View Full Version : Đa tình tự cổ nan di hận...!!!
Ta bao năm đội trên đầu lầm lỗi
Hồi chuông lòng sám hối vẫn âm vang
Kỷ niệm vùi sâu dưới đống tro tàn
Đào bới lại kết hạt tràng ân hận
Em còn nhớ thì xin em đừng giận
Ta bây giờ lận đận trả nghiệp xưa
Bao năm rồi, đời dầu dãi nắng mưa
Ta như thấy lửa lòng vừa nguội lạnh
Em còn nhớ cuộc nợ duyên bất hạnh
Mừng đi em, thần thánh đã hiển linh
Ta nhẫn tâm hạ độc giết ân tình
Thì khó tránh được chính mình chết trước
Em hãy khóc thương đời ta bạc phước
Rồi hãy cười vì dứt nợ gian truan
Màu nắng kia dù đượm chút bâng khuâng
Trời vẫn đẹp hơn những lần giông bão
Ta bây giờ tim phủ vàng manh áo
Nguyện thọ hình từ dạo đó chia tay
Ta bây giờ chưa dám nói yêu ai
Vì tự biết bàn tay đầy tội lỗi
Em còn giận thằng ta vì nông nổi
Hãy ngẩng nhìn kẻ đền tội hôm nay
Ta bây giờ sương gió chở đầy vai
Sầu cô quạnh trong cô đơn cùng tận ... !!!
mõ
...
Chiều không em...!!!
Mưa có về nơi lối nhỏ không em
Chim có hát lời tình ca trong lá ?
Hàng phượng vĩ thắp nhớ thương mùa hạ
Chiều không em, tất cả chợt vô tì nh ...
Chẳng còn gì lơì thệ ước ba sinh
Mưa đâu phải nước mắt em ngày ấy
Lời thề thốt cũng bay như gió vậy
Để xạc xào trên phiến lá buồn tênh
Anh ước mình thành cánh bướm lênh đênh
Trang lưu bút xác bướm khô vụt sống
Nét chữ xanh dường như còn lay động
Thuở ngây thơ ai chẳng lắm dại khờ
Chiều không em chiều chợt hóa hững hờ
Muôn vạn vật tự nhiên như thành đá
Lối không em... cỏ um lùm chen lá
Đượm u buồn trên phiến đá rong rêu …!!!
Hạ 2005
...
Tặng L.C
Nhớ Hà nội phố ...!!!
Tôi đi xa Hà nội đã lâu
Nhưng nỗi nhớ khát khao
về một thời non trẻ
Những kỷ niệm thân thương
thuở còn tấm bé
Chợt ngân lên
trong nhịp đập trái tim tôi ...
Xa thật rồi
Hànội của tôi ơi
Quay quắt nhớ
Những ngôi nhà
hàng cây góc phố
Những công viên
những hồ thu
những hàng ghế đá
Và rêu phong
phủ mái lá sân trường
Những con đường
hoa phượng đỏ vấn vương
Mùi hoa sữa nồng nàn
trong đêm trở gió...
Những cô gái Hà thành
dáng xinh xinh nho nhỏ
Má lúm đồng tiền
Chiếc răng khểnh khoe duyên
Những bài ca
tôi chẳng nhớ nổi tên
Nhưng sao vẫn dạt dào
trong từng nhịp thở
Nhớ dáng em yêu nhớ
Hà nội phố
Nhớ nhớ nụ hôn đầu
bỡ ngỡ trao nhau ...!!!
Hạ 2005
...
Cafeteria
06-06-2005, 09:01 PM
Bác mõ cho em xin bản Original của bài có câu "Đa tình tự cổ nan di hận " nhé . Câu này em nghe , thích từ lâu rồi mà chưa có dịp đọc bản gốc .
Ơ... quả thật ... anh cũng chưa đọc qua bài này(Original) bao h... Mong chú thông cảm nhé..!
mến
mõ
...
