View Full Version : Không phải phim Hàn Quốc + hỏi kinh nghiệm các bác từng trải
trungnienxame
22-04-2005, 08:28 AM
Thấy các bác đang hào hứng rủ nhau đi chơi bời ăn uống nhậu nhẹt, em post cái chuyện này vào đây cảm thấy hơi lạc lõng, nhưng em đang bối rối quá, có gì các bác bỏ chút thời gian tư vấn giúp em quả này.
Em có một cô bạn gái, thân. Hồi bé học cùng nhau, bây giờ nhà cô ấy lại ngay đầu ngõ nhà em, đại khái là cứ đi ra đi vào là có thể gặp được. Từ xưa xửa xừa xưa đến giờ có chuyện gì em với nó đều có thể chia sẻ với nhau được. Nó nhiều bạn gái, nhưng ít bạn thân, lại chẳng có đứa nào thân đến mức như với em - đại khái có thể tin cậy nhau được 99%. (Em nói trước là em với nó không có tình cảm giai gái, thuần túy quý nhau thôi). Suốt mấy tháng gần đây trong nó có vẻ yếu, lại hay lánh mặt em, đầu tiên em nghĩ là nó có bồ, sợ thằng bồ nó thấy em với nó thân nhau quá lại nghĩ lung tung, em chẳng để ý gì. Nhưng càng ngày càng thấy nó không ổn. Cuối tuần trước em mới gặng hỏi, thì biết ngay là có chuyện. Nó bị ung thư các bác ạ. Em phát khóc lên được. Và em đã khóc không chỉ một lần, tất nhiên là không cho nó nhìn thấy rồi. Trước mặt nó em vẫn phải cứng rắn cười cợt cho nó vui, nhưng trong lòng em rất hoang mang buồn bực. Nó đã đi khám nhiều chỗ, cả viện K, tất cả xét nghiệm đều cho thấy nó bị ung thư, giai đoạn đầu thì phải. Sau buổi nói chuyện với nó, phản ứng đầu tiên của em là gọi điện cho một loạt các anh bạn trong ngành y, dược để hỏi ý kiến, kinh nghiệm về bệnh này, đồng thời lên mạng gooogle các tài liệu về cách trị bênh, chế độ ăn uống nghỉ ngơi điều dưỡng... Các bác giúp em thêm về khoản này cũng tốt, nhưng điều em muốn các bác giúp em là chuyện khác cơ.
Mk, đầu em không bình tĩnh nên viết không mạch lạc được, các bác thông cảm cho em nhé. Ý của em là bây giờ em không biết đối diện với con bạn em như thế nào nữa. Từ bé đến giờ em chỉ ăn chơi ngủ nghỉ, người thân bạn bè chưa ai ốm đau nặng bao giờ. Bây giờ con bạn em xuân xanh phơi phới xinh đẹp yêu kiều lại bị ung thư, thật, cbn trời già quá bất công đi. Lần nào gặp nhau, nhìn vào mắt nó em cũng thấy thắt hết cả ruột lại, chết điếng cả người. Thỉnh thoảng bột nhiên nó nhìn em rồi khóc "tớ không muốn chết bạn ơi", thật, em có thể chết thay cho nó được. Mà khốn nạn cho thân em là em không biết cách nào để an ủi nó. Con bạn em lại khái tính, lại cũng mặc cảm, nó bị thế mà chỉ có người nhà nó và em biết. Đành rằng không muốn để người khác thương hại, nhưng liệu có khép kín được mãi không? Em ngu si dốt nát, nghĩ mãi mà không thấy có cách nào để nó vui vẻ hơn lên được. Em nghe nói tinh thần rất quan trọng trong quá trình điều trị, nhưng định mở mồm khuyên nó câu gì là em lại thấy bất nhẫn câu đấy. Liệu em phải nói thế nào thì nó mới chấp nhận được sự thực này? Làm thế nào để nó vui vẻ chấp nhận quá trình điều trị đau khổ + có nghị lực sống trong suốt cả quãng thời gian dài sắp tới đây? Hay là lừa dối nó, vẻ ra cho nó 1 viễn cảnh khác? ....???? Bản thân em bây giờ cũng không biết là em muốn gì nữa, các bác đọc rồi giúp em với!
wildcat
22-04-2005, 09:33 AM
Chú không khuyên bảo gì được đâu, chỉ nên đối xử với nó bình thường vui vẻ là tốt rồi. Cái việc khuyên nhủ với lên dây cót tinh thần đấy cần một người có chuyên môn và uy tín. Nếu chú quen biết nhiều trong ngành Y, Dược thì bảo ai đó giới thiệu cho một ông bác sỹ chuyên ngành (giáo sư tiến sỹ càng tốt, tóc bạc cộng thêm 1 điểm), đến nhờ ông ấy nói năng tư vấn gì đó theo ý chú trước, rồi dắt con bé kia đến sau.
Mà ung thư gì thế?
dangkimaikhongduoc
22-04-2005, 10:36 AM
:)) Ợ , làm em nhớ lại câu chuyện của em . Thế mà em vẫn chưa chết . :D
Năm em 3 tuổi , bà dì ( lúc ấy cũng chừng mười mấy tuổi ) tắm cho , tắm ngay chổ gió lùa thế là em ốm 1 trận gần chết . Sau đó thì người em , ở trên da , ngay mỗi cái lỗ chân lông thì nó mọc lên 1 cái cục y như sởi vậy . Cả người luôn . Mợ , sau đó , nếu ăn muối vào thì người nó phù lên . Trong 6 tháng trời em ko được phép ăn bất cứ cái gì có muối . Mẹ em kể lại mỗi lần thấy mọi người ăn thì em giương mắt lên thèm lắm ( vì do ko có muối mà ) . Mẹ em thắt cả ruột vì thương . Chẳng ai chơi với em hết . Người ta bảo em bị mụt cóc và lây :D :D . Thế là đi học mẫu giáo thui thủi thế ( thực ra bệnh em nó ko lây ) . Sau đó thì em ốm đau liên miên , thường trực nằm bệnh viện đến 5 tuổi . Nhà em sạt nghiệp vì em luôn :D . Em được mệnh danh là dũng cảm nhất bệnh viện thì ngày tiêm vài nhát vẫn ko khóc :D .Nhưng người yếu lắm , nhiều khi đau quá em bảo là con sắp chết rồi đây ba mẹ ơi . Nhiều khi sốt , người cảm thấy đau đớn , đầu óc xâm xoàng , sống ko ra sống , chết cũng ko ra chết , muốn chết cho rồi để đỡ đau . Sau đó thì nghe bà dì ( lại bà dì :)) ) dọa là để chữa cái này thì đem bàn là là vào da là hết ngay :)) , thế là em sợ gần chết .
Tuy nhiên , thời đó không ai biết em bị bệnh gì . Người ta nói em bị bệnh ngoài da , nhưng em rất sạch sẽ , mẹ tắm cho hằng ngày , làm sao mà bị bệnh ngoài da được .
Sau đó thì mẹ em dẫn em vào Huế để chữa chạy . Hồi ấy em khoảng 5 tuổi . Em còn nhớ như in là lúc đến cửa bệnh viện thì em khóc không vào . Hai tay ôm chặt cái cột và khóc hu hu . Vì nhớ lại lời bà dì dọa là người ta sẽ dùng bàn là để là lên da :D :D
Lúc sau thì cũng phải vào vì mẹ dỗ dành nhiều quá . Nhưng mấy bà bác sĩ trong bệnh viện không biết em bị bệnh gì cả . Mẹ em khóc nức nở . Hai mẹ con đi ra , đi thất thểu trên đường phố . Em thì không khóc nhưng mẹ em thì khóc rưng rức .
Tự dưng có 1 người đàn ông đạp xe qua . Người ấy kêu tên mẹ em . Hóa ra đó là 1 chú học chung lớp với mẹ em hồi đại học . Thế là chú ấy chở 2 mẹ con vào lại bệnh viện Huế , chú ấy bảo có người bạn làm việc ở đó , là giáo sư trưởng khoa gì đấy .
Em còn nhớ là cái ông giáo sư ấy người rất thấp , hiền lành . Ổng nói em bị bệnh " viêm lỗ chân lông " ( dĩ nhiên khi lớn lên em mới biết chứ lúc ấy 5 tuổi ko thể biết được ) , và ông ấy bảo là em rất may , nếu biết muộn hơn thì em sẽ bị mù do khô mắt ( tại thiếu vitamin A gì đó ) . Mẹ em nghe ông ấy nói xong thì oà lên khóc rưng rức . Sau đó thì chữa khỏi , cũng chẳng có gì phức tạp , đại khái là thuốc dầu cá tẩn vào hằng ngày , ăn uống toàn đồ ăn ngon nhiều vitamin A . Lúc sau thì những cái giống như con sởi ấy biến mất , bây giờ trắng trẻo đẹp trai :') :') , mắt đen thăm thẳm long lanh như ai :') :') :')
Rất lạ là từ đó đến nay không mấy khi em ốm đau . Hầu như chưa phải vào bệnh viện thêm lần nào nữa cả .
trungnienxame
22-04-2005, 11:31 AM
Bác dangkymaikhongduoc có chuyện vui nhể, em sẽ kể chuyện này cho con bạn em nghe, biết đâu mấy cái hạt ung thư không bằng cái mụn cóc nhà bác. Mà biết đâu đấy thật, nó có khi được chữa khỏi thì sao. Trên đời này thiếu gì điều phi thường, nhở! Mấy hôm vừa rồi em cũng nghĩ nhiều, nghĩ đến cả việc khuyên bạn em theo đạo nào đấy, Tin Lành chẳng hạn, hoặc Thiên Chúa giáo. Vừa tìm được nơi yên ổn tâm hồn, lại vừa có hy vọng gặp được kỳ tích, chẳng người mù được thấy, kẻ què được đi, người chết chỗi dậy còn gì. Nghiêm túc đấy, chết đuối có bất cứ cái cọc gì cũng phải bám thôi.
Bác Wildcat: Okie, em vẫn đối xử bình thường với nó, nhưng bác bảo em đừng khuyên bảo nó thì bác đúng là đồ mèo hoang. Nhà nó có điều kiện, nó cũng đã được 1 số bác sĩ ngon động viên rồi. Vấn đề ở chỗ là em phải làm một cái gì đấy cho nó. Nếu không thì em phát điên.
Nhân tiện em cũng hỏi các bác là người bệnh nặng thì suy nghĩ như thế nào nhỉ? Cái chết đang đến gần thì tâm lý như thế nào? Bạn em mệt lắm, đang phải uống rất nhiều thuốc để kìm bệnh lại. Mà đau nhất là cuộc đời đang ngon lành tự nhiên lại đâm sầm vào ngõ cụt. Nó đang định cuối năm nay đi du học nữa chứ, rồi mơ ước bạn tình, chồng con, gia đình, hạnh phúc....Mọi công việc, mọi dự định đều phải thay đổi. Em không phải thương vay khóc mướn, cũng chẳng phải mượn danh nghĩa bạn bè để thể hiện linh tinh. Có điều nó khổ, em cũng đau. Nhất là lúc gặp nó đầu em cứ trống rỗng, thế mới cú, vừa không giúp được nó, vừa không giúp được mình. Hót bừa vài câu như trên phim thì em cũng nói được, nhưng với bạn không thật lòng thì khó thốt lên lời lắm. MK đời.
Gừng cay
22-04-2005, 11:38 AM
Có trang Web này muốn chia sẻ cùng với bạn của trungnienxame. http://ungthu.net.
Vợ của một người quen bị ung thư, đang ở giai đoạn IV. Bạn của bạn mới ở giai đoạn đầu, bạn đó có nhiều cơ hội sống hơn vợ của người bạn tôi rất nhiều! Đừng quá bi quan để cho bệnh thêm nặng. Trước mắt cần phải lạc quan và tin tưởng vào sự sống. Tôi nghĩ vậy. Chúc bạn của bạn may mắn!
P/S: Và đây (http://ungthu.net/default.asp?nc=7241&id=69)là thư của một người đã từng bị ung thư ở giai đoạn 2 giờ đã khỏi gửi tới vợ chồng bạn tôi.
