chảy quanh Hồ Gươm trong màu đèn đường, màu lá cây ngập ứ khiến tôi rẽ vào phố Hàng Trống ra nhà thờ lớn. Tôi ngồi trên thềm đá chờ đợi. Rùng mình trong tiếng chuông lạnh và lọt thỏm trước ngôi nhà thờ lớn cuốn quanh cổ dải khăn mây màu khói đục, rung rinh, lừng lững giữa nền trời tím biếc, và trong nỗi nhớ da diết, tôi đứng dậy dắt xe về. Cả đêm hôm ấy, tôi ngồi dưới ánh đèn chờ nàng. Đêm hôm ấy, tôi, ánh đèn và thiếu-vắng-nàng ở bên nhau lần cuối trong căn phòng. Khi tỉnh giấc, tôi một mình giữa đại dương mặn chát, nàng không hề ở bên. Tôi nhìn vào mắt kẻ lạ lẫm đang trân trân nhìn mình trong gương. Theo bản năng, tôi quay người tắt đèn tránh ánh nhìn của kẻ lạ, tôi không biết những gì phía sau đôi mắt kia. Bóng tối tràn ngập căn phòng trong ánh sáng trắng đục mờ hắt lại từ balcon, mọi vật chuyển dần về phông đen trắng. Tôi rót một ly mùi tử đinh hương. Niềm hân hoan từ ly rượu đè lên tôi nặng chĩu, đóng cứng trên chiếc sôpha trống chếnh. Tôi tìm kiếm chính mình, nhưng lại thấy một người khác, tôi thấy nàng. Và nàng khép cánh cửa gỗ dẫn xuống cầu thang, bỏ lại tôi trong căn phòng tối.
Ba tuần đầu tiên, tôi như một người sốt cao mê sảng. Tâm lí tôi thay đổi từng ngày, mỗi ngày một tâm trạng. Có những ngày bừng bừng sức sống, tôi hăm hở thu xếp bắt đầu cuộc đời mới hoàn toàn vắng mặt nàng, và thấy rằng cuộc sống suy cho cùng cũng không thể quá tệ như ta vẫn nghĩ, rằng bên ngoài kia mọi vật vẫn sinh sôi, những kế hoạch khả thi mở rộng trước mắt, dự tính cho những chuyến đi xa, những cuộc gặp gỡ, tụ tập, những mối quan hệ mở mới. Rồi có những lúc, tôi thấy như mình lạc trong một áo giáp kín từ đầu đến chân của những kị sĩ châu Âu thời trung cổ, trống rỗng và nặng nề. Tôi hiểu rằng, mình cần được nghỉ ngơi và mọi việc dường như nên chậm lại. Nhưng nhiều khi, tôi tự hỏi vì sao mình bị đối xử như vậy, vì sao những cố gắng và hi vọng của tôi nhầy nát máu me dưới chân nàng, vì sao tôi phải nhận lấy những chuyện này và phải tiếp tục sống, tiếp tục chịu đựng và chấp nhận, vì sao tôi không còn cảm nhận được bất kì tình cảm tốt đẹp nào cho nàng như lẽ ra tôi nên có, vì sao tôi không thể khóc và không biết nên hay cần có thái độ thế nào. Ngày cha tôi chết, tôi cũng không có chút cảm xúc nào, nhưng tôi tự lí giải được rằng cha bỏ mẹ con tôi đã từ rất lâu. Cha tôi chỉ còn là cha trên danh nghĩa và cái chết của cha cũng chỉ như một người bất kì nào đó mà thôi. Tôi tự tin với lí giải ấy và hoàn thành tốt vai trò một người con trai trưởng thành trước linh cữu cha. Nhưng tôi biết tôi yêu nàng đến thế nào, có những giây phút, tôi tự nhủ mình sẵn sàng đánh đổi bất kì thứ gì trên đời để lưu giữ được phút giây ấy, nàng là điều độc nhất tôi cần và muốn có. Vậy nhưng khi mất nàng, tôi cũng không nhớ nhung, không thể khóc hay hành động để đưa nàng trở về. Tôi không thử và cũng không cố gắng thử. Lí trí an ủi tôi ở nơi nào đó có thể nàng hạnh phúc hơn khi ở bên cạnh tôi, và nếu không như vậy, một ngày nào đó nàng sẽ quay trở lại. Và tôi phải tôn trọng lựa chọn của nàng. Nhưng có lần, tôi nhận thấy những điều đó chỉ là giả trá, tôi muốn biết tên và tưởng tượng ra khuôn mặt, tính cách, giọng nói, thói quen của người đàn ông khiến nàng chối bỏ tôi. Tôi chờ đợi những lời âu yếm nàng chưa từng dành cho tôi, tôi tìm kiếm những giọt nước mắt nàng vẫn phung phí và chỉ thấy khuôn mặt nàng rạng cười hạnh phúc. Nàng ra đi, và tôi ở lại cùng những đổ nát. Tình trạng ấy kéo dài khoảng ba tuần, cho đến một buổi tối.
