PDA

View Full Version : Cười chút chơi!


Gone4Ever
10-09-2005, 09:26 AM
Trước đêm tân hôn với Lạng Tư, Sất thẹn thùng hỏi Vìu:
-Mẹ ơi, mẹ đã bao giờ thử 69 chưa?
-Chưa con ạ, nhưng mẹ đã thử 53 rồi
-Kiểu mới à mẹ?
-Không, 53 là số đàn ông TL mà mẹ đã múc

[COLOR=Blue]Phiền phức ở nhà băng[/COLOR]
Lonton đạp cửa, xông thẳng vào nhà băng và nói với cô nhân viên
-Đm, con đ ĩ, tao muốn mở một cái sổ tiết kiệm khốn nạn
-Thưa ông...?
-Nghe này, con đ ĩ, tao muốn mở một cái sổ tiết kiệm khốn nạn
-Thưa ông, tôi không phải nghe những lời nói thô bỉ của ông
-Nghe này, tao lập lại, con đ ĩ kia, tao muốn mở một cái sổ tiết kiệm khốn nạn.
-Thưa ông, ông đã khiến cho tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc trình báo với giám đốc của tôi
Cô thâu ngân đi ra và giải thích về sự vô lễ của khách hàng Lonton, và sau đó cùng vị giám đốc trở lại chỗ Lonton đang đứng
Vị giám đốc nhỏ nhẹ:
-Thưa ông, tôi có thể giúp ông được không?
-Tao muốn mở một cái sổ tiết kiệm khốn nạn
-Thưa ông, chúng tôi rất vui lòng được phục vụ ông, nhưng xin ông vui lòng không được dùng những ngôn ngữ thô bỉ như vậy đối với nhân viên của chúng tôi.
-Nghe đây nà, tao vừa mới thắng 25 triệu đô la trong một cuộc xổ số và tao muốn mở một cái sổ tiết kiệm khốn nạn.
-Ồ, tôi hiểu rồi, thưa ông, và con đ ĩ này gây phiền phức cho ông à?

[COLOR=Blue]Thần đồng thời nay[/COLOR]
Bé Ting vừa chuyển nhà từ TTVNol sang TL và muốn kiếm một công việc bán hàng ngoài giờ học. May quá, gặp ngay Đêm-một con buôn rất thành đạt-hiện đang làm chủ một trung tâm buôn bán với tấm biển "Bán tất tần tật mọi thứ trên đời trong một cửa hàng". Đêm hỏi bé Ting:
-Cháu có kinh nghiệm bán hàng không?
-Thưa bác, ngày còn ở TTVNol, cháu đã làm công việc này rồi
Đêm rất thích bé Ting nên đồng ý giao việc cho bé.
-Ngày mai làm việc nhé. Bác sẽ quay lại kiểm tra sau khi cửa tiệm đóng cửa
Ngày đầu làm việc của bé Ting trôi qua khá vất vả nhưng nói chung đều thuận lợi. Sau khi khóa cửa, ông chủ Đêm bước xuống và hỏi ngay:
-Hôm nay cậu bán được cho mấy khách hàng?
-Dạ một
-Có một thôi à? Đêm bực tức. Những người bán hàng trước của tôi đều bán được cho từ 20-30 người khác. Thế món hàng cậu bán được là bao nhiêu tiền?
-$101,237.64
-Cái gì? $101,237.64? Mày bán csi thổ tả gì vậy?
-Đầu tiên cháu bán cho ông khách một cái lưỡi câu nhỏ, rồi cháu bán tiếp một cái lưỡi câu vừa vừa, rồi lưỡi câu lớn, sau đó cháu bán tiếp cho ông ấy một csi cần câu. Rồi cháu hỏi ông ấy định đi câu ở đâu, ông ấy bảo đi câu ngoài khơi xa, thế là cháu bảo vậy thì ông phải mua một cái xuồng, rồi cháu dẫn ông ấy xuống chỗ bán xuồng và bán cho ông ấy một cái xuồng hai máy. Sau đó cháu hỏi ông ấy lái xe gì, ông ấy trả lời là cái Honda Civic, cháu bảo là vậy thì cái xe này không thể kéo nổi cái xuồng đâu, ông phải mua cái xe tải thôi, và thế là cháu bán được cho ông ấy một cái 4x4
-Thằng cha đấy đến đây mua cái lưỡi câu mà mày bán cho nó được một cái xuồng và một cái xe tải à?
-Không, không, ông ấy đến đây để mua một cuộn băng vệ sinh cho vợ, và cháu khuyên ông ấy là "hôm nay đẹp trời đấy, ông nên đi câu cá đi"