Thảo Nguyên
22-04-2005, 01:57 PM
Đứng trước hoàn cảnh này đúng là cực kỳ khó khăn, nhưng điều đầu tiên cần làm là động viên bạn em sao đó theo hướng: chấp nhận sự thật và lựa chọn cuộc sống mới sống chung với lũ.
Chị vừa đọc topic này và chỉ kịp lượt qua đầu 3 chuyện kể tạm trước để em nghe:
1. Bố chị năm 1992 sau khi khám sk định kỳ bị nghi là cancer, cả nhà vô cùng sợ hãi và mất phương hướng, có điều cụ khá vững vàng, thấy cả nhà quá lo lắng lại trấn an lại và khi ấy cụ trấn an bọn chị bằng hy vọng là chẩn đoán nhầm hoặc kể cả đó là sự thật thì phải chấp nhận, cụ sẽ làm gì sau đó,... Nói chung là từ 1 cụ ông nghiêm khắc, bỗng chốc trở nên rất hài hước.
May mắn, sau vài tháng lo lắng hết hơi, bỗng nhiên họ chẩn đoán nhầm.
2. Chị cùng cơ quan cũ đã mất rồi, nhưng rất nghị lực, đã biết chấp nhận, mỗi ngày sống là một ngày có ích, sống hết mình với gia đình và tất cả mọi người và luôn chuẩn bị tinh thần tốt nhất trong trường hợp xấu nhất. Chị ấy rất lạc quan, ngay cả khi biết 100% sắp ra đi mà nhìn vào chị ấy vẫn tràn đầy sức sống, vẫn chịu chữa trị nhiệt tình. Chị ấy đã ra đi trong thanh thản, dù không còn nhưng vẫn luôn là tấm gương vì nghị lực sống và làm việc. Tiết lộ thêm rằng chị ấy xây dựng gia đình khi đang chữa trị.
3. Một chị khác chị chỉ biết sơ sơ thôi, đã biết bị cancer từ hồi 1995 nhưng hình như do phát hiện sớm, chịu khó chữa trị, giờ chị ấy vẫn sống khoẻ mạnh, đọc rất nhiều chuyện sách, vẫn nấu ăn khéo, nói chuyện duyên, dạy chồng con bét nhè.
4. Mới đây lại 1 chị cơ quan cũ (khác cơ quan cũ kia) cũng mới phát hiện bị, chị ấy đang điều trị và rất lạc quan.
Chị chưa kịp nghĩ tiếp trường hợp nào cụ thể hơn để kể ngay, nhưng em nói với bạn em là rất nhiều người đã vượt qua được bất hạnh để sống tốt nhất trong điều kiện có thể. Nói thì dễ, làm thì khó, nhưng làm sao có thể làm khác, em chỉ có cách tìm hiểu thêm để xem có cách nào động viên bạn em sống và chữa trị tốt nhất thôi. Không ai chữa trị ung thư mà tránh khỏi mệt mỏi phải ăn kiêng và chịu các ảnh hưởng phụ như rụng tóc, xám da,... Bạn em còn trẻ, nhiều ước mơ, hơn nữa dù tuổi nào cũng chả ai muốn chết, nhưng phải chấp nhận mà tích cực chữa trị theo đúng chỉ định vì cuộc sống là giá trị nhất. Bạn em mới giai đoạn 1, không rõ ung thư gì nhưng cũng có thể còn cơ may. Có cha có mẹ, có bạn bè tốt như em, và nhiều người thương yêu nữa, nói với bạn em cố mà sống lạc quan, vui vẻ nhất có thể, vì mình và vì cả những người đó. Bạn em có thể bớt 15 phút hàng ngày ghi nhật ký.
Nếu em hoặc bạn em muốn gặp trường hợp thứ 3 và 4 chị kể trên đây để xốc lại tinh thần, học hỏi kinh nghiệm và chia sẻ thì nói chị để chị liên hệ. Em hãy tìm những người từng bị và đã khỏi để bạn em tự tin hơn để điều trị.
Thử khuyên cô ấy đi tập Yoga xem sao. Cô giáo dậy Yoga của mình trước cũng bị ung thư rất năng. Bệnh viện đã từ chối điều tri. Nhưng cô ấy tập luyện đều đặn kết hợp với ăn gạo lựt, muối mè bây giờ bệnh tình đã thuyên giảm rất nhiều. Chuyện này thật hoàn toàn Cô ấy tên là Thu, dậy ở Đặng Thái Thân
damphu
22-04-2005, 02:58 PM
[QUOTE=wildcat]Nếu chú quen biết nhiều trong ngành Y, Dược thì bảo ai đó giới thiệu cho một ông bác sỹ chuyên ngành (giáo sư tiến sỹ càng tốt, tóc bạc cộng thêm 1 điểm), đến nhờ ông ấy nói năng tư vấn gì đó theo ý chú trước, rồi dắt con bé kia đến sau.[/QUOTE]
Sai, bác gì ạ, bác sĩ nó không nói năng tư vấn theo ý mình đâu, sinh viên nứt mắt cũng không nữa là GSTS tóc bạc (nhiều lắm là có thể yêu cầu người điều trị trực tiếp không nói gì, hoặc chỉ thông báo riêng sự thật cho người nhà).
@Xeko: Cái con gì mỏ nhọn sẽ có ngày mọc đuôi kia [(c) Tia], nếu kém hài hước đến thế thì cũng đừng khoe ra chứ. Nói thế sai à, cứ phải long trọng nước mắt ngắn nước mắt dài thì mới được à?
[COLOR=Red]Anh xóa là vì ***hài hước chả đúng chỗ mẹ gì cả, hiểu không ?
xeko[/COLOR]
aTa100
22-04-2005, 05:10 PM
Nếu lâm vào tình trạng tuyệt vọng thì có dễ buông xuông không các bác ? Thỉnh thoảng lại có ý nghĩ mình sẽ chết và mọi thứ mình đang làm sẽ thành vô ích trong đầu và buông xuôi mọi việc, làm thế nào để vượt qua thời điểm khó khăn đó ? Bằng chính bản thân hay có điều gì tác động giảm bớt tâm lý muốn buông xuôi đây ?
ốigiời
22-04-2005, 09:39 PM
Với ung thư thì phát hiện sớm là điều tối quan trọng, bạn thử cân nhắc việc phẫu thuật, hóa trị và xạ trị. Tùy loại ung thư, nếu điều trị tốt, tinh thần tốt có thể sống thêm cả chục năm, thậm chí lâu hơn. Như vậy cũng đủ thời gian làm nhiều việc có ích.
Ngày xưa tôi có người nhà bị bệnh này, có dùng 3 loại thuốc là RG3 của TQ (Chinese First Medicine), có tác dụng ức chế sự phát triển của khối u (tumor inhibitor), bạn có thể nhờ người bên DSQ VN tại TQ (Beijing) mua giúp, hoặc nhờ ai biết về thuốc và có đi công tác sang bên đó, giá cũng ko đắt lắm, khoảng 700 USD uống được độ 2-3 tháng (bây giờ có thể đắt hơn). Ngoài ra, còn một loại thuốc của Nhật bản, có tác dụng rất tốt giúp việc tiêu hóa, (rất tiếc là lâu quá rồi quên mất tên), và sụn cá mập. Riêng sụn cá mập thì dường như ko có tác dụng gì, nhưng uống cũng có tác dụng tinh thần, và ko đắt tiền. Ngoài ra có thể dùng thêm mật gấu.
Đây chỉ là chút kinh nghiệm cá nhân, còn phác đồ điều trị cụ thể phải có ý kiến của bác sỹ. Dường như phát hiện sớm và phẫu thuật cắt bỏ khối u vẫn là quan trọng nhất.
Về mặt tinh thần, nếu bạn gái của bạn theo một tôn giáo nào đó như đạo Thiên chúa, đạo Phật tôi nghĩ cũng là ý kiến rất hay. Sức mạnh tinh thần của một tín ngưỡng là đáng kể, nhất là khi người ta tin vào "life after death".
Saint
22-04-2005, 10:02 PM
tớ thấy bây giờ Ung thư chữa tốt, tớ quen một cụ bị ung thư lưỡi giai đoạn gần tạch, con giai đưa sang Sing mổ phát về khoẻ như vâm. Hôm trước tết rồi tớ đến thăm đúng cái hôm sấm chớp mưa rào ấy, cụ còn ngồi xem tử vi cho tớ năm nay. Nói chung là yên cái tâm đê, sang Sing giải quyết chỉ hết chừng 25 nghìn cỡ 300 triệu. Nếu gia đình quyết ba trăm triệu cái tâm thì làm đi, cần thêm chi tiết thì mật thư.
TanNg
22-04-2005, 10:27 PM
To Trungnienxame
Ung thư cũng có nhiều loại, nhưng nhìn chung nếu giai đoạn đầu như đã chẩn đoán, thì khả năng chữa khỏi rất cao. Mà chú Trungnien nên nói rõ ra là ung thư gì, tình trạng bệnh thế nào, nên có muốn góp ý cũng không có thông tin để góp ý.
Chữa Ung thư thì sang Sing là tốt, chỉ kém mỗi Mỹ và Pháp thôi. Tư vấn các bác sỹ ung thư Việt nam thì họ sẽ khuyến cáo mình chữa ở Việt nam, nhưng nếu có điều kiện về tài chính thì nên đi, thiếu tiền quá thì thì bán nhà mà chữa là cùng chứ gì.
To Saint. Ung thư bây giờ vẫn là bệnh rất ác tính, tuy bây giờ chữa khá hơn hồi xưa, nhưng nếu ở giai đoạn 4 thì gần như vô phương cứu chữa, nếu giai đoạn ba thì còn có cơ. Tỷ lệ chữa khỏi cũng còn tuỳ thuộc vào ung thư loại gì, ung thư vú chẳng hạn, nếu phát hiện sớm thì đi mổ cái là xong.
gasenngo
22-04-2005, 11:19 PM
Thấy các bạn Mỹ đang nghiên cứu cái này (http://news.bbc.co.uk/2/hi/science/nature/4469793.stm) - đại để là để là bắt trước gấu ngủ đông. Cô bạn đ.c cho làm một liều, 100 năm nữa thức dậy, lúc ấy chắc ung thư cũng như hắt hơi xổ mũi thôi.
[QUOTE=trungnienxame]Thấy các bác đang hào hứng rủ nhau đi chơi bời ăn uống nhậu nhẹt, em post cái chuyện này vào đây cảm thấy hơi lạc lõng, nhưng em đang bối rối quá, có gì các bác bỏ chút thời gian tư vấn giúp em quả này.
được 99%. (Em nói trước là em với nó không có tình cảm giai gái, thuần túy quý nhau thôi). Suốt mấy tháng gần đây trong nó có vẻ yếu, lại hay lánh mặt em, đầu tiên em nghĩ ....???? Bản thân em bây giờ cũng không biết là em muốn gì nữa, các bác đọc rồi giúp em với![/QUOTE]
trungnienxame
23-04-2005, 12:04 AM
Cảm ơn các bác. Nhiều thông tin rất quý với em.
Bạn em bị ung thư tử cung. Đã mổ nhưng chưa cắt (cố để dành hy vọng sau này lấy chồng sinh con được), chưa qua hóa trị hay xạ trị. Đang uống rất nhiều loại thuốc để khống chế u, người lúc nào cũng mệt mỏi, thỉnh thoảng hay nôn, nhưng tinh thần thì có vẻ vẫn giữ được. Gia đình nó và em thì vẫn bảo nó là ung thư giai đoạn đầu chữa ngon (em cực kỳ hy vọng như thế), nhưng nói thật em không chắc lắm. Chỉ sợ bây giờ nó cứ tin thế, sau này ngày một nặng hơn thì tụt dốc nhanh lắm, lúc đấy thì không thể vực dậy được. Em thì em cho rằng chiến lược quan trọng nhất là phải trường kỳ kháng chiến, sống chung với lũ, nếu bốc đồng là hỏng ngay. Mà muốn bình thản chiến đấu với bản thân hàng ngày một thì kiểu gì cũng phải quán triệt được con đường khó khăn trước mắt. Em không trực tiếp gặp bác sĩ của nó, nhưng để ý thì thấy phác đồ điều trị của nó cũng tương đối phức tạp, mà hình thư là ngày nào cũng phải uống thuốc. Ngừng là cái kia phát triển vù vù ngay. Em cũng đã ghi các tên thuốc ở trên, sẽ đưa cho nó tham khảo.
trungnienxame
23-04-2005, 12:29 AM
To Gừng cay: Trang web rất có ích với em. Chị kia có được một anh chồng tuyệt đấy. Chưa nói đén các kinh nghiệm chữa bệnh, riêng quan niệm chiến đấu và chiến thắng bênh tật đấy rất hợp với em.