Tôi bất chợt vẳng nghe một giai điệu cao vút, trong và rất nhẹ. Khi mơ màng, tôi thấy nhẹ nhõm và yên bình khó tả. Nàng vẫn luôn để nhạc chạy suốt ngày lẫn đêm, và tôi cũng không thấy phiền, nếu muốn nghe nhạc của mình, tôi có thể tự đổi đĩa và nàng không bao giờ có ý kiến. Dần dần, tôi cũng quen với việc ngủ trong tiếng hát ngân nga nho nhỏ ấy. Và rất có thể, đêm hôm ấy của tôi trôi qua thật bình yên, để sáng hôm sau tôi tự nhủ mình có một giấc ngủ ngon lành. Nhưng một linh tính hay một cái tôi nào đó còn chưa say ngủ nói với tôi rằng đó không phải tiếng hát từ máy quay đĩa, mà từ một nơi nào đó, xa, rất xa vọng lại. Những tán lá bàng xanh mơn mởn lập cập dưới luồng khí lạnh tỏa ra từ ánh đèn đường mờ mờ. Tiếng hát nhẹ như sợi mây theo gió thổi lay lắt trên trời đầy sao, tiếng hát không đến từ máy quay đĩa trong phòng. Tiếng hát như khí lạnh ngoài kia, tan vào bầu trời xa rộng và lẩn quất lọt vào phòng qua balcon. Trong và réo rắt như tiếng linh hồn lạc giữa đêm lạnh. Linh hồn ấy là tôi hay nàng? Phải chăng linh hồn tôi bay theo những ngọn gió tìm kiếm nàng và hát?
Cơn thèm ngủ kéo đến như không thể cưỡng lại, tôi thèm được đặt lưng xuống và hoàn toàn trống rỗng. Khi nhắm mắt, một con phượng hoàng xuất hiện trước tôi, nó vừa rỉa những chiếc lông màu rực rỡ vừa khóc. Những giọt nước to trong vắt và những sợi lông màu rơi lả tả chưa kịp rơi xuống đã bùng lửa cháy thành tro bay lả tả. Con phượng hoàng rỉa từng chiếc lông vừa múa vừa hót. Tiếng hát thanh trong, réo rắt kia là tiếng khóc của con chim phượng hoàng trụi lông trong tro lửa. Con phượng hoàng đã đẹp biết bao. Và tôi đã từng yêu nàng biết bao. Con phượng hoàng còn khóc mãi, còn khóc mãi trong cả giấc ngủ của tôi và những ngày tiếp theo. Tôi quyết định không gặp bất kì ai trong một thời gian. Tôi muốn ở một mình với tiếng khóc của chim phượng hoàng. Người quản lí quán cà phê hàng ngày mang cơm lên cho tôi, gõ vào cánh cửa hai tiếng và bỏ đi. Mười chín ngày, ba mươi tám lần hai tiếng cốc cốc gõ lên cửa gỗ, tiếng khóc còn vẳng lại của con phượng hoàng đã cháy thành tro cũng tắt ngấm. Một mối tình chết trước khi tái sinh con người và mang đi theo mình nhiều phần con người khác nữa.