Savio
06-06-2005, 10:12 PM
FYI
http://www.viethoc.org/phorum/read.php?f=11&i=1829&t=1829
Tặng bé Trúc !
Anh sẽ kể... !
Có một ngày anh sẽ kể em nghe ,
Chuyện tình lỡ của anh và chị ấy
Anh vẫn biết bỏ ra đi là bậy
Là yếu hèn là ích kỷ nhỏ nhen
Nhưng làm sao em hỡi chỉ vì ghen,
Nên anh đã bỏ đi không từ biệt
Bao năm tháng bên trời anh vần biết
Ngày không xa anh sẽ trở về quê
Em làm sao hiểu được nồi ê trề,
Của một kiếp tha phương đi cầu thực
Của tháng năm của những ngày khổ cực
Của những đêm dài nhung nhớ triền miên
Anh làm sao quên được chị của em ?
Trong giấc ngủ anh mơ về chị ấy,
Ừ, có lẽ đời anh là như vậy
Đêm nằm nghe tiếng đập trái tim mình ...!!!
Đông '95
...
Chiều cuối năm ...
Chiều cuối năm
Những chiếc lá cuối cùng đã rụng
Bước chân người bộ hành vội vã khua vang
Nhớ ngày nào ta ủ giấc mơ hoang
Dưới ánh hoàng hôn bên mặt hồ lộng gió
Cầm tay em mà lòng anh cứ ngỡ
Tuy gần kề sao vẫn cứ xa xôi
Ánh mắt em như chứa đựng muôn lời
Vòng tay ấm chợt trở lên cuồng dại
Những kỷ niệm phôi phai
Một thời dĩ vãng
Những ân tình còn sâu lắng mênh mang
Lại một chiều cuối năm ảm đạm
Chỉ còn anh
Với nỗi nhớ cuộn tròn đi vào huyền thoại
Cơn gió heo may se se giá lạnh vai gày ...!!!
Đông '94
Tưởng niệm về Mẹ !
Mẹ ơi ...!!!
Dòng thời gian mãi trôi, trôi mãi
Một ngày về sao vẫn cứ xa xăm
Thôi dành vậy lại dối lòng lần nữa
Hẹn cho mình một khoảng định thời gian
Cứ định viết lại khất lòng lần nữa
Một tờ thư Mẹ chẳng nhận bao giờ
Cứ như vậy, thôi đành quên lời hứa
Để Mẹ chờ trong thương nhớ băn khoăn ...
Hai mốt tuổi Mẹ làm dâu họ nội
Mười năm trôi Mẹ sinh hạ bốn lần
Đứa lớn nhất vẫn chưa tròn mười tuổi
Bỗng một ngày Mẹ đi nhận áo quan ...
Rồi từ đó Mẹ trở thành quả phụ
Năm tháng dài nuôi nấng một đàn con
Cả đời Mẹ một niềm vui không trọn
Cùng tháng năm nhan sắc Mẹ héo mòn ...
Hôm chia tay Mẹ nghẹn ngào không nói
Chỉ quay đi nước mắt lã chã rơi
Tôi đâu hiểu đó là lần sau cuối
Suốt đời này con mất Mẹ ... Mẹ ơi !
Chị kể lại Mẹ tôi thường hay nhắc
Đứa con yêu sao chẳng thấy tin gì ?
Để lòng Mẹ bao đêm trường thao thức
Tóc bạc màu từ buổi tiễn con đi ...
Kể từ dạo tôi làm người lữ thứ
Nợ sách đèn, nợ sông núi tôi mang
Cứ hứa hẹn một lần về thăm Mẹ
Nhưng than ôi ... giờ đã quá muộn màng ...
Nhớ tới Mẹ giật mình tôi cứ ngỡ
Chuyện năm nao như vừa mới đâu đây
Tôi thảng thốt gọi to thêm lần nữa
Suốt tâm can cơn đau xé đoạ đày ...
Mẹ chắc hẳn gặp Cha nơi chín suối
Ở Thiên đường Cha Mẹ chắc sẽ vui ?