To Thảo Nguyên: Đúng là bạn em may khi được phát hiện sớm, chắc có nhiều cơ sáng, hy vọng theo chân được trường hợp 3.
To Rum: Ăn chay gạo lứt rất tốt cho ung thư dạ dày, nhưng đối với bạn em không biết có tác dụng không. Nhưng em thấy 1 nhược điểm của ăn gạo lứt là người cực yếu, chỉ tồn tại được thôi, còn sống (có thêm tí làm việc và hưởng thụ) thì hơi khó. Yoga là một ý kiến hay, mai em sẽ đi mua 1 đĩa CD tập yoga trước, hôm vừa rồi vừa thấy ở hàng đĩa xong.
To Saint, Ối Giời và bác Tân: Như lý do ở trên nên trước mắt bạn em không (muốn / cần) phẫu thuật. Nhưng em nghe nói là bản thân việc cắt tử cung không đồng nghĩa với việc hết ung thư. Nó sẽ có u ở chỗ khác. Có ở đâu thì chữa ở đấy thôi. Nhưng bạn em cũng có kế hoạch đi Sing hoặc đi Nhật để khám & nếu có điều kiện thì chữa. Em sẽ hỏi dò nó, nếu thấy nó thật sự cần thì em sẽ mật thư hỏi ý kiến bác. (So sánh Nhật với Sing thì chỗ nào hơn nhỉ? Em biết là hỏi câu này ngu, nhưng bác nào biết cụ thể thì mách em).
To ata100: tuyệt vọng là một cảm giác thẩm mỹ tuyệt đẹp khi thưởng thức văn học, nghệ thuật, nhưng trong cuộc sống thật mà tuyệt vọng thì toi đấy bác ạ. Ở ĐÂU CÓ SỰ SỐNG - NƠI ĐÓ ĐẦY HY VỌNG...
TanNg
23-04-2005, 12:39 AM
Nếu mà giai đoạn đầu thì với những gì tớ biết thì nếu có điều kiện nên sang Sing sớm. Bệnh ung thư có đặc tính là
-- Để càng lâu càng khó chữa, hay nói cách khác là chữa đúng càng sớm, càng gấp thì càng tốt. ===> chiến lược trường kỳ kháng chiến tương đương với tử trận.
-- Cùng một loại bệnh thì thuốc này chữa được thuốc khác không chữa được ==> cách duy nhất là thử từng loại thuốc và phác đồ xem loại nào hiệu nghiệm. Nếu điều kiện xét nghiệm, phương tiện tốt thì quá trình chọn lựa thuốc và phương pháp điều trị sẽ chuẩn hơn. Về điểm này Sing vượt trội.
-- Chữa bệnh khiến cho sức khoẻ suy yếu, bác sỹ không chỉ chữa mà còn phải biết cách phục hồi sức khoẻ, để có thể chữa trị lâu dài. Cái này Việt nam cực kỳ kém, bác sỹ kém, thiết bị/thuốc men kém nên phá huỷ sức khoẻ rất nhanh.
Cách tốt nhất là cứ gửi hồ sơ bệnh án và phác đồ sang Sing sớm, để xem họ kết luận thế nào. Có điều bọn bác sỹ VN cũng khó chịu lắm, phải khéo nói, đút tiền thì mới moi được hồ sơ.
Có tý kinh nghiệm vậy thôi.
TanNg
23-04-2005, 12:49 AM
-- Lão ở trang web đó không có kinh nghiệm. Đưa vợ đi Sing quá muộn, bây giờ cầm chắc cái chết rồi, có cố chỉ là để cố thôi. Nói vậy không phải là xúc phạm gì lão đó, mà chỉ để cậu hiểu được sự quan trọng của việc chữa trị sớm.
-- Đợt trước một số bác sỹ có giải thích cho mổ là biện pháp TỐT NHẤT, nếu còn có thể mổ được. Bác sỹ khuyến cáo mổ thì nên mổ, để đến lúc di căn thì muốn mổ cũng không được nữa.
-- Hồi xưa tớ hỏi thì chữa trị ung thư, số một và hai là Mỹ và Pháp, thứ ba là Sing
[QUOTE=trungnienxame]
-- To Gừng cay: Trang web rất có ích với em. Chị kia có được một anh chồng tuyệt đấy. Chưa nói đén các kinh nghiệm chữa bệnh, riêng quan niệm chiến đấu và chiến thắng bênh tật đấy rất hợp với em.
-- Như lý do ở trên nên trước mắt bạn em không (muốn / cần) phẫu thuật. Nhưng em nghe nói là bản thân việc cắt tử cung không đồng nghĩa với việc hết ung thư. Nó sẽ có u ở chỗ khác. Có ở đâu thì chữa ở đấy thôi.
-- Nhưng bạn em cũng có kế hoạch đi Sing hoặc đi Nhật để khám & nếu có điều kiện thì chữa. Em sẽ hỏi dò nó, nếu thấy nó thật sự cần thì em sẽ mật thư hỏi ý kiến bác. (So sánh Nhật với Sing thì chỗ nào hơn nhỉ? Em biết là hỏi câu này ngu, nhưng bác nào biết cụ thể thì mách em).
[/QUOTE]
trungnienxame
23-04-2005, 01:22 AM
Về cơ bản em đồng ý với bác Tân. Nhưng (1) bạn em đã chữa trị ngay lập tức sau khi phát hiện bệnh, nhưng cách chữa là uống thuốc, chứ không phải mổ cắt. Em không biết thuốc tốt hay không, nhưng tất cả đều được đặt thẳng từ nước ngoài về, kể các mấy loại sụn cá mập linh tinh (mà em thấy rất đắt, chứ không như bác ối giời bảo đâu).
(2) Trong suốt mấy tháng vừa rồi, việc uống thuốc dường như có hiệu quả, nghĩa là không thấy u mới, và kết quả xét nghiệm tốt. Nếu như phác đồ điều trị đấy, thuốc đấy đúng, hợp với bạn em thì chỉ có duy nhất 1 cách là trường kỳ kháng chiến, uống thuốc đến cuối đời (bác sĩ bảo thế, không phải em). Em không nghĩ chữa bệnh ung thư có thể chữa dứt điểm như chữa các bênh khác đâu.
(3) Nhưng 1 tuần vừa rồi tình hình xấu đi. Mệt hơn, nôn & ra nhiều máu. Nhà nó thì giục nó đi Nhật (có mối quan hệ với 1 bệnh viện bên đấy thì phải), nhưng các bác ở đây đều nói là nên đi Sing. Kể ra đi được cả 2 thì cũng chẳng chết ai, điều kiện kinh tế em nghĩ không thành vấn đề, nhưng đi chữa bệnh chắc ngược với đi chơi, khác tró gì vào địa ngục, nhất là tinh thần sợ hãi và bất ổn kinh khủng. Tốt nhất là nên đi một chỗ trước, các bác công nhận không? Nếu bạn em đi Sing thì cần phải biết bệnh viện nào và bác sĩ nào tốt nhất ở đấy. Cái này thì em chịu. Nhưng có hướng như thế thì tiến hành sẽ dễ hơn nhiều. Bác biết gì cụ thể hơn thì mách em với nhé.
uatkimhuong
23-04-2005, 01:23 AM
Dành thời gian đi chơi với bạn ấy thật nhiều vào bạn trungnien ạ. Nếu yếu quá không đi đâu được thì đi loanh quanh, uống nước hoa quả, nghe nhạc. Hoa quả tươi rất tốt cho người đang phải uống thuốc, chiếu xạ ung thư. Và không nên uống các thứ thuốc ba lăng nhăng không có chỉ định của bác sĩ vì biết đâu chính những loại thuốc đó lại là tác nhân kích thích ung thư phát triển nhanh.
Saint
23-04-2005, 01:41 AM
Mẹ con bà nó kiếp, bác này làm em cáu mẹ nó rồi đấy, tính em nó thế các bác thông cảm, bàn bạc cái x gì, có bệnh là phải chữa. Em các bác đây có kinh nghiệm hơi bị nhiều cái vụ đi Sing chữa bệnh đấy nhá. Hồi năm rồi em đưa bà già em qua, rồi ở đây nhà mình có chú Noy có ông già qua chữa bệnh, ông già chú Noy xạ trị xem ra cũng ổn, bà già em thì không ung thư mà bị cột sống mổ phát giờ đang chuẩn bị đăng ký tham gia giải marathon xuyên việt nhân kỷ niệm ba mươi năm ngày thống nhất đất nước.
Em sang đó gặp nhiều người ung thư tưởng chết rồi, đa phần là ở phía Nam đi theo sự chỉ dẫn của Từ Dũ với mấy cái viện trong đó, sang nó ngoáy cho phát sống ngoe nguẩy. Ở CMC trước có đồng chí có khối U trong não cũng đi mổ phát, giờ hình như đã bỏ CMC đi đá cho Thể Công.
Việc của bạn bác nếu muốn sống và có nhiều tiền thì nên làm như sau, quên con bà cái bọn bác sĩ VN đi nhé, em là em nói bọn không ra gì chứ đa phần vẫn tốt lắm ạ.
1. mua vé bay qua đó rồi vào cho bọn bên đấy nó scan chẩn bệnh
2. mổ thì nó bảo mổ, xạ trị thì nó bảo xạ trị
3. sống là cái chắc, bay mẹ nó đi nhân dịp khách sạn và vé tiger còn từ giờ đến tháng 6.
PS: bệnh viện bên đấy nhất là cái Mount Elizabeth em thật bác chả khác x gì khách sạn, x có tí mùi thuốc nào, không có cảnh ăn vạ nằm vật, không có cảnh máu me băng bó đi lại lung tung. Đi trong đấy cứ như là mình ở Hilton Hà Nội. Đấy là em chưa kể cho bác nghe chuyện cái parking lot của bọn bác sĩ cái xe xấu nhất là một con Camry còn lại tiên sư chúng nó Porche, Corvett và cả một con Lamboghini nhé. Bác sĩ thì tận tình ăn nói dễ nghe, nurse thì nó hầu mình hơn hầu vua đã thế còn nhẹ nhàng dễ chịu. Tiền bạc kiếm được chẳng qua cũng là để những lúc này có cái mà dùng, cứ so đo tính toán rồi ngỏm ra đấy tha hồ mà hối hận.
trungnienxame
23-04-2005, 02:16 AM
Bác Saint đừng nóng, em còn sốt ruột bằng mấy bác. Đúng là có bệnh thì phải chữa, nhưng bạn em vẫn đang chữa đấy thôi, mặc dù là có thể không bằng ở Sing. Hiện giờ bạn em đang ở VN, nhưng phác đồ điều trị là do 1 nhóm bác sĩ trong một bệnh viện nước ngoài khá nổi tiếng đưa ra đấy ạ. Đợt đấy ngoài việc khám, nó còn nằm lại điều trị thêm mấy tuần rồi mới về VN. Nhưng bọn bác sĩ đấy có vẻ cũng không OK lắm (rõ ràng con bạn em yếu đi), nên lần này muốn đi chỗ khác. Thực ra tính toán trước khi đi không phải là so đo, mà bác phải biết để đi được 1 chuyến thì phải lên dây cót tinh thần ghê lắm. Sợ bỏ bố đi được, em từ bé đến giờ chẳng bao giờ dám đi khám bệnh bao giờ (trừ những lần cần giấy khám SK). Con bạn em nó cứ run: "nhỡ khám xong bác sĩ nói tớ chỉ sống được thêm 3 tháng nữa thì làm thế nào?" - kiểu như thế. Cho nên phải có kế hoạch thật sát mới được. Ngày xưa đặc công mình oánh trận nào chả điều nghiên kỹ trận đấy là gì, thế mới thắng được chứ.
bun_bunn
23-04-2005, 03:21 AM
[QUOTE=Rum]Thử khuyên cô ấy đi tập Yoga xem sao. Cô giáo dậy Yoga của mình trước cũng bị ung thư rất năng. Bệnh viện đã từ chối điều tri. Nhưng cô ấy tập luyện đều đặn kết hợp với ăn gạo lựt, muối mè bây giờ bệnh tình đã thuyên giảm rất nhiều. Chuyện này thật hoàn toàn Cô ấy tên là Thu, dậy ở Đặng Thái Thân[/QUOTE]
Ai bảo ăn gạo lức thì ko hoạt động bình thường được cơ chứ. Gia đình em cũng có người bị ung thư, phát hiện ra đã hơn 2 năm nay rồi, và vẫn ăn như vậy kết hợp với tập Yoga. Và còn phải nhịn ăn một hai ngày trong tháng nữa cơ. Đến giờ tuy sức khoẻ so với trước khi bị thì ko bằng nhưng vẫn đi làm liên tục suốt 2 năm nay. Nói chung phải có nghị lực và ý chí nữa, chứ nếu nghĩ là ko làm được thì chả có gì chữa được đâu. Chúc bạn bác luôn lạc quan và sớm hồi phục. :-rose
Latda
23-04-2005, 04:05 AM
Đọc bài của bác tớ rơm rớm nước mắt. Đời chả biết thế nào nhỉ? Que sera sera.... Thế nên sống được ngày nào mình cứ phải hết mình với nó.