GiaBaoNgoc
14-11-2006, 08:58 PM
Rất lâu trước đây trong một tối cũng lạnh như đêm nay, tôi gặp nàng lần đầu tiên, tôi phải chờ vài người bạn và ngồi tạm ở ghế sôpha giữa phòng gần lò sưởi. Ở đó, có một phụ nữ đã ngồi trước. Nàng mặc một chiếc váy vải mềm, màu đen in hình những cánh bướm lớn đủ màu sắc phủ dài tận gót và chính nàng cũng như một cánh bướm đêm khổng lồ mềm mại. Tóc nàng ngang vai, ôm gọn lấy khuôn mặt khó đoán tuổi. Và khi ấy, tôi chợt mơ ước, đây là người vợ đang ngồi trên ghế sôpha chờ đợi tôi mỗi tối ở nhà. Tôi đã quên lãng quá nhiều điều trong căn phòng nhỏ. Căn phòng trong những cơn mộng nàng thấy như trái cầu thủy tinh chặn giấy bên trong chứa nước biển, và nàng là con cá vàng bằng nhựa bơi quanh mấy sợi rong. Có thể lắc, lăn hay đánh rơi cả quả cầu, con cá vẫn bơi tung tăng và sợi rong lay động, nhưng không bao giờ thay đổi, không có gì thêm vào hay bớt đi. Một thế giới tách biệt hoàn toàn với mọi tác động bên ngoài. Nhưng khi nàng ra đi, tôi hiểu có quá nhiều điều trong căn phòng tôi đã quên lãng, có quá nhiều câu hỏi không thể trả lời như thể trong trái cầu thủy tinh của nàng không hề có tôi. Để rồi đôi lúc, tôi bất chợt đau nhói khi dẫm phải một mảnh của trái cầu thủy tinh đã vỡ. Tôi cố nhớ lại hàng nghìn lần những gì diễn ra trong căn phòng nhỏ và hình ảnh của nàng. Khi người đàn bà ra đi, ta những tưởng ký ức, hình ảnh của nàng mãi mãi ám ảnh, đeo đuổi ta trong từng ý nghĩ. Khuôn mặt, cử chỉ của nàng hằn mãi vào trong trí óc ta như thể nàng đã đóng dấu sở hữu bằng một miếng sắt nung đỏ ấn vào da thịt. Nhưng như là dối lừa, theo năm tháng, hình ảnh và câu chuyện của nàng tan vỡ, nhạt mờ dần, và ta nhận ra rằng thứ duy nhất đeo đuổi ta, mãi mãi còn lại là nỗi đau của chính ta gắn với nàng. Tình yêu của nàng, cuộc sống của nàng, kí ức của nàng đều ra đi. Ta chỉ còn lại những chi tiết vụn vỡ, rời rạc. Ta nhớ đuôi mắt bên thái dương, cảm giác khi vuốt ve đôi lông mày, và tiếng thở của nàng đều đều bên tai... nhưng không bao giờ có thể ghép lại thật khớp hình ảnh đầy đủ của nàng ngay cả trong những giấc mơ. Ban đầu, tôi cố gắng tìm kiếm bức ảnh của nàng tôi vừa ý nhất, một bức ảnh sống động nhất từ trong những tấm ảnh nàng để lại nhưng không thể. Không có bức ảnh nào thỏa mãn được kí ức của tôi. Cuối cùng, tôi chỉ chọn cắt những chi tiết nhỏ từ hàng trăm bức ảnh và ghép lại bức hình tuyệt diệu về nàng, cho riêng mình. Cũng như cố gắng sống lại câu chuyện của nàng từ những mảnh vụn ký ức được mất của nàng và của tôi.