Tôi mất Cha khi vừa lên năm tuổi
Mấy chục tuổi đầu lại lần nữa mồ côi ...!!!
Đông '01
...
Nguyễn Thị Hồng
07-06-2005, 11:25 PM
[QUOTE=mõ]
Cứ định viết lại khất lòng lần nữa
Một tờ thư Mẹ chẳng nhận bao giờ
Cứ như vậy, thôi đành quên lời hứa
Để Mẹ chờ trong thương nhớ băn khoăn ...
...[/QUOTE]
Thơ Mõ viết cảm động qúa. Mình lúc nào cũng cầu Trời khấn Phật cho bố mẹ ở Việt Nam được bình yên và không tưởng tượng nổi vắng hai người thì cuộc đời mình sẽ thế nào. Nhiều lúc bực tức rất vô lý vì tại sao các cụ lại già đi và không mãi vững chãi như mình hình dung lúc còn bé. Bây giờ các cụ hai bên có làm gì sai thì cuối cùng chính chúng mình sẽ lại là người nói lời xin lỗi! Và nữa, bọn mình nhận thấy cố gắng thu xếp sao cho cuộc sống riêng được ổn định về cả vật chất lẫn tinh thần (nhất là tinh thần) cũng là cách báo hiếu hiệu qủa rồi. Nếu Mõ cũng làm được như vậy thì dưới suối vàng chắc hẳn hai bác sẽ thấy yên lòng.
Hôm bà nội mình mất, bố mình vốn thường ngày sắt đá bỗng bật khóc tu tu, đúng hơn là vừa nấc vừa gào lên những âm thanh rất kỳ quái và đau đớn. Lúc bà ngọai mình mất mẹ mình cũng không có mặt. Chỉ là bận việc cơ quan hôm đó thôi. Gần 10 năm rồi, nhưng mẹ mình nhắc đến bà nhiều khi mắt vẫn rơm rớm. Dường như nỗi đau mất mẹ sẽ chẳng bao giờ nguôi ngoai.
Tặng Mõ một bài thơ mình thích nhé. Đọc nó bao giờ cũng thấy như mẹ như đang ở rất gần bên thôi.
[COLOR=Green][SIZE=4]Hồn mùa[/SIZE]
(Lâm Thị Mỹ Dạ)
Hãy lắng nghe mùa xuân nói
Bao tiếng thì thầm dịu êm
Những mầm cây tách hạt
Những nụ chồi thắp lên
Thóang đã hết một năm
Áo mới thơm qua tuổi
Mỗi lần con về thăm
Lòng mẹ tươi nắng mới
Con đứng bên khung cửa
Mắt trong trẻo nhìn đời
Mưa xuân giăng mờ ảo
Nối đất ngập với trời
Xuân về thật rồi đó
Con có nghe, có nghe …
Có nghe trong cơn gió
Hương của mùa xuân nào
Có nghe tuổi thời đại
Nói cười trong chiêm bao
Có nghe ngòai cửa sổ
Hồn mùa đi qua chiều
Có nghe lòng mẹ hát
Biết bao lời thương yêu
Này con con thơ ngây
Hồn đầy hoa cúc dại
Mẹ ước chi mỗi ngày
Được gần bên con mãi
Này con con chân thành
Thật thà như cây trái
Dẫu kẻ xấu vẫn còn
Đời đâu cho còn mãi
Quanh ta bao người tốt
Cuộc đời rồi đẹp hơn
Hãy trải lòng như cỏ
Xanh hồn nhiên tươi non[/COLOR]
Trong cuộc sống đời thường hàng ngày , dường như mấy ai thấy được hay cảm nhận được những gì ta có nó ngày hôm nay là giá trị... là trân quí... Lí do vì cuộc sống không cho phép, bởi những lo toan dự định... Mà có lẽ chỉ khi nào những điều mà mình cho là bình thường ấy... vuột khỏi tầm tay với thì ta mới kịp hiểu ra thì đã muộn rồi...