Tớ cũng biết vài trường hợp bị ung thư. Mà sao bệnh này giờ nhiều thế nhỉ. Một chị bạn của tớ bị có khối u ở dạ con, cũng đang đi khám các loại, mình cũng thấy là phải làm cái gì đấy để an ủi chị ấy nhưng sau một thời gian nghĩ ngợi tớ quyết định là vẫn xử sự như trước. Cái quan trọng là phải làm cho người bạn mình quên dần dần cái bệnh đấy đi. Đương nhiên là rất khó nhưng nếu tất cả mọi người suốt ngày cứ nhắc đến nó hoặc làm gì cũng gợi đến cái căn bệnh đấy thì có phải là sát muối một cách gián tiếp vào vết thương của người mình yêu quí không. Hài hước là một liều thuốc hết sức bổ ích. Và nếu có quan tâm thì phải rất tế nhị, hoặc bàn về nó giống như là bàn về một bệnh thông thường thôi. Chị bạn tớ cũng buồn mất một thời gian nhưng giờ thì tinh thần vô cùng thoải mái, lên hết kế hoạch này đến kế hoạch kia. Tớ cũng thấy mừng cho chị ấy.
À có một bài thuốc, mà có lẽ cũng chẳng phải thuốc đâu, hình như nó giúp làm tiêu các loại ung, bướu gì đấy, bác và mẹ tớ đều có khối u ở tử cung, tuy là u lành nhưng nó vẫn liên tục phát triển. Bác và mẹ tớ suốt ngày uống canh dưỡng sinh (cái này ở VN có rất nhiều sách nói đến, cứ hỏi mấy cụ già là biết liền ). Sau một thời gian đi khám lại thì thấy cái u nó bé đi rất nhiều. Canh này rất dễ làm, ngày nào cũng uống một cốc to là đươc. Tớ cũng đã uống rồi, dễ uống lắm.
Nguyên liệu:
- nửa củ củ cải trắng vừa, cắt dọc
- nửa củ cà rốt, cũng cắt dọc
- hai đến 3 cái nấm đông cô Nhật (loại có lằn trắng ở cái mũ nấm ấy ) cắt làm 2
- hai đến 3 lát củ ngưu báng (mua ở hàng thuốc bắc )
Cách làm :
Dùng nồi thuỷ tinh, cho nguyên liệu vào rồi đổ 3 bát nước, đun sôi rồi vặn lửa thật nhỏ, để khoảng 1 h là được.
Uống thay nước trà hàng ngày.
Mong bạn của bác khỏi bệnh sớm và toại nguyện các mong ước của mình.
PS.
ốigiời
23-04-2005, 07:31 AM
Phát hiện sớm là tối quan trọng, nhưng nếu cứ chần chừ ko phẫu thuật thì có thể là bạn đang đánh mất thời gian quý báu. Bác Tân nói đúng đấy, phát hiện sớm + phẫu thuật là biện pháp TỐT NHẤT. Nếu làm nhanh chóng khi còn ở giai đoạn 1 thì có thể sống thêm cả chục năm nữa đấy.
Thời gian là vàng là bạc, nhưng với bệnh này thì nó còn quý hơn vàng bạc nhiều, nó là tính mạng. Khi đã di căn rồi thì vàng bạc có nhiều cũng không thể nói trước được. Time is running out...
Nguyễn Thị Hồng
23-04-2005, 07:31 AM
Về việc chấn giữ tinh thần của người nhà bệnh nhân, trungnienxame làm vậy là bình tĩnh và can đảm qúa rồi. Nhiều khi bệnh nhân lại không đau đớn, lo sợ hay mất phương hướng bằng người nhà và bạn bè.
Để ổn định tinh thần cho chính mình, bạn nên chủ động lên chùa hoặc đi lễ nhà thờ, mỗi tối trước khi đi ngủ và mỗi sáng sau khi tỉnh dậy trấn an bằng một lời cầu nguyện yêu thích nào đấy (ví dụ ở dưới). Dần dần từng ngày một, lòng bạn sẽ yên bình trở lại, dù có thể một lúc bất chợt không ngờ nào đấy bạn sẽ òa khóc. Hãy tự nhủ rằng bạn phải tích lũy sức mạnh, bao gồm cả kiến thức, thể lực và tinh thần để động viên bạn gái của bạn trong cuộc đấu tranh lâu dài phía trước.
Bài yoga Suối Nguồn Tươi Trẻ
http://www.thenaturalhealthsource.com/Yoga&Meditation/Tibetan_Rites.htm
Lời niệm Bình An (Oneness Meditation)
Awareness-Acceptance-Thankfulness-Respect-Service-Strength-Kindness-Wisdom-Love-Oneness
http://www.worldprayers.org/index.html
http://www.worldprayers.org/archive/art/prayer_art/oneness_meditation.gif
ốigiời
23-04-2005, 07:47 AM
Bài thuốc của Latda có thể tốt cho u lành tính, nhưng bác trungnienxame chú ý là ung thư với u lành khác nhau một trời một vực. U lành chỉ như chửi nhau với hàng xóm, còn ung thư là thằng lính Polpot, nó đã gí dao vào sườn mình rồi, chỉ có bật lại để sống hoặc là ..đi luôn, chứ không thể chửi nhau với nó được. Phát hiện sớm được ở GD 1 là khá hiếm, như thế là trời vẫn cho sống thêm nhiều năm nữa rồi. Nên đưa sang Sing ngay đi, nếu bác sĩ nói phẫu thuật thì nên làm, sau đó còn khá thời giờ để Yoga, để gạo lứt muối mè, để làm các biện pháp khác.
Gừng cay
23-04-2005, 09:15 AM
[QUOTE=trungnienxame]Bác Saint đừng nóng, em còn sốt ruột bằng mấy bác. Đúng là có bệnh thì phải chữa, nhưng bạn em vẫn đang chữa đấy thôi, mặc dù là có thể không bằng ở Sing. Hiện giờ bạn em đang ở VN, nhưng phác đồ điều trị là do 1 nhóm bác sĩ trong một bệnh viện nước ngoài khá nổi tiếng đưa ra đấy ạ. Đợt đấy ngoài việc khám, nó còn nằm lại điều trị thêm mấy tuần rồi mới về VN. Nhưng bọn bác sĩ đấy có vẻ cũng không OK lắm (rõ ràng con bạn em yếu đi), nên lần này muốn đi chỗ khác. Thực ra tính toán trước khi đi không phải là so đo, mà bác phải biết để đi được 1 chuyến thì phải lên dây cót tinh thần ghê lắm. Sợ bỏ bố đi được, em từ bé đến giờ chẳng bao giờ dám đi khám bệnh bao giờ (trừ những lần cần giấy khám SK). Con bạn em nó cứ run: "nhỡ khám xong bác sĩ nói tớ chỉ sống được thêm 3 tháng nữa thì làm thế nào?" - kiểu như thế. Cho nên phải có kế hoạch thật sát mới được. Ngày xưa đặc công mình oánh trận nào chả điều nghiên kỹ trận đấy là gì, thế mới thắng được chứ.[/QUOTE]
Trungnienxame: Ở Việt Nam nhiều khi mình tưởng như thế đã là tốt lắm rồi, bác sỹ giỏi lắm rồi nhưng cứ thử đưa bạn gái đó sang Sing để chữa xem, mọi việc sẽ là ngoài sức tưởng tượng của mình bởi tính chuyên nghiệp, sự tận tuỵ và hơn nữa là điều kiện máy móc nước ngoài cũng rất hiện đại. Ở đó cơ hội sống của bạn đó sẽ cao hơn rất nhiều.
Ngày xưa, mình cũng có một người bạn bị ung thư cổ tử cung. Sau một thời gian dài hóa trị, và chỉ còn một lần cuối cùng hóa trị nữa thôi thì sẽ khỏi (theo như phác đồ điều trị của bác sỹ) mà cô ấy là người khá lạc quan, vẫn rất vui vẻ, yêu đời và tin chắc mình sẽ sống. Nhưng không ngờ, bệnh đột nhiên trở nặng và cô ấy đã ra đi.
Thế nên, không thể nói trước được điều gì, nếu gia đình bạn gái đó có điều kiện thì nên đi nước ngoài chữa trị càng sớm càng tốt.
Bác Tân: Em nghĩ đúng như câu nói trong trang Web đó đã viết: "Ở đâu có hy vọng, ở đó có sự sống". Em không muốn bất cứ ai nói gì khác với tình trạng của vợ chồng bạn em bây giờ. Bởi vì dù ít hay nhiều em và mọi người xung quanh họ vất rất rất rất HY VỌNG.
TanNg
23-04-2005, 10:00 AM
Cặp vợ chồng đó anh biết. Và câu [COLOR=Blue]"Ở đâu có hy vọng, ở đó có sự sống"[/COLOR], anh cũng biết và trải qua cuộc chiến đấu còn hơn cả họ, nhưng về sau mới nhận ra nhiều khi vui vẻ chấp nhận thì những phút cuối cùng sẽ thoải mái hơn rất nhiều. See http://tanngfamily.blogspot.com. Với vợ chồng bạn em họ đã chọn con đường chiến đấu tới cùng thì anh cũng chẳng muốn bàn luận vì anh cũng hiểu và từng trải qua tâm lý lúc đó của họ, nhưng nếu ai đó muốn anh đưa ra ý kiến, thì ý kiến của anh vẫn là không phải lúc nào cũng nên chiến đấu tới cùng.
[QUOTE=Gừng cay]Bác Tân: Em nghĩ đúng như câu nói trong trang Web đó đã viết: "Ở đâu có hy vọng, ở đó có sự sống". Em không muốn bất cứ ai nói gì khác với tình trạng của vợ chồng bạn em bây giờ. Bởi vì dù ít hay nhiều em và mọi người xung quanh họ vất rất rất rất HY VỌNG.[/QUOTE]
TanNg
23-04-2005, 10:03 AM
Bác sỹ VN thì có thể nói là rất kém, họ tận tuỵ, nhưng năng lực và phương tiện và thiết bị rất hạn chế. Máy chiếu xạ chẳng hạn, máy chiếu đời mới ít ảnh hưởng sức khoẻ hơn nhiều, nhờ đó chiếu được cường độ mạnh hơn, trong khi đó máy của VN thì là đời cũ, rồi hỏng liên tục. Hoặc các thiết bị chẩn đoán cũng thế, khiến cho chẩn đoán kém chính xác, trong khi với ung thư thì chẩn đoán chính xác nhiều khi quyết định sinh/tử.