Nàng có một ngày tồi tệ. Một ngày tồi tệ vang vọng lại từ thanh âm nhát gừng, khô khốc trên bậc thang gỗ trong đêm. Nàng tụt giày, thả sắc xuống sàn và rót cho mình một ly rượu mùi tử đinh hương. Rượu râm ran khắp vòm miệng, nàng chậm rãi nuốt từng ngụm nhỏ trong khi đôi chân trần miết vào sàn gỗ lòng vòng khắp phòng. Tiếng nước xối ra từ vòi, tiếng ly va vào men sứ, tiếng da tay miết vào nhau, tiếng nước róc rách qua ống máng. Nàng tháo đồ trang sức, nàng tụt khỏi váy áo. Ngồi co người trên đống gối ga đỏ sậm dưới ánh đèn vàng, bóng nàng trong gương như phản chiếu lại từ một chậu thau đồng trong làn hơi nước. Xõa tóc, nàng ngắm mình khỏa thân trong tấm gương trước mặt. Nàng nghĩ gì trong mùi thơm, vị lâng lâng của rượu và gặm nhấm cái phần còn lại của ngày tồi tệ? Nàng có một ngày tồi tệ kết thúc trong im lặng trống rỗng lan rộng khắp phòng. Chờ đợi giấc ngủ mơ màng kéo đến, nàng nhẩn nha thoa kem khắp người. Nàng cúi người xoa mềm bàn chân, cẳng chân rồi đến đùi. Nàng nghiêng người thoa kem chỗ eo, ve vuốt cánh tay nâng cao. Bàn tay trườn từ vai xuống đầu vú vểnh vểnh, ôm vòng bầu vú và đưa lên mơn trớn cái cổ cao. Nàng hất tóc sang một bên và cúi đầu chải mái tóc dài. Mái tóc dài ôm lấy thân hình và khuôn mặt nàng trong gương. Đôi đồng tử dãn rộng, láo lơ trong im lặng tĩnh đặc nhìn đôi vây của con cá vàng đơn độc ve vẩy lay động khối nước tù trong cóng. Nàng nằm xuống, co người luồn tay xoa gót chân trơn mềm. Cánh tay và bàn chân mềm mại ấy ;à xúc tu loài sứa biển, luồn vào chăn nơi tôi đang nằm, bám lấy một điểm tựa, trườn lên, cho đến khi nàng hút chặt, nằm khít vào cơ thể tôi. Và tôi thả mình co thắt dữ dội trong lòng động vật nhuyễn thể, chúng tôi bồng bềnh, dồn dập di chuyển giữa đại dương cho đến khi vắt kiệt, lả đi, nằm phơi mình trên cát mặn còn nàng vẫn chìm sâu tận đáy cơn mộng mị.
chidau
15-11-2006, 05:32 AM
[QUOTE=Tristesse]Copy cái này từ báo Lao Động về.
* Ngọc Cầm Dương (tên thật là Dương Hương Giang). Sinh năm 1984 tại Hà Nội, hiện đang học ngành Công nghệ sinh học phân tử và tế bào tại CHLB Đức. Đã xuất bản: "Vấn tóc" (tập truyện ngắn, NXB Hội Nhà văn 2006). Dịch tiểu thuyết "Nhà giả kim" của nhà văn Brazil Paul Coelho (từ tiếng Đức).[/QUOTE]
Một mất mát nhỏ của ngành văn học nước nhà và một tai họa to lớn cho ngành công nghệ sinh học.
tanlangtu
28-03-2007, 08:01 PM
Bác nào có bản tiếng Anh quyển Mười một phút của Coelho gửi lại giúp em với.
Cám ơn nhiều.
vBulletin, Copyright ©2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.