Cảm ơn sự chia sẻ của bạn Hồng và bài thơ Hồn mùa !
Tự khúc về Mẹ ...!
Con về qua mái nhà xưa
Cỏ hoang um tùm che lối
Cay cay ... vành mi nóng hổi
Mẹ ơi ... Mẹ ở chốn nào
Ngoài kia giọt nắng xanh xao
Hiên nhà rêu xanh phủ mái
Mẹ ơi sao Mẹ đi mãi
Chiều về vắng Mẹ đơn côi
Căn phòng còn thoảng ấm hơi
Góc sân nhà toàn bóng Mẹ
Thoảng đâu lời ru khe khẽ
Trưa nào Mẹ hát ầu ơ
Con tìm về tuổi ấu thơ
Niềm vui ánh trên mắt Mẹ
Lần đầu tiên con bập bẹ
Thành lời hai tiếng : Mẹ ơi!
Vu Lan cũng sắp đến rồi
Mà sao Mẹ đi xa thế
Con đã qua thời non trẻ
Thương Mẹ năm tháng tảo tần
Con vừa quét dọn ngoài sân
Ra vườn trồng hoa giúp nội
Và mới thay bình nước vối
Chờ Mẹ uống đỡ khát lòng
Con học được chữ thủy chung
Giống Mẹ khi xưa còn trẻ
Không đành bước đi bước nữa
Suốt đời ... vì chị em con
Con học từ tấm lòng son
Bao dung chở che của Mẹ
Cuộc đời muôn bao lối rẽ
Con mất Mẹ rồi ... Mẹ ơi!
Hạ '04
...
qwerty
09-06-2005, 07:22 AM
Bài đầu tiên kinh phết nhở, lúc đầu em cứ tưởng đang đọc thơ Du Tử Lê :')
khà khà khà,
Chú có biết tại sao DTL đổi tên không? Thuở thiếu thời , DTL thường được bạn bè NỂ vì quả thực mỗi khi đi TÈ... thằng nào cũng xanh mặt....
mõ
...
Những vần thơ tình em viết cho ai?
Những vần thơ tình em viết cho ai
Cho khát vọng ... một tình yêu bất diệt ?
Dẫu lận đận giữa cuộc đơì mỏi mệt
Mong muốn tìm bến đậu để dừng chân
Những vần thơ tình ... khát vọng màu xanh
Không có nghĩa duyên tình kia không trọn
Tầm tay với ... ôm không tròn giấc mộng
Dù chỉ một lần phạm tội cùng nhau
Những vần thơ tình bỏ lại phía sau
Bao kỉ niệm không thể nào mang nổi
Không thể trách cuộc tình qua rất vội
Không thể giận mình chẳng giữ được tình yêu
Cho dù đơì sòng phẳng biết bao nhiêu
Có và không lẽ đơì thường vẫn thế
Dẫu vẫn biết ... không thể nào có thể
Cho chính mình ... thì có thể cho ai ...???
Thu '01
...
Đa tình tự cổ không dư hận, <== Chữ "không" ở đây, ngược nghĩa với chữ "nan"!
Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ
Những bài cảm xúc về mẹ, của Mõ, đặt trong một topic với tiêu đề này, dường như ko được hợp lắm, nhưng quả là thơ hay và xúc động. Mà những bài thơ về mẹ thường là xúc động. Tớ post lại lên đây, hai tâm hồn, hai cảm xúc về Mẹ, của Trần Mạnh Hảo và Đỗ Trung Quân, những cánh chim "bàng", nhờ Mẹ mà bay cao...
[color=black]Tết mừng tuổi mẹ
Trần Mạnh Hảo
Đêm chờ năm mới ngày xưa
Mẹ đem mấy chục giao thừa cho con
Trời xanh mà mẹ không còn
Tro tàn giờ mẹ giấu hòn than đâu ?
Mẹ thành núi thẳm sông sâu
Xin hư vô bắc cây cầu khói hương
Con dù đi đến nghìn phương
Tìm đâu cái tết thiên đường tuổi thơ ?