[QUOTE=Gừng cay]Trungnienxame: Ở Việt Nam nhiều khi mình tưởng như thế đã là tốt lắm rồi, bác sỹ giỏi lắm rồi nhưng cứ thử đưa bạn gái đó sang Sing để chữa xem, mọi việc sẽ là ngoài sức tưởng tượng của mình bởi tính chuyên nghiệp, sự tận tuỵ và hơn nữa là điều kiện máy móc nước ngoài cũng rất hiện đại. Ở đó cơ hội sống của bạn đó sẽ cao hơn rất nhiều.
.[/QUOTE]
shrek_coi
23-04-2005, 10:52 AM
Bác Saint nói đên Mount E. Mount E là bệnh viện tư xịn nhất ở Singapore rồi. Giá cả ở đó cũng khá đắt.
Bác Trungniên nên đưa bạn bác sang Sing khám thử một lần xem sao. Trước khi đi thì vào website của mấy bệnh viện đó email và liên lạc để hỏi. Yên tâm là họ sẽ trả lời rất nhiệt tình vì chính phủ Sing đang khuyến khích bệnh nhân từ nước ngoài đến. Sang Sing bước đầu cứ khám và làm các xét nghiệm đã, còn quyết định làm gì thì sẽ quyết sau khi nghe tư vấn của bác sỹ. Mình đoán nếu chỉ làm xét nghiệm ko chắc cũng chỉ khoảng vài nghìn thôi.
Địa chỉ mấy website của một số bệnh viện này
http://www.kkh.com.sg/ : KK women and children hostpital - chuyên dành cho bà mẹ và trẻ em, bạn bác có lẽ nên đến đây trước tiên. Đây là bệnh viện công, giá chắc cũng mềm.
http://www.nuh.com.sg/ : National University Hospital (NUH), một bệnh viện công lớn khác của Sing
Ngoài ra còn có SGH, vv nhưng tạm thế thôi đã
Mount E thì ở đây http://www.mountelizabeth.com.sg/
Nhìn chung các bác nữ thì nên đề phòng mấy bệnh ưng thư vú và cổ tử cung (cái này nếu dưới 45 tuổi thì khám định kỳ 2 năm 1 lần), các bác nam thì để ý vụ colon cancer, tiền liệt tuyến (với người già), dạ dạy Mấy cái bệnh ung thư này nếu biết sớm thì chữa khỏi rất nhanh và ko bị tái phát, còn nếu muộn thì :(.
dangkimaikhongduoc
23-04-2005, 11:00 AM
Cách đây 3 năm ở trường em người ta tổ chức 1 cuộc hội thảo với chủ đề : Bạn sẽ làm gì nếu bạn chỉ sống 6 tháng nữa trong cõi đời này .
Em đi qua , tặc lưỡi : Cần gì 6 tháng , chết là hết , life is shit when you die .Cho tôi 6 giờ ,đủ để chào mọi người , tôi đi .
Ko phải đùa cợt , nhưng quả thật em nghĩ như thế này , sống chết là bởi mệnh trời , cưỡng ko được đâu . Có những người ra sinh vào tử không chết lại chết bởi những lý do rất dớ dẩn . Trước em có 2 thằng bạn thân . 1 thằng chết lúc em ở VN . Hôm trước vừa cười nói , hôm sau hắn đã trở thành người thiên cổ . Khi biết tin , đầu óc em rỗng tuếch các bác ạ . Phút chốc , ko nhớ , ko thương , chỉ thấy mình như hụt xuống 1 cái vực thẳm , sâu vô cùng . Em chua chát . Hôm sau đi đám tang nó , nước mắt cứ thế trào ra khi nhìn thấy cái ảnh hắn bên mảnh nhiễu điều
Thằng thứ 2 , hiền lành , học giỏi , toàn học thôi . Tết về quê , ngã 1 phát , chết luôn ( ngã rất nhẹ ) . Khi biết tin hắn , em sững sờ . Thế là từ nay em ko còn bao giờ được gặp hắn trên cõi đời này nữa . Sáng sáng thức dậy , em thầm cảm tạ thượng đế còn cho em nhìn thấy ánh mặt trời . Tự dưng em thấy quý cuộc sống hơn , nhưng cũng coi thường nó hơn
aTa100
23-04-2005, 12:24 PM
Bác lại làm em tí chẩy nước mặt, em chẳng muốn kể chuyện em nữa. Nghĩ sống với chết mà sao ranh giới gần nhau, hôm trước hôm sau có thể đã đi rồi. Em vô tâm, không suy nghĩ chuyện đó nhiều lắm, đôi khi điều này làm cho con người lạc quan hơn, em kô biết điều đó có tốt không, nhưng có lẽ sống vô tâm ảnh hưởng đến người ruột thịt của mình nhiều lắm. Đọc bài của các bác em tự nhủ với mình yêu cuộc sống hơn, cố gắng sống cho có ích.
Em cũng mong muốn bạn của Trungnienxame sẽ gặp được điều may mắn.
trungnienxame
24-04-2005, 01:32 AM
E hèm, em để ý thấy bác Tân post bài thường khá kiệm lời, nhưng bác góp ý với em thì lại nhiệt tình thật đấy, và xác đáng. Em cảm ơn bác và tất cả các bác khác. Em thích các bác! :)
Có mấy việc này em muốn nói trước để các bác hiểu rõ tình cảnh của em với bạn em hơn. Thứ nhất là hiện giờ đầu em rất cuống, không nghĩ được cái gì nên hồn, nên có gì ngu si hay chậm hiểu thì các bác bỏ ít thời gian lẻ ra chỉ bảo dẫn dắt, đừng chửi em.
Thứ hai là em không thể đưa bạn em đi Sing (hay bất cứ nước nào khác) để chữa bệnh được. Không phải em không có khả năng hay không muốn, mà làm như thế vượt quá giới hạn tình bạn, nhà nó còn bố mẹ, người nhà, dù sao em cũng chỉ là bạn. Em chỉ tư vấn, chia sẻ và đưa nó đi chơi loanh quanh được thôi. Hơn nữa em mà đưa nó đi Sing thì con bồ nó cắt cổ em. Em quý bạn em, nhưng em sợ bồ em lắm. Chuyện vứt bỏ người tình đánh vèo chỉ để đổi lấy một nụ cười của bạn chỉ có trên phim Friends, đúng không ạ?
Thứ ba, em có hỏi thêm một số bác sĩ chuyên, thì phần lớn đều nói giống hệt các bác ở đây: phẫu thuật là tốt nhất. Nhưng như em đã nói ở post trước, bạn em rất rất muốn có con, nó thuộc tuýp người cổ điển 100%, mơ ước gia đình con cái. Mà khả năng làm mẹ không còn nữa, thì khả năng làm vợ cũng sẽ giảm đi 90%, phải không ạ? Chưa biết khỏi hẳn hay không nhưng trả giá thì cũng tương đối đấy chứ. Nếu như ung thư của bạn em là giai đoạn 3 hay 4, thì OK, không phải suy nghĩ lăn tăn gì cả, ai ai cũng sẽ quyết định điều trị quyết liệt giống nhau. Nhưng bạn em đang ở giai đoạn đầu, nó THAM. Và em cũng thấy nếu có cơ thì tại sao lại cắt cơ đi? Nhưng tử thần thì lại không đùa được. Mạo hiểm cái gì chứ mại hiểm cái này cũng run run. Bác Gừng cay và Ối giời có lý trong chuyện này. Cái gì cũng muốn mới khổ. (À, bác Gừng cay chú ý là bạn em đã ra nước ngoài chữa 1 lần, phác đồ điều trị nó hiện đang theo là của các bác sĩ ở đấy, nhưng có vẻ không OK lắm nên bố mẹ nó mới muốn nó đi nước khác, mà cụ thể bây giờ là Sing).
Thứ tư, em quyết liệt phản đối bác Tân. Theo em, ít nhất trong chuyện này, kiểu gì cũng phải chiến đấu tới cùng. Đành rằng phải tỉnh táo, nhưng đến người khoẻ mà không chiến đấu tới cùng - một biểu hiện của niềm tin tuyệt đối - thì làm sao người bệnh có thể có tinh thần chống chọi bênh tật được, mà đây là một trong những nhân tố quyết định cho việc khỏi bệnh. Bây giờ em mới phát hiện ra người ốm nặng (như bạn em) rất tinh. Mình nghĩ gì là họ biết ngay.
Em xin nói thêm 1 chuyện ngoài lề nhé. Em có 1 ông thầy người nước ngoài. Hồi đang dạy bọn em thì ông ấy ốm, đi khám nhiều nơi thì kết quả là ung thư, dạ dày hay đại tràng gì đấy. Giai đoạn cuối. Kiểu là bệnh viện trả về, 2 chân thì 1 chân Văn Điển 1 chân Thanh Tước. Bác sĩ bảo điều trị tích cực thì sống thêm được 3-6 tháng. Ông ấy cực kỳ đau khổ, vì đang tuổi chín nhất của khoa học (hơn 50 chứ mấy), khoẻ mạnh, tiền đồ như điên mà lại phải chết. Một buổi chiều lang thang, đi qua tượng Đức Mẹ, ông ấy quỳ xuống xin Đức Mẹ ban phép lạ, và nguyện sẽ theo Thiên Chúa giáo 1 lòng như nhất. Và như mọi chuyện cổ tích, ngay lập tức ông ấy thấy như 1 luồng điện chạy qua người, khoẻ dần mà không cần bất cứ 1 sự điều trị nào, khối u vẫn y nguyên. Gần 5 năm rồi. (chú ý: em là thằng vô thần, không quảng cáo cho đạo nào hết)
....
Trưa nay em vào đây đọc thêm những gì các bác viết, sau đấy rủ con bạn em đi chơi. Về muộn. Tiếc 2 cái, 1 là nó đang mệt mà không cho nó nghỉ (tại nó không muốn về), 2 là những cái em khuyên nó thì có cái nó không nghe. Hôm nay trông bạn em yếu hơn hẳn hôm trước, chán quá đi mất. Em bảo nó uống nhiều nước hoa quả + canh dưỡng sinh, nó OK. Bảo nó ăn cơm gạo lức, nó ậm ừ rồi cũng OK, bảo nó tập Yoga, nó vui vẻ nhận lời luôn, còn khoe là bạn nó có mấy đứa cũng tập Yoga, em bảo nó đừng uống rượu nữa, nó bảo là lâu lắm rồi không dám động đến dù chỉ 1 giọt. Trên đà chiến thắng, em bảo nó nên đi Sing khám lại (tất nhiên là lồng vào đấy chuyện vé máy bay rẻ, xe đẹp + shopping...) thì nó không. Hỏi lại vẫn không. Thế mới cú. Đúng như em đoán là nó đến tầm tinh thần xuống rồi, chắc là đợt vừa rồi yếu đi nhiều nên nó không tin tưởng mấy vào việc chữa trị nữa. Nó chỉ khóc, bảo là nó có làm gì đâu mà trời bắt nó chết.... Thôi, em không viết được nữa đâu
Gừng cay
24-04-2005, 01:50 AM
Bác Gừng cay và Ối giời có lý trong chuyện này. Cái gì cũng muốn mới khổ. (À, bác Gừng cay chú ý là bạn em đã ra nước ngoài chữa 1 lần, phác đồ điều trị nó hiện đang theo là của các bác sĩ ở đấy, nhưng có vẻ không OK lắm nên bố mẹ nó mới muốn nó đi nước khác, mà cụ thể bây giờ là Sing).
Phác đồ điều trị là chuyện phác đồ điều trị, nó không liên quan đến chuyện có chữa được bệnh hay không? Nếu chỉ cần phác đồ điều trị thì cần quái gì đến bác sỹ giỏi với lại máy móc tân tiến?
Sao bạn không cho cô bạn đó xem trang Web nhỉ? Hay có thể cho người nhà của cô ấy xem để họ quyết định.
Cô vợ của người bạn tôi có nói 1 câu mà tôi không thể quên được: " Em nếu không vì 2 đứa con thì chắc em không thể chịu đựng nhiều đến như thế", mặc dù cô ấy chưa biết gì về bệnh tình của mình.