Không Sâu Răng đang ngồi trong ghế đá công viên, nhồm nhoàm cái miệng đầy kẹo. Vìu đi ngang qua, bảo:
-Cháu không được ăn nhiều kẹo thế này. Ăn thế sẽ làm sâu hết răng của cháu, làm cho mặt cháu nổi đầy mụn và sẽ ốm đau.
Không Sâu Răng dẩu môi lên:
-Không có đâu. Ông nội cháu sống đến năm 105 tuổi.
-Thế ông ấy có ăn nhiều kẹo như cháu không?
-Không, nhưng mà ông ấy không chõ mõm vào chuyện của người khác.

Vìu quyết định cho ba cô con gái lớn của mình là Sất, RIP và Dâm Phụ lấy chồng cùng một ngày. Mặc dù gả Sất cho một hải đăng tên Lạng Tư ở làng bên, nhưng Vìu muốn tiết kiệm chi phí tuần trăng mật bằng cách bắt các chàng rể hưởng tuần trăng mật ở nhà.
Đêm tân hôn, Vìu không thể nào ngủ được, nên xuống nhà pha một ly cà phê. Ngang qua phòng Sất, Vìu len lén kiễng chân lên nghe ngóng và chỉ nghe tiếng Sất gào thét. Vìu nghĩ thầm: "đêm tân hôn mà thế này cũng là bình thường thôi"
Ngang qua phòng RIP, Vìu lại nghe tiếng cười khúc khích. "Thế thì cũng bình thường, Vìu nhủ"
Cuối cùng, Vìu nghe trộm phòng cô con gái út Dâm Phụ thì thấy im phăng phắc, không một tiếng động nhỏ nào khiến Vìu hơi băn khoăn.
Buổi sáng hôm sau, khi mà các chàng rể đã đi ra ngoài và trong nhà bếp chỉ còn lại mấy mẹ con, Vìu hỏi Sất về những tiếng động tối hôm qua.
-Thưa mẹ, Sất giả nhời, mẹ luôn luôn bảo với con là khi nào đau đớn thì có thể kêu lên mà.
-Đúng vậy, con yêu. Quay sang RIP cô con gái giữa, Vìu thắc mắc tại sao con lại cười?
-Mẹ ơi, mẹ vẫn thường bảo khi nào nhột con có thể cười được mà
-Đúng rồi, con yêu. Vìu mỉm cười và quay sang Dâm Phụ:
-Nào, bây giờ đến lượt con gái út bé bỏng của mẹ. Tại sao hôm qua phòng của con lại yên lặng thế?
-Mẹ, mẹ không nhớ sao? Mẹ vẫn thường dậy con là không được nói chuyện khi miệng đang đầy mà.

chan_doi
10-09-2005, 09:47 AM
Eo ôi, Wil kể chuyện bậy quá, anh ghét

Vãi
10-09-2005, 02:02 PM
Lạng Tư là ai thế?

D'artagnan
10-09-2005, 03:42 PM
[QUOTE=Vãi]Lạng Tư là ai thế?[/QUOTE]
nhà giàu mới nổi, chủ cái khách sạn hilton to đùng bên kia sông

voicoi
11-09-2005, 06:32 AM
[QUOTE=D'actannhan]nhà giàu mới nổi, chủ cái khách sạn hilton to đùng bên kia sông[/QUOTE]

:)) Kiêm nhà chứa nữa chứ chú!