Mẹ ngồi tro bếp bạc phơ
Ổ rơm đợi tuổi, bàn thờ đợi nhang
Bánh chưng đợi trống đình làng
Mẹ tà áo mới mặc sang giao thừa
Bao giờ đón lại tết xưa
Thắp hương đợi mẹ sao chưa thấy về
Xin làn cỏ biếc ngói quê
Đắp cho mẹ ấm dùng nề âm dương
Tết này mây trắng tha phương
Tóc con nối sợi khói hương lên trời
Mẹ cho con tuổi trên đời
Để con mừng tuổi mẹ rồi, mẹ đi…
Mẹ
Đỗ Trung Quân
Con không đợi một ngày kia khi Mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng trước tuổi Mẹ già nua
Mỗi ngày qua
Con lại thấy ngẩn ngơ
Ai níu nổi thời gian,
Ai níu nổi ?
Con mỗi ngày một lớn
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn
Con sẽ không đợi một ngày kia khi có người cài lên áo con một hoa hồng
Mới thản thốt nhận ra mình mất Mẹ
Mỗi ngày đi qua đang cài cho con những hoa hồng
Hoa đẹp đấy
Cớ sao lòng hoảng sợ ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay Mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và cho biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho Mẹ ta không ?
Nghìn bài thơ chất ngập cả tâm hồn
Đau khổ - Chia lìa - Buồn vui - Hạnh phúc
Ai đã dẫm bàn chân xuống lòng ta độc ác
Sao cứ đêm về thao thức làm thơ
Ta quên mất thềm xưa dáng Mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không đếm nổi
Ta mê mãi trên bàn chân dong ruỗi
Mắt Mẹ già thầm lặng dỏi sau lưng
Khi gai đâm ứa máu bàn chân
Mấy kẻ đi qua
Mấy người dừng lại
Sao Mẹ già ở cách xa đến vậy
Trái tim âu lo giục giã đi tìm
Ta vẫn vô tình
Ta vẫn thản nhiên
Hôm nay,
Anh đã bao lần dừng lại trước phố quen
Ngã nón đứng chào xe tang qua phố
Ai mất Mẹ
Sao lòng anh hoảng sợ
Ngày tháng kia
Bao lâu nữa của mình ?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
Trên đời Mẹ qua những ngày tăm tối
Bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới[/color]
Narciss
10-06-2005, 11:53 PM
He, "tình" thì với mẹ hay với gái mà chả được. Cứ "tình" là phiền rồi. Từ xưa đến nay có một bài về mẹ hay nhất mà anh từng được đọc, là bài anh chép dưới đây, chứ thấy của 4c anh ngại quá. Exxenin cũng là nhà thơ yêu thích của anh. Hận một nỗi chưa kịp đến nước Nga, chưa kịp biết tiếng Nga. Không hiểu có bao giờ có cơ hội không. Bây giờ thì xin mời!
[COLOR=YellowGreen]THƯ GỬI MẸ
(Exenin - Thúy Toàn dịch)
Mẹ có còn sống chăng thưa mẹ?
Con vẫn còn sống đây, xin chào mẹ của con
Ánh sáng diệu kỳ vào lúc chiều hôm
Xin cứ tỏa trên mái nhà của mẹ.
Người ta nói với con rằng mẹ
Phiền muộn lo âu quá đỗi về con
Rằng mẹ thường đi đi lại lại trên đường
Khoác tấm áo choàng xưa cũ nát
Trong bóng tối chiều hôm xanh ngát
Mẹ mãi hình dung chỉ một cảnh hãi hùng
Có kẻ nào vừa đâm trúng tim con
Giữa quán rượu ồn ào loạn đả
Mẹ thân yêu, xin mẹ hãy yên lòng
Đó chỉ là cơn nặng nề mộng mị
Con có đâu be bét rượu chè
Đến nỗi chết mà không nhìn thấy mẹ
Con sẽ về khi vào độ xuân sang
Mảnh vườn ta trắng cây cành nảy lộc
Chỉ có điều, mẹ nhé, mỗi ban mai
Đừng gọi con như tám năm về trước
Đừng thức dậy những ước mơ đã mất
Đừng gợi chi những mộng đẹp không thành
Đời con nay đã thấm nỗi nhọc nhằn
Đã sớm chịu bao điều mất mát.