Cô bạn đó nếu muốn có con, muốn lập gia đình, muốn chữa bệnh mà cứ khóc lóc như thế thì bệnh có nhẹ cũng thành nặng. Gia đình và bạn bè cần phải xốc lại tinh thần cho cô ấy. Và chữa bệnh càng sớm càng tốt.
Nếu muốn xin số điện thoại liên hệ tới ông bác sỹ chữa ung thư giỏi nhất ở Sing thì hãy vào trang Web đó liên hệ. Người ta sẵn sàng cung cấp, chia sẻ với mình cơ mà?
miami
24-04-2005, 02:20 PM
Em chỉ có ý kiến là với ung thư, thời gian là điều quan trọng nhất. Bây giờ mới giai đoạn đầu, còn có cơ may chữa chạy mà không quyết định nhanh, sau này hối không kịp nữa đâu. Nhà mình tâm lý chung là rất sợ mổ, uống đủ thứ thuốc người này người kia chỉ với hy vọng làm teo cái u đi. Mà u là u ác, tốc độ phát triển của nó chóng mặt.
Ở VN, điều kiện, phương tiện không có, trình độ bác sĩ thì em không dám bàn vì không biết (nhưng chuyện bác sĩ cứ phán loanh quanh, mò mẫm và lung tung, mỗi người một kiểu thì em gặp rồi. Bạn em, ngày xưa có lên đây hỏi các bác, đã mất rồi, chỉ vì khi làm hóa trị xong, lẽ ra phải cách ly vì lúc đó cơ thể không có sức đề kháng thì bác sĩ lại khuyến khích ra sân bệnh viện đi dạo. Cuối cùng chưa gục vì ung thư thì gục vì nhiễm trùng phổi. Thế đấy!)
Nói mấy chuyện này buồn lắm. Cũng đừng đòi hỏi người bệnh phải có ý chí, nghị lực này nọ vì mình không ở hoàn cảnh người ta, mình không đau, không thất vọng như người ta, mình không thể nào cảm nhận và hiểu đến tận cùng được.
Với bệnh nhân ung thư, mình chỉ có thể trợ giúp về mặt tinh thần bằng cách nói những chuyện vui, cho họ xem những chương trình giải trí họ thích, đọc những bài báo họ quan tâm... Nói về ung thư chỉ nói chừng mực, rằng đó là bệnh hiểm nghèo, nhưng không phải là vô phương cứu chữa, khi người ta gặp thầy gặp thuốc, gặp may, chịu khó ăn uống, nghỉ ngơi và không quá bi quan. Và ăn uống, nghỉ ngơi, lạc quan thì không ai làm thay họ được.
Sao bác trungnien không chỉ cho gia đình bạn của bác đọc cái site chị Gừng chỉ để thấy điều kiện chữa bệnh ở Sing tốt đến thế! Em xem cái site đấy mà rớt nước mắt. Chị LA trẻ, xinh thế mà.. Nhìn ảnh cả gia đình mà không sao cầm lòng được.
Bác trungnien ạ, thời gian, thời gian, nó không chờ bạn bác đâu. Đừng lần chần nữa. Nhanh lên ((
TanNg
24-04-2005, 03:16 PM
Các trường hợp thần kỳ như bên dưới thì không nói, nhưng có hai khả năng, thật sự nó là thần kỳ, khả năng thứ hai mà nhiều người gặp hơn là chẩn đoán sai, cứ tưởng là ung thư hóa ra không phải. Mà trường hợp chú chỉ ra thực ra là không chữa mà khỏi chứ không phải cố chữa mà khỏi, thế nên nó không đi ngược lại với những gì tớ định nói. Thôi đã trót nói rồi thì bây giờ mô tả thêm cho mọi người thế nào nghĩa là điều trị ung thư ở giai đoạn cuối.
Ung thư ở giai đoạn cuối tức là đã di căn xa, bệnh ung thư sẽ phát triển toàn thân, chữa được chỗ này thì nó sẽ mọc ở chỗ khác, mỗi vùng khối u mọc khiến cho cơ thể đau đớn. Các phương pháp điều trị thông thường hiện có
-- Mổ. Khi đã di căn xa thì mổ không có ý nghĩa, vì mỗi lần mổ rất đau đớn, sức khỏe tổn hạn, và không phải chỗ nào cũng mổ được, không ai có sức để chịu hàng chục ca mổ trên cơ thể.
-- Chiếu xạ. Chỗ nào u phát triển lớn thì chiếu xạ. Nếu mức độ đáp ứng cao thì vùng được chiếu xạ sẽ diệt được khối u, nhưng KHÔNG ngăn cản được các khối u khác tiếp tục mọc ra. Nếu mức độ đáp ứng thấp thì thậm chí không diệt nổi khối u mà vẫn làm tổn hại cơ thể. Thông thường khi chiếu xạ sẽ phải chiếu rộng ra so với vùng khối u, và toàn bộ vùng chiếu xạ phía bên ngòai sẽ bị cháy sém, vùng cơ thể phía bên trong bị tổn hại có thể gọi là nát bét ra. Khi chiếu xạ thậm chí còn đau đớn hơn cả để nguyên không chiếu xạ. Chiếu xạ càng nhiều thì sức khỏe càng giảm, nguy cơ nhiễm trùng, viêm cơ thể càng cao, sức đề kháng giảm, không ăn uống được. Ngoài ra chiếu xạ sẽ ảnh hưởng mạnh tới tủy, nên số lần chiếu xạ, tổng công suất chiếu vào người cũng bị giới hạn. Đến một lúc nào đó cũng không thể chiếu xạ tiếp được nữa. Như vậy, nhiều khi càng cố chiếu xạ thì càng phải chịu đau đớn hơn, sức khỏe càng giảm sút nhanh hơn, và càng ra đi sớm hơn. Nếu thiết bị tốt, bác sỹ giỏi thì cơ hội sẽ cao hơn, nhưng thông thuờng nếu đã ở giai đoạn bốn thì cơ hội gần như không có, càng cố gắng sẽ chỉ càng khiến người bệnh phải chịu đau đớn.
-- Hóa trị Hóa trị là hình thức đưa thuốc thẳng vào cơ thể, nếu như may mắn mà "đáp ứng" thuốc thì sẽ diệt được các tế bào ung thư. Nhưng khi vào giai đoạn bốn thì có những vùng cơ thể hóa chất không ngấm tới được, trong trường hợp có đáp ứng thì khả năng trị triệt để cũng cực kỳ thấp. Tỷ lệ đáp ứng của hóa chất cũng không cao, thậm chí có trường hợp đáp ứng chỉ chặn được bệnh, chứ không đẩy lùi và tiêu diệt được bệnh. Hóa chất gây tác dụng phụ rất lớn, khiến cho cơ thể mệt mỏi, sức khỏe suy giảm, tàn phá các cơ quan khác không phải vùng ung thư. Đáng tiếc là hóa chất cũng bị hạn chế số lần truyền (tối đa 6-7 lần gì đó), nên nếu trong số lần truyền đó mà không tiêu diệt được bệnh hoàn toàn thì sớm hay muộn bệnh cũng tái phát lại. Người bệnh ở giai đoạn 4 thì sức khỏe đã rất yếu, không đủ sức chịu đựng nên cũng như các trường hợp trên, nhiều khi cố chữa trị bằng hóa chất lại khiến cho người ta kiệt sức và ra đi sớm hơn.
Kết luận là gì, tuy là còn cơ hội thì còn phải cố gắng, nhưng cũng phải xem là liệu còn cơ hội hay không. Nhiều khi quyết tâm quá mức sẽ khiến cho người bệnh phải chịu đau khổ khủng khiếp trong quãng thời gian còn lại (ngày ngày phải uống hàng trăm viên thuốc, chịu đau đớn, mệt mỏi, không còn nhận thức được mọi sự xung quanh), thậm chí còn mất sớm hơn so với việc hạn chế chữa trị và điều dưỡng sức khỏe. Đúng là cần chiến đấu tới tới phút cuối cùng, nhưng khi kẻ địch đã dí khẩu súng nạp sẵn đạn vào đầu, thì phản kháng chỉ khiến cho họ bóp cò nhanh hơn thôi.
Bạn của trungnien, nếu còn chưa phải giai đoạn 4 thì gấp gáp lên, đến lúc sang giai đoạn 4 rồi thì cố cũng không kịp đâu.
To Miami. Chữa ung thư là mò mẫm, nên việc các bác sỹ mỗi người chẩn đoán một cách, đưa ra các phác đồ điều trị khác nhau cũng là hoàn toàn bình thường thôi, ta cũng vậy, Tây cũng vậy.
[QUOTE=trungnienxame]Thứ tư, em quyết liệt phản đối bác Tân. Theo em, ít nhất trong chuyện này, kiểu gì cũng phải chiến đấu tới cùng. Đành rằng phải tỉnh táo, nhưng đến người khoẻ mà không chiến đấu tới cùng - một biểu hiện của niềm tin tuyệt đối - thì làm sao người bệnh có thể có tinh thần chống chọi bênh tật được, mà đây là một trong những nhân tố quyết định cho việc khỏi bệnh.
Em xin nói thêm 1 chuyện ngoài lề nhé. Em có 1 ông thầy người nước ngoài.
[/QUOTE]
miami
24-04-2005, 03:53 PM
[QUOTE=TanNg]To Miami. Chữa ung thư là mò mẫm, nên việc các bác sỹ mỗi người chẩn đoán một cách, đưa ra các phác đồ điều trị khác nhau cũng là hoàn toàn bình thường thôi, ta cũng vậy, Tây cũng vậy.[/QUOTE]
Em không hiểu lắm. Vì em nghĩ là bác sĩ lấy sinh khiết (hay "thiết" nhỉ?) thì qua máy móc phân tích xét nghiệm phải biết là bệnh nhân ung thư gì, giai đoạn mấy chứ ạ? Mà đã xác định được thì sao lại "mỗi người chẩn đoán một cách"?
TanNg
24-04-2005, 05:31 PM
Đoạn dưới này thì tớ không dám chắc, vì những gì nói ra chỉ dựa trên nghe lỏm, đại loại cũng có lần tớ thắc mắc như vậy với bác sỹ và tìm đọc sách, những gì tớ hiểu là:
Ung thư có một đặc điểm là cùng một loại ung thư khác nhau có vô số biến thể, mỗi biến thể phù hợp với thuốc này và cách điều trị này mà không phù hợp thuốc khác. Quá trình biến chứng, biến đổi cũng mỗi lúc một khác, không thể đoán trước được. Đến mỗi bệnh viêm họng mà nhiều trường hợp người ta còn chẩn đoán khác nhau, nhiều loại bệnh khác người ta phải tổ chức "hội chẩn" để nhiều người khác nhau cùng đưa ra ý kiến mà tính "đoán" vẫn rất cao. Trong ung thư thì "chẩn đoán" tính "đoán" nhiều hơn tính "chẩn", nên việc kết luận và đưa ra phác đồ chữa trị khác nhau là đương nhiên.
Để chẩn đoán được chính xác hơn thì thiết bị cực kỳ quan trọng. Bọn Sing nó có chụp cộng hưởng từ nên chất lượng chẩn đoán rất cao, ở VN thì chụp cộng hưởng từ mới có hơn một năm gần đây, trước đây toàn chụp city scan, mà cái máy chụp city trong bệnh viện K chất lượng cực kỳ thấp ==> kết quả chẩn đoán rất lộn xộn. Trình độ người đọc phim cũng rất quan trọng, bọn tây nó có chế độ hội chẩn, vài người giỏi cùng ngồi thảo luận với nhau để tìm ra kết luận chính xác. Còn Việt nam thì bác sỹ ông nào cũng giỏi, kiên quyết không chịu nghe nhau ==> kết quả kém chính xác. Hồi trước tớ cũng đọc đâu đó là bọn Sing nó có thiết bị thử tính đáp ứng hoá chất, nhờ đó khả năng dùng đúng hoá chất sẽ cao lên nhiều so với bình thường. Việt nam chưa có thiết bị đó, nên quá trình chẩn đoán vẫn kém hơn nhiều.