Hãy quên đi những lo âu mẹ nhé
Đừng buồn phiền quá đỗi về con
Mẹ chớ đi đi lại lại trên đường
Khoác tấm áo choàng xưa cũ nát...[/COLOR]
Gửi Mẹ !
Mỗi lần nghe chi nhắn
"Về thăm Mẹ đi em !"
Cứ hứa xong rồi vẫn
Xa lại càng xa thêm
Bài ca dao Mẹ hát
Con thuộc như nằm lòng
Là đàn cò bay lả
Trên cánh đồng mênh mông
Một hôm nghe chị nhắn:
"Em ơi Mẹ bệnh rồi,
Làm sao mà cố gắng
Thu xếp về đi thôi..."
Tôi nghe lòng đau thắt
Thầm khấn mong Phật trời
Tiếp thêm hơi thêm sức
Giúp lành bệnh Mẹ tôi
Chẳng về thăm Mẹ được
Vì cách xa muôn trùng
Chẳng làm điều có thể
Để Mẹ buồn nhớ nhung
Bài thơ này con viết
Chẳng đủ nghiã đủ vần
Vì sao ... chỉ Mẹ biết
Con suốt đơì ăn ăn ...!
Đông '01
mõ
...
Đêm huyền thoại !
Em ẩn hiện tựa bức tranh thuỷ mặc
Hồn trinh nguyên bên suối tóc mơ huyền
Tha thiết quá tình yêu muôn màu sắc
Đôi môi hồng chúm chím nụ đào nguyên
Em trong trắng như là hoa và cỏ
Dáng ngoan hiền xinh quá nụ tầm xuân
Tình mới chớm ngạt ngào như hương gió
Ánh mắt huyền chan chứa chút bâng khuâng
Đêm huyền thoại hai đứa cùng mở cửa
Chốn đào nguyên chan chứa những mặn nồng
Từ nay sẽ muôn đời không cách trở
Vạn âu sầu đem cất giữa hư không
Trăng chênh chếch lẻ loi ngoài song cửa
Em tuyệt vời trong giấc ngủ liêu trai
Anh tắt đi ngọn nến hồng cháy dở
Đưa em vào trong cõi mộng thiên thai ...!
Xuân '00
...
to Gray and Narciss,
Cảm ơn hai bạn đã chia sẻ và đóng góp những vần thơ thật cảm xúc và sâu lắng !
Cheers
mõ
...
Đêm huyền thoại II...!
Em ngoan hiền như mèo con ngái ngủ
Trong tay anh em bé nhỏ thơ ngây
Nụ tầm xuân đêm qua vừa chớm nở
Nhụy ân tình anh uống vẫn còn say
Đêm liêu trai dìu em vào lối mộng
Này trăng thanh này gió mát ngọt lành
Tha thiết quá tim yêu trào dậy sóng
Như cánh diều bay lên tận trơì xanh
Bao khao khát chờ mong đêm huyền thoại
Đêm hôm nay là đêm của chúng mình
Anh chất ngất trong vòng tay cuồng dại
Chợt thấy hồn tựa sóng biển lênh đênh
Đêm huyền thoại ngàn vì sao lấp lánh
Làm hoa đăng cho cho lễ hội chúng mình
Anh hạnh phúc hôn lên đôi má thắm
Em mỉm cươì ... ôi xinh quá là xinh ...!
Xuân '00
mõ
...
Yêu và thương nhân lên !
Ở hai đầu nỗi nhớ
Có con tim muộn phiền
Ở hai miền cách trở
Yêu và thương nhân lên
Chắt chiu từng nỗi nhớ
Của bao tháng ngày dài
Và từng đêm trăn trở
Anh gửi vào nắng mai
Nắng ơi về bên đó
Hong má em hồng tươi
Gió về trong nhịp thở
Tô thắm thêm nụ cười
Đưa tay cho anh nắm
Yêu và thương nhân lên
Nụ hôn vòng tay ấm
Càng gần càng gần thêm ...!
Thu '04
mõ
...
Đêm huyền thoại III
Đêm huyền thoại mắt em là lửa đốm
Chợt long lanh tích tụ khối đê mê
Đêm định ước ta chia bao ước mộng
Có nhau bên trong giấc mộng cận kề
Ngun ngút nóng lửa tình hun sức sống
Tựa diệm sơn mãi cháy toả ngàn năm
Tha thiết quá khơi biển tình dậy sóng
Vòng tay anh xin làm gối em nằm
Tình nồng thắm trên đỉnh sầu chất ngất
Hai tâm hồn thể xác quấn vào nhau
Trăng bẽn lẽn cuí đầu như lẩn khuất
Ngàn vì sao le lói sáng trên đầu
Đêm huyền thoại dìu nhau vào lối mộng
Trao cho nhau dâng trọn cả ân tình
Tha thiết quá đôi tim hồng rung động
Làn moĩ thơm chung nhịp thở chúng mình
Từng cử chỉ ánh mắt niềm yeũ dấu
Hiến dâng nhau đêm huyền thoại ngọc ngà
Oĩ hạnh phúc căng tràn trong mạch máu
Đêm nồng nàn ân ái của riêng ta ...!
Xuân '03
mõ
...
Đêm huyền thọai IV
Đền em nhé ... bằng bao niềm thương nhớ
Thẹn thùng chi em ngoảnh mặt làm ngơ
Ừ có lẽ mình có duyên không nợ
Nợ ân tình nên đơì mã ngu ngơ ...
Đền em nhé ... anh lau dòng nước mắt
Từng giọt sầu vương khoé mắt rưng rưng
Chuyên đêm nao anh van em đừng nhắc
Nhắc làm chi cho đau đớn khôn cùng ...
Đền em nhé nụ hôn nồng thật ấm
Vườn địa đàng bông hoa thắm tinh khôi
Bao ngất ngây trong men tình say đắm
Sóng ân tình dâng lên cả mắt môi
Đền em nhé bằng tình anh nồng ái
Ánh trăng khuya còn le lói cuối sân
Đền em nhé ... một đêm nồng ngây dại
Trên đỉnh sầu ... tình hoang dại lâng lâng...!
Đông ' 02
mõ
...
Mãi lang thang trên phố chiều nay
Kiếm tìm em giữa dòng người qua lại
Kìa dáng thân quen
Nhưng ... nào đâu phải
Chiều hoàng hôn vội vã qua mau ...
Bước lang thang chẳng biết sẽ về đâu
Vô tình chợt ... gót chân đưa trở lại
Góc phố năm xưa nơi em đứng đợi
Mà giờ đây ... trống vắng buồn tênh ...
Tôi kiếm tìm niềm hạnh phúc mong manh
Mà có lẽ chỉ là điều hư ảo
Ngoài trời không mưa ... mà lòng tôi giông bão
Cố quên đi ... nhưng lại nhớ thật nhiều
Cuối con đường - bóng tối ngả liêu xiêu
Chân ai bước ... mà tôi dường cứ ngỡ
Bóng dáng em yêu ... xưa cũ chợt về ...!
27 jan 04
mõ
...
Hà nội ơi, ta nhớ em nhiều lắm ...!
Bài thơ cảm ơn LC thứ nhất!