Nói chung kết luận thì ai cũng biết rồi, có tiền mà bệnh ở chưa phải vô phương cứu chữa thì nên đi Sing.
[QUOTE=miami]Em không hiểu lắm. Vì em nghĩ là bác sĩ lấy sinh khiết (hay "thiết" nhỉ?) thì qua máy móc phân tích xét nghiệm phải biết là bệnh nhân ung thư gì, giai đoạn mấy chứ ạ? Mà đã xác định được thì sao lại "mỗi người chẩn đoán một cách"?[/QUOTE]
TuMeManques
24-04-2005, 07:45 PM
[QUOTE=TanNg]Để chẩn đoán được chính xác hơn thì thiết bị cực kỳ quan trọng. Bọn Sing nó có chụp cộng hưởng từ nên chất lượng chẩn đoán rất cao, ở VN thì chụp cộng hưởng từ mới có hơn một năm gần đây, trước đây toàn chụp city scan, mà cái máy chụp city trong bệnh viện K chất lượng cực kỳ thấp ==> kết quả chẩn đoán rất lộn xộn. Trình độ người đọc phim cũng rất quan trọng, bọn tây nó có chế độ hội chẩn, vài người giỏi cùng ngồi thảo luận với nhau để tìm ra kết luận chính xác. Còn Việt nam thì bác sỹ ông nào cũng giỏi, kiên quyết không chịu nghe nhau ==> kết quả kém chính xác. Hồi trước tớ cũng đọc đâu đó là bọn Sing nó có thiết bị thử tính đáp ứng hoá chất, nhờ đó khả năng dùng đúng hoá chất sẽ cao lên nhiều so với bình thường. Việt nam chưa có thiết bị đó, nên quá trình chẩn đoán vẫn kém hơn nhiều.
Nói chung kết luận thì ai cũng biết rồi, có tiền mà bệnh ở chưa phải vô phương cứu chữa thì nên đi Sing.[/QUOTE]
Bác viết nhầm rồi CT Scanner là Computed Tomography Scanner không phải là city :-rose :-rose :-rose
TanNg
24-04-2005, 08:15 PM
He he, thế hở, tớ nghe nó phát âm thế nhưng chưa nhìn thấy chữ bao giờ nên đọc thế. Thường thì khi nói tiếng Việt thì người ta gọi là chụp cắt lớp, lúc nãy nghĩ mãi ko ra từ tiếng Việt là cái gì nên viết vậy. Này! Ngoài lầm cái đoạn trên ra thì những cái khác tớ nói có nhầm cái gì không vậy?
Hồi xưa ông già tớ chụp cắt lớp, một cụm mạch máu nó nhìn nhầm mẹ nó thành khối u, vì trên phim đều là mầu đen xịt giống nhau, nếu mà chụp cộng hưởng từ thì không đến nổi vậy.
[QUOTE=trangsarah]Bác viết nhầm rồi CT Scanner là Computed Tomography Scanner không phải là city :-rose :-rose :-rose[/QUOTE]
dangkimaikhongduoc
25-04-2005, 02:39 AM
Sao em gửi bài mấy lần ko được nhỉ ??,?
Tình hình là em nghĩ thế này các bác ạ . Bạn bác trungnienxame phải vào ngay bệnh viện có uy tín để khám , chẩn đoán thêm ; qua đó , nếu thấy nếu có khả năng chữa được thì dù mong manh mấy cũng cố gắng mà cứu chữa , cho dù tiền bạc tốn kém đến đâu . Mạng người là quan trọng nhất . Em xin giới thiệu cụ thể là bệnh viện Việt - Pháp , 1 bệnh viện có thể coi là tốt nhất ở VN hiện nay ( chi phí tất nhiên cũng không rẻ ) .
Cách đây 3 năm , đứa em gái em cũng đã vào bệnh viện đó . Ban đầu người nó xanh lét , yếu ớt , cứ tưởng là bị gan thận gì . Sau thì lâu lâu lại ngất 1 phát . Thế là ông chú ruột chở đến bệnh viện khám . Hóa ra là hở van tim bẩm sinh . Cả nhà tá hỏa , vì nghe nói cái này nếu giờ mà không phẫu thuật thì sau này lớn tuổi là hết đường . Trong nhà ko dám báo cho em biết . Ông chú thì lại làm ngược lại , ổng gọi điện bảo em là bây giờ em lớn rồi , phải biết bệnh tình của em út như thế như kia . Sau thì phẫu thuật và thành công . Bây giờ nó khoẻ mạnh , hồng hào .
Nghe ông chú em bảo là đợt phẫu thuật ấy hết 60 triệu , chưa tính tiền đút lót để được mổ sớm ( nhiều người xếp hàng chờ lắm ) . Đại khái đứa em gái khoẻ mạnh là mừng , bao nhiêu tiền cũng phải cố mà theo . Nhưng cũng khổ ông bà già , nhất là bà già , phải bán gần như sạch sẽ , nợ khắp làng trên xóm dưới ...........
trungnienxame
25-04-2005, 04:02 AM
Đêm em vào TL mấy lần mà không được, bây giờ 4h sáng thì lại ngon, chắc là dân tình đi ngủ hết, cửa dả rộng rãi hẳn.
Em đọc kỹ rồi. Các bác có lý. Mai em sẽ tìm mọi cách để ép nó đi thật nhanh. Kể cả nếu cần em cũng áp tải nó đi luôn.
Hôm qua em có đưa cho nó trang web của bạn bác Gừng. Hôm nay không liên lạc nên chưa biết nó có đọc hay không, chỉ sợ nó dát chết không dám đọc lại mất công em in ra cho nó thôi.
Bác gì nick dài dài ơi, bạn em cũng vào Việt Pháp rồi, không ăn thua.
Saint
25-04-2005, 01:52 PM
cái Việt Pháp ấy mà, ngoài cái sự chu đáo một cách rất tốn tiền ra còn lại thì bác sĩ dở bỏ mẹ, chúng nó thường phải thuê bác sĩ của Việt Đức hay Bạch Mai làm phẫu thuật. Cũng một đồng chí giống hệt bệnh bà già tớ nhờ tớ hướng dẫn đi Sing, tuy nhiên gia đình đồng chí sợ không biết tiếng vả lại ở Sing ăn uống không ngon lành gì lại khó khăn cho người nhà thăm hỏi nên quyết định mổ ở Việt Pháp.
Bà già tớ ở Sing mổ xong đêm hôm trước sáng hôm sau dậy tự mình đi toilet tự làm tất cả mọi việc và chẳng có dây dợ lằng nhằng gì đeo vào người ngoài một cái băng dính vào lưng như cái saloon pass, còn đồng chí kia thì bọn Việt Pháp nó làm cho một cái dây cắm vào đấy cộng thêm một cái túi đựng nước chảy từ vết mổ ra nhìn cực kỳ ghê sợ đấy là chưa kể chúng nó đưa ra một chương trình tập luyện phục hồi sức khoẻ hậu phẫu vô cùng tốn kém chả khác x gì kiểu moi tiền của các bệnh viện Việt Nam.
Túm lại in total thì phí tổn đi mổ bên Sing, vé máy bay ăn ở và đú đởn của cả tớ và bà già thế quái nào lại bằng chi phí nếu phẫu thuật ở Việt Pháp.
Sự thật thì bác sĩ Việt Nam rất giỏi, cực giỏi là đằng khác nhưng cũng giống như chú Xeko cầm dao thái thịt tức là chỉ biết thái thôi còn 90% thành công nó ở khâu hậu phẫu cơ. Tiền nào của nấy đồng chí ạ, có điều ung thư không chữa sớm thì khả năng tử vong là 100%.
wildcat
25-04-2005, 02:25 PM
Bác Wildcat: Okie, em vẫn đối xử bình thường với nó, nhưng bác bảo em đừng khuyên bảo nó thì bác đúng là đồ mèo hoang. Nhà nó có điều kiện, nó cũng đã được 1 số bác sĩ ngon động viên rồi. Vấn đề ở chỗ là em phải làm một cái gì đấy cho nó. Nếu không thì em phát điên.
Chú chả hiểu cái gì cả, chú cứ thử tưởng tượng xem, những đối tượng như nó lúc de'o nào cũng luôn phải gặp những ánh mắt thương cảm, những con người tốt bụng và thật thà với vô số lời khuyên hay dở đủ kiểu, những cảm xúc tuôn trào bất tận mà tất cả đều nhằm vào chủ đề là cái bệnh ung thư của nó. Sống như thế thì có sướng không, khi mà có muốn quên bệnh tật của mình đi cho nó thanh thản đầu óc cũng de'o được, vì bao giờ cũng gặp được một thằng bạn quý nó nhăm nhăm để động viên giúp đỡ mình, qua đó gián tiếp nhắc nhở là: Này, mày đang bị ung thư đấy, biết không?
Nếu nó đã được nhiều bác sỹ ngon động viên khuyên bảo rồi, nhà thì lại có điều kiện kinh tế khá giả thì anh nghĩ chú chỉ nên làm những việc như sau :
1/ Thuyết phục gia đình nó đưa nó ra nước ngoài chữa bệnh.
2/ D'eo có động viên khuyên nhủ gì nữa. (Anh nhắc lại, đây không phải việc của chú) Hãy cứ quan tâm đối xử, tạo điều kiện vui chơi giải trí học tập công tác cho nó bình thường, vui vẻ là tốt rồi. Đừng làm gì để nó nuôi dưỡng cái mặc cảm nó là một con bệnh ung thư trong mắt người khác. Muốn nó quên đi bệnh tật, (hay nói đúng hơn là đầu óc không nhăm nhăm nghĩ về bệnh trạng của mình mọi nơi mọi lúc) thì trước hết chú cũng phải quên bệnh của nó đi. Muốn nó không khóc, thì việc cần làm không phải là khuyên nó đừng khóc nữa với lại phải sống có nghị lực hơn... blah blah... mà phải làm cho nó cười lên, de'o ai vừa cười lại vừa khóc được, phỏng ạ?
Quan tâm giúp đỡ thì tốt, nhưng mà nhiệt tình lại cộng với chú thì thành ra cái gì?
trungnienxame
25-04-2005, 02:53 PM
Bạn em vừa phải đi cấp cứu sáng nay. Tổ cha đời!
trungnienxame
25-04-2005, 02:55 PM
[QUOTE=wildcat]
Quan tâm giúp đỡ thì tốt, nhưng mà nhiệt tình lại cộng với chú thì thành ra cái gì?[/QUOTE]
Topic nhờ vả cho bạn tao, mày đừng mang loại tâm lý học 3 xu vào đây mà cà!
Latda
25-04-2005, 02:59 PM
Ah mà bác Trung niên này, tại sao không sưu tầm chuyện cười, tiếu lâm trong TL này cho bạn bác đọc nhỉ? Đảm bảo là cô ấy sẽ tươi vui ngay. Cứ coi chuyện sống chết nhẹ như lông hồng ấy ! (mà lông hồng nhẹ cỡ nào tớ cũng chịu :')
Ah mà cô ấy có niềm đam mê nào không?
Latda
25-04-2005, 03:07 PM
Ông sếp tớ cũng chớm ung thư dạ dày, tức là chỉ mới phát hiện ra có tế bào ung thư gì đấy. Ông ấy lập tức chạy qua Sing cắt phéng cái dạ dày đi. Bây giờ á, chỉ toàn ăn đồ được say lỏng ra thôi. Nhưng ông ấy vẫn uống rượu như pháp bác ạ. Saint nói đúng đấy, các loại bệnh viện Việt - Pháp ở ta toàn treo đầu dê thôi. Hầu hết toàn mượn bác sĩ từ các bệnh viện khác của Việt Nam. Tớ cũng nghe ông sếp kể là mổ xong ở Sing là đâu vào đấy ngay. Giai đoạn hậu phẫu tuyệt, hơn nữa chế độ ăn uống cũng hết sức hợp lý.
wildcat
25-04-2005, 03:32 PM
[QUOTE=trungnienxame]Topic nhờ vả cho bạn tao, mày đừng mang loại tâm lý học 3 xu vào đây mà cà![/QUOTE]
Anh mày là bác sỹ đây thằng em ạ, anh nói tử tế mày không nghe lại còn láo ah? Anh biết những cái loại quan tâm kiểu mày làm khổ bệnh nhân nhiều rồi, lúc nào bình tĩnh lại mà suy nghĩ đi em nhé.
butchi
25-04-2005, 03:42 PM
Bác trungnien: em như bác, thì em sẽ làm luôn một bộ hồ sơ bệnh án của bạn bác sang cả Sing lẫn Nhật (em nghe bác nói thì em nghĩ bác đủ khả năng làm việc ấy), rồi xem người ta khuyên nhủ thế nào, chứ đợi thuyết phục bạn bác xong thì lâu lắm :) với lại phải có lời khuyên của bác sĩ thì rồi thì mới biết đằng mà lựa chọn với lại thuyết phục bạn bác đi chữa bênh được chứ ? Chẳng lẽ bác định nói với gia đình bạn bạn rằng nghe trong Thang Long chúng nó nói chữa bệnh ở Sing tốt lắm nên ta đi Sing hay sao ?