Nghe em kể chuyện quê nhà
khiến anh chợt nhớ quê hương da diết
Nỗi nhớ trào dâng tha thiết một đời
Cô gái Hà thành bé nhỏ dễ thương ơi
Em cứ kể tôi nghe từ A tới Z
Kể cả vầng trăng tròn ... và vầng trăng khuyết
Chuyện nắng mưa,của hai kẻ yêu nhau
Xuân Hạ Thu Đông năm tháng dãi dầu
Những biến chuyển đổi thay
của thành Hà nội ...
Ôi nhớ lắm ... bản tình ca ngày hội
Những điệu cheo - điệu múa thân thương
Những áng thơ say ... tình tứ đến lạ thường
Cô gái Bắc ninh dịu dàng trong bài ca Quan Họ ...
Những dấu yêu của Hà nội phố
Nào hồ Tây thơ mộng đến nao lòng
Nào Tháp Rùa ...
nền văn hiến Thăng Long
Quốc Tử Giám mộ bia
tạc danh
bao anh minh trong lịch sử ...
Hà nội vẫn muôn đời
trong tâm người lữ thứ
Trong giấc mơ
và trong cả khi say
Trong vô cùng ... của nỗi nhớ hôm nay
Tôi thầm gọi:
Hà nội ơi, ta nhớ em nhiều lắm ...!
Hạ 2004
mõ
...
Tình thư ngày ấy ...!
Thư em viết trang giấy hồng mực tím
Chứa chan tình tha thiết quá em ơi
Thần sứ giả tình yêu vưà tìm đến
Cột yêu thương cho duyên thắm ngàn đời
Thư em viết có tình yêu năm tháng
Gói tâm tư em ấp ủ bao ngày
Theo cánh gió hoà tình thương lai láng
Chút giận hờn - chút nũng nịu thơ ngây ...
Giá có thể chắp cánh bay theo gió
Đến bên em trong giấc ngủ ngọt mềm
Anh sẽ nhẹ hôn em bằng hơi thở
Vũ trụ này tồn tại chỉ anh, em ...
Trao cho nhau làn hơi tình nóng bỏng
Để đê mê theo máu chảy rộn ràng
Anh sẽ khắc trên đôi bờ môi mọng
Nụ hôn nồng đầm ấm tựa xuân sang ...
Từ muôn kiếp trao nhau lơì ước hẹn
Đợi anh về khi lá đổ thu phong
Khi trái cấm vưà chín thơm trọn vẹn
Cắn vào nhân ... mừng duyên thắm tương phùng ...!!!
Xuân ' 1999
mõ
...
Từ xưa đến nay, kẻ đa tình thường chết trong mối hận :)
[COLOR=DarkGreen]Thơ tuyệt mệnh
Exenin[/COLOR]
Thôi chào nhé, bạn ơi, chào nhé!
Bạn thân yêu, tôi mang bạn giữa lòng
Cuộc chia ly tự bao giờ định sẵn
Hẹn một ngày tái ngộ chờ mong.
Thôi chào nhé, không một lời bịn rịn
Bạn thân yêu, xin bạn đừng buồn
Trên đời này, chết là điều chẳng mới
Nhưng sống thật tình cũng chẳng mới gì hơn!
[COLOR=DarkGreen]
Thôi chào nhé
Xecgaychin[/COLOR]
Thôi chào nhé bạn ơi chào nhé
Bạn thân yêu tôi mong bạn giưa đời
Thôi vĩnh biệt một mùa hè yếu đuối
Vĩnh biệt lời yêu chưa nói bao giờ
Vĩnh biệt ánh mắt vĩnh biệt niềm cùng cực
Vĩnh biệt đọa đày vĩnh biệt tuổi thơ
Em tìm kiếm trò đùa nghiệt ngã
Nước mắt rơi trong nỗi nhớ khôn cùng
Em từ chối bao nhiêu cơ hội
Để một lần nghe lời ấy từ anh
Em tức tưởi chạy trong đời không kịp thở
Con đường lá bay biển trải rộng vô cùng
Nhưng em sẽ chẳng bao giờ mơ ước nữa
Một lần trong đời - em - có - anh!
vBulletin, Copyright ©2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.