Với lại lời bác wildcat trên kia nghe thì hơi chuối cũng không phải không có lý bác ạ. Em bác ngày bé cũng bệnh tật, và em thấy là cái sự lo lắng về bệnh tật đôi khi tăng lên nhiều khi bị cảm giác luôn luôn được mọi người quan tâm, thương hại cho mình. Nói chung cũng phải để ý.
Gừng cay
25-04-2005, 04:15 PM
To Trungnien: Cẩn thận bác sỹ Vietnam! Chuẩn đoán giai đoạn đầu mà đã yếu thế này tớ e không bình thường. Giống như Lan Anh trong trang Web, bác sỹ chuẩn đoán giai đoạn 3, sang bên Sing thì bác sỹ bảo là giai đoạn 4 rồi. Nhưng nghe ông nói vẫn còn 60% hy vọng. Còn bao nhiêu % hy vọng cũng phải Sống, chiến đấu và tin tưởng vào ngày mai. Tớ nghĩ vậy.
Lan Anh còn bảo: "Khi em sinh con xong thấy mệt quá đi khám, mấy ông bác sỹ VN còn khuyên là cứ từ từ khoảng 1-2 tháng nữa chữa cũng được".
Butchi: Không phải tự dưng mọi người khuyên nên đi Sing chữa. Tất cả đều có ví dụ xác thực cả rồi. Quan trọng là làm thế nào thuyết phục gia đình họ càng nhanh càng tốt.
TanNg
25-04-2005, 04:37 PM
Tớ mấy hôm nghi là đã giai đoạn bốn rồi, nhưng không dám nói, vì với những thông tin đưa ra như kiểu đã đi nước ngoài trị rồi, đã đau đớn tới mức phải cấp cứu, rồi "trị u này mọc u khác" thì có vẻ là di căn xa. Có thể là người ta không nói cho sự thật thôi, chứ còn người nhà thì biết hết cả.
Còn ung thư phổi, xác suất sống trung bình trên thế giới là 15%, nhưng phần lớn trong số 15% đó là do phát hiện sớm ở giai đoạn hai và đầu ba. Nếu Lan anh có 60% cơ hội thì đó là một sự may mắn rất lớn, và quyết tâm đi Sing là một quyết định quá đúng đắn.
[QUOTE=Gừng cay]To Trungnien: Cẩn thận bác sỹ Vietnam! Chuẩn đoán giai đoạn đầu mà đã yếu thế này tớ e không bình thường. [/QUOTE]
nhân nói về ung thư em cũng xin hỏi các bác một chút, chữa ung thư bằng Đông y có khả quan không ạ? ba em bị 1 khối u trong mũi (rất khó xạ trị vì bảo là loại u trơn hay hắc tố bào gì đấy; còn mổ thì có lẽ không được vì sức khỏe không được tốt).
butchi
25-04-2005, 05:00 PM
Gungcay: Em không có ý nghi ngờ việc đi Sing chữa. Em chỉ muốn nói có được thông tin là ở Sing chữa tốt rồi thì việc đầu tiên nên làm nên gửi thẳng hồ sơ sang bên ấy mà hỏi. Rồi thì bác sĩ bên ấy người ta sẽ có nhưng lời khuyên bổ ích và đáng tin cậy về việc bệnh đang ở giai đoạn nào, có phải mổ lập tức hay không, thậm chí cho cái case này thì nên đến bệnh viện nào là tốt nhất, etc
Chứ em thấy các bác mới nghe bác trungnien nói thế mà đã có phán đoán bệnh tình này này nọ. Lang băm bỏ x ra. Chỉ làm nhiễu hết cả thông tin cho bác trungnien thôi chứ chẳng được cái gì cả.
Saint
25-04-2005, 05:39 PM
kinh nghiệm về việc chữa bệnh ở Việt Nam thì nghe kể hơi bị nhiều và Thăng Long chả dính một vụ đợt tớ long sòng sọc đi xin tiền mổ tim cho em Hà hồi năm 2003. Năm đó lẽ ra là x chết mà chỉ vì bác sĩ 4` chẩn đoán là chưa nguy hiểm vì mình chưa chồng đủ tiền nên con bé đấy chết. Mẹ kiếp chỉ một tháng nữa là con bé tốt nghiệp thế mà trời không thương quái thai lai giống x tả được.
Kinh nghiệm bản thân tớ cũng lại là vụ bà già tớ sợ chết không dám lên bàn mổ, hỏi bọn chó Từ Dũ trong Saigon nó bảo chồng 140 triệu rồi tính tiếp, con bà nó, tớ liên hệ qua bọn đại diện của Parkway ở Hà Nội, chúng nó đưa ra thông tin con mẹ nhà nó rõ là hay, sang đến nơi thì nó thuê cho mình một cái phòng bé như mắt muỗi trong một căn hộ x ra cái gì nên tớ lại càng căm thù bọn đại diện VN, đm tớ điên tiết gọi cho cái con làm ở Parkway bên đấy để chửi cho nó một trận tơi bời, con đó sợ quá book cho tớ ra khách sạn rồi hôm sau bà già tớ nhập viện tớ vẫn ở khách sạn với giá hơi bị rẻ.
Kinh nghiệm là chửi um lên, tớ bảo tao nghĩ không phải lỗi của mày mà của bọn rep ở Việt Nam nó ăn dầy quá, thôi thế này từ lần sau tao có bạn bè người quen gì tao sẽ contact trực tiếp với mày x qua mấy con dẻo mỏ ở VN nữa ok. Thế mà từ bấy đến giờ tớ xui thiên hạ đi Sing không mất phí cò đâu nhưng toàn sợ xong đòi vào Việt Pháp. Rõ chán ..
trungnienxame
25-04-2005, 06:43 PM
[QUOTE=wildcat]Anh mày là bác sỹ đây thằng em ạ, anh nói tử tế mày không nghe lại còn láo ah? Anh biết những cái loại quan tâm kiểu mày làm khổ bệnh nhân nhiều rồi, lúc nào bình tĩnh lại mà suy nghĩ đi em nhé.[/QUOTE]
Oẹ, bác nhà em là đốc tờ cơ đấy. Loại bác em léo dám nói chuyện, lượn đi chỗ khác cho nước nó trong.
trungnienxame
25-04-2005, 07:09 PM
Bác Tân với bác Gừng dọa em hay thật đấy? Chắc bạn em chỉ là giai đoạn đầu, còn triệu chứng khác là do tác dụng phụ của thuốc + hậu quả ăn uống kém & tinh thần xuống dốc. Có đúng thế không nhỉ, hay em tự lừa mình?
Em định thế này bác Saint ạ, nếu em thuyết phục được nó đi Sing (tất nhiên phải sớm), thì sẽ tự lo thủ tục thôi, không qua trung gian. Chủ yếu là vì nếu sang đấy thì không chỉ kiểm tra xong suông, mà phải điều trị dứt điểm luôn. Uống thuốc thì uống, mà cắt thì cắt, kiểu gì chả phải nghe lời bác sĩ. Chắc thời gian cũng lâu, vì còn kiểm tra đi kiểm tra lại nữa. Sẽ phải nhờ mấy đứa bạn bên đấy lo thuê cho 1 căn hộ nhỏ hoặc 1 phòng khép kín. À, thế hồi mẹ bác đi Sing là visa gì? Sing có visa chữa bệnh không nhỉ? Hay là cứ sang rồi lấy giấy bệnh viện đi gia hạn visa sau?
trungnienxame
25-04-2005, 07:14 PM
To Latda: bạn em trước đây không có gì không đam mê, nhưng bây giờ chỉ đam mê nhất một điều: sống!
Gừng cay
25-04-2005, 07:30 PM
Không dọa đâu! Mình nhắc bạn cẩn thận với những chuẩn đoán của bác sỹ Việt Nam. Đôi khi không phải chuyên môn kém mà là do thiết bị y tế banana.
Visa? Don't worry about that! Nói với bác sỹ, họ sẽ hướng dẫn hoặc đưa ra Receptions của bệnh viện. Ở đó họ làm cho hết. Ở bệnh viện Mount Elizabeth có bác sỹ Ang chữa ung thư là giỏi nhất, có rất nhiều người đã được bác sỹ chữa và khỏi bệnh. Nếu muốn xin số ĐT (mình đã nói rồi ) liên hệ với anh Hòa (chồng Lan Anh) tại trang Web đó, anh ấy sẽ trả lời bạn ngay lập tức.
wildcat
25-04-2005, 07:45 PM
[QUOTE=trungnienxame]Oẹ, bác nhà em là đốc tờ cơ đấy. Loại bác em léo dám nói chuyện, lượn đi chỗ khác cho nước nó trong.[/QUOTE]
[:D] Thằng bé cục súc này hết thuốc chữa rồi.
dangkimaikhongduoc
25-04-2005, 11:10 PM
Mèo điên nói đúng. Nên động viên để em nó có tinh thần chiến đấu cho cuộc phẫu thuật ( nếu có ) sắp tới . Chứ ko nên động viên kiểu : này , ung thu đấy , sắp chết rồi nhá
phuongdong
27-04-2005, 09:08 AM
@trungnienxame thử tìm lại và nhờ bạn bè tìm lại xem mình nhớ vào khoảng giáp tết năm 2003-2004 có một bài báo trên Thanh niên hay Tuổi trẻ bày cho cách ăn thịt rắn với uống nước dừa lửa cứ 3 ngày ăn một con của một ông lang ở vùng ven SG, cũng có một số người ăn vào thì khỏi bệnh. Theo mình hiểu thì với bệnh ung thư cũng có người chữa khỏi được vì hợp thuốc - Còn 1% hy vọng sống người ta cũng vẫn còn phải hy vọng mà.
Tiếc là mình biết chuyện sang Sing chữa bệnh muộn quá, mình cũng có người anh họ bị ung thư xương bây giờ giai đoạn cuối rồi, anh chỉ còn nằm một chỗ, cứ hai ba ngày mình lại xuống thăm anh một lần. Nghe bác sĩ nói thì anh cũng không còn được một tháng nữa. Nhìn thấy người thân của mình sắp ra đi mà không làm gì được - ai trong hoàn cảnh đó mới hiểu được. Mình là con trai không khóc được nhưng mỗi lần nhìn anh lại thấy gai gai người.
chungoandong
27-04-2005, 12:00 PM
Ông bạn thân mến!
Theo tôi, tinh thần sống là rất quan trọng trong điều trị các bệnh nan y, đại loại như u thư. Ông nên động viên cô ấy không nên nghĩ nhiều đến bệnh tật, hãy làm một (hoặc nhiều) công việc gì đó. Hãy xem bác Amstrong bên Mỹ đó, ung thư thế mà cứ rinh giải ầm ầm.
Và nữa, còn nước còn tát, nghe bảo có bà lang Đinh Thị Phiển ở trên Hoà Bình chữa cho một số người khỏi được khối u, trong đó có cả ung thư. Hoà Bình cũng gần, thuốc cũng chẳng đắt lắm, ông có lòng với cô ấy thì phi lên xem.
Chúc cô gái bạn ông sớm lành bệnh. (Thế cũng có nghĩa là tôi đã chúc ông điều tốt lành nhất)
vBulletin, Copyright ©2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.